Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Sống Lại Tôi Kế Thừa Gia Nghiệp

Sống Lại Tôi Kế Thừa Gia Nghiệp Trong nhà muốn cùng ông trùm bất động sản liên hôn. Kiếp trước, em gái theo đuổi tình yêu đích thực, cùng hotboy học đường tư bôn* (bỏ nhà theo trai). Không còn cách nào khác, tôi đành phải gả cho con trai ông trùm bất động sản. Sau này, sau khi tư bôn thì em gái mới phát hiện hotboy học đường ăn nhậu, gái gú, cờ bạc cái gì cũng có. Tất cả tài sản mang theo rất nhanh đều bị tiêu sạch. Hơn nữa, em gái còn nghiện ma túy, cuộc sống nghèo khổ điêu đứng. Còn tôi sau khi tôi kết hôn được con trai của ông trùm bất động sản cực kỳ sủng ái, thậm chí sẵn sàng bỏ ra hàng nghìn vạn tệ mua châu báu chỉ để khiến tôi cười. Em gái đố kỵ thành ma lái xe đâm vào tôi, khiến cả hai cùng thiệt mạng. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại cái ngày mà trong nhà tôi muốn liên hôn với ông trùm bất động sản. Lần này, em gái chủ động đề nghị kết hôn với con trai của ông trùm bất động sản. Nó tỏ vẻ khiêu khích: “Chị, chị sẽ không tranh giành với em phải không?”. Khóe môi tôi hơi cong lên, vợ của người đồng tính mà cũng có người tranh giành.

Mang theo hệ thống của cậu cút đi!

Mang theo hệ thống của cậu cút đi! Người bạn thân nhất của tôi bị ràng buộc với hệ thống, có thể hút vận may của người khác. Tôi nghe thấy tiếng âm thanh của hệ thống vang lên, lập tức thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng bỏ chạy. Bởi vì tôi đã được tái sinh rồi nên biết rằng người đầu tiên cậu ta muốn hấp thụ vận may chính là tôi. Thế là tôi chạy, còn cậu ta đuổi theo. Tôi lại tiếp tục chạy khiến cậu ta triệt để sụp đổ luôn rồi! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Dung Ngư

Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.

Hai Kiếp Nhân Sinh

Hai Kiếp Nhân Sinh Sau khi được tái sinh, ta đã né tránh thảm kịch kiếp trước và thành thân với Thẩm Như An, người yêu ta như mạng. Ta vốn nghĩ rằng, kiếp này đã trải qua bao gian khổ, cuối cùng cũng được hưởng hạnh phúc. Cho đến khi, ngoại thất của Thẩm Như An ôm con quỳ xuống trước mặt ta. Đúng như nguyện vọng của hắn, ta bình thản cho nàng ta vào phủ, nạp làm thiếp. Nhưng hắn lại điên cuồng hỏi ta: “Nàng rộng lượng như vậy sao? Nàng không hề ghen tị hay sao?” Vì kiếp này, duyên phận giữa ta và hắn đến đây là hết. Hắn có lẽ không biết rằng sự tái sinh của ta, là do kiếp trước hắn đã dùng mạng mình van xin thần phật mà có được.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

A Diệu

A Diệu  Kiếp trước, vì nuôi sống muội muội cùng mẫu thân, ta đã tự bán rẻ mình. Nhưng khi muội muội lớn lên, ta lại bị ghét bỏ. “Nếu không phải tỷ tỷ có quan hệ với Tô lão gia thì mối duyên lành của ta sao lại tan vỡ, Tô công tử thích ta như vậy, chàng vốn định cưới ta làm vợ.” Muội muội quên mất, Tô lão gia là khách đầu tiên của ta. Đêm đó, ta vì muốn chữa bệnh sốt cao cho muội muội mới hạ mình tự tiến cử chuyện chăn gối. Mà lúc đó, trúc mã của ta cũng đã nói sẽ đến cưới ta. Sau đó, mẫu thân giúp muội muội hạ thuốc ta, ta đau đớn chết ngay tại nhà. Nước mắt của họ rơi trên mặt ta: “Cuối cùng thì cả nhà này phải sống, chúng ta cũng là bất đắc dĩ thôi.” Sống lại một đời, ta tỉnh dậy vào ngày muội muội sốt cao.

Tôi Mới Là Thiên Kim Thật

Tôi Mới Là Thiên Kim Thật Mẹ tôi là tiểu tam an phận thủ thường nhất ở Hải Thị. Từ nhỏ, bà đã dạy tôi: “Là một đứa con hoang, nhất định phải khiêm tốn làm người, tuyệt đối đừng dám động đến thứ gì của người khác.” Bởi lời nói đó, tôi bị cướp đi người mình thích mà không dám phản kháng, tài sản gia đình cũng không dám động đến một phân. Cuối cùng, tôi bị gửi cho một lão đàn ông chơi đùa lăng nhục. Cho đến khi chết, tôi mới biết hóa ra tôi mới là thiên kim tiểu thư thật sự. Nếu được sống lại, tôi sẽ leo lên giường của bạn trai, trở thành người trên cơ chị gái. Lần này, hãy xem tôi chơi chết bọn họ.

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên Nhớ mãi không quên, sống lại trở về, lần này tôi từng bước một tránh né mọi cuộc gặp gỡ với Giang Dục Thành. Anh ta nói nghỉ hè không về nhà, tôi một mình thu dọn hành lý về quê. Anh ta giúp Lục Tuyết Đình thuê nhà ở bên cạnh, tôi chuyển ra ngoài. Anh ta quyết định ở lại trường công tác, tôi đăng ký vào Đại Học Công Nghiệp Tây Bắc. Kiếp trước, lúc về già, ngay cả con cái của chúng tôi cũng khuyên tôi ly hôn với anh ta. Chỉ để trăm năm sau, đôi uyên ương mệnh khổ này được chôn cất cùng nhau.

Sống Lại Đến Bên Anh

Sống Lại Đến Bên Anh Thời điểm tôi khốn cùng nhất, Hạ Vấn Tân đã cưới tôi. Tất cả mọi người đều nói, anh cưới tôi chỉ vì giận dỗi với em gái tôi. Nhưng sau khi anh qua đời vì tai nạn xe cộ, anh lại để lại toàn bộ di sản cho tôi. Cùng với một chiếc máy ghi âm. Nhẹ nhàng mở ra, là giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh — Anh nói: “Tống Đường Âm, em có thể thích anh một chút được không?” Nhiều năm sau, cuối cùng tôi cũng nhìn thấu được tình yêu mãnh liệt và vĩ đại của anh ẩn dưới lớp băng giá. Lần nữa mở mắt ra, tôi đã trùng sinh. Mẹ nuôi đang nắm tay tôi nói: “A Âm, con đi thay em gái con ngồi tù có được không?”

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn Trong nạn đói, ta cùng tỷ tỷ phát tài từ của cải của người chết, thu được một cặp tín vật của chủ tớ đã qua đời. Khi gia phó của Tướng phủ tìm tới, họ hỏi chúng ta ai là tiểu thư. Tỷ tỷ trước ta một bước nhận thân phận tiểu thư, ta chỉ có thể ấm ức làm nha hoàn. Tỷ tỷ thấy ta không vui, liền vỗ mạnh vào sau đầu ta. “Đồ ngốc, nói chẳng ra đâu vào đâu còn kéo ta cùng đi tìm chết, còn dám trưng bộ mặt khó chịu ra với ta?” Ta ngốc nghếch cười ngây ngô, ai bảo ta trời sinh đần độn, đầu óc không xoay chuyển nhanh như tỷ tỷ chứ…

Cứu Rỗi

Cứu Rỗi  Mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã tái sinh trong nhà vệ sinh của một trường nghề. Người vừa mới sinh ra tôi là một nữ sinh đang mặc bộ đồng phục học sinh, cô ấy đang ngồi trên sàn gạch lạnh, kinh hãi nhìn tôi chằm chằm. Cô trừng mắt nhìn tôi, rồi đưa đôi tay dính đầy m//áu về phía cổ tôi, định bóp chặt. Âm thanh từ hệ thống vang lên đúng lúc: [Địa điểm hiện tại là trường kỹ thuật cao cấp Mậu Thành, nhà vệ sinh nữ ở tầng ba, phía tây tòa nhà giảng dạy. Nhiệm vụ đầu tiên của bạn: Sống sót khỏi bàn tay của mẹ ruột.] Tôi: ???? Ván này là một trận đấu cấp cao rồi.

Kiếp Này Không Còn Tha Thứ

Kiếp Này Không Còn Tha Thứ Tôi là người có thể chất dược tính bẩm sinh, máu trong người có thể chữa được bách bệnh. Kiếp trước, sau khi chữa khỏi đôi chân tàn phế của cậu ấm giàu có nhất Bắc Kinh, tôi mới biết nhà họ Bùi từng tuyên bố, ai chữa khỏi cho Bùi Kỳ An thì chính là nữ chủ nhân của nhà họ Bùi. Bùi Kỳ An bị ép cưới tôi, còn Tô Ngưng Nguyệt – người đã leo núi hái tuyết liên để chữa bệnh cho hắn – khi nghe tin này liền thất thần, rơi xuống vách núi, không rõ sống chết. Một năm sau, Bùi Kỳ An tìm thấy thi thể bị đóng băng của Tô Ngưng Nguyệt. Hắn ép tôi cắt cổ tay lấy máu để cứu cô ta. “Rõ ràng chỉ cần Nguyệt Nguyệt hái được tuyết liên về là có thể chữa khỏi cho tôi, bọn tôi sẽ đầu bạc răng long, chính cô đã hại chết cô ấy!” “Khương Vãn, chẳng phải cô nói máu mình là thần dược sao? Vậy thì khiến Nguyệt Nguyệt sống lại đi!” Tôi khóc lóc van xin hắn. “Tô Ngưng Nguyệt đã chết một năm rồi, tôi chỉ có thể chữa bệnh, không thể cải tử hoàn sinh.” Nhưng Bùi Kỳ An không nghe lời giải thích của tôi, chỉ trơ mắt nhìn tôi chảy máu đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại ngày nhà họ Bùi mời tôi đến chữa trị cho Bùi Kỳ An. Nhìn hắn ngồi trên xe lăn, sắc mặt âm trầm, tôi khẽ cười nhạt. “Thiếu gia Bùi, đôi chân này của anh, phế rồi, không ai chữa nổi.”

Bước Đến Rực Rỡ

Bước Đến Rực Rỡ Tôi và bạn đại học cùng đạt được một cơ hội trải nghiệm siêu năng lực có thời hạn. Cô ta giành trước, chọn viên thuốc màu đỏ giúp gia tăng thiện cảm của người khác giới với mình. Tôi đành lựa chọn viên thuốc màu xanh, đạt được thời gian gấp đôi, song chỉ có tác dụng với bản thân. Mười năm sau, siêu năng lực cô ta được trải nghiệm đã đến hạn. Chúng tôi gặp lại nhau tại buổi họp lớp. Tôi trở thành giám đốc công nghệ của công ty khoa học công nghệ đứng đầu. Cô ta thì bị gia đình chồng giàu lập mưu đặt bẫy để ruồng bỏ, nghèo rớt đến mức phải đến khách sạn làm nhân viên dọn vệ sinh. Cô ta nổi điên đâm tôi, kéo tôi cùng tái sinh về lại ngày lựa chọn viên thuốc. Lần này, cô ta giành trước, nuốt lấy viên thuốc màu xanh kia, hả hê trông ngóng tôi giẫm vào vết xe đổ của cô ta. Nhưng cô ta đâu biết, ngay từ đầu, viên thuốc tôi muốn chính là viên thuốc màu đỏ kia.

Hoa Nguyệt Sát

Hoa Nguyệt Sát Tỷ tỷ nói bản thân là đại vai chính, muốn đơn độc một mình, không tiếc kháng chỉ đào hôn, hại cả nhà chúng ta vào đại lao. Hằng Vương lấy tính mạng của cả nhà chúng ta làm điểm yếu để bắt thóp, ép tỷ tỷ hồi tâm chuyển ý, ta cũng đau khổ cầu xin nàng ta mau cứu chúng ta. Nàng ta lại nói ta áp đặt đạo đức, hòng hy sinh hạnh phúc cả đời của nàng ta, tham sống sợ chết. “Thứ các ngươi mất đi chẳng qua chỉ là tính mạng, mà thứ ta mất đi chính là tình yêu và tự do cả đời!” “Cả đời này Tô Nguyệt Ảnh ta hận nhất là bị người khác uy hiếp!” Hằng Vương phẫn nộ liền tàn nhẫn giết chết cả nhà chúng ta. Thế mà tỷ tỷ lại phát điên quay lại bên cạnh Hằng Vương, tương ái tương sát cùng hắn ta, ngược luyến tình thâm, nàng trốn ta đuổi… Cuối cùng tha thứ cho nhau, ở bên cạnh nhau. Nàng ta luôn mồm nói mình cả đời ở góa cuối cùng lại trở thành phi tần của Hằng Vương, lại trở thành Hoàng hậu sau khi Hằng Vương lên ngôi, nhận được vô ngần sủng ái. Mà cả nhà chúng ta phơi thây nơi đồng không mông quạnh, hài cốt cũng chẳng còn. Mở mắt ra lần nữa, cả nhà chúng ta đều sống lại.

Mệnh Hồ Điệp

Mệnh Hồ Điệp Tôi chịu đựng áp lực để đưa người chồng nuôi từ nhỏ đi học đại học, nhưng sau khi tốt nghiệp, anh ta lại leo lên được với thiên kim của hiệu trưởng, khiến tôi trở thành trò cười cho cả làng. Dưới sức ép của những lời đàm tiếu, gia đình vội vã gả tôi cho một người đàn ông ốm yếu. Vốn dĩ không hề tình nguyện, sau khi kết hôn, tôi luôn lạnh nhạt với chồng. Nhưng anh ấy lại không tính toán với tôi, suốt cả đời đều nhường nhịn tôi. Vào tuổi hoa giáp*, tôi mắc bệnh nặng, người đàn ông cả đời thanh liêm ấy lại cúi mình vì tiền, khiến mọi người trên mạng chửi mắng anh là đã làm mất đi cốt cách của một người trí thức. *60 tuổi. Thế nhưng anh lại nói: “Nếu cô ấy ra đi, tôi còn cần cốt cách này làm gì?” Sau khi sống lại, tôi đuổi người chồng nuôi từ nhỏ ra khỏi nhà, thúc giục gia đình nhanh chóng tìm vợ cho anh ta. Đời này, từ cái nhìn đầu tiên, tôi sẽ bắt đầu yêu anh ấy.

Thiếp Bổn Vi Hoàng

Thiếp Bổn Vi Hoàng Cung nữ bỏ thuốc vào rượu của Thái tử, nhưng ta đã phát hiện ra. Vì muốn bảo toàn tiền đồ của Thái tử, ta đã tráo đổi chén rượu. Cung nữ và thị vệ bị phát hiện tư thông, Hoàng hậu tức giận ban chết cho bọn họ. Thái tử biết chuyện, chỉ lạnh lùng tỏ vẻ ghê tởm: “Tiện tì không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Thế nhưng sau khi hắn đăng cơ, lại ban ta – người đang mang thai – cho đám hoạn quan làm nhục đến chết. Lúc đó ta mới hiểu, cung nữ đã chết kia chính là ánh trăng sáng mà hắn luôn giấu trong lòng. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về yến tiệc hôm ấy, lạnh lùng nhìn cung nữ bí mật ra tay với chén rượu.

Phu Quân Ta Là Trạng Nguyên Nữ Cải Nam Trang

Phu Quân Ta Là Trạng Nguyên Nữ Cải Nam Trang Kiếp trước, ta là phu nhân của trạng nguyên lang nữ cải nam trang. Phu quân giấu ta chuyện giới tính, ấp úng nói rằng mình có “nỗi niềm khó nói”, mong ta thông cảm. Nhưng nàng ta cũng hứa tuyệt không nạp thiếp, đồng thời sẽ nâng đỡ đệ đệ bên phía nhà của ta. Kể từ đó, ta mang tiếng “ghen tuông ngớ ngẩn” suốt năm năm trời. Nhưng cuối cùng, nàng ta lại vì muốn một đời một đôi với nhiếp chính vương mà vu oan ta tư thông với người khác, đẩy ta xuống ao rồi đầu độc cả nhà ta. Lúc tỉnh lại lần nữa, ta đã được tái sinh. Đối mặt với sự bất mãn của tổ mẫu, ta quỳ xuống: “Thiếp xin nghe theo sự sắp đặt của tổ mẫu, xin tổ mẫu chọn cho phu quân một người tốt để nạp vào phủ, để cho chàng có con nối dõi tông đường.”  

Mùng Một Tết, Chồng Tôi Giả Chết, Tôi Tiễn Anh Ta Đi Hỏa Táng Thật

Mùng Một Tết, Chồng Tôi Giả Chết, Tôi Tiễn Anh Ta Đi Hỏa Táng Thật Tôi là vợ hợp pháp của một tên cặn bã.Mùng Một Tết năm ấy, tôi đột nhiên thèm uống nước dừa tươi.Chồng tôi không nói không rằng liền chạy ra ngoài mua cho bằng được.Không ngờ, giữa đường anh ta lên cơn đau tim, ch .t ngay tại chỗ.Tôi đau đớn tột cùng lao đến bệnh viện, còn chưa kịp khóc thì đã bị mẹ chồng tát cho mười cái như trời giáng, đến mức ngất xỉu.Khi tỉnh dậy, thứ chờ đón tôi chỉ là một hộp tro cốt và khoản nợ chồng để lại, hơn chục triệu.Từ đó, tôi bất chấp mạng sống cày cuốc trả nợ.Mãi đến mười lăm năm sau mới trả xong.Lúc ấy, người tôi đầy bệnh tật, đang đi nhặt rác trong khu nhà giàu, thì bất ngờ thấy chồng tôi – người đã ch .t mười lăm năm trước – bước xuống từ một chiếc xe sang, tay dắt một phụ nữ và một đứa bé.Tôi chặn anh ta lại hỏi cho ra lẽ, thì bị anh ta đá văng ra xa.Anh ta cười nhạo tôi:“Diệp Vi Vi, cô đúng là một con ngu không thể tả.”“Tôi chỉ không muốn chia tài sản nên mới giả ch .t để thoát khỏi cô, ai ngờ lại lừa dễ như vậy.”“Nợ tôi không cần trả, cô lại tự ôm hết vào người, nhờ cô mà giờ ba người nhà tôi mới được sống cuộc sống như giới thượng lưu.”Tôi tức đến mức ch .t tại chỗ.Lần nữa mở mắt ra.Tôi quay về đúng ngày mùng Một Tết năm ấy.

Trọng Sinh Xong Quét Sạch Nhà Dì

Trọng Sinh Xong Quét Sạch Nhà Dì Kiếp trước, chỉ vì ba tôi cứu dì trong tình trạng gần như k/h ỏ.a t h.â /n sau trận động đất… Mà bị cả nhà cậu, một nhà ba người, chửi rủa, đánh đập không ngừng. Mẹ tôi không những không bênh vực, mà còn lạnh lùng châm chọc: “Ông đúng là nh/ì.n hết người ta rồi, để người ta trút giận cũng đâu có gì quá đáng.” Sau đó, cậu đòi ly hôn với dì. Dì lại đổ hết tội lỗi lên đầu ba tôi: “Nếu không vì ông, anh ấy sao có thể ghét bỏ tôi?” “Ông ch .t đi là vừa, chỉ có ông ch .t rồi thì anh ấy mới quên hết mọi chuyện.” Dì đầu đ/ộc ba tôi, cấu kết với mẹ tôi dàn dựng hiện trường giả. Về sau, khi tôi bị em họ c/ư/ ỡng b/ứ.c, hắn đắc ý buột miệng tiết lộ chân tướng cái ch .t của ba tôi. Tôi định báo cảnh sát, liền bị hắn đ/ẩ/y xuống núi, ch .t ngay tại chỗ. Lúc mở mắt ra, tôi đã trọng sinh về đúng thời điểm vừa xảy ra trận động đất.

Hệ Thống Công Lược Tra Phu Và Nghịch Tử

Hệ Thống Công Lược Tra Phu Và Nghịch Tử Phụ thân từ bên ngoài nhặt về cho ta một dưỡng mẫu, dưỡng mẫu đối xử với ta rất tốt, nói sẽ đối xử với ta như thân sinh nữ nhi. Nhưng ta lại nghe được tiếng lòng của bà ta: [Hệ thống, đây chính là dưỡng nữ có thể khiến cặp phụ tử kia hối hận sao? Chỉ cần ta thu phục được nó, cặp phụ tử kia sẽ phải chạy theo cầu xin ta!] Đêm đó ta mơ một giấc mơ về kiếp trước. Trong mơ, dưỡng mẫu đưa ta vào thành, trước mặt hoàng đế và tiểu công chúa, bà ta bế ta lên cao, còn thân mật với phụ thân ta. Tiểu công chúa ghen tị, quỳ xuống ôm lấy dưỡng mẫu, gọi bà ta là mẫu phi, nói rằng mình đã biết lỗi, muốn mẫu phi ôm. Hoàng đế cũng đỏ hoe mắt, khóc lóc cầu xin dưỡng mẫu tha thứ. Dưỡng mẫu lập tức bỏ ta xuống, vui vẻ muốn cùng họ về cung, ta cầu xin bà đừng đi nhưng bà lại cười lạnh: “Ngươi chỉ là công cụ để ta khiến cặp phụ tử khốn nạn kia hối hận mà thôi! Ngươi thật sự nghĩ ta muốn làm mẫu thân của ngươi sao? Cút đi!” Bà ta về cung liền được phong làm hoàng hậu, cùng ngày đó phụ thân ta bị hoàng đế ghen tuông dìm chết dưới nước. Còn ta vì đã từng “Cướp” mẫu thân với tiểu công chúa nên bị xe ngựa cán gãy cả tay lẫn chân. Tiểu công chúa chỉ vào ta với đôi chân gãy hỏi: “Mẫu hậu, người thương nàng ta hay thương con?” Dưỡng mẫu cưng chiều dỗ dành nàng ta: “Con là bảo bối do ta sinh ra, còn nàng ta chỉ là đứa rác rưởi mà mẫu thân nhặt được từ trên đất thôi.” Ta giật mình tỉnh giấc, dưỡng mẫu đang tiều tụy bưng một miếng bánh ngọt nịnh nọt ta. Ta lại nghe thấy tiếng lòng của bà ta: [Đây là bánh điểm tâm ta cố ý mang từ trong cung ra, đứa con hoang này ăn vào chắc chắn sẽ nhận ta làm mẫu thân!]  

A Hỉ, Kính Chúc An Khang

A Hỉ, Kính Chúc An Khang Huynh trưởng của ta cướp đi vị hôn thê mà tân đế hết mực yêu thương, cưới nàng làm chính thê.Tân đế vì thế mà đoạt lấy ta, phong làm phi tử.Trước khi nhập cung, phụ thân vạn lần dặn dò, bảo ta phải thuận theo tính tình nóng nảy của tân đế Kỳ Huyền, đừng tuỳ tiện rơi lệ.Ta tròn mắt ngơ ngác, ngoan ngoãn gật đầu.Vừa nhập cung ngày đầu, ta đã được tuyên triệu thị tẩm.Chỉ thấy Kỳ Huyền liếc ta một cái, liền giận dữ đá cho thái giám bên cạnh một cước.“Trẫm muốn là đích nữ Giang gia, chứ không phải hài tử 8 tuổi này!”