Sảng Văn
Ngôi Sao Nhỏ Thiên Tài Từ khi có trí nhớ, mẹ luôn nuông chiều tôi nhưng lại rất nghiêm khắc với em gái. Mẹ sẽ mua cho tôi những chiếc váy xinh đẹp nhất, nhưng lại cho em gái đi học những lớp học thêm đắt nhất. Mẹ nói với tôi rằng sau này tôi sẽ trở thành ngôi sao, không cần học những thứ vô dụng đó. Nhưng sau lưng lại nói với em gái: “Con phải học hành chăm chỉ, sau này mới có tiền đồ. “Đừng như chị gái con, chỉ có một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng lại ngu ngốc, chỉ có thể bị mẹ nắm trong tay, kiếm tiền cho mẹ.” Hồi nhỏ, tôi được truyền thông gọi là ngôi sao nhí thiên tài. Tôi cũng đâu ngốc đến thế chứ?
Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng Vỡ Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tiểu tam vác cái bụng bầu tới tận cửa. Cô ta cười toe toét, đưa cho mẹ tôi một cái đồng hồ: “Cô soi mặt vào nước tiểu mà xem lại cái bộ dạng đàn bà già nua nhà cô kìa, bảo sao chồng tôi thấy cô là buồn nôn. Tốt nhất là ly hôn sớm, tha cho chồng tôi đi. Thu dọn đồ đạc, kiếm ông già nào đó mà gả, biết đâu còn được nếm lại mùi đàn ông.” Tôi lập tức tặng cô ta hai bạt tai, rồi đè đầu cô ta xuống bắt phải quỳ gối xin lỗi mẹ tôi. Ba tôi định cản, tôi chỉ thẳng vào mặt ông ta: “Thứ gà rừng nào cũng dám dắt về nhà à? Nói thêm một câu nữa tôi bứt sạch lông nó rồi nhét vô mõm chó của ông đấy! Biến ngay! Không thì tôi đánh luôn cả ông!”
Mẹ Tôi Muốn Bán Tôi Ngày lễ tình nhân, mẹ tôi lén lút huỷ vé tàu cao tốc của tôi. Nhất quyết bắt tôi ngồi xe của cậu về quê. Nhưng vừa lên cao tốc, trước mắt tôi đột nhiên hiện ra một loạt bình luận như đang xem livestream. “Cô gái à, đừng đi! Họ định bán cô cho đối tượng xem mắt đấy!” “Làm chuyện đã lỡ rồi thì phải cưới, nhận 30 vạn tiền sính lễ!” “Bị nhốt trong nhà hơn chục năm, sinh con ra nhưng không tôn trọng con, cuối cùng còn bán con sang miền Bắc Miến Điện!”
Phúc Báo Của Chú Rể Bỏ Trốn Chú rể bỏ trốn cùng bạch nguyệt quang ngay giữa lễ cưới. Vừa ra khỏi cửa thì gặp t/ai n//ạ n xe. Bác sĩ nói: “Thương tích quá nặng, phải c/ắ/t c/ụt chân mới cứu được!” Tôi lau nước mắt, nói với bác sĩ: “Không được. Ít nhất cũng phải giữ cho anh ấy một cái x//á c còn nguyên vẹn.”
Hệ Thống Thay Đổi Cốt Truyện Xuyên vào tiểu thuyết bệnh kiều, tôi nắm trong tay khả năng thay đổi cốt truyện. Khi nam nữ chính đi dã ngoại, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi múa bút thay đổi tình tiết “mưa” thành “phân”. Nhìn cặp đôi nhân vật chính hoảng hốt hét toáng lên giữa cơn “mưa phân”, tôi cầm ô, ôm bụng cười ra tiếng gà gáy.
Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết Sau khi bố mất, đây là cái Tết đầu tiên. Mẹ theo tục lệ dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết. Mẹ vất vả chuẩn bị một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho tôi và mẹ lên bàn ăn: “Nhà các người năm nay có tang, chỉ được ăn trong bếp.” Mẹ tôi không đồng ý, bác dâu liền mắng một câu: “Xui xẻo!” Lúc này, người vừa mới bị ràng buộc với “Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết” là tôi, lập tức đứng dậy: “Phải rồi bác dâu, việc bác Cả cặp với bạn thân của bác đúng là xui thật đấy.” Bác dâu: “???” Tôi: “Họ còn có con riêng bảy tuổi rồi cơ. Vừa nãy bác Cả nói hẹn đánh bài là vì muốn đến đón năm mới với tiểu tam đó.” Bác dâu phát điên, kéo bác Cả ra ngoài đánh ghen, thế là trống ra hai chỗ ngồi. Tôi kéo mẹ ngồi xuống, nhìn đám họ hàng kỳ dị trên bàn ăn. Hê hê, tối nay đừng ai mơ được yên ổn.
Dù Là Nữ Phụ Cũng Toả Sáng Xuyên thành nữ phụ đá kê chân nặng chín mươi cân trong tiểu thuyết, ngay từ đầu tôi đã rơi vào cái bẫy tự chứng minh. “Ví tiền của tôi ban đầu có một nghìn tệ, bây giờ chỉ còn sáu trăm, bốn trăm bị mất đi chắc chắn là do cô lấy!” Đối phương thề thốt chắc nịch, vẻ mặt đầy ác ý. Nữ chính chạy đến bên tôi, giả vờ lo lắng nhưng vừa mở miệng đã bảo tôi trả lại bốn trăm tệ không có thật đó cho người khác. Nam chính mà tôi thầm thương trộm nhớ đứng một bên, cau mày, không nói một lời. Ánh mắt nhìn tôi đầy trách móc. Tôi cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt chỉ trích và hóng hớt của mọi người, tôi hất tay nữ chính ra, xin lỗi người trước mặt: “Ồ, xin lỗi, có lẽ chiếc ví này không phải của cậu.”
Trảm Phong Ký Năm ta vừa cập kê, Nhuyễn quý phi được Hoàng thượng sủng ái nhất băng hà. Trước khi qua đời, nàng để lại di ngôn, muốn ta bồi táng cùng nàng. Nguyên nhân là bởi trước lúc lâm chung, nàng mơ thấy một con bạch điểu mổ vào mắt nàng. Con bạch điểu ấy dưới mắt trái có một vết đỏ. Cả Đại Lương đều biết, trưởng nữ đích tôn của Vân gia vừa tròn cập kê, da trắng như tuyết, dưới mắt trái có một vết bớt đỏ hình đóa hoa. Nhuyễn quý phi vừa mất, Hoàng thượng lập tức hạ thánh chỉ, muốn ta và nàng cùng ngày hạ táng. Phụ thân tham lam quyền thế, mẫu thân thiên vị thứ muội, liền đưa ta tiến cung. Trên đường, ta nhảy khỏi xe ngựa, một mạch chạy tới Tước Tinh Lâu. “Vân gia Văn Cẩn, hôm nay ngộ ra thiên cơ, khẩn cầu Quốc sư thu ta làm đồ đệ!”
Thay Người Đánh Cặn Bã Để hoàn thành tâm nguyện của người ủy thác, tôi vừa xuyên vào tiểu thuyết đã bị nữ chính dùng đạo đức trói buộc. “Lộ Dao, coi như tôi cầu xin cậu trả lại suất tuyển thẳng cho tôi đi! Suất tuyển thẳng này đối với cậu chẳng có ý nghĩa gì!” “Nhưng tôi thì khác, suất tuyển thẳng này là cơ hội đổi đời duy nhất của tôi!” Nữ chính đứng trên nóc tòa nhà dạy học, nước mắt lưng tròng, trông có vẻ như đang kể khổ nhưng thực tế lời nói ra lời vào đều đang chỉ trích tôi đã cướp mất suất tuyển thẳng vốn thuộc về cô ta. Giáo viên chủ nhiệm vốn luôn nhắm vào tôi thì chẳng đoái hoài đến, cứ cứng rắn yêu cầu tôi nhường lại suất tuyểnthẳng. Máy quay chĩa vào gương mặt cực kỳ bình tĩnh của tôi, tôi nhìn màn kịch tự biên tự diễn này, trong tiếng thúc giục cùng chỉ trích của mọi người, chậm rãi mở miệng nói: “Được thôi, cậu muốn tôi nhường lại cho cậu!”
Đá Bay Nữ Chính Sảng Văn Con gái bảo mẫu nhà tôi là nữ chính của cái thể loại truyện sảng văn. Bảo mẫu ăn cắp sợi dây chuyền của mẹ tôi nên bị đuổi việc, con gái bà ta tìm đến đây để phát điên. “Tại sao mấy người giàu có chắc chắn phải so đo tính toán như vậy? Có phải các người chỉ thỏa mãn khi dồn người nghèo chúng tôi vào đường cùng không?” “Chỉ là một sợi dây chuyền thôi mà, các người có mất mát gì đâu, tại sao lại phải đuổi việc mẹ tôi?” Cô ta gào thét, hét lớn, bò lê lết trên mặt đất như điên như dại: “Là do các người ép tôi!” “Nếu không thì tôi chết cho mấy người vừa lòng!” Tôi: “Thế thì cô chết đi.”
Những Bài Học Về Tình Yêu Tôi Dành Cho Mẹ Mẹ tôi đã dành tất cả tình yêu cho tôi. Nhưng lại để lại ba căn nhà và một chiếc xe cho em trai tôi. Thế nên, sau khi đi làm, tôi mua một sợi dây chuyền ngọc trai nhựa giá 28.8 tệ tặng mẹ. Còn với chú chó của mình, tôi bỏ ra tám ngàn. Mẹ tôi tức giận, nói tôi là đồ vô ơn, là đứa con bất hiếu. Tôi chỉ vào ba quyển sổ đỏ cùng chìa khóa xe, lạnh nhạt đáp: “Mẹ à, đúng là con đã tiêu số tiền này cho chó của con, nhưng tình yêu của con, tất cả đều dành cho mẹ.”
Giành Lấy Tân Sinh Chuyện phòng the của cô gia khác hẳn người thường, khiến nữ tử khó mà chịu đựng nổi. Tiểu thư vì muốn tỏ ra hiền huệ, độ lượng nên đã tìm cho cô gia một nha hoàn thông phòng. Nha hoàn kia không ra gì, mới hầu hạ cô gia được bảy đêm thì tắt thở. Tiểu thư biết chuyện lại mắng nàng không biết liêm sỉ, phóng túng vô độ, lột sạch quần áo rồi ném vào ổ ăn mày. Sau đó, tiểu thư lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt ta. Ta bị trói chặt đưa vào phòng cô gia, run rẩy không thôi. Nhưng nửa đêm, trong phòng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của cô gia.
Tuyệt Không Tha Thứ Phu quân Thẩm Độ của ta không có khả năng sinh con. Để che mắt người đời, hắn lợi dụng lúc ta hôn mê, đưa một nam nhân lạ lên giường ta, ép ta mang thai. Nhưng sau khi ta sinh con, bà mẹ chồng liền lấy cớ ta tư thông với nam nhân lạ, nhẫn tâm ném ta xuống sông. Sau khi chết, ta mới biết, Thẩm Độ không phải không thể sinh con, mà là vì tiểu thư khuê các của phủ thừa tướng nọ nên mới giữ mình trong sạch. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm động phòng hoa chúc với hắn. Nhìn vẻ mặt lấy lòng của hắn, ta mỉm cười: “Nếu đã như vậy, đoạn duyên nghiệt ngã này, ta sẽ thay các ngươi nối lại.”
Sau Khi Nhận Tro Cốt Của Gã Cặn Bã Đã lựa chọn DINK suốt mười tám năm. (DINK: Double Income, No Kids – vợ chồng cùng đi làm, không sinh con.) Chồng tôi lấy lý do tôi không sinh con để đòi ly hôn. Tiểu tam gọi điện khiêu khích, mắng tôi là “con gà mái già không biết đẻ”. “Tôi còn trẻ, lại đang mang thai con trai, cô lấy gì đấu với tôi!” Cô ta gào lên trong điện thoại, hoàn toàn không biết rằng tôi đang ở nhà tang lễ, nhận tro cốt của gã đàn ông khốn nạn đó.
Tôi Đã Nhập Vào Thằng Con Rể Bạo Lực Con gái đến thăm mộ tôi, trên mặt lại đầy những vết bầm tím do bị đánh. Tôi theo con bé trở về nhà, nào ngờ tận mắt nhìn thấy tên súc sinh kia đang cầm chày cán bột đánh nó. Không chịu nổi nữa, con bé rút d a o đ.â m thẳng vào hắn. Trong cơn hỗn loạn, tôi nhập hồn vào thân thể của hắn ta. Khi hắn tỉnh lại, không chỉ tự khai với cảnh sát rằng mình tự đ â.m chính mình, mà còn ký vào đơn ly hôn trước mặt bao người, tình nguyện ra đi tay trắng.
Kinh Hỉ Dành Cho Phu Quân Bội Bạc Phu quân vừa trọng sinh đã nói muốn bỏ ta để cưới biểu muội của hắn. Bà mẫu sợ đến mức tát hắn một cái: “Biểu muội của ngươi bây giờ đã là quý nhân trong cung, ngươi nói lời đại nghịch bất đạo như thế là muốn hại chết cả nhà chúng ta sao?” Phu quân ngẩn ngơ. Hắn không biết, ta đã trọng sinh trước hắn bốn năm, biểu muội của hắn sớm đã bị ta đưa vào cung rồi. Kiếp trước, phu quân thiên vị biểu muội, hết lần này đến lần khác mưu hại ta. Kiếp này, ta muốn xem hắn có đủ bản lĩnh để hại hoàng đế không? À, đợi đến khi hắn phát hiện mình đã bị ta thiến từ lâu, chắc chắn sẽ càng ngạc nhiên hơn.
Tu Hú Vọng Tưởng Chiếm Tổ Chim Khách Con gái của bảo mẫu muốn lên thành phố học đại học, dù có ký túc xá nhưng lại nhất quyết đòi ở nhờ nhà tôi. Tôi không đồng ý, vậy mà cô ta lại quỳ xuống cầu xin, khiến chồng tôi hiểu lầm rằng tôi đang bắt nạt người yếu thế. Sau khi cô ta dọn vào ở, thì tự ý đụng chạm, lựa chọn quần áo và trang sức cao cấp của tôi. Tôi tức giận báo cảnh sát, chồng tôi lại trách móc rằng tôi cố tình gây khó dễ. Thật ra, tôi hiểu rất rõ. Mọi hành động của con gái bảo mẫu chỉ là để quyến rũ chồng tôi, từ đó chiếm đoạt tài sản của tôi. Đúng là một kế hoạch không cần tốn sức mà vẫn đạt được mục đích, giống như chim khách bị tu hú chiếm tổ.
Hoán Đổi Số Phận Khi nhà họ Trịnh bị giáng chức rời kinh thành, phu nhân không nỡ để con gái nhỏ cùng chịu cảnh bôn ba. Bà liền mua chuộc bà đỡ, tráo con gái mình với con gái của hàng xóm Tần gia, vốn đang chuẩn bị lên kinh nhận chức. Từ đó, hơn mười năm trôi qua trong yên bình. Thế nhưng, năm thứ hai sau khi nhà họ Trịnh trở lại kinh thành, thái tử bị phế truất, nhà họ Tần bị xử lưu đày. Phu thê Trịnh gia không đành lòng để con gái ruột phải đi xa, bèn lập mưu tráo đổi hai đứa trẻ về vị trí cũ. Ngày Trịnh Tuyết Đồng đoàn tụ với cha mẹ ruột, ta khoác bọc hành lý, chuẩn bị lên đường tìm cha mẹ đẻ đã rời kinh. Mẹ nuôi cuối cùng không nỡ, gọi giật ta lại: “Vãn Thanh, nếu con chịu cúi đầu, mềm mỏng một chút, ta sẽ thuyết phục lão gia nhận con làm nghĩa nữ. Như vậy con cũng không cần phải đến Mạc Bắc chịu khổ.” “Không cần đâu, bá mẫu.” Ta khẽ cười từ chối, không quay đầu lại, cứ thế bước đi. Mạc Bắc ư? Ta quen thuộc lắm.
Người Hối Hận Tuyệt Đối Không Phải Là Tôi Vào ngày thi đại học, thẻ dự thi của thanh mai trúc mã của bạn trai tôi bị bỏ quên ở nhà. Anh ấy nhất quyết phải tự mình quay về lấy, tôi đã khuyên anh đừng đi. Kết quả là cô ấy bị bỏ lỡ môn tổ hợp xã hội, trong cơn tuyệt vọng đã nhảy lầu tự tử. Sau này, tôi và bạn trai cùng đậu vào Thanh Hoa, lương năm lên đến hàng triệu, cuộc sống hôn nhân viên mãn. Nhưng đến ngày giỗ của thanh mai trúc mã ấy, anh ta đã đâm tôi nhiều nhát, giết chết tôi. “Là cô hại chết cô ấy. Nếu tôi giúp Hạ Hạ lấy thẻ dự thi, cô ấy đã không tuyệt vọng đến mức nhảy lầu.” Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh về ngày thi đại học. Giọng nói lo lắng của bạn trai vang bên tai: “Kiến Tinh, anh phải về lấy thẻ dự thi giúp Hạ Hạ.” Lần này, tôi mỉm cười nói: “Đi nhanh đi, nhớ cẩn thận trên đường.”
Não Yêu Của Ảnh Hậu Sau ba năm vào nghề, tôi chính thức trở thành Ảnh hậu… lười nhất trong giới. Trong lễ trao giải, khi nhận chiếc cúp từ tay Ảnh đế giành cú đúp, tôi nghẹn ngào hỏi: “Phát biểu tùy ý được không?” Ảnh đế không đáp. Tôi bám lấy micro, trịnh trọng tuyên bố: “Chia tay rồi. Từ nay chỉ phát triển sự nghiệp, không phát triển tình yêu.” Sau lưng vang lên tiếng cười bật ra đầy bất lực. Ảnh đế cao lãnh xưa nay bỗng nói: “Em đúng là phi lý quá mức.” …