Sảng Văn
Hoán Đổi Số Phận Thiên kim nhà giàu cứ liên tục ầm ĩ bảo rằng cô không cần nhiều tiền, mà thứ cô cần là tình thương. Vì thế cô ta chọn hoán đổi thân xác với tôi, cô ta vào Thanh Bắc* thay tôi, còn khinh miệt nói với tôi rằng cả đời này cũng đừng mơ đổi về. Sau này cô ta bị người mẹ có ham muốn khống chế lớn đến vặn vẹo của tôi bắt nghỉ học. Còn tôi thì dùng thân phận của cô ta quyết đoán ra nước ngoài, sau nhiều năm học tập mới trở về. Cô ta khóc lóc cầu xin tôi đổi lại, tôi vừa mỉm cười vừa nhìn cô ta: “Có phải cô đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi không?”
Sau Khi Nhận Tro Cốt Của Gã Cặn Bã Đã lựa chọn DINK suốt mười tám năm. (DINK: Double Income, No Kids – vợ chồng cùng đi làm, không sinh con.) Chồng tôi lấy lý do tôi không sinh con để đòi ly hôn. Tiểu tam gọi điện khiêu khích, mắng tôi là “con gà mái già không biết đẻ”. “Tôi còn trẻ, lại đang mang thai con trai, cô lấy gì đấu với tôi!” Cô ta gào lên trong điện thoại, hoàn toàn không biết rằng tôi đang ở nhà tang lễ, nhận tro cốt của gã đàn ông khốn nạn đó.
Bảo Bối Trong Tim Ngày Chu Cẩn hủy hôn với ta, bằng hữu của hắn hớn hở đến chúc mừng. “Cuối cùng cũng thoát khỏi con nha đầu thương hộ kia rồi!” Chu Cẩn đắc ý: “Các huynh đệ cũng vui mừng cho ta sao?” Mọi người lắc đầu: “Không phải, ngươi hủy hôn, chúng ta mới có cơ hội!” Nói rồi, mọi người kéo nhau đến nhà ta cầu thân.
Đầu Bạc Răng Long Phu quân đã xa nhà mười năm của ta đã làm đại tướng quân, đón cả nhà đi hưởng phúc. Vừa đến kinh thành, quận chúa của vương phủ đã chặn chúng ta lại, lớn tiếng nói: “Tướng quân và ta hai người lưỡng tình tương duyệt, nếu ngươi biết điều thì tự hạ mình làm thiếp, bản quận chúa sẽ thưởng cho ngươi một bữa cơm.” Tổ mẫu, bà mẫu, đại cô, tiểu cô nói giọng kinh thành không chuẩn, mắng chửi nàng ta đến mức đầu rơi máu chảy. Ta đỏ hoe mắt nghĩ, nếu tên khốn đó có hai lòng, ta sẽ cuốn gói về quê, tiếp tục làm công việc buôn bán nhỏ của mình. Nhưng không ngờ cái miệng của hắn, tựa như đuôi ong đất, độc như rắn. Còn ta thì…
Cùng Nàng Già Đi Đích tỷ tính kế để gả ta cho vị hôn phu của nàng. “Dù hắn chỉ là một thứ tử thấp hèn nhưng cũng đủ xứng với ngươi rồi.” Nàng ta không ngờ rằng, tên thứ tử đó ngày sau sẽ quân lâm thiên hạ. Còn nàng ta phải quỳ xuống chúc ta thiên tuế.
Phản Kích Bạn Cùng Phòng Đồ lót của bạn cùng phòng tôi đã không giặt không thay được vài ngày, chúng nó bốc lên mùi cá tanh tưởi, mặc xong còn treo lên đầu giường tôi. Giáo viên phụ trách đến kiểm tra phòng ngủ bị cái mùi này làm cho ói mửa lại chỗ, vậy nên đã trừ điểm chuyên cần vệ sinh của tôi. Bạn cùng phòng đứng một bên lại không giải thích gì cả. Ngày hôm ấy cả trường học đều bắt đầu biết tôi có mùi…
Ác Giả Ác Báo Vì muốn cho đệ đệ chào đời đúng ngày mồng Một Tết, nương ta gắng gượng nén đau, cắn răng chịu đựng. Ta lo lắng sẽ xảy ra chuyện một xác hai mạng, bèn đi thỉnh bà đỡ đến. May mắn, đệ đệ thuận lợi chào đời, mẫu tử bình an. Nhưng cha ta chẳng những không vui mừng, mà giáng ngay một cái tát thật mạnh vào mặt ta, khiến tai ù đặc. “Đồ tiện tỳ, ngươi đã khiến cả nhà chúng ta mất đi tiền đồ sáng lạn!” Nương ta vừa tỉnh lại, đã dồn chút sức lực cuối cùng, ghì chặt đầu ta xuống, ép mạnh vào tường. “Đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi đi tìm bà đỡ, ta cũng sẽ không phải sinh đứa bé vào hôm nay!” Đầu ta bị đập đến máu chảy không ngừng, mà cha cùng tổ mẫu đứng bên cạnh lại vỗ tay cười hả hê như đang xem trò hay. Thương thế còn chưa kịp lành, bọn họ đã đem ta bán vào nơi bẩn thỉu nhất – kỹ viện. Ta chịu đựng tra tấn đến khi chết. Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình trở về đúng đêm nương chuẩn bị sinh đệ đệ. Lần này, ta khóa chặt cửa lớn, nhất quyết không để nương ra ngoài thỉnh bà mụ. “Nương à, con biết người khổ sở, nhưng vì phú quý cả nhà ta, người hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa.”
Hoa Tàn Máu Lệ Khi ta tìm thấy tiểu thư ở bãi tha ma, cơ thể của nàng đã bị nữ xuyên không chiếm đoạt. Nữ xuyên không hứa rằng sẽ giúp tiểu thư báo thù, nhưng khi vào được phủ Tể tướng, nàng lại tha thứ cho tất cả những kẻ đã làm hại tiểu thư: “Tể tướng phụ thân trước đây không cố ý hại chết thân mẫu của tiểu thư nhà ngươi, nên tha thứ cho ông ấy đi.” “Chủ mẫu ngày ngày tặng ta cao hương phấn thơm, cho ta ăn sơn hào hải vị, quả thực không giống người cay nghiệt như tiểu thư nhà ngươi từng nói.” “Trương lang đối xử với ta rất tốt, hắn lãng tử quay đầu, cũng thật khó có được. Chắc chắn là do tiểu thư nhà ngươi trước đây hay ghen tuông quá thôi!” Nữ xuyên không được mọi người yêu quý, được cưng chiều, ăn ngon mặc đẹp, nhưng lại bỏ qua mối thù của tiểu thư, đắc ý nói: “Là tiểu thư nhà ngươi đáng ghét, bị mọi người chán ghét nên mới bị hại, cũng là đáng đời! Ngươi xem, ta thay nàng sống, mọi người đều yêu mến ta, đến cả Thái tử điện hạ cũng thích ta! Hiện tại, ta chính là trung tâm của mọi người, là bảo bối được cưng chiều nhất!” Nhưng nàng không biết, công chúa trong cung cách đây không lâu bị bỏng nặng trong một trận hỏa hoạn, cần một làn da hoàn hảo của mỹ nhân để hóa trang. Tiểu thư trước đây chịu cảnh ngược đãi, thân hình gầy gò, làn da khô ráp. Hiện tại, những kẻ đó cưng chiều nàng, chỉ để dưỡng cho làn da trở nên hoàn mỹ, căng mịn. Bây giờ, làn da của nàng đã được chăm sóc rất khá, rất bóng loáng.
Tôi vừa trùng sinh, lập tức kéo cả nhà chú dì cùng nhau chơi mạt chược. Kiếp trước, chị dâu họ tôi dan díu với gã đàn ông bên ngoài rồi có thai, anh họ tôi thì nâng cô ta lên tận mây xanh. Để không bị phát hiện, chị dâu cố tình lén ra ngoài chơi xe điện đụng rồi bị tông đến mức sảy thai. Sau đó, cô ta nhào vào lòng anh họ tôi vừa khóc vừa kể lể: “Em vốn không muốn đi, đều là Trương Nhã Nhã cứ khăng khăng kéo em đi chơi xe điện đụng.” Tôi còn chưa kịp giải thích, thằng bạn thanh mai trúc mã đứng bên đã nhảy ra chỉ trích tôi. “Trương Nhã Nhã, cô lớn từng này tuổi rồi còn thích chơi mấy trò trẻ con đó, chắc chắn là cô kéo chị dâu đi chơi xe điện đụng, không thì sao chị ấy lại bị sảy thai!” Cả nhà anh họ tôi tức phát điên, trói tôi lên xe điện đụng rồi tông chết tôi. Sau khi chết tôi mới biết, thì ra anh họ tôi bị yếu tinh trùng, đứa con đó là của thằng bạn thanh mai trúc mã kia. Mở mắt lần nữa, tôi đã quay về thời điểm chị dâu rủ tôi đi chơi xe điện đụng.
Tiểu Công Chúa Tôi là tiểu công chúa của giới thượng lưu Bắc Kinh, tôi tiêu tốn ba năm để nâng đỡ bạn trai thành ảnh đế. Hôm đó, người trao giải cho anh ta lại là mối tình đầu của anh ta. Mối tình đầu hỏi anh ta: “Anh có điều gì tiếc nuối còn chưa hoàn thành không?” Trước sự chứng kiến của mọi người, anh ta đưa cúp của mình cho cô ta bằng cả hai tay, cười nói: “Chuyện anh hứa với em, giờ đã làm được rồi.” Tất cả mọi người dưới khán đài đều nhìn về phía tôi. Ngay cả cư dân mạng cũng thay tôi cảm thấy bất bình, nói rằng tôi đã nâng đỡ một thứ vong ơn bội nghĩa. Tôi mỉm cười nhàn nhạt, thu hồi toàn bộ tài nguyên của Lộ Hoài. Trên đời nhiều đàn ông như vậy, chả nhẽ tôi còn định treo cổ mình trên nhánh cây xấu xí này sao?
Tiết Nữ Đường Khi đám thổ phỉ đi qua, đám nam nhân trong nhà đã bỏ chạy không còn bóng dáng. Đám nữ nhân chân nhỏ không thể chạy kịp, bị bỏ lại chờ chết. Trước lúc đi, cha đưa cho mẹ một con dao. “Nếu nàng mà bị làm nhục, hãy dùng con dao này để tự kết liễu.” “Chờ khi ta trở về, sẽ nghênh nàng vào tiết nữ đường.” Sau khi cha rời đi, mẹ đập nát bài vị trong tiết nữ đường, thay vào đó là dựng vài chiếc giường gỗ. Bà dẫn theo các tẩu tẩu, bắt đầu làm ăn với đám thổ phỉ. Đêm hôm ấy, tất cả nữ nhân đều sống không bằng chết. Nhưng tất cả đều sống sót. Sau này, khi cha trở về, ông hỏi mẹ muốn chết như thế nào. Mẹ đặt con dao xuống, cầm lấy hỏa súng, chĩa thẳng vào đầu ông.
Ngôi Sao Nhỏ Thiên Tài Từ khi có trí nhớ, mẹ luôn nuông chiều tôi nhưng lại rất nghiêm khắc với em gái. Mẹ sẽ mua cho tôi những chiếc váy xinh đẹp nhất, nhưng lại cho em gái đi học những lớp học thêm đắt nhất. Mẹ nói với tôi rằng sau này tôi sẽ trở thành ngôi sao, không cần học những thứ vô dụng đó. Nhưng sau lưng lại nói với em gái: “Con phải học hành chăm chỉ, sau này mới có tiền đồ. “Đừng như chị gái con, chỉ có một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng lại ngu ngốc, chỉ có thể bị mẹ nắm trong tay, kiếm tiền cho mẹ.” Hồi nhỏ, tôi được truyền thông gọi là ngôi sao nhí thiên tài. Tôi cũng đâu ngốc đến thế chứ?
Mộng Đế Vương Ta và khuê mật Triệu Uyển Tình cùng lúc vượt cạn. Nàng sinh con gái, ta sinh con trai. Nhưng vừa lúc hài nhi cất tiếng khóc oa oa, trước mắt chúng ta lại hiện lên một loạt dòng chữ kỳ lạ: 【Haizz, nếu hai nàng ấy biết con mình đều không sống nổi quá một tuổi, chắc đau lòng chết mất thôi.】 【Đúng vậy, một đứa bị bà mẹ chồng trọng nam khinh nữ dùng mười hai cây kim thép đâm vào đầu đau đớn mà chết, một đứa thì bị hoàng đế vì sợ thế lực nhà họ Lý mà đích thân hạ lệnh hạ độc giết chết. Hai đứa trẻ này đúng là đầu thai nhầm chỗ rồi!】 【Bi thảm nhất chẳng phải hai người mẹ tốt bụng kia sao? Không chỉ mất con, còn bị tra nam tuyệt hậu, chết rồi còn bị đạo sĩ trấn hồn, vĩnh viễn không được siêu sinh.】 Nhìn thấy những dòng chữ ấy, ta và Uyển Tình không hẹn mà cùng rùng mình một cái. Sau một cái liếc mắt trao đổi ngắn ngủi, chúng ta lập tức hoán đổi hai đứa trẻ.
Thiên Hồng Mưu Liều ch.t cứu Thái hậu nương nương xong, người nói muốn ban hôn cho ta. Ta cùng thế tử Hầu phủ thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, vốn dĩ chỉ cần cầu Thái hậu ban cho một ngày lành là được. Nhưng ta lại cúi đầu, khéo léo từ chối. “Thần nữ không có ý định thành thân, chỉ mong Thái hậu cho phép thần nữ nhập Hộ Quốc Tự nửa năm, cầu phúc cho tổ mẫu đã khuất.” Dẫu sao, ta biết rõ người mà thế tử Hầu phủ thực sự yêu, chính là đại tẩu của ta.
Thiên Hồng Mưu Liều ch.t cứu Thái hậu nương nương xong, người nói muốn ban hôn cho ta. Ta cùng thế tử Hầu phủ thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, vốn dĩ chỉ cần cầu Thái hậu ban cho một ngày lành là được. Nhưng ta lại cúi đầu, khéo léo từ chối. “Thần nữ không có ý định thành thân, chỉ mong Thái hậu cho phép thần nữ nhập Hộ Quốc Tự nửa năm, cầu phúc cho tổ mẫu đã khuất.” Dẫu sao, ta biết rõ người mà thế tử Hầu phủ thực sự yêu, chính là đại tẩu của ta.
Nữ Tướng Quân Ta vì cứu Thẩm Nam Phong mà bị hủy dung. Hắn bất đắc dĩ phải cưới ta. Đêm tân hôn, hắn trợn mắt giận dữ, quát ta: “Ngươi là ả đàn bà rắn rết xấu xí vô cùng! Tự biên tự diễn trò này, chẳng qua là muốn chia rẽ ta và Yến Nhi!” Người khắp kinh thành đều đồn ta vì muốn gả cho Thẩm tướng quân đang được nhiều người theo đuổi mà không từ thủ đoạn, làm mất hết thể diện của phủ Trấn quốc tướng quân. Mười năm phòng không gối chiếc, cho đến trước khi chết, ta chỉ nhận được một câu của hắn: “Nếu có kiếp sau, ta thà tàn phế cũng không cưới ngươi.” Từng chữ như dao đâm vào tim. Từng câu như máu chảy thành sông. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm hắn bị ám sát. Thẩm Nam Phong, lần này, mong hai người đàn cầm sắt hòa minh, bạc đầu giai lão.
Công Đức Thâm Hậu Trở Thành Đạo Cụ Nhà tôi bốn đời đều là hào kiệt. Ông nội làm nông, thời loạn lạc từng liều mình dùng liềm chém đầu giặc. Bà nội là thầy thuốc, cả đời hành y cứu người, ngã xuống ngay tại phòng khám. Cha tôi là lính cứu hộ hàng hải, xông pha cứu vô số người khỏi chết đuối. Anh trai tôi là lính cứu hộ động đất, bị dư chấn chôn vùi trong đống đổ nát. Cả nhà chỉ còn mình tôi sống sót. Thầy bói bên đường nhìn thấy tôi thì giật mình phán: “Công đức trên người cô còn dày hơn cả tường thành!” Công đức có dày hay không thì tôi không biết. Nhưng có một chuyện chắc chắn… tôi rất nghèo. Để tiết kiệm chi phí, tôi mua một căn nhà giá siêu rẻ. Vừa dọn vào mới phát hiện: đây là nhà hung. Từng có người bị sát hại trong chính ngôi nhà này. Thế nhưng tôi chẳng thấy sợ hãi gì. Ánh sáng chính nghĩa bao phủ tôi, một lòng kiên cường, chẳng nao núng tí nào.
Tiếng Lòng Của Mèo Cặn Bã Tôi nuôi ẻm mèo này đã ba năm nhưng nó vẫn cứ cào cấu, gầm gừ với tôi. Thế mà với cô bạn cùng phòng mới chuyển đến, nó lại nũng nịu, quấn quýt. Cho đến khi tôi nghe được tiếng lòng của nó—— “Ghét cô ta, ghét cô ta, cô ta thật phiền phức, thật ghê tởm, xấu xí, hôi hám, có tư cách gì mà đụng vào mình chứ!” “Thích cô em khóa dưới, thơm tho mềm mại, còn cho mình bảy cây xúc xích.” “Nếu kiếp người đã hết đường thì kiếp mèo này mình chắc chắn phải giữ mình trong sạch cho cô em khóa dưới.” Cô em khóa dưới, là cách gọi thân thương mà bạn trai tôi dành cho cô bạn cùng phòng Lâm Niên Niên.
Phượng Hoàng Niết Bàn Ta và tỷ tỷ là song sinh nữ của tướng phủ. Sau khi trọng sinh, tỷ tỷ quyết định đổi cuộc đời với ta. Nàng nói: “Người làm đích nữ tướng phủ là ngươi, ta muốn trở thành vũ cơ vang danh thiên hạ.” Ở kiếp trước, nàng được gả vào Đông cung theo sự sắp đặt của phụ thân, không ngờ Thái tử hoang dâm vô đạo, mưu phản và bị tru diệt. Nàng bị ép phải tuẫn táng, cảnh tượng như một giấc mộng hư ảo. Còn ta, từ nhỏ bị bỏ rơi, lưu lạc chốn thanh lâu, tình cờ gặp gỡ Vĩnh vương, trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ. Nhìn bóng lưng nàng rời khỏi tướng phủ, trong lòng ta lạnh lùng. Nàng không biết rằng, nếu không có sự bày mưu tính kế của ta, Vĩnh vương không thể nào trở thành hoàng đế.
Làm Ơn Mắc Oán Sau khi dưa hấu trong làng chín, tôi bận rộn tới lui tìm đường tiêu thụ, không ngờ lại bị dân làng nói tôi lừa tiền của họ. “Giá anh ta thỏa thuận với thương lái cao hơn giá báo cho bà con ba hào.” “Mỗi cân dưa hấu, Lý Phong Thu đều kiếm thêm ba hào, cả làng có bao nhiêu đất? Trồng bao nhiêu dưa? Một năm, chỉ tính riêng tiền bất chính này, Lý Phong Thu đã lấy đi mấy chục vạn.” “Các người vẫn xem anh ta là ân nhân, vẫn xem anh ta là niềm hy vọng của cả làng, các người đều bị lừa!” “Đã là người làng Vương Ốc, tôi có trách nhiệm vì bà con, phát hiện hành vi kiếm tiền bất chính này, tôi phải vạch trần, phải phản đối, tôi phải bảo vệ lợi ích của bà con, không thể để mọi người bị Lý Phong Thu chiếm hời.” Nhìn những người dân làng đầy ghen ghét, tôi chỉ biết cười. Tôi đúng là nên vì các người mà chạy tới chạy lui, còn không được kiếm một xu nào. Dưa này tôi không bán nữa, tôi xem ai có thể bán được!