Sảng Văn
Người Thương Không Phải Là Tôi Đã ba ngày kể từ khi tôi và bạn trai chiến tranh lạnh. Tôi tình cờ phát hiện một tệp tài liệu trong máy tính của anh ấy có tên là “Tình yêu cả đời”. Từng câu từng chữ đều được chắt lọc kỹ càng, tình cảm chân thành sâu sắc, nhưng nhân vật nữ chính trong đó… lại là mối tình đầu của anh.
Thẩm Tri Vi Khi nhìn thấy tờ hưu thư đó là lúc ta vừa mới ngơi tay sau cả đêm chăm sóc bà mẫu đang trọng bệnh. Mở đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi, ta nghe Trình Triết Nam nghiêm nghị nói: “Ta biết nàng không phạm lỗi gì, nhưng vì Mặc Vũ Nhu đã bị hưu, ta cũng đành phải hưu nàng mới có thể bảo vệ nàng ấy.” Mặc Vũ Nhu vừa bị hưu, lập tức có người vì nàng ta mà bỏ thê tử của mình, vậy thì nữ nhân bị giễu cợt, đẩy lên đầu sóng ngọn gió lúc này, không ai khác chính là ta. Trình Triết Nam vì nàng thanh mai mà hắn luôn đơn phương này, đã tốn rất nhiều tâm tư. Ta tức giận, ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, bên tai là tiếng ồn ào. “Thẩm tiểu thư, người mau tỉnh lại đi.” Ta cau mày mở mắt, người đang lo lắng nhìn ta là Mặc Vũ Nhu. Nàng ta mặc một bộ đồ màu xanh nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo có chút yếu đuối, dường như chỉ cần nói lớn tiếng cũng sẽ khiến cho nàng ta giật mình. Ta loạng choạng đứng dậy, vịn tay nha hoàn gần đó, đẩy đám người ra, chạy về viện của mình. Nhìn bức tranh mới thêu nửa mặt treo trong phòng, ta siết chặt tay, cuối cùng cũng tin rằng, ta đã được tái sinh về ba năm trước, lúc này ta vẫn chưa đính hôn với Trình Triết Nam.
Thế Gia Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đến hồi kết. Thiên hạ thống nhất, tân đế đăng cơ. Nữ tử đã cùng hắn đồng cam cộng khổ, không rời không bỏ, nay được ban một chén rượu độc. Còn ta chính là hoàng hậu sắp được hắn đón vào cung, đích nữ của Vương gia, huệ duệ của danh môn. Ta nhìn nữ tử uống chén rượu độc: “Ngươi biết vì sao ta đến không?” Nàng cười lạnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán: “Sợ ta không chết?” “Không phải.” Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng: “Là sợ ngươi chết.”
Đừng Đùa Với Hàng Xóm Từ chuyến du lịch trở về, tôi phát hiện chỗ đỗ xe của mình bị chiếm mất. Chụp ảnh biển số xe đăng vào nhóm cư dân suốt hai mươi phút mà chẳng ai nhận. Tôi bực mình, lập tức gọi xe kéo đến kéo đi. Lúc này chủ xe mới hốt hoảng đuổi theo đòi lại. Tôi cười nhạt: “Vừa hay, tiện thể thanh toán luôn phí kéo xe nhé.”
Ngôi Sao Nhỏ Thiên Tài Từ khi có trí nhớ, mẹ luôn nuông chiều tôi nhưng lại rất nghiêm khắc với em gái. Mẹ sẽ mua cho tôi những chiếc váy xinh đẹp nhất, nhưng lại cho em gái đi học những lớp học thêm đắt nhất. Mẹ nói với tôi rằng sau này tôi sẽ trở thành ngôi sao, không cần học những thứ vô dụng đó. Nhưng sau lưng lại nói với em gái: “Con phải học hành chăm chỉ, sau này mới có tiền đồ. “Đừng như chị gái con, chỉ có một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng lại ngu ngốc, chỉ có thể bị mẹ nắm trong tay, kiếm tiền cho mẹ.” Hồi nhỏ, tôi được truyền thông gọi là ngôi sao nhí thiên tài. Tôi cũng đâu ngốc đến thế chứ?
Ta Là Công Chúa Cơ Mà Ta xuyên đến thân thể một vị công chúa vô dụng. Chỉ vì nhìn thám hoa nhiều hơn một chút, liền bị phò mã tát một bạt tai, đẩy xuống ao sen. Hắn nói là muốn cho ta một bài học nhớ đời. Ta lập tức xông vào trong cung tố cáo. Hoàng đế lại chỉ phạt phò mã ba mươi trượng. Hắn chịu xong hình phạt, còn có thể bò dậy đe dọa ta. Ta lập tức quyết định, cũng nên cho hắn một bài học nhớ đời. Ví như… lấy mạng hắn!
Kế Hoạch Phản Công Trong Thanh Lâu Ta và muội muội cùng nhau tiến vào thanh lâu. Nàng sợ sự dơ bẩn dâm loạn trong thanh lâu, ta liền cố gắng khắp nơi che chở, nguyện làm trò chơi dưới thân người khác. Ta đem hết tiền kiếm được cho nàng học hành, ăn uống, vui chơi. Khiến nàng từ nhỏ đã thông thạo cầm kỳ thi họa, dùng một bài 《 Kinh hồng khúc 》 làm kinh diễm khắp nơi. Nhưng nàng vừa được gả vào vương tộc, liền bắt đầu chê bai thân phận của ta. Không những cắt đứt quan hệ, thậm chí còn tàn nhẫn cắt lưỡi, lột da, sau đó ném ta vào núi hoang, gọi mấy con chó đói đến gặm thịt, lột da ta làm thành một tấm thảm, đặt trước cửa cho người ta giẫm đạp. Nàng đứng bên cạnh nhìn, cười rất tươi. Ta vẫn luôn không hiểu vì sao nàng lại đối xử tàn nhẫn với ta như vậy. Cho đến một ngày. Nàng đứng trước thi thể ta, cười tươi như hoa mà nói: “Tỷ tỷ à, thật sự không còn cách nào khác, ai bảo Thất hoàng tử lại luôn thích tỷ cơ chứ.”
Quận Chúa Độc Hành Phu quân của ta – vị tướng quân đã xuất chinh ba năm, nay khải hoàn trở về, bên cạnh lại có một nữ tử mang thai sắp đến kỳ sinh nở. Nữ tử ấy thân hình mảnh mai như liễu rủ, ánh mắt như mang vài phần phong tình, dịu dàng yếu đuối nhìn ta. “Nô gia không dám tranh giành tướng quân với phu nhân, chỉ cầu xin phu nhân cho phép tiểu nữ tử được ở bên cạnh tướng quân. Dù là làm nô tỳ, tiểu nữ tử cũng cam tâm tình nguyện.” Còn phu quân của ta, ánh mắt nhìn ta như thể ta chính là kẻ chia rẽ bọn họ, một kẻ ác nhân không hơn không kém. Ta thầm cười lạnh trong lòng. Chuyện này, ta không gánh! Nhanh chóng nắm lấy tay nàng ta, ta rút ra thư hòa ly mà đã viết sẵn từ vài năm trước. “Đừng thế chứ! Đây, thư hòa ly này giao cho ngươi, từ giờ ngươi là tướng quân phu nhân! Chúc hai người bách niên giai lão!” Nói xong, không để người phía sau có cơ hội phản ứng, ta xoay người bỏ chạy, không hề ngoảnh đầu lại.
Bạn Trai Lấy Tôi Thế Thân, Tôi Quay Sang Và Kết Hôn Với Chú Giám Đốc Điều Hành Của Anh Ta Tết năm nay, tôi theo bạn trai Phó Hằng về quê ra mắt nhóm bạn thân từ nhỏ của hắn. Tửu lượng kém, tôi gục xuống bàn, lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Phó Hằng và đám bạn thân. “Ê, Tống Dao, bạn gái cũ mà mày mãi không quên đã về nước ăn Tết rồi. Nghe nói lần này không đi nữa đâu.” “Thế còn bạn gái thay thế mà mày dùng để chữa lành vết thương lòng thì tính sao?” Phó Hằng nhanh chóng đưa ra quyết định: “Tết nhất mà chia tay thì xui xẻo lắm. Đợi qua mùng bảy rồi chia, đúng sinh nhật của Tống Dao, tao có thể nhân dịp đó cầu hôn luôn.” Lời của Phó Hằng hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng mà tôi còn đang níu kéo. Tôi viện cớ đi vệ sinh, gọi điện cho Phó Huyền Dạ: “Hôn ước vẫn giữ, tôi sẽ kết hôn. Nhưng đội phù rể đón dâu, tôi muốn tự chọn một người.” Phó Huyền Dạ sảng khoái đồng ý: “Được, cô nói đi.” “Cháu trai anh — Phó Hằng.”
Thoáng Thấy Người Ở Nhân Gian Nương tử hầu phủ có thai rồi. Nàng ta tìm được một phương thuốc dân gian, nói là uống vào thì có thể sinh được con trai. Nhưng suy cho cùng là thuốc thì có ba phần độc. Bởi lý do cẩn thận, nàng ta bèn phái người bắt một nữ tử mang thai, đổ thuốc vào trong miệng nàng ấy. Lại sợ không kịp đợi, tối đó liền mổ bụng của đối phương, chỉ để nhìn một cái phương thuốc này có tác dụng hay không. Cái thai trong bụng nữ tử đó thật sự là con trai, nương tử hầu phủ vui mừng khôn xiết. Nàng ta tiện tay chỉ vào ta, bảo ta mang thi thể của đối phương, cùng mới đứa bé đã không còn sự sống kia, ném vào trong bãi tha ma. Ta là ai? Là tỳ nữ vẩy nước quét nhà tầm thường nhất trong hầu phủ này. Cũng là muội muội…. của nữ tử vô tội bị hại kia.
Bạn Cùng Phòng Là “Hoa Sen Trắng” Nhà của bạn cùng phòng trọng nam khinh nữ. Mẹ của cô ta muốn gả cô ta cho một người què, để đổi lấy tiền cho anh trai thiểu năng trí tuệ của cô ta. Tôi cứu cô ta nhưng lại bị cô ta đánh ngất rồi đưa cho anh trai của cô ta. Cô ta nói: “Nếu cậu đã muốn làm Bồ Tát sống như thế, thôi thì gả cho anh trai của tôi, làm chị dâu của tôi cũng tốt lắm đó!” Trong lúc trốn chạy, tôi ngoài ý muốn trở thành người thực vật. Còn cô ta thì dùng tôi để làm bàn đạp gián tiếp, dốc lòng trở thành một người nổi tiếng trên mạng. Mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại.
Bà Nội Muốn Làm Vua Sau khi ba tôi qua đời vì tai nạn giao thông, bà nội không những âm thầm lấy hết tiền bồi thường mà còn đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà. Mẹ dẫn tôi lang thang ngoài đường, suýt nữa thì ch.t đói. Về sau, mẹ rửa bát thuê, bán xiên nướng mưu sinh, không chỉ nuôi sống tôi, mà còn mở được quán, mua được nhà. Mười năm sau, bà nội đột ngột xuất hiện. Bà ta nói, chúng tôi nên “báo hiếu thay cho ba”, phải chăm sóc bà lúc tuổi già.
Xé Nát Đồng Nghiệp Giả Vờ Mang Thai Đi Nhờ Xe Ngày đầu tiên đi làm, tôi nhận được một tin nhắn “xin đi nhờ xe”: 【Tôi hiện đang mang thai 3 tuần, do không biết lái xe, và để đảm bảo an toàn cho đứa con trong bụng, cần các đồng nghiệp luân phiên đưa đón.】 【Qua điều tra, xe của cô có giá trị hơn 400.000 tệ, mới mua chưa đến một năm, rất phù hợp với tiêu chuẩn dùng xe của tôi. Hôm nay tan làm, cô sẽ đưa tôi về nhà.】 【Tôi không làm thêm giờ, vui lòng thu dọn đồ đạc trước giờ chấm công, rời công ty đúng giờ.】 Tôi nhíu mày, ngay lập tức trả lời: 【Nếu cô không cần mặt mũi hay sĩ diện gì nữa, có thể đem tặng cho những người cần nhé!】
Cặn Bã Nên Dính Lấy Nhau Sau khi tôi cùng Tạ Sầm từ lúc hai bàn tay trắng đi đến lúc gia tài bạc triệu, bạn gái cũ của Tạ Sầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Sầm từ tay cô.” Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu vậy? Cô ta có thể nói ra những lời súc sinh như vậy. Kết quả là, trời ạ, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ bỏ sót mình cô ta, không ngờ còn có một người nữa.
Bạn Cùng Phòng Thích Yêu Đương Bạn cùng phòng thích yêu đương, một lần năm người, có đôi lúc là mười mấy người. Cơ thể cô ta không khỏe, tôi khuyên cô ta đến viện khám, cô ta sợ, nhất định phải kéo tôi đi cùng. Không ngờ rằng, có bốn bệnh truyền nhiễm, bệnh nào cô ta cũng mắc. Tôi sợ chết khiếp, lập tức dọn ra khỏi ký túc xá, cũng bảo những người khác nhanh chóng rời đi. Không ngờ tới cô ta lại viết một bức di thư, sau đó nhảy lầu tự sát, đổ hết mọi sai lầm lên đầu tôi. Những người bạn cùng phòng khác nói tôi máu lạnh, bắt đầu dẫn dắt giang cư mận bạo lực mạng tôi, sau đó tôi bị trầm cảm nặng, tinh thần bất ổn, cuối cùng bị xe đâm chết. Được sống lại lần nữa, tôi chuyển sang bảo cô ta uống nhiều nước ấm, sau đó chạy mất dép.
Tổ Tiên Hiển Linh Rồi Thông thường, người ta cúng tổ tiên là để cầu bình an. Tôi mang theo thẻ ngân hàng của mình, chỉ mong cầu một đêm đổi đời thành đại gia. Ngày hôm sau, tài khoản của tôi bỗng xuất hiện một khoản tiền khổng lồ, mà dù có đầu thai ngàn lần cũng chưa chắc kiếm được. Tôi phát tài rồi ~ Nhưng vui quá hóa buồn, cảnh sát đã tìm đến tận cửa nhà tôi. Cuối cùng, tôi bị các chú cảnh sát bắt giữ vì tội “trộm cắp”.
Từ Nhân Viên Thành Kim Chủ Một ngày trước khi phát thưởng cuối năm, tổng giám đốc gọi tôi đến nói chuyện. Ông ta bảo lương tôi quá cao, đồng nghiệp có ý kiến, không có lợi cho sự đoàn kết. Ông ta muốn tôi tự mình giảm lương, thưởng cuối năm của tôi sẽ chia cho người mới vào. Tôi vui vẻ đồng ý, trực tiếp nghỉ việc. Ngày hôm sau, bên A hoãn thanh toán, toàn công ty không phát được một xu thưởng cuối năm nào. Tổng giám đốc vội vàng cầu xin tôi giúp đòi tiền về, tôi trực tiếp trả lời ông ta: “Tôi một mình gánh vác quá nhiều tiền về, không có lợi cho sự đoàn kết, hay là chia cho mọi người đi.”
Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”
Trước Mắt Là Xuân Xanh Hai vợ chồng em gái và Trấn Bắc hầu tình sâu nghĩa nặng, Trấn Bắc hầu vì nàng ta mà đến cả gà vịt thịt cá cũng không ăn. Lần nào thấy vậy huynh trưởng cũng đều không khỏi cảm thán, nếu Ninh Lan là em gái ruột của hắn thì tốt rồi. Tất cả mọi người đều yêu nàng ta, nhưng không ai nhớ rằng Trấn Bắc hầu đã từng là vị hôn phu của ta. Rõ ràng gã không thích ta, nhưng gã lại tự mình cầu xin thánh chỉ ban hôn, lại bày mưu tính kế bắt gặp ta vụng trộm với người khác, tất cả là vì muốn biến em gái ta thành đích nữ. Sự trong trắng của ta bị hủy hoại, lúc ta dùng một dải lụa trắng chấm dứt cuộc đời, thì bọn họ lại có mười dặm hồng trang khiến người ta phải ghen tỵ. Sau chuyện này, mặc dù huynh trưởng biết rõ chân tướng nhưng lại che giấu nó đi, chỉ cảm thán một câu là ta không có may mắn, thua kém Ninh Lan. Sống lại đúng vào ngày được ban hôn, lần này ai cũng đừng mong được toại nguyện.
Phượng Hoàng Niết Bàn Ta và tỷ tỷ là song sinh nữ của tướng phủ. Sau khi trọng sinh, tỷ tỷ quyết định đổi cuộc đời với ta. Nàng nói: “Người làm đích nữ tướng phủ là ngươi, ta muốn trở thành vũ cơ vang danh thiên hạ.” Ở kiếp trước, nàng được gả vào Đông cung theo sự sắp đặt của phụ thân, không ngờ Thái tử hoang dâm vô đạo, mưu phản và bị tru diệt. Nàng bị ép phải tuẫn táng, cảnh tượng như một giấc mộng hư ảo. Còn ta, từ nhỏ bị bỏ rơi, lưu lạc chốn thanh lâu, tình cờ gặp gỡ Vĩnh vương, trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ. Nhìn bóng lưng nàng rời khỏi tướng phủ, trong lòng ta lạnh lùng. Nàng không biết rằng, nếu không có sự bày mưu tính kế của ta, Vĩnh vương không thể nào trở thành hoàng đế.