Sảng Văn
Xuyên Vào Truyện Điền Văn Xuyên vào vai một ác bà bà trong truyện điền văn, vừa mở đầu đã gặp ngay cảnh tiểu nhi tử xúi giục ta bán cháu gái để trả nợ cờ bạc cho hắn. Ta vung tay tát hắn một cái: “Cút đi! Đồ ngu!” Hắn kéo tay áo ta, vừa khóc vừa nói: “Nương, Trương đại nương đã dẫn người môi giới đến rồi, nương không không thể đổi ý được!” Trương đại nương đứng ngoài cửa lớn tiếng gọi: “Tống đại nương, con bé Chiêu Đệ nhà ngươi xinh đẹp lắm, bán vào kỹ viện thì được ba mươi lượng bạc đó!” Ta hỏi bà ta: “Nam đinh thì bán được bao nhiêu?” “Nam đinh là sức lao động, nếu bán vào cung làm thái giám có thể được đến một trăm lượng bạc!” Ta ồ một tiếng, rồi đá thẳng tiểu nhi tử đến chân bà ta: “Vậy ta bán Chiêu Muội!” “Nương, Chiêu Muội là ai chứ? Con là Diệu Tổ đây mà!”
Gia Tộc Ký Sinh Bạn trai quên đăng xuất WeChat trên máy tính của tôi, mà đúng lúc đó lại đang trò chuyện trong nhóm gia đình bên nhà anh ta. Mẹ: “Con trai, mai qua nhà Thẩm Tâm Nhã dạm hỏi, thật sự phải đưa 18 vạn sính lễ à?” Bạn trai: “Đương nhiên, dù phải vay 58 vạn cũng phải đưa cho cô ấy.” Lòng tôi thoáng vui, cảm thấy anh ấy thật sự yêu tôi. Nhưng chỉ giây sau, nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại. Bạn trai: “Dù sao sau khi đính hôn thì con sẽ báo cảnh sát, bắt họ trả lại. Đến lúc đó còn kiếm được một bảo mẫu và một kẻ sinh con miễn phí nữa.” Ba: “Người ta làm gì chịu? Dù có trả lại cũng không chịu gả nữa đâu, con nghĩ hơi nhiều rồi đấy?” Bạn trai: “Không chịu thì con dùng AI tạo ảnh nóng của cô ta, bôi nhọ thanh danh, nói là sống chung và từng phá thai với con, cuối cùng cô ta chẳng phải vẫn phải lấy con sao?” Ba: “Không tệ con trai, kế này hay đấy!” Mẹ: “Quả nhiên con trai mẹ thông minh, không tốn một xu cũng cưới được vợ!” Chị gái: “Tới lúc đó chị giúp em phát tán ảnh nóng của cô ta, hehe.” Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bạn trai gõ cửa: “Em ơi, chìa khóa xe anh để quên ở nhà em rồi, mở cửa đi.”
Công Chúa Thật, Công Chúa Giả Khi công chúa lưu lạc chốn dân gian từng làm tì nữ trong nhà ta. Cha mẹ ta đối xử với nàng rất tử tế nhưng sau khi nàng hồi cung, để xóa bỏ nỗi nhục từng làm nô tì mà cướp hết gia sản nhà ta, giết cha mẹ, bắt ca ca làm thái giám, còn ta thì bị bắt làm tì nữ rửa chân. Sau khi chết thảm, ta đã được tái sinh vào ngày nàng nhận tổ quy tông. Trước mặt nàng, ta ôm chặt lấy chân hoàng đế: “Cha! Cuối cùng con cũng tìm được người rồi!”
Cặn Bã Nên Dính Lấy Nhau Sau khi tôi cùng Tạ Sầm từ lúc hai bàn tay trắng đi đến lúc gia tài bạc triệu, bạn gái cũ của Tạ Sầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Sầm từ tay cô.” Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu vậy? Cô ta có thể nói ra những lời súc sinh như vậy. Kết quả là, trời ạ, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ bỏ sót mình cô ta, không ngờ còn có một người nữa.
Cuộc Chiến Hậu Cung Năm thứ hai lên làm hoàng hậu, ta mắc bệnh nan y nên để lại di chứng, từ đó không thể sinh nở. Hoàng thượng chuyển sang sủng ái Trân Phi, mười năm bảy thai, cưng chiều không dứt. Cho đến khi thái y quỳ dưới chân hoàng thượng, báo rằng Trân Phi sắp qua đời. Đời này, từ khi ta mắc bệnh đã định sẵn ngày chết của Trân Phi hôm nay. Dù sao kiếp trước, người chết cũng chính là ta.
Quý Phi Tâm Cơ Ta là một Quý phi, có thể nghe thấy tiếng lòng của Hoàng đế. Kiếp trước, ta luôn làm theo những suy nghĩ trong lòng Hoàng đế, hết lòng thỏa mãn mọi mong muốn của hắn. Cứ ngỡ rằng như vậy sẽ được thăng quan tiến chức, thậm chí có thể lên ngôi Hoàng hậu. Nhưng kết quả, Hoàng đế lại là một tên đê tiện. Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, hắn lại đi yêu một nữ tử làng chài bên ngoài cung. Bất chấp mọi lời dị nghị, hắn phong nàng ta làm Hoàng hậu. Còn sợ ta làm hại Hoàng hậu của hắn, hắn liền ban chết cho ta trước. Trọng sinh một lần nữa, khi nghe thấy tiếng lòng của hắn, ta liền đem mọi bí mật tiết lộ cho những kẻ đối đầu với ta. “Hoàng thượng vừa ăn vải liền bị nổi mẩn.” “Hoàng thượng dự định xử lý gia tộc ngươi.” “Hoàng thượng khen ngợi muội muội của ngươi không dứt lời.” An Phi và Thục Phi cả kinh thất sắc: “Tỷ tỷ, giờ phải làm sao đây? Xin tỷ mau nghĩ cách giúp chúng ta!”
Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi *捧杀 trước nịnh nọt khen ngợi khiến đối phương tự mãn dẫn đến sai lầm. Tôi trả lại đệm y tế giá hai chục ngàn tệ mà mẹ chồng mua. Ngăn bọn họ bán em chồng để góp tiền sính lễ cho chú em. Khuyên chồng làm việc tử tế, không đầu tư vớ vẩn. Tôi tự nhận bản thân đã bảo vệ tốt cái nhà này. Nhưng cả nhà bọn họ lại cho rằng tôi là sao chổi ngăn cản con đường tài lộc của bọn họ. Mẹ chồng lén đổi thuốc của tôi, hại tôi tái phát bệnh tim không kịp thời cứu chữa. Sống lại đời này, tôi bắt tay với hệ thống ban thưởng phủng sát. Một câu nịnh hót là được thưởng tới mười nghìn tệ. Tôi nhìn số dư trong tài khoản không ngừng tăng thì khóe môi cũng không nhịn được mà vểnh lên. Các người thích nhảy vào biển lửa hả? Vậy để tôi cho các người thêm mồi lửa.
Chồng Tôi Và Bạch Nguyệt Quang Cùng Nhau Bay Màu Tôi vừa xác nhận mình mang thai, về đến nhà thì phát hiện trong nhà trống không một bóng người. Trên bàn chỉ có mảnh giấy mà chồng tôi để lại. Anh ấy nói mình bị trầm cảm, cần lái xe đi du lịch tự chữa lành trong vòng 8 tháng. Hiện tại đã cùng với “bạch nguyệt quang” của anh ta bon bon trên đường cao tốc rồi. Tôi thì cuống hết cả lên. Xe trong nhà vốn đang hỏng phanh, còn chưa kịp sửa xong. Lỡ mà anh ta đ âm ch .t người thật thì phải làm sao đây?
Nghe Nói Cô Ta Rất Điên Bạn cùng phòng livestream trong ký túc xá, quay lại dáng vẻ đang thay quần áo của tôi. Bởi muốn huỷ hoại tôi mà tiết lộ lộ trình buổi tối của tôi. Nhưng cô ta nào hay, tôi đã có được hệ thống thay thế hiểm ác. Những mưu mẹo cô ta dùng trên người tôi, cuối cùng sẽ đổ ụp lên trên người cô ta. Thế nên, kế hoạch chạy bộ buổi tối của tôi không hề thay đổi, thậm chí tôi còn muốn giúp đỡ cô ta một tay…
Tỷ Phú Nhận Người Thân Tôi với cô bạn thân cùng tìm được bố ruột cùng một lúc. Một người là tỷ phú, một người là con ma cờ bạc. Cả lớp đều đang chúc mừng cậu ta. Chỉ vì cậu ta có được tín vật của nhà tỷ phú. “Nghe nói người bố của cậu chính là con ma cờ bạc, nợ trả không hết, cẩn thận ông ta sẽ bán cậu đi đấy.” Còn chưa bắt đầu nhận lại người thân, cậu ta đã cạch mặt tôi. Cậu ta chẳng những giật bạn trai tôi, còn đứng trước lớp bảo rằng tôi lấy trộm đồ trang sức của cậu ta nữa. Sau này, nhà tỷ phú ôm lấy tôi khóc như mưa. Và người bố là con ma cờ bạc của cậu ta đã thật sự bán đứng cậu ta.
Xuyên thành Lâm Đại Ngọc Xuyên không thành Lâm Đại Ngọc, mười năm sau ta bước vào Giả phủ. Giả Bảo Ngọc liền xông tới hỏi: “Muội muội có tên tự không?” Ta đáp: “Trận chiến tại miếu Sơn Thần, chắc hẳn người trong kinh thành đều đã biết đến danh tính của ta rồi.” “Thêm nữa, đừng gọi ta là muội muội, hãy gọi ta là Lâm Giáo Đầu.”
Hệ Thống Thay Đổi Cốt Truyện Xuyên vào tiểu thuyết bệnh kiều, tôi nắm trong tay khả năng thay đổi cốt truyện. Khi nam nữ chính đi dã ngoại, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi múa bút thay đổi tình tiết “mưa” thành “phân”. Nhìn cặp đôi nhân vật chính hoảng hốt hét toáng lên giữa cơn “mưa phân”, tôi cầm ô, ôm bụng cười ra tiếng gà gáy.
Ác Giả Ác Báo Vì muốn cho đệ đệ chào đời đúng ngày mồng Một Tết, nương ta gắng gượng nén đau, cắn răng chịu đựng. Ta lo lắng sẽ xảy ra chuyện một xác hai mạng, bèn đi thỉnh bà đỡ đến. May mắn, đệ đệ thuận lợi chào đời, mẫu tử bình an. Nhưng cha ta chẳng những không vui mừng, mà giáng ngay một cái tát thật mạnh vào mặt ta, khiến tai ù đặc. “Đồ tiện tỳ, ngươi đã khiến cả nhà chúng ta mất đi tiền đồ sáng lạn!” Nương ta vừa tỉnh lại, đã dồn chút sức lực cuối cùng, ghì chặt đầu ta xuống, ép mạnh vào tường. “Đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi đi tìm bà đỡ, ta cũng sẽ không phải sinh đứa bé vào hôm nay!” Đầu ta bị đập đến máu chảy không ngừng, mà cha cùng tổ mẫu đứng bên cạnh lại vỗ tay cười hả hê như đang xem trò hay. Thương thế còn chưa kịp lành, bọn họ đã đem ta bán vào nơi bẩn thỉu nhất – kỹ viện. Ta chịu đựng tra tấn đến khi chết. Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình trở về đúng đêm nương chuẩn bị sinh đệ đệ. Lần này, ta khóa chặt cửa lớn, nhất quyết không để nương ra ngoài thỉnh bà mụ. “Nương à, con biết người khổ sở, nhưng vì phú quý cả nhà ta, người hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa.”
Mỗi Bông Tuyết Đều Có Tội Vào ngày sinh nhật bạn trai tôi, mẹ anh ta đã vun vén anh ta và hoa khôi của trường thành một “cặp đôi tương lai” của Thanh Hoa. Hoa khôi đưa tặng anh ta chiếc đồng hồ Vacheron Constantin trị giá mấy vạn tệ, mẹ anh ta cười đến mức không khép nổi miệng, nói rằng chỉ có như vậy mới xứng đáng với “cậu con trai Thanh Hoa tương lai” của bà ta. Còn tôi, cô bạn gái vừa đạt thủ khoa toàn tỉnh, điểm cao hơn anh ta hẳn 27 điểm trong mắt bà ta, lại chỉ là một “con ở nghèo kiết xác” nên cút vào bếp rửa bát. Tôi xách chiếc tiramisu tự tay làm, đứng trước cửa nhà họ Trần, tiếng cười nói vui vẻ lọt ra từ khe cửa như một chậu nước bẩn hắt thẳng vào mặt tôi. “Tiểu Dự à, vẫn là Tiểu Hiểu hiểu chuyện nhất. Con xem, người ta tặng con cái đồng hồ này Vacheron Constantin đấy! Thế mới xứng với thân phận sinh viên Thanh Hoa tương lai của nhà ta chứ!” Đó là giọng của bà mẹ chồng tương lai Lưu Phương the thé và cay nghiệt, từng câu từng chữ như muốn khoe mẽ với cả thiên hạ. Cửa mở ra. Trần Dự đứng ở cửa, trông thấy tôi thì nụ cười trên môi khựng lại. Anh ta mặc chiếc sơ mi hàng hiệu mới tinh, trên cổ tay là chiếc đồng hồ sáng lấp lánh, đâm nhói mắt tôi. “Khả Khả, em đến rồi.” Anh ta định nắm tay tôi nhưng tôi nghiêng người tránh đi.
Trảm Phong Ký Năm ta vừa cập kê, Nhuyễn quý phi được Hoàng thượng sủng ái nhất băng hà. Trước khi qua đời, nàng để lại di ngôn, muốn ta bồi táng cùng nàng. Nguyên nhân là bởi trước lúc lâm chung, nàng mơ thấy một con bạch điểu mổ vào mắt nàng. Con bạch điểu ấy dưới mắt trái có một vết đỏ. Cả Đại Lương đều biết, trưởng nữ đích tôn của Vân gia vừa tròn cập kê, da trắng như tuyết, dưới mắt trái có một vết bớt đỏ hình đóa hoa. Nhuyễn quý phi vừa mất, Hoàng thượng lập tức hạ thánh chỉ, muốn ta và nàng cùng ngày hạ táng. Phụ thân tham lam quyền thế, mẫu thân thiên vị thứ muội, liền đưa ta tiến cung. Trên đường, ta nhảy khỏi xe ngựa, một mạch chạy tới Tước Tinh Lâu. “Vân gia Văn Cẩn, hôm nay ngộ ra thiên cơ, khẩn cầu Quốc sư thu ta làm đồ đệ!”
Châm Pháp Tiên Y Trong bữa tiệc độc thân trước ngày cưới, một người bạn thân của Cố Hạc Vũ hỏi anh ta. “Vũ này, còn nửa tháng nữa là cậu kết hôn với chị dâu rồi, mà người cậu nuôi bên ngoài cũng đang mang thai, cậu thấy thế nào?” Cố Hạc Vũ tỏ vẻ hài lòng và đắc ý: “Cảm giác cũng không tệ lắm.” “Cậu với chị dâu cũng quen nhau mười năm rồi, cậu không sợ bị cô ấy phát hiện rồi chia tay à?” Anh ta đầy tự tin: “Chuyện này chỉ cần che giấu tốt, Minh Châu cả đời cũng không biết đâu.” Đám bạn cười lớn: “Vũ đúng là đỉnh, bên ngoài bao nhiêu cờ cũng không làm ngã cờ nhà, bao nhiêu đàn ông mơ cũng chẳng được.” Tôi đứng phía sau cánh cửa, nghe thấy tất cả. Hóa ra cậu bé năm xưa từng hứa sẽ yêu tôi cả đời, bây giờ đã hoàn toàn đổi thay, không còn nhận ra nữa. Vậy nên, tôi cũng chuẩn bị giấu anh ta một chuyện. Ngay trong ngày cưới, tôi sẽ tặng anh ta một món quà lớn.
Lời Thì Thầm Trong Câm Lặng Chồng tôi có một gia đình khác ở bên ngoài, bọn họ đều nghĩ tôi không biết. Nhưng bọn họ lại không biết rằng, người phụ nữ đó là do tôi cẩn thận dạy dỗ ra. Họ muốn đuổi tôi tay trắng ra khỏi nhà, nhưng bọn họ không ngờ mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Dù sao thì, đã làm điều xấu thì sao có thể không nhận quả báo được chứ?
Đừng Đùa Với Hàng Xóm Từ chuyến du lịch trở về, tôi phát hiện chỗ đỗ xe của mình bị chiếm mất. Chụp ảnh biển số xe đăng vào nhóm cư dân suốt hai mươi phút mà chẳng ai nhận. Tôi bực mình, lập tức gọi xe kéo đến kéo đi. Lúc này chủ xe mới hốt hoảng đuổi theo đòi lại. Tôi cười nhạt: “Vừa hay, tiện thể thanh toán luôn phí kéo xe nhé.”
Cô Ấy Không Muốn Chịu Khổ Một Mình Sinh viên được tài trợ ấy rất thích kéo mọi người cùng mình “chịu khổ “. Trời nắng nóng đổ lửa trong buổi huấn luyện quân sự, tôi tự bỏ tiền túi mua coca lạnh mời cả lớp uống giải nhiệt. Vậy mà cô ta lại đứng ra, mở miệng là bắt đầu giảng đạo lý: “Như Như, tôi biết gia đình bạn có điều kiện, nhưng tiền của chú bạn đâu phải từ trên trời rơi xuống. Bạn nên biết nghĩ cho cha mẹ, đừng tiêu xài phung phí như thế này.” “Chưa kể huấn luyện quân sự là để rèn luyện ý chí, hành động của bạn như vậy là phá vỡ trật tự.” Sau đó, khi trời nắng tới 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá, cùng bạn cùng phòng xem show giải trí. Cô ta chẳng thèm hỏi han gì, xông vào là tắt ngay điều hòa. “Tối nay cũng không nóng lắm. Hồi tôi còn ở quê, trời hơn ba mươi độ cũng không dám mở quạt. Các bạn là vì chưa từng chịu khổ, nên chẳng biết tiết kiệm là gì.” Nghe đến đó, tôi lập tức gọi điện cho ba, bảo dừng luôn việc tài trợ cho cô ta. Thích chịu khổ lắm đúng không? Từ nay trở đi, tôi để cô chịu khổ cho đủ!
Hoán Đổi Số Phận Khi nhà họ Trịnh bị giáng chức rời kinh thành, phu nhân không nỡ để con gái nhỏ cùng chịu cảnh bôn ba. Bà liền mua chuộc bà đỡ, tráo con gái mình với con gái của hàng xóm Tần gia, vốn đang chuẩn bị lên kinh nhận chức. Từ đó, hơn mười năm trôi qua trong yên bình. Thế nhưng, năm thứ hai sau khi nhà họ Trịnh trở lại kinh thành, thái tử bị phế truất, nhà họ Tần bị xử lưu đày. Phu thê Trịnh gia không đành lòng để con gái ruột phải đi xa, bèn lập mưu tráo đổi hai đứa trẻ về vị trí cũ. Ngày Trịnh Tuyết Đồng đoàn tụ với cha mẹ ruột, ta khoác bọc hành lý, chuẩn bị lên đường tìm cha mẹ đẻ đã rời kinh. Mẹ nuôi cuối cùng không nỡ, gọi giật ta lại: “Vãn Thanh, nếu con chịu cúi đầu, mềm mỏng một chút, ta sẽ thuyết phục lão gia nhận con làm nghĩa nữ. Như vậy con cũng không cần phải đến Mạc Bắc chịu khổ.” “Không cần đâu, bá mẫu.” Ta khẽ cười từ chối, không quay đầu lại, cứ thế bước đi. Mạc Bắc ư? Ta quen thuộc lắm.