Nữ Cường
Nữ Đế Trọng Sinh Kiếp trước, ta được Thái tử Yến quốc để mắt tới, theo hắn đến Yến quốc xa xôi, trở thành Hoàng hậu. Không chỉ hưởng hết phú quý, hắn còn vì ta mà không mở hậu cung, chỉ sủng ái một mình ta. Nhưng tỷ tỷ lại gả cho một vị tướng quân què chân, cả đời lận đận, hai người giày vò lẫn nhau. Trở về sau khi được tái sinh, tỷ ấy đã giành trước ta, cùng Thái tử làm chuyện mờ ám, khiến mọi người đều biết. Phụ hoàng vì giữ thể diện, bất đắc dĩ phải thành toàn. Tỷ tỷ cười cong cả mắt: “Muội muội, cuối cùng thì vận may trời cho này cũng đến lượt tỷ. Lần này, đổi lại là muội ở lại đây, từ từ tiêu hao cùng đám tôm tép nhãi nhép kia đi.” Ta cũng cười. Tỷ ấy không biết, đằng sau sự sủng ái dành cho Hoàng hậu, là vực sâu vạn trượng. Đây không phải là vận may trời cho, mà là… Địa ngục trần gian.
Từ Trân Quý Đến Lãng Quên Tiêu Cảnh từng coi ta như trân bảo. Hắn vì ta mà không ngại làm phiền huynh đệ: “Huynh đệ tốt, giúp ta chăm sóc tốt cho đệ muội tương lai của ngươi.” Sau khi diệt phỉ rơi xuống vực mất trí nhớ, hắn lại quên mất ta, nhất quyết muốn cưới cô nương trong thôn đã cứu hắn. Hắn hại ta biến thành trò cười. Còn buông lời cay nghiệt trước mặt mọi người: “Ta tuyệt đối sẽ không thích loại nữ tử cao ngạo kiêu căng như ngươi, trước kia có lẽ chỉ thấy ngươi xinh đẹp, theo đuổi để chơi đùa mà thôi.” Hắn sẽ không nhớ, ta đã đồng ý lời cầu hôn của hắn. Ta bình tĩnh cười cười, gả cho người khác. Đợi đến khi hắn khôi phục trí nhớ, mắt đỏ hoe tìm đến, huynh đệ tốt của hắn đang ôm ta vào lòng. Nam nhân dùng bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng đang nhô lên của ta, nhàn nhạt nhướng mắt: “Đến bái kiến tẩu tẩu của ngươi đi, hy vọng chúng ta vẫn là huynh đệ…” *Đệ muội: em dâu
Tra Nam Và Tình Yêu Đích Thực Năm thứ ba sau khi kết hôn, Tống Luật Thanh thích thư ký của mình. Vì cô ta, anh không tiếc đoạn tuyệt với gia tộc, không tiếc vứt bỏ vợ con. Ngày anh đi, anh đã quỳ trước bài vị tổ tiên một đêm, để lại toàn bộ tiền cho tôi và con gái. “Anh xin lỗi hai mẹ con em, nhưng không còn cách nào khác, anh yêu cô ấy, có thể vì cô ấy mà từ bỏ tất cả.” “Anh sẽ không quay lại nữa, gia thế cùng tiền bạc sẽ chỉ trói buộc anh. “Sống trong gia đình chỉ có tiền mà không có tình yêu như thế này, coi như anh xui xẻo. “Nếu không thể ở bên người mình yêu thì sống còn ý nghĩa gì?” Tôi liếc anh ta một cái, dứt khoát ký vào “Thỏa thuận ly hôn”, nhận hết số tiền. Tình yêu rách nát, trăm ngàn lỗ thủng. Không cần cũng được.
Ngụy Thị Song Thư Trước ngày thành thân, ta và đích tỷ bị đổi hôn. Người đính hôn với đích tỷ – Tiểu tướng quân – nói rằng người hắn yêu thật ra là ta, còn trạng nguyên lang đính hôn với ta lại nói rằng hắn thích đích tỷ. Ta biết, bọn họ đã trọng sinh. Tiểu tướng quân muốn đổi lấy một người địa vị thấp, không thể sinh con, để nuôi dưỡng con riêng cho hắn. Trạng nguyên lang muốn đổi lấy một quý nữ dễ thao túng, để hắn an tâm làm kẻ ăn bám. Ta cười, bọn họ đúng là thú vị thật. Chẳng lẽ nhìn ta và tỷ tỷ, bọn họ nghĩ ngoài hai người họ ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác sao?
Cô Gái Nổi Loạn Từ nhỏ, tôi đã có chút máu nổi loạn trong người. Hồi cấp hai, khi gia đình tổ chức lễ cúng tổ tiên, ba nói rằng con gái đến kỳ kinh nguyệt là “không sạch sẽ,” không được phép vào từ đường. Tối đó, tôi lén thu thập băng vệ sinh từ nhà vệ sinh trong làng, rồi dán chúng kín khắp từ đường. Đến sinh nhật tôi, mẹ bảo rằng ngày tôi sinh ra là ngày bà chịu khổ, không cho tôi tổ chức sinh nhật. Tôi đáp không chút do dự: “Không vấn đề gì, vậy con tổ chức trước mười tháng, ngày đó là ngày ba mẹ sung sướng mà.” Mẹ tức đến mức mặt méo xệch.
Người Trong Mộng Là Chàng Đêm bị Bùi Tịch từ chối, ta bắt đầu mơ những giấc mộng kỳ lạ. Lần đầu tiên, hắn lạnh lùng nhìn ta, nói: “Hôn ta.” Nhưng chính hắn lại ép ta vào lòng, hôn đến mức khiến ta không thở nổi. Lần thứ hai, đầu ngón tay hắn móc nhẹ chiếc áo trong của ta, nghiêm nghị nói: “Cởi ra.” Thế nhưng lại là hắn, trong cơn ý loạn tình mê, ôm lấy ta: “Diêu Diêu, phu quân rất thích nàng.” Những cơn ác mộng cứ thế lặp đi lặp lại, khiến ta sợ hãi đến mức phải đi tìm Bùi Tịch để hỏi cho rõ. Nhưng vừa đến, ta đã nhìn thấy người nam nhân anh tuấn cao quý ấy đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói với Quốc công phu nhân về ta: “Xin mẫu thân đừng lo. Ta không thích nàng.”
Yêu Hoa Báo Thù Ngày Lục Tử Tuân đưa tôi về nhà, hắn đã biết tôi có một năng lực: Có thể hấp thụ bệnh tật trên cơ thể người khác. Hắn dựa vào tôi để chữa khỏi bệnh cho ông nội, nhờ đó giành được quyền quản lý Lục gia. Tôi giúp hắn chữa khỏi bệnh cho đối thủ cạnh tranh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, từ đó không còn tranh giành làm ăn với hắn nữa, và hắn một bước trở thành người giàu nhất Giang Thành. Khi hắn bị hạ độc, tôi hút hết chất độc vào người mình, đau đớn đến mức sống không bằng chết, suýt chút nữa không qua khỏi. Tỉnh lại, tôi cảm thấy tim mình như bị xé toạc một vết nứt. Vết máu hắn để lại trong tim tôi cuối cùng cũng phủ bụi, mục rữa đến mức chỉ một cái chạm là vỡ tan. Sau đó, người con gái hắn yêu, mối tình đầu trong sáng thuần khiết, đã mắc bệnh ung thư. Hắn cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi miệng thì đồng ý. Nhưng rồi, tôi chuyển căn bệnh đó sang cho hắn.
Phần 1 – Khương Phù Và Hà Thần Váy của bạn cùng phòng phơi trên ban công chưa được lấy vào. Tôi nói với cô ấy: “Hôm nay là Tết Trung Nguyên, tối không được phơi quần áo.” Cô bạn cùng phòng không quan tâm, còn mắng tôi là có bệnh. Hôm sau, cô ấy mặc chiếc váy đó đi hẹn hò với bạn trai. Khi trở về, trên người cô ấy có thêm một bóng dáng.
Ly Hôn Vui Vẻ Kỷ niệm ba năm kết hôn, Chử Hàn đưa em gái của người anh em đã khuất về nhà chăm sóc. Tôi không đồng ý. “Cái gọi là chăm sóc của anh, nhất định phải để cô ta sống trong nhà chúng ta sao?” Chử Hàn nói tôi vô tình, không để ý đến sự phản đối của tôi mà giữ Trần Nam Duyệt lại. Tôi không thể chịu đựng nổi. Lần nào cũng cãi vã, hết lần này đến lần khác rơi vào cái bẫy của Trần Nam Duyệt. Cho đến khi cả tôi và cô ta cùng bị bắt cóc, Chử Hàn chỉ cứu cô ta. Lúc ấy, tôi mới nhận ra, người từng thề chỉ yêu mình tôi, đã sớm thay lòng đổi dạ. Sau khi trọng sinh, tôi không còn mong chờ tình yêu của Chử Hàn nữa. Khi anh ta đưa Trần Nam Duyệt về nhà, tôi chỉ mỉm cười nói: “Được thôi.”
Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.
Tình Thương Méo Mó Mẹ tôi phát điên lên bắt chị tôi đang là nghiên cứu sinh từ bỏ công việc lương cao về quê thi làm giáo viên, bàmuốn mọi chuyện theo mong muốn của bà nên đã đến công ty chị tôi làm loạn. Lại ép chị tôi chia tay bạn trai ưu tú, giới thiệu cho một người đàn ông cao 1m65 “biết sống ngày này qua tháng nọ”. Chị tôi khóc lóc phản đối, cuối cùng không chống lại được câu “đều là muốn tốt con” của bà, chị tôi đã nghe theo. Chị tôi từ mức lương cao ngất ngưởng giờ trở thành lương bốn nghìn một tháng, còn lấy một ông chồng vô dụng, thậm chí còn mất luôn cả sức khỏe. Nhưng mẹ tôi lại đi khắp nơi khoe khoang chị tôi ngoan ngoãn hiểu chuyện. Sau khi sắp đặt xong cho chị tôi, mẹ tôi lại để mắt đến tôi vừa mới vào đại học. Mẹ tôi nghĩ rằng tôi sẽ là con rối mới của bà ta. Nhưng tôi sẽ buông bỏ nhân phẩm. Tận hưởng cuộc sống thiếu đức.
Thoát Khỏi Hôn Nhân Rắc Rối Mẹ chồng tôi gọi điện báo con trai tôi chết đuối trong bồn tắm. Tôi loạng choạng đến bệnh viện và phát hiện con trai tôi không còn thở. Mẹ chồng ngồi dưới đất, đập đầu khóc lóc. Chồng tôi khóc lóc thảm thiết, ôm lấy tôi và nói rằng cả đời này anh sẽ không thoát ra khỏi cảm giác này. Nửa năm sau, hắn ôm người phụ nữ đang mang thai đẩy cửa vào, sốt ruột nói: “Chuyện đã qua lâu rồi, đã đến lúc chúng ta nhìn về phía trước.” Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại ngày con trai tôi gặp tai nạn. Và nhìn thấy chính mẹ chồng mình đã tự tay đẩy con trai mình vào bồn tắm.
Bánh Đoàn Viên Của Quỷ Trung thu sắp đến, tôi làm bánh đoàn viên theo hình dạng bánh trung thu. Bạn cùng phòng nhìn thấy, nhất quyết đòi ăn một miếng. Tôi vội cất bánh đi: “Đây là đơn đặt hàng đặc biệt, không thể ăn được.” Nhưng cô ấy lại nhân lúc tôi không chú ý, lén lấy từ trong tủ ra ăn mất. Tôi tìm cô ấy nói lý lẽ, ngược lại cô ấy còn ấm ức: “Cậu làm thêm cái nữa chẳng phải là được sao?” Nhưng cô ấy không biết, bánh trung thu tôi làm là lễ vật, để những người đã khuất có thể đoàn viên trong ngày này. Nếu tâm nguyện của họ không được hoàn thành, họ sẽ hóa thành lệ quỷ, ăn thịt người…
Quả Ngọt Năm Tháng Chồng đi công tác gửi cho tôi một đoạn video báo bình an, trong mười mấy giây thời gian đó đầy sơ hở đó thì tất cả đều là bằng chứng. Tôi nhắn tin chất vấn anh ta: [Anh gửi đoạn video này là muốn thách thức tôi sao?] Ba ngày sau, lúc anh ta sắp về đến thì anh ta mới trả lời tôi: “Công việc đã xong, trưa mai anh về đến nhà.” Đã xem nhưng lại nói lảng sang vấn đề khác. Anh ta vẫn luôn như vậy, gặp vấn đề thì không giải thích, không giải quyết. Có lẽ khoảnh khắc đó tôi đã hạ quyết tâm ly hôn…
Một Thoáng Kinh Hồng Hoàng đế phong cho một nữ tử dân gian không rõ lai lịch làm Quý phi. Nàng ta đi khắp chốn tuyên truyền rằng mọi người đều bình đẳng, mở trường học cho nữ tử, trong đầu dường như có vô số ý tưởng mới lạ không bao giờ cạn. Khi nghe nói đến, Thái hậu chỉ cười nhạt: “Ồ, giống ngươi lúc mới xuyên không đến đây.” Ta khiêm nhường cúi đầu, đáp: “Vâng.” Đúng, cũng không đúng. Lúc mới xuyên không đến đây, ta còn được chú ý hơn nàng ta nhiều. Nhưng giờ đây, ta chỉ là một cung nữ già nua bình thường nhất trong hậu cung.
Người Biết Xuân Về Ta dây dưa với Tạ Diễn Hạc suốt mười hai năm, hắn vẫn chẳng hề thích ta. Ngày thành thân, kiệu hoa gặp sự cố, ta bị rước nhầm vào Vĩnh Xương hầu phủ. Nghe đồn, tiểu hầu gia mệnh mang sát khí, khắc cha mẹ, lại là kẻ bệnh tật sắp ch.t. Tạ Diễn Hạc lông mày sắc bén, ánh mắt lạnh lùng, như trút được gánh nặng. “Đã gả nhầm rồi thì đừng dây dưa nữa. Nếu sau này ngươi thành quả phụ, ta có thể nạp ngươi vào phủ.” Ta chỉ “ừm” một tiếng, xoay người rời đi. Hắn không biết, ta trời sinh mệnh cẩm lý. Ai càng xui xẻo, ta càng vượng người đó. Thiếu ta, Tạ Diễn Hạc e rằng sẽ xui tận mạng.
Hà Tất Nhớ Hồng Nhan “Thanh Nhi, đợi ta đỗ đạt công danh, chắc chắn sẽ không phụ nàng.” Thiếu niên từng thề non hẹn biển ấy, cuối cùng vẫn phụ ta. “Thanh Nhi, Cảnh Tú đã mang thai, nàng tự xin hạ đường đi.” Khi Cố Hành cuối cùng cũng đỗ thám hoa, ta tưởng rằng phu quân của ta sẽ cưỡi ngựa cao đầu, đến đón ta vào kinh. Nhưng đón ta lại chỉ là vị Cố đại nhân lạnh lùng vô tình kia. Ta đã cứu hắn khi hắn sắp chế//c đói bên vệ đường, dùng tiền bạc lo lót quan hệ, cho hắn ăn uống, động viên hắn đi thi. Cuối cùng, hắn thành danh, lại muốn ta nhường chỗ cho người khác. Sao, đối xử với ngươi quá tốt khiến ngươi tưởng rằng ta là loại thê tử tầm thường để ngươi tùy ý tổn thương sao? Cố Hành, ta, Giang Thanh Nhi, là người cướp thịt từ miệng hổ, chứ không phải kẻ si tình chỉ biết đào rau dại.
Cùng Bạn Thân Xuyên Không Tôi và đứa bạn thân cùng nhau xuyên vào tiểu thuyết. Cô ấy thì xuyên thành chó liếm trung thành của nam phụ phúc hắc, còn tôi là người thế thân cho ánh trăng sáng của nhân vật phản diện yandere. Ngoài mặt thì chúng tôi yêu mà không có được, sau lưng thì cùng nhau điên cuồng vung tiền. Quãng thời gian tiêu tiền như nước cứ thế trôi qua ba năm, nữ chính bạch nguyệt quang chân chính đã trở lại. Sau khi biết được nam phụ cùng nhân vật phản diện đều sẽ phát điên vì nữ chính, bạn thân đã đeo một cái ba lô nhỏ, nửa đêm gõ cửa phòng tôi: “Tao đã tiết kiệm đủ tiền rồi, mày thì sao?” Tôi: “Tao còn thiếu chút nữa, nhưng có thể tiêu tiền của mày.” Vì vậy, chúng tôi cùng nhau giả chết. Ba năm sau, đứa bạn thân không may gặp lại chồng cũ của nó. Tôi vội nói: “Tao sẽ đánh lạc hướng cho mày, mày chạy nhanh đi!” Kết quả là vừa quay đầu lại, tôi đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc. Nhân vật phản diện Yandere bình tĩnh tháo cà vạt, trói chặt tay tôi lại. “Chính em chạy thoát được, rồi lại nói.” *Trong tiếng Trung, bạch nguyệt quang là ánh trăng sáng, hình ảnh này tượng trưng cho mối tình sâu đậm nhất của một đời người.
Phu Quân Diệt Lộ Khi nắm lấy bàn tay phải lạnh ngắt của trượng phu trong q/uan t/ài, ta kinh hoảng phát hiện, kẻ nằm trong đó lại là đệ đệ song sinh của chàng. Mà người mặc trường sam nho sinh, đang ôm lấy đệ muội để an ủi, lại chính là phu quân của ta, thế tử Hầu phủ, Phó Cẩn! Ta sững người, không ngờ vì ái tình mà chàng cam lòng từ bỏ thân phận tôn quý. Nào hay mọi chuyện vốn đã nằm trong tính toán của chàng, chỉ đợi giây phút này để danh chính ngôn thuận kiêm thừa hai phòng, vừa giữ được người, vừa giữ được quyền. Chỉ tiếc, người tính không bằng trời tính. Phó Cẩn không hề biết, ta đã mang thai được hai tháng… Nếu chàng không cần thân phận thế tử, vậy thì cứ an phận sống như kẻ bên chi đi.
Cầu Vồng Sau Mưa Vào ngày tổ chức tiệc đầy tháng của cháu trai, chồng tôi cố tình tìm cớ đuổi tôi đi, rồi đưa người yêu cũ ngồi vào ghế chính giữa bàn tiệc. Khi tôi đến nơi, thứ đập vào mắt là cảnh cô ta với dáng vẻ đài các, y như bà chủ nhà, đang cười tươi rói, đích thân đeo cho cháu tôi chiếc vòng khóa vàng 30g mà tôi mua, miệng còn xưng là “bà nội”. “Chỉ là để cho Nhã Cầm được trải nghiệm cảm giác làm bà nội một lần, em đến vậy mà cũng không chịu được à? Hôm nay là đại sự, đừng làm mất mặt!” Tôi quay sang nhìn con trai, nó chẳng nói một lời, bế cháu nhỏ đang quấy khóc, dúi vào tay tôi rồi đẩy tôi ra ngoài. “Cô Linh, cô đến muộn rồi đấy, thằng bé đói với buồn ngủ lắm rồi, cô đưa nó xuống nghỉ đi.” Rồi nó quay sang giải thích với nhà thông gia bên vợ từ nước ngoài mới về: “Người giúp việc dưới quê ấy mà, tuổi cũng lớn rồi, làm việc hơi chậm, mong bác thông cảm.”