Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Kẻ Đến Sau Vừa Tranh Vừa Cướp

Kẻ Đến Sau Vừa Tranh Vừa Cướp Bạn trai từ chối cho tôi mượn tiền, rồi giới thiệu anh bạn giàu nhất của hắn cho tôi. “Tiểu Bạch, anh rất muốn cho em mượn tiền, nhưng tiền của anh đều có chỗ dùng cả rồi. Đây là Hạ Nghiễn, bạn anh, em hỏi mượn cậu ấy đi.” Không còn đường lui, tôi đành dày mặt tìm Hạ Nghiễn vay tiền. Hạ Nghiễn rất hào phóng, dứt khoát đưa tôi một tấm thẻ, còn vô tình nói: “Nghe nói hôm qua Tống Viễn vừa mua một chiếc LV phiên bản giới hạn cho một nữ minh tinh nào đó…” “Trời ạ, tôi lỡ miệng rồi, thật sự không cố ý đâu, sao lại vô tình thế này chứ…” “Nhưng mà, em đừng vì câu nói của tôi mà giận hắn nhé. Tôi có một người bạn cũng từng gặp chuyện tương tự, cô ấy hình như chia tay luôn rồi thì phải…” “Ài, tôi nói thế không có ý gì khác đâu, em đừng nghĩ nhiều. Dù sao tôi cũng là người rất giữ đạo đức đàn ông mà.”

ANH ẤY CHỈ CÓ MÌNH TÔI

Tôi đã thích Giang Từ nhiều năm, luôn giữ vị trí là bạn thân của anh ấy.Thậm chí chưa từng có cơ hội tỏ tình.Năm bố mẹ anh ấy qua đời vì tai nạn xe hơi, tôi bỏ học, đi tàu suốt đêm để về nhà, ở bên anh ấy lo liệu tang sự.Giang Từ ôm chặt tôi, đầu tựa vào vai tôi, giọng khàn khàn nói: “Tớ chỉ còn mình cậu thôi.”Tôi không giỏi ăn nói, không biết cách an ủi, chỉ có thể vụng về và thẳng thắn hứa rằng, sẽ ở bên anh ấy cả đời.Khi mọi chuyện được lo liệu xong, tôi định nói ra tình cảm đã chôn giấu suốt tuổi thanh xuân, nhưng anh ấy lại đỏ mắt cầu xin tôi đừng nói ra.Lúc đó tôi không hiểu tại sao, cũng không dám hỏi nhiều.

AI MÀ CHẲNG CÓ BẠCH NGUYỆT QUANG

Mối tình đầu của Giang Cảnh Dao chưa cưới đã mang thai. Vì danh tiếng của cô ấy, anh yêu cầu tôi nhẫn nhịn làm đối tượng liên hôn, để anh có thể cưới cô ấy trước và giúp đứa trẻ có tên trong hộ khẩu.Anh cùng cô ta tham gia dạ tiệc từ thiện, trước truyền thông thừa nhận đứa trẻ là con của mình.Tôi trở thành trò cười lớn nhất trong giới của họ.Sau đó, anh quay về tìm tôi.Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình:“Con của tôi không thiếu ba để có hộ khẩu.”Sắc mặt anh tối sầm, nhìn chằm chằm vào bụng tôi, mắt đỏ ngầu:“Là con của ai?”Tôi bình thản cười đáp:“Mối tình đầu của tôi.”Buồn cười thật, ai mà chẳng có mối tình đầu.

TÔI LÀ BÌNH HOA TRONG GIA ĐÌNH GIÀU CÓ

Ngày cưới, người yêu cũ của chồng tôi dẫn theo con trai của mình đến phá đám.Đứa bé ngây thơ gọi chồng tôi là “ba” bằng giọng trong trẻo non nớt.Cả hội trường ồ lên, nhưng tôi vẫn bình tĩnh, vẫy tay gọi đứa bé: “Con à, lại đây nào!”Làm vợ nhà giàu, có con mà không phải mang nặng đẻ đau, chồng cũng không về nhà – chuyện tốt thế này ở đâu ra nữa chứ!

CHIM HOÀNG YẾN CỦA LÃO ĐẠI BỎ CHẠY RỒI

Bạch nguyệt quang của ông trùm giới kinh doanh đã trở về nước.Anh ấy vứt bỏ cả hội nghị quốc tế, không chờ được mà lao đến đón cô ấy.Mọi người đều nói bọn họ sắp kết hôn rồi.Là “chim hoàng yến” hiểu chuyện nhất bên cạnh anh ta, tôi lập tức gom tiền và bỏ trốn.Trước khi ra nước ngoài, tôi nhắn tin tạm biệt anh ấy:【Tôi sắp ra nước ngoài, tạm biệt.】Trước khi ra nước ngoài, tôi nhắn cho anh ta một tin từ biệt:【Tôi sắp ra nước ngoài rồi, tạm biệt.】Không ngờ lại gõ nhầm chữ “nước ngoài (国)” thành “ngoại tình (轨)”.Ngay sau đó, tôi bị một nhóm người mặc đồ đen chặn ngay tại sân bay.Người dẫn đầu nghiến răng nghiến lợi nói:“Bây giờ em chơi bạo vậy à?”

BẠN TRAI CŨ CỦA TÔI LẠI ĐỘNG LÒNG RỒI

Tôi và bạn thân cùng nuôi một con “Tiểu Hỏa”.Phát hiện ra cô ấy lại một lần nữa quên chăm sóc Tiểu Hỏa, tôi đã lên Weibo mà phát điên.“Ngày trước cậu muốn có con, giờ thì cậu bỏ mặc, tôi biết đứa trẻ này là tôi ép buộc, nhưng đứa bé đã ra đời rồi, cậu không thể cứ thế bỏ mặc nó được!”Một tài khoản tích xanh đã trả lời ngay lập tức:“Chia tay tôi rồi sống tệ thế này?”“Chia tay đi, con tôi nuôi.”“Nhà tôi có quy định nghiêm, con không thể mang họ anh ta, hiểu không?”“Mang theo sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân đến Sở Tư Pháp, tôi đợi em.”“Em đâu rồi, nói gì đi!”“Thôi được rồi, tôi mang họ thằng bé  được không?”Sau một giờ không nhận được phản hồi, anh ta đã không kiềm chế được nữa.“Cười chết, tôi cũng không muốn nuôi con người ta đâu.”“Đùa em đấy, tôi có đến Sở Tư Pháp đâu, chỉ nói chơi với em thôi!”Tối hôm đó, video anh ta ôm cột khóc như nồi nước sôi trước cửa Sở Tư Pháp đã được phát tán, lập tức Nóng trên tìm kiếm.

LÉN LÚT YÊU ĐƯƠNG VỚI ANH TRAI CỦA BẠN THÂN

Trước khi dọn đến ở chung với Thẩm Diên Đình, bạn thân tôi từng nói:“Cậu yên tâm đi, anh mình không có hứng thú với con gái đâu. Từ trước đến giờ chưa từng có bạn gái, ngày nào cũng đi tất trắng, còn triệt lông nữa!”Nhưng khi đôi môi của Thẩm Diên Đình chạm vào khóe miệng tôi, anh ấy bật cười, lấy tay che mắt tôi: “Bây giờ còn tin lời nó không?”

TÔI VÀ THIÊN KIM GIẢ RỦ NHAU BỎ TRỐN

Tôi là thiên kim tiểu thư thật sự của một gia đình danh giá, vừa trở về nhà ngày đầu tiên thì thiên kim giả đã ra hiệu tôi nên nhanh chóng bỏ trốn.Cô ấy xắn tay áo lên, lộ ra đầy những vết thương, nói rằng mọi người trong nhà này đều là những kẻ biến thái.Em trai bệnh hoạn của tôi nở một nụ cười lạnh lẽo, nhìn tôi chăm chú.Hừm, cả gia đình này đều là những kẻ tồi tệ.Nhưng thật trùng hợp là tôi cũng vậy.

MẸ TÔI CÓ MỘT NGƯỜI BẠN GIÀU CÓ

Mẹ tôi mất khi sinh tôi ra, để lại tôi một mình chịu khổ trong ngôi nhà có người mẹ kế.Nhưng bà có một người bạn thân giàu có, nghe nói giàu đến mức không ai sánh bằng.Lúc đoàn xe đến đón tôi, tôi đang cầm một túi ve chai mới nhặt.Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng ôm lấy tôi:“Bảo bối của dì, cuối cùng dì cũng tìm được con rồi.”Bà ấy chỉ vào chàng trai cao 1m85 đứng cạnh:“Đây là con trai dì, đẹp trai không? Gả cho nó đi! Dì sẽ trở thành mẹ con.”

EM DÂU NGẤM NGẦM MUỐN ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ

Em dâu tôi từ sau khi kết hôn vẫn luôn công khai lẫn ngấm ngầm muốn đuổi tôi ra khỏi nhà.“Chị à, em và anh ấy đã kết hôn rồi, chị ở nhà mãi thế này thật không tiện đâu.”Tôi không thèm đáp lại, nhưng cô ta lại dùng con cái để uy hiếp bố mẹ tôi.“Hôm nay chị ta không dọn đi thì con sẽ mang con của con về nhà ngoại!”Bố mẹ tôi nhìn nhau không nói gì, tôi lập tức lấy sổ đỏ ra và ném lên bàn: “Nhìn kỹ đi, đây là nhà của tôi. Muốn đi thì mau đi đi!”

NGƯỜI YÊU ONLINE CỦA TÔI LÀ SẾP TỔNG

Lúc họp, sếp đang thuyết trình PPT.Tôi lén lút nhắn tin tán tỉnh người yêu online của mình:“Không thể nghĩ đến anh quá nhiều, vừa nghĩ đến là đầu óc toàn pixel mất rồi.”Kết quả, giây tiếp theo, câu này liền xuất hiện ngay trên màn hình trước mặt tôi.Cả phòng họp im lặng đến đáng sợ.Anh ấy bình tĩnh lấy điện thoại ra, nhắn lại:“Ngoan, tối nay chụp ảnh cơ bụng cho em.”

XUYÊN KHÔNG VÀO TIỂU THUYẾT TỔNG TÀI CẨU HUYẾT

Tôi là một người bình thường, gia cảnh nghèo khó và túng quẫn, vì tiền mà không từ việc gì.Thế nhưng, tôi lại xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết “cẩu huyết” và trở thành cô nàng phản diện ác độc.Để trở thành nguyên bản hoàn hảo nhất của cô ấy, tôi đã thức trắng đêm học tiếng Anh, luyện đàn đến mức tay tê cứng.Cuối cùng, tôi có thể đứng trên sân khấu, tự tin giao tiếp và làm mọi người kinh ngạc với một bản nhạc tuyệt vời.Nhưng, tôi không phải là cô ấy.Đối mặt với chiếc nhẫn lấp lánh trong tay nam chính, tôi mỉm cười nhẹ:“Có thể đưa ra xa một chút không? Viên kim cương này còn nhỏ hơn cả cái cài tóc của tôi.”

TÔI LÀ BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA TỔNG TÀI

Tôi là bạch nguyệt quang của bá đạo tổng tài, sắp chết vì bệnh nặng và muốn về nước để phẫu thuật.Nhưng anh trai tôi lại tìm đủ mọi cách để ngăn tôi về nước.Anh ta tin chắc rằng nếu bạch nguyệt quang về nước, bá đạo tổng tài chắc chắn sẽ bỏ rơi thế thân.Anh ta chính là “con chó trung thành” của thế thân.“Đau thì chịu, không cần gấp để cứu.”“Muộn vài ngày phẫu thuật, không chết được đâu, họ sắp kết hôn rồi.”Vì muốn sống, tôi đành liều mạng gọi điện cho bá đạo tổng tài:“Nghe nói em là bạch nguyệt quang của anh, anh có thể đón tôi về nước không?”Nghe nói lúc tôi gọi, họ đang tổ chức lễ cưới, bá đạo tổng tài bỏ lại cô dâu và khách mời, ngay lập tức ngồi máy bay bay qua đêm để đến đây.

KẺ TÀN PHẾ NÀY VẪN YÊU EM

Năm thứ hai làm “chim hoàng yến” của Cố Cảnh Xuyên, ông trùm quyền lực đất kinh đô, anh ta gặp tai nạn xe hơi và bị liệt đôi chân.Anh trai của anh tìm đến tôi, yêu cầu tôi chăm sóc một Cố Cảnh Xuyên đã thay đổi tính tình.Bề ngoài tôi đồng ý, nhưng thực chất đã mua vé máy bay ra nước ngoài ngay trong đêm.Một tháng sau, tôi ôm một chú “cún con” nhỏ bé trong lòng, không kìm được mà than thở với bạn thân.“Phải giả vờ trước mặt cái bộ mặt lạnh như tiền ấy suốt hai năm, tôi đã chán ngấy từ lâu rồi.”“Giờ thành tàn phế rồi mà còn muốn ràng buộc cả cuộc đời tôi. Hắn ta xứng à…”Lời chưa dứt, tôi đã bị người ta bế ngang lên, trước mắt là gương mặt âm u của Cố Cảnh Xuyên.Đêm khuya, ngón tay thon dài của người đàn ông lướt qua dấu nước mắt nơi khóe mắt tôi, giọng khàn khàn:“Đừng khóc, kẻ tàn phế này vẫn yêu em.”

Tôi Làm Việc Trong Ngành Giải Trí

Tôi Làm Việc Trong Ngành Giải Trí Tôi là nhân viên cục thuế, lãnh đạo gài tôi vào một công ty quản lý nghệ sĩ để nằm vùng, hòng đạt chỉ tiêu cuối năm. Thế là nghiễm nhiên tôi thành người quản lý cho các ngôi sao. Các nghệ sĩ mà tôi quản lý lũ lượt bị cấm sóng do trốn thuế và phải đối mặt với khoảnh bồi thường khổng lồ, cả ngành giải trí run lẩy bẩy. Còn Tô Minh Triết do một tay tôi lăng xê thì hot rần rần như mặt trời giữa trưa. Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra hắn giấu tôi mua biệt thự, giữa thanh thiên bạch nhật cả đám kéo rèm lại quẩy, mặc kệ mùi lá đu đủ nồng nặc tràn ra ngoài cửa sổ. Tôi đau lòng lắm luôn. Nhưng vốn là đầy tớ của nhân dân, cũng là một công dân gương mẫu, tôi buồn bã móc điện thoại gọi 113. Điện thoại còn đang đổ chuông chưa ai bắt máy mà xe cảnh sát đã hú còi tới rồi. Tôi theo cảnh sát xông vào. Trong phòng sương khói mờ nhân ảnh, mỗi đứa được tặng một cặp vòng bạc thời thượng sang chảnh, kèm xe đưa đón miễn phí về đồn. Mà không thấy bóng dáng Tô Minh Triết đâu. Lại nghe thấy… “Tiểu Tô khá quá! Lần này đội phòng chống mai thúy Triều Dương của chúng ta lại lập công to nhất thành phố rồi!”

Phát Hiện Chồng Ngoại Tình Với Cô Hàng Xóm

Phát Hiện Chồng Ngoại Tình Với Cô Hàng Xóm Khi chồng tôi trở về nhà sau ca làm khuya, tôi phát hiện trong quần lót của anh ấy có một sợi tóc dài màu vàng. Mà tôi thì tóc ngắn, màu đen. Vậy… tóc đó là của ai? Tôi không nói gì. Nhưng tôi bắt đầu âm thầm thu thập bằng chứng anh ấy ngoại tình. Đến thời điểm mấu chốt, anh ấy kiếm cớ nói phải đi công tác, rồi bặt vô âm tín suốt một tháng. Một tháng sau, khu chung cư có buổi diễn tập phòng cháy chữa cháy. Trên lầu có đôi nam nữ chạy ra khỏi phòng trong tình trạng “thiếu vải”. Bạn thân tôi trố mắt: “Chẳng phải đó là chồng mày sao?” Tôi gật đầu: “Tao biết chứ.” Buổi diễn tập phòng cháy đó… là do tôi chủ động đề xuất.

TỰ NHIÊN CÓ CHỒNG CỰC PHẨM

Về nhà ăn tết, tôi phát hiện cả nhà dán đầy câu đối đỏ.Tôi nhìn em trai và giơ ngón cái lên biểu dương thán phục:“Trâu bò thật! Mới tốt nghiệp đã kết hôn.”Em trai tôi: “Có khi nào, người phải kết hôn là chị không?”Tôi: “???”Tôi kéo chiếc vali lớn ra khỏi ga tàu cao tốc, nhìn quanh mà không thấy em trai đâu.Gọi điện cho em trai thì cậu ấy nói: “Chị, chẳng phải có người đến đón chị rồi sao?”Rồi cúp máy.Ai đến đón tôi?Đang thắc mắc thì tôi nghe thấy một giọng trầm ấm có sức hút vang lên bên tai: “Đi thôi!”Cùng lúc đó, một đôi tay có khớp xương rõ ràng xuất hiện trong tầm mắt tôi.Tôi ngẩng lên, thấy một người đàn ông lạ mặt lấy chiếc vali từ tay tôi.Anh ấy có khuôn mặt rất đẹp, đường nét rõ ràng. Vẻ sang trọng tự nhiên tỏa ra, khiến tôi cảm thấy có một khoảng cách vô hình, nhưng cũng làm tim tôi đập loạn.Anh ấy đẹp trai quá!Chắc anh ấy là người em trai tôi nói sẽ đến đón tôi?Giấu đi sự phấn khích trong lòng, tôi theo bước anh ấy.Khi anh ấy bỏ chiếc vali màu hồng vào cốp xe Rolls-Royce, tôi càng bất ngờ hơn.Em trai tôi đúng là có phúc thật! Thế mà nó lại có bạn bè giàu có như thế!Lúc đầu tôi định ngồi ghế sau, nhưng anh ấy sau khi bỏ vali vào lại tự nhiên mở cửa ghế phụ cho tôi. Lần đầu ngồi Rolls-Royce, tôi hào hứng đến mức không thắt được dây an toàn.“Để tôi giúp em.” Anh ấy ngồi vào ghế lái, nghiêng người qua và thắt dây an toàn cho tôi.Mùi bạc hà nhẹ nhàng từ người anh thoảng qua, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh khi ở gần.Cả người tôi căng cứng, không dám thở mạnh.Cảm giác khoảng cách giữa tôi và anh ấy quá gần, hành động của anh ta có chút… thân mật. Nhưng anh ấy đang giúp tôi, tôi cũng không thể nói gì.

PHÁ KÍNH TRÙNG VIÊN

Nhiều năm sau khi tốt nghiệp, cuốn truyện “Phá kính trùng viên” tôi viết bất ngờ nổi tiếng.Nam chính trong truyện là anh.Trong buổi ra mắt sách mới, anh ngồi dưới khán đài với tư cách nhà đầu tư.Bạn gái anh mỉm cười nói:“Chúng tôi sắp đính hôn rồi, mong một số người đừng tự mình đa tình.”Nhưng phóng viên vẫn không bỏ cuộc: “Giám đốc Thẩm, nếu anh ghét tác giả, thì tại sao lại mua bản quyền?”Thẩm Thư Cẩn thậm chí không thèm nhìn tôi, lạnh lùng đáp:“Nội dung tệ hại, tôi không muốn nhìn thấy nó thêm lần nào nữa.”

VỢ NHỎ YẾU ĐUỐI CỦA PHẢN DIỆN

Năm thứ ba làm chim hoàng yến cho phản diện, Chu Tùng Cẩn bất ngờ thất thế, mỗi ngày đều thay cách để ám chỉ rằng anh không muốn sống nữa.Tôi cố tình giả vờ không hiểu.Chỉ là mỗi lần về nhà đều khóc lóc giả bộ với anh: “Chồng ơi, hôm nay em đi phỏng vấn ở tiệm trà sữa, đợi mãi chẳng ai để ý tới em, cuối cùng chỉ đành mua một ly rồi lặng lẽ rời đi.”Nhận được tin nhắn đầy ẩn ý từ anh, tôi cố tình ngắt lời: “Chồng ơi đợi em về rồi nói tiếp nhé, vừa nãy có người gây sự với em, em phải lén giơ ngón giữa trước đã.”Nửa năm sau, Chu Tùng Cẩn vực dậy, xoay người làm lại từ đầu.Về sau có người hỏi nguyên nhân, anh chỉ cười bất đắc dĩ: “Vợ tôi có hơi nhát gan, tôi sợ nếu tôi không còn, sẽ có người ức hiếp cô ấy.”