Trọng Sinh
Hai Tỷ Muội Ta là thiên kim giả của Tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một nữ tử câm điếc. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta có nhan sắc tuyệt trần, sớm đã là quý nữ số một kinh thành. Nhưng ta nhớ lại, kiếp trước tiểu nữ tử câm điếc này đã vì cứu ta mà chết. Người đời cười nhạo nhị tiểu thư Tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính tình kỳ quái, ngấm ngầm ức hiếp nàng. Ta chống gậy đánh từng người một. “Nhỏ câm điếc, sau này tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội cầm kỳ thi họa. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý ngẩng đầu từ trong vũng bùn lên, đôi tay bắt sâu run rẩy.
Lòng Người Khó Dò Ngày tận thế đến, tôi may mắn được rút trúng suất tránh nạn. Mẹ chồng và chồng tôi lại nổi lên lòng thương người, nhất định muốn đưa cả hai mẹ con nhà hàng xóm đi cùng. Đến nơi, tôi nộp tài liệu và chỉ điền tên con gái mình vào. Họ sốt sắng hỏi tôi sao không ghi tên cả nhà. Tôi nhìn đứa bé trai đứng sau chồng tôi, khuôn mặt giống anh ta đến lạ, rồi lắc đầu: “Tôi không quen họ.”
Tạm Biệt, Chú Nhỏ Sau khi tôi thổ lộ tình cảm với chú nhỏ Lý Duật Lễ, anh dẫn tôi đi gặp một cô gái đang ngồi trên xe lăn. Cô ấy tên là Phương Duyệt Hề, cũng là vợ tương lai của anh. Lý Duật Lễ nói, Phương Duyệt Hề vì cứu anh mà mất đi đôi chân và cả ước mơ, nên anh phải có trách nhiệm với cô ấy. Tôi không hiểu. Cứu mạng thì nhất định phải lấy cả đời ra để báo đáp sao? Anh không trả lời câu hỏi của tôi. Kiếp trước, tôi không tin rằng Lý Duật Lễ không yêu mình, nên cứ liên tục thử thách giới hạn của anh. Cho đến khi chính mắt tôi thấy anh đứng yên nhìn người đối diện bẻ từng ngón tay tôi, nghe tôi gào thét trong đau đớn, nhưng ngay cả một cái nhíu mày anh cũng không có. Lúc đó, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Sau này, vì vết thương quá nặng nên tôi không thể tiếp tục công việc trong phòng phẫu thuật, cuối cùng rơi vào bế tắc và cắt cổ tay tự sát. Lần nữa tỉnh lại. Tôi không chút do dự nộp đơn xin vào tổ chức Bác Sĩ Không Biên Giới. Từ bỏ thân phận cháu gái nhà họ Lý.
Chị Là Nhà, Em Là Ánh Sáng Kiếp trước, em gái được một nhà tài phiệt nhận nuôi, còn tôi bị đưa về làm vợ nuôi từ nhỏ. Về sau, em gái nhảy xuống từ tầng thượng, còn tôi thì từ bóng tối nở rộ thành đóa hoa. Em gái mỉm cười nói: “Chị ơi, nếu là chị, chắc chắn sẽ không sống thảm như thế này, đúng không?” Trọng sinh trở lại, lần này, tôi và em gái đổi vị trí. Tôi là vầng thái dương rực rỡ, còn em gái là bóng tối len lỏi. Lần này, cả hai chúng tôi đều không quay đầu lại. Trước khoảnh khắc đổi chỗ, chúng tôi lướt qua nhau.
Trừng Phạt Phu Quân Bội Bạc Phu quân vừa trọng sinh đã nói muốn bỏ ta để cưới biểu muội của hắn. Bà mẫu sợ đến mức tát hắn một cái: “Biểu muội của ngươi bây giờ đã là quý nhân trong cung, ngươi nói lời đại nghịch bất đạo như thế là muốn hại chết cả nhà chúng ta sao?” Phu quân ngẩn ngơ. Hắn không biết, ta đã trọng sinh trước hắn bốn năm, biểu muội của hắn sớm đã bị ta đưa vào cung rồi. Kiếp trước, phu quân thiên vị biểu muội, hết lần này đến lần khác mưu hại ta. Kiếp này, ta muốn xem hắn có đủ bản lĩnh để hại hoàng đế không? À, đợi đến khi hắn phát hiện mình đã bị ta thiến từ lâu, chắc chắn sẽ càng ngạc nhiên hơn.
Trọng Sinh: Tự Tay Nghiền Nát Cả Nhà Thiên Vị Em gái tôi thường xuyên khoe khoang về “lợi thế nhan sắc”. Lúc ăn lẩu, để tiết kiệm tiền, nó còn đưa mắt đưa mày quyến rũ ông chủ quán. Tôi bảo làm thế không hay chút nào, nó lại cười nhạo tôi ngốc. Ai ngờ bị bà chủ quán bắt gặp, bà ta lập tức xách nồi lẩu đang sôi ùng ục hắt thẳng qua. Em gái tôi kéo tôi lên làm bia đỡ đạn. Tôi bị bỏng nặng, muốn đến bệnh viện thì ba mẹ lại sợ tốn tiền, chỉ bôi cho tôi mấy thứ thuốc dân gian linh tinh. Vì nhiễm trùng, vết thương mưng mủ, cuối cùng tôi ch.t. Cả nhà thì dựa vào chuyện tôi chết để livestream kể khổ, đổi lấy một căn biệt thự hoành tráng. Mở mắt ra, tôi sống lại vào đúng cái ngày em gái rủ tôi đi ăn lẩu. Lần này, đừng hòng ai sống yên ổn!
Trần Sương phản sát Sau khi muội muội trói định với hệ thống thì luôn có thể dễ dàng đoạt lấy mọi thứ của ta. Thẩm Hoài, là thứ duy nhất ta không bị cướp mất. Cho đến khi hắn vì báo thù cho muội muội mà ném chết đứa con gái mới sinh của chúng ta. Hắn giẫm lên máu thịt của con gái mà nói: “Ta biết năm đó người cứu ta là A Uyển, không phải ngươi. Nay dùng mạng của con gái để đền, là báo ứng của ngươi!” Nhưng rõ ràng, người cứu hắn là ta. Sau khi cùng Thẩm Hoài đồng quy vu tận, ta trọng sinh trở về ngày cứu hắn. Lần này, ta điều khiển xe ngựa nghiền nát tay hắn, tiêu sái rời đi. Muội muội chờ nhặt của rơi: “?”
Bạn Thân Cùng Tiến Nhà phá sản, mẹ đem tôi dâng cho chủ nợ để em gái được tiếp tục đi học. Tôi trở thành tình nhân, mỗi ngày chỉ ăn chơi hưởng thụ, còn có mười vạn tiền tiêu vặt. Còn em gái thì thi đại học trượt, ngày nào cũng làm việc đến kiệt sức, tiền lương ít ỏi còn bị bòn rút. Cho đến khi cả hai chúng tôi sống lại, quay về đúng ngày gia đình phá sản. Lần này, em giành trước leo lên giường chủ nợ, bắt tôi đi học. Tôi cúi đầu, cười lạnh. Nó tưởng làm tình nhân là chuyện vinh quang lắm sao?
Lương Duyên Muộn Màng Nghe tin Bạch Nguyệt Quang của Hứa Chương qua đời, hắn như kẻ điên lao về phủ. Tay cầm trường kiếm, hắn đâm thẳng vào ta, lạnh buốt đến tận tim. “Hết thảy đều tại ngươi! Nếu không phải vì ngươi, ta đã cưới Hương nhi từ lâu. Nàng cũng không đến mức lưu lạc bên ngoài, cuối cùng chết vì bệnh tật!” Ta muốn phản bác: “Liên quan gì đến ta chứ?” Nhưng chưa kịp nói, hắn đã lại một nhát kiếm, từng kiếm từng kiếm đâm tới, gào thét điên cuồng: “Ta muốn ngươi phải chôn cùng Hương nhi!” Ta chưa kịp mắng hắn là đồ khốn nạn, đã gục ngã mà tắt thở. Chớp mắt sau, ta và hắn cùng trọng sinh, quay về mười năm trước. Hai mắt mở to trừng nhau. Ta ho khẽ một tiếng: “Xấu hổ không?”
Hồng Trang Rửa Hận Ta đã bị thiêu chết vào ngày đại hôn. Cả phủ trên dưới đều nói, mệnh của tam tiểu thư thật khổ, sắp trở thành phu nhân hầu phủ rồi, lại bị lửa thiêu chết, đúng là ông trời ghen ghét hồng nhan. Nhưng họ không biết, tam tiểu thư chân chính đã sớm tư thông với tên lưu manh Triệu Thừa bỏ trốn rồi. Người mặc hỉ phục đỏ thẫm trong phòng cưới là ta, người bị trói tay trói chân cũng là ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi tam tiểu thư xuất giá, nàng ta tươi cười nói với ta: “Tố Ngọc, ngươi thử giúp ta xem bộ hỉ phục này có vừa không nhé?”
Cảm Xúc Người Rắn Thời điểm ta đang giặt quần áo, trên mặt nước bỗng nhiên trôi đến một mỹ thiếu niên sắp chết. Về sau hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng vừa biết tin ta có thai, hắn liền mất tích. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta vào cung. Ta bị giam cầm, chịu đủ mọi sự lạnh lẽo, đói khát và nhục nhã, cùng với đứa trẻ trong bụng cùng nhau chết thảm. Chỉ vì thế nhân giai truyền hắn đăng cơ là do được trời ban mệnh, được thần linh phù hộ. Chuyện ở Đào thôn căn bản không thể tồn tại. Mở mắt lần nữa, lại ở Đào thôn, vạn vật hồi sinh. Tiểu đồng bọn đang gọi ta cùng nhau đi giặt quần áo ở Đào khê. Ta hét lớn: “Không ai được đi cả! Mùa xuân đẹp như thế này, giặt quần áo làm gì? “Ta làm cho các ngươi một suất bánh tráng cuốn nhé!” Ha ha, đã được trời ban mệnh thì cứ để trời cứu hắn đi.
Thảm Họa Cá Chình Chị họ nhiều năm không có con, đi bơi ở sông thì bị cá chình ngắm trăng chui vào người. Kết quả chưa đầy hai tháng, bụng chị ấy đã to lên, thậm chí có thể thấy rõ “thai động”. Tôi khuyên chị mau chóng đi bệnh viện kiểm tra, nếu không cá chình bất cứ lúc nào cũng có thể chui ra ngoài. Nhưng chị họ lại ôm bụng cười hớn hở: “Em biết gì chứ, con trai chị trời sinh có thần lực, ở trong bụng đã có thể bảo vệ mẹ rồi.” Sau đó, chị họ ngất xỉu ở nhà, tôi đưa chị đến bệnh viện, bác sĩ lấy ra từ tử cung của chị từng con cá chình nhỏ. Tử cung của chị bị nhiễm trùng nghiêm trọng, từ đó về sau không thể mang thai được nữa. Chị hoàn toàn căm hận tôi, đã đ â.m tôi đến ch .t, rồi vứt x á.c xuống sông cho cá chình ăn. “Con trai tao là bị mày nguyền rủa nên mới mất! Mày đi ch .t đi!” Ngay cả mẹ ruột tôi cũng cho rằng tôi xen vào chuyện người khác, tự làm tự chịu, nên đã giúp chị họ che giấu nguyên nhân cái ch .t của tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày chị họ đi bơi.
Xé Nát Bạch Liên Hoa Ta từ nhỏ được nuôi ở trong cung, nhưng đáng tiếc chỉ là thế thân của Công chúa thật sự. Khi Công chúa chân chính lưu lạc bên ngoài trở về, Hoàng đế muốn đuổi ta ra ngoài. Ta vui vẻ đi suốt đêm. Những nữ công thêu thùa tra tấn ta mười mấy năm, thi thư lễ nghi, quy củ giáo điều đi gặp quỷ hết đi! Nhưng không ngờ, Công chúa lại cầu xin Hoàng đế giữ ta lại. “Tỷ tỷ đi ra ngoài cũng không có nơi nương tựa, chi bằng để cho tỷ ấy lại đi.” Kiếp trước, ta tin những lời này của nàng ta, cuối cùng chet thảm. Đời này, ta muốn tự tay xé nát đóa bạch liên hoa này!
Muội Muội Phản Kích Trên đường chạy nạn, ca ca Hà Bùi Chi không màng đến sự an nguy của cả nhà, nhất quyết muốn cưu mang một đôi mẫu nữ không rõ lai lịch. Sau đó, người nữ tử bị sơn tặc bắt đi, không rõ tung tích. Ca ca si tình với nàng trách ta thấy chết không cứu, hận ta thấu xương. Vài năm sau, tin vui đỗ đầu bảng nhãn của hắn truyền đến. Ta vốn tưởng rằng cả nhà cuối cùng cũng khổ tận cam lai nhưng chờ đợi ta lại là sự thờ ơ lạnh nhạt của hắn cùng sự trả thù tàn độc của Bạch Nguyên Khanh, người đang nép trong lòng hắn. Sống lại một đời, ta không muốn tiếp tục hao tâm tổn sức kiếm tiền cho hắn đi thi nữa, nếu hắn chỉ quan tâm đến Khanh Khanh của mình, vậy thì ta, người muội muội này sẽ thành toàn cho hắn.
Nương Nương Giá Đáo! Kiếp trước, ta là một tên bạo quan, sau khi chết, âm phủ phán rằng ta giết chóc quá nhiều, nên trừng phạt kiếp sau làm nữ nhân. Ta chẳng hề để tâm, khi đi qua cầu Nại Hà còn đá lật cả nồi canh của Mạnh Bà, chẳng uống lấy một ngụm. Nhìn gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn trong gương, ta khẽ cười lạnh: Đây mà gọi là trừng phạt sao? Rồi sau đó, ta vào cung. Hoàng thượng: “Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Sao nàng lại muốn trở thành cô cô chấp hình của Thận Hình Ti vậy?”
Thiên Mệnh Thái Hậu băng hà, phàm là quan viên trong triều đều phải chọn con gái trong nhà để chôn cùng. Ta rút thăm thua đích tỷ vốn phải chấp nhận bị chôn trong hoàng lăng. Nhưng vào ngày hạ táng, hoàng đế vừa thấy ta đã yêu, phong ta làm phi ngay tại chỗ. Phu quân của đích tỷ thì chết trận sớm. Tỷ ấy không chịu nổi cảnh vườn không nhà trống nên gian díu với thị vệ, theo luật phải bị dìm xuống sông. Ta đến pháp trường xin tha cho tỷ ấy nhưng lại bị kéo xuống nước theo. Nhưng chỉ chớp mắt một cái, ta lại thấy đích tỷ quỳ thẳng người, thề hứa son sắt. “Con nguyện tuẫn táng theo Thái Hậu!”
A Ngọc Ta là Thái hậu tiếng xấu lan xa. Nhi tử ghét ta, nữ nhi vứt bỏ ta, bách quan ngày ngày can gián muốn ta giao ra binh quyền, bách tính mắng ta là yêu phụ. Ai cũng muốn ta chết không toàn thây. Cho nên, khi ta bị vây trong quân địch, bọn họ khuyên ta hy sinh vì đại nghiệp, một người đổi một thành, đáng lắm. Thôi thì, dù sao ta cũng sống đủ rồi, cả đời không có gì hối tiếc. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm chưa vào cung. Thiếu niên tướng quân mặc áo gấm tung bay trước mắt cưỡi ngựa hỏi: “Hạ Lan Ngọc, nàng thật sự không gả cho ta sao?” Ồ, lúc đó hình như ta định đến Tạ gia để hủy hôn, chỉ vì thấy Tạ gia tam lang này chỉ biết tập võ giết người, chẳng hiểu chút phong tình nào. Sau khi bị ta hủy hôn, hắn liền buông bỏ hết chuyện hồng trần, đến biên cương rồi không bao giờ trở về. Nhưng hắn lại là người duy nhất sau khi ta chết, một mình một ngựa xông vào quân địch để thu xác cho ta.
Phong Cốt Trưởng tỷ tự cho mình là người có cốt cách thanh cao. Quân địch kéo đến chân thành, tướng địch muốn làm nhục triều ta, đưa ra điều kiện có thể dùng công chúa để đổi lấy mạng sống của toàn bộ dân chúng trong thành. Trưởng tỷ kiêu hãnh không khuất phục: “Người chỉ có một lần chết, hoặc nhẹ như lông hồng, hoặc nặng tựa Thái Sơn, hy sinh vì nước là vinh quang của người dân Đại Hạ, họ chết có ý nghĩa, chết có phong cốt!” Ta chủ động đứng ra, nhận trách nhiệm của một công chúa, dùng thân mình bảo toàn cho toàn bộ dân chúng trong thành. Nước mất nhà tan, giang sơn đổi chủ, trưởng tỷ bị ném vào quân doanh, trở thành thú mua vui cho người ta. Trưởng tỷ nổi giận đùng đùng: “Bản cung là Trấn quốc trưởng công chúa của Đại Hạ, lũ tiện nô dị tộc các ngươi không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cũng dám mơ tưởng đến bản cung sao?!” Ta liều chết chiến đấu, liều mạng bảo vệ, may mắn giữ được tính mạng và sự trong sạch cho trưởng tỷ. Sau đó, trưởng tỷ vẫn giữ cốt cách kiên cường, được hoàng đế Đại Yên coi trọng phong làm quý phi, hết mực sủng ái. Còn ta vì khôi phục quốc gia mà âm thầm ẩn núp nhưng lại bị mắc bệnh đường sinh dục. Lúc sắp chết, ta nói với trưởng tỷ: “Tỷ tỷ, những thuộc hạ cũ mà ta thu nạp được đều giao cho tỷ, giúp tỷ hoàn thành đại nghiệp khôi phục quốc gia.” Đích tỷ bịt mũi đứng xa xa, thản nhiên nói: ” Triều đại thay đổi chính là thiên ý, người không thể nghịch thiên mà đi, bị thù hận che mờ đôi mắt. Ngược lại là ngươi, vì muốn sống mà bán rẻ thân mình, ta không có đứa muội muội không có phong cốt như ngươi!” Tỷ ta liền quay đầu đưa danh sách thuộc hạ cũ cho hoàng đế Đại Yên, tất cả mọi người đều bị bắt sạch. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tướng địch đưa ra điều kiện dùng công chúa để đổi lấy dân chúng. Đích tỷ sắc mặt nhàn nhạt, lại nói ra những lời đầy phong cốt. Ta dùng cổ tay đánh tỷ ta ngất đi, ném trước mặt tướng địch.
Từ Thu Nương Hắn là chàng rể được đưa đến cửa do ta ném tú cầu chọn được. Để hắn sớm đỗ đạt, ta đã dốc hết gia tài lo lót quan hệ, mở đường cho hắn. Nhưng lúc hắn đỗ đạt, ngày đầu tiên nhậm chức, người đầu tiên hắn ra lệnh bắt giam lại chính là ta. “Thu Nương, trạng nguyên không thể có quá khứ không trong sạch, nàng hãy làm thêm một chuyện cho ta nữa được không?” “Được.” Ta đập đầu vào cột, máu bắn tung tóe, từ đó không còn ai biết rằng – Trạng nguyên từng có một người vợ tào khang, ở kinh thành nàng ta là một nữ thương gia hèn mọn nhưng ở Dương Châu nàng ta… cũng từng là viên ngọc quý trên tay phú hộ giàu có nhất! Sống lại một lần nữa, đúng vào ngày tuyển rể. Nhìn xuống đám đông đen nghịt dưới lầu, ta ôm chặt quả tú cầu rồi quay người bỏ đi. “Thà tự chải đầu, chứ không gả cho thứ chẳng bằng heo chó!” “Cái chức trạng nguyên này chả nhẽ ta không thi đỗ được sao?”
Cứu Con Gái Năm mười sáu tuổi, con gái tôi mang thai với một tên lưu manh tóc hồng. Khi tôi kéo nó đi phá thai, con bé đã đâm một dao vào tim tôi. Sống lại một đời, tôi vung tiền đưa con gái ra nước ngoài học đại học, kết quả con gái lại cặp kè với một tên lưu manh tóc xanh. Vì sinh con cho tên lưu manh tóc xanh đó, con bé đã bỏ học. Sau khi sinh con, nó đã trộm hơn một triệu trong thẻ ngân hàng của tôi và đẩy tôi từ toà nhà cao tầng xuống. Tôi cứ nghĩ con gái mình là một kẻ cặn bã, mù quáng vì tình. Nhưng khi sống lại đến lần thứ ba, tôi chợt nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản như thế. …