Trọng Sinh
Nam Hạ Chồng cũ không biết, tiểu tam của anh ta là người chuyển giới. Kiếp trước sau khi ly hôn, vì muốn ở bên tiểu tam, anh ta đã ném con tôi từ trên cao xuống. Còn lừa tôi rằng, là con tự trèo ra ngoài cửa sổ. Tôi đau đớn tột cùng, khi qua đường đã bị xe chạy nhanh đâm phải… Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày chồng cũ đòi ly hôn. Tôi muốn xem xem, nếu anh ta biết, cô vợ bé nhỏ khiến anh ta mê mẩn, thực ra là người anh em tốt từng yêu mến anh ta. Anh ta sẽ phản ứng thế nào?
Phật Nữ Tỷ tỷ là một Phật nữ, phật châu chưa từng rời thân, nổi danh nhân từ khắp kinh thành. Nàng không đụng đến mảy may đồ mặn, trong phủ có nha hoàn lén ăn một miếng thịt, nàng liền nổi trận lôi đình. “Chúng sinh bình đẳng, xưa có Phật chủ xả thân nuôi chim ưng, hôm nay cũng nên cắt một miếng thịt của ngươi để chuộc tội.” Nha hoàn bị người ta mạnh bạo khoét đi một mảng thịt, m áu chảy không ngừng, cuối cùng thổ huyết mà ch .t. Tỷ tỷ chỉ nhạt nhẽo nói rằng, đó là báo ứng của nàng ta. Thái hậu bệnh nặng, tỷ tỷ với thân phận Phật nữ tiến cung cầu phúc, phải dùng m áu viết kinh phan cho người. Nàng lại tìm ta, cười nhẹ mà rằng: “Ta có Phật cốt, không thể chịu tổn thương. Vì Thái hậu cầu phúc là công đức vô lượng, ta đặc biệt nhường cơ hội này cho muội, muội nên cảm kích mới phải.” Về sau, phản quân vây thành, giữa đêm tỷ tỷ mở cửa thành, dẫn quân địch tiến vào, đồ sát toàn tộc chúng ta. Trước lúc ch .t, ta nhìn thấy tỷ tỷ bộ dáng bi ai dựa vào lòng phản quân, đôi mắt tràn đầy thương xót. “Vì cứu lấy tính mạng bách tính trong thành, ta chỉ có thể hy sinh các ngươi…” Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày tỷ tỷ bắt gặp nha hoàn ăn vụng thịt. Ta cầm lên con dao bên cạnh, cắt xuống một mảnh thịt trên người đích tỷ.
Hàn Hà Cơn đau nhức ở thân dưới đột nhiên biến mất, bên tai vang lên tiếng vó ngựa quen thuộc nhưng xa xăm. Ta vậy mà lại trở về chuồng ngựa nơi kiếp trước từng làm việc. Nhìn quanh bốn phía, ta chợt thấy một cảnh tượng mà kiếp trước mình chưa từng để ý. Một nữ tử dung mạo thanh tú, đôi mắt ngập tràn lệ nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ quật cường, mạnh mẽ cắm sâu cây trâm trong tay vào bụng ngựa. Động tác tàn nhẫn, dứt khoát đến mức ta không kịp thốt ra một lời ngăn cản. Con ngựa bị thương đau đớn, hai chân trước chồm lên cao, hí vang một tiếng, hoảng sợ tránh xa nữ tử kia. Các công tử, tiểu thư xung quanh đều kinh hoảng chạy tán loạn. Chỉ có một nam nhân ngược lại, vội vàng xô đẩy đám đông, lao đến bên nàng: “Thanh Hàm! Thanh Hàm đừng sợ! Ta đến cứu nàng đây!” Kiếp trước, cũng chính vì cứu hắn mà ta trở thành một kẻ tàn phế, từ đó chẳng thể bước đi bình thường nữa. Sau này, bà mối mang theo một đội ngũ đến cửa cầu thân. Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn chính là Tân khoa Thám hoa vừa được thánh thượng sắc phong, Tôn Gia Ngọc. Để tỏ lòng biết ơn, hắn chuộc lại khế ước bán thân của ta từ chuồng ngựa, còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn lấy ta làm thê. Hôm đến cầu thân, hắn quỳ một gối trước mặt ta, nghiêm túc nói: “Hàn Hà, nàng đã cứu mạng ta, sau này ta nhất định sẽ kính trọng, bảo hộ nàng, cho nàng một đời vinh hoa bình an để báo đáp.” Kinh thành ai nấy đều tán dương hắn là người trọng nghĩa khí, ngợi ca hắn phẩm hạnh cao thượng. Nhưng chỉ có ta mới biết, sau khi thành thân, hắn vung tiền mua trâm cài đá lựu chỉ để đổi lấy một nụ cười của nữ tử trong lòng hắn. Ta dốc lòng học cách làm món mật phù tô nại hoa, hắn ăn xong vô cùng yêu thích. Thế nên ngày nào ta cũng dậy từ khi trời chưa sáng, kiên nhẫn đun đường mía cùng mật ong, nắn từng đóa hoa nhài xinh xắn. Cả ngày bận rộn, bụng không một hạt cơm. Kết quả, hắn xách hộp thức ăn, quay lưng đi gõ cửa phủ Tể tướng. Ta lặng lẽ chịu đựng. Ta biết, hắn lấy ta chỉ vì ân tình. Vậy nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến tình yêu. Chỉ mong có thể kính trọng nhau như khách. Cho đến ngày ta lâm bồn. Tôn Gia Ngọc bóp chặt cằm ta, ép ta uống cạn chén thuốc khiến toàn thân mềm nhũn: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã có thể cứu Thanh Hàm, nàng ấy sẽ không bị hủy dung nhan, cũng chẳng phải u sầu cả ngày. “Lẽ ra, ta và nàng có thể bên nhau trọn đời…” “Tất cả đều do ngươi nhiều chuyện, xông ra cứu ta!” Lúc đó ta mới biết, hắn lại hận ta đến mức này. Ông trời có mắt, để ta được làm lại từ đầu.
Thuốc Dẫn Thừa tướng cao điệu tìm nhi tử, nói rằng vị hôn phu bán cá của ta chính là nhi tử thất lạc của ông. Kiếp trước ta phát hiện ra điều bất thường, muốn đưa hắn rời đi, nhưng hắn lại tìm người đánh ta đến gần chết. “Ta hiện tại thế nhưng là công tử thừa tướng, phải cưới danh môn quý nữ, một thôn nữ như ngươi mà cũng muốn trèo cao?” Nhưng hắn không biết, hắn chỉ là thuốc dẫn cho người khác. Sống lại một đời, ta đích thân đưa hắn đến trước mặt thừa tướng. “Ngài xem hắn có giống thuốc dẫn… à không, giống nhi tử của ngài không?”
Thái Tử Phi Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất nhiều năm. Chỉ vì nàng ta bị cung hàn bẩm sinh, không thể mang thai. Nàng ta dùng ta để thế thân. Sau khi sinh được hai đứa con trai, ta bị giết chết một cách lặng lẽ. Ta được tái sinh vào lúc mới sáu tuổi, bị sát thủ do chính phụ thân là Thái phó phái đi truy sát nhưng lại tha mạng. Năm đó, Thái tử phi đã thay thế ta trở thành nữ nhi ruột của Thái phó. Những điều này đều tuân theo quỹ đạo của kiếp trước. Nhưng có một số thứ đã khác. Sát thủ vốn định tha mạng cho ta đã không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, ta dùng trân châu thượng hạng trộm được trong phủ để đổi lấy việc hắn dạy ta võ công, y thuật cùng với cách giết người. Ta cũng tránh xa người nông phụ vốn định nhận nuôi ta, đi bộ mười dặm tìm đến cung nữ xuất cung, hàng ngày nhờ bà dạy ta biết chữ, đọc sách, đối nhân xử thế. Sau này, họ đều trở thành người của ta. Cuộc trả thù này ta đã chuẩn bị trong mười năm.
Lựa Chọn Trong Biển Lửa Đời trước, trong miếu xảy ra hoả hoạn. Ta ra tay ngăn cản Bùi Cảnh Du đang định vọt vào trong cứu người. Bùi Cảnh Du lông tóc vô thương, còn Bùi gia biểu tiểu thư Hứa Diểu lại táng thân trong biển lửa. Sau đó, Bùi Cảnh Du vẫn đối đãi với ta như xưa, vẫn cứ lời ong tiếng ve ngọt ngào, phu thê hoà thuận. Đến khi ta sinh con, gã lại nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Gã nói: “Cô cũng nên nếm thử cảm giác bị lửa nóng thiêu trụi đi.” Ta cứ thế bị thiêu đến chết. Sau khi chết, ta mới biết. Hứa Diểu kia nào phải Bùi gia biểu cô nương gì, mà là tình nhân Bùi Cảnh Du nuôi ngay trong nhà. Lần nữa sống lại, ta nhìn đám lửa hừng hực trước mắt, lệ rơi lã chã buông tay gã ra: “Bùi lang, Diểu Diểu… Diểu Diểu còn ở trong đó!”
Như Ý Ca ca ta là người trung nghĩa, liều chết tận trung với công chúa mất nước. Công chúa ăn mặc cầu kỳ, ca ca đem hết tất cả kim khí cha mẹ đánh cho quý nhân đổi thành đồ ăn và đồ dùng tinh xảo, bởi vì cha mẹ không giao được kim khí cho quý nhân mà bị đánh cho đến chết. Công chúa nói muốn công đánh Thát Đát, ca ca giúp nàng ta hạ độc xuống dòng sông ngoài thành, vô số dân chúng đều bị hạ độc mà chết. Công chúa muốn mua vũ khí, ca ca liền làm ra thủ đoạn mua bán người để đổi lấy tiền, lại đưa ta và lầu xanh để thu thập tình báo. Sau này sự việc đã bại lộ, vì để phủi sạch liên quan cho công chúa, ca ca xác nhận ta mới là công chúa mất nước. Ta bị quan phủ băm thành ngàn mảnh để cảnh cáo răn đe, đến người nhặt xác cho cũng không có. Công chúa thật bởi vì kinh hãi quá độ mà ngất xỉu dưới chân vương gia, được đưa vào trong vương phủ. Ca ca rơi nước mắt vui mừng: “Cũng tốt, công chúa có thể tránh xa tranh chấp, sống cuộc sống tốt hơn mới là niềm vui của nô tài.” Sau đó hắn lại lấy thân phận tùy tùng háo hức theo vào trong phủ tiếp tục bảo vệ nàng ta. Mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày ca ca mang công chúa mất nước trở về. Ca ca muốn bảo vệ công chúa thì dùng mạng sống của bản thân hắn mà đi bảo vệ, đừng hòng lấy mạng của bọn ta vào nữa!
Bạch Nhiễm Ngày Hứa An Nhiên kết hôn, người yêu tôi đã nhảy lầu từ tầng mười tám xuống. Mở cửa phòng làm việc của anh ta, bên trong toàn là bức họa vẽ Hứa An Nhiên. Nét vẽ thô ráp, điên cuồng nhưng lại mang theo tình yêu nồng cháy của anh ta. Bạn bè nói: “Thanh Thư yêu An Nhiên mười năm, cô ấy từng là ánh sáng duy nhất của cậu ấy.” Mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thư bị đại ca bắt nạt trong lớp học, lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, anh ta gõ cửa sổ nhà tôi dưới mưa, giọng khàn khàn tuyệt vọng. “Nhiễm Nhiễm, em không cần anh nữa sao…”
Thay Đổi Lịch Sử Ngày Tô gia bị tịch thu nhà, cha mặc cho ta bộ xiêm y lộng lẫy, rồi đẩy ta ra trước mặt quan binh: “Nàng chính là tiểu thư Tô gia, Tô Nguyệt Oanh.” Họ đều nói, cha ta là trung bộc. Khi gặp lại, cha ta đã là Thần Vũ đại tướng quân được tân đế sủng ái nhất, Tô Nguyệt Oanh đã trở thành hoàng hậu, cùng tân đế một đời một thế một đôi người. Còn ta, là kỹ nữ trong thanh lâu, ai cũng có thể chơi đùa. Mẹ vì chuộc thân cho ta, đã mang theo thân thể bệnh tật đi cầu xin cha nhưng lại bị người gác cổng đánh chết bằng hai gậy. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh an táng cho mẹ nhưng nàng lại nói: “Thanh lâu thiếu gì kỹ nữ trong sạch, nếu ngươi giữ gìn bản thân, ta còn có thể giúp ngươi nhưng ngươi lại tự cam chịu thấp hèn, ta sẽ không giúp loại người như vậy.” Đêm đó, ta bị người ta chặt đứt tứ chi, rồi ném xuống sông. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày mà Tô gia bị tịch thu nhà, lần này, hãy để Tô Nguyệt Oanh tự mình giữ gìn bản thân trong sạch trong thanh lâu đi. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Ác Duyên Kiếp trước, tỷ tỷ lừa ta đến căn phòng nàng ta đã hẹn sẵn tình lang của nàng ta, rồi còn dẫn theo một đám người đến chứng kiến. Bùi Trạm bất đắc dĩ phải cưới ta, còn tỷ tỷ lại như ý nguyện được phong làm Tam hoàng tử phi. Sau khi kết hôn, Bùi Trạm trút hết hận thù lên người ta, bạo hành ta bất kể khi nào hắn muốn. Ta ngày ngày bị tra tấn, còn tỷ tỷ không hề thấy có lỗi mà thỉnh thoảng vẫn đến gặp riêng Bùi Trạm như trước. Thì ra Tam hoàng tử không thể có con, mà tỷ tỷ lại cần một đứa con trai nên hai bọn họ lại thông đồng với nhau. Để che giấu bí mật này, bọn họ dùng một mảnh lụa trắng để giết ta rồi chôn ta ở ngoài sân nơi bọn họ gặp nhau. Mở mắt ra một lần nữa, ta trở lại ngày tỷ tỷ bảo ta bước vào căn phòng đó. Lần này, ta sai nha hoàn đưa cho Bùi Trạm một tờ giấy, rủ hắn đến bên hồ kích thích hơn nhiều.
An Nhạc Khi nhìn thấy em gái kế giành trước một bước dẫn tiểu tử nghèo túng về nhà, tôi liền biết cô ta cũng sống lại. Kiếp trước cô ta thay tôi gả vào nhà hào môn, mà tôi thì kết hôn với tiểu tử nghèo Phương Trạch. Sau khi kết hôn, em kế bị bạo lực gia đình dẫn đến sinh non, bị tiểu tam hãm hại đuổi ra khỏi nhà. Mà tôi và Phương Trạch cùng dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, được hắn cưng chiều đến tận xương tủy. Kế muội oán hận, lái xe đâm vào tôi đang mang thai… Không nghĩ tới, chúng tôi đều trùng sinh. Đời này, cô ta không thể chờ đợi được, muốn cướp đi nhân sinh của tôi. Cô ta cho rằng tôi có thể tốt số như vậy đều là bởi vì Phương Trạch. Trên thực tế, đúng là vậy thật. Phương Trạch đúng là một nhân tài hiếm có và là một người chồng tốt nhị thập tứ hiếu, mà tôi chỉ biết ăn ngồi chờ chết. Tôi đang không biết làm thế nào cho phải, Phương Trạch lại trực tiếp đi về phía tôi. Giọng điệu ủy khuất nói: “Bà xã, sao đời này em lại không đến tìm anh?”
Trần Vinh Ta đã nhận nuôi một đứa con thứ xuất thân thấp hèn, vất vả nuôi nấng nó khôn lớn. Cùng nó học tập, ta đã thức đêm đến hỏng hai mắt mình, để chữa bệnh cho nó, ta đã kiệt sức cả người. Khi ta nằm liệt giường, nó lại nắm tay một nữ tử phong trần đứng bên giường ta lạnh lùng nói: “Chờ bà ta chết đi, tất cả mọi thứ trong Hầu phủ đều là của chúng ta.” Ta ôm hận mà chết, trọng sinh về ngày nhận nuôi nó. Lần này, bất chấp ánh mắt mong đợi của nó, ta đã chọn nam hài bên cạnh nó. Nó quỳ dưới mưa, không cam lòng hỏi ta: “Mẫu thân, tại sao người không chọn con?”
Tuế Hoà Nha hoàn thiếp thân vừa ý phu quân tương lai của ta nên hắt nước bẩn lên người ta, khiến ta bị tẩm trư lung(*). (*): Tức là cho vào rọ heo, thả xuống nước cho chết đuối Để chứng minh bản thân trong sạch, ta đâm đầu xuống hồ tự vẫn nhưng chỉ đổi lấy được chữ “xui xẻo” từ người nhà. Sau khi ta chết, cha mẹ ném hài cốt của ta tới bãi tha ma, còn nhận nàng ta làm con gái, cũng để nàng ta thay thế ta thành hôn! Mở mắt ra lần nữa, trùng sinh trở về ngày mua nàng ta làm nha hoàn, cha nàng ta đang vui mừng nhận lấy mười lạng tiền bán thân. Ta xít lại gần ông ta, lặng lẽ nói một câu.
Hoán Linh Ta vốn là một y nữ nơi núi rừng, lại từng có ân cứu mạng với Thái tử. Hắn nghênh ta vào Đông cung, hứa cho ta vị trí chính phi, sau đó ta thuận theo lẽ thường mà trở thành Hoàng hậu, sinh hạ trưởng tử, vinh hoa cả đời. Người người đều nói ta nhặt được phú quý từ trên trời rơi xuống. Khi ta trăm tuổi quy tiên, con cháu đau đớn khóc thương, duy chỉ có hắn nhìn về nơi xa, nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Uyển muội, đời này ta đã giữ trọn lời hứa, nhưng lại phụ lòng nàng. Chết đi, ta chỉ mong được đồng táng với nàng, cùng hẹn kiếp sau.” Hắn lạnh lùng nhìn thi thể của ta, từng chữ một: “Còn ngươi, ta nguyện đời đời kiếp kiếp không gặp lại, mãi mãi không bao giờ!” Ta bị bí mật an táng tại một ngọn đồi nhỏ cách hoàng lăng trăm mét, vị trí Hoàng hậu lại chôn xuống vong thê của một vị tướng quân. Sống lại một đời, thứ phú quý này, ta không cần nữa.
Trình Diên Tôi với em gái đều nhận được cơ hội trở lại tuổi hai mươi. Em gái tôi đi trước tôi một bước, đến chỗ con đường nơi ảnh đế bị thương, để chờ cứu anh ta: “Chị ơi, cơ hội được gả cho anh ấy là của em!” Tôi nhìn bóng lưng của cô ta, bật cười thành tiếng, ai nhận được cơ hội quay ngược thời gian mà chuyện đầu tiên muốn làm lại là tìm đàn ông cơ chứ! Tất nhiên nếu là tôi, tôi sẽ lựa chọn cơ hội để kiếm tiền. Sau này, em gái tôi thành công tóm được người chồng kiếp trước của tôi. Khi cô ta đang diễu võ dương oai với tôi, thì người chồng cô ta cho là niềm tự hào lại ân cần nịnh nọt tôi: “Trình tổng, đã lâu không gặp.” “Tôi muốn bàn bạc với ngài về bộ phim điện ảnh ngài mới đầu tư!” Sáng mắt ra chưa, chị mày thành đại gia rồi!
Thanh Nha Sau khi sống lại, ta lại gặp Tống Thời Hành. Hắn mình đầy thương tích tựa vào cuối ngõ, hấp hối. Ta biết, ba năm sau hắn sẽ trở thành Quân vương nhất đỉnh thiên hạ. Mà ta, là Hoàng hậu của hắn. Quyền lực phú quý đều ở trong lòng bàn tay. Nhưng lần này, ta không muốn cứu hắn nữa. Tống Thời Hành, kiếp này ta không muốn có bất cứ liên quan gì với ngươi nữa.
Tĩnh Cơ Đêm hôm đó, khi cha nâng thiếp thất lên làm chính thất, mẹ và huynh trưởng bị đuổi ra khỏi nhà, còn ta thì ngồi trong từ đường, uống suốt cả đêm, cười đến sảng khoái vô cùng. Cuối cùng cũng không uổng công ta dày công tính toán.
Nữ Tể Tướng Lúc Phương Hạc Hiên đến đòi bạc, ta vừa mới trọng sinh trở về. Tỳ nữ Đào Chi tức giận vô cùng: “Tiểu thư âu cũng là tuyệt sắc giai nhân, thế mà cũng gặp phải gã bạc tình, gã họ Phương đó chẳng lẽ não bị lừa đá sao?” “Nô tỳ chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy, ở ngoài chơi gái điếm hết tiền rồi còn đến tìm vị hôn thê đòi bạc, đúng là mở rộng tầm mắt!” Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng, cười rồi lại khóc. Đào Chi hoảng hốt, giọng mềm mỏng dỗ dành ta: “Tiểu thư sao lại khóc? Đều tại Đào Chi không tốt, là Đào Chi nói bậy.” “Tiểu thư đừng buồn, lão gia chắc chắn sẽ làm chủ cho tiểu thư.” Ta ôm lấy nàng khóc nức nở. Đào Chi là người tự bán mình vào nhà ta làm tỳ nữ. Nàng có năm muội muội, một đệ đệ, gia cảnh nghèo khó không đủ ăn, phụ mẫu nàng muốn gả nàng cho một lão già què đổi lấy tiền sính lễ, nàng không cam chịu số phận, lấy hết can đảm chặn xe ta lại, hỏi ta có nguyện ý mua nàng làm tỳ nữ hay không: “Chỉ cần ba lượng bạc, ta sẽ làm trâu làm ngựa cho tiểu thư, cả đời báo đáp ân tình của tiểu thư.” Sau khi Phương Hạc Hiên nắm đại quyền, hắn đã bán ta với Đào Chi vào lầu xanh, để ngăn những tên khách làng chơi làm nhục ta, nàng đã liều mạng tiếp khách, cuối cùng bị đánh chết ngay trên giường.
Ngân Khỉ Đích tỷ của ta thích nhất là tỏ vẻ thanh cao. Hoàng đế hạ lệnh sắc phong nàng ta làm Thái tử phi, nàng ta lại quỳ dưới mưa năm canh giờ, xin Hoàng đế thu hồi mệnh lệnh đã ban ra: “Huyền Minh ca ca vẫn luôn coi nô tỳ là huynh đệ, nô tỳ sao có thể làm chậm trễ hôn sự của ngài được?” Thái tử bị vả thẳng mặt, trong cơn giận dữ cưới ta làm thê. Sau khi đích tỷ biết chuyện, nàng ta đấu tranh hết mình được vị trí làm thiếp liền quay ra chỉ trích ta: “Loại thứ nữ thấp hèn như ngươi quả nhiên là chỉ biết dùng thủ đoạn hèn hạ quyến rũ người khác.” Sau khi Thái tử kế vị, đích tỷ đứng ngoài cung Cảnh Nhân với ánh mắt tràn trề hy vọng: “Ta chỉ mong chiếm được trái tim chàng, được ở bên chàng mãi mãi. Vốn từ đầu ta đã không hề quan tâm đến ngôi vị Hoàng hậu.” Sau này, thứ nữ như ta mặc phượng bào bước vào trung cung. Trưởng tỷ mặt tái mét, ngu ngốc kéo cổ áo Hoàng đế hỏi: “Huyền Minh ca ca, năm đó ta quỳ trước Dưỡng Tâm điện, vì chàng quỳ dưới mưa năm canh giờ, chàng đã nói sẽ không bao giờ phụ ta, chẳng lẽ chàng quên rồi sao?” “Ả ta là thứ nữ! Sao có thể xứng đôi với chàng bằng một đích nữ như ta được?”
Giang Uyển Kiếp trước, ngay từ đầu, Hạ Sính đã nhận nhầm tôi là con trai. Hắn cố tình hại tôi què chân chỉ để dọa cho cô gái bên cạnh hắn phải khóc. Ai bảo cô gái ấy lúc nào cũng lạnh lùng, hờ hững. Nhà họ Hạ vì muốn bù đắp nên đã đón tôi từ gánh xiếc về nuôi dưỡng. Lúc này Hạ Sính mới biết tôi là con gái, thái độ của hắn lập tức thay đổi, trở nên dịu dàng và chu đáo. Còn tôi cũng mới hiểu cô gái ấy hóa ra là em gái nuôi của hắn, quan hệ giữa họ cực kỳ căng thẳng. Dù Hạ Sính có đối xử thân thiết với tôi thế nào, cô ấy cũng chẳng mảy may để ý, ngược lại còn khiến Hạ Sính tức điên lên. Cho đến khi cô ấy bắt gặp cảnh Hạ Sính cầu hôn tôi, gương mặt vô cảm kia bỗng chốc rơi lệ. Hạ Sính lập tức đẩy tôi ra, ôm lấy cô ấy, người có tình cuối cùng cũng bên nhau. Sợ tôi ở lại sẽ khiến cô gái kia ghen tuông, hắn chẳng màng cơn mưa lớn mà đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi vừa sốt cao vì dầm mưa lại vừa khó khăn khi di chuyển, cuối cùng bị một gã đàn ông say rượu kéo vào hẻm, làm nhục đến chết. Khi mở mắt ra, tôi sống lại trở về lúc bắt đầu. Lần này, tôi hoàn thành màn biểu diễn, đáp đất một cách hoàn hảo. Nhưng tôi vẫn giả làm con trai, ôm bó hoa bước về phía chỗ ngồi của Hạ Sính. Sau đó, tôi tặng hoa cho cô gái đang ngây người bên cạnh hắn. Khiến cô ấy thích mê.