Sảng Văn
Hồng Trần Báo Ứng Hạ Vân Chu vì người tình trong mộng mà khắc cốt ghi tâm, đã bỏ ra một khoản tiền lớn đặt dịch vụ giả chết, muốn vào ngày cưới giả chết thoát thân. Mang theo một số tiền lớn, trốn ra nước ngoài sống cuộc đời hạnh phúc bên bạch nguyệt quang. Thế nên vào ngày hôn lễ, theo đúng kế hoạch của hắn, viên đạn sẽ xuyên qua lồng ngực hắn, trong tuyệt vọng của tôi, hắn sẽ có được một cuộc đời mới. Nhưng khi cơn đau thật sự ập đến, tôi trong bộ váy cưới trắng tinh ôm lấy hắn vào lòng, khuôn mặt tinh xảo phủ đầy máu và nước mắt. “Đã quyết định chết, sao có thể là giả chết được? Để tôi giúp anh một tay nhé~” Tôi chưa bao giờ là một thiên kim ngốc bạch ngọt của hào môn, điều tôi muốn cũng không phải một người chồng có thể khống chế cuộc đời mình.
Tàn Tro Tình Ái Chân của Thẩm Doãn bị thương, việc điều trị cần rất nhiều tiền. Vì tai nạn đó, anh cũng thay đổi hoàn toàn. Nhưng tôi vẫn thích anh, thích đến mức bất chấp tất cả. Tôi làm ba công việc mỗi ngày, chỉ để kiếm tiền chữa trị cho anh. Cho đến một ngày… Tôi nghe ngóng được có một chuyên gia mới xuất hiện, muốn chuyển anh qua bệnh viện khác nhưng cần đặt cọc trước 3.000 tệ. Lúc đó, tôi cũng chỉ còn đúng 3.000 tệ, không hơn một xu. Nhưng ví tiền đang ở chỗ Thẩm Doãn. Tôi đến tìm anh, anh ném cái ví trống không vào tay tôi, giọng đầy trào phúng: “Hinh Hinh không vui, nên tôi mua tặng cô ấy một bó hoa.” “Em chẳng phải muốn tôi vui sao? Tôi chi tiền cho cô ấy, tôi vui rồi đấy.” “Không còn cách nào khác, chỉ có hoa hồng 3.000 tệ mới xứng với cô ấy.” Ôn Hinh, cô bạn thanh mai trúc mã của anh. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mọi thứ trở nên vô nghĩa. Khi quay lưng rời đi, điện thoại của ba tôi gọi đến: “Hôm nay là hạn chót, con thực sự quyết định vì một kẻ tàn phế mà từ bỏ quyền thừa kế gia sản sao?” Tôi im lặng một lúc, sau đó lắc đầu: “Không, con chọn từ bỏ Thẩm Doãn.”
Mẹ Ơi, Con Không Phải Cái ATM Sau khi biết tôi định dẫn bạn trai về nhà ăn Tết, chị dâu tức giận đến mức đập bàn, chỉ tay vào tôi mà mắng: “Du Nghiên! Lúc trước chính em nói không yêu đương, không yêu đương, chị mới sinh con! Giờ đứa bé đang ở tuổi cần tiền nhất, em không định lo nữa đúng không?” “Nhà em định lừa cưới sao?” “Chị muốn giới thiệu em trai ruột của chị cho em, em thì không chịu, giờ lại rẻ rúng bản thân, háo hức dắt đàn ông về nhà!” Tôi nhìn chị ta như lên cơn điên, chỉ vào đống lộn xộn dưới đất nói: “Một là chị xin lỗi tôi, hai là tôi đè đầu chị xuống bắt chị ăn hết đống này!”
Ái Tình Và Hận Ý Trên trời rơi xuống một đóa dã hoa có gai, đoạt đi vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta. Vì nàng, hắn không ngại xé bỏ hôn ước giữa chúng ta, thậm chí còn công khai làm nhục ta nơi phố chợ. Muốn ta cứ thế mà bỏ qua ư? Không thể nào! Ta nhốt tiểu tướng quân vào mật thất, đêm đêm sủng ái hắn, khiến hắn đối với ta thực tủy biết vị, muốn ngừng mà không được. Dưa hái xanh không ngọt, nhưng cũng đủ để giải khát.
Tỷ Phú Nhận Người Thân Tôi với cô bạn thân cùng tìm được bố ruột cùng một lúc. Một người là tỷ phú, một người là con ma cờ bạc. Cả lớp đều đang chúc mừng cậu ta. Chỉ vì cậu ta có được tín vật của nhà tỷ phú. “Nghe nói người bố của cậu chính là con ma cờ bạc, nợ trả không hết, cẩn thận ông ta sẽ bán cậu đi đấy.” Còn chưa bắt đầu nhận lại người thân, cậu ta đã cạch mặt tôi. Cậu ta chẳng những giật bạn trai tôi, còn đứng trước lớp bảo rằng tôi lấy trộm đồ trang sức của cậu ta nữa. Sau này, nhà tỷ phú ôm lấy tôi khóc như mưa. Và người bố là con ma cờ bạc của cậu ta đã thật sự bán đứng cậu ta.
Bề Ngoài Thanh Tao, Bên Trong Tào Lao Bố tôi ngoại tình, mẹ tôi đòi ly hôn. Bà nội – người lúc ra ngoài thì ra vẻ tao nhã như hoa cúc, về nhà thì chỉ toàn nói xàm – liền lôi sổ hộ khẩu ra. “Con dâu à, ly hôn chứ không rời nhà nhé! Mẹ chỉ nhận con thôi, tuyệt đối không nhận nó!” Mẹ tôi nghe thế mừng như mở cờ, cầm ngay sổ hộ khẩu đi trong đêm đổi họ cho tôi với chị gái. Xong xuôi, bà nội đơ người như tượng. Mẹ tôi cười tươi rói: “Mẹ ơi, mình là người một nhà mà. Giờ trong sổ hộ khẩu chỉ còn mỗi mẹ là khác họ, nhìn mà thương ghê. Hay mẹ cũng theo họ tụi con luôn đi?”
Mạnh Uyển Trạng nguyên lang đã cho một cô nhi ở nhờ trong nhà. Cô nương ấy dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu mì, hai người họ đã nảy sinh tình cảm. Vì cô nương đó, hắn không tiếc hủy hôn ước với ta, vị thanh mai hắn. Mẫu thân hắn không nỡ từ bỏ gia thế của nhà ta nên đã tự ý tìm cách đuổi vị cô nương kia đi. Nhưng trạng nguyên lang lại đổ hết tội lỗi lên đầu ta. Sau này, hắn làm quan to, quyền khuynh triều dã. Hắn trước tiên trả thù ta, thậm chí còn liên lụy cả gia tộc của ta. “Ngày đó, ngươi dùng quyền thế ép A Trí phải rời đi.” “Giờ ta cũng cho ngươi nếm thử mùi vị bị quyền thế giày xéo.” Hắn ăn nói rất đường hoàng, không hề quan tâm đến tình nghĩa phu thê suốt tám năm của chúng ta. Ta bị một nhát kiếm cắt đứt cổ họng, đau đớn mà chết, dưới thân là thi thể của mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày trạng nguyên lang muốn hủy hôn với ta.
Nỗi Khổ Của Người Giàu Vừa lên đại học, tôi đã bị bạn cùng phòng nói là nhà bán quán vỉa hè. Bạn trai giàu có của tôi cũng bị nói thành nhân viên giao hàng. Ngay cả chuỗi trung tâm thương mại của nhà tôi cũng bị nói thành là của bạn trai cô nàng! Cô nàng vênh váo khoe khoang: “Sau này bạn trai của tao sẽ thừa kế gia sản nghìn tỷ!” Nực cười. Gia sản nhà tôi cần con của một người làm công ăn lương thừa kế ư?
Con Ghẻ Nhà Họ Thẩm Năm tôi năm tuổi, mẹ dắt tôi – một đứa trẻ bẩm sinh nói lắp tái giá vào nhà họ Thẩm giàu có. Ai nấy đều nói mẹ tôi quyến rũ lắm chiêu, cho rằng chúng tôi chẳng mấy chốc sẽ bị người ta nuốt sống đến xương cũng chẳng còn. Ngày cưới, khách khứa đông đủ, ngồi kín cả sảnh tiệc. Trong căn phòng nhỏ, tôi bị mấy tiểu thư đến dự đám cưới kéo cổ áo, cười nhạo là “đồ con gh/ẻ c/âm”. Không một ai tin rằng ba dượng sẽ đứng ra bảo vệ tôi. Nhưng hôm sau, cha dượng tuyên bố trước mọi người: “Thẩm Gia Ngôn là con gái út của tôi. Con bé không câm. Nó cũng là một trong những người thừa kế của nhà họ Thẩm.”
Vong Phu Sống Lại Rồi Phu quân đã mất nhiều năm nay của ta bỗng sống lại. Hắn dẫn về một thôn phụ dáng vẻ thướt tha, cùng năm đứa trẻ có dung mạo giống hệt mình. Khi nhìn thấy Hầu phủ đã lụi bại, hắn như phát điên hỏi ta: “Hầu phủ của ta đâu?” Ta cười nói với hắn: “Vị lão bá này, lúc Hầu phủ bị sao gia, chẳng lẽ không có ai báo cho ngài hay sao?”
Cặn Bã Nên Dính Lấy Nhau Sau khi tôi cùng Tạ Sầm từ lúc hai bàn tay trắng đi đến lúc gia tài bạc triệu, bạn gái cũ của Tạ Sầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Sầm từ tay cô.” Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu vậy? Cô ta có thể nói ra những lời súc sinh như vậy. Kết quả là, trời ạ, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ bỏ sót mình cô ta, không ngờ còn có một người nữa.
Cặp Đôi Cặn Bã Bạn trai đã lén thêm một bức tranh của ánh trăng sáng vào trong triển lãm tranh của tôi. Tôi bất mãn, ánh trăng sáng lại giả bộ làm mình làm mẩy. “Dĩ Trúc, cô có thể đừng ích kỷ nhỏ mọn như thế được không? Bức tranh này chỉ thể hiện tình bạn thuần túy giữa tôi với Mộc Tắc mà thôi.” Tôi cười lạnh, quay đầu đốt cmn bức tranh đó. “Thuần tuý? Chỉ sợ là gian tình mới đúng!” “Bức tranh rác rưởi như thế mà cũng xứng đáng được trưng trong triển lãm tranh của tôi?”
Tránh Đường Để Tôi Làm Giàu Tôi là con chó trung thành của đại tiểu thư phản diện. Đại tiểu thư bảo tôi đi về phía đông, tôi tuyệt đối không đi về phía tây, đại tiểu thư bảo tôi đuổi chó, tôi tuyệt đối không đuổi gà. Cho đến khi nữ chính nghèo khó chuyển đến lớp, cô ta chế nhạo tôi là một con chó ham tiền, không có chút tự trọng. Tôi nhìn chiếc túi da cao cấp và chiếc Ferrari mà đại tiểu thư vừa tặng, ánh mắt dần trở nên kiên định. “Gâu gâu!”
Anh Đã Phản Bội Mẹ Con Tôi Con gái tôi bất ngờ ng/ất xỉu, cần ph/ẫu thu/ật khẩn cấp. Lúc đến quầy đóng tiền, tôi mới phát hiện, một triệu đồng quỹ giáo dục tôi dành dụm cho con – đã biến mất không dấu vết. Trong cơn hoảng loạn, tôi gọi cho chồng là viện trưởng Lục Đình Châu, nhờ anh ấy mở đường ưu tiên. Nhưng anh ta lạnh lùng từ chối: “Thời Nhiễm, em vì ghen tuông mà dám đem mạng sống của con ra đùa giỡn à?” “Còn muốn anh phá quy định sao?” Tôi khóc không thành tiếng, điện thoại bị cúp, gọi lại thế nào cũng không được. Con gái tôi… cũng mãi mãi không tỉnh lại. Mãi về sau tôi mới biết, số tiền cứu mạng con gái, Lục Đình Châu đã lấy để mua nhà khu trường học cho con trai của Bạch Nguyệt Quang. Thậm chí, vào ngày hoả tá/ng của con, anh ta còn cùng mẹ con cô ta ngồi xem pháo hoa suốt cả đêm.
Ác Giả Ác Báo Vì muốn cho đệ đệ chào đời đúng ngày mồng Một Tết, nương ta gắng gượng nén đau, cắn răng chịu đựng. Ta lo lắng sẽ xảy ra chuyện một xác hai mạng, bèn đi thỉnh bà đỡ đến. May mắn, đệ đệ thuận lợi chào đời, mẫu tử bình an. Nhưng cha ta chẳng những không vui mừng, mà giáng ngay một cái tát thật mạnh vào mặt ta, khiến tai ù đặc. “Đồ tiện tỳ, ngươi đã khiến cả nhà chúng ta mất đi tiền đồ sáng lạn!” Nương ta vừa tỉnh lại, đã dồn chút sức lực cuối cùng, ghì chặt đầu ta xuống, ép mạnh vào tường. “Đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi đi tìm bà đỡ, ta cũng sẽ không phải sinh đứa bé vào hôm nay!” Đầu ta bị đập đến máu chảy không ngừng, mà cha cùng tổ mẫu đứng bên cạnh lại vỗ tay cười hả hê như đang xem trò hay. Thương thế còn chưa kịp lành, bọn họ đã đem ta bán vào nơi bẩn thỉu nhất – kỹ viện. Ta chịu đựng tra tấn đến khi chết. Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình trở về đúng đêm nương chuẩn bị sinh đệ đệ. Lần này, ta khóa chặt cửa lớn, nhất quyết không để nương ra ngoài thỉnh bà mụ. “Nương à, con biết người khổ sở, nhưng vì phú quý cả nhà ta, người hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa.”
Châm Pháp Tiên Y Trong bữa tiệc độc thân trước ngày cưới, một người bạn thân của Cố Hạc Vũ hỏi anh ta. “Vũ này, còn nửa tháng nữa là cậu kết hôn với chị dâu rồi, mà người cậu nuôi bên ngoài cũng đang mang thai, cậu thấy thế nào?” Cố Hạc Vũ tỏ vẻ hài lòng và đắc ý: “Cảm giác cũng không tệ lắm.” “Cậu với chị dâu cũng quen nhau mười năm rồi, cậu không sợ bị cô ấy phát hiện rồi chia tay à?” Anh ta đầy tự tin: “Chuyện này chỉ cần che giấu tốt, Minh Châu cả đời cũng không biết đâu.” Đám bạn cười lớn: “Vũ đúng là đỉnh, bên ngoài bao nhiêu cờ cũng không làm ngã cờ nhà, bao nhiêu đàn ông mơ cũng chẳng được.” Tôi đứng phía sau cánh cửa, nghe thấy tất cả. Hóa ra cậu bé năm xưa từng hứa sẽ yêu tôi cả đời, bây giờ đã hoàn toàn đổi thay, không còn nhận ra nữa. Vậy nên, tôi cũng chuẩn bị giấu anh ta một chuyện. Ngay trong ngày cưới, tôi sẽ tặng anh ta một món quà lớn.
Hoán Đổi Nhân Duyên Ta là đại tiểu thư của phủ Lăng Dương Bá. Kiếp trước, đích mẫu vì thương yêu nữ nhi của mình, đã tráo đổi hôn sự giữa ta và đích muội. Bà để ta thực hiện hôn ước gả vào Từ gia đã suy bại, còn vì đích muội mà mở đường, đưa nàng tiến cung. Nhưng bà lại không ngờ rằng, hoàng đế không gần nữ sắc, hậu cung không có hoàng hậu, quý phi nắm quyền. Đích muội tiến cung chưa được bao lâu đã đắc tội với quý phi, bị cấm túc ba tháng. Ba tháng kỳ hạn chưa đến, đích muội liền sầu muộn mà mất, hương tiêu ngọc vẫn. Còn Từ lang thì trúng liền Tam nguyên, được thánh thượng ca ngợi hết lời, lại còn khen phụ thân và ta trọng nghĩa, hứa hẹn thủ tín bất kể giàu nghèo, trong lúc nhất thời ta trở thành tấm gương các quý nữ ở kinh thành, phong quang vô hạn. Đích mẫu thấy vậy thì hối hận không thôi. Ngày đích muội qua đời, bà ta khóc thảm thiết một hồi, thân thể cũng ngày càng suy nhược, chưa đầy một năm sau thì rời xa nhân thế. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Từ gia chủ mẫu là Ngô thị nhập phủ bái phỏng. Sau khi đích mẫu khách khí tiễn khách, bà ta liền kín đáo cùng phụ thân bàn bạc, muốn để đích muội thực hiện hôn ước. Ta cảm thấy thật buồn cười. Ở kiếp trước, đích mẫu ra đi quá sớm, chỉ nhìn thấy sự vẻ vang của Từ gia. Nào hay việc để đích muội gả vào Từ gia, thực chất là đang hại nàng?
Em Muốn Sờ Cơ Bụng Của Anh Anh tôi và mấy người bạn cùng nhau đi du lịch. Mẹ tôi gọi điện nói tôi gọi video với anh trai, quan tâm anh trai một chút. Sau khi điện thoại kết nối, trên màn hình xuất hiện một người đàn ông đang cởi trần, tôi nhìn thấy hết cơ ngực cơ bụng của người ta, không sót lại gì. Anh dùng khăn lau tóc rồi nói: “Anh của em đang tắm ở bên cạnh, sạc của cậu ấy hỏng nên sạc bên chỗ anh.” Tôi nhìn hình ảnh trên màn hình, một lúc lâu sau vẫn chưa bình tĩnh lại được. Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo đột nhiên xích lại gần ống kính, nở nụ cười xấu xa: “Nhìn thế có rõ không? Có cần hôm nào tận mắt thấy bên ngoài không?”
Tân Hôn Biến Thành Địa Ngục Bởi vì giá trị vũ lực quá cao, nên tôi tận 33 tuổi mới lấy được chồng. Ngay trong đêm tân hôn, cả nhà chồng đã nhào vô giật bộ đồ trang sức, xé rách quần áo của tôi, ép tôi đi giặt… quần lót cho ba chồng. “Cô dâu mới phải giặt đồ cũ cho nhà chồng, đây là phong tục ở quê chúng tôi đó.” “Không muốn giặt thì đưa tiền lì xì, mười vạn một cái quần lót.” Tổng cộng 16 cái, không hơn không kém. Vừa đúng bằng tiền hồi môn của tôi! Muốn thử độ phục tùng à? Tôi quay đầu nhìn chồng mới cưới. Anh ta liếc mắt một cái, cười như không cười: “Biết là em không muốn giặt rồi, vậy thì đưa tiền nhanh gọn đi. Vợ người ta cưới về ngày đầu tiên cũng phải đưa hết tiền hồi môn cho nhà chồng đó thôi.” Đù má nó chứ. Tôi không tin một trận đập không giải quyết được bọn họ. Nếu một trận không đủ, thì hai trận!
Nghe Nói Cô Ta Rất Điên Bạn cùng phòng livestream trong ký túc xá, quay lại dáng vẻ đang thay quần áo của tôi. Bởi muốn huỷ hoại tôi mà tiết lộ lộ trình buổi tối của tôi. Nhưng cô ta nào hay, tôi đã có được hệ thống thay thế hiểm ác. Những mưu mẹo cô ta dùng trên người tôi, cuối cùng sẽ đổ ụp lên trên người cô ta. Thế nên, kế hoạch chạy bộ buổi tối của tôi không hề thay đổi, thậm chí tôi còn muốn giúp đỡ cô ta một tay…