Ngôn Tình
Phơi Bày Mặt Nạ Giả Dối Khi sống chung, tôi và bạn trai luôn giữ các biện pháp tránh thai an toàn. Nhưng khi kỳ kinh nguyệt bị trễ, tôi vẫn không khỏi hoảng hốt. Đặc biệt là khi thử thai hiện lên hai vạch, tôi hoàn toàn choáng váng. Tôi cầm que thử thai dương tính, ném thẳng vào mặt Chu Khải Dương. Chu Khải Dương vui mừng không thôi, phấn khích đến mức lập tức thông báo tin vui cho họ hàng. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh ta, tôi không nhịn được mà bật cười. Bỗng nhiên tôi nhớ đến một câu: “Mang thai rồi mới biết mình lấy người hay lấy chó.” Thế nhưng, đến ngày hôm sau, khi tôi mặc lễ phục, nhìn anh ta cầm cái vòng khui từ nắp lon cầu hôn mình, tôi không còn cười nổi nữa. Điều khiến tôi không nghĩ tới chính là, đây mới chỉ là bắt đầu…
Sếp Tôi Là Thẳng Nam Nửa giờ trước, để giữ thể diện, tôi đã gửi cho bạn trai cũ một tấm ảnh của sếp kèm theo tin nhắn: “Chồng tôi.” Ai ngờ đến lúc công ty họp, máy tính của tôi lại được kết nối với màn hình lớn. Tệ hơn nữa, tôi lỡ tay mở trúng lịch sử trò chuyện với bạn trai cũ. Cả phòng họp lập tức rơi vào im lặng. Tôi đứng đó, xấu hổ muốn độn thổ. Tôi quyết định từ chức. Sếp chỉ nhìn tôi, khóe môi cong lên đầy ẩn ý: “Vợ à, em định nghỉ ở nhà làm nội trợ toàn thời gian cho tôi đấy à?”
Mất Hết Mặt Mũi Trước Nam Thần Nhà tôi bốc cháy, anh bạn cùng bàn hồi cấp ba, mặc đồng phục lính cứu hỏa, khiêng ra từ nhà tôi một bức tượng giống hệt anh ấy. Lúc tấm vải quấn quanh eo bức tượng bị kéo xuống, tôi muốn chết ngượng.
Tân Nương Xung Hỉ Ta là tân nương xung hỉ nổi danh ở Thịnh Kinh. Lâm tiểu tướng quân vốn đã sắp tắt thở, cưới ta về xung hỉ, ngày hôm sau đã mở mắt. Đáng tiếc người khỏe lại, lại chê ta chiếm vị trí chính thê, cản trở đường tình của người trong lòng hắn, quay đầu liền bỏ ta. Cha ta lại ngựa không ngừng vó gả ta cho thế tử Định quốc công sắp chết. Đợi đến khi người ta khỏe mạnh như rồng như hổ, lão phu nhân nhà họ lại chê ta thân phận thấp hèn, lại muốn bỏ ta lấy người khác. Không nghĩ tới tiệc vui chóng tàn, hai vị phu quân trước lại lần nữa bệnh nặng, chạy đến cửa nhà ta cầu cứu. Ta phất tay áo. Muộn rồi, đến nhà kế tiếp.
Bí Thuật Sư Công chúa để mắt đến phu quân của ta, phu quân lấy cớ đã có gia thất để khéo léo từ chối nàng. Ngày hôm sau, công chúa ném đầu ta xuống chân phu quân. “Giờ thì chàng không còn gia thất nữa rồi.” Phu quân không rơi một giọt nước mắt, ôm đầu ta lên xe ngựa của công chúa. Công chúa không biết rằng, người mà nàng cướp đi là bí thuật sư đáng sợ nhất Trung Nguyên.
Cung nữ Bạch Chỉ Năm thứ mười làm cung nữ, Thái tử bất ngờ ban cho ta một hộp phấn kẻ lông mày làm từ vỏ sò. Hắn nói đôi mày dài của ta tựa liễu, nếu tô thêm, nhất định sẽ càng thêm phong tình. Ngày hôm sau, ta vốn muốn xuất cung trở về nhà. Cung nữ khi đủ mười tám tuổi sẽ được thả về xuất giá. Cha mẹ đứng chờ ngoài cổng cung, mỉm cười gọi: “Chỉ nhi!” Ta cũng vẫy tay, cười tươi đáp lại. Nữ quan Chu Mi Thọ bỗng chặn đường, lạnh lùng cười nhạo: “Ngươi dám ăn trộm hộp phấn kẻ lông mày Thái tử ban cho ta, tiện nhân đáng chết!” Ta bị đánh chết ngay trước cổng cung. Hóa ra, Thái tử và Chu Mi Thọ vốn là thanh mai trúc mã. Hai người cãi nhau giận dỗi, Thái tử mới ban hộp phấn cho ta, chỉ để kích thích nàng ấy. Lúc ta chết, đôi uyên ương ấy lại ôm chặt lấy nhau, hòa giải như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã quay lại đêm Thái tử ban thưởng hôm ấy.
Khúc Tán Hoa Tiêu Nghe tin phụ thân ta bị giáng chức đến Sóc Châu, Cao Văn Hán nắm chặt thư từ hôn, gõ cửa phủ. Mưa to như trút, hắn trông vô cùng đau khổ. Hắn nói mẫu thân hắn dùng cái ch.t bức bách. Hắn nói hoàng gia trên cao đang để mắt tới, hắn không thể vì ta mà đánh đổi tiền đồ cả gia tộc. “Đợi mấy hôm nữa gió yên sóng lặng, ta sẽ tìm cách đón nàng về.” Hôm sau, xe lừa đưa nhà ta rời thành đi Sóc Châu liền chạm mặt xe hoa đón dâu của hắn và nữ nhi nhà Quốc công. Phụ thân dặn ta đừng đau lòng, Sóc Châu ắt có hảo hán anh tuấn. Ta ngoan ngoãn nghe lời. Năm năm sau, phụ thân khôi phục chức quan trở lại kinh thành, người vui mừng nhất chính là Cao Văn Hán. Hắn thậm chí quên cả cởi quan phục, chạy thẳng tới cửa nhà ta cầu thân. Cửa vừa mở ra, lại là một nam tử thân hình cao lớn đang lau dao, nhe răng cười lạnh. “Ngươi ch.t thê tử, nhưng phu quân của nàng còn chưa ch.t đâu đấy!”
Dũng Cảm Bước Ra Đêm Lục Cảnh Trì đi công tác, mọi người đều giấu tôi. Họ đưa đến cho hắn cô thanh mai nhỏ từng vì khiến tôi sảy thai mà phải ra nước ngoài học ngoan. Dù hắn không muốn, nhưng vẫn để cô ta ở bên cạnh làm thư ký suốt ba năm. Ba năm ấy, Lục Cảnh Trì không ít lần hứa với tôi rằng giữa họ hoàn toàn trong sạch. Thế nhưng ngày trở về nước, cô thanh mai lại bụng to vượt mặt bước xuống máy bay. Lục Cảnh Trì nhìn tôi, giọng đầy bất lực. “Di Hoan lấy cái chết ra ép tôi, tôi không thể không đồng ý. Nhưng người tôi yêu nhất vẫn là em, đứa bé sẽ để em nuôi.” Hôm đó, tôi đưa ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Chờ hắn ba năm, tôi đâu phải không có chuẩn bị.
Ký Ức Mười Năm Bạn trai vũ phu bị tôi báo công an. Người tiếp nhận vụ án lại là bạn trai cũ. “Hơn ba mươi cú, cú nào cũng né chỗ hiểm, ra đòn cũng được đấy chứ?” “Cũng tạm, đều là bạn trai cũ dạy cả.” Vài tháng sau, khi tôi giơ tay đấm đá hắn. Hắn lập tức xoay người khóa chặt tôi lại. “Hay là để dành sức làm chuyện khác thì hơn?”
Anh Ấy Thích Thầm Tôi Thời Quyện bị tai nạn xe nên mất trí nhớ, quên mất chúng tôi đã kết hôn. Tôi đến bệnh viện thăm anh, anh tỏ ra rất lạnh nhạt. Tôi cố nén chua xót bước ra khỏi phòng bệnh thì nghe thấy anh kích động lên tiếng: “Chết rồi, tôi trúng tiếng sét ái tình rồi. “Tôi vừa gặp đã yêu cô gái đó rồi.” “Không dám nghĩ nếu cô ấy là vợ tôi thì tôi sẽ hạnh phúc biết nhường nào.” Tôi, người đã là vợ anh: ???
Tình Yêu Chớp Nhoáng Ta trúng phải tà thuật, sẽ yêu người đầu tiên nhìn thấy sau khi mở mắt. Ta bịt mắt bằng vải trắng, gọi cha đến, sau khi chắc chắn không có gì sai sót mới tháo vải trắng ra. Trước mắt là bức họa của chiến thần vương gia đã tử trận sa trường từ nhiều năm trước, tướng mạo anh tuấn, đôi mày mang sát khí lạnh lẽo của người từng chinh chiến nơi sa trường. Thế là, ta như phát điên yêu chàng. Ta vừa mừng vì chàng không còn nhưng cũng buồn vì chàng đã mất. Kết quả là không lâu sau, chiến thần vương gia sống lại xuất hiện trước cửa nhà ta. “Nghe nói nàng yêu ta đến chết đi sống lại, không thể sống thiếu ta, nên ta đến xem thử.” Ta: “…”
Tình Yêu Trong Công Sở Vô tình gửi nhầm icon “Yêu anh” cho sếp. Anh lập tức trả lời: “Bảo cô tăng ca mà cô làm trò gì vậy, thôi! Cô không cần đến nữa đâu?” Từ đó, tôi như phát hiện ra châu lục mới để lười biếng. Thứ Hai: “Sếp ơi, tình yêu của em đối với anh không thể kiềm chế, cần xin nghỉ một ngày.” Sếp: “Cho cô hai ngày, chữa khỏi đầu óc rồi hãy đến.” Thứ Ba: “Sếp ơi, số lương ít ỏi của em khó mà chi trả nổi chi phí chữa bệnh cao.” Sếp: “Tăng lương cho cô, đi làm nhớ uống thuốc.” … Thứ Sáu: “Sếp ơi, nghĩ đến việc em yêu anh như thế mà không thể có được anh, em không thể tập trung làm việc.” Sếp: “Nhà cô hay nhà tôi?” Tôi: “???” Sếp: “Để cô yên tâm làm việc, tôi quyết định để cô có được tôi.” Tôi ngớ người… Tôi: “Sếp ơi, anh đẹp trai lại xuất sắc như vậy, đâu phải là người em dễ dàng có được…” Sếp: “Tôi rất dễ có, cô muốn là có ngay.”
Trò Chơi Cứu Rỗi Hào Môn Sau khi nữ chính trong câu chuyện cứu rỗi xuất hiện, tôi sẽ trả lại nam chính đã được tôi dạy dỗ cho cô ta. Chàng trai từng điên cuồng ngày nào giờ đây đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, họ xứng đôi vừa lứa, nên tôi không còn chỗ đứng nào nữa. Tôi lừa hắn nói đi mua bánh hoa quế ở phía Bắc thành phố, rồi rời đi. Nhưng không ngờ, hai năm sau, tôi được mời về nước. Vừa mới xuống máy bay, tôi đã bị người ta trói vào trong xe. “Chị.” Giọng hắn đầy sự điên cuồng: “Hai năm rồi, bánh hoa quế của tôi đâu?”
Đừng Tin Vào Mắt Anh Tôi đột nhiên có khả năng nhìn thấy mức độ yêu thích của người khác đối với mình. Điều khiến tôi sợ hãi hơn cả là giá trị yêu thích của người anh trai kế, người luôn lạnh lùng và tỏ ra chán ghét tôi, lại cao đến 100. Mà 100 nghĩa là… tình yêu cuồng nhiệt, bệnh hoạn và cố chấp đến mức tiêu cực. Tôi cố gắng kìm nén trái tim đang đập loạn xạ, bất ngờ không kịp phản ứng khi đối diện với ánh mắt của anh trai kế. Người đàn ông chỉnh lại gọng kính vàng, tiến sát gần tôi. Trong màn đêm, ánh mắt hắn mang theo sự nguy hiểm gần như mê hoặc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói khàn đặc: “Em gái ngoan đã phát hiện ra rồi nhỉ.” “Vậy thì… em có muốn chạy cũng không thoát được đâu.”
Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”
Nhật Xuất Tang Du Tận thế zombie, ai ai cũng lo sợ. Để tìm nơi trú ẩn, tôi giả vờ ngây thơ vô tội gõ cửa nhà của Tang Du. Tôi biết hắn có một căn hầm bí mật, và đã lên kế hoạch giam cầm tôi từ rất lâu rồi…
Tạm biệt, Lý Tư Niên Tôi đã yêu Lý Tư Niên suốt mười năm. Cuối cùng, ngày anh cưới ánh trăng sáng của mình cũng đến. Tại lễ cưới, tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt. Nhìn bọn họ kết hôn, tôi thật sự rất vui, còn vui hơn cả mẹ ruột của họ.
Huyền Mộng Tâm Giao Sư tôn lệnh cho ta tiến vào thức hải của người, tiêu diệt tâm ma của người. Nhưng tâm ma lại quỷ quyệt, hơn nữa còn thích trêu ghẹo người khác. Ta nhất thời sơ suất, bị hắn lừa gạt, cùng hắn hoan ái một đêm. Ta không còn mặt mũi nào đối diện với sư tôn, đành lặng lẽ rời khỏi sơn môn. Về sau, ta nghe nói sư tôn đã nhập ma. Không chỉ trở thành Ma giới chí tôn, mà còn lấy thân nam nhi sinh hạ một đứa con. Toàn bộ Ma giới thanh thế lẫy lừng, ráo riết truy tìm ta – kẻ phụ phu bỏ con vô lương tâm này.
Vào ngày Cố Thời Thành giành chức vô địch giải đấu chuyên nghiệp, tôi – bạn gái cũ của anh – lên hot search.Chỉ vì trong buổi phỏng vấn khi anh ấy trở về, phóng viên đã hỏi một câu: “Từ một thị trấn nhỏ bước lên bục vinh quang thế giới, xin hỏi động lực nào giúp anh đạt được giải thưởng này?”Cố Thời Thành nhìn vào ống kính, cười nhếch mép: “Năm đó có người nói tôi chỉ biết cắm đầu chơi game, không có tương lai.” “Lúc chia tay, cô ấy còn đập vỡ cái bàn phím đắt tiền nhất của tôi.”Tôi tức đến mức muốn tát cho anh một cái.Nhưng tay tôi xuyên thẳng qua cơ thể của Cố Thời Thành.Ồ, suýt quên. Tôi đã chết rồi.
Thâu Hương Thiết Ngọc Đây là năm thứ mười sáu ta xuyên thành nữ phụ, dường như… ta lại thích nam chính mất rồi. Ta là tiểu sư muội của hắn, còn hắn… là “sư nương” tương lai của ta. Đúng vậy! Không sai đâu! Đừng nghi ngờ bản thân! Ta xuyên vào một truyện đam mỹ đấy! Mà vị sư phụ cao lãnh như tiên nhân của ta lại là 0, còn vị sư huynh độc mồm độc miệng kia lại là 1! Ngươi hỏi sao như thế mà ta vẫn có thể thích nam chính à? Hu hu hu, để sét đánh chớt ta rồi cho ta sống lại đi. Bởi vì suốt mười sáu năm nay, ta chưa từng gặp qua nam nhân nào khác, sư huynh với gương mặt ấy cứ mãi đập vào gu thẩm mỹ của ta, không dứt ra được! Còn vì sao lại không thích sư phụ à? Xin lỗi nhé! Ta không dám đâu! Ta sợ kiếm của sư phụ không có mắt, một chiêu chém ta xuyên tim thì tiêu đời. Thế là để cứu rỗi sở thích giới tính của sư huynh, ta kiên trì mỗi ngày tẩy não cho hắn. “Sư huynh à, chân trời góc bể nơi nào chẳng có hoa, cớ gì phải si tình một cọng cỏ?