Sảng Văn

Giữa Thời Mạt Thế

Giữa Thời Mạt Thế Sau khi bùng phát dịch zombie, tôi và bạn gái trốn trong một khu chung cư cao cấp an ninh chặt chẽ. Vì tranh giành vật tư người dân ở các hội bên cạnh muốn dồn chúng tôi vào chỗ chết. Để duy trì sự sống, tôi và nhóm cư dân cùng nhau chọn ra một lãnh đạo hội có giá trị sức mạnh MAX. Lại không biết tất cả mọi người bất tri bất giác đã bị nhiễm bệnh, dần dần biến thành zombie. Trong ngày tận thế, bản chất con người và zombie đến cuối cùng người nào sẽ đáng sợ hơn?

Lừa Hôn

Lừa Hôn Tôi đã bị một người đồng tính lừa kết hôn. Bây giờ đứa trẻ đã sinh ra, anh ta cũng không giả vờ nữa. “Tôi khuyên cô ký vào đơn ly hôn ngay bây giờ, không thì lần sau không chỉ là đánh đến mức phải mang túi tiểu đâu, tôi sẽ đánh cho ruột cô lòi ra ngoài luôn!” Cố Huy một phát giật túi tiểu trên người tôi. Anh ta hắt nước tiểu lên mặt tôi, lộ vẻ ghê tởm: “Cô đã mất việc, lại có bệnh tâm thần, còn muốn tranh con với tôi? Nằm mơ!” Vì cuộc hôn nhân này, tôi đã mất công việc, sức khỏe, phẩm giá, cũng như cả đứa con của mình. Từ tầng 28 nhảy xuống. Khi mở mắt ra, tôi đã quay trở lại thời điểm Cố Huy cầu hôn tôi… Giữa tiếng hò reo của mọi người, tôi đã quả quyết nhận lời cầu hôn. Tái sinh không phải là bắt đầu lại từ đầu, nó chỉ là nhét một linh hồn đầy thương tích vào một lớp vỏ trẻ trung. Cố Huy, kết hôn ư? Lần này, chính anh bị một người bệnh tâm thần lừa kết hôn đấy!

Trọng Sinh Chọn Lại Từ Đầu

Tối Tết Đoan Ngọ, bà đưa cho tôi và em gái mỗi người một chiếc bánh ú. Một cái bánh ngọt, một cái bánh mặn. Em gái giành lấy bánh ngọt trước, còn tôi thì ăn bánh mặn. Sau đó, cô ta ngày càng xinh đẹp. Trước kỳ thi đại học còn chơi bời với đám d/u côn, nhưng khi lên đại học thì bỗng tỉnh ngộ, trở thành nữ thần học đường. Vào giới giải trí, cô ta thu hút vô số người hâm mộ. Mười năm sau, tác dụng của bánh biến mất. Nhan sắc cô ta tụt dốc, mọi ưu ái vì vẻ ngoài cũng dần mất đi. Cô ta hoảng hốt. Để duy trì diện mạo, cô ta lao vào phẫu thuật thẩm mỹ điên cuồng. Nhưng càng sửa càng hỏng. Dù vậy, cô ta vẫn không dừng lại, ném hết tiền bạc vào dao kéo. Khi mất trắng mọi thứ, cô ta nhìn thấy ảnh tôi trên bìa tạp chí. Dòng chữ to nổi bật “Nữ doanh nhân xuất sắc nhất năm”. Cô ta gào lên: “Tại sao chị có tất cả, còn tôi lại trắng tay? Gi .t chị xong… tôi sẽ có tiền để làm lại mặt! Ha ha ha ha…” Trên sân thượng của một tòa cao ốc, gương mặt biến dạng vì phẫu thuật hỏng của cô ta cười đi/ên cuồng đẩy tôi ngã xuống. Trong lúc đắc ý, cô cũng trượt chân… và rơi theo. Khi mở mắt lần nữa, chúng tôi quay trở lại khoảnh khắc chọn bánh năm đó. Lần này, cô giành lấy bánh mặn trước, ghé sát tai tôi: “Chị à, cảm giác sống như một bình hoa vô dụng… cũng nên để chị nếm thử rồi.”

Thích Đùa, Phải Không?

Thích Đùa, Phải Không? Chồng tôi và cả nhà anh ấy đều rất thích đùa. Tôi và chồng kết hôn đã 3 năm, vẫn chưa có con. Một lần, mẹ chồng đứng giữa đám đông họ hàng, cười nói: “Gà nhà nuôi nửa năm còn đẻ được mấy ổ trứng, có người cưới về ba năm rồi mà vẫn chẳng có động tĩnh gì, còn không bằng con gà mái của tôi.” Tôi kể lại với chồng, anh chỉ thản nhiên nói: “Mẹ anh chỉ đùa thôi mà, em đừng nhỏ mọn thế được không? Bà thích nói gì thì cứ để bà nói, em đừng để bụng.” Đến khi tôi mang thai, tăng hơn chục cân, mẹ chồng nhìn thấy liền bật cười: “Cứ béo thế này, con trai tôi chắc phải đi tìm người khác mất thôi!” Tôi giả vờ không nghe thấy, coi như gió thoảng qua tai. Khi tôi ở cữ sau sinh, bố chồng bỗng bế con gái tôi lên và tu/ng l/ên cao. Con bé bị dọa khóc ré lên. Tôi vội hét lên ngăn lại, chạy tới ôm con, dỗ dành mãi mới nín. Chồng lại bảo: “Trẻ con thích chơi như vậy mà, em làm gì căng thẳng thế. Ba anh đâu có làm gì nó, chỉ là đùa chút thôi.” Mẹ chồng còn nhân cơ hội nói chen vào: “Con gái thì nhát thôi, nếu là con trai thì chẳng bao giờ bị dọa khóc đâu. Mau đẻ đứa nữa đi!” Tôi nhìn đứa con gái bé nhỏ đang run rẩy trong vòng tay mình… Thích đùa đúng không? Vậy thì lần này, tôi sẽ để mọi người cười cho đã đời!

Hoa Khôi Mãn Xuân Lâu

Hoa Khôi Mãn Xuân Lâu Ta là hoa khôi đẹp nhất của Mãn Xuân Lâu. Biết bao khách quý vung tiền như rác chỉ để mua lấy nụ cười của ta. Nhưng ta lại dùng hết tâm cơ để vào Cố phủ, trở thành thiếp của Cố Bùi. Phụ thân hắn ghét ta xuất thân hèn kém, đã dùng roi quất ta một trận, quất đến da thịt nát bươm. Cố Bùi đau lòng hỏi ta: “Tích Kiều, đau không?” Ta cười đáp: “Không đau.” Đúng vậy, chút đau này thì là gì chứ? Phụ mẫu chết thảm, kêu oan không ai thấu, trong lòng ta chỉ còn đầy hận thù.

Em Gái Thất Lạc Của Tôi Là Phú Bà

Em Gái Thất Lạc Của Tôi Là Phú Bà Em gái ruột của tôi đến nhận gia đình lại không được chào đón. Bố và anh trai tôi đều bảo vệ cô em gái giả kia. Kết quả em gái ruột tôi vừa quay đầu đã thành phú bà nghìn tỷ, bố và anh tôi khóc lóc cầu xin tha thứ.

Ba Đòi Ly Hôn, Tôi Giơ Hai Tay Tán Thành

Ba Đòi Ly Hôn, Tôi Giơ Hai Tay Tán Thành Sinh nhật ba tôi hôm đó, tiểu tam dắt theo con riêng đến tận nhà gây chuyện. Ả ta mắng mẹ tôi: “Không đẻ được con trai thì bị cắm sừng cũng đáng đời!” Ba tôi im lặng vài giây, cuối cùng cũng lạnh lùng mở miệng: “Anh có từng ấy tài sản, cần phải có người kế thừa. Nếu em không chịu được… thì ly hôn đi.” Mẹ tôi giận đến run người, gằn từng chữ: “Muốn ly hôn? Anh nằm mơ!” Tôi vỗ nhẹ lên lưng mẹ, bình tĩnh lên tiếng: “Mẹ à, ly hôn cũng được thôi. Bảo ba đưa cho mẹ con mình 50 triệu, cộng thêm căn biệt thự này nữa là xong.” Dù sao thì… đời trước, chỉ một tháng sau đó, công ty của ba tôi bất ngờ gặp khủng hoảng. Cuối cùng tuyên bố phá sản. Ông ta giả ch.t, dắt tiểu tam cao chạy xa bay, bỏ lại mẹ con tôi gánh món nợ khổng lồ. Kết cục của đời trước là: Tôi và mẹ bị đẩy vào bước đường cùng, sống không bằng ch.t. Gắng gượng trả hết nợ, mẹ tôi lâm bệnh nặng, cuối cùng mất trong đau đớn. Còn tôi… bị ba ruột vì lợi ích mà đưa vào tay một lão b/i/ế/n t/h/á/i – bị t.ra tấ.n đến ch.t. Mẹ tôi nghe tin, phun má.u mà ch.t. Còn ba tôi? Ông ta ôm ấp mẹ con tiểu tam, sống cuộc đời sung túc nhởn nhơ. May mà ông trời có mắt… Cho tôi cơ hội sống lại một lần nữa.

Ký Sinh Trùng Trong Buổi Tiệc Tốt Nghiệp

Ký Sinh Trùng Trong Buổi Tiệc Tốt Nghiệp Chị chồng tôi bất ngờ @ tôi trong group gia đình: 【Ngô Lưu, cô có ý gì vậy hả? Tôi chỉ bảo để con trai tôi tổ chức tiệc tốt nghiệp chung với con gái cô thôi mà, tụi nhỏ là anh em họ, cô dựa vào đâu mà không đồng ý?】 Đúng là đầu óc có vấn đề. Con trai chị ta thi đại học từ năm ngoái, lại chỉ đậu trường trung cấp. Năm nay còn mặt dày đòi bám theo tiệc tốt nghiệp của con gái tôi. Tôi còn chưa kịp nói gì, mẹ chồng đã lên tiếng: 【Năm ngoái thằng cháu lớn của tôi bị thiệt thòi rồi, năm nay nhất định phải làm rình rang cho nó.】 Chồng tôi cũng góp lời: 【Không sao, làm thêm vài bàn tiệc nữa cũng được, mọi người vui vẻ là được mà. Dù sao thì em dâu chị ấy cũng có tiền.】 Tôi giận muốn bốc hỏa, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ đồng ý. Chỉ vì… ở kiếp trước, tôi đã kiên quyết từ chối chị ta. Kết quả là con trai chị tức giận bỏ nhà đi nhậu xuyên đêm, số/c rượ/u rồi ch .t ngay tại chỗ. Chị ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi, cầm d/a/o ch/é/m đi/ên loạn khiến tôi và con gái mất mạng. Lần này vừa mở mắt ra, tôi lập tức nhắn cho chị ta: 【Làm, nhất định phải làm! Chị nhớ mời hết họ hàng bạn bè đến nhé, tôi sẽ cho các người một buổi tiệc hoành tráng nhất.】

Bóc ADN, Rụng Cả Gia Đình

Bóc ADN, Rụng Cả Gia Đình Chồng tôi gặp tai nạn giao thông trên đường cao tốc khi đi dã ngoại cùng cô bạn thanh mai trúc mã và đứa con của cô ta. Anh ấy tử vong tại chỗ, cô bạn thanh mai bị hôn mê, còn đứa trẻ thì được cô ta bảo vệ rất kỹ, chỉ bị thương nhẹ. Nhận được tin, tôi lập tức đưa chồng đi hỏa táng. Ba mẹ chồng từ nơi khác vội vã trở về, việc đầu tiên làm là đưa đứa trẻ về nhà. Một tuần sau, cô bạn thanh mai tỉnh lại, biết tin chồng tôi đã mất, điều đầu tiên cô ta nói là: “Đứa bé là con của Phó Diêu, nó có quyền thừa kế.” Ba mẹ chồng cũng ngay lập tức đứng ra làm chứng, nói rằng đứa bé chính là máu mủ của hai người họ. Tôi nói rõ, chỉ cần chứng minh được đó là con ruột của chồng tôi, tôi không có ý kiến. Bởi vì Phó Diêu đã được hỏa táng, ba chồng tôi nói ông ấy có thể cùng đứa bé đi xét nghiệm ADN để làm bằng chứng. Tôi hoàn toàn không hoảng hốt, thậm chí còn có chút muốn bật cười, vì tôi biết kết quả chắc chắn sẽ là: không có quan hệ huyết thống.

Một Đèn Sáng Suốt Tháng Năm

Một Đèn Sáng Suốt Tháng Năm Mười hai tuổi năm ấy, chỉ vì ba lượng bạc, nương liền đem ta bán cho một bà mối. Bà mối kia khôn ngoan, lại dùng năm lượng bạc bán ta cho Vương gia trong trấn làm con dâu nuôi từ bé. Chỉ là ta không đủ khôn khéo, lang quân chán ghét, cha mẹ chồng không ưa, ngày ngày bị đánh mắng, trên người chẳng còn chỗ nào lành lặn. Cơm không đủ ăn, áo chẳng đủ mặc, đã trở thành chuyện thường như cơm bữa. Mùa đông năm ta 16 tuổi, một lần nữa bị nhốt vào phòng củi. Áo mỏng thân lạnh, gió lớn thổi cửa sổ vang lên “ù ù”. Ta vớ lấy dao chẻ củi sau cửa, phá khóa mà ra. Trong bóng đêm lặng lẽ lên thuyền xuôi về phương Nam.

Xuyên Vào Truyện Điền Văn

Xuyên Vào Truyện Điền Văn Xuyên vào vai một ác bà bà trong truyện điền văn, vừa mở đầu đã gặp ngay cảnh tiểu nhi tử xúi giục ta bán cháu gái để trả nợ cờ bạc cho hắn. Ta vung tay tát hắn một cái: “Cút đi! Đồ ngu!” Hắn kéo tay áo ta, vừa khóc vừa nói: “Nương, Trương đại nương đã dẫn người môi giới đến rồi, nương không không thể đổi ý được!” Trương đại nương đứng ngoài cửa lớn tiếng gọi: “Tống đại nương, con bé Chiêu Đệ nhà ngươi xinh đẹp lắm, bán vào kỹ viện thì được ba mươi lượng bạc đó!” Ta hỏi bà ta: “Nam đinh thì bán được bao nhiêu?” “Nam đinh là sức lao động, nếu bán vào cung làm thái giám có thể được đến một trăm lượng bạc!” Ta ồ một tiếng, rồi đá thẳng tiểu nhi tử đến chân bà ta: “Vậy ta bán Chiêu Muội!” “Nương, Chiêu Muội là ai chứ? Con là Diệu Tổ đây mà!”

Người Hàng Xóm Tham Lam

Người Hàng Xóm Tham Lam Tôi tình cờ xem được một buổi phát trực tiếp. Có người gọi điện hỏi luật sư: “Hàng xóm của tôi là một cô gái đào mỏ, lừa tiền đàn ông để mua rất nhiều đồ. Vậy tôi mượn đồ của cô ta rồi không trả có được không?” Trong phòng phát trực tiếp, mọi người đều phẫn nộ chửi rủa. Nhưng người gọi điện lại nghiêm nghị nói: “Tiền của cô ta đều là tiền phi nghĩa lừa gạt mà có. Tôi lấy đồ của cô ta chẳng phải đang thay trời hành đạo, ngăn không cho cô ta được lợi rồi lại tiếp tục đào mỏ sao? Như vậy thì có gì sai chứ?” Mọi người đều coi đây là một trò cười. Chỉ có tôi ngồi chết lặng. Vì tôi nhận ra, người mà cô ta gọi là “đào mỏ” chính là tôi.

Xé Nát Bạn Cùng Phòng Thích Bắt Chước

Xé Nát Bạn Cùng Phòng Thích Bắt Chước Bạn cùng phòng là một người thích bắt chước. Tôi vừa đăng một bức ảnh về phong cách ăn mặc của bản thân lên trang cá nhân, cô ta lập tức cũng đăng một bức ảnh giống hệt. Cô ta còn cố tình ghép hai bức ảnh lại với nhau rồi đăng lên diễn đàn, vu cáo tôi là người bắt chước cô ta. Tôi liền đăng ngay bằng chứng mua sắm của mình lên diễn đàn. “Xin lỗi, tôi là hàng thật, cô mới là hàng nhái!” Sau đó, cô ta còn dòm ngó bạn trai tôi, liên tục tỏ tình. Bạn trai tôi liền chuyển ngay số WeChat của cô ta cho một người bạn trai khác. Người con gái xấu tính và người con trai xấu tính? Đúng là một cặp đôi hoàn hảo!

An Vũ

An Vũ Nửa tháng trước khi thành thân, tiểu thanh mai của Chu Hành Dã thiếu chút nữa bị người ta làm nhục. Đêm đó, Chu Hành Dã nói với ta muốn lấy nàng ta làm bình thê. “Vũ Yên không có gì cả, không có ta nàng ấy không sống được.” Hắn ta cho rằng ta sẽ nhịn. Nhưng ta quay đầu tìm biệt viện ở ngoại ô của Tiêu Hạc Xuyên. “Thành thân sao? Tự mặc giá y là được, tiệc cưới sẵn sàng.”

Tình Yêu Của Tôi Chết Trong Hồi Ức

Khi mang thai được sáu tháng, Kỷ Ngôn Kỳ bỗng nói, không còn thích tôi nhiều như trước nữa. Tôi khẽ cười: “Vậy anh muốn nói gì? Ly hôn à?” Kỷ Ngôn Kỳ sững người một chút, ánh mắt lướt qua cái bụng đã sáu tháng của tôi. “Anh chỉ đùa thôi, đừng giận mà, em còn đang mang thai.” Nhưng tôi biết, đó không phải lời nói đùa. Anh ta đã phải lòng cô thực tập sinh mới. Anh cùng cô ta xem phim, cùng cô ta trượt tuyết. Khi cô ta bị bắt nạt, anh đứng ra bênh vực. Cô ấy nép trong vòng tay anh khóc: “Nếu em là người đầu tiên gặp anh, liệu anh có cưới em không?” Kỷ Ngôn Kỳ im lặng, chỉ ôm cô ấy càng chặt hơn.

Nhớ Mãi Người Thương

Nhớ Mãi Người Thương Em gái tôi khinh thường vị hôn phu của mình chỉ là một kẻ nghèo túng. Vì vậy, cô ấy đã bày mưu để Châu Lăng Xuyên và tôi xảy ra chuyện. Sau đó cô ta giả vờ hoảng loạn, nhân cơ hội trốn ra nước ngoài. Châu Lăng Xuyên lại đinh ninh rằng mọi chuyện đều do tôi sắp đặt. Anh ta giả vờ kết hôn với tôi. Nhưng đến khi danh tiếng đã đạt được, anh ta chặn đường của tôi, khiến tôi ngã xuống nước trong mùa đông giá rét cho đến khi mất con. Ngày tôi bị bắt cóc, Châu Lăng Xuyên đã gác máy với bọn bắt cóc, quay người để đón em gái tôi vừa về nước. Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngày hôm anh ta bị bỏ thuốc, tránh được tất cả những bi kịch này. Nhưng sau đó, Châu Lăng Xuyên lại nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy: “Đêm đó… vốn dĩ phải là em!”

Kỹ Thuật Né Bẫy

Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.  

Phu Nhân Phản Kích

Phu Nhân Phản Kích Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư. Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính. Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được. Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia. Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này. Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta. Đồ ngốc. Đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế. Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.

Hoán Đổi Nhân Sinh

Hoán Đổi Nhân Sinh Là hoa khôi của trường, tôi lại hoán đổi linh hồn với cô gái béo nghèo nhất trường. Chúng tôi trao đổi bí mật, chia sẻ cuộc sống, cố gắng hết sức để trở về vị trí của mình. Cho đến một ngày, cô ta biến mất. Cô giáo nói cả nhà cô ta đã chuyển ra nước ngoài. Mười năm sau, tôi mới gặp lại cô ta. Cô ta đứng bên cạnh thanh mai trúc mã của tôi, trở thành phu nhân tổng giám đốc của chúng tôi.

Hộp Cơm Gây Nghiệp

Hộp Cơm Gây Nghiệp Khi tôi đang bán lẩu lòng ở ven đường, thì “nữ phụ độc ác” tương lai đang bị mẹ kế đuổi ra ngoài. Hệ thống hối hả thúc giục: “Đi nhanh đi! Đây chính là bước ngoặt khiến cô ta hắc hóa!” Tôi hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây, lật đật đẩy xe chạy, nào ngờ lại đánh rơi mất hộp cơm tối. Ngày hôm sau, cô bé ấy,nữ phụ độc ác tương lai ôm chiếc hộp cơm trống trơn đến trước mặt tôi. “Chị ơi, hôm qua chị đánh rơi cái này, em nhặt được ạ.” Tôi nhìn chiếc hộp, hỏi: “Vậy cơm bên trong đâu rồi?” Cô bé né tránh ánh mắt tôi, nhỏ giọng đáp: “Lúc em nhặt thì… bên trong đã trống rồi.” Hệ thống nhảy dựng lên tức giận: “Thấy chưa! Còn nhỏ đã biết nói dối! Thật chẳng lạ gì về sau lại trở thành nữ phụ chuyên phá hoại nam nữ chính!” Tôi quay đầu đi, hờ hững nói: “Vậy là em nhớ nhầm rồi. Hộp cơm của chị còn đầy đồ ăn, cái trống trơn này chắc không phải của chị đâu.”