Sảng Văn

Hồi Báo

Hồi Báo Trước ngày đính hôn, tôi vô tình nghe được một đoạn ghi âm dài 5 giây trong thư mục yêu thích của bạn trai. Giọng nữ mềm mại, làm nũng: “Không ngủ sớm, ngày mai anh sẽ không tìm thấy em nữa đâu~” Chủ nhân của giọng nói ấy chính là người yêu cũ mà anh ta từng nói ghét cay ghét đắng. Nhưng khi tôi định xóa đi, anh ta bỗng nổi điên. “Em dám xóa, chúng ta coi như xong!” Tôi đã xóa, và cũng tiện tay xóa luôn anh ta khỏi cuộc đời mình.

Anh Hối Hận Sao? Muộn rồi!

Anh Hối Hận Sao? Muộn rồi! Mang thai hơn năm tuần, vào ngày sinh nhật của mình, chồng tôi vì muốn chọc cười cô thanh mai trúc mã, đã rút ghế của tôi. Khiến tôi mất mặt trước đám đông. Cô ta cười rạng rỡ, nước mắt còn chưa kịp khô. Tôi nhẫn nhịn cơn đau quặn thắt trong bụng, hất mạnh cả bàn thức ăn lên người anh ta và ánh trăng sáng. Anh ta lại chỉ trích tôi: “Sinh nhật đang vui vẻ, em nhất định phải làm không khí căng thẳng thế này sao? Mau xin lỗi An An đi!”

Mỹ Nhân Kế

Mỹ Nhân Kế Thái tử điện hạ bị đả thương mệnh căn tử khi chinh chiến trên chiến trường. Vì muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, hắn ép buộc đích tỷ của ta phải mượn giống để sinh con. Chúng ta đều hiểu rõ, ngày đứa trẻ chào đời cũng chính là ngày đích tỷ hương tiêu ngọc tận. Đích mẫu khóc đến sưng cả mắt, cuối cùng quyết định để ta thay đích tỷ sinh con. Phụ thân nghe đến đây, đôi mày nhíu chặt bỗng chốc giãn ra. “Tuế An sau khi sinh con xong sẽ giao cho Kỷ An nuôi dưỡng, từ đó Kỷ An chính là Thái tử phi duy nhất của Thái tử điện hạ. “Tuế An chỉ là một thứ nữ, con của nàng lại được Thái tử điện hạ nuôi dưỡng dưới gối, đó là phúc phận của đứa trẻ.” Không ai hỏi ta lấy một câu, vào mùng tám tháng tư, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng đưa ta thẳng đến phủ Thái tử. Ta nhẹ xoa bụng, không kìm được mà bật cười. Ta còn đang lo tìm cha cho con mình, Thái tử đã vội tới. Bọn họ vì ngôi báu mà muốn hy sinh mạng sống của ta. Ai nói lên ngôi hoàng đế chỉ có con đường này?

Đọa Tiên

Đọa Tiên  Ta theo A nương lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”

Giấu Diếm

Giấu Diếm Nửa đêm, chồng tôi gọi điện thoại trong nhà vệ sinh: “Mẹ ơi, Viên Hân Hân bị bệnh rồi, chi phí phẫu thuật phải hơn mười vạn, đủ để con cưới một cô gái trẻ dịu dàng lần nữa rồi.” “Được, mẹ sẽ giấu tờ đơn đi, đợi nó chết rồi, còn có thể thừa kế tài sản của nó.” Tôi cầm tờ đơn “ung thư dạ dày giai đoạn cuối” của chồng, lặng lẽ quay về phòng. Ngày hôm sau, chồng tôi mua một đống thực phẩm chức năng, còn muốn đổi đồ nội thất cho tôi. Tôi cũng mua cho hắn vài thùng thuốc lá, rượu bia, nước ngọt có ga, để hắn ngày ngày say sưa. Sau đó, hắn chết, tôi thừa kế tài sản của hắn.

Đọa Tiên

Đọa Tiên  Ta theo mẹ lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”

Vân Cẩn

Vân Cẩn Thứ muội vừa được tái sinh, việc đầu tiên nàng làm là bắt ta giết vị hôn phu của mình. Nàng ta nói vị hôn phu sau này sẽ cầu hôn một cô gái mồ côi, ban cho nàng ta mọi vinh hoa phú quý nhưng lại khiến cả nhà ta bị lưu đày chết thảm. Khi người khác còn đang nghi ngờ thật giả thì trong lòng ta đã mài dao. Hắn cưới ai ta không quan tâm nhưng tuyệt đối không được động đến gia đình ta, đao kiếm của phủ Thượng thư mãi mãi chỉ hướng ra ngoài.

Mẹ Điên

Mẹ Điên Mẹ ta là một mỹ nhân điên dại, khắp mười dặm tám hương chỉ có cha ta không ghét bỏ bà, thậm chí ông còn nổi danh là người thương vợ nhất. Một ngày nọ, một toán nhân mã xông vào thôn, đột nhiên mẹ ta lại khôi phục thần trí. Hôm sau, thi thể cha nổi lềnh bềnh trên con sông nhỏ đầu thôn, còn mẹ thì theo đám người đó rời đi, biệt tăm biệt tích. Người trong thôn ai nấy đều mắng bà độc ác nhẫn tâm, bất trung bất nghĩa. Nhưng bọn họ không biết rằng… Người đã mật báo cho bọn người kia chính là ta. Mà kẻ gi/ế/t c/hế/t cha, cũng là ta.

Thiên Sát Tai Tinh

Thiên Sát Tai Tinh Ngày đầu tiên ta vào cung tham gia tuyển tú, hoàng đế băng hà. Bị phái đi canh giữ hoàng lăng, hoàng lăng lại sụp đổ. Bị đuổi ra vườn rau hoàng gia trồng rau bắt sâu. Cả hoàng cung đều bị ngộ độc thức ăn. Bị đưa đến trước mặt thái tử, ta quỳ trên đất suốt nửa canh giờ. Hắn mới chậm rãi mở miệng: “Ngươi thật giỏi.” Ta yếu ớt ngẩng đầu lên: “?” “Một người tài năng như ngươi.” “Không gả cho đối thủ của bổn vương thì thật đáng tiếc…”

Không Là Nữ Phụ

Không Là Nữ Phụ Tôi trở thành nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết, vì bảo vệ nữ chính mà suýt bị xâm hại, vừa bước vào lớp đã bị mọi người bịa đặt trước mặt: “Bạch Á sao, đừng nhìn vẻ ngoài thanh cao của cô ta, thực ra sau lưng đối mặt với con trai thì dâm lắm!” “Các cậu không biết đâu, ba ngày trước, tôi tận mắt nhìn thấy cô ta đi theo một người đàn ông vào ngõ nhỏ trước trường học…” Mặt đối phương đầy vẻ đê tiện, trong lớp nói năng vô sỉ, nhất thời khiến cả lớp cười ồ lên. Nữ chính bạch liên hoa đứng một bên, vẻ mặt lo lắng muốn thay tôi giải thích nhưng lại chậm chạp không chịu giúp tôi nói ra sự thật lúc đầu. Nam chính thanh mai trúc mã với tôi từ nhỏ, vì muốn bảo vệ danh tiếng của bạch liên hoa, cũng lựa chọn lạnh lùng đứng nhìn trước cảnh người nọ vu oan giá hoạ cho tôi. Còn tôi không vội không vàng, nắm chặt chiếc điện thoại đã mở sẵn chế độ ghi âm trong tay, nhanh chân đi đến trước mặt hắn ta, chỉ vào hắn ta lớn tiếng nói: “Vương Việt, chẳng phải mấy ngày trước cậu tỏ tình với tôi bị từ chối sao? Nhục đến nỗi phải ở trước mặt nhiều bạn học như vậy bịa đặt vu khống tôi để trả thù sao?”  

An Vũ

An Vũ Nửa tháng trước khi thành thân, tiểu thanh mai của Chu Hành Dã thiếu chút nữa bị người ta làm nhục. Đêm đó, Chu Hành Dã nói với ta muốn lấy nàng ta làm bình thê. “Vũ Yên không có gì cả, không có ta nàng ấy không sống được.” Hắn ta cho rằng ta sẽ nhịn. Nhưng ta quay đầu tìm biệt viện ở ngoại ô của Tiêu Hạc Xuyên. “Thành thân sao? Tự mặc giá y là được, tiệc cưới sẵn sàng.”

Nữ Nhi Thế Gia

Nữ Nhi Thế Gia Thái tử Tấn Diệp đã quỳ trước cửa Ngự thư phòng một ngày một đêm. Không có gì khác, chỉ vì Sở Mộc Mộc nói nàng không muốn cùng người khác hầu chung một chồng, nhất định phải một đời một thế một đôi người. Thấy Hoàng thượng không có ý định nhượng bộ, Sở Mộc Mộc xông vào phủ Tấn quốc công tìm ta. “Hắn không yêu ngươi, ngươi hà cớ gì phải dây dưa không dứt, nhìn phu quân của ngươi trong lòng có người khác, ngươi chịu được sao?” Ta lạnh lùng liếc nhìn: “Thế thì sao?” Sở Mộc Mộc khinh thường nói: “Các ngươi đúng là chế độ phong kiến, hôn nhân sắp đặt, không có chút tình cảm nào, ngươi lại giữ chặt không buông, hà tất phải vậy? Dù sao ta mới là chân ái của Tấn Diệp.” Chân ái? Ta là đích nữ của phủ Tấn quốc công, lưng tựa vào hai mươi vạn đại quân của phủ quốc công. Tấn Diệp vì Sở Mộc Mộc mà từ bỏ ta? Ta muốn xem rốt cuộc là chân ái của bọn họ quan trọng, hay là ngôi thái tử của hắn quan trọng.

Giả Giả Thật Thật

Giả Giả Thật Thật Ta là một thiếu nữ xuất thân từ khu ổ chuột. Vậy mà lại mang dung mạo giống hệt công chúa đương triều. Trước ngày đại hôn, công chúa đào hôn. Không rõ từ đâu mà Thái tử lại biết đến ta mà tìm đến tận nơi. Hắn cao cao tại thượng, không cho phép cự tuyệt: “Ta muốn ngươi giả làm công chúa, thay nàng hoàn thành hôn lễ, cho đến khi tìm lại được nàng.” Ta phủ phục quỳ dưới đất đồng ý. Hắn không hề biết, trong căn phòng sau lưng ta, chỉ cách vài bước chân, là nơi giam giữ “muội muội đào hôn” của hắn.

Không Làm Nô

Không Làm Nô Ta là cung nữ đến tuổi được thả ra khỏi cung để gả chồng, chủ cũ của ta là hoàng hậu đã hờn dỗi với hoàng đế, giả chết trốn khỏi hoàng cung, chạy đến nhà ta. Nàng ta nói: “Ta đã chán ngán sự giàu sang phú quý trong cung, cuộc sống của thường dân lại thú vị hơn.” Nhưng khi đến nhà ta, nàng vẫn giữ thói quen của hoàng hậu, sai khiến ta như một nha hoàn, ăn uống vệ sinh đều phải bắt ta hầu hạ. Nàng ta nói: “Ta muốn dùng cái chết của mình để trừng phạt bệ hạ, mặc dù hắn nắm giữ thiên hạ trong tay nhưng lại mất đi người mà hắn yêu nhất, hắn nhất định ngày ngày thương tâm!” Nhưng hoàng đế không những không đau lòng, còn độc sủng quý phi, vì quý phi mang long phượng thai mà đại xá thiên hạ, cùng dân cùng vui. Nàng ta nói: “Ta làm hoàng hậu đã chán ngấy mệt mỏi, đối với nam nhân thiên hạ đều đã hoàn toàn hết hy vọng!” Nhưng trong âm thầm, khi thấy phu quân ta nàng lại vui vẻ cười tươi, còn đối với ta thì lại tỏ ra khó chịu. Sau đó, ta phát hiện ra tư tình giữa hoàng hậu và phu quân nên bị bọn họ liên thủ đầu độc giết chết. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày hoàng hậu giả chết đến nương nhờ ta. Nàng ta đang ra vẻ thanh cao sai khiến ta: “Cho dù đã xuất cung, ta vẫn là chủ của ngươi.”

Thẩm Tri Vi

Thẩm Tri Vi Khi nhìn thấy tờ hưu thư đó là lúc ta vừa mới ngơi tay sau cả đêm chăm sóc bà mẫu đang trọng bệnh. Mở đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi, ta nghe Trình Triết Nam nghiêm nghị nói: “Ta biết nàng không phạm lỗi gì, nhưng vì Mặc Vũ Nhu đã bị hưu, ta cũng đành phải hưu nàng mới có thể bảo vệ nàng ấy.” Mặc Vũ Nhu vừa bị hưu, lập tức có người vì nàng ta mà bỏ thê tử của mình, vậy thì nữ nhân bị giễu cợt, đẩy lên đầu sóng ngọn gió lúc này, không ai khác chính là ta. Trình Triết Nam vì nàng thanh mai mà hắn luôn đơn phương này, đã tốn rất nhiều tâm tư. Ta tức giận, ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, bên tai là tiếng ồn ào. “Thẩm tiểu thư, người mau tỉnh lại đi.” Ta cau mày mở mắt, người đang lo lắng nhìn ta là Mặc Vũ Nhu. Nàng ta mặc một bộ đồ màu xanh nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo có chút yếu đuối, dường như chỉ cần nói lớn tiếng cũng sẽ khiến cho nàng ta giật mình. Ta loạng choạng đứng dậy, vịn tay nha hoàn gần đó, đẩy đám người ra, chạy về viện của mình. Nhìn bức tranh mới thêu nửa mặt treo trong phòng, ta siết chặt tay, cuối cùng cũng tin rằng, ta đã được tái sinh về ba năm trước, lúc này ta vẫn chưa đính hôn với Trình Triết Nam.

Tiểu Mãn

Tiểu Mãn Thế tử nhặt ta ra từ đống nô lệ, trang điểm rồi cắt lưỡi ta, dạy dỗ cho ta thay đổi mọi cử chỉ, biến ta thành hình ảnh bạch nguyệt quang của hắn. Hắn tỏ ra rất cưng chiều, cho ta cùng hắn đi chơi, dùng bữa, đánh cờ. Chỉ cần ta liếc mắt, ngày hôm sau, châu báu, trang phục đắt tiền sẽ được đưa đến trước mặt ta. Đúng lúc ta nghĩ rằng cả đời này sẽ như vậy thì bạch nguyệt quang của hắn đã trở về. Hắn nói: “Ngươi đi đi, ta sẽ phối cho ngươi một hạ nhân tốt. Ta đã cho hắn một số tiền, hắn chắc chắn sẽ không chê bai ngươi.”

Hạ Hòa

Hạ Hòa Tôi và ảnh đế là cặp vợ chồng hờ giả vờ yêu thương nhau. Trước mặt người khác, anh ta vờ yêu tôi như mạng, vì tôi mà đánh nhau với người đàn ông khác. Sau lưng, anh ta lại hận tôi đến tận xương tủy, bên ngoài nuôi một cô bồ nhí xinh đẹp. Anh cùng cô ta đeo nhẫn cưới, gọi cô ta là vợ ngoan. Anh em của anh đều gọi cô ta là chị dâu. Tôi không khóc không ầm ĩ, chỉ âm thầm xóa đi những tin nhắn trước đây anh ta nói sẽ mãi mãi yêu tôi. Chúng tôi là mối tình đầu, dây dưa với nhau nhiều năm. Cho đến khi tôi bị bệnh, dần dần quên hết mọi thứ về anh ta. Anh ta bắt đầu hoảng sợ. Cố ý tạo ra những bất ngờ lãng mạn cho tôi, nghĩ mọi cách để tôi khỏe lại. Nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi yêu người khác.

Những Bài Học Về Tình Yêu Tôi Dành Cho Mẹ

Những Bài Học Về Tình Yêu Tôi Dành Cho Mẹ Mẹ tôi đã dành tất cả tình yêu cho tôi. Nhưng lại để lại ba căn nhà và một chiếc xe cho em trai tôi. Thế nên, sau khi đi làm, tôi mua một sợi dây chuyền ngọc trai nhựa giá 28.8 tệ tặng mẹ. Còn với chú chó của mình, tôi bỏ ra tám ngàn. Mẹ tôi tức giận, nói tôi là đồ vô ơn, là đứa con bất hiếu. Tôi chỉ vào ba quyển sổ đỏ cùng chìa khóa xe, lạnh nhạt đáp: “Mẹ à, đúng là con đã tiêu số tiền này cho chó của con, nhưng tình yêu của con, tất cả đều dành cho mẹ.”

Phúc Báo Của Chú Rể Bỏ Trốn

Phúc Báo Của Chú Rể Bỏ Trốn Chú rể bỏ trốn cùng bạch nguyệt quang ngay giữa lễ cưới. Vừa ra khỏi cửa thì gặp t/ai n//ạ n xe. Bác sĩ nói: “Thương tích quá nặng, phải c/ắ/t c/ụt chân mới cứu được!” Tôi lau nước mắt, nói với bác sĩ: “Không được. Ít nhất cũng phải giữ cho anh ấy một cái x//á c còn nguyên vẹn.”

Tiểu Tam Làm Thách

Một nhân vật quyền lực mới nổi trong giới thượng lưu Bắc Kinh vừa đăng video khoe một con búp bê LABUBU có chữ ký. Hàng độc nhất vô nhị, trị giá tận hai triệu tệ. Ngay sau đó, nữ ảnh hậu khách mời trong buổi livestream của tôi quay đầu đăng ảnh con gái: “Dạo này con bé ngủ cứ ôm khư khư con búp bê ba nó tặng!” Bình luận nổ tung! Tôi cũng phát điên rồi. Vì đó rõ ràng là quà chồng tôi tặng cho con trai tôi! Nếu không phải vì con búp bê đó đang đeo chiếc lắc tay cưới của tôi trên cổ, thì tôi thật sự đã tưởng chồng mình có… con riêng bên ngoài rồi đấy! Về đến nhà, nhìn một lớn một nhỏ run rẩy đứng nép vào nhau, tôi khoanh tay, bật cười lạnh: “Ghê gớm nhỉ, thứ gì cũng dám mang cho người ta mượn, hay là tiện thể cho mượn luôn cái nhà này đi?”