Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Người Truy Hồn 2: Diên Nhu

Người Truy Hồn 2: Diên Nhu Sau khi chú tôi mất trong một vụ tai nạn xe hơi, em họ tôi bị kích động tinh thần rất lớn, đến nhà tôi dưỡng bệnh. Cô ta yêu bạn trai tôi, mọi người đều bảo tôi nhường cho cô ta. Ngay cả bạn trai tôi cũng nói: “Duyên Nhu, cô ấy đã đáng thương như vậy rồi, em so đo với cô ấy làm gì?” Sau đó, tôi cũng gặp tai nạn xe hơi, lúc được cấp cứu, em họ tôi nằm trong vòng tay bạn trai tôi khóc: “Chị ấy chết đi có nhiều người đau lòng như vậy, còn em sống thì chẳng ai quan tâm.” Tôi chết trong phòng phẫu thuật, em họ tôi lấy mất suất tuyển thẳng của tôi, lấy chồng là bạn trai tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về thời điểm em họ tôi mới đến nhà tôi.

Đá Bay Nữ Chính Sảng Văn

Đá Bay Nữ Chính Sảng Văn Con gái bảo mẫu nhà tôi là nữ chính của cái thể loại truyện sảng văn. Bảo mẫu ăn cắp sợi dây chuyền của mẹ tôi nên bị đuổi việc, con gái bà ta tìm đến đây để phát điên. “Tại sao mấy người giàu có chắc chắn phải so đo tính toán như vậy? Có phải các người chỉ thỏa mãn khi dồn người nghèo chúng tôi vào đường cùng không?” “Chỉ là một sợi dây chuyền thôi mà, các người có mất mát gì đâu, tại sao lại phải đuổi việc mẹ tôi?” Cô ta gào thét, hét lớn, bò lê lết trên mặt đất như điên như dại: “Là do các người ép tôi!” “Nếu không thì tôi chết cho mấy người vừa lòng!” Tôi: “Thế thì cô chết đi.”  

Hẹn Hò Cùng Đối Thủ

Hẹn Hò Cùng Đối Thủ Bị bắt đi xem mắt. Để đối phương biết khó mà lui, tôi bịa ra: “Tôi không thể có con.” Chàng trai đẹp trai đối diện ngạc nhiên: “Ồ, thật trùng hợp, tôi cũng không thể có con.” Tôi quyết định cởi áo khoác ngoài, lộ chiếc áo bó sát bên trong. Anh ta nhướng mày, khoe đôi sục Chelsea bằng vàng. Tôi: “…” Mọe, gặp phải đối thủ rồi.

Sau Khi Sống Lại, Tôi Hiểu Ra Rồi

Sau Khi Sống Lại, Tôi Hiểu Ra Rồi Ba năm trước, chị dâu khó sinh. Bác sĩ hỏi anh trai tôi giữ lớn hay giữ nhỏ. Anh tôi sợ tới mức ngất ra đó, ba mẹ tôi cũng không biết đường quyết định. Miệng tôi ngu, nói với bác sĩ “Giữ lớn”. Kết quả, tôi thành hung thủ giết người trong miệng bọn họ. Ăn của tôi, uống của tôi, thậm chí mẹ tôi còn muốn bạn gái tôi sinh con cho anh tôi. Ngày anh tôi quậy đòi nhảy lầu, tôi cứu anh ta, lại bị anh ta trở tay đẩy xuống sân thượng. Vừa mở mắt ra, tôi đã sống lại ngay cái ngày chị dâu khó sinh hôm ấy.

Nhất Thể Nhị Hồn

Nhất Thể Nhị Hồn Mặt chị tôi có một vết bớt đen to bằng bàn tay. Một thầy phong thủy am hiểu bảo rằng đó là nơi lệ quỷ ký sinh, một thân hai hồn. Năm chị tôi mười tám tuổi, chị bị một nhóm côn đồ kéo vào ruộng ngô. Mẹ tôi nói: “Phụ nữ mất đi trinh tiết không xứng đáng được sống.”

Bình Luận Thay Đổi Số Mệnh

Bình Luận Thay Đổi Số Mệnh Tỷ phú giả làm lao công, đến cô nhi viện chọn con gái nuôi. Tôi và em gái cùng lúc nhìn thấy các bình luận nổi trên màn hình. 【Đi theo ông ấy đi, thân phận thật sự của ông ấy là người giàu nhất Giang Thành.】 【Làm con gái nuôi của ông ấy sẽ được cưng chiều như tiểu công chúa nhà hào môn.】 Khi tất cả mọi người đều khinh bỉ người lao công, em gái tôi, nhìn thấy bình luận, đã nhanh chân lao vào vòng tay ông ta. “Chú ơi, cháu không chêchú bẩn, cháu là đứa trẻ ngoan nhất ở đây, chú dẫn cháu đi được không?” Em gái tôi được như ý nguyện, được dẫn đi, trước khi đi còn đắc ý nói với tôi: “Chị, em nói nhỏ cho chị biết, ông ấy không phải lao công, mà là người giàu nhất Giang Thành.” “Sau này em trở thành con gái của tỷ phú, muốn bắt nạt chị sẽ càng dễ dàng hơn.” Nhưng em gái không biết, tôi là người trùng sinh. Kiếp trước, chính tôi là người được tỷ phú giả làm lao công dẫn đi từ cô nhi viện. Trên đời này không có chuyện vịt con xấu xí hóa thành thiên nga. Người mà tỷ phú chọn không phải con gái nuôi, mà là đồ chơi cho đứa con trai b//ệnh ho//ạn của ông ta.

Hãy Bảo Vệ Mẹ!

Hãy Bảo Vệ Mẹ! Đứa con ngoài giá thú mà bố tôi giấu kín suốt 8 năm cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện. Mẹ tôi quyết tâm vạch rõ ranh giới với ông ta, không ngần ngại rời khỏi nhà. Lần này tôi đã ngăn cản mẹ tôi. Bởi vì tôi đã được sống lại. Bố tôi mắc bệnh hiểm nghèo, sẽ chet rất nhanh thôi, chừng nào ông ta mất thì toàn bộ tài sản đứng tên ông sẽ thuộc về mẹ con tôi.

Thiên Kim Hắc Ám

Thiên Kim Hắc Ám Bọn bắt cóc bắt tôi và thiên kim thật. Anh trai và bạn trai đến cứu, bọn bắt cóc yêu cầu chỉ có thể chọn cứu một người. Họ đều lựa chọn thiên kim thật. Sau đó tôi chết. Sau khi trọng sinh, tôi muốn bắt đầu cuộc sống mới, nhưng lại có hai người đàn ông tới tìm tôi. Anh trai kéo tôi vào góc tường, khóc lóc nói xin lỗi với tôi. Mắt bạn trai tôi đỏ hoe và cầu xin tôi tha thứ: “Vãn Vãn, anh sẽ không bao giờ bỏ lại em, cho anh thêm một cơ hội nữa, được không?” Nhưng tôi, tâm đã chết, cũng không muốn cần ai nữa.

Hy Vọng Cứu Rỗi

Hy Vọng Cứu Rỗi Lúc đi đăng ký kết hôn với bạn trai, ngay khi chuẩn bị ký tên. Trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói. 【Chồng cô không chỉ giấu một người vợ ở quê, anh ta còn giấu cô chuyện có con riêng bên ngoài.】 【Đứa trẻ đó giờ đã hai tuổi rồi!】  

Ôm Lấy Ánh Trăng

Ôm Lấy Ánh Trăng Trong bữa tiệc sinh nhật, vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi mang đến một cô gái. Anh ta nói cô gái đó mạnh mẽ không khuất phục, tươi sáng như ánh mặt trời, là định mệnh của đời anh ta. Còn tôi, một tiểu thư kiêu ngạo tự phụ như này sẽ không bao giờ trở thành vợ tương lai của anh ta được. Sự xuất hiện của cô gái đó đã phá hỏng bữa tiệc sinh nhật của tôi. Nhưng tôi phát hiện ra, cô gái đó chính là em gái của nam sinh đã từng bị anh ta bắt nạt đến tàn tật.

Chồng Cũ Cặn Bã

Chồng Cũ Cặn Bã  Cô học muội si mê Châu Nhượng khiến tôi bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Anh ta quỳ bên giường bệnh, ân hận nắm chặt tay tôi, nói sẽ chăm sóc tôi cả đời. Nhưng sau đó, anh ta với cô học muội mây mưa trong chính ngôi nhà của chúng tôi. Còn tôi nằm sau cánh cửa, thậm chí không có khả năng quay người rời đi. Một năm sau khi cưới, sự ân hận của Châu Nhượng đã hoàn toàn tiêu tan. Trên con dốc, anh ta tự tay mở khóa xe lăn, đẩy tôi về phía dòng xe cộ. Chỉ nói một câu: “Đông Ca, anh không còn nợ em nữa.” Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi quay về năm thứ ba đại học. Trong tiệm massage chân, Châu Nhượng khiêm tốn cầm hộp dụng cụ, ngồi xổm trước mặt tôi.  

Cốt Nữ Đêm Trăng Tròn

Cốt Nữ Đêm Trăng Tròn Tôi phát sóng trực tiếp để xem bói và đã kết nối với một bạn sinh viên đại học. Cậu ta kể về cô quản lý ký túc xá xinh đẹp vừa mới đến trường, lập tức các anh trai mạng trong phòng phát sóng trực tiếp trở nên phấn khích. Phòng phát sóng trực tiếp chướng khí mù mịt. Có người hỏi về người bạn cùng phòng phía sau đang ngủ trước ống kính. Nam sinh viên đại học cười: “Bạn cùng phòng của tôi thật may mắn. Tối qua cậu ấy đến phòng quản lý ký túc xá, ở đó hai tiếng mới ra ngoài! Sau khi về, cậu ấy ngủ đến tận bây giờ…” Tôi nhịn không được ngắt lời cậu ấy: “Cậu còn cười nữa! Bạn cùng phòng của cậu sắp thành xác khô rồi!”

LỠ THÍCH BẠN THÂN CỦA ANH TRAI

Anh trai tôi đi du lịch với mấy người bạn.Mẹ bảo tôi gọi video cho anh để hỏi thăm tình hình.Cuộc gọi kết nối, trên màn hình hiện lên một người đàn ông để trần nửa người, cơ ngực lộ rõ.Anh ấy đang dùng khăn lau tóc, tự nhiên nói:“Anh trai em đang tắm ở phòng bên cạnh, dây sạc bị hỏng nên điện thoại đang sạc ở chỗ anh.”Tôi nhìn màn hình, ngẩn ngơ không nói nên lời.Gương mặt trắng trẻo, đẹp trai của anh ấy bất ngờ ghé sát vào camera, cười nhếch mép:“Đẹp đến vậy sao? Có muốn gặp trực tiếp không?”

Làm Ơn Mắc Oán

Làm Ơn Mắc Oán Sau khi dưa hấu trong làng chín, tôi bận rộn tới lui tìm đường tiêu thụ, không ngờ lại bị dân làng nói tôi lừa tiền của họ. “Giá anh ta thỏa thuận với thương lái cao hơn giá báo cho bà con ba hào.” “Mỗi cân dưa hấu, Lý Phong Thu đều kiếm thêm ba hào, cả làng có bao nhiêu đất? Trồng bao nhiêu dưa? Một năm, chỉ tính riêng tiền bất chính này, Lý Phong Thu đã lấy đi mấy chục vạn.” “Các người vẫn xem anh ta là ân nhân, vẫn xem anh ta là niềm hy vọng của cả làng, các người đều bị lừa!” “Đã là người làng Vương Ốc, tôi có trách nhiệm vì bà con, phát hiện hành vi kiếm tiền bất chính này, tôi phải vạch trần, phải phản đối, tôi phải bảo vệ lợi ích của bà con, không thể để mọi người bị Lý Phong Thu chiếm hời.” Nhìn những người dân làng đầy ghen ghét, tôi chỉ biết cười. Tôi đúng là nên vì các người mà chạy tới chạy lui, còn không được kiếm một xu nào. Dưa này tôi không bán nữa, tôi xem ai có thể bán được!

Tòa Nhà Ký Túc Xá 

Tòa Nhà Ký Túc Xá  Năm 2002, tôi làm bảo vệ ở một trường đại học. Tối hôm đó, đến lượt tôi và lão Trương trực đêm. Lão Trương là người nói nhiều, toàn lải nhải mấy chuyện không đâu. Ông ta bảo tôi: “Dãy số 3 có ma đấy.”

Nhất Niệm

Nhất Niệm Tôi hạ sinh một cặp song sinh long phượng, vì nhà họ Thẩm trả xong món nợ ân tình trăm năm. Nhưng ngay trong tiệc trăm ngày của con trai tôi, Bạch Nguyệt Quang của chồng tôi, Tô Mạn Ni bỗng “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, chỉ tay vào đứa con trai trong lòng tôi, gào lên: “Đứa bé là của tôi! Đứa mà Đường Nhiễm sinh ra là thai ch, chính cô ta đã trộm con trai tôi!” Thẩm Tư Hằng chẳng buồn suy nghĩ, vung tay tát tôi một bạt tai nảy lửa. Hắn ép tôi quỳ xuống, giật lấy đứa bé từ trong tay tôi, trao cho người đàn bà đó kẻ đang đảo lộn trắng đen. Họ không biết rằng, huyết mạch nhà họ Đường chúng tôi là kết thằng sư. Đứa trẻ bị mẹ ruột bỏ rơi, phúc kết sẽ biến thành sát kết, không còn là điềm lành nữa, mà sẽ trở thành… nghiệt chủng đòi mạng.

Thù Đồ

Thù Đồ Chu Chú, trong buổi biểu diễn đầu tiên với hơn mười vạn khán giả, đã hát bài tình ca hắn viết cho tôi từ rất nhiều năm trước. Ngay trên sân khấu, hắn quỳ gối cầu hôn người yêu mới của mình. Màn hình máy quay lia khắp khán đài, thoáng qua tôi chỉ trong một giây ngắn ngủi. Sau buổi diễn, tôi bị ai đó kéo vào trong xe. Chu Chú nắm chặt cổ tay tôi, gương mặt đầy giận dữ, hắn gằn giọng: “Chị còn xuất hiện ở đây làm gì? Chị muốn gì? Rốt cuộc thế nào mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi suy nghĩ một lát rồi bình thản đáp: “Thêm 300 triệu nữa đi.” Hắn cười khẩy, rút tấm séc rồi ném thẳng vào mặt tôi: “Tôi biết mà, chị chỉ vì tiền.” Nhưng rồi sau đó, hắn chạy đến bệnh viện, đôi mắt đỏ hoe, lo lắng hỏi bác sĩ: “Phải làm sao mới chữa khỏi cho cô ấy?” Đứng ngay bên cạnh, tôi chỉ biết thở dài: “Chu Chú, cậu biết rất rõ mà… ung thư giai đoạn cuối, dù tiêu bao nhiêu tiền cũng không thể chữa khỏi được.”

Anh Hướng Về Tổ Quốc, Em Hướng Về Phía Anh

Anh Hướng Về Tổ Quốc, Em Hướng Về Phía Anh Kỳ huấn luyện quân sự đại học, tôi bị bắt lại khi đang lén mua đồ ăn ngoài. Anh trai shipper vô cùng chính trực mà nói: “Tôi là anh của con bé, cũng xem là người lớn trong nhà, cái này mấy người cũng quản sao?” Giáo quan quân sự nhìn tôi. Anh cười nhạt nói: “Tôi và em có hôn ước mà sao tôi lại không biết em có anh ruột nhỉ?” Đôi khi chỉ mất vài giây để một người tỉnh táo lại. Ba ngày sau, trong kì huấn luyện quân sự, tôi đã nhìn thấu hồng trần. Trước khi bị trường học đưa vào trong núi, tôi chưa từng nghĩ đến những chuyện sau này mình phải đối mặt. Bây giờ tôi đã biết là gì rồi. Là báo ứng.

Ảnh Đế Não Tình Sập Hầm Rồi

Ảnh Đế Não Tình Sập Hầm Rồi Ảnh đế lần đầu tham gia show thực tế, tổ chương trình yêu cầu anh ấy gọi điện cho người yêu cũ. Anh ấy gọi cho tôi. Trùng hợp thay, cháu trai 3 tuổi của tôi bắt máy, hoảng sợ hét lên: “Mẹ ơi!” Lục Minh sững người vài giây, sau đó nghiến răng nghiến lợi: “Chúng ta mới chia tay có 829 ngày lẻ 1 tiếng đồng hồ, mà con em đã biết gọi mẹ rồi sao?” Cả mạng xã hội bùng nổ: #LụcMinhMấtKiểmSoátTrênShowThựcTế#

Họa Từ Trung Thu Mà Ra

Họa Từ Trung Thu Mà Ra Trước đêm Trung thu, bạn trai bảo tôi lái xe 600 cây số về nhà nấu cơm cho cả nhà hắn ăn mừng Trung thu. Tôi nói: “Mặt mũi nhà anh làm bằng gì mà dày dữ vậy hả?” Hắn còn phản bác lại: “Nhưng anh lỡ nói với ba mẹ rồi là em sẽ tới, giờ em không đi thì anh biết ăn nói làm sao?” Tôi tức đến nghẹn họng, nhưng vẫn giả vờ đồng ý. Tới ngày Trung thu, gần tới giờ cơm, hắn gọi điện liên tục, giục tôi: “Sao em vẫn chưa tới? Cả nhà đang đợi cơm đấy, em nhanh lên một chút đi.” Tôi khẽ cười, nhấn từng chữ: “Cả nhà anh ăn… đi nhé.”