Hiện đại
Cậu Em Trai Mê Yêu Đương Của Bạn Cùng Phòng Em trai của bạn cùng phòng tôi vừa cao vừa đẹp trai, lại còn là học bá con nhà giàu. Tiếc là, cậu ấy là loại đầu óc chỉ toàn chuyện yêu đương. Mỗi tháng chuyển cho bạn gái hai, ba mươi vạn, vậy mà cô ta lại ngoại tình với người yêu cũ. Ngay lúc cậu ta định tha thứ cho cô ta lần thứ n, bạn cùng phòng tôi không chịu nổi nữa. Cô ấy kéo tôi đến trước mặt em trai mình. “Cô bạn cùng phòng của chị này, hoa khôi ngành Vật Lý, học bá chính hiệu, nhân cách tốt, tam quan chuẩn, em theo đuổi cô ấy đi.” Em trai cô ấy: “…” Tôi: “…”
Vừa Ra Cữ Đã Bị Ly Hôn Ba năm sau khi chia tay mối tình đầu, Giang Duy cưới tôi. Năm thứ hai sau khi kết hôn, mối tình đầu của anh ta ly hôn, bế con quay về. Anh ta nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh không thể bỏ mặc cô ấy.” Tôi nhìn người đàn ông trước mắt với ánh mắt không thể tin nổ, đây là điều mà một người chồng, một người cha nên nói sao? Bác sĩ bảo tức giận sẽ ảnh hưởng đến lượng sữa, tôi cố hít thở sâu, điều chỉnh lại cảm xúc. “Được thôi, tôi đồng ý ly hôn.” Nhưng điều tôi không hiểu là— Vì sao đến khi tôi tái hôn, anh ta lại lao đến làm loạn cả lễ cưới? “Vi Vi, con cần cha ruột của nó.” Tôi cười nhạt, ngạc nhiên vì anh ta bỗng dưng có lòng trắc ẩn: “Lúc anh đòi ly hôn, con bé không cần cha chắc?”
Đạo Sĩ Tốt Nghiệp 985 Tôi là một tiểu đạo sĩ tốt nghiệp từ trường đại học trọng điểm 985. Vì đi nhanh hơn sư đệ một bậc thang, tôi may mắn trở thành đệ tử thứ hai trăm năm mươi của Mao Sơn đạo môn. Ngày đầu tiên nhập môn, sư phụ dặn dò, sau khi ông qua đời, tôi phải lập tức xuống núi giúp đời, còn sư đệ thì cả đời không được rời khỏi sơn môn. Tối qua, sư phụ đã ra đi.
Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.
Kiếp Này Chẳng Gặp Người Năm thứ hai sau khi ly hôn với Triệu Kinh Tầm, tôi lại một lần nữa gặp anh ta. Anh ta ôm eo tình nhân mới, mỉm cười đưa tôi một tấm thiệp cưới. “Diện Hà, tôi sắp kết hôn lần hai, đứa con mà cô sinh hãy mang đi đi.” “Mẹ tôi không thích một người con dâu như cô, tất nhiên cũng không thích đứa trẻ do cô sinh ra.” Tôi sững sờ rất lâu, sau đó quay lại biệt thự nhà họ Triệu. Nhưng trong góc tối, anh ta lại bắt lấy tôi. “Đã quay về rồi thì tôi sẽ không để em đi nữa đâu, vợ à.” “Một đứa con không giữ chân được em, vậy thì sinh thêm một đứa nữa.”
Vừa Cưới Đã Dắt Con Đi Làm Tôi ôm cái bụng bầu năm tháng đi khám thai, bác sĩ vừa nhìn tôi một cái liền hỏi: “Cô tìm người đàn ông khác rồi à?” Tôi ngẩn người, lập tức nổi đóa: “Anh là bác sĩ thì làm ơn khám bệnh cho đàng hoàng, đừng có bịa đặt linh tinh!” Anh nhìn tôi rất lâu, rồi tháo kính xuống. Đôi mắt đen thẳm như mực, anh bước tới trước mặt tôi, thấp giọng nói: “Kiều Y, tôi là Tống Tiêu.” Hai chữ cuối cùng được anh nhấn mạnh, như thể đang cố nhắc nhở tôi điều gì đó. Tống Tiêu… xong rồi… Chính là tên chồng “kết hôn chớp nhoáng rồi chia đôi mỗi người một nơi” của tôi đây mà. Anh hình như rất thích vẻ mặt hoảng hốt chột dạ của tôi, nhìn tôi đầy châm chọc, như đang đợi tôi đưa ra lời giải thích làm anh hài lòng.
Kế Hoạch Khởi Động Lại Cuộc Đời Tôi lái BMW chở bạn trai về quê ăn Tết. Thím nhìn chiếc BMW rồi nói: “Cháu cần gì đi xe xịn thế? Đưa cho em họ cháu chạy đi.” Tôi nói: “Thím ơi, đây là xe của bạn trai cháu mà.” Ánh mắt thím như tia X quét qua bạn trai tôi, đột nhiên nở nụ cười nịnh nọt: “Em họ cháu năm nay cũng 23 rồi, làm ở xưởng vặn ốc mấy năm mà vẫn chưa có người yêu. Hay là… bạn trai cháu nhường cho nó đi?”
Mạn Mạn Lúc phát hiện ra mình là nữ phụ độc ác, tôi đang đứng ở góc tường nghe lén. Bên trong phòng, nữ chính đang đau khổ vật vã bày tỏ tình cảm với vị hôn phu của tôi: “Chú út à! Lúc trước, nếu không phải vì muốn dập tắt tâm ý của con thì chú cũng sẽ không vội vàng đính hôn như vậy.” “Bây giờ, con đã trưởng thành rồi, nếu chú không muốn con thì ngày mai con sẽ đi tìm người khác để trao thân.” Ngay giây tiếp theo, vị hôn phu của tôi tức giận hôn lấy cô ấy. Tôi sợ hãi lùi lại, không ngờ lại đụng phải một bức tường người. Anh áp sát tai tôi, thì thầm: “Chú đã không còn trong trắng, vậy thì đổi đối tượng kết hôn đi, có thể suy xét tôi không? Thím, út~”
Tiệm Thời Không Cuối tuần, tôi cùng với Uyển Nhi vào trung tâm thành phố chơi. Bất ngờ, một chiếc xe mất lái lao thẳng về phía cô ấy. Tai nạn xảy ra quá nhanh, và Uyển Nhi đã không qua khỏi vì vết thương quá nặng. Sau khi lo xong tang lễ, tôi trở về nhà, trong lòng trống rỗng. Chẳng biết từ bao giờ, tôi nhặt được một tấm thẻ kỳ lạ. Trên đó chỉ có hai dòng chữ ngắn ngủi: “Xuyên qua thời không. Nghịch chuyển vận mệnh.”
Người Hối Hận Tuyệt Đối Không Phải Là Tôi Vào ngày thi đại học, thẻ dự thi của thanh mai trúc mã của bạn trai tôi bị bỏ quên ở nhà. Anh ấy nhất quyết phải tự mình quay về lấy, tôi đã khuyên anh đừng đi. Kết quả là cô ấy bị bỏ lỡ môn tổ hợp xã hội, trong cơn tuyệt vọng đã nhảy lầu tự tử. Sau này, tôi và bạn trai cùng đậu vào Thanh Hoa, lương năm lên đến hàng triệu, cuộc sống hôn nhân viên mãn. Nhưng đến ngày giỗ của thanh mai trúc mã ấy, anh ta đã đâm tôi nhiều nhát, giết chết tôi. “Là cô hại chết cô ấy. Nếu tôi giúp Hạ Hạ lấy thẻ dự thi, cô ấy đã không tuyệt vọng đến mức nhảy lầu.” Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh về ngày thi đại học. Giọng nói lo lắng của bạn trai vang bên tai: “Kiến Tinh, anh phải về lấy thẻ dự thi giúp Hạ Hạ.” Lần này, tôi mỉm cười nói: “Đi nhanh đi, nhớ cẩn thận trên đường.”
Vả Mặt Con Gái Bảo Mẫu Thích Nói Dối Bị vu oan là tiểu tam mang theo con riêng trèo cao đổi đời. Còn cô ta lại là thiên kim tiểu thư bị đuổi khỏi nhà, sống uất ức đáng thương. Kiếp trước, tôi bị những lời đồn bịa đặt của cô ta khiến bạn học xa lánh, bắt nạt. Cuối cùng bị fan của cô ta t//ạt axit vào mặt rồi ép uống hóa chất đến chết. Còn cô ta lại giả vờ quỳ trước mặt cha mẹ tôi, nói muốn thay tôi báo hiếu. Rồi hiên ngang dọn vào căn nhà của tôi, tiêu xài tiền của tôi, mặc quần áo của tôi đi khoe khoang khắp nơi. Cuối cùng còn nhận danh hiệu “hoa khôi dịu dàng nhân hậu” của trường. Lúc mở mắt ra, tôi thấy cô ta đang quẹt thẻ của tôi, mặc lễ phục của tôi đi chiêu đãi tặng quà. Tôi lập tức gọi báo cảnh sát, tố cáo cô ta trộm tài sản.
Em Không Còn Là Của Anh Chồng tôi lái chiếc Bentley đưa con đến trường mẫu giáo. Cô giáo lấy cớ “thuận tiện liên lạc” để thêm WeChat của chồng tôi. Ảnh đại diện ban đầu là một bông hồng xanh, sau đó đổi thành một tấm hình nửa kín nửa hở, trông đầy gợi cảm. Cô ấy thường xuyên gửi ảnh và video của con tôi ở trường cho chồng tôi. Tôi nhíu mày. Tôi đã kết bạn với cô giáo ấy hơn ba tháng, cô chưa từng gửi cho tôi bất kỳ tấm ảnh nào. Cho dù tôi có việc cần liên hệ, cô ấy cũng trả lời rất chậm và cực kỳ kiệm lời. Tôi kể chuyện này với cô bạn thân, cô ấy bảo cô giáo này chắc chắn có ý đồ, dặn tôi cẩn thận kẻo mất chồng. Tôi không để tâm, chỉ coi như chuyện cười kể cho bạn nghe. Cho đến một ngày, tôi đọc được đoạn tin nhắn…
Tôi giúp một bà cụ bị lạc cháu trai đến quầy dịch vụ của siêu thị để phát loa.“Bạn nhỏ Hách Soái Soái, bạn nhỏ Hách Soái Soái, nếu nghe thấy thông báo này xin mời đến quầy dịch vụ, bà của bạn đang đợi ở đây.”Một anh chàng cao khoảng 1m88, ăn mặc vest chỉnh tề, nghe thấy thông báo liền vội vàng chạy tới.Tôi từ trên xuống dưới, từ trái sang phải đánh giá anh ta ba lần: “Anh là Hách Soái Soái đấy à?”Anh đẹp trai nhắm mắt lại, đọc ra cái tên xấu hổ này: “Đúng, tôi là Hách Soái Soái.”
Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.
Tôi Và Chồng Lại Quay Về Bên Nhau Kể từ sau khi gả cho Tần Việt, mỗi lần gần gũi với anh ta, tôi đều có cảm giác như bị tra tấn vậy, vô cùng đau đớn. Bạn thân thấy tay tôi bầm tím, tưởng tôi bị bạo hành gia đình, liền khuyên tôi ly hôn. Đúng lúc tôi đang chuẩn bị ký vào đơn ly hôn với Tần Việt, trước mắt bỗng hiện lên vài dòng bình luận như ảo giác: 【Cười xỉu, vốn liếng nhiều quá cũng là một cái tội, lần đầu thấy nữ chính đòi ly hôn vì nam chính quá “mạnh” đó trời!】 【Đừng nghe lời con trà xanh đó! Nó ganh tị vì cô xuống quê mà vẫn vớ được chồng tốt đấy! Cô mà thật sự ly hôn là bị nó bán vào xưởng đen làm cả đời đó! Nam chính thật lòng yêu cô, sau này tìm cô cả đời, không cưới ai khác!】 【Trời ơi, cưới rồi còn ngại gì nữa! Nếu anh ấy làm cô khó chịu thì nói ra đi chứ! Ghét nhất cái kiểu nữ chính không biết mở miệng!】 Tôi khựng lại một chút, siết chặt tờ đơn ly hôn trong tay. Sau đó, dưới ánh mắt sâu thẳm của Tần Việt, tôi đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Anh… anh lần sau có thể nhẹ một chút được không?”
Sau Khi Tôi Chết, Anh Ta Hối Hận Rồi Tôi và bạch nguyệt quang của chồng cùng trọng sinh. Ở kiếp trước, tôi dẫn đội đi khai quật khảo cổ, còn anh ta thì chỉ mải mê dây dưa với bạch nguyệt quang của mình. Khi lũ bùn đá bất ngờ ập đến, tôi cầu cứu, anh ta lại làm ngơ, khiến tôi thân thể nát tan, chết không toàn thây. Sau khi sống lại, tôi dứt khoát không trông chờ gì ở anh ta nữa. Thế nhưng anh ta lại mặt dày tìm đến, chỉ vào những món đồ đồng xanh vừa khai quật phía sau tôi và ngang nhiên nói: “Những báu vật này đều phải ghi tên Tình Tình.” Tôi lập tức đứng chắn trước đống cổ vật, nghiến răng nói: “Anh đừng hòng! Dù chỉ là một mảnh đồng nhỏ, tôi cũng tuyệt đối không để các người đụng vào. Trừ khi tôi chết!” Dương Thừa Tình — bạch nguyệt quang của anh ta — lại cười nhạo: “Chết một lần vẫn chưa đủ? Cô còn muốn chết lần thứ hai sao?” Khoảnh khắc ấy, tôi như bị sét đánh ngang tai, chợt nhận ra — cô ta cũng đã trọng sinh! Nhưng Giang Thời Niên lại chẳng biết gì cả. Lần thứ hai tôi bị Dương Thừa Tình hại chết, hắn ta thậm chí còn đang đè cô ta dưới thân, trêu ghẹo tình tứ. Thế mà ngay khi nghe tin tôi chết, Giang Thời Niên… sao anh lại sụp đổ đến vậy?
Trở Lại Ngày Thi Đại Học, Tôi Mặc Kệ Con Trai Bỏ Thi Vào ngày thi đại học, con trai tôi là Lâm Dư, đưa ra một bản chuyển nhượng cổ phần, uy hiếp tôi: Nếu không ký, nó sẽ không đi thi. Chồng tôi Lâm Dương, còn hùa theo dỗ dành: “Vợ à, còn 2 tiếng nữa là đến giờ thi rồi, dù gì tài sản của mình sau này cũng để lại cho nó, em cứ ký cho nó yên tâm thi cử đi.” Tôi nhìn bản chuyển nhượng cổ phần trong tay, rồi dưới ánh mắt chờ mong của hai cha con, xé nát nó không chút do dự. “Không muốn thi thì khỏi thi!” Kiếp trước, tôi thương con học hành vất vả, sợ ảnh hưởng tâm lý trước kỳ thi nên chẳng nói một lời, liền ký tên. Kết quả thì sao? Sau khi Lâm Dư đỗ vào trường danh tiếng, hai cha con dắt theo một người đàn bà xinh đẹp, ép tôi vào viện tâm thần. Lâm Dư còn giả vờ rơi vài giọt nước mắt: “Cảm ơn mẹ đã hy sinh nhiều năm qua. Bây giờ mẹ ruột con quay lại rồi, mẹ cũng nên vào viện an dưỡng đi thôi.” Lúc ấy tôi mới biết: Lâm Dư là con riêng của chồng tôi và người phụ nữ khác. Con ruột của tôi… ngay từ khi lọt lòng đã bị họ đẩy ra vùng quê xa xôi. Giờ được sống lại đúng ngày thi đại học, tôi chẳng buồn quan tâm nó có thi hay không. Loại người bội bạc ấy, càng không có tương lai càng tốt.
Trình Hữu vì tức giận với “bạch Nguyệt quang” của anh ta, Vệ Anh, mà cố ý tỏ tình với một học sinh nghèo như tôi.Tôi đồng ý.Vệ Anh nhìn tôi với ánh mắt thương hại, nói:“Cô nên tranh thủ lúc anh ấy còn giận tôi mà kiếm thêm vài cái túi để bù đắp đi.”Tôi không để tâm.Việc anh ta có thích tôi hay không không quan trọng. Điều quan trọng là anh ta đẹp trai và giàu có, dù sao tôi cũng có lợi.Sau đó, trong lễ cưới của tôi và Trình Hữu, Vệ Anh mặc váy cưới xông vào, mắt đỏ hoe, cầu xin Trình Hữu đi theo cô ta.“Trước đây là em bướng bỉnh không biết trân trọng, nhưng giờ vẫn còn kịp mà.”Người đàn ông bên cạnh tôi không chút dao động, ra hiệu bảo vệ đuổi cô ta ra, rồi quay sang tôi xin lỗi:“Xin lỗi, là anh chưa xử lý tốt, hứa với em lần sau sẽ không tái phạm.”Thấy không, việc thuần phục “con chó hoang” cũng không phải quá khó.
Không Phải Người Tốt Bạn trai của em gái tôi, vì ham muốn lợi ích, đã định đưa nó lên giường của một lão già. Tôi tức giận tột cùng, ép nó phải chia tay. Không ngờ chỉ vài ngày sau, nó đã đi khóc lóc với tên bạn trai khốn nạn kia rồi bán đứng tôi. Tôi chết trên giường của lão già ấy. Sau khi sống lại, tôi mỉm cười nhìn em gái vừa mới rơi vào tình yêu. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘