Nữ Cường
Bà Ngoại Bà ngoại có đôi chân nhỏ, mỗi bước đi đều lắc lư muốn ngã. Chồng tôi là Chu Thư Ngôn khinh thường bà, nói bà là tàn dư của thời đại cũ, sẽ cản trở con đường thăng quan tiến chức của anh ta. Sau này tôi mới phát hiện ra, sau mấy chục năm kết hôn, mỗi tuần Chu Thư Ngôn cố định tăng ca, đều là cùng với mối tình đầu thời thanh xuân là ánh trăng sáng của mình đàn ca vui vẻ, nấu rượu pha trà. Còn tôi ở nhà hầu hạ bà mẹ chồng bị liệt, quán xuyến chuyện nhà, nuôi con, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Tôi muốn ly hôn. Con trai khuyên tôi tuổi đã cao rồi đừng làm loạn nữa, mẹ khuyên tôi cả đời này cứ hồ đồ mà sống như thế đi. Chỉ có bà ngoại. Từ trong tủ đầu giường đã ngả màu lấy ra một chiếc hộp sắt không mấy bắt mắt, bên trong đựng đầy huân chương quân công. “Cháu gái ngoan, bà ngoại sẽ đòi lại công bằng cho cháu.”
Kịch Bản Trà Xanh Cha tôi tái hôn. Cưới về một chế Lâm Đại Ngọc hở tí là hai mắt rưng rưng, lông mày giật giật, lã chã chực khóc. Lâm Đại Ngọc còn dắt theo một Lâm Tiểu Ngọc yếu đuối đáng thương nữa. Chời má cặp mẹ con thảo mai giả bộ yếu đuối đáng thương này đâu ra vậy nè? Còi báo động kêu vang trong lòng, tôi chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp với bọn họ. Ủa nhưng mà sao tự nhiên thấy sai sai vậy ta?
Mở Ra Thịnh Thế Trước khi thành hôn, ta bắt phu quân thề độc. Nếu như hắn phụ ta, chân tay sẽ đứt đoạn, mắt mù tai điếc, mất hết tất cả, tâm huyết đổ sông đổ bể. Lúc đó, để cưới được ta, hắn đã vui vẻ đồng ý. Ba năm sau, dưới sự phò tá của ta, hắn đăng cơ xưng đế. Năm năm sau, hắn kiêu ngạo tự phụ, đày ta vào lãnh cung, nạp ba ngàn giai lệ vào hậu cung, lại đón vị muội muội thiên kim giả của ta vào cung làm hoàng hậu. Ta cười nhìn bọn họ ở trước mặt ta đắc ý vênh váo, trong lòng thầm niệm: “Lời thề đã thành, chuẩn bị kỹ càng để trả một giá thật lớn nào.” “Từ nay về sau, vận mệnh của các ngươi, do ta tiếp quản.”
Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.
Tôn A Bảo Ta thay đích tỷ gả cho thế tử ngu dại. Ngày xuất giá, đích tỷ còn mỉa mai ta: “Tiện tỳ lấy thằng ngốc, trời sinh một cặp!” Ta thương hắn là kẻ bất hạnh. Sau khi thành hôn vẫn luôn hết lòng đối đãi. Ta thay hắn chịu đựng sự ức hiếp của huynh đệ tỷ muội, lại thay hắn gánh vác mầm tai vạ do hắn gây ra. Ta tưởng rằng, chúng ta sẽ mãi mãi nương tựa vào nhau, bình dị sống trọn kiếp này. Cho đến khi – biến loạn kinh thành, phu quân ngu dại của ta lại lắc mình trở thành thái tử tiền triều. Lúc đó, ta mới biết, ngu dại chỉ là vỏ bọc của hắn. Một đêm tàn sát, thuận lợi lên ngôi. Ta tự biết từ nay trở đi ta và hắn sẽ là người xa lạ, đã chuẩn bị sẵn đơn hòa ly. Nhưng hắn lại lấy đích tỷ ta làm hoàng hậu. Đem ta loạn tiễn xuyên tim, giết chết tại phủ thế tử. Hắn giẫm lên vật đính ước của chúng ta, mỉa mai: ” Tiện tỳ sao xứng làm hoàng hậu!” Sống lại một đời. Ta trở về đêm trước khi thay đích tỷ gả đi.
Chiến Thần Nữ Đế Ta là nữ chiến thần, sau khi tạo phản thất bại, cẩu hoàng đế hạ lệnh tru di cửu tộc ta. Ta nói ta là cô nhi, không có cửu tộc, giết đại cho xong. Cẩu hoàng đế không tin, ra lệnh cho nhiếp chính vương dù có lật tung cả thiên hạ cũng phải tìm ra cửu tộc ta để diệt trừ. Kết quả phát hiện ra ta chính là con gái ruột của tiên đế, còn hắn chỉ là hoàng đế được bế về, ngôi vị hoàng đế này vốn dĩ phải là của ta. Nhiếp chính vương: “Ồ, bảo ngươi đừng tra, ngươi cứ phải tra.” Ta: “Người đâu, đem tên hoàng đế giả kia giáng xuống làm quý phi.” Nhiếp chính vương: “???” Ta: “Trẫm thấy nhiếp chính vương vẫn còn phong độ lắm, phong làm hoàng hậu!” Cẩu hoàng đế: “Ha ha ha! Nàng cũng không tha cho ngươi đâu!”
Tự Do Tự Tại Năm thứ tư sau khi xuyên không, ta đã sinh cho Ngụy Minh một trai một gái. Đến sinh nhật năm sáu tuổi của bọn trẻ, ta đan tặng cho chúng những chiếc khăn quàng cổ. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn cảm ơn nhưng quay lưng lại đã tháo khăn quàng ra vứt đi. Một đứa nói tay nghề của ta không tốt bằng ma ma, một đứa nói quà ta tặng không đáng giá bằng quà của Ngụy Minh. Còn đêm hôm đó, Ngụy Minh không về nhà. Nghe nói thanh mai bị bệnh, hắn vội vã đi thăm. Ta chống chọi với cơn bệnh, đứng chờ trong gió tuyết cả đêm, mới đưa được tờ giấy hòa li đến tay hắn. Ngụy Minh hơi sững sờ: “A Âm, đừng náo loạn nữa, về chuẩn bị bữa sáng cho bọn trẻ đi.” Ta lắc đầu, mặt tái nhợt: “Không náo loạn, lần này ta rất nghiêm túc.”
Đọa Tiên Ta theo A nương lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”
Trường Mệnh Báo Thù Phu quân của ta là một vị tướng quân. Năm ta tròn hai mươi, hắn đã bỏ lại ta, vì nước mà hy sinh. Ta một mình nuôi nấng hài tử, quán xuyến mọi việc trong phủ, thậm chí còn giúp con giành được tước vị. Khi đã bước qua tuổi lục tuần, ta lại vô tình trông thấy đứa con trai đã trở thành Hầu gia, mang theo đứa cháu ngoan của ta tiến vào một tòa trạch viện. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong viện như những mũi dao đâm thẳng vào tim ta. Hóa ra hài tử của ta lại gọi người khác là mẫu thân. Hóa ra bốn mươi năm thủ tiết của ta chỉ là một trò cười, bởi phu quân ta vốn chưa từng chết. Khi sự thật phơi bày, nỗi hận trong lòng ta cuồn cuộn dâng trào: Tất cả đều phải chết.
Trò Chơi Công Lược Tôi thất bại trong nhiệm vụ công lược. Tôi cố ý. Trở về quê nhà, tôi mới phát hiện ra. Hóa ra nhiệm vụ công lược của tôi, đều do những người tiền nhiệm sắp đặt. Bọn hắn đều là những kẻ công lược! Nhưng tôi là Hải Vương, bọn hắn công lược tôi thất bại~ Ha ha, lần này, đến lượt tôi trả thù rồi!
Mỹ Nhân Cổ Vì chu cấp cho phu quân đọc sách, ta đã lén lút đến quỷ thị bán cổ trùng. Hôm nay lại có một vị khách kỳ lạ ghé qua, hắn hỏi mua loại cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai. Mặc dù hắn che kín mặt, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra ngay. Người này, chính là phu quân của ta.
Mối Hận Kiếp Trước Ban ngày, ta vô tình gặp được một thư sinh tại chùa. Đến tối, nha hoàn Hồng Ngọc mang đến cho ta một phong thư. Người gửi – Trương Sinh. Ta sai Hồng Ngọc trả lại, dặn không được chuyển thư cho nam nhân xa lạ nữa. Không ngờ, mấy ngày sau, Trương Sinh cầm lấy tờ thư ta tự tay viết, nói rằng ta và hắn có tư tình. Ta sai người đi báo quan, nhưng bị phụ thân ngăn cản. Phụ thân nhận Hồng Ngọc làm nghĩa nữ, cho nàng thay thế ta, long trọng gả vào nhà thế tử Bắc Uy Hầu. Cùng ngày ấy, ép ta gả cho Trương Sinh, buộc ta từ cửa sau mà theo hắn đi. Đêm tân hôn, Trương Sinh sau khi uống rượu liền lộ ra sự thật. Hóa ra hắn là biểu ca của Hồng Ngọc, tất cả đều là âm mưu của bọn họ. Bọn họ kéo ta vào vũng bùn nhơ, dẫm lên ta mà thăng tiến, để Hồng Ngọc chiếm đoạt toàn bộ của ta. Vào ngày lai mặt, ta muốn vạch trần bọn họ, nhưng bọn họ lại ép ta uống rượu độc. Dùng chút hơi tàn cuối cùng, ta kéo bọn họ cùng đồng quy vu tận. Khi mở mắt ra, ta đã quay trở lại ngày gặp Trương Sinh tại Tướng Quốc Tự.
Nữ Đế Góa Chồng Ngày kết hôn của tôi và bạn trai, chúng tôi bất ngờ xuyên không. Hắn là thái tử, còn tôi là thái tử phi. Hệ thống hứa rằng nếu chúng tôi không thay lòng đổi dạ, hoàn thành cốt truyện, chúng tôi có thể trở về. Nhưng đến ngày đăng cơ, hắn tưởng chừng như biến thành người khác: “Trẫm là hoàng đế, lấy thêm vài người phụ nữ thì có gì sai?” “Ngươi tưởng trẫm thật sự muốn trở về sao?” “Còn ngươi, đã không thể giữ lại.” Tôi nhìn bạn trai nhập vai quá sâu, khóe môi khẽ nhếch lên: “Hệ thống, đổi sang kịch bản Nữ Đế góa chồng đi.”
Nơi Nào Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta liền ở chùa ba năm. Hắn xả thân vì nước, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau, đại chiến cáo thành, hắn dẫn theo một nữ tử trở về, hắn gọi nàng ta là “phu nhân”. Hắn chăm sóc nàng ta ân cần chu đáo, còn coi ta như rắn rết. Ha, thế mà hắn lại quên mất, ta là công chúa được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái nhất, là hắn không xứng với ta.
Thái Tử – Ngươi Dám Lừa Ta? Thái tử rơi xuống vách đá, tỉnh dậy liền cho rằng ta là Thái tử phi của hắn, ngày nào cũng quấn lấy gọi ta là vợ, Hoàng đế thấy vậy thì vô cùng vui mừng, đích thân chỉ hôn. Ta phong quang mà gả vào Đông cung, sau khi thành hôn, ta và Thái tử gắn bó như keo như sơn. Nhưng vào ngày lên ngôi, hắn lại dùng một ly rượu độc để giết chết ta, thay vào đó đón về một ả ngư nữ gia cảnh nghèo khổ. Thái tử nắm tay ả ngư nữ, nói với ta một cách trịnh thượng: “Từ đầu đến cuối, ngươi chỉ là hòn đá lót đường để ta cưới nàng ấy mà thôi”. Sau đó ta mới biết Thái tử được ả ngư nữ này cứu khi rơi xuống vực sâu, hai người đã sớm tự định chung thân. Lúc đó địa vị của Thái tử không ổn định, không thể lấy ả làm chính thê nên đành giả vờ mất trí nhớ để lừa ta. Sau khi lên ngôi, hắn liền phong ả ta làm Hoàng hậu bất chấp mọi sự phản đối. Còn ta, người vợ tao khang của hắn, lại bị hắn qua cầu rút ván. Mở mắt ra lần nữa, ta quay lại ngày Thái tử ngỏ lời cầu hôn. Ta liền đích thân giúp hắn đưa ả ngư nữ nghèo khổ hồi kinh: “Điện hạ nên cưới ân nhân cứu mạng chứ không phải ta!” Nhưng Thái tử lại hối hận rồi.
Thanh Ly Ngày phụ thân mở tiệc khoản đãi khách quý. Ngay giữa tiền sảnh, mã nô trong phủ lại ném y phục nhỏ của ta ra trước mặt bao người. Chúng nhân nhất thời chấn kinh. Khi tràng cảnh lắng xuống, kẻ đối đầu trong triều liền nhân cơ hội mỉa mai châm chọc. Tình lang của ta cũng thản nhiên tuyên bố từ nay không còn liên quan gì đến ta nữa. Vì muốn giữ thể diện cho phủ, tộc nhân định ép ta gả cho mã nô. Ta khẩn cầu phụ thân trả lại sự trong sạch cho ta, thế nhưng người từng nâng niu ta như châu như ngọc lại chỉ lạnh mặt: “Muội muội con còn chưa gả đi, con cũng nên vì thanh danh của các nàng mà suy nghĩ. Gả cho mã nô đã là thượng sách. Nếu con không chịu, thì chỉ còn con đường tự k ế t l i ễ u bằng một dải lụa trắng.” Tiến thoái lưỡng nan. Ngay lúc ấy, vị Ngự sử đại phu mới nhậm chức đích thân mang sính lễ đến phủ nhà họ Cố. Sau khi thành thân, nửa đời ta cẩn cẩn dực dực, chỉ để hồi báo ân tình cứu vớt năm xưa. Tuy phải gánh chịu tai tiếng cả đời, nhưng ta tự an ủi bản thân rằng, con cái hiểu chuyện hiếu thuận, phu quân cũng hòa thuận kính nhường, còn có gì phải bất mãn. Cho đến khi Thời Cảnh lâm chung. Hắn nắm chặt tay ta, ánh mắt mang theo áy náy, hé ra bí mật chôn giấu bấy lâu. Lúc ấy ta mới biết, thì ra cả một đời ta… chỉ là một trò cười.
Phù Mộng Ký Năm thứ hai sau khi gả cho Chung Hoài, hắn muốn hòa ly với ta để cưới thanh mai đang mang thai của hắn. Ta không khóc, không nháo, chỉ dẫn theo một nha hoàn quét dọn ở sân sau đi. Mọi người đều cười ta không biết tốt xấu. Chỉ có ta mới biết, nha hoàn này là con gái ruột của Hoàng thượng bị lưu lạc trong nhân gian. Tương lai nàng sẽ kế vị. Còn ta, Hà Chi Ninh, đã định sẽ trở thành Thừa tướng đầu tiên của nàng.
Diệt Cả Làng [Trúc mã làm tôi bị bọn buôn người bắt cóc, tôi đã tiêu diệt cả làng chúng nó.] Khi tôi 8 tuổi, bạn bạn thân của tôi vì ham ăn mà khiến tôi bị bọn buôn người bắt cóc. Bà buôn người rút ra một viên kẹo trái cây. “Cô bé, đi với dì, dì cho con kẹo ăn.” Tôi đáp: “Kẹo trái cây á? Bình thường cháu chỉ ăn kẹo bơ nhập khẩu và sô cô la thôi, không đi, không đi.” Bà ta bán tôi với giá 5 nghìn cho một ông già độc thân trong núi. Tôi: “Gì cơ? Bà nói bao nhiêu? 5 nghìn? Ít nhất cũng phải 10 nghìn chứ, không thì đừng hòng mua được công chúa này.” Ông già muốn tôi làm vợ bé. Đêm đó, tôi làm phế cả đời ông ta, rồi còn đập vỡ đầu ông. “Ông già này, trình độ gì đây? Dám làm chồng tôi á?” Sau đó, cả làng buôn người khóc lóc cầu xin tôi tha mạng. Tôi: “Mấy người phải nói: ‘Công chúa ơi, xin tha mạng!’”
Sơ Tinh Công lược sư tôn lạnh lùng, thất bại. Công lược sư huynh ôn nhu, thất bại. Công lược sư đệ phản diện, thất bại. Công lược con chó A Hoàng của tông môn, vẫn thất bại. “Ngươi bị khai trừ, ngay cả một con chó cũng không công lược được, giữ ngươi lại làm gì?” Hệ thống buông lời lạnh lùng rồi biến mất. Ta đứng trước cửa động phủ ba ngày ba đêm, cũng gọi hệ thống ba ngày ba đêm. Nhưng trong đầu vẫn tỉnh táo, không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại ta. Xác định hệ thống đã thực sự rời đi, ta cuối cùng cũng không nhịn được bật cười. Tạm biệt cặp cha mẹ hút máu ở thế giới cũ. Cũng tạm biệt luôn cả người ca ca siêu nhân của ta. Ta sẽ ở lại thế giới tu tiên này, tận hưởng cuộc sống dài lâu và sung túc của mình.
Phận Làm Chị Cả Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi bị bạo lực mạng. Nguyên nhân là mẹ tôi đã đăng một bảng có tên “Hóa đơn tốt nghiệp của con quái vật ngốn tiền” lên mạng. 【Điện thoại: 5000】 【Máy tính: 7000】 【Quần áo và mỹ phẩm: 5000】 Qua lời lẽ, bà ám chỉ tôi là một đứa con gái bất hiếu có lòng tự cao cực kỳ mạnh, hút máu gia đình, khiến cộng đồng mạng phẫn nộ. Rồi bà lại lấy những bình luận của cư dân mạng để PUA tôi. Còn tôi chỉ nhẹ nhàng hỏi lại: [Nhưng, tôi đang tiêu tiền của chính mình mà?]