Sảng Văn

Bụi Trần Lắng Đọng

Bụi Trần Lắng Đọng Vị hôn phu của tôi cầu hôn chị gái tôi. Mọi người đều nghĩ tôi sẽ làm loạn. Ngay cả chị ấy cũng khuyên tôi nên nhường chị em một chút. Nhưng không ai ngờ, tôi bình thản chúc phúc cho họ. Thậm chí còn công bố hôn sự giữa tôi và thái tử giới hào môn, Thẩm Vọng. Xin lỗi nhé. Từ giờ, tôi không diễn phim ngược tâm nữa, mà đổi sang kịch bản nữ chính sảng văn.

Tuyệt Không Tha Thứ

Tuyệt Không Tha Thứ Phu quân Thẩm Độ của ta không có khả năng sinh con. Để che mắt người đời, hắn lợi dụng lúc ta hôn mê, đưa một nam nhân lạ lên giường ta, ép ta mang thai. Nhưng sau khi ta sinh con, bà mẹ chồng liền lấy cớ ta tư thông với nam nhân lạ, nhẫn tâm ném ta xuống sông. Sau khi chết, ta mới biết, Thẩm Độ không phải không thể sinh con, mà là vì tiểu thư khuê các của phủ thừa tướng nọ nên mới giữ mình trong sạch. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm động phòng hoa chúc với hắn. Nhìn vẻ mặt lấy lòng của hắn, ta mỉm cười: “Nếu đã như vậy, đoạn duyên nghiệt ngã này, ta sẽ thay các ngươi nối lại.”

Tái Sinh Trong Hận Thù

Tái Sinh Trong Hận Thù Năm ta cập kê, vị hôn phu vì cứu người mà mất mạng. Cha liền lo liệu chọn vị hôn phu khác cho ta. Người được cứu là Thần phi Hứa Thục Nguyệt được hoàng đế sủng ái nhất, hoàng đế còn xây cho nàng ta một tòa kim ốc, muốn giấu người trong lòng. Hứa Thục Nguyệt cảm kích ân cứu mạng, lại biết được đối phương đã đính hôn với ta, liền cùng hoàng đế đến tận cửa, còn mang theo tấm bảng trinh tiết do hoàng đế ban tặng. Cha quỳ xuống đất, cầu xin họ thu hồi thánh mệnh nhưng Hứa Thục Nguyệt lấy cớ nữ tử thì phải giữ gìn trinh tiết, bắt ta phải thủ tiết trọn đời với vị hôn phu. Không chỉ vậy, nàng còn đích thân đưa ta đi xuất giá. Ta hàm lệ bái đường nhưng lại bị nhà chồng coi là người không may mắn, ngày ngày bị ức hiếp đánh đập, cuối cùng còn bị một chén rượu độc đưa ta đi theo phu quân. Cùng ngày, tin tức hoàng đế vì Hứa Thục Nguyệt mà giải tán hậu cung đã lan truyền khắp thiên hạ. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày họ đến cửa. Ta che giấu mối hận trong lòng, bày tiệc khoản đãi Hứa Thục Nguyệt và hoàng đế. Đêm đó, ta tiến vào Lưu Vân Các nơi hoàng đế tạm nghỉ.

Nàng Là Sự Cứu Rỗi

Nàng Là Sự Cứu Rỗi Hồi nhỏ ta bị bệnh sốt cao, đích tỷ lo lắng cho ta nên sau khi thành thân đã gả ta cho tiểu thúc tử của mình. Phu quân ta chơi bời lêu lổng, ăn chơi trác táng, ngày ngày chỉ biết trêu mèo chọc chó. Tỷ phu là người thanh lãnh tự kiềm chế, ngay thẳng chính trực nhưng lại bị một nữ tử yếu đuối quấn lấy, hắn do dự không quyết, dây dưa không dứt, cho đến khi nữ tử kia mang thai. Đích tỷ đau lòng lắm, nhìn thấy phu quân ta tay xách lồng chim, lắc lư đi lại, liền nhắm mắt thở dài, hỏi ta: “Hai tỷ muội chúng ta không thể mãi chôn chân ở đây, có đi không?” Ta quay đầu nhìn phu quân ngu ngơ của mình, gật đầu, dứt khoát nói: “Đi.” Tỷ tỷ đi đâu, ta đi đó. Ngay khi hai ta đang chuẩn bị bỏ trốn thì phát hiện phu quân ta đang kề dao vào cổ đại ca, mắt liếc xéo, môi cong lên, ánh mắt lạnh lùng: “Đi, quỳ xuống xin lỗi đại tẩu rồi mau chóng giải quyết nữ tử đó đi.” Chàng nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không thì nàng dâu của lão tử cũng muốn chạy.” Sau đó nhìn về phía ta đang run rẩy trong góc, tủi thân nói: “Vãn Vãn, nàng không cần ta nữa sao?”

Phu Nhân Phản Kích

Phu Nhân Phản Kích Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư. Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính. Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được. Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia. Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này. Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta. Đồ ngốc. Đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế. Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.

Tu Hú Vọng Tưởng Chiếm Tổ Chim Khách

Tu Hú Vọng Tưởng Chiếm Tổ Chim Khách Con gái của bảo mẫu muốn lên thành phố học đại học, dù có ký túc xá nhưng lại nhất quyết đòi ở nhờ nhà tôi. Tôi không đồng ý, vậy mà cô ta lại quỳ xuống cầu xin, khiến chồng tôi hiểu lầm rằng tôi đang bắt nạt người yếu thế. Sau khi cô ta dọn vào ở, thì tự ý đụng chạm, lựa chọn quần áo và trang sức cao cấp của tôi. Tôi tức giận báo cảnh sát, chồng tôi lại trách móc rằng tôi cố tình gây khó dễ. Thật ra, tôi hiểu rất rõ. Mọi hành động của con gái bảo mẫu chỉ là để quyến rũ chồng tôi, từ đó chiếm đoạt tài sản của tôi. Đúng là một kế hoạch không cần tốn sức mà vẫn đạt được mục đích, giống như chim khách bị tu hú chiếm tổ.

Ám Vệ Bận Rộn

Ám Vệ Bận Rộn Làm ám vệ thật bận rộn. Vì kiếm tiền, ta đồng thời làm ám vệ cho sáu vị hoàng tử. Bởi vì quy củ của ám vệ là không bao giờ lộ mặt, cho nên việc ta làm thêm chưa từng bị phát hiện. Vì thế, ta to gan lớn mật, lại nhận thêm công việc từ phủ Thất hoàng tử. Kết quả, ngày đầu tiên nhậm chức, Thất hoàng tử liền sai ta đi ám sát ám vệ số một bên cạnh Đại hoàng tử. Chết tiệt, đó chính là đại hiệu của ta mà.

Cuộc Chiến Hoàng Quyền

Cuộc Chiến Hoàng Quyền Tân khoa Trạng nguyên có dung mạo như Phan An. Chỉ vì giữa biển người nhìn hắn thêm một lần, hắn liền cho rằng ta đã động lòng. Không lâu sau, thê tử của Trạng nguyên bị người làm nhục, xác vứt nơi hoang vu. Mọi người đều đồn rằng, trưởng công chúa ta đây là kẻ điên rồ, giết thê đoạt phu, làm đủ chuyện xấu không kiêng nể ai. Trạng nguyên lang thâm tình như biển, thà chết chứ không khuất phục. Nào ai biết, vị Trạng nguyên lang mà người người tán dương, từng quỳ trước điện của ta suốt ba ngày ba đêm, chỉ để cầu ta thương xót. Sau khi ta giúp hắn từng bước thăng tiến, hắn lại đếm từng tội trạng của ta, tự tay đem ta lăng trì mà chết. Đến lúc chết ta mới biết, vị thê tử tầm thường kia, lại chính là muội muội lưu lạc nhân gian của ta, kẻ giết nàng cũng chính là hắn. Trùng hợp thay, ta trọng sinh rồi. Lần này, trưởng công chúa điên cuồng thật sự sẽ nổi điên.

Họa Quốc Yêu Phi

Họa Quốc Yêu Phi Ta cùng tỷ tỷ là song sinh. Nhưng cao tăng lại đoán mệnh, bảo rằng ta là hồ yêu chuyển thế, về sau sẽ trở thành yêu phi mê hoặc quân vương. Gia tộc giấu kín thân phận của ta, đưa ta đến Pháp Hoa Tự để tu tâm dưỡng tính. Đã mười sáu năm kể từ khi ta thanh tu. Hầu như ta đã quên mất mình là yêu, chỉ một lòng muốn trở thành người lương thiện. Nhưng vào lúc này, hoàng hậu đang được sủng ái nhất lục cung lại mộng thấy, có một nữ tử họ Thẩm sau này sẽ đoạt mất Phượng vị của nàng. Thế là, tỷ tỷ sắp xuất giá của ta đã bị bọn sơn tặc thay nhau chà đạp, chịu đựng nhục nhã mà chết. Ta ôm lấy thân xác nàng, khóc đến cạn khô nước mắt. Ba tháng sau, hoàng đế lên núi cầu phúc, vừa gặp đã si mê ta. Hắn hỏi liệu ta có nguyện ý theo hắn trở về hoàng cung không. Ta nghĩ, danh xưng “yêu phi họa quốc” này, ta phải ngồi cho vững.  

Giành Lấy Tân Sinh

Giành Lấy Tân Sinh Chuyện phòng the của cô gia khác hẳn người thường, khiến nữ tử khó mà chịu đựng nổi. Tiểu thư vì muốn tỏ ra hiền huệ, độ lượng nên đã tìm cho cô gia một nha hoàn thông phòng. Nha hoàn kia không ra gì, mới hầu hạ cô gia được bảy đêm thì tắt thở. Tiểu thư biết chuyện lại mắng nàng không biết liêm sỉ, phóng túng vô độ, lột sạch quần áo rồi ném vào ổ ăn mày. Sau đó, tiểu thư lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt ta. Ta bị trói chặt đưa vào phòng cô gia, run rẩy không thôi. Nhưng nửa đêm, trong phòng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của cô gia.

Không Là Nữ Phụ

Không Là Nữ Phụ Tôi trở thành nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết, vì bảo vệ nữ chính mà suýt bị xâm hại, vừa bước vào lớp đã bị mọi người bịa đặt trước mặt: “Bạch Á sao, đừng nhìn vẻ ngoài thanh cao của cô ta, thực ra sau lưng đối mặt với con trai thì dâm lắm!” “Các cậu không biết đâu, ba ngày trước, tôi tận mắt nhìn thấy cô ta đi theo một người đàn ông vào ngõ nhỏ trước trường học…” Mặt đối phương đầy vẻ đê tiện, trong lớp nói năng vô sỉ, nhất thời khiến cả lớp cười ồ lên. Nữ chính bạch liên hoa đứng một bên, vẻ mặt lo lắng muốn thay tôi giải thích nhưng lại chậm chạp không chịu giúp tôi nói ra sự thật lúc đầu. Nam chính thanh mai trúc mã với tôi từ nhỏ, vì muốn bảo vệ danh tiếng của bạch liên hoa, cũng lựa chọn lạnh lùng đứng nhìn trước cảnh người nọ vu oan giá hoạ cho tôi. Còn tôi không vội không vàng, nắm chặt chiếc điện thoại đã mở sẵn chế độ ghi âm trong tay, nhanh chân đi đến trước mặt hắn ta, chỉ vào hắn ta lớn tiếng nói: “Vương Việt, chẳng phải mấy ngày trước cậu tỏ tình với tôi bị từ chối sao? Nhục đến nỗi phải ở trước mặt nhiều bạn học như vậy bịa đặt vu khống tôi để trả thù sao?”  

Thứ Nữ Trùng Sinh

Thứ Nữ Trùng Sinh Sau khi ta cứu Tạ Chiêu ra khỏi đám cháy, đích tỷ vì bịt miệng đã nhốt ta trong biển lửa. Dung nhan bị hủy hoại, ta gánh chịu tiếng xấu mưu hại đích tỷ, quyến rũ thế tử. Người đời mắng ta là kẻ xấu xí hay làm trò, Đích tỷ nói ta không biết liêm sỉ, Ngay cả phụ thân cũng ép ta gả cho mã phu độc nhãn ở trang tử để bảo vệ danh tiếng cho gia tộc. Lúc ấy, ta đã hỏi Tạ Chiêu khoanh tay đứng nhìn một câu: “Ta cứu ngươi, đáng phải chịu kết cục như thế này sao?” Hắn lạnh lùng đáp: “Cứu? Ta còn chưa trị tội ngươi vì đã làm phiền ta gặp A Dao.” Lòng ta như tro tàn, ngày họ thành thân đã cùng họ đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày xảy ra hỏa hoạn. Lần này, ta khóa chặt cửa viện, để ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn.

Hoán Đổi Số Phận

Hoán Đổi Số Phận Khi nhà họ Trịnh bị giáng chức rời kinh thành, phu nhân không nỡ để con gái nhỏ cùng chịu cảnh bôn ba. Bà liền mua chuộc bà đỡ, tráo con gái mình với con gái của hàng xóm Tần gia, vốn đang chuẩn bị lên kinh nhận chức. Từ đó, hơn mười năm trôi qua trong yên bình. Thế nhưng, năm thứ hai sau khi nhà họ Trịnh trở lại kinh thành, thái tử bị phế truất, nhà họ Tần bị xử lưu đày. Phu thê Trịnh gia không đành lòng để con gái ruột phải đi xa, bèn lập mưu tráo đổi hai đứa trẻ về vị trí cũ. Ngày Trịnh Tuyết Đồng đoàn tụ với cha mẹ ruột, ta khoác bọc hành lý, chuẩn bị lên đường tìm cha mẹ đẻ đã rời kinh. Mẹ nuôi cuối cùng không nỡ, gọi giật ta lại: “Vãn Thanh, nếu con chịu cúi đầu, mềm mỏng một chút, ta sẽ thuyết phục lão gia nhận con làm nghĩa nữ. Như vậy con cũng không cần phải đến Mạc Bắc chịu khổ.” “Không cần đâu, bá mẫu.” Ta khẽ cười từ chối, không quay đầu lại, cứ thế bước đi. Mạc Bắc ư? Ta quen thuộc lắm.

Thế Tử Phi Hung Mãnh

Thế Tử Phi Hung Mãnh Ta sống lại vào ngày mới gả vào Hầu phủ. Biểu muội của phu quân hành lễ với ta. “Trân nhi bái kiến biểu tẩu!” Ta vội vàng đỡ nàng dậy, thuận tay bắt mạch cho nàng. “Đây chính là ngoại thất phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật đúng là một người đẹp, mau đứng dậy đi! “Muội còn đang mang thai, đừng để mệt mỏi.” Khách khứa đầy sảnh: “???” Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. “Nàng nói bậy bạ gì vậy? Biểu muội còn trong sạch, sao nàng có thể vu khống…” Biểu muội vẻ mặt tủi thân đột nhiên quay đầu nôn khan. “Ọe~” Ta: “Cái gì? Chàng không thừa nhận sao? Chẳng lẽ là… cưỡng bức? “Biểu muội đừng sợ, có gì ấm ức cứ nói với biểu tẩu, biểu tẩu sẽ làm chủ cho muội!”

Xé Nát Trà Xanh

Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”

Châm Pháp Tiên Y

Châm Pháp Tiên Y Trong bữa tiệc độc thân trước ngày cưới, một người bạn thân của Cố Hạc Vũ hỏi anh ta. “Vũ này, còn nửa tháng nữa là cậu kết hôn với chị dâu rồi, mà người cậu nuôi bên ngoài cũng đang mang thai, cậu thấy thế nào?” Cố Hạc Vũ tỏ vẻ hài lòng và đắc ý: “Cảm giác cũng không tệ lắm.” “Cậu với chị dâu cũng quen nhau mười năm rồi, cậu không sợ bị cô ấy phát hiện rồi chia tay à?” Anh ta đầy tự tin: “Chuyện này chỉ cần che giấu tốt, Minh Châu cả đời cũng không biết đâu.” Đám bạn cười lớn: “Vũ đúng là đỉnh, bên ngoài bao nhiêu cờ cũng không làm ngã cờ nhà, bao nhiêu đàn ông mơ cũng chẳng được.” Tôi đứng phía sau cánh cửa, nghe thấy tất cả. Hóa ra cậu bé năm xưa từng hứa sẽ yêu tôi cả đời, bây giờ đã hoàn toàn đổi thay, không còn nhận ra nữa. Vậy nên, tôi cũng chuẩn bị giấu anh ta một chuyện. Ngay trong ngày cưới, tôi sẽ tặng anh ta một món quà lớn.

Nữ Phụ Độc Ác

Nữ Phụ Độc Ác Là một nữ phụ độc ác, ngay khi ta sắp dùng trâm cài rạch nát dung nhan để hãm hại nữ chính, bỗng nhiên trước mắt hiện ra những dòng chữ kỳ lạ— 【Dung mạo còn, giang sơn còn!! Con gái, đừng làm chuyện dại dột!! Con gái ngoan có làm vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nữ chính, ngược lại, thuốc trị thương của con đã bị cô ta động tay động chân, rạch mặt rồi cũng không hồi phục được, cả đời hối hận!】 【Thời này mà vẫn có người thương cảm nữ phụ à? Chẳng phải chỉ là một kẻ làm nền, tô điểm thêm hào quang cho nữ chính hay sao?】 【Nhưng mà… xét cho cùng, nữ phụ vốn là đệ nhất mỹ nhân trong truyện! Xót xa cho nhan sắc này thì có gì sai? Dù sao thì, sau khi thành thân, sau khi bị hủy dung cô ấy cũng sẽ bị nam phụ ruồng bỏ, rồi bị đày đến chốn phong trần mà chịu đọa đày thôi!】 【Vì cô ta là tuyệt sắc giai nhân, nếu không hủy dung trước khi kết hôn, làm sao nữ chính có cơ hội tiếp cận nam chính chứ? Mau chóng lui xuống sân khấu, nhường chỗ cho đôi chính đi nào.】 Bàn tay ta run lên, trâm cài rơi xuống đất. Chuyện gì thế này?

Nữ Đại Phu

Nữ Đại Phu Sau khi mẹ ta chữa khỏi đôi mắt mù lòa cho cha, ông bắt đầu chê bai mẹ. Chê mẹ váy áo thô sơ, chê mẹ sớm bạc đầu, chê đôi tay mẹ thô ráp xấu xí. Khi thấy cha lấy trộm tiền của mẹ đi thanh lâu, ta khóc lóc chạy về nhà mách mẹ. Bà bình tĩnh xoa đầu ta, bảo ta đi thu dọn hành lý. Hôm sau, cha đã ngã từ trên giường xuống, vừa khóc vừa mò mẫm gọi tên mẹ. Còn mẹ lại nắm tay ta, không chút do dự bỏ đi. Cha quên mất, mẹ có khả năng khiến mắt ông sáng trở lại, cũng có khả năng khiến ông mù trở lại.

Khương Lưu

Khương Lưu Công chúa coi trọng phu quân của ta. Đêm hòa ly, ta được một chiếc kiệu khiêng vào phủ Nhiếp chính vương. Hắn lạnh lùng nói: “Tối nay sẽ bái đường thành thân, có ý kiến gì thì có thể viết thư bỏ vào cái hòm gỗ nhỏ ở cửa, ta sẽ vứt đi mỗi ngày một lần.” “Đừng hiểu lầm, ta chỉ thấy tên phu quân cũ của nàng không vừa mắt nên mới cưới nàng mà thôi.” Nửa đêm không ngủ được, ta đi dạo trong phủ. Thấy hắn quỳ trước bài vị tổ tiên, miệng lẩm bẩm, còn có chút tinh thần phân liệt: “Đúng vậy, con đã thành thân với Khương Lưu.” “Con có kém hơn tên phu quân cũ của nàng không? Phải làm sao đây, rất cấp bách.” “Nếu ủng hộ con giết chết tên phu quân cũ của nàng thì xin hãy giữ im lặng.”

Tự Do Tự Tại

Tự Do Tự Tại Năm thứ tư sau khi xuyên không, ta đã sinh cho Ngụy Minh một trai một gái. Đến sinh nhật năm sáu tuổi của bọn trẻ, ta đan tặng cho chúng những chiếc khăn quàng cổ. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn cảm ơn nhưng quay lưng lại đã tháo khăn quàng ra vứt đi. Một đứa nói tay nghề của ta không tốt bằng ma ma, một đứa nói quà ta tặng không đáng giá bằng quà của Ngụy Minh. Còn đêm hôm đó, Ngụy Minh không về nhà. Nghe nói thanh mai bị bệnh, hắn vội vã đi thăm. Ta chống chọi với cơn bệnh, đứng chờ trong gió tuyết cả đêm, mới đưa được tờ giấy hòa li đến tay hắn. Ngụy Minh hơi sững sờ: “A Âm, đừng náo loạn nữa, về chuẩn bị bữa sáng cho bọn trẻ đi.” Ta lắc đầu, mặt tái nhợt: “Không náo loạn, lần này ta rất nghiêm túc.”