Nữ Cường
Dựa Vào Chính Mình Trong giới thượng lưu thịnh hành một loại trò chơi nuôi dưỡng xấu xa. Chọn một cô gái xinh đẹp từ cô nhi viện, để cô ấy trở thành chim hoàng yến được nuôi dưỡng của thái tử gia. Chị gái xinh đẹp đắc ý nói với tôi: “Sắc đẹp của phụ nữ chính là vốn liếng để trói buộc đàn ông.” Vì thế kiếp trước, chị gái không học hành nữa, ăn mặc lòe loẹt, vui mừng được chọn, còn tôi thì bị loại, tiếp tục ở lại cô nhi viện. 10 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học vào làm ở một công ty danh tiếng, được thái tử gia trọng dụng, còn chị gái thì bị vứt bỏ thảm hại, chết thảm ngoài đường. Trước khi chết, chị ta lái xe đâm vào tôi, cả hai chúng tôi cùng được tái sinh vào ngày thái tử gia đến cô nhi viện chọn người. Cuộc đời của chúng tôi một lần nữa đảo ngược. Chị gái kiêu ngạo vô cùng: “Lần này tao sẽ dùng hình tượng hoa sen trắng, chắc chắn sẽ được thái tử gia thích.” Thật đáng thương cho chị gái tôi, dù có sống lại một kiếp nữa, chị ta cũng không hiểu rằng, phụ nữ không bao giờ là vật phụ thuộc của bất kỳ ai. Ngược lại, lần này trở thành chim hoàng yến, nắm trong tay nguồn lực và mối quan hệ, tôi lại leo lên nhanh hơn.
Nữ Đế Chỉ Thích Sự Nghiệp Ngày ta đăng cơ làm Nữ Hoàng, phụ hoàng ta dẫn về một nữ tử, nàng tự xưng là người xuyên không. Nàng luôn miệng nói mọi người đều bình đẳng, nhưng lại xúi giục phụ hoàng ta đoạt lại ngôi vị, như vậy mới xứng với nàng ta, một thiên nữ. Nhưng nàng ta không biết rằng, nếu không có ta, quốc gia này đã sớm diệt vong. Xem ra, ta phải dành thời gian trị liệu đầu óc cho phụ hoàng rồi.
Hối Tiếc Muộn Màng Tôi là vị hôn thê môn đăng hộ đối của Đường Hách Kiệt. Nhưng anh ta lại yêu một nữ sinh nghèo, bỏ trốn ngay trong lễ cưới của chúng tôi. Vì cô gái ấy, anh ta thậm chí còn sẵn sàng đoạn tuyệt với gia tộc. Tôi vì thế mà trở thành trò cười trong giới, buộc phải ra nước ngoài. Ba năm sau khi trở về nước,tôi lại gặp Đường Hách Kiệt. Trong buổi tuyển dụng của công ty mới, anh ta đến xin làm thực tập sinh.
Hải Sa Và Học Viện Nữ Đức Ngày đầu nhập học, huấn luyện viên nam bảo tôi cởi quần trước mặt mọi người. “Giả bộ trong sáng cái gì, gái ngoan sẽ bị gửi đến đây sao?” Ông ta nói đúng, tôi chẳng phải loại tốt đẹp gì. Thế nên tối đó tôi vặn gãy cổ ông ta.
Hải Sa Và Linh Hồn Than Khóc Ngày đầu tiên dạy học ở vùng núi, đã có một người dân trèo lên giường của tôi. “Cô giáo dạy học là vợ chung của cả làng, đến đây thì đừng nghĩ đến việc rời đi!” Hắn ta cười xảo quyệt, nhưng tôi lại cười còn to hơn hắn. Đã lâu không được chém giết, tay tôi có chút ngứa ngáy rồi.
Trò Đùa Của Tra Nam Tiện Nữ Lớp mười một năm đó, hoa khôi trường là Tống Ngữ Thi đã đùa giỡn viết một bức thư tình cho tôi dưới danh nghĩa đại ca của trường là Đoạn Trạch. Nhưng không ngờ Đoạn Trạch biết được, tức giận thật sự theo đuổi tôi. Chỉ có tôi tin là thật, tin vào cái lý do sứt sẹo là họ chỉ là anh em tốt. Nhưng nhiều năm sau, hoa khôi lại hối hận. Cô ta nói: “Cô hiểu anh ấy bằng một phần mười tôi sao? Cô căn bản không hiểu thế nào là tâm đầu ý hợp.” Tôi không nhịn được mà chế nhạo cô ta: “Vậy sao hai lại người không ở bên nhau?” Chỉ một câu nói đó, hoa khôi đã nhảy lầu tự sát ngay trong ngày cưới của chúng tôi. Từ đó Đoạn Trạch hận tôi thấu xương, trong đêm động phòng hoa chúc, anh ta nhóm lửa bình gas nói sẽ mang tôi xuống địa ngục chuộc tội. Tôi bị thiêu sống trong biển lửa, đau đớn mà chết, còn anh ta thì nhảy cửa sổ thoát thân khi ngọn lửa bùng lên. Tỉnh lại lần nữa, tôi đã trở về buổi chiều hoa khôi nhét thư tình vào bàn tôi.
Con Trai Tôi Muốn Cưới Vợ Đứa con trai độc thân 20 năm của tôi, vào ngày tôi bán cổ phiếu, đột nhiên dẫn về một cô gái xinh đẹp. “Mẹ, con muốn kết hôn.” Cô gái mỉm cười đưa cho tôi một danh sách chuẩn bị cưới. Khi nhìn thấy khoản sính lễ hàng chục vạn, tôi liền cười nhìn con trai. “Con trai, nếu con chọn chia tay ngay bây giờ, mẹ sẽ coi con là đấng nam nhi.”
Hoàng Hậu Chiêu Quốc Ta là hoàng hậu của Chiêu triều. Ta có một người trong lòng. Không ai biết hắn là ai. Ngay cả hoàng đế cũng không biết.
Người Trong Mộng Là Chàng Đêm bị Bùi Tịch từ chối, ta bắt đầu mơ những giấc mộng kỳ lạ. Lần đầu tiên, hắn lạnh lùng nhìn ta, nói: “Hôn ta.” Nhưng chính hắn lại ép ta vào lòng, hôn đến mức khiến ta không thở nổi. Lần thứ hai, đầu ngón tay hắn móc nhẹ chiếc áo trong của ta, nghiêm nghị nói: “Cởi ra.” Thế nhưng lại là hắn, trong cơn ý loạn tình mê, ôm lấy ta: “Diêu Diêu, phu quân rất thích nàng.” Những cơn ác mộng cứ thế lặp đi lặp lại, khiến ta sợ hãi đến mức phải đi tìm Bùi Tịch để hỏi cho rõ. Nhưng vừa đến, ta đã nhìn thấy người nam nhân anh tuấn cao quý ấy đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói với Quốc công phu nhân về ta: “Xin mẫu thân đừng lo. Ta không thích nàng.”
Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng Ta là thứ nữ của phủ Tướng quân. Từ nhỏ đến lớn, đích tỷ ngày nào cũng đối đầu với ta, luôn mắng ta là “bạch liên hoa”, tham lam vinh hoa phú quý, luôn bám lấy đòi gả cho Vương gia. Vậy mà vào ngày phủ Tướng quân bị tịch biên, nàng lại đứng trước mặt ta, nở nụ cười nhẹ nhàng, nói: “Tiểu bạch liên, còn không mau chạy, ta không muốn cùng ngươi ch//ôn chung một chỗ đâu.” Cuối cùng, nàng đỡ hàng chục nhát k//iếm, t//ự v//ẫn mà chet. Tiếp sau đó, khi ta mở mắt, ta đã quay lại thời điểm trước ngày định mệnh ấy, lại nhìn thấy một đích tỷ quen thuộc đang cười nhạt, mỉa mai ta: “Tiểu bạch liên, trời đông giá rét mà mặc áo mỏng như thế cho ai xem?” Nước mắt trong phút chốc dâng tràn, giây tiếp theo không kìm được, ta nhào vào trong lòng nàng.
Giúp Ảnh Đế Tìm Em Gái Tôi livestream bói toán, mỗi ngày một quẻ. Ngay quẻ đầu tiên, tôi đã kết nối với một ảnh đế mới nổi. Trong màn hình, ảnh đế phối hợp tẩy trang. Nhìn gương mặt mộc của anh ta, tôi thầm kêu không ổn! Lông mày bị khuyết, huynh đệ gặp nạn. Em gái anh ta sắp mất mạng rồi! Tôi nghiêm mặt: “Đường Thạch Sơn, thôn Tiểu Hà, mau cứu em gái anh!”
Vòng Lặp Tái Sinh Ta bắt gặp Quý phi cùng Hầu gia tư thông. Hầu gia siết cổ của ta. Vừa dùng sức, vừa thổi hơi bên tai ta: “Nhanh thôi, rất nhanh liền .” Đây là lần thứ ba ta bị hắn diệt khẩu.
Nguyệt Chiếu Cô Chiêu Mẹ ta là một nữ nhân xuyên không, đã cùng cha ta từ lúc nghèo khó đến lúc phú quý, chịu bao khổ cực. Thế nhưng, vào ngày cha ta được phục chức, ông lại mang thuốc cứu mạng của ta tặng cho nữ tử mà ông coi là bạch nguyệt quang. Mẹ ta ôm lấy ta, lúc ấy đang phát bệnh tim, nhưng không rơi một giọt nước mắt nào. Bà chỉ bình tĩnh hỏi ta: “Ba ngày nữa, con có muốn về nhà cùng ta không?” Ta ngơ ngác gật đầu, trong lòng có chút kinh ngạc: “Nhanh vậy sao?” Mẹ ta ngước nhìn trời, giọng nói càng thêm kiên định: “Đúng vậy, chỉ ba ngày nữa thôi.”
Lì Xì Bị Đánh Cắp Bữa cơm tất niên, con gái tôi bị mất một nửa số tiền lì xì hơn ba vạn. Con bé khóc rất thương tâm. Mẹ tôi cuống lên, giậm chân không ngừng. Ba tôi cũng đau lòng đến không chịu nổi, vội lấy tiền lì xì của mình ra dỗ dành cháu ngoại. Con gái tôi còn nhỏ, rất nhanh đã nín khóc mà mỉm cười. Tôi coi như đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Cho đến khi, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ và em gái mình. “Mẹ, mẹ đúng là quá thông minh! Cách này lợi hại thật đấy!” “Lúc trước chị con không chịu nộp tiền lì xì, mẹ cũng xử lý chị ấy như thế.” “Chị ấy đến giờ còn không biết, số tiền đó là mẹ lén lấy lúc chị không để ý. Mẹ còn mắng chị, khiến chị không những không dám khóc, mà còn ngoan ngoãn đi quỳ phạt. Chị đúng là cần được dạy dỗ mà!” Đêm hôm đó, lòng tôi còn lạnh hơn gió tuyết ngoài cửa. Về sau, khi mẹ tôi bệnh nặng, bà yêu cầu tôi về chăm sóc.
Tứ Hải Thanh Bình Lúc chiến loạn, sư phụ đã nhặt được một thiếu nữ mang về núi. Nàng thân thể yếu ớt, ta dùng gà rừng hầm canh bồi bổ cho nàng, nàng lại ôm bụng nhăn mặt. “Tỷ tỷ, từ nhỏ ta đã không ăn đồ tanh.” Ta liền đến hậu sơn hái một giỏ rau dại nấm rừng về. Đem lên, nàng lại ghét bỏ nôn khan không ngừng. “Tỷ tỷ, ta ăn tuyết liên Thiên Sơn mà lớn lên, xưa nay không đụng vào những thứ bẩn thỉu này.” Ta đặt đồ ăn xuống quay người bỏ đi, nàng đói quá đành cầm đũa miễn cưỡng ăn. Sau khi khỏi bệnh, Khương Ninh trộm vòng ngọc rồi bỏ đi mà không nói một lời từ biệt. Không lâu sau, nhiếp chính vương đột nhiên dẫn binh đến vây quét tông môn. “Ninh nhi là thiên mệnh thần nữ, các ngươi là lũ ăn mày rách rưới sao lại dám ép nàng ăn rễ cỏ vỏ cây!” Vài vạn người vây quanh ta, ta giết đến máu me đầy người chắn trước sư phụ, rồi bị nhiếp chính vương dùng một mũi tên bắn thủng đầu. Khương Ninh yếu đuối nép vào lòng hắn, trên mặt còn văng máu của ta. Ngày đó, tông môn một trăm linh sáu người đều tử nạn. Mở mắt lần nữa, Khương Ninh vừa mới đánh đổ canh gà của ta. Ta không nói hai lời, từ trong phòng lôi ra một thanh đoản đao đầy vết máu loang lổ. Trốn tránh thế sự lâu rồi, bọn họ đều quên chiến thần năm xưa rốt cuộc là ai.
Công Chúa Thật Trở Về Công chúa nói nàng thẳng tính. Trước ngày đại hôn vài hôm, ta bị giặc bắt cóc. Sau đó ta trở về bình an vô sự, để tránh rắc rối, gia đình ta đã đè chuyện này xuống. Ngày hôm sau, công chúa mở tiệc nhưng lại nhắc đến trước mặt mọi người: “Nghe nói Dương tỷ tỷ bị giặc bắt cóc bị thương, giờ đã khỏe hơn chưa?” Chưa đầy hai ngày, tin đồn lan truyền khắp nơi, Thái tử phi tương lai thất thân trước hôn lễ. Hôn sự bị hoãn lại, ta bị dìm chết để chứng minh trong sạch. Sau khi chết, ta nghe thấy công chúa khóc lóc ủy khuất: “Ta chỉ tốt bụng hỏi thăm sức khỏe của nàng, sao biết nàng lại nghĩ quẩn như vậy.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày công chúa mở tiệc. Lần này ta mang theo một người, đó là công chúa thật lưu lạc trong dân gian.
Dao Dao Và Mẹ Tôi có một ước mơ. Tôi muốn làm mẹ kế. Để thực hiện ước mơ này, tôi đã bỏ ra một khoản tiền lớn để đăng ký một lớp đào tạo quý cô. Cuối cùng thì tôi cũng gả vào một gia đình giàu có, người đàn ông đã ly hôn ba năm và có một cô con gái. Lý tưởng thì đầy màu hồng, thực tế thì xương xẩu. Tôi, người muốn làm mẹ kế độc ác, sau khi nhìn thấy cô con gái nhỏ —— “Á —— Bảo bối đáng yêu quá đi mất, cho mẹ hôn một cái, từ nay mẹ sẽ là mẹ của con nhé?” Vị đại gia bị cho ra rìa đứng một bên điếu thuốc rít liên tục, mặt đầy vẻ không thể tin nổi. “Lớp đào tạo các người dạy kiểu như vậy đấy à?”
Nữ Đế Trọng Sinh Kiếp trước, ta được Thái tử Yến quốc để mắt tới, theo hắn đến Yến quốc xa xôi, trở thành Hoàng hậu. Không chỉ hưởng hết phú quý, hắn còn vì ta mà không mở hậu cung, chỉ sủng ái một mình ta. Nhưng tỷ tỷ lại gả cho một vị tướng quân què chân, cả đời lận đận, hai người giày vò lẫn nhau. Trở về sau khi được tái sinh, tỷ ấy đã giành trước ta, cùng Thái tử làm chuyện mờ ám, khiến mọi người đều biết. Phụ hoàng vì giữ thể diện, bất đắc dĩ phải thành toàn. Tỷ tỷ cười cong cả mắt: “Muội muội, cuối cùng thì vận may trời cho này cũng đến lượt tỷ. Lần này, đổi lại là muội ở lại đây, từ từ tiêu hao cùng đám tôm tép nhãi nhép kia đi.” Ta cũng cười. Tỷ ấy không biết, đằng sau sự sủng ái dành cho Hoàng hậu, là vực sâu vạn trượng. Đây không phải là vận may trời cho, mà là… Địa ngục trần gian.
A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.
Nhật Ký Làm Di Nương Khi ta còn làm đại nha hoàn ở phủ Tuyên Bình hầu, cuộc sống trôi qua sung sướng giốngnhư tiểu thư vậy. Tam tiểu thư tuy là con thứ của hầu phủ, hơn nữa mẫu thân chỉ là một di nương không được sủng ái, nhưng phu nhân hầu phủ lại là người độ lượng, hiền đức, đối xử với đích thứ như nhau. Dù là con của ai sinh ra, các tiểu thư thiếu gia đều được ăn mặc dùng đồ tinh xảo xa hoa, người nào cũng được nuôi dưỡng sung sướng, quý giá như vàng ngọc. Ta là đại nha hoàn nhất đẳng, đồ ăn thức uống đều là đồ tốt mà tam tiểu thư thưởng xuống. Công việc hằng ngày chỉ là hầu hạ tam tiểu thư đọc sách viết chữ, đánh đàn thêu hoa, nói chuyện vui đùa, đúng là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, so với tiểu thư nhà giàu cũng chẳng kém cạnh gì. Người ta đều nói rằng đại nha hoàn như ta sau này sẽ theo tiểu thư xuất giá, rồi đến lúc thích hợp sẽ hầu hạ cô gia, trở thành trợ thủ đắc lực của tiểu thư trong nội trạch. Nói cho dễ hiểu thì chính là di nương, thiếp thất. Đúng vậy, trở thành di nương chính là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của ta – một đại nha hoàn.