Ngôn Tình
Gọi Hồn Ảnh Đế Trong một chương trình giải trí linh dị, một nữ nghệ sĩ nổi tiếng đã yêu cầu tôi biểu diễn để giúp cô ấy lấy thêm can đảm. Nhưng cô ta không biết rằng tôi là truyền nhân của quỷ hí, chuyên hát tuồng cho ma quỷ nghe. “Quỷ hí vừa mở, oan hồn khóc. Hí mạc vừa dứt, vạn quỷ xuất.” Tôi cất tiếng, vừa mở mắt sau khi hát xong liền nhìn thấy ảnh đế mới chết đứng ngay trước mặt.
Sau tai nạn xe, người đầu tiên chạy đến bệnh viện là Tống Kỳ.Tôi nhào vào lòng anh ấy, ấm ức làm nũng.“Chồng ơi, em sợ lắm.”Cơ thể Tống Kỳ khẽ run lên.Anh ôm chặt lấy eo tôi, giọng trầm ấm an ủi.“Không sao, anh ở đây.”Tống Kỳ đưa tôi về nhà.Nhưng dần dần, tôi cảm thấy có gì đó sai sai.Tại sao trong nhà không có quần áo của tôi?Tại sao dì giúp việc không biết tôi thích ăn gì?Tại sao căn phòng không phải phong cách tôi yêu thích?Và quan trọng nhất là… chồng tôi có bụng tám múi, tại sao không cho tôi ngủ chung?
Cha Đừng Ngược Nữa, Mẹ Tôi Mất Ba Ngày Rồi “Mẹ ngươi đâu?” Cha hỏi tôi, trên người còn vương mùi son phấn của thiếp thất của ông ta. “Mẹ tôi ch//ết rồi, từ ba ngày trước.” Tôi chỉ vào di hài của mẹ, dửng dưng nói cho ông ta biết. Người cha xưa nay vốn được xưng là tỉnh táo đã hoàn toàn phát điên.
Ngày Em Thay Váy Cưới Đêm trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi nhờ cô thực tập sinh đi làm hộ giấy đăng ký kết hôn. Nhưng khi nhận được giấy tờ, cái tên được ghi trên đó… lại là của thực tập sinh. Hắn chỉ lạnh nhạt liếc qua: “Ồ, là do Vi Vi bất cẩn, làm nhầm thông tin thôi.” “Để hôm khác làm lại tờ khác là được.” Tôi không thể tin nổi. Chỉ một câu “bất cẩn” nhẹ hẫng vậy thôi mà hủy hoại cả hôn nhân đời tôi sao? Nhưng tôi không khóc cũng không làm loạn, vẫn tiếp tục yên lặng chuẩn bị hôn lễ. Đến ngày cưới, khi nhìn thấy chú rể đang trao nhẫn cho tôi trên sân khấu, sắc mặt vị hôn phu trắng bệch: “Không phải anh đã bảo em làm lại giấy kết hôn rồi sao? Em chưa làm à?” Tôi tỏ vẻ hối lỗi: “Đều tại em bất cẩn, nhận nhầm chú rể mất rồi. Hay để lần sau nhé?” …
Sau Khi Xuyên Không Thành Phản Diện, Ta Không Thể Thoát Khỏi Nam Chính Ta xuyên không thành mỹ nhân sư tôn của một tên đệ tử điên cuồng. Trong nguyên tác, vị sư phụ này vì có ý đồ xấu với nam chính mà nhận được kết cục thảm hại. Vì tránh khỏi cái chết, ta lặng lẽ xa lánh nam chính, nhưng bị y nhốt lại trong kết giới chất vấn: “Sư phụ… có phải đã chán ghét con rồi không?”
Nghĩ Nhiều Rồi Tôi chia sẻ ảnh cosplay váy cưới mới của mình cho bạn thân nhưng lại gửi nhầm cho anh trai cô ấy. Tôi lập tức thu hồi tin nhắn, rồi gửi lại ảnh cho bạn thân. Bình thường cô ấy trả lời tin nhắn rất nhanh, nhưng lần này lại lâu lắm mới online. “Muốn nghe chuyện thú vị về anh trai tớ không?” “Anh tớ vừa khóc đấy! Vừa nấu ăn vừa rơi nước mắt, còn cứng miệng bảo là do khói dầu mỡ quá cay.” “Tớ nghe anh ấy lẩm bẩm cái gì mà kết hôn rồi mới nói cho tôi…” “Anh tớ thất tình rồi phải không?”
Tôi trở lại ngày anh ấy tỏ tình với tôi.Thiếu niên ấy ngồi vắt chân, lười biếng dựa vào lưng ghế sofa, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc mới châm.Ánh mắt của anh ấy lướt qua phòng một vòng rồi dừng lại ở góc.“Vậy thì cô ấy đi.”Trong bầu không khí im lặng, giọng anh không quá cao cũng không quá thấp, toát lên vẻ hời hợt đầy khinh suất.“Này, tôi thích cậu.”
Chạy Đâu Cho Thoát Bố tôi sắp xếp cho tôi đến công ty trúc mã thực tập, tôi tình cờ phát hiện cấp trên này của mình đang lén xem ảnh tôi trong phòng làm việc. Mới trêu được hai câu anh đã thẹn quá hóa giận, không thèm giả vờ nữa. Lừa tôi vào nhà, ăn no căng bụng.
Thích Chu Cảnh Trạm suốt 7 năm, tôi đã tỏ tình vô số lần, anh ta cũng từ chối vô số lần. Ngày lễ tốt nghiệp, dưới sự xúi giục của bạn bè, anh ta hôn tôi trước mặt tất cả các bạn cùng lớp. Tôi cứ nghĩ anh ta cuối cùng cũng đồng ý ở bên tôi rồi. Cho đến hôm sinh nhật anh ta, tại bữa tiệc, tôi đến muộn vài phút. Và nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh ta và bạn bè. “Cậu thật sự muốn ở bên Ninh Ngữ Đường à? Thế còn Tống Thanh Việt thì sao, cậu định chia tay với cô ấy sao?” “Liên quan gì đến Tống Thanh Việt, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường.” Tôi lặng lẽ đóng cửa phòng bao lại, xoay người rời đi mà không quay đầu. Tôi không còn tham gia những buổi tụ tập có anh ta, cũng không tìm hiểu bất kỳ tin tức gì về anh ta nữa. Anh ta nói muốn đính hôn, tôi mỉm cười chúc phúc. Tôi chuẩn bị kết hôn với người anh em tốt của anh ta, thì Chu Cảnh Trạm lại tìm đến tận cửa, chất vấn vì sao anh ấy ở trong nhà tôi. Người anh em tốt của anh ta cười lạnh, phản bác: “Tôi ở nhà vị hôn thê của mình, cậu có ý kiến sao?”
Xuân Cũ Lặng Lẽ, Năm Mới Rạng Ngời Ngồi tò ba năm. Ngày tôi ra tò, người đến đón không phải là vị hôn phu đã tự tay đưa tôi vào ng//ục gi//am. Mà là người anh cùng mẹ khác cha, từ nhỏ đã ghét bỏ tôi. Anh ta cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Không có anh, em sống th//ảm h//ại đến vậy à?” Tôi cười với anh ta, giọng bất cần: “Vậy thì đừng lo cho em nữa, cứ để em ch.t đi cho rồi.” Anh ta nổ/i gi//ận, đ//ập mạ//nh một cái lên vô lăng: “Vậy thì ch.t cmn luôn đi!” Kẻ từng quát tôi đi ch.t đi, sáng hôm sau đã đá//nh gã//y t/ay ch/ân vị hôn phu của tôi, lôi hắn đến trước mặt tôi, ép hắn qu//ỳ xuống dập đầu.
Đúng Lúc Gặp Được Người Sau khi thành thân được ba tháng, Thẩm Vấn An vội vàng nạp thiếp. Nàng ta dịu dàng, khuê các, cực kỳ giống với em họ của ta ở ngoại thành. Hắn dùng nghi thức cưới chính thê để cưới nàng, còn tặng cả xe tốt ngựa quý- thứ mà ta không có. Thậm chí khi bị quân địch bao vây, cũng không chút do dự mà cứu nàng ta. Chỉ để lại cho ta một câu: “Xin lỗi, Dao Dao đang mang trong mình con của ta.” Nghe nói: “Sau khi ta chết, hắn lại vô cùng hối hận.” Ở bãi tha ma dùng tay không để đào đất, chỉ vì muốn tìm kiếm xác của ta. Nhưng ta không hề chết. Đã sớm được Tạ Cửu cứu về, lại nói dối để an ủi ta: “Mất trí nhớ cũng chẳng sao cả. Nàng chỉ cần nhớ kỹ ta là phu quân của nàng.”
Sau Khi Cùng Thứ Tỷ Gả Vào Hầu Phủ Làm Thiếp Cha vì muốn thăng quan tiến chức, liền đưa ta và muội muội vào hầu phủ làm thiếp. Trước khi nhập phủ, chúng ta đã hứa với nhau rằng sẽ không tranh sủng, nhất định phải phân chia đồng đều. Thế nhưng, sau khi nhập phủ suốt nửa tháng, hầu gia chỉ ở lại trong phòng ta. Cuối cùng ta không chịu nổi nữa, cảm thấy vô cùng có lỗi với muội muội, nên chủ động đi tìm nàng nhận sai. Thế nhưng, ta còn chưa kịp mở miệng, muội ấy đã vội vàng kéo tay ta, áy náy nói: “Tỷ tỷ, muội có lỗi với tỷ! Rõ ràng đã nói là sủng ái đồng đều, vậy mà suốt nửa tháng nay muội lại chiếm giữ hắn, là muội sai! Tối nay nhất định muội sẽ bảo hầu gia sang phòng tỷ!” Nhìn khuôn mặt tràn đầy hổ thẹn, không hề có chút giả dối của nàng, ta sững sờ… “Không phải hầu gia vẫn luôn ở trong phòng ta mỗi đêm sao?” Đang lúc hai chúng ta đều ngây ngẩn không hiểu chuyện gì, từ bên ngoài có hai nam nhân bước vào. Bộ dạng y hệt nhau…
Tất Cả Vì Nàng Năm đó, ta vì dung mạo quá mức xuất chúng mà bị bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành – Bách Hoa Lâu. Ngày xuất các, Lục Hoài Chi, kẻ vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, lại gọi ta ba lần. Hắn si mê ngắm nhìn, bàn tay mơn trớn bên eo ta. “Ngoan một chút, gia chưa bao giờ chạm vào thứ dơ bẩn.” “Nếu hầu hạ gia thật tốt, gia sẽ đón ngươi vào phủ.” Ta vội vàng gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn nịnh nọt. Nhưng ngay khi lấy lại được khế ước bán thân, ta lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn không chút do dự. Năm năm sau, hắn xách kiếm xông vào tân phòng của ta. Đôi mắt đỏ ngầu, từng bước ép sát. “Nàng lừa ta.” “Tướng công của nàng chỉ có thể là ta!”
Cả Đời Em Chỉ Ăn Cơm Anh Nấu Đêm tân hôn, Phó Hằng đưa tôi đến… giường của chú anh ấy. Tôi nghe thấy hai người nói chuyện: “Chú à, Vãn Vãn cho chú, còn dự án kia cho cháu.” “Không hối hận chứ?” Phó Hằng không trả lời, nhưng tiếng đóng cửa sau lưng anh ấy đã nói lên tất cả.
Thư Tình Dành Tặng Cho Em Bạn thân thích em trai tôi, còn tôi thầm mến anh trai cô ấy. Hai chúng tôi nhìn nhau: “Chơi chút gì đấy kích thích không?” Thế là tôi và cô ấy chơi trò “bị tráo đổi linh hồn”, chuyển qua nhà đối phương ở. Anh cô ấy từ trước đến nay đều lạnh lùng cấm dục, bây giờ lại lộ cơ bụng đi tới đi lui trong nhà. Tôi đơ người 2.5 giây. Sau đó cắn răng quay đầu giả vờ không thèm để ý. Không ngờ rằng túm lấy cổ áo tôi từ phía sau, thấp giọng cười: “Em gái, đừng giả vờ nữa.” “Anh biết là em mà.”
Chân Long Thiên Nữ Nương ta là rồng, đẻ hai quả trứng và ta. Bà nhận ra hai quả trứng, nhưng không nhận ra ta, tưởng ta là ký sinh trùng, liền ngậm lấy rồi ném đi. Mãi đến khi đột nhiên nhớ ra bản thân từng nằm với một kẻ hai chân, bà mới lập tức trong đêm quay lại, nhặt ta về.
Trâm Hoa Trọng sinh rồi, ta vẫn lựa chọn ném hoa cầu cho Tạ Tương. Ta vốn tưởng rằng hắn sẽ giống kiếp trước, vững vàng đón lấy. Nhưng đúng vào khoảnh khắc hoa cầu bay lên, hắn lại khẽ nghiêng người, né tránh. Quả cầu hoa cắm đỗ quyên rơi tõm vào hồ nước, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn. Cũng chính lúc ấy, ta rốt cuộc đã hiểu ra. Thì ra… hắn cũng trọng sinh rồi. Kiếp này, hắn không còn muốn cưới ta nữa.
Thế Tử Phi Trùng Sinh Qua cửa năm năm vẫn chưa có thai, lại không chịu để phu quân nạp thiếp, ta liền trở thành ghen phụ nổi danh kinh thành. Nhưng nào ai hay biết, người thực sự không thể sinh con lại chẳng phải là ta. Vì danh tiếng của phu quân, ta cam nguyện giữ kín bí mật này. Thế nhưng, hắn gặp được một nữ tử y thuật cao minh, chữa khỏi chứng bệnh kia rồi lại nói: “Vãn Vãn đối với ta chính là đại ân, ta không thể phụ nàng.” Nực cười thay, những nhục nhã, chế giễu mà ta thay hắn gánh chịu, chẳng lẽ không phải ân tình? Cuối cùng, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, ôm hận mà chết. Sống lại một đời, cái này nồi ta không cõng nữa!
Tại buổi tiệc đóng máy, mọi người hò reo bảo Tống Trì và Tiêu Yên “hôn một cái” giống như trong phim.Hai người nhìn nhau, cười với sự thấu hiểu.Giây tiếp theo, họ đã dính chặt vào nhau.Giữa tiếng la hét phấn khích, có người đột nhiên nói: “Nữ phụ và nam chính cũng hôn một cái đi!”Ánh mắt của Tống Trì lập tức trầm xuống.Nữ phụ chính là tôi.Và tôi mới là bạn gái của Tống Trì.
Tôi luôn giả vờ là học sinh ngoan trước mặt đại ca trường – Phí Dã.Cho đến một lần hỗn chiến trong quán bar, anh cầm gậy bóng chày, tôi cầm chai bia, cả hai nhìn nhau chết trân.Phí Dã: “Thẩm Chiêu Chiêu, sao cậu lại ở đây? Nói xem nào?”Tôi cố biện minh: “Tôi nói tôi đến quán bar để ăn trái cây, cậu tin không?”Phí Dã: “Tin.”