Sảng Văn
Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.
Đá Em Trai Ra Chuồng Gà Em trai lên cấp ba, cả nhà nhón chân mong chờ nó thể hiện “tiềm năng của con trai” cho tôi sáng mắt ra. Nhưng thi tháng kết thúc, thành tích của nó vẫn còn kém xa tôi. “Không thể nào.” Nó lẩm bẩm tự nói, quay đầu trừng mắt với tôi: “Làm sao mà mày thi được điểm cao thế? Nói đi, mày có sử dụng hệ thống gì không?” Mắt tôi sáng bừng lên: “Ừ chị có, em cần không?”
Trung Thu, Cả Nhà Đều Nghĩ Rằng Tôi Đã Chết Kỳ nghỉ Trung thu, công ty phát quà tặng cho nhân viên là một hộp cua lông. Sợ cua bị hỏng, tôi đặc biệt xách theo nó về nhà ngay sau khi tan làm. Không ngờ còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của bố chồng. “Chuyện tốt đây! Tạ Du gặp tai nạn rồi, bị nghiền nát luôn! Chắc chắn là chết rồi!” Mẹ chồng cũng cười đến không khép miệng lại được: “Con gà không biết đẻ trứng đó, tôi đã sớm muốn đuổi nó ra khỏi nhà rồi!” Đúng lúc này, điện thoại tôi nhận được thông báo tin tức về vụ tai nạn liên hoàn trên tuyến đường bắt buộc phải đi qua để về nhà. Mà cái tên được nhắc đến trong tin tức kia, Tạ Du chính là tôi. Nhưng người lái xe hôm nay lại là chồng tôi.
Người Giấy Thiên kim giả tìm đến tận cửa, ta đang bận rộn làm người giấy. Nàng nhíu mày, châm chọc ta: “Tống gia là thế gia thư hương, ngươi lại cam tâm sa đọa, làm ra những chuyện như vậy?” Ta đưa ra một hình nhân giấy giống hệt nàng: “Phiền cô nương trả năm trăm lượng, không nhận thiếu nợ!” Thiên kim giả tức đến phát run: “Ngươi nguyền rủa ta?” Ta bĩu môi. Nếu không phải kiếp trước nàng đã vớt ta lên từ hố phân, ta cũng chẳng quan tâm nàng có bị gả đi minh hôn hay không.
Người Thương Không Phải Là Tôi Đã ba ngày kể từ khi tôi và bạn trai chiến tranh lạnh. Tôi tình cờ phát hiện một tệp tài liệu trong máy tính của anh ấy có tên là “Tình yêu cả đời”. Từng câu từng chữ đều được chắt lọc kỹ càng, tình cảm chân thành sâu sắc, nhưng nhân vật nữ chính trong đó… lại là mối tình đầu của anh.
Nữ Phụ Độc Ác Là một nữ phụ độc ác, ngay khi ta sắp dùng trâm cài rạch nát dung nhan để hãm hại nữ chính, bỗng nhiên trước mắt hiện ra những dòng chữ kỳ lạ— 【Dung mạo còn, giang sơn còn!! Con gái, đừng làm chuyện dại dột!! Con gái ngoan có làm vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nữ chính, ngược lại, thuốc trị thương của con đã bị cô ta động tay động chân, rạch mặt rồi cũng không hồi phục được, cả đời hối hận!】 【Thời này mà vẫn có người thương cảm nữ phụ à? Chẳng phải chỉ là một kẻ làm nền, tô điểm thêm hào quang cho nữ chính hay sao?】 【Nhưng mà… xét cho cùng, nữ phụ vốn là đệ nhất mỹ nhân trong truyện! Xót xa cho nhan sắc này thì có gì sai? Dù sao thì, sau khi thành thân, sau khi bị hủy dung cô ấy cũng sẽ bị nam phụ ruồng bỏ, rồi bị đày đến chốn phong trần mà chịu đọa đày thôi!】 【Vì cô ta là tuyệt sắc giai nhân, nếu không hủy dung trước khi kết hôn, làm sao nữ chính có cơ hội tiếp cận nam chính chứ? Mau chóng lui xuống sân khấu, nhường chỗ cho đôi chính đi nào.】 Bàn tay ta run lên, trâm cài rơi xuống đất. Chuyện gì thế này?
Trọng Sinh Trả Thù Tra Nam Kinh thành đồn thổi, Vương gia yêu ta hơn cả yêu bản thân mình. Nhưng sau khi đăng cơ, lại phong một nha hoàn trong phủ ta làm hoàng hậu. “Nếu không phải cần ngươi thay nàng đỡ đao kiếm thì ta đã để ngươi sớm chết rồi!” Hắn lột da rút xương ta, làm quạt cho nha hoàn hắn yêu. Hắn giết cả nhà ta, treo trên tường thành cho bá tánh cười chê. Mở mắt lần nữa, trở về đêm tân hôn. Ta làm chủ, gả nha hoàn Vương gia yêu nhất cho một tên mã phu. Hắn tức giận, đâm chết mã phu. Ta cười khẩy, thế này đã không chịu được rồi, sau này nếu ngươi vui vẻ thì coi như ta vô năng!
Thứ Nữ Trùng Sinh Sau khi ta cứu Tạ Chiêu ra khỏi đám cháy, đích tỷ vì bịt miệng đã nhốt ta trong biển lửa. Dung nhan bị hủy hoại, ta gánh chịu tiếng xấu mưu hại đích tỷ, quyến rũ thế tử. Người đời mắng ta là kẻ xấu xí hay làm trò, Đích tỷ nói ta không biết liêm sỉ, Ngay cả phụ thân cũng ép ta gả cho mã phu độc nhãn ở trang tử để bảo vệ danh tiếng cho gia tộc. Lúc ấy, ta đã hỏi Tạ Chiêu khoanh tay đứng nhìn một câu: “Ta cứu ngươi, đáng phải chịu kết cục như thế này sao?” Hắn lạnh lùng đáp: “Cứu? Ta còn chưa trị tội ngươi vì đã làm phiền ta gặp A Dao.” Lòng ta như tro tàn, ngày họ thành thân đã cùng họ đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày xảy ra hỏa hoạn. Lần này, ta khóa chặt cửa viện, để ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn.
Tình Yêu Không Bằng Danh Tiếng Nữ diễn viên trẻ mới nổi nổi tiếng thẳng tính Trần Bạch Chi cùng tôi tham gia một chương trình hẹn hò truyền hình. Cô ta miệng nhanh hơn não, nói tôi từng đổi mười tám bạn trai, không nên tham gia show hẹn hò mà nên đi khám phụ khoa. Buổi livestream bị gián đoạn đột ngột, tôi yêu cầu cô ta lên tiếng đính chính. Ngay sau đó, cô ta đăng đàn phát biểu công khai trên mạng: “Chỉ tại tôi quá thẳng tính, quên mất đàn chị giỏi che giấu cỡ nào. Giới giải trí tối tăm hơn tưởng tượng nhiều.” Chỉ sau một đêm, tôi bị biến thành thế lực đen tối trong giới, còn cô ta dựa vào sự kiện này mà nổi lên như diều gặp gió, được tôn vinh là “người đầu tiên dám nói thật trong giới giải trí”. Để bảo vệ cho sự “thật thà” của cô ta, ảnh đế thanh mai trúc mã của tôi tự mình ra mặt che chở, trở thành người bảo hộ cho cô ta. Sau hàng loạt “tiết lộ thẳng thắn” của cô ta, tôi bị dính đủ loại tin đồn, đối tác đồng loạt hủy hợp đồng, cuối cùng thậm chí còn bị fan cuồng của cô ta tông xe chết. Sau khi tôi chết, Trần Bạch Chi nhanh chóng thay thế tôi, trở thành “nhất tỷ” mới trong giới. Lần nữa mở mắt, tôi trở về đúng ngày quay chương trình hẹn hò kia.
Theo Đuổi “Tự Do” Chân Chính Kết hôn được ba năm, Tống Luật Thanh thích thư ký của mình. Vì cô ta, anh ta không tiếc đoạn tuyệt với gia tộc, không tiếc bỏ rơi vợ và con gái. Ngày anh ta đi, anh ta quỳ trước bàn thờ tổ tiên một đêm, để hết tài sản lại cho tôi và con gái. “Là tôi có lỗi với hai người, nhưng tôi cũng không biết nên làm gì nữa, tôi yêu cô ấy, tôi có thể từ bỏ tất cả vì cô ấy.” “Sống trong gia đình chỉ có tiền không có tình yêu như thế này là do tôi đen đủi.” “Nếu như không thể ở bên người mình yêu, cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa?” Tôi nhìn anh ta, quả quyết ký đơn ly hôn, nhận tất cả tài sản. Tình yêu trăm ngàn lỗ thủng, bốn phía không có chỗ nào chặt. Không cần cũng được.
Tổ Tiên Hiển Linh Rồi Thông thường, người ta cúng tổ tiên là để cầu bình an. Tôi mang theo thẻ ngân hàng của mình, chỉ mong cầu một đêm đổi đời thành đại gia. Ngày hôm sau, tài khoản của tôi bỗng xuất hiện một khoản tiền khổng lồ, mà dù có đầu thai ngàn lần cũng chưa chắc kiếm được. Tôi phát tài rồi ~ Nhưng vui quá hóa buồn, cảnh sát đã tìm đến tận cửa nhà tôi. Cuối cùng, tôi bị các chú cảnh sát bắt giữ vì tội “trộm cắp”.
Phượng Hoàng Niết Bàn Ta và tỷ tỷ là song sinh nữ của tướng phủ. Sau khi trọng sinh, tỷ tỷ quyết định đổi cuộc đời với ta. Nàng nói: “Người làm đích nữ tướng phủ là ngươi, ta muốn trở thành vũ cơ vang danh thiên hạ.” Ở kiếp trước, nàng được gả vào Đông cung theo sự sắp đặt của phụ thân, không ngờ Thái tử hoang dâm vô đạo, mưu phản và bị tru diệt. Nàng bị ép phải tuẫn táng, cảnh tượng như một giấc mộng hư ảo. Còn ta, từ nhỏ bị bỏ rơi, lưu lạc chốn thanh lâu, tình cờ gặp gỡ Vĩnh vương, trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ. Nhìn bóng lưng nàng rời khỏi tướng phủ, trong lòng ta lạnh lùng. Nàng không biết rằng, nếu không có sự bày mưu tính kế của ta, Vĩnh vương không thể nào trở thành hoàng đế.
Khi Ác Mộng Kết Thúc Chị dâu tôi đang mang thai, nửa đêm gọi điện kêu tôi về nhà làm cánh gà Coca cho chị ấy ăn cho đỡ thèm. Tôi vừa làm xong, chị ấy liền x//ả.y thai. Sau đó, chị vừa khóc vừa kể với anh trai tôi rằng tôi đã đầu đ/ộc chị. Anh tôi nổi điên, trong lúc giằng co đã đá tôi lăn xuống cầu thang. Dẫn đến li//ệt nửa người. Mẹ tôi không những không đưa tôi đến bệnh viện, mà còn nhốt tôi trong nhà, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Họ tiêu xài hoang phí bằng tiền của tôi, còn tôi thì ch .t đói ngay trong chính căn nhà của mình. Và khi tôi mở mắt ra lần nữa… Tôi đã quay về đúng thời điểm chị dâu gọi điện.
Triêu Dương Khi bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi vừa lĩnh xong tiền chia hoa lợi trong làng, đang đi dép bông đỏ rực chuẩn bị đi thu tiền thuê nhà. Thiên kim giả bề ngoài thì nói sẽ trả lại mọi thứ vốn thuộc về tôi, nhưng trong từng câu từng chữ lại toàn là vẻ đáng thương tội nghiệp. Thế là… Bố mẹ nói: “Chúng ta không có tình cảm gì với con, Lâm Oản Oản mới là bảo bối trong lòng chúng ta. Đừng mơ giành giật bất cứ thứ gì của nó!” Anh trai nói: “Tao chỉ có một đứa em gái là Lâm Oản Oản. Con nhà quê như mày từ đâu tới thì cút về đó đi!” Mà tôi… là dân bản địa thôn Liệt Đức, Quảng Đông đó. Tôi cần phải giành cái gì sao?
Hoa Khôi Mãn Xuân Lâu Ta là hoa khôi đẹp nhất của Mãn Xuân Lâu. Biết bao khách quý vung tiền như rác chỉ để mua lấy nụ cười của ta. Nhưng ta lại dùng hết tâm cơ để vào Cố phủ, trở thành thiếp của Cố Bùi. Phụ thân hắn ghét ta xuất thân hèn kém, đã dùng roi quất ta một trận, quất đến da thịt nát bươm. Cố Bùi đau lòng hỏi ta: “Tích Kiều, đau không?” Ta cười đáp: “Không đau.” Đúng vậy, chút đau này thì là gì chứ? Phụ mẫu chết thảm, kêu oan không ai thấu, trong lòng ta chỉ còn đầy hận thù.
Vả Mặt Con Gái Bảo Mẫu Thích Nói Dối Bị vu oan là tiểu tam mang theo con riêng trèo cao đổi đời. Còn cô ta lại là thiên kim tiểu thư bị đuổi khỏi nhà, sống uất ức đáng thương. Kiếp trước, tôi bị những lời đồn bịa đặt của cô ta khiến bạn học xa lánh, bắt nạt. Cuối cùng bị fan của cô ta t//ạt axit vào mặt rồi ép uống hóa chất đến chết. Còn cô ta lại giả vờ quỳ trước mặt cha mẹ tôi, nói muốn thay tôi báo hiếu. Rồi hiên ngang dọn vào căn nhà của tôi, tiêu xài tiền của tôi, mặc quần áo của tôi đi khoe khoang khắp nơi. Cuối cùng còn nhận danh hiệu “hoa khôi dịu dàng nhân hậu” của trường. Lúc mở mắt ra, tôi thấy cô ta đang quẹt thẻ của tôi, mặc lễ phục của tôi đi chiêu đãi tặng quà. Tôi lập tức gọi báo cảnh sát, tố cáo cô ta trộm tài sản.
Cuộc Chiến Hoàng Quyền Tân khoa Trạng nguyên có dung mạo như Phan An. Chỉ vì giữa biển người nhìn hắn thêm một lần, hắn liền cho rằng ta đã động lòng. Không lâu sau, thê tử của Trạng nguyên bị người làm nhục, xác vứt nơi hoang vu. Mọi người đều đồn rằng, trưởng công chúa ta đây là kẻ điên rồ, giết thê đoạt phu, làm đủ chuyện xấu không kiêng nể ai. Trạng nguyên lang thâm tình như biển, thà chết chứ không khuất phục. Nào ai biết, vị Trạng nguyên lang mà người người tán dương, từng quỳ trước điện của ta suốt ba ngày ba đêm, chỉ để cầu ta thương xót. Sau khi ta giúp hắn từng bước thăng tiến, hắn lại đếm từng tội trạng của ta, tự tay đem ta lăng trì mà chết. Đến lúc chết ta mới biết, vị thê tử tầm thường kia, lại chính là muội muội lưu lạc nhân gian của ta, kẻ giết nàng cũng chính là hắn. Trùng hợp thay, ta trọng sinh rồi. Lần này, trưởng công chúa điên cuồng thật sự sẽ nổi điên.
Phản Kích Bạn Cùng Phòng Đồ lót của bạn cùng phòng tôi đã không giặt không thay được vài ngày, chúng nó bốc lên mùi cá tanh tưởi, mặc xong còn treo lên đầu giường tôi. Giáo viên phụ trách đến kiểm tra phòng ngủ bị cái mùi này làm cho ói mửa lại chỗ, vậy nên đã trừ điểm chuyên cần vệ sinh của tôi. Bạn cùng phòng đứng một bên lại không giải thích gì cả. Ngày hôm ấy cả trường học đều bắt đầu biết tôi có mùi…
Thiên Hồng Mưu Liều ch.t cứu Thái hậu nương nương xong, người nói muốn ban hôn cho ta. Ta cùng thế tử Hầu phủ thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, vốn dĩ chỉ cần cầu Thái hậu ban cho một ngày lành là được. Nhưng ta lại cúi đầu, khéo léo từ chối. “Thần nữ không có ý định thành thân, chỉ mong Thái hậu cho phép thần nữ nhập Hộ Quốc Tự nửa năm, cầu phúc cho tổ mẫu đã khuất.” Dẫu sao, ta biết rõ người mà thế tử Hầu phủ thực sự yêu, chính là đại tẩu của ta.
Ám Vệ Bận Rộn Làm ám vệ thật bận rộn. Vì kiếm tiền, ta đồng thời làm ám vệ cho sáu vị hoàng tử. Bởi vì quy củ của ám vệ là không bao giờ lộ mặt, cho nên việc ta làm thêm chưa từng bị phát hiện. Vì thế, ta to gan lớn mật, lại nhận thêm công việc từ phủ Thất hoàng tử. Kết quả, ngày đầu tiên nhậm chức, Thất hoàng tử liền sai ta đi ám sát ám vệ số một bên cạnh Đại hoàng tử. Chết tiệt, đó chính là đại hiệu của ta mà.