Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Thứ Tôi Muốn Là Duy Nhất

Thứ Tôi Muốn Là Duy Nhất Ba năm dịch bệnh cuối cùng cũng kết thúc. Mối tình đầu của Tạ Diễn vội vã quay về nước. Nhưng thật không may, cô ta lại là một trong những ca nhiễm đầu tiên. Tạ Diễn muốn lấy thuốc của tôi để đưa cho cô ta. Tôi không đồng ý. Anh ta thất vọng nhìn tôi: “Đây là chuyện liên quan đến mạng người, em còn gây chuyện gì nữa?” Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, sau đó đập lọ thuốc lên bàn. “Muốn thuốc? Được thôi, 470 vạn!”

Thoát Khỏi Cuộc Hôn Nhân Rối Ren

Thoát Khỏi Cuộc Hôn Nhân Rối Ren Mẹ chồng gọi điện, báo rằng con trai tôi ch .t đ/u/ố/i khi đang tắm. Tôi hoảng hốt chạy tới bệnh viện, con trai tôi đã ngừng thở. Mẹ chồng ngồi dưới đất, đ/ấ/m ngực gào khóc. Chồng tôi ôm tôi vừa khóc vừa nói: “Anh cả đời này không vượt qua nổi cú sốc này đâu…” Nửa năm sau, anh ta ôm một người phụ nữ đang mang thai bước vào nhà, gắt gỏng: “Chuyện cũng qua lâu rồi, mình nên hướng về phía trước chứ?” Lần nữa mở mắt ra, tôi quay trở về đúng ngày con trai gặp chuyện. Và lần này, tôi tận mắt thấy mẹ chồng đ,è đ/ầ/u con trai mình xuống chậu tắm…

Chồng, Em và Tôi

Chồng, Em và Tôi Sau khi em chồng ly hôn thì tới ở nhờ nhà chúng tôi, nhưng lại không có ý định chuyển đi. Cô ta mặc áo ngủ của tôi, nằm trên giường của tôi, ôm áo sơ mi của anh trai cô ta… Sau này, tôi muốn ly hôn nhưng chồng không đồng ý. “Gia Gia chỉ quá ỷ lại vào anh, không liên quan đến luân thường đạo lý gì hết, em đừng nghĩ nhiều, không được nữa thì anh bảo cô ấy dọn ra.” Em chồng chạy tới chỗ làm của tôi. “Chị đòi ly hôn để đuổi tôi đi, chị là con đàn bà ác độc…” Trong lúc đôi co, tôi bị cô ta đẩy ngã dẫn đến s//ảy thai. Chồng xin tôi tha thứ, hứa sẽ không để tôi thấy em chồng nữa. Tôi cũng xin anh ta: “Anh em các người cứ xích chặt lấy nhau đi, đừng rước tai họa cho người khác.” Không ngờ câu nói này lại thành sự thật.  

Người Biết Xuân Về

Người Biết Xuân Về Ta dây dưa với Tạ Diễn Hạc suốt mười hai năm, hắn vẫn chẳng hề thích ta. Ngày thành thân, kiệu hoa gặp sự cố, ta bị rước nhầm vào Vĩnh Xương hầu phủ. Nghe đồn, tiểu hầu gia mệnh mang sát khí, khắc cha mẹ, lại là kẻ bệnh tật sắp ch.t. Tạ Diễn Hạc lông mày sắc bén, ánh mắt lạnh lùng, như trút được gánh nặng. “Đã gả nhầm rồi thì đừng dây dưa nữa. Nếu sau này ngươi thành quả phụ, ta có thể nạp ngươi vào phủ.” Ta chỉ “ừm” một tiếng, xoay người rời đi. Hắn không biết, ta trời sinh mệnh cẩm lý. Ai càng xui xẻo, ta càng vượng người đó. Thiếu ta, Tạ Diễn Hạc e rằng sẽ xui tận mạng.

Người Bên Gối Giờ Thành Người Dưng

Người Bên Gối Giờ Thành Người Dưng Trong tiệc mừng công ty, Tống Dục Thư vốn sạch sẽ, tự nhiên gắp thịt cua đã bóc sẵn bỏ vào đĩa của thư ký. Tôi không hỏi anh ta. Chỉ đặt ba mươi mấy con cua trước mặt anh ta. Để anh ta bóc cho đã. Rồi vào ngày hôm sau, ném đơn ly hôn vào lòng anh ta. Người, tôi có thể không cần. Tiền, anh đừng hòng lấy đi một xu.

Người Trong Mộng Là Chàng

Người Trong Mộng Là Chàng Đêm bị Bùi Tịch từ chối, ta bắt đầu mơ những giấc mộng kỳ lạ. Lần đầu tiên, hắn lạnh lùng nhìn ta, nói: “Hôn ta.” Nhưng chính hắn lại ép ta vào lòng, hôn đến mức khiến ta không thở nổi. Lần thứ hai, đầu ngón tay hắn móc nhẹ chiếc áo trong của ta, nghiêm nghị nói: “Cởi ra.” Thế nhưng lại là hắn, trong cơn ý loạn tình mê, ôm lấy ta: “Diêu Diêu, phu quân rất thích nàng.” Những cơn ác mộng cứ thế lặp đi lặp lại, khiến ta sợ hãi đến mức phải đi tìm Bùi Tịch để hỏi cho rõ. Nhưng vừa đến, ta đã nhìn thấy người nam nhân anh tuấn cao quý ấy đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói với Quốc công phu nhân về ta: “Xin mẫu thân đừng lo. Ta không thích nàng.”

Xuyên Không Làm Mẹ Kế

Xuyên Không Làm Mẹ Kế Mẹ kế nói nàng là người xuyên không. Ngày nàng thành thân với cha, nàng vừa mắng vừa chửi: “Người khác xuyên không thì làm hoàng hậu hoặc quý phi, chỉ có tôi xui xẻo lại lấy một tên huyện lệnh.” Nhưng một tháng sau, cha bị kẻ gian hãm hại, bị xét nhà và chém đầu. Lúc này, mẹ kế ngay cả huyện lệnh phu nhân cũng không làm được nữa. Nàng mắng ông trời cả đêm, sau đó lại mắng cha mẹ đã chết của tôi, cuối cùng mắng luôn tôi và đệ đệ. Tôi và đệ đệ đều biết, chúng tôi sắp thành cô nhi rồi. Quả nhiên, trên đường đày đi biên cương, mẹ kế bỏ chúng tôi lại rồi chạy trốn. Sau đó, trong đêm mưa gió chúng tôi bị cai ngục đánh đập, mẹ kế lại chậm rãi quay trở lại…

Xuyên Không Ta Bị Tra Nam Giam Cầm

Xuyên Không Ta Bị Tra Nam Giam Cầm Năm thứ bảy ở bên cạnh Chu Nguyên Kỳ. Hắn chọn phụ bạc ta, quyết định lập nữ nhi thừa tướng làm hoàng hậu. “Vân Nhi xuất thân cao quý, còn ngươi lai lịch không rõ. “Nhưng chỉ cần ngươi cung kính với nàng ấy, ta vẫn sẽ phong ngươi làm phi.” Nhưng hắn đã từng nói, đời này chỉ cưới một mình ta, tuyệt đối không phản bội. Là người xuyên qua, ta sẽ không dùng chung trượng phu với người khác nên cuối cùng lựa chọn rời đi. Nhưng Chu Nguyên Kỳ lại giam cầm ta. Hắn không cho ta rời đi, nhưng lại dung túng cho Tạ Vân Nhi làm nhục ta. Đêm tân hôn, hắn lại đến khuyên nhủ, bị ta từ chối lần nữa. Chu Nguyên Kỳ tức giận: “Ở đây, ngươi chỉ là lục bình không rễ, chỉ có thể dựa vào ta mà sống, hiểu chưa?” Hắn đi rồi nhưng khuê mật lại đột nhiên xuất hiện. Nàng dang rộng vòng tay về phía ta—— Nói: “Nghênh Nghênh ngốc, tớ đến đón cậu về nhà đây.”

Công Chúa Phản Kích

Công Chúa Phản Kích Nhi tử bị tiểu thiếp của phu quân xúi giục, không nhận ta là mẫu thân. “Ngươi không phải nương của ta! Lan di nương chưa từng ép ta đọc sách, nàng mới là nương của ta!” “Phụ thân chỉ có một nhi tử là ta, ta ham chơi một chút thì sao chứ? Lan di nương nói, cho dù ta không đọc sách, thì sau này toàn bộ phủ Công Chúa cũng đều là của ta.”

Luân Hồi Báo Ứng

Luân Hồi Báo Ứng “Kiếp trước, tôi bị lừa bán vì giúp một cô bé đang đến kỳ kinh nguyệt tìm nhà vệ sinh.” Khi mở mắt ra, cô bé với gương mặt ngây thơ nhìn tôi, nói: “Em xin lỗi chị. Họ nói chỉ cần em giúp họ lừa một sinh viên đại học, em sẽ được đi học cấp ba.” “Chị đã học đại học rồi, chắc chị hiểu chuyện này quan trọng với em thế nào.” Vậy là tôi bị mắc kẹt vĩnh viễn ở ngôi làng hẻo lánh đó. Ngày ngày chịu đựng sự tra tấn của vô số gã đàn ông. Còn cô bé kia thì dẫm lên xác tôi, trở thành sinh viên đại học đầu tiên của ngôi làng lạc hậu đó. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi bị đám dân làng điên cuồng chúc mừng cô ta hành hạ đến ch .t. Họ cười nói: “Giờ Nha Nha đã là sinh viên đại học rồi, sau này muốn lừa loại phụ nữ nào mà chẳng được?” Mở mắt ra, tôi quay trở lại thời khắc cô bé với đôi mắt đỏ hoe, trên quần dính đầy vết m áu, cầu xin tôi đưa đi tìm nhà vệ sinh.

Vòng Xoay Định Mệnh

Vòng Xoay Định Mệnh Khi Tuyên Vương gặp nạn đã từng ở nhà ta. Ta dốc lòng chăm sóc hắn, ca ca giả làm hắn dẫn dụ quân địch. Nhưng hắn lại tin lời nữ nhi của thôn trưởng, cho rằng ca ca thông đồng với địch phản quốc, đem huynh ấy lăng trì xử tử. Ta cũng bị vạn người chửi rủa, cuối cùng chết thảm ở đầu đường. Mở mắt lần nữa, ta đã trọng sinh về ngày nhặt được Tuyên Vương. Đối mặt với ca ca kiên trì muốn cứu Tuyên Vương, ta cẩn thận hỏi: “Ca ca, huynh có tin vào kiếp trước không?” Ca ca im lặng hồi lâu: “Muội muội, muội cũng trọng sinh rồi?”

Độ Hành Chu

Độ Hành Chu   Hệ thống yêu cầu ta cứu rỗi nhân vật nhân vật phản diện, nhưng ta lại là một người mắc chứng sợ giao tiếp. Cũng may, ta nhanh trí đổi lấy một chiếc áo choàng tàng hình từ hệ thống. Vì thế—— Lúc nhân vật phản diện mới sáu tuổi, đói bụng trong ngôi miếu đổ nát, một chiếc bánh lớn bỗng từ trên trời bay tới trước mặt hắn. Nhân vật phản diện: “?” Mười sáu tuổi, khi nhân vật phản diện trên chiến trường suýt mất mạng, kẻ địch lại bất thình lình ngã xuống. Nhân vật phản diện: “??” Sau này. Khi thiếu niên nghèo túng đã trở thành kẻ công thành danh toại, ta định rời đi. Nhưng đêm ta muốn đi, hắn lại rơi xuống nước. Ta không nhịn được, lao xuống cứu, nào ngờ bị hắn giữ chặt cổ tay. Ánh mắt thiếu niên đen láy sáng ngời, từng câu từng chữ, vừa thành kính vừa nóng bỏng: “Cuối cùng, ta cũng gặp được người, thần minh của ta.”

Ký Ức Không Còn Tên Anh

Ký Ức Không Còn Tên Anh Tôi đang kiểm tra lần cuối cho lễ cưới ngày mai thì điện thoại bỗng hiện thông báo mới. Thẩm Nhã Kỳ vừa cập nhật trạng thái: “Cảm ơn ông xã vì món quà bất ngờ, yêu anh.” Kèm theo là bức ảnh bó hoa blue rose trị giá ba vạn tệ. Tôi sững người vài giây, lập tức chụp màn hình lại. Bó hoa này hôm qua Diệp Cảnh Thâm nói là tặng cho khách hàng quan trọng. Khách hàng quan trọng? Tôi mở trang cá nhân của Thẩm Nhã Kỳ, dòng trạng thái mới nhất được định vị tại biệt thự Bán Sơn. Đó là nhà tân hôn của tôi và Diệp Cảnh Thâm. Ngón tay hơi run, tôi nhấn vào mục bình luận. “Chị dâu thật hạnh phúc.” “Anh Thâm chiều chị ghê.” “Bao giờ mời tụi em uống rượu mừng đây?” Anh Thâm?

Tình Yêu Không Tha Thứ

Tình Yêu Không Tha Thứ Tình cờ nghe thấy âm thanh ái muội phát ra từ phòng vị hôn phu.“Anh, anh chỉ yêu em thôi, đúng không?”Thẩm Tuấn thở dốc, giọng đầy kìm nén.“Anh chỉ yêu em. Đợi cô ta sinh con xong, anh sẽ xử lý cô ta.”Giọng cô gái dịu dàng nhưng nguy hiểm đến rợn người.“Anh à, hãy ở lại địa ngục với em mãi mãi đi.”Thì ra, hắn đã sớm lén lút qua lại với cô em gái nuôi ít nói, trầm lặng suốt nhiều năm.Hắn chìm đắm trong thứ tình cảm bệnh hoạn, sai trái đó, không cách nào thoát ra được.Tôi khẽ nhếch môi, lặng lẽ quay đi.Bọn họ muốn ôm nhau trong bóng tối? Tôi sẽ khiến Thẩm Tuấn phải nhìn thấy ánh sáng.Nếu hắn từng thật sự được yêu thương, từng trải qua tình thân, tình bạn, tình yêu đúng nghĩa, từng nhìn thấy thế giới rộng lớn ngoài kia…Liệu hắn còn có thể chấp nhận sống mãi trong góc tối ẩm mốc ấy không?Tôi rất mong chờ.

Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ

Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ Năm tôi học lớp 10, một nữ sinh nghèo do thanh mai trúc mã của tôi tài trợ chuyển đến trường chúng tôi. Cô ấy bình thường, quê mùa, có chút rụt rè, nhưng trong đôi mắt lại cẩn thận che giấu tình cảm dành cho Tiêu Vân Trạch. Mọi người trong trường đều cười nhạo cô ấy si tâm vọng tưởng, còn nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Niệm Sơ, cậu phải cẩn thận đấy, Tiêu Vân Trạch mà dính vào Vệ Tiểu Hoa thì chẳng khác nào dính phải keo con voi, dứt mãi cũng không ra.” “Có một người ngày nào cũng bám theo trúc mã của mình như thế, thật là buồn nôn.” “Đúng vậy, Niệm Sơ, không sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ luôn nhòm ngó. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ vấp ngã vì Vệ Tiểu Hoa thôi.” Người nói câu này dường như cũng cảm thấy có chút hoang đường, nên lại bổ sung: “Nhưng mà chuyện đó cũng không thể nào xảy ra, ai lại vì Vệ Tiểu Hoa mà từ bỏ cậu chứ? Trừ khi là điên rồi.” Tôi không nói gì.

Hoàng Quyền

Hoàng Quyền   Nữ nhân xuyên không cự tuyệt danh phận mà phụ thân ta ban cho bà ta. Bà ta nói bà ta không muốn giống mẫu thân ta, bị nhốt trong hậu viện. Hơn nữa, theo hầu bên phụ thân ta với thân phận nha hoàn, bà ta mới có thể ở bên phụ thân ta mãi mãi. Ta rất kinh ngạc. Mẫu thân ta lại đang mang thai, còn được thăng vị. Nữ nhân xuyên không chế nhạo mẫu thân ta: “Ngươi chẳng qua chỉ là cỗ máy đẻ!” Sau đó, phụ thân ta lên ngôi hoàng đế, mẫu thân ta được sách phong làm hoàng hậu. Ca ca ta cũng được phong làm thái tử. Nữ nhân xuyên không vẫn chế nhạo mẫu thân ta: “Hắn chỉ đang kiêng dè binh quyền của ca ca ngươi nên mới giả vờ đối xử tốt với ngươi mà thôi!” Bà ta bị phụ hoàng đày đến dịch đình, thế mà còn luôn miệng nói với người khác: “Hắn yêu ta, bây giờ chỉ là muốn bảo vệ ta, không muốn ta trở thành cái đinh trong mắt người khác!” Nhưng ta nghe phụ hoàng nói: “Bà ta điên rồi, tiễn bà ta một đoạn đường cuối cùng đi.” Ta hỏi phụ hoàng: “Phụ hoàng giết bà ta, là vì yêu bà ta, không muốn để bà ta chịu khổ sao?” Phụ hoàng mỉm cười: “Nếu trẫm yêu bà ta thì sao mẫu thân con có thể làm hoàng hậu được?”

Tiệm Vàng Mã 5: Lửa Thiêu Đốt Tâm Can

Tiệm Vàng Mã 5: Lửa Thiêu Đốt Tâm Can Cửa tiệm vàng mã của tôi nằm ở nơi giao thoa giữa âm và dương, chỉ có những hồn ma và người sắp chết mới nhìn thấy được. Một người đàn ông đi ngang qua tiệm, nói rằng hắn yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Từ đó, ngày nào hắn cũng đến thăm tiệm. Đêm hôm đó, tôi tiếp một vị khách đặc biệt. Làn da cô ấy như ngọn nến bị đốt chảy, tay ôm một đứa trẻ ma quỷ đang gào thét ghê rợn. Cô ấy kể rằng chồng bạo hành cô, mẹ chồng đổ rượu đầy người cô, bố chồng ném tàn thuốc lên người cô. Cả ba người trong gia đình nhốt cô trong căn phòng, đứng nhìn cô bị thiêu sống. Khi có khách đến, tôi đương nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu của họ. Vì vậy, khi người đàn ông kia quay lại tiệm, tôi mỉm cười với hắn. Năm tháng sau, tôi mang bụng bầu, bước chân vào nhà họ Hứa.

Tiệm Vàng Mã 1: Người Giấy Văn Văn

Tiệm Vàng Mã 1: Người Giấy Văn Văn Tôi thừa kế tiệm vàng mã của ông nội. Cả nhà bác Cả kéo đến làm loạn, nói rằng con gái không có tư cách thừa kế. Tôi cười lạnh: “Nhà bác sắp gặp đại họa rồi, còn tâm trí đâu mà tranh giành tiệm với tôi?” Sau đó, anh họ gặp tai nạn xe, chị họ mất tích, bác Cả khóc lóc cầu xin tôi cứu gia đình họ. Nhưng tôi cũng chẳng thể làm gì được. Bởi vì tiệm này… chỉ những người sắp chết mới có thể nhìn thấy.

Em Không Còn Là Của Anh

Em Không Còn Là Của Anh Chồng tôi lái chiếc Bentley đưa con đến trường mẫu giáo. Cô giáo lấy cớ “thuận tiện liên lạc” để thêm WeChat của chồng tôi. Ảnh đại diện ban đầu là một bông hồng xanh, sau đó đổi thành một tấm hình nửa kín nửa hở, trông đầy gợi cảm. Cô ấy thường xuyên gửi ảnh và video của con tôi ở trường cho chồng tôi. Tôi nhíu mày. Tôi đã kết bạn với cô giáo ấy hơn ba tháng, cô chưa từng gửi cho tôi bất kỳ tấm ảnh nào. Cho dù tôi có việc cần liên hệ, cô ấy cũng trả lời rất chậm và cực kỳ kiệm lời. Tôi kể chuyện này với cô bạn thân, cô ấy bảo cô giáo này chắc chắn có ý đồ, dặn tôi cẩn thận kẻo mất chồng. Tôi không để tâm, chỉ coi như chuyện cười kể cho bạn nghe. Cho đến một ngày, tôi đọc được đoạn tin nhắn…

Đã Cạn Tình Thì Cạn Luôn Đường Lui

Đã Cạn Tình Thì Cạn Luôn Đường Lui Tết Đoan Ngọ, chồng tôi bắt tôi một cô lễ tân nhỏ nhoi chuẩn bị quà tặng cho nhân viên và khách hàng. Tôi đã dốc hết tâm sức để chuẩn bị những món quà ấy. Nhưng thư ký của anh ta, Thu Nguyệt, lại ngang nhiên chỉ trích tôi trước mặt mọi người, nói rằng quà tôi chuẩn bị không có chút thành ý nào, thậm chí còn yêu cầu chồng tôi sa thải tôi. Tôi khẽ mỉm cười với cô ta: “Chủ tịch Lâm sẽ không bao giờ sa thải tôi đâu.” Thu Nguyệt cười nhạt, liếc tôi đầy giễu cợt rồi gọi điện cho chồng tôi ngay trước mặt tôi. Khi tôi đang chuẩn bị xem trò hề của Thu Nguyệt, thì giọng nói lạnh lẽo, vô tình của chồng tôi vang lên từ đầu dây bên kia: “Chuyện nhỏ như vậy, Thu Nguyệt em cứ tự quyết định đi.” Tôi sững sờ đến mức nghẹn lời: “Lâm Phi, anh thật sự muốn đuổi việc tôi sao?” ….