Nữ Cường
Hoa Dung Thẩm Từ Dung được phong là chiến thần, nhưng lại thích tàn sát thành trì. Năm chín tuổi, hắn đã đồ sát cả nhà ta. Cả một tòa nhà lớn chất đầy thi thể và máu tanh của những người thân yêu nhất của ta. Sau chiến tranh, Thẩm Từ Dung lại dùng quân công để cầu hôn người trong lòng, còn ta, tự bán mình vào thanh lâu đệ nhất kinh thành. Về sau, hắn vì tức giận với phu nhân mà đến Nghi Xuân lâu, sau đó—— Đã điểm thẻ bài của ta.
Bảo Châu Ngày thứ năm bị nương lôi kéo tuyệt thực, ta không nhịn được mà ăn một miếng bánh mà cha mang đến. Nương tức giận đập vỡ mọi thứ có thể đập trong phòng, đôi mắt đỏ hồng lay lay thân thể nhỏ bé của ta. “Con có thể có chút tiền đồ hay không?” “Thiếu một miếng ăn kia thì con sẽ chết sao?” Bởi vì đói và buồn nôn liên tục, ta đứng không vững, ngã nhào xuống mặt đất đầy mảnh vỡ. Có mảnh sứ đâm sâu vào tay ta. Nương nâng tay ta lên, chỉ trích cha đang đứng ngoài cửa. “Liễu di nương giống như mảnh sứ đâm vào tim ta, Hoằng Lang, chàng có biết ta đau đớn thế nào không?” Ta không biết, ta chỉ biết ta sắp chết vì đau rồi.
Xuân Tỳ Cô gia lấy bạc hồi môn của tiểu thư để mua một xuân tỳ. Loại nha hoàn này được gọi là đẩy mông tỳ, chuyên phụ giúp chủ nhân trong chuyện phòng the. Trong cơn say, nhờ sự “phụ trợ” của nàng ta, công tử lại hành hạ tiểu thư đến chết. Ta hận ả nữ nhân phóng đãng này đến tận xương tủy. Nhưng sau đó, nàng lại quỳ trước linh vị của tiểu thư, dập đầu đến khi máu chảy đầm đìa. “Phu nhân, ta nhất định sẽ báo thù cho người.”
Thế Gia Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đến hồi kết. Thiên hạ thống nhất, tân đế đăng cơ. Nữ tử đã cùng hắn đồng cam cộng khổ, không rời không bỏ, nay được ban một chén rượu độc. Còn ta chính là hoàng hậu sắp được hắn đón vào cung, đích nữ của Vương gia, huệ duệ của danh môn. Ta nhìn nữ tử uống chén rượu độc: “Ngươi biết vì sao ta đến không?” Nàng cười lạnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán: “Sợ ta không chết?” “Không phải.” Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng: “Là sợ ngươi chết.”
Thác Ái Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi đã đặt vé tàu cao tốc về quê. Điện thoại, chứng minh thư, thẻ ngân hàng chỉ còn ít tiền, đó là tất cả những gì tôi có trong những năm qua. Quản gia gọi điện cho tôi, nói rằng tôi còn một số đồ đạc chưa chuyển đi. “Vứt hết đi, tôi không cần nữa.” Ông ấy lại nói, tiểu thiếu gia đang khóc đòi mẹ. “Thằng bé sẽ sớm có mẹ mới thôi, chính là người mà nó vẫn luôn mong nhớ.” Đứa con trai tôi sinh ra, thật sự rất giống cha của nó. Ngay cả người phụ nữ mà bọn họ yêu cũng là cùng một người. Trước đây tôi từng buồn, tại sao người đó không thể là tôi. Bây giờ tôi nghĩ, không yêu thì thôi, cũng chẳng sao. Trước khi tàu cao tốc khởi hành, tôi nói với đầu dây bên kia một câu cuối cùng. “Anh nói anh ta hãy yên tâm, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh ta nữa.” *THÁC ÁI ; quá yêu (lời nói khiêm tốn, tỏ ý cám ơn đối với sự yêu thương của người khác)
Thiên Mệnh Thái Hậu băng hà, phàm là quan viên trong triều đều phải chọn con gái trong nhà để chôn cùng. Ta rút thăm thua đích tỷ vốn phải chấp nhận bị chôn trong hoàng lăng. Nhưng vào ngày hạ táng, hoàng đế vừa thấy ta đã yêu, phong ta làm phi ngay tại chỗ. Phu quân của đích tỷ thì chết trận sớm. Tỷ ấy không chịu nổi cảnh vườn không nhà trống nên gian díu với thị vệ, theo luật phải bị dìm xuống sông. Ta đến pháp trường xin tha cho tỷ ấy nhưng lại bị kéo xuống nước theo. Nhưng chỉ chớp mắt một cái, ta lại thấy đích tỷ quỳ thẳng người, thề hứa son sắt. “Con nguyện tuẫn táng theo Thái Hậu!”
Kinh Từ Mẫu thân ta người đạm như cúc, thích nhất là đánh đổ sự tự tin của ta. Năm đến tuổi cập kê, ta được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Nhưng bà lại đi khắp nơi loan truyền lời đồn ta đã bị hủy dung. “Thật là nực cười! Với dung mạo như thế này mà cũng được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân sao? Chẳng sánh bằng Tây Thi, Điêu Thuyền, cũng chỉ có vậy mà thôi.” “Thiên hạ đều thích nịnh bợ. E rằng họ thấy phụ thân ngươi đã làm đến chức tướng quốc nên mới trái lương tâm mà bình chọn như vậy. Ngươi đừng có tin là thật.” Thế là, ta bị ép phải đeo mạng che mặt, che giấu dung nhan thật. Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành người tai tiếng, trở thành cô nương bị hủy dung đáng thương trong miệng mọi người. May mắn thay, năm sau Đông cung tuyển tú, thái hậu chỉ đích danh ta phải tham gia. Ta mang theo tâm nguyện muốn tranh vinh quang cho Giang gia, khổ luyện vũ đạo. Nhưng mẫu thân ta lại bỏ thuốc vào phấn son của ta. Khiến ta trong lúc biểu diễn vũ đạo ở điện tuyển, mặt nổi đầy mụn nhọt, làm thái hậu sợ đến ngất xỉu. Sau khi không được tuyển trở về nhà, ta suy sụp đến cực điểm. Nhưng người mẫu thân thanh nhã như cúc lại mỉm cười với ta: “Tiểu Từ, con xấu xí như vậy! Cho dù có vào cung thật thì cũng không thể dựa vào dung mạo để tranh sủng với bao nhiêu phi tần khác được. Ngoan, nghe lời mẫu thân, gả cho một thư sinh thật thà đi!” Lúc này, danh tiếng của ta đã bị hủy hoại hoàn toàn. Đến khi phụ thân ta từ biên quan trở về, ta đã bị mẫu thân gả đi một cách vội vã. Cuối cùng, ta bị thư sinh hành hạ đến chết sau khi hắn say rượu vì bị trượt kỳ thi. Trước khi chết, ta mới biết được toàn bộ sự thật. Hóa ra thư sinh này là con trai ruột của mối tình thời thiếu nữ của mẫu thân ta. Bà muốn dùng cuộc hôn nhân của ta, dùng thế lực của phủ tướng quốc để đổi lấy sự thăng tiến cho đối phương. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, năm ta vào cung tuyển tú.
Chân Ái Phu quân có một tiểu thiếp mà hắn cực kỳ ghét bỏ. Hắn kính trọng ta là chính thê, nhưng lại vô cùng cưng chiều mỹ nhân mới nạp. Chỉ riêng với nàng ta, hắn lạnh nhạt bạc đãi, động một tí là đánh mắng, cấm túc. Ta thương cảm cho cô nhi tội nghiệp trong nhà này nên luôn che chở, chăm sóc nàng ta. Nhưng không ngờ, sau khi ta khó sinh mà chết, phu quân lập tức đưa nàng ta lên làm đại nương tử, đem toàn bộ của hồi môn của ta ban tặng cho nàng ta. Lúc này ta mới biết, hóa ra Viên Thiếu Hiên lạnh nhạt, bạc đãi nàng ta, không phải vì không yêu nàng ta. Mà chính vì quá yêu nên mới dùng thuật che mắt để bảo vệ nàng ta. Ta tức điên sống lại. Lần này ta muốn xem, không có ta ra tay giúp đỡ, cái gọi là “chân ái” chịu nhiều khổ sở, rốt cuộc có thể chịu đựng được bao nhiêu thử thách.
Sở Ngu Ngày sinh nở, phu quân và bà mẫu đã âm thầm thông đồng với bà đỡ. Chỉ đợi ta sinh hạ nhi tử, lập tức sẽ thực hiện “lưu tử bỏ mẫu”. Bằng cách đó, bọn họ vừa lấy được của hồi môn của ta, lại có thể danh chính ngôn thuận rước tiểu thanh mai không thể sinh con của hắn về làm thê. Đúng là một mũi tên trúng ba đích. Nhưng điều mà bọn họ không biết, chính là ta cũng đã mua chuộc gã sai vặt thân cận của phu quân. Một khi nhi tử chào đời, phu quân sẽ vì quá vui mừng mà uống say, sau đó “tình cờ” ngã xuống hồ nước mà chết đuối. Đúng lúc thực hiện kế hoạch “lưu tử bỏ phụ”. Rốt cuộc, ai mà không muốn có một cuộc sống làm chủ mẫu của Hầu phủ, góa chồng, có nhi tử lại sở hữu gia tài kếch xù?
Rời Bỏ Phu quân muốn nạp biểu muội đã hòa ly làm thiếp. Con trai muốn cưới nữ tử khốn khổ bán thân chôn cha làm vợ. Ta phản đối, hai phụ tử bọn họ bàn bạc xem làm sao để trừ khử ta. “Nạp đi, cưới đi, ta buông xuôi rồi.” Sau đó bọn họ lại quỳ gối cầu xin ta. Nhưng muộn rồi!
Nam Hạ Chồng cũ không biết, tiểu tam của anh ta là người chuyển giới. Kiếp trước sau khi ly hôn, vì muốn ở bên tiểu tam, anh ta đã ném con tôi từ trên cao xuống. Còn lừa tôi rằng, là con tự trèo ra ngoài cửa sổ. Tôi đau đớn tột cùng, khi qua đường đã bị xe chạy nhanh đâm phải… Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày chồng cũ đòi ly hôn. Tôi muốn xem xem, nếu anh ta biết, cô vợ bé nhỏ khiến anh ta mê mẩn, thực ra là người anh em tốt từng yêu mến anh ta. Anh ta sẽ phản ứng thế nào?
A Ngọc Ta là Thái hậu tiếng xấu lan xa. Nhi tử ghét ta, nữ nhi vứt bỏ ta, bách quan ngày ngày can gián muốn ta giao ra binh quyền, bách tính mắng ta là yêu phụ. Ai cũng muốn ta chết không toàn thây. Cho nên, khi ta bị vây trong quân địch, bọn họ khuyên ta hy sinh vì đại nghiệp, một người đổi một thành, đáng lắm. Thôi thì, dù sao ta cũng sống đủ rồi, cả đời không có gì hối tiếc. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm chưa vào cung. Thiếu niên tướng quân mặc áo gấm tung bay trước mắt cưỡi ngựa hỏi: “Hạ Lan Ngọc, nàng thật sự không gả cho ta sao?” Ồ, lúc đó hình như ta định đến Tạ gia để hủy hôn, chỉ vì thấy Tạ gia tam lang này chỉ biết tập võ giết người, chẳng hiểu chút phong tình nào. Sau khi bị ta hủy hôn, hắn liền buông bỏ hết chuyện hồng trần, đến biên cương rồi không bao giờ trở về. Nhưng hắn lại là người duy nhất sau khi ta chết, một mình một ngựa xông vào quân địch để thu xác cho ta.
Nữ Đế Giang phủ chuẩn bị đủ chín đời tẩy nữ, lúc ta sinh ra lại vừa hay là đời thứ chín. Tổ phụ uy nghiêm đứng gác bên ngoài. Bà mụ nói với cha ta: “Thiếu gia nhìn xem có thể được sống hay không?” Tuân theo lời huấn, cha ta phải đáp: “Không sống.” Nếu vậy, ông vừa dứt lời thì ta sẽ bị chết chìm trong nhà xí mất. Chín đời tẩy nữ này mà thành công có thể khiến Giang gia sống đời phú quý. Nhưng cha ta lại nói nhỏ: “Sống.” Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Chồng tôi, người bẩm sinh dị ứng với phụ nữ, đột nhiên nuôi một con chim hoàng yến bên ngoài. Cô bé đó sinh ra ở vùng quê, gia cảnh nghèo khổ nhưng lại ngây thơ và siêng năng. Điều này khiến Tiêu Mẫn Hàn, kẻ từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, hoàn toàn mê mẩn. Hắn nghĩ rằng mình giấu giếm rất kỹ, nhưng cuối cùng tôi vẫn biết. Trong buổi tụ họp gia đình, tôi lật tung bàn ăn, nổi điên chất vấn hắn. Thế nhưng hắn còn chẳng thèm ngước mắt lên, chỉ đưa tôi một bản thỏa thuận ly hôn. “Tôi chuẩn bị cầu hôn An An.” “Ký vào đi, tôi sẽ cho cô một nửa cổ phần công ty.” Tôi không đồng ý, hắn liền không ngừng nâng giá. Đẩy tôi khỏi du thuyền, khiến gia đình tôi phá sản. Cuối cùng còn bắt cóc bố mẹ tôi, gắn đầy bom lên người họ. “Ký tên, hoặc nhìn bố mẹ chết sạch, tự cô chọn.” Tôi chấp nhận thua, quỳ gối cầu xin hắn tha cho bố mẹ tôi. Nhưng tiếng “Bùm” vang lên, từng mảnh thân thể bố mẹ tôi văng đầy mặt tôi. “Không! Đừng mà!” Lần nữa mở mắt, tôi quay về ngày phát hiện ra Quý An An. Lần này tôi không khóc cũng không la, lập tức hủy tài khoản, ly hôn, rời xa Tiêu Mẫn Hàn. Nhưng đúng vào ngày tôi biến mất, hắn lại phát điên.
Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai Em trai dẫn về một cô gái “trà xanh”, vì cô ta mà còn định chuyển nhượng cả căn nhà của ân nhân cứu mạng. Tôi xoay người, rút giấy chứng nhận con nuôi ra, từng chữ từng câu nói rõ với cậu ta: “Lâm Hàng, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi!” “Nhà họ Lâm không cần một người vong ân bội nghĩa như cậu!”
Thay Thế Tỷ Tỷ Gả Cho Vương Gia Tỷ tỷ song sinh của ta gả cho người trong lòng ta. Sau một tháng thành hôn, tỷ tỷ dụ dỗ ta đổi thân phận với nàng. “Chỉ cần ngươi đồng ý, ngươi có thể trở thành thê tử của Tần Lâm Hoài.” Nhưng ta không muốn. Nhưng tỷ tỷ không chịu buông tha. Nàng dùng một chút mưu kế, liền biến mình thành ta – nhị tiểu thư khuê nữ của Hầu phủ. Còn ta, trở thành Vương phi của Tần Lâm Hoài. Nhưng tỷ tỷ không biết, trò đùa nhất thời này của nàng lại đẩy nàng vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Món Độc Hại Người Bà theo người ta ra ngoài nhặt nấm, nhặt về một đống nấm mũ đỏ, thân trắng. Bà bảo muốn làm món gà hầm nấm để cải thiện bữa ăn cho cả nhà. Tôi nhắc: “Mấy cây nấm này có độc, ăn vào chết người đấy.” Ba ghét tôi nói chuyện xui xẻo, để phạt tôi, ông bắt tôi ăn hết sạch chỗ nấm đó. Lúc tôi hoa mắt chóng mặt, trước mặt toàn sao bay rồi cầu cứu họ, họ lại mắng tôi giả vờ. Vậy là tôi chết ngay tối hôm đó. Không ai rơi giọt nước mắt nào, chỉ đổ hết chỗ gà nấm đi rồi vùi tôi qua loa dưới đất. Mở mắt ra lần nữa, bà đang múc món gà hầm nấm, tôi bình tĩnh bưng đĩa đồ ăn đặt lên bàn. Bà lấy cái đùi gà, đưa cho em trai tôi, nói: “Cháu đích tôn đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút!”
Hoán Mệnh Đoạt Thiên Tiểu sư muội yêu thích bói toán. Từng dự đoán rằng ta chính là nữ chính mệnh phượng hoàng, còn nàng lại chỉ là nữ phụ độc ác. Sau khi biết được điều này, nàng lặng lẽ đổi mệnh cách của chúng ta. Từ đó, người nhặt được Thái tử Thiên giới tại đáy vực sâu trở thành nàng. Nàng được lập làm Thái tử phi, còn ta lại thay thế nàng gánh chịu mọi tội ác, bị trục xuất khỏi tông môn. Vào ngày đại hôn của nàng, ta thong thả xuất hiện. Thế nhưng, nàng lại dẫn theo chúng tiên gia, công khai xét xử ta giữa chốn đông người. Nàng muốn khiến “nữ phụ độc ác” như ta thân bại danh liệt, chết không yên lành. Ta cười khẽ. Trong trăm năm nàng trèo cao bám quyền, ta ẩn cư nơi núi rừng khổ luyện. Giờ đây, ta đã mạnh mẽ đến đáng sợ. Chỉ cần một ngón tay, cũng đủ nghiền nát bọn họ thành tro bụi.
Bức Tranh Đứa Bé Bức tranh “Đứa bé” của tôi bị tố đạo nhái, anti-fan gào thét đòi tôi cút khỏi giới hội họa. Phía đối thủ đăng weibo bóng gió: “Đây là đứa con trong giấc mơ của tôi, mong ai đó biết điều mà tránh xa!” Tôi: Con cô? Vậy tôi là ai? Ngay hôm đó, Ảnh đế tag tôi cầu cứu trên mạng: “Vợ ơi mau về đi, anh không dỗ nổi con trai nữa rồi!”
Hải Sa Và Linh Hồn Than Khóc Ngày đầu tiên dạy học ở vùng núi, đã có một người dân trèo lên giường của tôi. “Cô giáo dạy học là vợ chung của cả làng, đến đây thì đừng nghĩ đến việc rời đi!” Hắn ta cười xảo quyệt, nhưng tôi lại cười còn to hơn hắn. Đã lâu không được chém giết, tay tôi có chút ngứa ngáy rồi.