Sảng Văn

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản Phụ thân ta tạo phản thành công, không biết nên khoe khoang thế nào cho phải: “Phế đế vẫn còn phong vận, tiền thái tử kia khá có tư sắc, đều ban cho nữ nhi của ta!” Cha con ông ta tức đến mức thổ huyết. Ta còn kích động hơn: “Ban cho con làm gì! Ban chết đi!”

Lời Thì Thầm Trong Câm Lặng

Lời Thì Thầm Trong Câm Lặng Chồng tôi có một gia đình khác ở bên ngoài, bọn họ đều nghĩ tôi không biết. Nhưng bọn họ lại không biết rằng, người phụ nữ đó là do tôi cẩn thận dạy dỗ ra. Họ muốn đuổi tôi tay trắng ra khỏi nhà, nhưng bọn họ không ngờ mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Dù sao thì, đã làm điều xấu thì sao có thể không nhận quả báo được chứ?

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”

Hà Tất Nhớ Hồng Nhan

Hà Tất Nhớ Hồng Nhan “Thanh Nhi, đợi ta đỗ đạt công danh, chắc chắn sẽ không phụ nàng.” Thiếu niên từng thề non hẹn biển ấy, cuối cùng vẫn phụ ta. “Thanh Nhi, Cảnh Tú đã mang thai, nàng tự xin hạ đường đi.” Khi Cố Hành cuối cùng cũng đỗ thám hoa, ta tưởng rằng phu quân của ta sẽ cưỡi ngựa cao đầu, đến đón ta vào kinh. Nhưng đón ta lại chỉ là vị Cố đại nhân lạnh lùng vô tình kia. Ta đã cứu hắn khi hắn sắp chế//c đói bên vệ đường, dùng tiền bạc lo lót quan hệ, cho hắn ăn uống, động viên hắn đi thi. Cuối cùng, hắn thành danh, lại muốn ta nhường chỗ cho người khác. Sao, đối xử với ngươi quá tốt khiến ngươi tưởng rằng ta là loại thê tử tầm thường để ngươi tùy ý tổn thương sao? Cố Hành, ta, Giang Thanh Nhi, là người cướp thịt từ miệng hổ, chứ không phải kẻ si tình chỉ biết đào rau dại.