Sảng Văn
Cái Chết Của Quận Chúa Thế nhân đều biết, Bùi Hầu và Vân Đường quận chúa tình thâm ý trọng, không ai sánh bằng. Chỉ vì hai người không có con, Bùi lão phu nhân cưỡng ép Bùi Hầu nạp thiếp. Quận chúa kiêu ngạo, đem thiếp thất vứt vào ổ ăn mày. Trong tiếng gào thét thê lương suốt đêm. Quận chúa lại cười lạnh: “Thích quyến rũ nam nhân sao? Bản cung để ngươi vui vẻ cho đủ.” Hôm ấy, ta lặng lẽ thu thập thi thể của thiếp thất, sau đó sửa soạn hành lý, tiến về biên cương nơi Bùi Hầu trấn thủ. Hai năm sau. Bùi Hầu xuất chinh khải hoàn trở về kinh, mang theo một mỹ nhân tuyệt sắc. Hắn nói, hắn muốn bỏ vợ.
Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.
Bạn Trai Lấy Tôi Thế Thân, Tôi Quay Sang Và Kết Hôn Với Chú Giám Đốc Điều Hành Của Anh Ta Tết năm nay, tôi theo bạn trai Phó Hằng về quê ra mắt nhóm bạn thân từ nhỏ của hắn. Tửu lượng kém, tôi gục xuống bàn, lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Phó Hằng và đám bạn thân. “Ê, Tống Dao, bạn gái cũ mà mày mãi không quên đã về nước ăn Tết rồi. Nghe nói lần này không đi nữa đâu.” “Thế còn bạn gái thay thế mà mày dùng để chữa lành vết thương lòng thì tính sao?” Phó Hằng nhanh chóng đưa ra quyết định: “Tết nhất mà chia tay thì xui xẻo lắm. Đợi qua mùng bảy rồi chia, đúng sinh nhật của Tống Dao, tao có thể nhân dịp đó cầu hôn luôn.” Lời của Phó Hằng hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng mà tôi còn đang níu kéo. Tôi viện cớ đi vệ sinh, gọi điện cho Phó Huyền Dạ: “Hôn ước vẫn giữ, tôi sẽ kết hôn. Nhưng đội phù rể đón dâu, tôi muốn tự chọn một người.” Phó Huyền Dạ sảng khoái đồng ý: “Được, cô nói đi.” “Cháu trai anh — Phó Hằng.”
Cẩm Tâm Kế Vào ngày thành thân, ta uống bát canh mẫu thân đưa, bụng đột nhiên quặn đau. Ngồi trong nhà xí cả một canh giờ mới ra, thì đội ngũ nghênh thân đã đi biệt tăm. Mẫu thân nói: “Biểu muội con mệnh khổ, để nó thay con gả cho Thế tử đi.” Ta ngoài mặt đầy uất ức: “Mẹ, rốt cuộc ai mới là con gái ruột của người?” Nhưng trong lòng thì mừng đến nỗi hoa nở, cái tên nam nhân tàn bạo kia, nàng ta thích thì cứ lấy.
Xé Nát Đồng Nghiệp Giả Vờ Mang Thai Đi Nhờ Xe Ngày đầu tiên đi làm, tôi nhận được một tin nhắn “xin đi nhờ xe”: 【Tôi hiện đang mang thai 3 tuần, do không biết lái xe, và để đảm bảo an toàn cho đứa con trong bụng, cần các đồng nghiệp luân phiên đưa đón.】 【Qua điều tra, xe của cô có giá trị hơn 400.000 tệ, mới mua chưa đến một năm, rất phù hợp với tiêu chuẩn dùng xe của tôi. Hôm nay tan làm, cô sẽ đưa tôi về nhà.】 【Tôi không làm thêm giờ, vui lòng thu dọn đồ đạc trước giờ chấm công, rời công ty đúng giờ.】 Tôi nhíu mày, ngay lập tức trả lời: 【Nếu cô không cần mặt mũi hay sĩ diện gì nữa, có thể đem tặng cho những người cần nhé!】
Kế Hoạch Phản Công Trong Thanh Lâu Ta và muội muội cùng nhau tiến vào thanh lâu. Nàng sợ sự dơ bẩn dâm loạn trong thanh lâu, ta liền cố gắng khắp nơi che chở, nguyện làm trò chơi dưới thân người khác. Ta đem hết tiền kiếm được cho nàng học hành, ăn uống, vui chơi. Khiến nàng từ nhỏ đã thông thạo cầm kỳ thi họa, dùng một bài 《 Kinh hồng khúc 》 làm kinh diễm khắp nơi. Nhưng nàng vừa được gả vào vương tộc, liền bắt đầu chê bai thân phận của ta. Không những cắt đứt quan hệ, thậm chí còn tàn nhẫn cắt lưỡi, lột da, sau đó ném ta vào núi hoang, gọi mấy con chó đói đến gặm thịt, lột da ta làm thành một tấm thảm, đặt trước cửa cho người ta giẫm đạp. Nàng đứng bên cạnh nhìn, cười rất tươi. Ta vẫn luôn không hiểu vì sao nàng lại đối xử tàn nhẫn với ta như vậy. Cho đến một ngày. Nàng đứng trước thi thể ta, cười tươi như hoa mà nói: “Tỷ tỷ à, thật sự không còn cách nào khác, ai bảo Thất hoàng tử lại luôn thích tỷ cơ chứ.”
Công Chúa Khắc Phu Ta mệnh cứng, sau khi khắc chết năm vị hôn phu, phụ hoàng ta nước mắt lưng tròng, một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm sau, ông cầm theo một danh sách cao bằng đầu người đứng trước cửa phòng ta: “Đây là trưởng tử Trương gia, hôm trước phụ thân hắn ngủ gật trên triều, lơ là triều chính! “Đây là con trai độc nhất của Ngụy gia, hôm trước hắn quanh co lòng vòng mắng trẫm keo kiệt, bủn xỉn! “Còn có tiểu tử Tùng gia là Tùng Dã, già thì tấu trẫm đầu óc có vấn đề, trẻ thì thâm hiểm khiến trẫm mất mặt!” Ta phẫn nộ gật đầu: “Được, vậy trước tiên con khắc già rồi lại khắc trẻ!” Phụ hoàng liên tục xua tay bảo ta tha cho người già, cứ khắc chết thằng con là được. Nhưng phụ hoàng đợi đến khi Tùng Dã và ta thành thân sinh con rồi, vẫn bị cha con Tùng gia làm cho tức giận đến mức nổi trận lôi đình. Ông liền ôm lấy cột trụ hành lang khóc lóc thảm thiết: “Chắc chắn là lão già Tùng gia kia khắc trẫm!”
Con Trai Cưng Của Mẹ Tôi muốn mua cho mình một bộ đồ mới, nhưng lại bị con trai trách móc. “Mẹ đừng có lãng phí tiền được không? Mẹ không kiếm tiền thì không biết kiếm tiền vất vả thế nào đâu.” “Nếu mẹ không gả cho bố, gả cho một người đàn ông kiếm ra tiền như vậy thì mẹ chẳng sống nổi đâu. Con nói rồi, mẹ không xứng.” Từ hôm đó, tôi quyết định không làm osin miễn phí nữa. Lúc ly hôn, con trai vênh mặt nói: “Mẹ cuốn gói đi nhanh đi, mẹ đi rồi bố mới có thể cưới một người mẹ giàu có khác cho con.” Tôi cười. Gặp lại, tôi lái xe sang, chở con gái nuôi dừng trước mặt họ. “Xin chào, cháu trai!”
Tổ Tiên Hiển Linh Rồi Thông thường, người ta cúng tổ tiên là để cầu bình an. Tôi mang theo thẻ ngân hàng của mình, chỉ mong cầu một đêm đổi đời thành đại gia. Ngày hôm sau, tài khoản của tôi bỗng xuất hiện một khoản tiền khổng lồ, mà dù có đầu thai ngàn lần cũng chưa chắc kiếm được. Tôi phát tài rồi ~ Nhưng vui quá hóa buồn, cảnh sát đã tìm đến tận cửa nhà tôi. Cuối cùng, tôi bị các chú cảnh sát bắt giữ vì tội “trộm cắp”.
Phu Nhân Phản Kích Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư. Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính. Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được. Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia. Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này. Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta. Đồ ngốc. Đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế. Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.
Thanh Xuân Cảm Lạnh Sau khi thiên kim thật trở về, hàng giả là tôi đây bị đá khỏi nhà hào môn. Giữa đêm tối, không một xu dính túi, tôi buộc phải nai lưng ra kiếm tiền nuôi sống bản thân. Trùm trường đó giờ chẳng quan tâm tới chuyện trường lớp lại đột nhiên tới tìm tôi. “Làm bạn gái anh đi, em dạy anh học, anh bao nuôi em.” Tôi cảm thấy rất được nhưng các bạn khác lại lo lắng thay tôi. Lớp trường: “Thần đồng là của chung.” Lớp phó học tập: “Yêu nhưng không được bỏ rơi bạn bè.” Thiên kim thật: “Mình sẽ buồn lắm nếu thiếu bạn.” Vậy nên bọn họ quyết định để tôi làm bạn gái của ba mươi mốt con người cùng một lúc. Được, được, được lắm, học sinh cấp ba phải điên vậy mới đúng.
Mạnh Uyển Trạng nguyên lang đã cho một cô nhi ở nhờ trong nhà. Cô nương ấy dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu mì, hai người họ đã nảy sinh tình cảm. Vì cô nương đó, hắn không tiếc hủy hôn ước với ta, vị thanh mai hắn. Mẫu thân hắn không nỡ từ bỏ gia thế của nhà ta nên đã tự ý tìm cách đuổi vị cô nương kia đi. Nhưng trạng nguyên lang lại đổ hết tội lỗi lên đầu ta. Sau này, hắn làm quan to, quyền khuynh triều dã. Hắn trước tiên trả thù ta, thậm chí còn liên lụy cả gia tộc của ta. “Ngày đó, ngươi dùng quyền thế ép A Trí phải rời đi.” “Giờ ta cũng cho ngươi nếm thử mùi vị bị quyền thế giày xéo.” Hắn ăn nói rất đường hoàng, không hề quan tâm đến tình nghĩa phu thê suốt tám năm của chúng ta. Ta bị một nhát kiếm cắt đứt cổ họng, đau đớn mà chết, dưới thân là thi thể của mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày trạng nguyên lang muốn hủy hôn với ta.
Con Ghẻ Nhà Họ Thẩm Năm tôi năm tuổi, mẹ dắt tôi – một đứa trẻ bẩm sinh nói lắp tái giá vào nhà họ Thẩm giàu có. Ai nấy đều nói mẹ tôi quyến rũ lắm chiêu, cho rằng chúng tôi chẳng mấy chốc sẽ bị người ta nuốt sống đến xương cũng chẳng còn. Ngày cưới, khách khứa đông đủ, ngồi kín cả sảnh tiệc. Trong căn phòng nhỏ, tôi bị mấy tiểu thư đến dự đám cưới kéo cổ áo, cười nhạo là “đồ con gh/ẻ c/âm”. Không một ai tin rằng ba dượng sẽ đứng ra bảo vệ tôi. Nhưng hôm sau, cha dượng tuyên bố trước mọi người: “Thẩm Gia Ngôn là con gái út của tôi. Con bé không câm. Nó cũng là một trong những người thừa kế của nhà họ Thẩm.”
Bạn Thân Tặng Giấy Nợ Làm Quà Cưới Bạn thân kết hôn, tôi tặng cô ấy một chiếc vòng tay bằng vàng nặng 50 gram. Cô ấy hứa rằng khi tôi kết hôn sẽ tặng lại tôi một đôi vòng tay vàng 100 gram. Năm năm sau, khi tôi kết hôn, giá vàng tăng vọt. Cô ấy không muốn tặng quà, vô liêm sỉ đưa cho tôi một tờ giấy nợ. Trên đó ghi: “Nợ Lâm San San hai chiếc vòng tay vàng.” Sau đó, cô ta còn nhờ người ép tôi xé bỏ tờ giấy nợ. Tôi nhướn mày. Coi người khác là kẻ ngốc chắc? Cô đã không biết xấu hổ, thì tôi cũng chẳng cần khách khí. Chiếc vòng tay trên giấy nợ đó, tôi nhất định phải lấy cho bằng được.
Uyên Ương Ân Ái Trúc mã của ta là một người què. Hắn bị ta đánh què. Còn ta, là một đứa ngốc. Bị hắn đập ngốc. Hai nhà bàn bạc, một người què, một kẻ ngốc. Gộp lại thành một đôi cho xong. Thế là, ta chảy nước miếng, hắn lê cái chân què. Chúng ta bái đường thành thân, trở thành phu thê. Nhưng sau khi thành thân, ta lại thông minh tuyệt đỉnh, còn hắn thì đi lại như bay. Hai chúng ta nhìn nhau, đồng thanh chất vấn: “Ngươi giả bộ đấy à?!”
Kế Hoạch Ly Hôn Giả Em dâu mang thai đôi, cả hai đều là con trai. Bố mẹ chồng mừng phát điên lên. Gọi vợ chồng tôi về nói: “Hai đứa là anh chị cả, phải gánh vác trách nhiệm gia đình, sau này tiền trả góp nhà, tiền sinh hoạt của chúng nó, hai đứa phải giúp đỡ cho nhiều vào!” Tôi định nói, nhìn tôi giống loại người ăn không ngồi rồi đi đưa hết tiền cho người khác lắm hả?? Tôi vất vả làm việc là để cho các người hút máu sao?! Nhưng chưa kịp mở miệng, chồng tôi đột nhiên hét lên một tiếng “Á”! Chỉ vào tôi, kích động nói: “Em nhéo anh làm gì? Em không đồng ý à? Em là đứa bất hiếu! Anh nói cho em biết, anh chắc chắn phải giúp em trai anh, không thì ly hôn, anh sẽ ra đi tay trắng! Sau này có phải ăn xin, anh cũng phải lau đít cho em trai anh!” “…” Mịa nó, tôi còn chưa đụng đến anh…
Hoán Đổi Nhân Duyên Ta là đại tiểu thư của phủ Lăng Dương Bá. Kiếp trước, đích mẫu vì thương yêu nữ nhi của mình, đã tráo đổi hôn sự giữa ta và đích muội. Bà để ta thực hiện hôn ước gả vào Từ gia đã suy bại, còn vì đích muội mà mở đường, đưa nàng tiến cung. Nhưng bà lại không ngờ rằng, hoàng đế không gần nữ sắc, hậu cung không có hoàng hậu, quý phi nắm quyền. Đích muội tiến cung chưa được bao lâu đã đắc tội với quý phi, bị cấm túc ba tháng. Ba tháng kỳ hạn chưa đến, đích muội liền sầu muộn mà mất, hương tiêu ngọc vẫn. Còn Từ lang thì trúng liền Tam nguyên, được thánh thượng ca ngợi hết lời, lại còn khen phụ thân và ta trọng nghĩa, hứa hẹn thủ tín bất kể giàu nghèo, trong lúc nhất thời ta trở thành tấm gương các quý nữ ở kinh thành, phong quang vô hạn. Đích mẫu thấy vậy thì hối hận không thôi. Ngày đích muội qua đời, bà ta khóc thảm thiết một hồi, thân thể cũng ngày càng suy nhược, chưa đầy một năm sau thì rời xa nhân thế. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Từ gia chủ mẫu là Ngô thị nhập phủ bái phỏng. Sau khi đích mẫu khách khí tiễn khách, bà ta liền kín đáo cùng phụ thân bàn bạc, muốn để đích muội thực hiện hôn ước. Ta cảm thấy thật buồn cười. Ở kiếp trước, đích mẫu ra đi quá sớm, chỉ nhìn thấy sự vẻ vang của Từ gia. Nào hay việc để đích muội gả vào Từ gia, thực chất là đang hại nàng?
Tự Thương Lấy Mình Tôi bị ngã rất nặng. Cầu thang đóng băng toàn bộ, tôi trượt chân, ngã thẳng xuống cầu thang trước tòa nhà. Cũng may đồ mùa đông dày nên mới không bị chấn thương nội tạng. Cô giáo với bạn học gọi xe cứu thương, cùng nhau đưa tôi đến bệnh viện. Hoàn tất thủ tục, cô chủ nhiệm bảo với tôi là cô đã ứng tiền viện phí trước cho tôi, cũng đã báo về gia đình. Mà khi nghe được nửa câu sau, tôi há hốc miệng, do dự mãi cuối cùng vẫn nuốt lời đến môi lại xuống bụng. Tôi không muốn để người nhà biết. Không thì thứ chờ đợi tôi còn tồi tệ hơn việc bị ngã gãy chân.
Ông Ăn Chả Bà Ăn Cua Hoàng Đế Đàn em rút trúng đại mạo hiểm, chủ động hôn bạn trai Đoạn Tiêu của tôi. Tôi chia tay anh ta trước mặt mọi người, anh ta lại chỉ xem rằng tôi đang giận dỗi. “Đừng như vậy, chỉ là trò chơi thôi mà.” “Đổi lại là em vì trò chơi mà hôn người khác anh cũng không để ý đâu.” Đoạn Tiêu nhận định gái ngoan như tôi sẽ không làm chuyện như vậy. Tiếp đó, bạn của anh ta, hotboy khoa tài chính Phó Tư Châu cũng rút được đại mạo hiểm. [Qua đêm với một nữ sinh.] Anh chậm rãi đưa tay về phía tôi, nâng môi cười một tiếng: “Đêm nay có muốn thử với tôi không?” Cuối cùng tôi đặt tay mình vào bàn tay anh, đồng ý. Đêm đó Đoạn Tiêu gọi cho tôi muốn cháy máy.
Vươn Tới Tân Sinh Đích tỷ mười tuổi vào cung dự tiệc, vô tình đụng mặt trưởng công chúa. Trở về phủ, nàng tuyệt thực uy hiếp, muốn hầu phủ giúp nàng nhỏ máu nhận thân với trưởng công chúa. Ta tốt bụng bảo vệ danh tiếng của nàng, khuyên nàng đợi đến tuổi cập kê rồi tìm cơ hội. Không ngờ, trưởng công chúa lại vì bệnh tật mà mất sớm. Còn đích tỷ khi tham dự tuyển tú lại vì có dung mạo giống trưởng công chúa nên được thái hậu thương xót, chỉ hôn cho Hiền vương, hưởng vinh hoa phú quý cả đời. Nhưng đêm nàng về thăm nhà, lại sai người cho ta uống thuốc câm, đổ chất độc vào cổ họng ta. “Đều tại ngươi! Nếu không phải do đồ tiện nhân nhà ngươi cản trở, ta có thể không làm thái tử phi sao?” “Ta là con gái ruột của trưởng công chúa lưu lạc bên ngoài, đáng lẽ phải được hoàng thất hết mực yêu thương, được thái hậu nâng niu trong lòng bàn tay, cuối cùng gả cho thái tử!” Ta đau đến ngạt thở. Mở mắt ra lần nữa, ta phát hiện mình đã trọng sinh trở về năm nàng mười tuổi. Lần này, khi đích tỷ lại dùng trò treo cổ, làm loạn đòi đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ. Nửa đêm, ta quỳ trước mặt đại phu nhân, cúi đầu bái lạy: “Không biết con gái có thể giúp gì không ạ?” “Con nguyện hầu hạ mẫu thân, vì hầu phủ vì phụ thân mà cống hiến hết thảy.”