Sảng Văn
Mẹ Tôi Có Sức Chiến Đấu Vô Địch Cả nhà mười mấy người đang tụ họp ăn cơm, mẹ chồng tôi đột nhiên lớn tiếng nói: “Con phải sinh cho nhà chúng ta một đứa con trai nữa!” Mọi người nhất thời đều im lặng không nói. Tôi đập bàn nói như sấm: “Không vấn đề, hôm nay về nhà là con đi tạo người ngay!” “Mẹ bảo chúng con dùng tư thế nào thì tốt? Tư thế nào dễ thụ thai hơn?” “Con trai mẹ ngày nào cũng kêu mệt, mọi người cũng không thể chỉ giục sinh, cái gì mà tinh hoàn kangaroo, tinh hoàn cá ngựa, viên tráng dương của Hối Nguyên mọi người cũng nên mua một ít về cho tụi con!” Mẹ chồng không biết xấu hổ sao? Vậy thì chúng ta xem ai liều hơn, xem ai chịu chơi hơn ai!
Tình Yêu Không Bằng Danh Tiếng Nữ diễn viên trẻ mới nổi nổi tiếng thẳng tính Trần Bạch Chi cùng tôi tham gia một chương trình hẹn hò truyền hình. Cô ta miệng nhanh hơn não, nói tôi từng đổi mười tám bạn trai, không nên tham gia show hẹn hò mà nên đi khám phụ khoa. Buổi livestream bị gián đoạn đột ngột, tôi yêu cầu cô ta lên tiếng đính chính. Ngay sau đó, cô ta đăng đàn phát biểu công khai trên mạng: “Chỉ tại tôi quá thẳng tính, quên mất đàn chị giỏi che giấu cỡ nào. Giới giải trí tối tăm hơn tưởng tượng nhiều.” Chỉ sau một đêm, tôi bị biến thành thế lực đen tối trong giới, còn cô ta dựa vào sự kiện này mà nổi lên như diều gặp gió, được tôn vinh là “người đầu tiên dám nói thật trong giới giải trí”. Để bảo vệ cho sự “thật thà” của cô ta, ảnh đế thanh mai trúc mã của tôi tự mình ra mặt che chở, trở thành người bảo hộ cho cô ta. Sau hàng loạt “tiết lộ thẳng thắn” của cô ta, tôi bị dính đủ loại tin đồn, đối tác đồng loạt hủy hợp đồng, cuối cùng thậm chí còn bị fan cuồng của cô ta tông xe chết. Sau khi tôi chết, Trần Bạch Chi nhanh chóng thay thế tôi, trở thành “nhất tỷ” mới trong giới. Lần nữa mở mắt, tôi trở về đúng ngày quay chương trình hẹn hò kia.
Một Đèn Sáng Suốt Tháng Năm Mười hai tuổi năm ấy, chỉ vì ba lượng bạc, nương liền đem ta bán cho một bà mối. Bà mối kia khôn ngoan, lại dùng năm lượng bạc bán ta cho Vương gia trong trấn làm con dâu nuôi từ bé. Chỉ là ta không đủ khôn khéo, lang quân chán ghét, cha mẹ chồng không ưa, ngày ngày bị đánh mắng, trên người chẳng còn chỗ nào lành lặn. Cơm không đủ ăn, áo chẳng đủ mặc, đã trở thành chuyện thường như cơm bữa. Mùa đông năm ta 16 tuổi, một lần nữa bị nhốt vào phòng củi. Áo mỏng thân lạnh, gió lớn thổi cửa sổ vang lên “ù ù”. Ta vớ lấy dao chẻ củi sau cửa, phá khóa mà ra. Trong bóng đêm lặng lẽ lên thuyền xuôi về phương Nam.
Không Cưới Đàn Ông Đã Ly Hôn Năm thứ hai đính hôn với Lục Văn Cảnh, anh ta lén đăng ký kết hôn với thanh mai trúc mã. Khi tôi đến cục dân chính, hai người họ đang hôn nhau say đắm. Thấy tôi, Lục Văn Cảnh điềm nhiên giải thích: “Dao Dao tuần sau phải phẫu thuật tim, cô ấy muốn có một tờ giấy kết hôn.” Tôi bình tĩnh tháo nhẫn đính hôn, đi nghỉ lễ 1/5 với cô bạn thân. Bạn bè của anh ta khuyên anh ta nên đến xin lỗi tôi. Lục Văn Cảnh lạnh lùng cười nhạt: “Cô ấy đã từng đính hôn với tôi, ai còn muốn cưới nữa? Cứ chờ xem, vài hôm nữa kiểu gì cô ta cũng khóc lóc quay lại cầu xin tôi thôi.” Nhưng sau đó, khi thấy tôi đốt cuốn nhật ký ghi lại chuyện tình của hai đứa, anh ta như phát điên. Anh ta cầu hôn tôi công khai trên Weibo. Tôi nằm trong vòng tay người bạn thân nhất của anh ta, Chu Thần, đầu ngón tay còn tê rần – bình luận một câu: “Tôi không cưới đàn ông từng có vợ.” Lục Văn Cảnh tức đến nôn ra m áu, van xin tôi chỉ cần liếc nhìn anh ta một lần.
Nàng Là Sự Cứu Rỗi Hồi nhỏ ta bị bệnh sốt cao, đích tỷ lo lắng cho ta nên sau khi thành thân đã gả ta cho tiểu thúc tử của mình. Phu quân ta chơi bời lêu lổng, ăn chơi trác táng, ngày ngày chỉ biết trêu mèo chọc chó. Tỷ phu là người thanh lãnh tự kiềm chế, ngay thẳng chính trực nhưng lại bị một nữ tử yếu đuối quấn lấy, hắn do dự không quyết, dây dưa không dứt, cho đến khi nữ tử kia mang thai. Đích tỷ đau lòng lắm, nhìn thấy phu quân ta tay xách lồng chim, lắc lư đi lại, liền nhắm mắt thở dài, hỏi ta: “Hai tỷ muội chúng ta không thể mãi chôn chân ở đây, có đi không?” Ta quay đầu nhìn phu quân ngu ngơ của mình, gật đầu, dứt khoát nói: “Đi.” Tỷ tỷ đi đâu, ta đi đó. Ngay khi hai ta đang chuẩn bị bỏ trốn thì phát hiện phu quân ta đang kề dao vào cổ đại ca, mắt liếc xéo, môi cong lên, ánh mắt lạnh lùng: “Đi, quỳ xuống xin lỗi đại tẩu rồi mau chóng giải quyết nữ tử đó đi.” Chàng nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không thì nàng dâu của lão tử cũng muốn chạy.” Sau đó nhìn về phía ta đang run rẩy trong góc, tủi thân nói: “Vãn Vãn, nàng không cần ta nữa sao?”
Nghĩ Cướp Của Tôi? Xuống Địa Ngục Mà Cướp! Em gái cùng cha khác mẹ bị bắt cóc, chồng tôi một mình đi cứu, kết quả bị đ/â/m hai nhát rồi rơi xuống biển, sống ch.t chưa rõ. Tôi cười, quyết định khỏi cần phiền đến cảnh sát, trực tiếp xóa hộ khẩu luôn cho lẹ. Người thì mất tích buổi sáng, giấy chứng tử buổi chiều đã cầm về tay, thỏa thuận thừa kế tài sản thì ký ngay trong đêm. Nhìn ba trăm triệu tiền thừa kế trước mặt, tôi suýt nữa cười đến nghẹt thở. Trên đời này… còn có chuyện tốt như vậy sao?
Thắng Đời 1-0 Sau Khi Tra Nam Ra Đi Chồng tôi – Hồ Đạt – đang khỏe mạnh, đùng một cái đột tử. Ba mẹ chồng hỏi nguyên nhân, tôi thật sự ngại nói ra. Tôi tổ chức tang lễ linh đình mong anh ta yên nghỉ, ai ngờ lại bị nghi ngờ m/ưu s/át, còn bị kiện lên đồn. Đúng là lòng tốt bị xem như gan lừa! Tôi không nói thật là sợ hai ông bà già rồi còn mất mặt đó chứ!
Vả Mặt Thiên Kim Giả Trà Xanh Làng tôi gặp thiên tai, mất điện mất nước, đường sá bị cắt đứt. Vậy mà cô tiểu thư giả đến thăm lại nhất quyết đổi một trăm vạn mà tập đoàn quyên góp thành đầy xe hạc giấy sặc sỡ. Khi tôi tiếp nhận vật tư cứu trợ, đã thẳng tay vứt đống rác chiếm chỗ sống còn ấy đi. Cô ta khóc lóc tủi thân trên livestream: “Hạc giấy tượng trưng cho lời chúc phúc và tình cảm, là thứ quý giá nhất với tôi. Sao chị có thể vứt nó đi? Chị thật lạnh lùng!” Về sau, tôi được gia đình ruột nhận lại. Khi cô ta đòi một ngàn vạn tiền bồi thường để rời đi, tôi liền phản đòn, cho người chở đến hai toa tàu hạc giấy. “Ha, tặng cô nè, thứ quý giá nhất của cô đấy!”
Khi mang thai được sáu tháng, Kỷ Ngôn Kỳ bỗng nói, không còn thích tôi nhiều như trước nữa. Tôi khẽ cười: “Vậy anh muốn nói gì? Ly hôn à?” Kỷ Ngôn Kỳ sững người một chút, ánh mắt lướt qua cái bụng đã sáu tháng của tôi. “Anh chỉ đùa thôi, đừng giận mà, em còn đang mang thai.” Nhưng tôi biết, đó không phải lời nói đùa. Anh ta đã phải lòng cô thực tập sinh mới. Anh cùng cô ta xem phim, cùng cô ta trượt tuyết. Khi cô ta bị bắt nạt, anh đứng ra bênh vực. Cô ấy nép trong vòng tay anh khóc: “Nếu em là người đầu tiên gặp anh, liệu anh có cưới em không?” Kỷ Ngôn Kỳ im lặng, chỉ ôm cô ấy càng chặt hơn.
Tôi Hoán Đổi Thân Xác Với Người Mẹ Ác Độc Của Mình Mẹ tôi tự nhận 50 vạn tệ sính lễ của nhà người đàn ông bạo lực gia đình. Lừa tôi về nhà rồi làm tôi hôn mê, muốn cho người đàn ông bạo lực gia đình cưỡng hiếp tôi, ép tôi gả cho anh ta. Khi chạy trốn, tôi đã bị mẹ mình đuổi kịp, sau khi bị một chiếc ô tô đâm khi đang giằng co với bà ta, thế mà tôi và bà ta lại hoán đổi thân xác với nhau. Sau đám cưới, bà ta bị đánh cho gần chết, bèn khóc lóc chạy về, tôi cười khẩy: “Không phải bà bảo rằng anh ta rất tốt hay sao? Bà phải trân trọng mới phải. Hơn nữa, bây giờ bà còn đang mang thai, không hợp tái hôn đâu!”
Tàn Tro Tình Ái Chân của Thẩm Doãn bị thương, việc điều trị cần rất nhiều tiền. Vì tai nạn đó, anh cũng thay đổi hoàn toàn. Nhưng tôi vẫn thích anh, thích đến mức bất chấp tất cả. Tôi làm ba công việc mỗi ngày, chỉ để kiếm tiền chữa trị cho anh. Cho đến một ngày… Tôi nghe ngóng được có một chuyên gia mới xuất hiện, muốn chuyển anh qua bệnh viện khác nhưng cần đặt cọc trước 3.000 tệ. Lúc đó, tôi cũng chỉ còn đúng 3.000 tệ, không hơn một xu. Nhưng ví tiền đang ở chỗ Thẩm Doãn. Tôi đến tìm anh, anh ném cái ví trống không vào tay tôi, giọng đầy trào phúng: “Hinh Hinh không vui, nên tôi mua tặng cô ấy một bó hoa.” “Em chẳng phải muốn tôi vui sao? Tôi chi tiền cho cô ấy, tôi vui rồi đấy.” “Không còn cách nào khác, chỉ có hoa hồng 3.000 tệ mới xứng với cô ấy.” Ôn Hinh, cô bạn thanh mai trúc mã của anh. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mọi thứ trở nên vô nghĩa. Khi quay lưng rời đi, điện thoại của ba tôi gọi đến: “Hôm nay là hạn chót, con thực sự quyết định vì một kẻ tàn phế mà từ bỏ quyền thừa kế gia sản sao?” Tôi im lặng một lúc, sau đó lắc đầu: “Không, con chọn từ bỏ Thẩm Doãn.”
Phù Dâu Bỏ Trốn Tôi đã cứu vị thái tử gia kinh thành Lương Tự, chăm sóc hắn suốt ba năm. Mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ lấy ân tình đó để ép hắn cưới tôi. Cho đến khi ánh trăng sáng của hắn trở về nước, hẹn gặp tôi với thái độ hung hăng, bức người. Tôi nhìn chằm chằm vào túi xách của cô ta, hỏi: “Chi phiếu đâu?”
Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng Vỡ Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tiểu tam vác cái bụng bầu tới tận cửa. Cô ta cười toe toét, đưa cho mẹ tôi một cái đồng hồ: “Cô soi mặt vào nước tiểu mà xem lại cái bộ dạng đàn bà già nua nhà cô kìa, bảo sao chồng tôi thấy cô là buồn nôn. Tốt nhất là ly hôn sớm, tha cho chồng tôi đi. Thu dọn đồ đạc, kiếm ông già nào đó mà gả, biết đâu còn được nếm lại mùi đàn ông.” Tôi lập tức tặng cô ta hai bạt tai, rồi đè đầu cô ta xuống bắt phải quỳ gối xin lỗi mẹ tôi. Ba tôi định cản, tôi chỉ thẳng vào mặt ông ta: “Thứ gà rừng nào cũng dám dắt về nhà à? Nói thêm một câu nữa tôi bứt sạch lông nó rồi nhét vô mõm chó của ông đấy! Biến ngay! Không thì tôi đánh luôn cả ông!”
Mẹ Tôi Lì Xì Cho Con Gái Tôi Bằng Ảnh Của Ngũ Bách Trong bữa cơm tất niên, mẹ tôi phát lì xì cho hai đứa cháu trai, mỗi đứa một ngàn tệ (khoảng 3tr5). Đến lượt con gái tôi, bà lại chỉ đưa một tấm ảnh của nam ca sĩ Ngũ Bách. Cả nhà cười nghiêng ngả, khen mẹ tôi “thời thượng” và “hài hước biết đùa”. Chỉ có con gái tôi đỏ hoe mắt, rưng rưng nước mắt. Tôi lên tiếng trách mẹ thiên vị. Mẹ tôi gục xuống bàn khóc lóc, nói chỉ đùa chút thôi. Anh cả nói tôi nhỏ nhen, không biết đùa. Em gái đe dọa bắt tôi quỳ xuống xin lỗi mẹ. Ba tôi lấy roi ra dọa sẽ dùng gia pháp. Tôi giận dữ hất tung bàn thức ăn, đuổi tất cả bọn họ ra khỏi nhà. Về sau, ba mẹ tôi đổ bệnh phải nhập viện, tìm tôi trả tiền thuốc men. Tôi thẳng tay ném cho họ một ngàn tấm ảnh Ngũ Bách. “Cứ dùng thoải mái, thiếu thì tôi còn nhiều.”
Vong Phu Sống Lại Rồi Phu quân đã mất nhiều năm nay của ta bỗng sống lại. Hắn dẫn về một thôn phụ dáng vẻ thướt tha, cùng năm đứa trẻ có dung mạo giống hệt mình. Khi nhìn thấy Hầu phủ đã lụi bại, hắn như phát điên hỏi ta: “Hầu phủ của ta đâu?” Ta cười nói với hắn: “Vị lão bá này, lúc Hầu phủ bị sao gia, chẳng lẽ không có ai báo cho ngài hay sao?”
Em Không Phải Ánh Sáng – Em Là Mặt Trời Thẩm Dự Châu, truyền kỳ của khoa ti/m mạch. Mỗi ca phẫu thuật của anh đều như một phép màu nhảy múa trên trái tim người bệnh. Nhưng có một bí mật, chỉ mình tôi biết, nếu không có tôi, anh ta thậm chí không thể hoàn thành nổi ca v//á v.a n tim cơ bản nhất. Anh chưa từng cho bất kỳ ai khác bước vào vùng “trợ thủ số một” mà anh yêu cầu tuyệt đối tập trung trong lúc phẫu thuật. Chiếc d a/o m..ổ đặc chế đánh dấu cột mốc hợp tác đầu tiên giữa chúng tôi cũng chưa từng cho ai khác chạm vào. Cho đến hôm ấy, tôi thấy thực tập sinh mới, cô ta mặc bộ đ/ồ phẫu thuật dự phòng vốn thuộc về tôi, cầm con d a..o đó, đứng ở vị trí lẽ ra là của tôi trên bàn m/ổ. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra, cô thực tập sinh đó chính là mối tình đầu mà anh ta vẫn canh cánh trong lòng bao năm qua. Tôi quyết định rút lui. Nhưng khi biết tôi chuẩn bị nhận lời mời từ một bệnh viện đối thủ, mang theo toàn bộ kỹ thuật cốt lõi, anh đỏ mắt, chặn tôi lại. Anh nói, anh không thể mất tôi.
Nổi Điên Xuất Giá Ngày đại hôn, Tô Thiển Thiển khoác hỉ phục đỏ rực, vẻ mặt ngạo mạn chặn trước cửa Hầu phủ. “Chính thê thì sao? Các ngươi chẳng qua chỉ là một cuộc liên hôn hữu danh vô thực mà thôi.” “Tần Nhược Sương, ngươi nhớ kỹ, trong lòng Tiểu Hầu gia vĩnh viễn chỉ có ta, cũng chỉ dung được ta mà thôi!” Lúc ấy hôn lễ đã chuẩn bị chu toàn, trước cửa Hầu phủ chen chúc những khách nhân tới chúc mừng. Trong đám ấy, không thiếu hào môn quyền quý, cả không ít đại thần trong triều. Chúng nhân đưa mắt nhìn nhau, vậy mà lại đồng lòng im lặng. Không có nguyên do gì khác, ai nấy đều rõ Tiểu Hầu gia Lý Lương có một thanh mai trúc mã, tâm giao từ nhỏ — chính là Tô Thiển Thiển.
Kinh Hỉ Dành Cho Phu Quân Bội Bạc Phu quân vừa trọng sinh đã nói muốn bỏ ta để cưới biểu muội của hắn. Bà mẫu sợ đến mức tát hắn một cái: “Biểu muội của ngươi bây giờ đã là quý nhân trong cung, ngươi nói lời đại nghịch bất đạo như thế là muốn hại chết cả nhà chúng ta sao?” Phu quân ngẩn ngơ. Hắn không biết, ta đã trọng sinh trước hắn bốn năm, biểu muội của hắn sớm đã bị ta đưa vào cung rồi. Kiếp trước, phu quân thiên vị biểu muội, hết lần này đến lần khác mưu hại ta. Kiếp này, ta muốn xem hắn có đủ bản lĩnh để hại hoàng đế không? À, đợi đến khi hắn phát hiện mình đã bị ta thiến từ lâu, chắc chắn sẽ càng ngạc nhiên hơn.
Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”
Một Đời Bình An Phu quân ta chết trận nơi sa trường, một mình ta gánh vác trách nhiệm vực dậy Uy Viễn Hầu phủ. Mời thầy dạy học cho nhi tử, mong con cưới được thiên kim tiểu thư về làm thê tử. Nào ngờ, nhi tử lại say mê một kỹ nữ, nhất quyết đòi hòa ly với thê tử để cưới kỹ nữ về nhà. Ta lấy cái chết ra uy hiếp, nhi tử thà giả chết chứ nhất quyết không từ bỏ ý định cưới kỹ nữ về làm thê. Nửa đêm thanh vắng, hắn đốt lửa thiêu rụi Uy Viễn Hầu phủ, rồi ngang nhiên bỏ đi. Cả nhà đều chết thảm trong biển lửa, bao gồm cả đứa cháu đáng thương chỉ còn một tháng nữa là chào đời của ta. Mở mắt ra choàng tỉnh dậy, ta quay về đêm hôm đó, cái đêm trước khi hắn phóng hỏa. Ta nở nụ cười. Lần này, ta sẽ bảo vệ gia đình, mặc kệ hắn muốn giả chết để chạy trốn. Sau đó, hắn lại quỳ gối dưới chân ta, khóc lóc van xin: “Mẫu thân, con là thân nhi tử của người mà!”