Trọng Sinh
Trọng Sinh: Tự Tay Nghiền Nát Cả Nhà Thiên Vị Em gái tôi thường xuyên khoe khoang về “lợi thế nhan sắc”. Lúc ăn lẩu, để tiết kiệm tiền, nó còn đưa mắt đưa mày quyến rũ ông chủ quán. Tôi bảo làm thế không hay chút nào, nó lại cười nhạo tôi ngốc. Ai ngờ bị bà chủ quán bắt gặp, bà ta lập tức xách nồi lẩu đang sôi ùng ục hắt thẳng qua. Em gái tôi kéo tôi lên làm bia đỡ đạn. Tôi bị bỏng nặng, muốn đến bệnh viện thì ba mẹ lại sợ tốn tiền, chỉ bôi cho tôi mấy thứ thuốc dân gian linh tinh. Vì nhiễm trùng, vết thương mưng mủ, cuối cùng tôi ch.t. Cả nhà thì dựa vào chuyện tôi chết để livestream kể khổ, đổi lấy một căn biệt thự hoành tráng. Mở mắt ra, tôi sống lại vào đúng cái ngày em gái rủ tôi đi ăn lẩu. Lần này, đừng hòng ai sống yên ổn!
Tính Toán Của Chủ Mẫu Vừa thành thân được một năm, phu quân đã dẫn Lâm Mạn Nhu đến trước mặt ta, nói rằng muốn nạp nàng làm thiếp. Ta đương nhiên không đồng ý. Lâm Mạn Nhu kiêu căng ngạo mạn, ỷ vào việc được phu quân yêu thương, lúc nào cũng chống đối và đấu đá với ta. Cả Hầu phủ trở nên đầy rẫy căng thẳng, không khí ngột ngạt như bão tố chực chờ. Ta mất đi đứa con cùng khả năng sinh nở, còn Lâm Mạn Nhu thì mất mạng. Thanh danh của ta vì thế mà thối nát không ngừng. Toàn bộ Thịnh Kinh đồn đại rằng, chủ mẫu phủ An Nam Hầu ngu ngốc, đố kỵ, độc ác như rắn rết. Phụ mẫu ta, để bảo vệ danh tiếng của phủ Quốc công, đã chủ động đề nghị để phu quân ta cưới thêm một bình thê. Người được cưới chính là biểu muội của hắn. Mãi về sau ta mới biết, người mà phu quân thực sự yêu từ trước đến giờ vẫn luôn là biểu muội ấy, còn ta và Lâm Mạn Nhu chẳng qua chỉ là những bàn đạp cho tham vọng của hắn mà thôi. Ta bị giam cầm tại điền trang, sống cô độc suốt ba mươi năm. Nhưng sau đó, ta đã được tái sinh.
Mang theo hệ thống của cậu cút đi! Người bạn thân nhất của tôi bị ràng buộc với hệ thống, có thể hút vận may của người khác. Tôi nghe thấy tiếng âm thanh của hệ thống vang lên, lập tức thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng bỏ chạy. Bởi vì tôi đã được tái sinh rồi nên biết rằng người đầu tiên cậu ta muốn hấp thụ vận may chính là tôi. Thế là tôi chạy, còn cậu ta đuổi theo. Tôi lại tiếp tục chạy khiến cậu ta triệt để sụp đổ luôn rồi! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Sau Khi Hoán Đổi Cuộc Đời, Chị Tôi Khóc Biết được nhà giàu nhất không có sức chống cự đối với những đứa bé có tấm lòng lương thiện. Vì vậy, ngay khi gặp ông ấy lần đầu tiên, tôi chủ động ôm chầm lấy chị gái và khóc nức nở. “Chị ơi, hy vọng rằng dù có được ai nhận nuôi, chị vẫn luôn là chị của em.” “Chú ơi, xin chú nhận nuôi chị gái của con, con còn nhỏ, có thể chịu khổ được.” Chị tôi ngơ ngác, còn nhà giàu nhất thì cảm động, lập tức quyết định nhận nuôi tôi. Cứ thế, dưới ánh mắt trố lên kinh ngạc của chị, tôi giả vờ lưu luyến ngồi lên xe của nhà giàu nhất. Tôi khóc. Nhưng là khóc giả. Bởi vì tôi đã được trùng sinh.
Kinh Hỉ Dành Cho Phu Quân Bội Bạc Phu quân vừa trọng sinh đã nói muốn bỏ ta để cưới biểu muội của hắn. Bà mẫu sợ đến mức tát hắn một cái: “Biểu muội của ngươi bây giờ đã là quý nhân trong cung, ngươi nói lời đại nghịch bất đạo như thế là muốn hại chết cả nhà chúng ta sao?” Phu quân ngẩn ngơ. Hắn không biết, ta đã trọng sinh trước hắn bốn năm, biểu muội của hắn sớm đã bị ta đưa vào cung rồi. Kiếp trước, phu quân thiên vị biểu muội, hết lần này đến lần khác mưu hại ta. Kiếp này, ta muốn xem hắn có đủ bản lĩnh để hại hoàng đế không? À, đợi đến khi hắn phát hiện mình đã bị ta thiến từ lâu, chắc chắn sẽ càng ngạc nhiên hơn.
Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá Tỷ tỷ nói mình là nữ chính, muốn độc mỹ, không tiếc kháng chỉ đào hôn, hại cả nhà chúng ta vào ngục. Hằng vương lấy tính mạng cả nhà ta ra uy hiếp, yêu cầu tỷ tỷ hồi tâm chuyển ý, ta cũng khổ sở cầu xin nàng cứu chúng ta. Nhưng nàng lại nói ta trói buộc đạo đức, muốn hi sinh hạnh phúc cả đời của nàng, tham sống sợ chết. “Các ngươi mất đi chỉ là tính mạng, còn ta, mất đi là tình yêu cùngtự do cả đời!” “Ta Tô Nguyệt Ảnh cả đời này, ghét nhất người khác uy hiếp ta!” Hằng vương dưới cơn tức giận, tàn nhẫn giết chết chúng ta. Nhưng tỷ tỷ ta lại phát điên, quay về bên Hằng vương, cùng hắn yêu hận triền miên, ngược luyến tình thâm, nàng chạy ta đuổi… Cuối cùng tha thứ cho nhau, ở bên nhau. Nàng luôn miệng nói độc mỹ, lại trở thành chính phi của Hằng vương, sau khi Hằng vương đăng cơ, nàng trở thành hoàng hậu, vinh sủng đến cực điểm. Còn cả nhà ta, phơi thây hoang dã, hài cốt không còn. Mở mắt lần nữa, cả nhà ta đều được trùng sinh.
Giữa Biển Người, Ta Lại Gặp Nhau Bạch nguyệt quang của Ninh Thuật vì tôi mà chết, anh ta hận tôi suốt mười năm. Đến tận khi tôi bệnh chết, anh ta vẫn không tha thứ cho tôi. Trọng sinh trở về ngày hôm đó, tôi quyết định thành toàn cho bọn họ, chết thay bạch nguyệt quang của anh ta. May mắn thay, tôi không chết, còn nhân cơ hội đó mà giả chết rời đi. Tôi bắt đầu một cuộc sống mới, vứt bỏ Ninh Thuật ra sau đầu. Hai năm sau, Ninh Thuật vô tình nhìn thấy ảnh chụp của tôi, phát hiện tôi vẫn còn sống. Nghe nói, lúc đó anh ta phát điên rồi.
Tuế Tuế Niên Niên Đều Là Nàng Việc đầu tiên ta làm sau khi được tái sinh. Chính là cầm thuốc độc xông đến tiệm bánh bao ở phía Tây thành. Tên thanh niên bán bánh bao kia mới chính là thái tử lưu lạc nơi dân gian. Không lâu sau, hắn sẽ cùng thanh mai của mình trở về hoàng cung. Trước tiên giết chết thái tử giả, sau đó hành hạ thái tử phi. Ngày thái tử phi chết, tuyết rơi đầy trời, phủ trắng xóa mặt đất đã nhuốm đỏ. Ta chính là thái tử phi xui xẻo đó. Không ngờ, lại đụng phải thái tử giả cầm kiếm đuổi đến trước cửa tiệm bánh bao. Ta nhướng mày: “Thế nào? Cùng nhau?”
Chiếc Két Tình Yêu Sau khi ly hôn, tôi bất ngờ nhận được một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc, kèm theo một két sắt chứa đầy ảnh của chính mình. Mặt sau mỗi bức ảnh đều viết một dòng: “Mong Thẩm Từ bình an thuận lợi.” Người ký tên: Phó Vân Xuyên – anh trai của chồng cũ tôi. Không lâu trước đó, anh đã qua đời vì ung thư gan. Khi được sống lại, tôi quay về đúng ngày hai nhà bàn chuyện liên hôn. Một lần nữa được chọn đối tượng kết hôn, tôi không chút do dự, chỉ tay về phía người đàn ông đang lặng lẽ dõi theo mình ở góc phòng: “Tôi chọn anh ấy.”
Nhiệm Vụ Quan Trọng Của Pháo Hôi Tôi là vai pháo hôi trong bộ truyện nam tần. Nhiệm vụ của tôi là cản dao thay nam chính vào thời khắc quan trọng, vì cậu ta mà hy sinh. Nhưng sau khi trùng sinh, tôi không muốn chết sớm như vậy nữa. Thế nên trước khi nam chính xuất hiện, tôi điên cuồng luyện Thái quyền, chiếm địa bàn, thu nhận đàn em. Khi nam chính chuyển đến trường, tôi đã trở thành lão đại của trường trung học Triều Dương… Nhưng một núi không thể có hai hổ. Xong đời rồi, chơi lớn quá rồi.
Sau Khi Thủ Tiết, Ta Nằm Cũng Thắng Ngày thành thân, phu quân vì cứu ta mà bị thiêu ch.t trong biển lửa. Ta một mình gánh vác cả nhà chồng, thay hắn phụng dưỡng cha mẹ, nuôi lớn chất tử của hắn. Khi ta bệnh nặng hấp hối, người chồng đã ch.t từ lâu bỗng dẫn theo mẹ con ngoại thất xuất hiện. Thì ra hắn sớm đã thầm yêu ngoại thất, lại tham lam sính lễ hồi môn của ta. Hắn giả ch.t, lừa ta cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho nhà hắn cả đời. Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày thành thân năm đó. Nhìn tân phòng ngập trong biển lửa, ta lặng lẽ khóa cửa lại. Muốn ch.t ư? Vậy thì ta tiễn ngươi một đoạn.
Mười Năm Trả Hận Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất mấy năm. Chỉ vì nàng ta bẩm sinh thể hàn, không thể mang thai nên đã dùng ta để thay mận đổi đào. Sau khi sinh được hai người con trai, ta liền bị bọn họ âm thầm xử tử. Ta trùng sinh vào năm sáu tuổi, bị Thái phó, cha ruột của mình phái sát thủ đuổi giết nhưng cuối cùng lại được tên sát thủ đó tha mạng. Một năm kia, Thái tử phi thay thế ta trở thành đích nữ của Thái phó. Những việc này đều diễn ra đúng như quỹ tích kiếp trước. Nhưng có một thứ không giống. Tên sát thủ đã tha cho ta một mạng lần này không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, vì lúc ở trong phủ ta đã trộm được một hộp đông châu thượng hạng để đổi lấy hắn sẽ dạy ta võ công, y thuật cùng cách giết người. Ta cũng tránh đi người nông phụ đã nhận nuôi ta ở kiếp trước, đi bộ mười dặm để tìm tới một nữ quan từng sống trong cung, mỗi ngày dạy ta đọc sách, viết chữ, học cách đối nhân xử thế. Về sau, tất cả bọn họ đều làm việc cho ta. Ta đã chuẩn bị cho trận báo thù này suốt mười năm.
Vòng Xoay Định Mệnh Khi Tuyên Vương gặp nạn đã từng ở nhà ta. Ta dốc lòng chăm sóc hắn, ca ca giả làm hắn dẫn dụ quân địch. Nhưng hắn lại tin lời nữ nhi của thôn trưởng, cho rằng ca ca thông đồng với địch phản quốc, đem huynh ấy lăng trì xử tử. Ta cũng bị vạn người chửi rủa, cuối cùng chết thảm ở đầu đường. Mở mắt lần nữa, ta đã trọng sinh về ngày nhặt được Tuyên Vương. Đối mặt với ca ca kiên trì muốn cứu Tuyên Vương, ta cẩn thận hỏi: “Ca ca, huynh có tin vào kiếp trước không?” Ca ca im lặng hồi lâu: “Muội muội, muội cũng trọng sinh rồi?”
Tái Sinh Thành Thái Tử Phi Việc đầu tiên ta làm sau khi được tái sinh. Chính là cầm thuốc độc xông đến tiệm bánh bao ở phía Tây thành. Tên thanh niên bán bánh bao kia mới chính là thái tử lưu lạc nơi dân gian. Không lâu sau, hắn sẽ cùng thanh mai của mình trở về hoàng cung. Trước tiên giết chết thái tử giả, sau đó hành hạ thái tử phi. Ngày thái tử phi chết, tuyết rơi đầy trời, phủ trắng xóa mặt đất đã nhuốm đỏ. Ta chính là thái tử phi xui xẻo đó. Không ngờ, lại đụng phải thái tử giả cầm kiếm đuổi đến trước cửa tiệm bánh bao. Ta nhướng mày: “Thế nào? Cùng nhau?”
Báo Ứng Của Trà Xanh Khi bố mẹ tôi nói muốn nhận nuôi Tống Hàm Hi, tôi biết rằng câu chuyện đã bắt đầu. Vào ngày sinh nhật của tôi, cô ta sẽ nói: “Thật tốt, Kiều Kiều còn có bố mẹ ruột tổ chức sinh nhật, không như tôi, bố mẹ đều mất cả rồi…” Khi tôi có người yêu, cô ta sẽ nói: “Kiều Kiều có tiền, anh ấy chọn Kiều Kiều cũng đúng thôi, không như tôi, phải sống nhờ nhà người ta…” Cứ như vậy, bố mẹ tôi và cả bạn trai tôi đều quay lưng lại với tôi. Trước khi chết vì tai nạn xe hơi, tôi còn nghe cô ta nói: “Kiều Kiều chỉ gặp tai nạn xe thôi, nhưng lễ trưởng thành của tôi cả đời này chỉ có một lần…” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Tống Hàm Hi rón rén bước vào nhà. Tôi cười. Phản PUA, bạn đã biết chưa?
Phượng Hoàng Tái Sinh Ta cùng với huyện chủ giận dỗi bỏ đi, bị sơn tặc bắt cóc đưa vào miếu hoang.Nghe nói đêm đó, toàn thành lật tung để tìm kiếm, Thái Tử tìm người đến phát điên.Lúc trời sáng, Thái Tử cuối cùng cũng dẫn người xông vào miếu hoang, ôm huyện chủ vừa tìm lại được vào lòng, hối hận xin lỗi.Phu quân ta đứng bên cạnh, mãn nguyện nhìn cảnh tượng ấy, còn ta, vì một đêm kinh hoàng mà sảy thai.Về sau, ta vô tình phát hiện huyện chủ cảm kích phu quân ta:“Nếu không phải nhờ huynh sắp đặt vụ bắt cóc kia, Thái Tử sẽ không bao giờ nếm trải cảm giác mất đi ta. Giờ hắn quý trọng ta vô cùng, chỉ không ngờ phu nhân của huynh lại nhát gan đến mức sảy thai.”Phu quân ta nói: “Đó là do tiện nội vô dụng. Khi ấy bắt cóc nàng ấy cùng chỉ để tránh bị Thái Tử nghi ngờ, chẳng ngờ lại nhu nhược đến mức mới bị nhốt một đêm đã mất cả con.”“Huyện chủ là phượng hoàng bay cao, còn nàng chỉ là chim sẻ nhỏ nơi khuê phòng. Được góp phần giúp huyện chủ trở thành Thái Tử phi, đó là phúc phận của nàng ấy.”Giữa cơn bi phẫn, ta bị đẩy xuống đài cao.Lần nữa mở mắt, ta lại quay về đêm bị bắt cóc ấy!
Tính Toán Với Tôi? Em dâu là người giỏi tính toán nhất mà tôi từng gặp. Cô ta vì muốn tiết kiệm vài trăm tệ tiền học thêm nên đã xúi mẹ tôi phối hợp với mình, ép tôi phải đích thân dạy kèm cho Tiểu Quân – cháu trai học lớp ba. Không còn cách nào khác, tôi vừa phải ôn thi, vừa phải kèm cháu học. Tiểu Quân thi chuyển cấp thành công, đỗ vào trường cấp hai trọng điểm, nhưng trong đợt khám sức khỏe nhập học lại bị phát hiện có khối u não. Vương Lan lại đổ hết tội lỗi lên đầu tôi: “Chính vì chị ép con tôi quá mức nên nó mới bị u não! Tất cả là do chị!” Cô ta cầm chảo dầu sôi dội thẳng vào mặt tôi: “Con tôi sắp chết rồi, chị cũng đừng mong sống yên! Dù có thi đỗ giáo viên thì đã sao? Tôi sẽ khiến chị không còn mặt mũi gặp ai nữa!” Một nồi dầu sôi đổ ụp lên đầu khiến tôi bỏng đến 80% cơ thể, đứa con còn chưa thành hình trong bụng cũng không giữ được. Tôi giãy giụa giữa ranh giới sống chết, được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, giành giật mạng sống suốt bảy ngày rồi trút hơi thở cuối cùng. Có lẽ ngay cả Diêm Vương cũng không đành lòng nhìn tôi chết oan, nên đã cho tôi một cơ hội sống lại. Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã quay trở lại một tháng trước khi tốt nghiệp đại học.
Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân Nha hoàn Thanh Mạt của ta đã tặng cho tên ăn mày một túi tiền đầy, ai nấy đều khen nàng rộng lượng. Nhưng ngày hôm sau, trong cung lại truyền đến thánh chỉ từ hôn. “Nữ nhi Hứa gia, Hứa Ấu Nhiên, phẩm hạnh bại hoại, cả đời bị giam cầm trong chùa miếu.” Ta chính là Hứa Ấu Nhiên. Khi bị thái giám lôi ra khỏi cửa, nha hoàn Thanh Mạt kề sát tai ta, cười khẽ: “Tiểu thư, trong túi tiền đó là bức họa diễm tình của cô, hiện đã lan truyền khắp thanh lâu. Cô không thể trở thành Tấn Vương phi tôn quý được nữa rồi.” Ta không thể trở thành, chẳng lẽ một nha hoàn như ngươi có thể thay thế? “Người muốn cô chết đâu chỉ có mình ta, cô đoán xem còn ai nữa ~” Nàng cười nhìn về phía chính sảnh, bên trong đang đứng ba người. Lần lượt là—phụ thân ta với gương mặt đầy phẫn nộ, mẫu thân ta với vẻ mặt đau thương, và biểu muội Vi Vân Thư khẽ cau mày. Họ là những người thân cận nhất của ta. Ai đang hại ta? Sau một trận đại hỏa, ta trọng sinh về ngày du xuân năm ấy.
Không vào Đông cung Vào ngày ta thành hôn cùng Thái tử biểu ca, kế muội lại ôm cái bụng lớn quỳ rạp dưới chân ta cầu xin tha thứ. Mẫu thân nói ta lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông đố kỵ. Phụ thân mắng ta khiến gia tộc mất mặt. Thái tử biểu ca trước mặt bao người hủy hôn, dựng chuyện ta thành độc phụ ghen tuông mù quáng. Thiên tử ban cho ta ba thước bạch lăng, kế muội danh chính ngôn thuận trở thành Thái tử phi, phong quang vô hạn. Trước lúc ch.t, kế muội còn vuốt ve bụng mình, nghênh ngang đến tiễn ta đoạn đường cuối cùng. Ta lạnh lùng kéo nàng ta đập thẳng vào tường cao. Khi mở mắt ra, ta đã quay về năm ấy còn đang chờ xuất giá. Kế muội lại đang quỳ dưới chân ta, túm lấy tà váy ta, nước mắt rơi như mưa: “Thanh Thư tỷ tỷ, muội xin lỗi, muội không ngờ điện hạ lại mời muội đi dự yến tiệc. Tỷ tha cho muội đi, muội tuyệt đối không tranh đoạt Thái tử điện hạ với tỷ đâu.” Ta vung tay, giáng cho tiện nhân kia một cái bạt tai: “Khóc đủ chưa? Ngươi không biết mình ồn ào đến cỡ nào à?”
Mưu Cục Giang Gia A đệ Giang Ngọc si mê nữ nhi nhà nông. Ta khuyên can, nàng ta không thích hợp làm chủ mẫu Giang gia. Sau này, ta bị ch/ặ/t đ/ứt gân chân, bị l/ă/ng tr/ì trên pháp trường. Giang Ngọc ôm lấy nữ nhân kia, cười lạnh: “Khinh thường Doanh nhi, đây chính là kết cục ngươi đáng phải nhận.” Mở mắt ra lần nữa, Giang Ngọc đang nắm tay Tống Doanh nhi, vẻ mặt kiên định: “A tỷ, ta không phải nàng ấy không cưới.” Ta cười nhạt: “Giang gia và nàng ta, ngươi chỉ được chọn một.”