Ngôn Tình

Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi

Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi Ta cùng tỷ tỷ cùng gả vào phủ tướng quân. Tỷ tỷ gả cho Trấn Bắc tướng quân. Ta gả cho hoàn khố tiểu công tử. Tỷ tỷ khóc lóc kể lể, tướng quân mang về phủ một Dương Châu sấu mã. Ta nhai mía: “Ngựa gì mà phải mang về từ Dương Châu?” Tỷ tỷ thở dài: “Hay là bỏ trốn đi?” “Với cái đầu óc này của muội thì ở phủ tướng quân cũng chẳng sống được bao lâu.” Ta nhổ vỏ mía: “Bỏ trốn thôi.” Ta cùng tỷ tỷ bỏ trốn giữa đêm, đang sống những ngày tháng khổ cực nuôi ba nam sủng thì có hai vị tướng quân đến làng tìm thê tử. Ta bỏ mặc nam sủng chạy trốn nhưng bị tiểu tướng quân mới nhậm chức túm lấy cổ áo. “Nương tử chạy cái gì?” “Phu quân vừa lập chiến công, tối nay có phần thưởng không?”

Mệnh Cách Tỳ Hưu 2: Tai Hoạ Bắc Thành

Mệnh Cách Tỳ Hưu 2: Tai Hoạ Bắc Thành Sau khi tin tức về mệnh cách Tỳ Hưu của tôi bị rò rỉ, các thế lực ở Bắc Thành đều ra sức truy lùng tôi. “Diệp Hưu, nghe nói cô có thể thu hút tài lộc, trừ tà, trấn trạch.” “Chỉ cần giao cô cho đại ca Bắc Thành, tôi sẽ được thăng quan phát tài!” Tôi bị trói và đưa đến biệt thự của đại ca Bắc Thành. Ngậm xì gà, đại ca Bắc Thành mỉm cười gật đầu: “Món quà này không tệ, ta rất hài lòng.” Thái tử gia Bắc Thành, Chu Yến, cởi trói cho tôi, mặt tối sầm nói: “Bố, cô ấy là bạn gái của con!”

MÃI MÃI LÀ EM

Tôi và Lục Cẩn kết hôn được năm năm, trong mắt mọi người, tôi là Lục phu nhân hoàn hảo, cư xử lịch thiệp, làm việc thấu đáo, thậm chí còn được tạp chí lá cải đánh giá là “Người vợ đảm số 1”.Mọi người đều ghen tị vì tôi lấy được một người chồng tốt, nhưng không ai biết trong cuộc hôn nhân này, tôi thực sự đóng vai trò như thế nào.Năm năm qua, anh ấy luôn giữ thái độ lạnh nhạt, còn tôi, dần dần cũng mài mòn đi sự cuồng nhiệt yêu thương ban đầu.Tôi biết, trong lòng anh ấy, tôi vẫn không phải là người đó.Người khiến anh ấy mãi không thể nguôi ngoai.Vì vậy, tôi đã đề nghị ly hôn và dọn ra khỏi nhà.Nhưng một tuần sau, anh ấy chặn tôi trước cửa ngôi nhà mới.“Ly hôn?” Anh ấy nhìn tôi, mắt đỏ hoe, “Tô Nhiễm, em nói lại lần nữa xem?”

Đừng Nói Lời Tạm Biệt Với Em

Đừng Nói Lời Tạm Biệt Với Em Sau khi trở thành vợ của cậu chủ hắc đạo, tôi giả vờ làm một người câm điếc để tự bảo vệ mình. Kết quả là hắn thật sự tin rằng tôi không nghe thấy gì, suốt ngày ngồi bên cạnh phàn nàn: “Sao em cứ làm mặt như thể đã ăn phải thứ gì đó kinh khủng khi anh hôn em thế? Ghét đến vậy sao? Lần sau anh sẽ hôn nữa, cứ hôn đấy!” “Hôm qua em lại nói chuyện với Tiểu Triệu ngoài cửa, ngày mai anh sẽ điều cậu ta đi.” “Còn nữa, em có thể cười với anh nhiều hơn không? Ngay cả con chó ở nhà thấy anh cũng vui hơn em. Cứ tiếp tục thế này anh sẽ xử lý em thật đấy.” … Vậy là tôi dựa vào việc hắn không hiểu ngôn ngữ ký hiệu, liên tục phản công hắn bằng ánh mắt khinh thường. Cho đến khi hắn thuê một giáo viên và lén học ngôn ngữ ký hiệu, việc tôi giả vờ điếc đã hoàn toàn bại lộ. Sau bữa ăn, người đàn ông ngậm một điếu thuốc, khuôn mặt tối sầm chặn tôi trước, tháo chiếc máy trợ thính của tôi ra, cúi gần cười nhạt: “Dám đùa với anh hả? Em tiêu rồi, lần này anh thực sự sẽ xử lý em.”

Mười Năm Một Lời Thì Thầm

Mười Năm Một Lời Thì Thầm Trong buổi họp phụ huynh, tôi giả vờ bị đ/i/ế/c, đeo tai nghe như thể đó là máy t/rợ th/ính. Không ngờ, thầy giám thị của trường lại chính là người con trai tôi từng thầm yêu hồi cấp ba. Trên giường khách sạn đêm ấy… Anh tưởng tôi không nghe thấy, cứ khóc rồi thì thầm bên tai tôi biết bao lần: “Vãn Vãn, anh thích em… đã mười năm rồi.”

Học Cách Yêu Lại Chính Mình

Tôi đứng trước cửa Cục Dân chính, ly cà phê nóng trong tay đã nguội ngắt từ lâu. Qua cánh cửa kính, tôi thấy rõ chồng tôi Cố Bắc Thành đang cùng một cô gái trẻ điền đơn đăng ký kết hôn. Không phải đơn ly hôn. Mà là đơn kết hôn. Cô gái ấy mặc váy trắng, cười rất ngọt ngào, còn Cố Bắc Thành thì dịu dàng giúp cô ta chỉnh lại tóc. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. “Mẹ ơi, sao mẹ không vào?” Tiểu Bảo, con gái sáu tuổi của tôi, níu vạt áo tôi, giọng non nớt hỏi. Tôi ngồi xổm xuống, cố gắng nở một nụ cười: “Bảo Bối, mẹ chợt nhớ ra còn việc cần làm, mình về nhà trước được không?”

Tân Nương Nhỏ Của Lý Thừa Tướng

Tân Nương Nhỏ Của Lý Thừa Tướng Ta là tiểu yêu chỉ có thể ký sinh trong thân thể người chết, ngoài ý muốn chui vào xác một tân nương mới chết. Tú tài nghèo mà nàng gả yêu nàng như mạng, hận không thể móc tim móc phổi trao cho nàng. Ta mỗi ngày cẩn thận từng li từng tí, sợ lộ tẩy. Nhưng ta phát hiện, tân nương của hắn vốn định giết hắn trong ngày tân hôn. Mà hắn cũng đã sớm biết, ta thật ra là yêu.

Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà

Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà Sau khi tốt nghiệp mà không tìm được việc làm, tôi trở về quê nhà, tiếp quản 200 mẫu ruộng dưa hấu của gia đình. Nửa đêm, có người gõ cửa: “Ngươi thấy ta giống người hay giống yêu quái?” Tôi mỉm cười: “Tôi thấy anh giống một cộng sự tốt, ngày nào cũng có thể giúp tôi trông dưa.” Về sau, anh vừa lầm bầm mắng chửi vừa giúp tôi canh dưa, đuổi nhím đi.

Truy Thê Hỏa Táng Tràng Phi Điển Hình

Truy Thê Hỏa Táng Tràng Phi Điển Hình Tôi đã đóng vai một người vợ hoàn hảo suốt bảy năm, nhưng giờ không thể tiếp tục nữa. Tôi từng nghĩ rằng mình có thể cảm hóa chồng, khiến anh ấy yêu tôi. Nhưng thực tế chứng minh – không có cửa. Thế nên, tôi quyết định ly hôn. Ngay trong ngày kỷ niệm năm năm kết hôn. Sau khi ly thân, tôi hoàn toàn thả lỏng bản thân, tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng chưa kịp vui vẻ được bao lâu, tôi đã bị chồng bắt về. Tôi không ngờ… người buông thả hơn lại chính là anh ta. Tôi co rúm người trong góc, run cầm cập. Anh kéo lỏng cà vạt, cúi người, khẽ cười: “Ơ? Hóa ra em cũng biết sợ à?”  

Kế Hoạch Theo Đuổi Của Tiểu Ngư

Kế Hoạch Theo Đuổi Của Tiểu Ngư Tôi và Trần Cư An – người chú trên danh nghĩa ngoài ý muốn qua đêm với nhau. Nghe nói hắn chưa bao giờ yêu đương, cũng không muốn cho bất kỳ người phụ nữ nào danh phận chính thức. Không bao giờ chạm vào một người phụ nữ tới lần thứ hai. Nhưng lại cùng tôi duy trì mối quan hệ mập mờ suốt nửa năm. Cho đến một ngày, bà Trần mừng rỡ cầm một tấm ảnh cho tôi xem. “Cư An tự mình chọn vị hôn thê, có phải rất xinh đẹp hay không?” Tôi nhìn người phụ nữ xinh đẹp chói mắt kia, cười chúc phúc. “Rất đẹp, rất xứng đôi, chúc mừng chú Trần.” Đêm khuya, Trần Cư An đột nhiên đi vào phòng tôi, “Tang Ngư, trên giường gọi chồng, dưới giường gọi chú, em đang chơi tôi à?”

Mùa Xuân Đến

Mùa Xuân Đến Đây là lần thứ mười hai hắn đến cửa nhà ta cầu hôn. Cha nhìn ta đang run rẩy mà nhíu mày: “A Niệm à, đây đã là lần thứ mười hai rồi, đây chính là Vinh Vương đấy.” Ta run rẩy gật đầu: “Cha, nếu đáp ứng thì chính là mất mạng đấy.” Cha ta gãi đầu: “A Niệm à, từ tháng trước con đã lải nhải rằng mối hôn sự này sẽ lấy mạng con, rốt cuộc con sợ điều gì?” Con sợ điều gì, cha không biết, con còn có thể không biết sao? Ta đã được sống lại, kiếp trước vì hoàng đế kiêng dè Vinh Vương nên đã phá hủy mối lương duyên thanh mai trúc mã của hắn để bắt hắn cưới con gái của ngôn quan – chính là khuê nữ của cha đó. Sau đó Vinh Vương nói phản là phản, khi Vinh Vương dẫn đại quân vào thành, ta đã bị tiểu thanh mai của Vinh Vương ấn xuống nước mà chết đuối. Một khi được sống lại, hắn lại đến cầu hôn, nếu là cha, cha có gả không?

Mười Năm Như Một Giấc Mộng

Mười Năm Như Một Giấc Mộng Chồng qua đời, tôi tái hôn với một người đàn ông đã thầm yêu tôi mười năm. Anh là chủ tịch một công ty niêm yết, điềm tĩnh, kiềm chế, nghiêm túc và luôn giữ kỷ luật, rất hiếm khi bộc lộ cảm xúc của mình. Tôi luôn nghĩ anh không có tình cảm gì với tôi, cưới tôi chẳng qua vì bị gia đình giục, cần một người vợ cho xong. Cho đến một ngày, tôi nghe thấy anh lén dạy con gái nhỏ đang tập nói gọi mình là ba. Cho đến một ngày, tôi tình cờ nhìn thấy cuốn nhật ký anh viết hồi trung học, ghi lại những cảm xúc thầm lặng dành cho tôi. Cho đến một ngày, khi anh say rượu và mất kiểm soát cảm xúc, ôm chặt tôi mà khóc không thành tiếng: “Anh biết em chưa thể quên được anh ta, anh biết anh không thể sánh với một người đã khuất. Nhưng liệu em có thể… có thể thích anh một chút, dù chỉ một chút thôi được không?”

Nhặt Được Một Nhân Ngư Bên Bờ Biển

Nhặt Được Một Nhân Ngư Bên Bờ Biển  Tôi nuôi một mỹ nam ngư. Nước mắt của cậu ấy là ngọc trai, có thể bán được rất nhiều tiền. Hôm nay tôi vẫn như thường lệ ép cậu ta khóc, thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện dòng chữ ảo: [Cười chết mất, nam chính muốn tỏ tình với chị gái bảo bối, ai ngờ bị chị bé đánh ngất rồi bắt về nhà, ngày nào cũng bị bắt nạt, nước mắt cũng bị đem bán kiếm tiền, nam chính thảm thật sự.] [Chị gái bảo bối chắc không biết, nam chính là hoàng tử tộc nhân ngư đó. Nếu chị ta chịu làm vương phi thì sẽ được hưởng vinh hoa phú quý không hết, thế mà lại cứ thích trói nam chính, ngày nào cũng đánh cậu ta.] [Với lại, mỗi lần đánh là đánh ngay giữa cái đuôi cá, chị ấy không biết giữa đuôi cá có gì à? Nghĩ thôi đã thấy đau thay nam chính rồi.] [Bạn lầu trên ơi, tui thấy nam chính chưa chắc là đau đâu, rõ ràng là đang khoái còn gì! Không tin thì nhìn xem, chị gái bảo bối vừa dừng tay, nam chính đã tự đưa đuôi cá cọ vào tay chị ấy rồi kìa!] Tay tôi đang vung đánh liền khựng lại. Mỹ nam ngư trước mặt vẫn mang vẻ xấu hổ và phẫn uất tột cùng, nhưng lại âm thầm ưỡn người, chủ động đưa đuôi cá về phía tôi. Lúc này, một dòng chữ nữa lại lướt qua: [Hóng cái cảnh chị gái bảo bối kiếm đủ tiền rồi vứt nam chính trở lại biển, sau đó nam chính bộc phát bản năng thú tính, ngày nào cũng khiến chị bé khóc lóc cầu xin tha thứ! Tội nghiệp bảo bảo, vẫn chưa biết gì đâu ha!]  

CHỈ MUỐN ÔM EM

Sau khi bỏ trốn khỏi hôn lễ, ba tôi cắt hết thẻ ngân hàng của tôi.Tôi đăng lên story than vãn:“Thật ra khi buồn, tôi chỉ cần một cái ôm và mười triệu tệ thôi.”Năm giây sau, kẻ thù không đội trời chung – Lê Ứng – chuyển khoản cho tôi mười triệu.Hả???Năm phút sau, anh ta gọi đến:“Xuống nhà! Tôi đến ôm em đây.”Gì???

Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên

Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên Năm thứ năm thầm thương trộm nhớ chú nhỏ, tôi bèn mượn rượu làm càn với anh. Nhưng vừa hôn một cái đã tỉnh rượu. Hóa ra anh là nam chính, định mệnh của anh là bạn cùng phòng đại học của tôi. Còn tôi chỉ là nữ phụ độc ác, một công cụ giúp cho tình cảm của họ càng thêm nồng nhiệt. Cuối cùng, anh ghét bỏ tôi, tống tôi vào bệnh viện tâm thần. Cơn tức bốc lên đỉnh đầu, tôi mượn hơi men tát anh một cái. Xin lỗi nha, không thèm yêu nữa. Ông già này ai thích thì lấy. Sau đó vào ngày nam nữ chính trong cốt truyện gốc bắt đầu cuộc sống hòa hợp, tôi đã bao một người mẫu nam. Khi đang nhét tiền vào thắt lưng quần của chàng trai đó, người đàn ông kia gần như phát điên đã lao tới khiêng tôi về. Đêm đó, có nhiều lần tôi định bò xuống giường, nhưng lại bị anh nắm chân kéo về. “Sao cưng phải bỏ chạy chứ? Chú nhỏ hầu hạ em không thoải mái sao?”

Xuyên Thành Con Của Nữ Phụ Độc Ác

Xuyên Thành Con Của Nữ Phụ Độc Ác Tôi xuyên vào bụng của nữ phụ đang mang thai, trở thành một đứa trẻ mới sinh. Ba tôi là ảnh đế, sau khi say rượu cùng mẹ tôi xuân phong nhất độ mà có tôi. Nhưng trong tiểu thuyết, tôi căn bản không được sinh ra! *春风一度; [chūnfēngyīdù] ; Hán Việt: XUÂN PHONG NHẤT ĐỘ ; giao hợp; làm tình.  

Nhật Ký Hắc Hóa Của Tạ Tiểu Cẩu

Nhật Ký Hắc Hóa Của Tạ Tiểu Cẩu Sau khi cứu rỗi thành công nam chính Yandere. Ta hỏi: “Có thể cho ta làm hoàng hậu không?” Tạ Ngộ Triều im lặng không nói. Vì vậy ta bỏ mặc hắn, giả chết trở về thế giới ban đầu. Tay trái trà sữa tay phải gà rán, một mạch đánh lên trận thăng hạng năm mươi sao. Hệ thống đột nhiên phát ra cảnh báo: [Nhiệm vụ thất bại, nam chính đã hắc hóa, xin hãy lập tức trở về thế giới ban đầu để cứu rỗi lần thứ hai!] Ánh sáng trắng lóe lên, ta ngậm ống hút trở về thế giới nhiệm vụ. Đây là năm thứ năm sau khi ta chết, Tạ Ngộ Triều cũng đã trở thành bạo quân khiến người ta nghe tiếng mà sợ mất mật. Thanh kiếm dài lạnh lẽo trong tay hắn kê ngang cổ ta: “Hừ, lại đến thêm một đồ giả.” “Trẫm ghét nhất chính là khuôn mặt này, nói đi, thích chết kiểu gì?”

Kết Hôn Với Chú Nhỏ Cấm Dục

Kết Hôn Với Chú Nhỏ Cấm Dục Sau khi kết hôn với người chú nhỏ cấm dục, anh luôn xem tôi như em gái mà chăm sóc. Nhưng tôi thì thầm yêu anh. Vì để kích động anh, tôi đã chơi trò chuyền bánh quy trong phòng bao. Tôi cắn một đầu của thanh socola rồi chuyền sang cho cậu trai đối diện. Đúng lúc cậu chàng chuẩn bị cắn vào đầu bên kia của thanh socola, chú nhỏ với vẻ mặt âm u cắt ngang. Anh nhét tôi vào xe: “Muốn chơi đúng không?” “Về nhà, chú sẽ chơi với em cho đã.”

Tôi Cũng Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác

Tôi Cũng Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác Tôi là một nữ phản diện xinh đẹp nhưng ngốc nghếch. Sau khi ngủ với anh trai của nam chính, tôi quyết định bỏ cha giữ con, khởi động kế hoạch báo thù đầy tội ác—để con thay tôi trả mối hận này! Trong sân trường mẫu giáo, tôi chỉ vào con trai của nam chính. “Đó là con trai của kẻ thù mẹ! Con nhất định phải dằn mặt nó, hành hạ nó, khiến nó trở thành con chó của con!” Con gái tôi nghiêm túc gật đầu. “Mẹ yên tâm, con sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Thế là, vào giờ ăn, con bé cướp thịt trong bát cậu ta. Lúc rửa tay, nó chen hàng của cậu ta. Giờ ngủ trưa, nó giật chăn của cậu ta. Nhưng con trai nam chính không những không tức giận, mà còn muốn đi theo con bé về nhà. Ai ngờ, tối hôm đó, cậu ta gọi một cú điện thoại, kéo đến một người—anh trai của nam chính. Người đàn ông chậm rãi tháo cà vạt, từng bước ép sát tôi: “Ngủ xong thì giả vờ như không quen, còn mang thai bỏ trốn?” “Chủ nhân của em dạy em như vậy sao?”  

Tinh Dã Tan Trong Tuyết

Tinh Dã Tan Trong Tuyết Để làm quen với “cơ bắp mama”, tôi liên tục tặng quà trong phòng livestream. Cuối cùng, anh ấy đã nhắn tin riêng cho tôi. 【Chị gái, tặng nhiều quà quá rồi, để em cho chị xem chút phúc lợi nhé.】 Video mở ra, anh ấy đeo tạp dề, những đường nét cơ bắp ẩn hiện theo từng động tác nhảy, nốt ruồi đỏ trên xương quai xanh lại càng thêm gợi cảm. “Đừng tặng quà nữa, làm bạn gái tôi đi, phúc lợi xem miễn phí.” Vài ngày sau, tôi được cử đi đón sếp mới. Nhìn thấy anh ấy giây đầu tiên, tôi sững người. Gương mặt này, nốt ruồi đỏ này, chẳng phải giống y như “cơ bắp mama” hay sao? Đầu tôi lập tức rối tung lên, theo bản năng gửi tin nhắn cho “cơ bắp mama”: 【Bảo bối, phúc lợi của bạn gái còn hiệu lực không? Muốn xem anh nhảy trong bộ đồ công sở.】