Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

CUỒNG YÊU EM

Tôi bị tai nạn, đập đầu mất trí nhớ, quên rằng mình đã kết hôn một năm.Nhưng người chồng lạnh lùng trong cuộc liên hôn bỗng trở nên yêu tôi đến không tưởng.“Vợ à, mỗi đêm em đều ôm anh ngủ.”“Em thích tạo dấu hôn lắm, ngay trên cổ anh nè.”“Mỗi tuần bảy lần, mỗi lần ba tiếng, đó là mới khởi động thôi đấy.”Sau này, khi tôi khôi phục trí nhớ, tôi nghĩ: “Hehe. Diễn, tiếp tục diễn đi.”

Tái Ngộ Năm 1971

Tái Ngộ Năm 1971 Năm 1971 đã trôi qua hơn nửa. Thẩm Tịch Sơn nổi điên, đập nát toàn bộ những bức phù điêu sơn dầu trong căn biệt thự sang trọng. Ánh mắt hai người chạm nhau, hắn ném thẳng tờ báo vào mặt tôi: “Cảng Thành vừa ban hành luật hôn nhân mới, chính thức bãi bỏ chế độ nạp thiếp. Giờ thì tôi không thể cưới cô ca nữ đó vào nhà được nữa.” “Cô có biết cô ấy đã sinh cho tôi một đứa con gái, năm nay 5 tuổi rồi không? Tôi nợ cô ấy, nhưng lại chẳng thể cho cô ấy một danh phận!” Tôi nhìn hắn, giọng điềm nhiên: “Vẫn có cách.” “Chỉ cần anh ly hôn với tôi, là có thể cưới cô ta rồi.” Năm đó, lúc quỳ suốt một ngày một đêm để cầu hôn tôi, chắc anh ta không ngờ rằng, sau này lại có ngày chán ghét tôi đến thế. Mười lăm năm đồng cam cộng khổ. Yêu đến cuối cùng, người đàn ông ấy lại hỏi tôi vì sao còn chưa chet.

Nàng Dâu “Hào Môn”

Nàng Dâu “Hào Môn” Chị họ tôi sống bằng nghề lừa tiền sính lúc lễ kết hôn. Mỗi cuộc hôn nhân của chị ta chỉ kéo dài nửa năm, đợi thời gian truy tố tiền sính lễ qua đi, chị ta lập tức ly hôn để đổi sang nhà khác. Sau khi biết chuyện này, tôi đã khuyên chị ta rất nhiều. “Điều này là vô đạo đức, lỡ như chị gặp phải kẻ cứng đầu, cả đời chị sẽ bị hủy hoại.” Sau khi nghe lời tôi, chị họ không còn muốn lừa tiền sính lễ nữa. Ai ngờ, nửa đêm anh họ tôi lại cầm dao gõ cửa nhà tôi. “Chị tao lừa tiền sính lễ để mua nhà cho tao, liên quan gì đến mày? Mày cố tình gây chia rẽ hả?” “Mày còn nói với chị tao rằng, đứa em trai chỉ biết bám chị gái sẽ không có kết cục tốt, nếu chị tao còn lừa tiền sính lễ, mày sẽ báo cảnh sát bắt chúng tao.” “Mày giỏi lắm nhỉ? Ra đây cho tao, tao không sống được thì mày cũng đừng hòng sống.” Tôi trực tiếp báo cảnh sát. Sau khi anh họ tôi bị xe cảnh sát đưa đi, tôi run rẩy tra camera nhưng lại phát hiện chị họ đang trốn trong cầu thang, nhìn anh họ cầm dao tìm tôi. Hóa ra chị ta không muốn thay anh họ lừa tiền sính lễ nhưng lại không dám nói thẳng nên kéo tôi ra làm bia đỡ đạn. Tốt nhất là anh họ giết chết tôi, chị ta cũng có thể nhân cơ hội đó loại bỏ đứa em trai hút máu. Nếu đã như vậy, tôi nhất định phải báo đáp chị ta thật tốt.

Vùng Tuyết Trắng

Vùng Tuyết Trắng Quý Sâm trượt chân rơi xuống nước, tôi không nói hai lời lập tức nhảy xuống cứu. Nhưng anh đột nhiên nổi điên, ấn đầu tôi xuống nước. Sau đó, anh được người ta cứu lên, còn tôi thì chết trong ngày đông giá lạnh ấy. Hóa ra anh biết bơi, ngã xuống nước là để giết tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về ngày Quý Sâm rơi xuống nước ấy. Nhìn anh vùng vẫy trong nước, tôi nhặt một que củi trên đất đưa tới. “Ôi, không đủ dài, làm sao đây? Hay là anh chết luôn đi.”

Gia Phả Nhà Họ Lưu

Gia Phả Nhà Họ Lưu Chị chồng cả mở một đợt thu tiền trong nhóm gia đình. Nói là muốn lập gia phả, mỗi người đóng 5 ngàn tệ. Chị ấy còn đặc biệt tag tôi: “Em dâu à, em cũng không phải người nhà tụi chị, không cần ghi tên vào gia phả. Nhưng cháu trai cùng em trai chị thì phải ghi, nên em chuyển giúp hai suất, tổng cộng 1 vạn (~34tr), chuyển thẳng cho chị là được.” Tôi liền phản pháo bằng cách làm một bản sơ đồ tư duy điện tử rồi gửi thẳng vào nhóm: “Chị cả à, bản điện tử bền hơn nhiều, chị có ‘tạch’ thì nó cũng tự động cập nhật ngày kết thúc của chị luôn đấy!”

Kẻ Trộm Hoa Hồng

Kẻ Trộm Hoa Hồng Sau một năm kết hôn, tôi đề nghị ly hôn với chồng. Chỉ vì trên áo anh ta có mùi nước hoa. Tôi chưa từng xịt nước hoa, bởi anh bị viêm mũi dị ứng. “Giang Chi, em lại nổi giận vì chuyện gì thế? Em biết mà, em không rời xa anh được đâu.” Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ im lặng đưa bản thỏa thuận ly hôn cho anh. Nghiêm túc lặp lại một lần nữa: “Chúng ta ly hôn đi. Em nghiêm túc đấy.”

Lời Thề Ứng Nghiệm

Lời Thề Ứng Nghiệm Dự sinh còn tám ngày, Lâm Hành Giản và Bạch Nguyệt Quang đã quay lại với nhau. Anh hỏi tôi: “Có thể bỏ đứa bé không?” Tôi nói: “Có thể.” Tôi nắm tay anh, yêu cầu anh đẩy tôi từ tầng 18 xuống. Nhường chỗ cho Bạch Nguyệt Quang của anh. Nhưng Lâm Hành Giản lại sợ hãi. Anh nắm chặt tay tôi, đảm bảo: “Là anh hồ đồ. Nếu anh còn ngoại tình, anh sẽ chết không được tử tế.” Sau đó anh thực sự ứng nghiệm lời thề. Để lại cho tôi và con một khoản bảo hiểm lớn.

BỨC THƯ TÌNH BA NĂM CHƯA GỬI

Từ nhỏ, tôi luôn làm mọi thứ chậm chạp hơn người khác.Lặng lẽ viết thư tỏ tình cho anh trai nuôi, đăng tải trên mạng suốt ba năm trời, không ai hay biết.Rồi một ngày, anh ấy dường như đã hết kiên nhẫn, ép tôi vào tường, giọng trầm thấp vang lên: “Khi nào mới định viết xong đây?”Cứu tôi với, làm sao anh ấy biết được?Mặt đỏ bừng, tôi vội vàng phủ nhận: “Không… không phải em viết đâu!”“Hay lắm.” Anh khẽ cười, một tay siết nhẹ lấy eo tôi, ánh mắt sâu thẳm đầy bí ẩn: “Viết không xong thì tối nay khỏi ngủ.”

Băng Vỡ Gặp Mùa Xuân

Băng Vỡ Gặp Mùa Xuân Vì một câu nói, Chu Mạo đã lái xe suốt 300 km trong đêm để gặp tôi, dỗ dành và ở bên tôi. Tôi ngây ngốc tưởng rằng anh ấy yêu tôi nên mới vất vả như vậy. Cho đến khi tôi nhìn thấy lịch sử trò chuyện của anh ấy với bạn bè. 【A Tường giận dỗi không cho đụng vào người, tôi đành phải đến tìm Tuyết An để dập lửa.】 【Với lại, con bé đó học ba lê, cơ thể dẻo dai, hiểu ý người nữa chứ.】 Ba lê? Cô ta là vận động viên trượt băng nghệ thuật, còn tôi chỉ là một đóa hoa vô danh trong đội cổ vũ. Tôi không làm ầm ĩ lên, chỉ lặng lẽ tháo nhẫn ra, nộp đơn xin tập huấn tại Nga. Trước khi đi, Chu Mạo chỉ vào người đàn ông tóc vàng mắt xanh bên cạnh tôi, đôi mắt đỏ lên vì tức giận: “Tuyết An, em thật sự vừa lòng với tên Nga kia à?! Em không đủ yêu tôi nên phải tìm một thằng ngoại quốc sao?!”

SỨA BIỂN VÀ ANH CHÀNG SỬA XE

Dạo này anh bạn hàng xóm của tôi, Lục Tiêu, lúc nào cũng khó chịu với tôi.Anh ta còn hay gắt gỏng với tôi nữa.Tôi hỏi bạn bè xem nên chung sống thế nào.Bạn tôi nói: “Đàn ông đều thích con gái chủ động, cậu phải tỏ ra có khí thế, chinh phục anh ta.”Tôi hiểu ngay và ghi nhớ trong lòng.Lần sau khi Lục Tiêu lại gắt lên với tôi, tôi dứt khoát hôn anh ta.Quả nhiên, anh ta bị dọa đến đỏ mặt, á khẩu không nói nổi câu nào.Tôi ngồi lên người anh ta, dữ dằn hỏi: “Anh… anh phục chưa?”Lục Tiêu mắt đỏ bừng, nghiến răng nói: “Không phục, có giỏi thì ngồi lên mặt tôi luôn đi.”

LỠ TAY BẮT NẠT ĐẠI CA TRƯỜNG

Hôm đó, đại ca trường đánh nhau, tôi chọn ngay một chỗ xem kịch vui đẹp nhất. Kết quả, đại ca tung một cú đấm, tôi không kịp tránh, ăn ngay một đấm vào mặt. Tôi khóc ròng, nhân cơ hội này bắt đại ca làm người hầu cho tôi một tháng. Đại ca nghiến răng nghiến lợi đồng ý. Đến khi hết hạn, đại ca được “tự do”, tôi lại quay sang bắt anh trai làm người hầu. Ai ngờ, Chí Nham (tên đại ca) đỏ mặt kéo tay tôi đặt lên ngực mình: “Cậu lấy lý do gì mà chọn hắn? Hắn hầu hạ cậu tốt hơn tôi sao?” “Hắn có giàu như tôi không? Hắn có mua bánh kem, trà sữa cho cậu không?” “Hắn có sẵn sàng làm ‘cún’ cho cậu như tôi không?” “Từ giờ để tôi tiếp tục làm người hầu của cậu, được không? Cậu muốn sai bảo thế nào cũng được.”

Cảnh Báo Bão Số 8

Cảnh Báo Bão Số 8 Khi đài thiên văn cảng thành treo tín hiệu bão số 8 vào giữa đêm, Hoắc Minh Diệp lại mua một chiếc du thuyền mới để tổ chức sinh nhật cho “chim hoàng yến” giữa sông Hương Giang. Bộ trang sức trị giá hàng trăm triệu đấu giá thành công. Một chiếc váy cưới cổ đến từ Paris vượt đại dương đưa về. Tất cả là bằng chứng cho tình yêu của anh ta dành cho “chim hoàng yến”. Tôi gọi cho anh ta cả chục cuộc điện thoại, chỉ để nhắc anh chú ý an toàn, đừng lấy tính mạng mình ra đùa giỡn. Hoắc Minh Diệp cười khẩy qua điện thoại. “Làm Hoắc phu nhân cho tử tế không được à? Những gì tôi cho cô còn chưa đủ sao? Cô so đo với cô ấy làm gì? “Cô ấy còn trẻ, thích náo nhiệt, thì liên quan gì đến cô?” Đêm đó, bão hoành hành, lật úp cả du thuyền. Không một ai sống sót. Cánh săn tin tìm đến tôi đầu tiên, hỏi cảm nghĩ của tôi. Tôi im lặng thật lâu, chẳng nói gì cả. Tôi không hận anh ta nữa, vì anh ta từng đối xử với tôi rất tốt. Tất nhiên, bây giờ thì còn tốt hơn nữa. Dù sao, anh ta ch .t rồi, tiền đều là của tôi.

Hoa Nở Sau Mưa

Hoa Nở Sau Mưa Năm 1985, đầu đông. Mạnh Phiến Nhiên khoác trên mình chiếc áo blouse trắng, gõ cửa rồi bước vào văn phòng bí thư chi bộ. “Báo cáo, tôi muốn xin giấy đăng ký kết hôn.” Bí thư Dương nhận ra đây chính là vị hôn thê của doanh trưởng Hạ, cười vui vẻ chúc mừng: “Bác sĩ Mạnh sắp có hỷ sự rồi, đến lúc đó nhớ cho chúng tôi được hưởng chút không khí vui mừng nhé.” Mạnh Phiến Nhiên gật đầu, mỉm cười. Nhưng trên tờ đơn xin kết hôn mà cô cầm về, ở mục tên chú rể, người cô viết xuống lại không phải là ba chữ “Hạ Chiêu Lãng”. Quả thật cô sắp kết hôn, nhưng chú rể của Mạnh Phiến Nhiên không phải là Hạ Chiêu Lãng, người mà cô hằng mong nhớ, mà là một người chưa từng gặp mặt, được gia đình sắp xếp hôn nhân ở thủ đô. Viết xong đơn, cô cẩn thận cất nó vào ngăn kéo sâu nhất. Trong đó vẫn còn ba trăm tệ mà cô đã dành dụm để làm sính lễ giúp Hạ Chiêu Lãng. Đôi mắt hạnh của cô thoáng tối lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười chua chát.

Gió Tan Lời Thề

Gió Tan Lời Thề Sau khi chia tay, tôi uống say rồi đi tìm anh ta. Anh ta gọi bạn đến quay video lại. Ép tôi thề rằng sẽ không bao giờ làm phiền anh ta nữa. Sau này, anh ta gặp tai nạn và quên hết những ký ức không yêu tôi. Người dây dưa trở thành anh ta.

Để Tớ Yêu Cậu

Để Tớ Yêu Cậu Buổi học tối hôm đó, bạn nữ ngồi trước tôi đứng dậy đi lấy nước. Trở về chưa bao lâu, cốc nước trên tay cô ấy rơi xuống đất. Không ai ngờ rằng, ba giây sau, cô ấy lại nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ.

QUÂN SƯ TÌNH YÊU CHO BẠN THÂN

Tôi là quân sư tình yêu của cô bạn thân.Dưới sự chỉ đạo của tôi, cô ấy và nam thần của trường đã thân thiết với nhau hơn rồi, đang trong giai đoạn mập mờ, tiến thoái lưỡng nan.Một ngày nọ, tôi nhận được một yêu cầu kết bạn:【Tôi là bạn thân của đối tượng mập mờ với bạn thân của cô, cũng là quân sư của cậu ta.】【Thương lượng chút nhé, cô đừng bày trò nữa, thằng nhóc kia sắp bị câu thành cá môi vẩu luôn rồi.】【Chúng ta tạm đình chiến được không?】Sau này, bạn thân của tôi và nam thần của cô ấy đi hẹn hò về. Hai người bọn họ ngại ngùng đi cạnh nhau, đến tay còn không dám nắm. Thế nhưng lại tình cờ bắt gặp tôi và cậu ấy đang hôn nhau đắm đuối trên con đường nhỏ ngoài trường.“…”

CẢ ĐỜI CHỈ YÊU MỘT MÌNH EM

Tôi là đại tiểu thư tỉnh táo nhất của hào môn.Khi một chàng trai nghèo khó trong trường định tiếp cận tôi, tôi thẳng thừng từ chối:“Theo kịch bản tiểu thuyết, nếu bao nuôi một anh chàng thuần khiết, gia đình tôi chắc chắn sẽ lụn bại, sự nghiệp của cậu thì sẽ phất lên, rồi lúc gặp lại, cậu sẽ cho tôi một cú tát đau điếng.”Quả nhiên, sau này anh ta thật sự đã phất lên.Chàng trai nghèo ngày nào hóa ra là công tử thất lạc của một gia tộc quyền quý ở kinh thành, tài sản và địa vị còn vượt xa nhà tôi.Khi đã trở thành tổng tài bá đạo, anh ta lại tiếp cận tôi lần nữa.Tôi nhìn vào cơ bụng sáu múi của anh mà nuốt nước miếng ừng ực, nhưng vẫn khéo léo từ chối:“Tôi không thích kiểu nam cao nữ thấp, làm tôi là đại tiểu thư mà cảm thấy thấp kém chết đi được.”Thái tử gia dường như nghiến răng nghiến lợi:“Vậy nếu gia đình tôi phá sản, em sẽ ở bên tôi chứ?”Tôi nhìn anh với vẻ mặt như thể anh bị điên:“Cái này còn phải hỏi sao? tất nhiên là không rồi, ai mà thích ở bên một gã đàn ông nghèo cơ chứ?”Ngày hôm sau, tôi bị anh nhốt trong biệt thự, hét đến khản cả giọng.Thái tử gia ép tôi vào chiếc giường lớn sang trọng, mỉm cười dịu dàng:“Đại tiểu thư, dịch vụ của tôi khiến em hài lòng chứ?”

Tình Tan Mỗi Ngả

Tình Tan Mỗi Ngả Vào ngày sinh nhật lần thứ 65, tôi quyết định ly hôn. Nguyên nhân là vì tôi phát hiện chồng mình là Trần Chí Châu, còn có một mái ấm khác. Khi tôi bận rộn nấu cơm giặt giũ, thì ông ấy đang cùng mối tình đầu ngắm hoàng hôn trên thảo nguyên. Dưới ánh chiều tà, họ tay trong tay, ông ấy viết: “Ba mươi năm đôi chim nhạn chia lìa, thư gấm chẳng thể viết khúc tương tư.” Sau đó lại nhắn cho tôi: “Tối nay muốn ăn lẩu bao tử gà.” Tôi bỗng thấy tất cả thật vô vị. Cơm tôi nấu 30 năm rồi, tôi cũng chán. Thôi thì… thành toàn cho họ đi vậy.