Sảng Văn

Khương Lưu

Khương Lưu Công chúa coi trọng phu quân của ta. Đêm hòa ly, ta được một chiếc kiệu khiêng vào phủ Nhiếp chính vương. Hắn lạnh lùng nói: “Tối nay sẽ bái đường thành thân, có ý kiến gì thì có thể viết thư bỏ vào cái hòm gỗ nhỏ ở cửa, ta sẽ vứt đi mỗi ngày một lần.” “Đừng hiểu lầm, ta chỉ thấy tên phu quân cũ của nàng không vừa mắt nên mới cưới nàng mà thôi.” Nửa đêm không ngủ được, ta đi dạo trong phủ. Thấy hắn quỳ trước bài vị tổ tiên, miệng lẩm bẩm, còn có chút tinh thần phân liệt: “Đúng vậy, con đã thành thân với Khương Lưu.” “Con có kém hơn tên phu quân cũ của nàng không? Phải làm sao đây, rất cấp bách.” “Nếu ủng hộ con giết chết tên phu quân cũ của nàng thì xin hãy giữ im lặng.”

Hàng Xóm Bất Ổn

Hàng Xóm Bất Ổn Hàng xóm đối diện sau khi mang thai đã yêu cầu tôi đưa con mèo của mình đi. Sáng sớm đã gửi cho tôi một tin nhắn dài như bom tấn: [Xin chào, tôi là 503, vợ tôi mang thai được hai tháng rồi, mong cô có thể đưa con mèo đi.] [Thứ nhất, vợ tôi sợ mèo, nếu không cẩn thận bị mèo dọa mà sinh non thì cô phải chịu trách nhiệm.] [Thứ hai, nếu con mèo kêu sẽ không tốt cho việc dưỡng thai của vợ tôi, cô phải chịu trách nhiệm.] [Thứ ba, nếu con mèo của cô ra ngoài chạy lung tung, không may đụng phải vợ tôi thì cô phải chịu trách nhiệm.] Tôi nhìn chú mèo con mới ba tháng tuổi trong lòng mà chìm vào suy tư. Chỉ thế này thôi mà cũng có thể đe dọa được một bà bầu sao? Không biết còn tưởng đứa con nhà gã là tôi đẻ hộ. Vì thế, tôi quay sang chụp lại màn hình rồi chuyển tiếp vào nhóm chat của cư dân, kèm theo dòng chữ: [Xin chào mọi người, vì vợ hàng xóm 503 của tôi mang thai rồi nên sợ mèo.] [Mong mọi người hợp tác đưa thú cưng trong nhà đi, nếu không sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm!] Trong nháy mắt, cả nhóm chat cư dân đều nổ tung.  

Người Hối Hận Tuyệt Đối Không Phải Là Tôi

Người Hối Hận Tuyệt Đối Không Phải Là Tôi Vào ngày thi đại học, thẻ dự thi của thanh mai trúc mã của bạn trai tôi bị bỏ quên ở nhà. Anh ấy nhất quyết phải tự mình quay về lấy, tôi đã khuyên anh đừng đi. Kết quả là cô ấy bị bỏ lỡ môn tổ hợp xã hội, trong cơn tuyệt vọng đã nhảy lầu tự tử. Sau này, tôi và bạn trai cùng đậu vào Thanh Hoa, lương năm lên đến hàng triệu, cuộc sống hôn nhân viên mãn. Nhưng đến ngày giỗ của thanh mai trúc mã ấy, anh ta đã đâm tôi nhiều nhát, giết chết tôi. “Là cô hại chết cô ấy. Nếu tôi giúp Hạ Hạ lấy thẻ dự thi, cô ấy đã không tuyệt vọng đến mức nhảy lầu.” Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh về ngày thi đại học. Giọng nói lo lắng của bạn trai vang bên tai: “Kiến Tinh, anh phải về lấy thẻ dự thi giúp Hạ Hạ.” Lần này, tôi mỉm cười nói: “Đi nhanh đi, nhớ cẩn thận trên đường.”

Ái Tình Và Hận Ý

Ái Tình Và Hận Ý Trên trời rơi xuống một đóa dã hoa có gai, đoạt đi vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta. Vì nàng, hắn không ngại xé bỏ hôn ước giữa chúng ta, thậm chí còn công khai làm nhục ta nơi phố chợ. Muốn ta cứ thế mà bỏ qua ư? Không thể nào! Ta nhốt tiểu tướng quân vào mật thất, đêm đêm sủng ái hắn, khiến hắn đối với ta thực tủy biết vị, muốn ngừng mà không được. Dưa hái xanh không ngọt, nhưng cũng đủ để giải khát.

Hủy Hôn Cũng Phải Có Phong Cách

Hủy Hôn Cũng Phải Có Phong Cách Sau khi đính hôn, gia đình bạn trai tôi bất ngờ gửi yêu cầu “chỉ hoàn tiền, không trả hàng”. Họ còn đệ đơn kiện tôi lên đồ/n c/ông a .n, tố cá/o tôi nhận sính lễ giá c .ắ/t cổ. “Bây giờ là năm 2024 rồi, ai còn lấy sính lễ để cưới xin chứ!” “Thưa cả/nh s/át, chuyện này là vi phạm pháp luật đó ạ!” “Lại còn đòi sáu mươi sáu triệu, muốn lấy mạng nhà tôi à!” Đối mặt với sự trơ trẽn vô lý của nhà bạn trai, tôi không nói nhiều, lập tức đồng ý trả tiền. Mẹ anh ta được đà lấn tới: “Thấy con biết điều vậy là tốt đấy, sau này cưới rồi nhớ chăm sóc con trai bác cho tử tế nhé.” “Ráng đẻ cho bác hai đứa cháu trai, thế là cả nhà yên ổn rồi.” Tôi bật cười thành tiếng. Cưới à? Ai thèm cưới cái nhà này chứ! Tối hôm đó, tôi tổ chức hẳn một “lễ hoàn sính lễ” cực kỳ hoành tráng. Sáng hôm sau, cả nhà bạn trai đã nổi như cồn trên mạng xã hội.

Tu Hú Vọng Tưởng Chiếm Tổ Chim Khách

Tu Hú Vọng Tưởng Chiếm Tổ Chim Khách Con gái của bảo mẫu muốn lên thành phố học đại học, dù có ký túc xá nhưng lại nhất quyết đòi ở nhờ nhà tôi. Tôi không đồng ý, vậy mà cô ta lại quỳ xuống cầu xin, khiến chồng tôi hiểu lầm rằng tôi đang bắt nạt người yếu thế. Sau khi cô ta dọn vào ở, thì tự ý đụng chạm, lựa chọn quần áo và trang sức cao cấp của tôi. Tôi tức giận báo cảnh sát, chồng tôi lại trách móc rằng tôi cố tình gây khó dễ. Thật ra, tôi hiểu rất rõ. Mọi hành động của con gái bảo mẫu chỉ là để quyến rũ chồng tôi, từ đó chiếm đoạt tài sản của tôi. Đúng là một kế hoạch không cần tốn sức mà vẫn đạt được mục đích, giống như chim khách bị tu hú chiếm tổ.

Trung Thu, Cả Nhà Đều Nghĩ Rằng Tôi Đã Chết

Trung Thu, Cả Nhà Đều Nghĩ Rằng Tôi Đã Chết Kỳ nghỉ Trung thu, công ty phát quà tặng cho nhân viên là một hộp cua lông. Sợ cua bị hỏng, tôi đặc biệt xách theo nó về nhà ngay sau khi tan làm. Không ngờ còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của bố chồng. “Chuyện tốt đây! Tạ Du gặp tai nạn rồi, bị nghiền nát luôn! Chắc chắn là chết rồi!” Mẹ chồng cũng cười đến không khép miệng lại được: “Con gà không biết đẻ trứng đó, tôi đã sớm muốn đuổi nó ra khỏi nhà rồi!” Đúng lúc này, điện thoại tôi nhận được thông báo tin tức về vụ tai nạn liên hoàn trên tuyến đường bắt buộc phải đi qua để về nhà. Mà cái tên được nhắc đến trong tin tức kia, Tạ Du chính là tôi. Nhưng người lái xe hôm nay lại là chồng tôi.

Phúc Báo Của Chú Rể Bỏ Trốn

Phúc Báo Của Chú Rể Bỏ Trốn Chú rể bỏ trốn cùng bạch nguyệt quang ngay giữa lễ cưới. Vừa ra khỏi cửa thì gặp t/ai n//ạ n xe. Bác sĩ nói: “Thương tích quá nặng, phải c/ắ/t c/ụt chân mới cứu được!” Tôi lau nước mắt, nói với bác sĩ: “Không được. Ít nhất cũng phải giữ cho anh ấy một cái x//á c còn nguyên vẹn.”

Nỗi Khổ Của Người Giàu

Nỗi Khổ Của Người Giàu Vừa lên đại học, tôi đã bị bạn cùng phòng nói là nhà bán quán vỉa hè. Bạn trai giàu có của tôi cũng bị nói thành nhân viên giao hàng. Ngay cả chuỗi trung tâm thương mại của nhà tôi cũng bị nói thành là của bạn trai cô nàng! Cô nàng vênh váo khoe khoang: “Sau này bạn trai của tao sẽ thừa kế gia sản nghìn tỷ!” Nực cười. Gia sản nhà tôi cần con của một người làm công ăn lương thừa kế ư?

Làm Dâu Chứ Không Làm Nô

Làm Dâu Chứ Không Làm Nô Dì của mẹ chồng tôi nhập viện, tôi và chồng cùng đến thăm. Nhân cơ hội này, mẹ chồng đề nghị tôi ở lại trông đêm cho dì. Chồng tôi cũng góp lời: “Toàn là người nhà cả, giúp một tay thôi mà, đừng ích kỷ quá.” Tôi lập tức rút điện thoại gọi cho chị họ: “Sao, mẹ mày sinh hai đứa con gái một đứa con trai đều ch .t hết rồi à? Giờ phải nhờ con người khác đến hầu hạ sao?”

Nữ Phụ Độc Ác

Nữ Phụ Độc Ác Là một nữ phụ độc ác, ngay khi ta sắp dùng trâm cài rạch nát dung nhan để hãm hại nữ chính, bỗng nhiên trước mắt hiện ra những dòng chữ kỳ lạ— 【Dung mạo còn, giang sơn còn!! Con gái, đừng làm chuyện dại dột!! Con gái ngoan có làm vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nữ chính, ngược lại, thuốc trị thương của con đã bị cô ta động tay động chân, rạch mặt rồi cũng không hồi phục được, cả đời hối hận!】 【Thời này mà vẫn có người thương cảm nữ phụ à? Chẳng phải chỉ là một kẻ làm nền, tô điểm thêm hào quang cho nữ chính hay sao?】 【Nhưng mà… xét cho cùng, nữ phụ vốn là đệ nhất mỹ nhân trong truyện! Xót xa cho nhan sắc này thì có gì sai? Dù sao thì, sau khi thành thân, sau khi bị hủy dung cô ấy cũng sẽ bị nam phụ ruồng bỏ, rồi bị đày đến chốn phong trần mà chịu đọa đày thôi!】 【Vì cô ta là tuyệt sắc giai nhân, nếu không hủy dung trước khi kết hôn, làm sao nữ chính có cơ hội tiếp cận nam chính chứ? Mau chóng lui xuống sân khấu, nhường chỗ cho đôi chính đi nào.】 Bàn tay ta run lên, trâm cài rơi xuống đất. Chuyện gì thế này?

Châm Pháp Tiên Y

Châm Pháp Tiên Y Trong bữa tiệc độc thân trước ngày cưới, một người bạn thân của Cố Hạc Vũ hỏi anh ta. “Vũ này, còn nửa tháng nữa là cậu kết hôn với chị dâu rồi, mà người cậu nuôi bên ngoài cũng đang mang thai, cậu thấy thế nào?” Cố Hạc Vũ tỏ vẻ hài lòng và đắc ý: “Cảm giác cũng không tệ lắm.” “Cậu với chị dâu cũng quen nhau mười năm rồi, cậu không sợ bị cô ấy phát hiện rồi chia tay à?” Anh ta đầy tự tin: “Chuyện này chỉ cần che giấu tốt, Minh Châu cả đời cũng không biết đâu.” Đám bạn cười lớn: “Vũ đúng là đỉnh, bên ngoài bao nhiêu cờ cũng không làm ngã cờ nhà, bao nhiêu đàn ông mơ cũng chẳng được.” Tôi đứng phía sau cánh cửa, nghe thấy tất cả. Hóa ra cậu bé năm xưa từng hứa sẽ yêu tôi cả đời, bây giờ đã hoàn toàn đổi thay, không còn nhận ra nữa. Vậy nên, tôi cũng chuẩn bị giấu anh ta một chuyện. Ngay trong ngày cưới, tôi sẽ tặng anh ta một món quà lớn.

Cơn Ác Mộng Ngày Tết

Cơn Ác Mộng Ngày Tết Bạn trai lừa tôi về quê anh ta ăn Tết. Hành lý còn chưa kịp đặt xuống, mẹ anh ta đã đẩy tôi vào bếp. “Rửa bát, lau nhà, nửa tiếng làm mười món.” Tôi chỉ có thể vừa khóc vừa… đốt cháy cả căn bếp. Trên bàn ăn, bố anh ta trước mặt họ hàng điên cuồng khoác lác: “Sinh viên đại học thì có gì ghê gớm? Giờ không phải cũng cầu xin gả vào nhà tôi à?” “Muốn vào gia phả nhà này đâu dễ thế! Ít nhất phải sinh cho tôi năm đứa con trai!” “Còn đứng đó làm gì? Mau lại đây rót rượu đi, không thấy ly của ba cạn rồi sao?” Tôi cười tươi đáp lại: “Dạ được ạ!” Sau đó, quay đầu, dùng chai rượu đập thẳng vào đầu bạn trai đang im lặng bên cạnh. Bạn trai tôi bật khóc nức nở. “Anh có nói gì đâu! Sao lại đập anh?!”

Tàn Tro Tình Ái

Tàn Tro Tình Ái Chân của Thẩm Doãn bị thương, việc điều trị cần rất nhiều tiền. Vì tai nạn đó, anh cũng thay đổi hoàn toàn. Nhưng tôi vẫn thích anh, thích đến mức bất chấp tất cả. Tôi làm ba công việc mỗi ngày, chỉ để kiếm tiền chữa trị cho anh. Cho đến một ngày… Tôi nghe ngóng được có một chuyên gia mới xuất hiện, muốn chuyển anh qua bệnh viện khác nhưng cần đặt cọc trước 3.000 tệ. Lúc đó, tôi cũng chỉ còn đúng 3.000 tệ, không hơn một xu. Nhưng ví tiền đang ở chỗ Thẩm Doãn. Tôi đến tìm anh, anh ném cái ví trống không vào tay tôi, giọng đầy trào phúng: “Hinh Hinh không vui, nên tôi mua tặng cô ấy một bó hoa.” “Em chẳng phải muốn tôi vui sao? Tôi chi tiền cho cô ấy, tôi vui rồi đấy.” “Không còn cách nào khác, chỉ có hoa hồng 3.000 tệ mới xứng với cô ấy.” Ôn Hinh, cô bạn thanh mai trúc mã của anh. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mọi thứ trở nên vô nghĩa. Khi quay lưng rời đi, điện thoại của ba tôi gọi đến: “Hôm nay là hạn chót, con thực sự quyết định vì một kẻ tàn phế mà từ bỏ quyền thừa kế gia sản sao?” Tôi im lặng một lúc, sau đó lắc đầu: “Không, con chọn từ bỏ Thẩm Doãn.”

Trọng Sinh Trả Thù Tra Nam

Trọng Sinh Trả Thù Tra Nam Kinh thành đồn thổi, Vương gia yêu ta hơn cả yêu bản thân mình. Nhưng sau khi đăng cơ, lại phong một nha hoàn trong phủ ta làm hoàng hậu. “Nếu không phải cần ngươi thay nàng đỡ đao kiếm thì ta đã để ngươi sớm chết rồi!” Hắn lột da rút xương ta, làm quạt cho nha hoàn hắn yêu. Hắn giết cả nhà ta, treo trên tường thành cho bá tánh cười chê. Mở mắt lần nữa, trở về đêm tân hôn. Ta làm chủ, gả nha hoàn Vương gia yêu nhất cho một tên mã phu. Hắn tức giận, đâm chết mã phu. Ta cười khẩy, thế này đã không chịu được rồi, sau này nếu ngươi vui vẻ thì coi như ta vô năng!

Phản Kích Bạn Cùng Phòng

Phản Kích Bạn Cùng Phòng Đồ lót của bạn cùng phòng tôi đã không giặt không thay được vài ngày, chúng nó bốc lên mùi cá tanh tưởi, mặc xong còn treo lên đầu giường tôi. Giáo viên phụ trách đến kiểm tra phòng ngủ bị cái mùi này làm cho ói mửa lại chỗ, vậy nên đã trừ điểm chuyên cần vệ sinh của tôi. Bạn cùng phòng đứng một bên lại không giải thích gì cả. Ngày hôm ấy cả trường học đều bắt đầu biết tôi có mùi…

Tuyệt Không Tha Thứ

Tuyệt Không Tha Thứ Phu quân Thẩm Độ của ta không có khả năng sinh con. Để che mắt người đời, hắn lợi dụng lúc ta hôn mê, đưa một nam nhân lạ lên giường ta, ép ta mang thai. Nhưng sau khi ta sinh con, bà mẹ chồng liền lấy cớ ta tư thông với nam nhân lạ, nhẫn tâm ném ta xuống sông. Sau khi chết, ta mới biết, Thẩm Độ không phải không thể sinh con, mà là vì tiểu thư khuê các của phủ thừa tướng nọ nên mới giữ mình trong sạch. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm động phòng hoa chúc với hắn. Nhìn vẻ mặt lấy lòng của hắn, ta mỉm cười: “Nếu đã như vậy, đoạn duyên nghiệt ngã này, ta sẽ thay các ngươi nối lại.”

Nhân Định Thắng Thiên

Nhân Định Thắng Thiên Năm bảy tuổi, trong thôn có một thầy tướng số đến. Ông nói ta mệnh mỏng, là trời sinh tiện mệnh, khắc cha mẹ, còn không bằng ăn mày. Còn muội muội ta là tướng ẩn phượng, định mệnh phải gả vào hoàng gia, hưởng vinh hoa phú quý. Từ ngày đó, cha đuổi ta ra chuồng heo, ngày ngày phải cùng heo giành ăn Còn muội muội thì trở thành bảo bối của cả nhà, mặc quần là áo lụa. Dân làng ghét bỏ ta, muốn đuổi ta ra khỏi làng. Nhưng ta không tin vào số mệnh, ta chỉ tin chính mình.

Tỷ Phú Nhận Người Thân

Tỷ Phú Nhận Người Thân Tôi với cô bạn thân cùng tìm được bố ruột cùng một lúc. Một người là tỷ phú, một người là con ma cờ bạc. Cả lớp đều đang chúc mừng cậu ta. Chỉ vì cậu ta có được tín vật của nhà tỷ phú. “Nghe nói người bố của cậu chính là con ma cờ bạc, nợ trả không hết, cẩn thận ông ta sẽ bán cậu đi đấy.” Còn chưa bắt đầu nhận lại người thân, cậu ta đã cạch mặt tôi. Cậu ta chẳng những giật bạn trai tôi, còn đứng trước lớp bảo rằng tôi lấy trộm đồ trang sức của cậu ta nữa. Sau này, nhà tỷ phú ôm lấy tôi khóc như mưa. Và người bố là con ma cờ bạc của cậu ta đã thật sự bán đứng cậu ta.

Cặp Đôi Cặn Bã

Cặp Đôi Cặn Bã Bạn trai đã lén thêm một bức tranh của ánh trăng sáng vào trong triển lãm tranh của tôi. Tôi bất mãn, ánh trăng sáng lại giả bộ làm mình làm mẩy. “Dĩ Trúc, cô có thể đừng ích kỷ nhỏ mọn như thế được không? Bức tranh này chỉ thể hiện tình bạn thuần túy giữa tôi với Mộc Tắc mà thôi.” Tôi cười lạnh, quay đầu đốt cmn bức tranh đó. “Thuần tuý? Chỉ sợ là gian tình mới đúng!” “Bức tranh rác rưởi như thế mà cũng xứng đáng được trưng trong triển lãm tranh của tôi?”