Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ

Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ Kiếp trước, chị gái ép tôi lấy một tên lưu manh vừa xấu vừa nghèo. Kết quả là mười năm sau, tên lưu manh đó trở thành một nhà đầu tư chứng khoán có giá trị tài sản lên đến hàng chục tỷ, tôi cũng được hưởng ké sự giàu sang. Sau khi được tái sinh, chị gái tôi đã nhanh chân bắt lấy tên lưu manh đó, không tiếc bất cứ giá nào để kết hôn với hắn. Nhưng chị ta không biết rằng. Nhà đầu tư chứng khoán thực sự là tôi. Người đàn ông của chị ta chẳng biết gì cả, chỉ là một con rối mà tôi đặt lên sân khấu.

Người Mẹ Của Kẻ Phản Diện Sau Khi Trọng Sinh

Người Mẹ Của Kẻ Phản Diện Sau Khi Trọng Sinh Tôi là người mẹ qua đời sớm của kẻ phản diện. Kẻ phản diện có ba không thương, mẹ thì mất sớm, tính cách cô độc, lạnh lùng. Cũng vì thế mà cậu đem lòng ám ảnh đến điên cuồng cô gái từng chữa lành vết thương cho bản thân. Dùng đủ mọi thủ đoạn để chiếm đoạt, cuối cùng lại chẳng có kết cục tốt đẹp. Hệ thống yêu cầu tôi phải cứu rỗi cậu ta. Và thế là, tôi được trọng sinh. Nhìn cậu con trai ruột trong con hẻm nhỏ, mặc áo khoác da, nhuộm tóc màu theo phong cách “hổ báo”, vẫn còn sống nhởn nhơ ngay trước mắt. Tôi khẽ nhấc con dao trên tay, nở một nụ cười lạnh lẽo. Cứu rỗi ư? Đó gọi là mẹ quản con, là lẽ bất di bất dịch !

Nha Hoàn Thăng Chức Ký

Nha Hoàn Thăng Chức Ký Sau khi Hầu phủ bị xét nhà, ta cùng tỷ tỷ phải bán mình làm nô, trở thành nha hoàn trong phủ Quốc công. Tỷ tỷ tính tình bình đạm, không tranh không giành, luôn giữ phong thái như cúc dại bên đường. Khi ta tranh giành thức ăn với đám hạ nhân, tỷ ấy lại đem chia phần ăn của ta cho mọi người, nhờ vậy mà được lòng tất cả. Mùa đông đến, ta tranh giành chăn bông để giữ ấm, tỷ tỷ lại nhường chăn cho người khác. Kết quả, cả hai chúng ta đều đổ bệnh vì lạnh. Với hy vọng thay đổi số phận, ta cố gắng chuyển sang làm nha hoàn thân cận bên Thế tử gia, mong tìm cơ hội cho tỷ tỷ được thị tẩm. Tỷ ấy trách ta không từ thủ đoạn nhưng lại chấp nhận vị trí mà ta vất vả giành lấy. Nhờ tiếng lành hiền đức, độ lượng của tỷ tỷ, Thế tử gia chú ý và nạp nàng làm thiếp. Tỷ ấy không cần tranh giành mà vẫn thuận lợi sinh hạ trưởng tôn. Thế tử phi hận tỷ tỷ đến xương, bày mưu hãm hại ta. Khi ta bị dồn đến đường cùng, quỳ xuống cầu cứu tỷ tỷ. Nhưng tỷ chỉ lạnh nhạt nói: “Tư Lan, ta đã bảo muội đừng tranh giành cường bạo, giờ thì tự chuốc lấy cái chết.” Tỷ ấy vẫn bình thản, không tranh giành, không lên tiếng. Còn ta, bị đánh đến chết oan uổng. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về thời điểm ta và tỷ tỷ vừa vào phủ Quốc công.

Ngày Tàn Của Các Người

Ngày Tàn Của Các Người Vừa mới chuẩn bị ăn cơm, hàng xóm mới kế bên đã gõ cửa nhà tôi. “Nhà tôi có người thân mất, phải đi đám tang, có thể nhờ nhà chăm giúp Tiểu Hạo vài ngày không?” Mẹ tôi theo phản xạ định mở cửa, nhưng tôi kéo bà lại. “Chỉ là chăm một đứa trẻ vài hôm thôi mà? Có gì đâu?” Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ, tôi chậm rãi nói: “Đứa nhóc đó bị rối loạn tâm thần siêu nam!”

Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể

Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể Trưởng tử của Quốc công phủ không thể hành phòng. Đại tỷ gả sang đó, không chịu mượn giống, bị bức đến “u uất mà chết”. Nhị tỷ vào phủ làm kế thất, liên tiếp hoài thai, lại vì khó sinh mà mẹ con cùng mất. Để kết chặt mối giao hảo giữa hai nhà, Hầu phủ lại tìm về ta – người thất lạc bên ngoài. Hiện tại, bọn họ muốn gả một đứa đồ tể như ta đi…

Sau Khi Mua Vé Số Với Bạn Cùng Phòng

Sau Khi Mua Vé Số Với Bạn Cùng Phòng Sau khi cùng phòng mua chung vé số, tôi và cô ta trúng được 320 đồng, lỗ mất 280 đồng. Ngày hôm sau, cô ta thần thần bí bí hỏi tôi vé số còn lại đâu. Tôi đưa cả quyển vé số cho cô ta xem, nhưng cô ta lại bảo thiếu một tờ, khăng khăng cho rằng tôi trúng giải lớn mà không chia phần. “Không trúng giải, vậy làm sao cậu có tiền chữa bệnh cho mẹ cậu?” Tôi giải thích kiểu gì cô ta cũng không tin, còn đăng tin bôi nhọ tôi lên mạng, thêu dệt chuyện vu khống, ép tôi quỳ gối xin lỗi, thậm chí gọi cho người đang bệnh nặng là mẹ tôi đến cúi đầu nhận lỗi. Mẹ tôi khóc đến mù cả mắt, chưa kịp vào phòng phẫu thuật đã mất. Tôi đau đớn tột cùng, trầm cảm nặng hơn và nhảy lầu tự tử. Cô ta vẫn còn chạy đến bia mộ tôi tạt axit. “Đồ yêu tinh hại người! Nếu không có mày, tao đã sống sung sướng trong giàu sang từ lâu rồi!” Khi mở mắt ra, tôi phát hiện mình quay lại đúng ngày cùng cô ta mua vé số. …

Ngụy Thị Song Thư

Ngụy Thị Song Thư Trước ngày thành thân, ta và đích tỷ bị đổi hôn. Người đính hôn với đích tỷ – Tiểu tướng quân – nói rằng người hắn yêu thật ra là ta, còn trạng nguyên lang đính hôn với ta lại nói rằng hắn thích đích tỷ. Ta biết, bọn họ đã trọng sinh. Tiểu tướng quân muốn đổi lấy một người địa vị thấp, không thể sinh con, để nuôi dưỡng con riêng cho hắn. Trạng nguyên lang muốn đổi lấy một quý nữ dễ thao túng, để hắn an tâm làm kẻ ăn bám. Ta cười, bọn họ đúng là thú vị thật. Chẳng lẽ nhìn ta và tỷ tỷ, bọn họ nghĩ ngoài hai người họ ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác sao?

Không Thích Thì Cứ Đưa Đây

Không Thích Thì Cứ Đưa Đây Kiếp trước, em gái tôi toại nguyện gả vào nhà giàu. Kết quả, chồng đại gia quanh năm không có nhà, em không chịu nổi cô đơn nên ngoại tình bị chụp lại, còn dính HIV, cuối cùng bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng. Còn tôi thì lấy được ảnh đế ba lần đoạt giải. Sau khi cưới, ảnh đế yêu tôi đến phát điên, chúng tôi trở thành cặp đôi kiểu mẫu nổi tiếng trong giới giải trí. Em gái ghen đến phát rồ rồi giết tôi, cả hai cùng quay lại đúng ngày chọn người kết hôn. Lần này, nó nhanh chóng nói với ba là muốn cưới ảnh đế. Tôi bật cười. Chồng không về nhà nhưng mỗi tháng cho mười triệu tiêu vặt, kiểu sống như tiên thế này mà em tôi lại không thích sao?!

 Cái Kết Cho Sự Phản Bội 

 Cái Kết Cho Sự Phản Bội  Em họ nghiện làm người thứ ba, nhắm mắt làm ngơ lời khuyên của tôi.  Vì tương lai của nó, tôi nói chuyện này với người lớn, nó bị ép chia tay với tên đàn ông đã có gia đình kia.  Một tháng sau, cuối cùng em họ cũng thông suốt rồi.  Để bày tỏ lòng biết ơn, em họ mời tôi đến nhà làm khách, còn giúp tôi đặt sẵn khách sạn.  Đợi tôi tắm rửa xong, lại phát hiện trên giường có một người đàn ông xa lạ.  Một người phụ nữ dẫn theo một đám người xông tới điên cuồng đánh tôi, còn lột sạch quần áo của tôi quay video lại.  Hóa ra vì để trả thù tôi, em họ dùng ảnh của tôi lên mạng hẹn một người đàn ông đã có gia đình.  Tôi mất đi công việc, bị bạo lực mạng, không chịu nổi gánh nặng, cuối cùng tôi tự sát.  Mở mắt lần nữa, tôi quay lại ngày phát hiện em họ quyến rũ đàn ông đã có gia đình.   

ĐỜI NÀY TÔI SẼ KHÔNG CƯỚI ANH TA NỮA

Chồng tôi không kịp đợi đến sinh nhật 73 tuổi của mình thì đã ra đi.Năm năm sau, tôi bị đột quỵ đột ngột và ngã gục bên đường. Khi được người ta đưa đến bệnh viện, tôi vẫn ôm chặt cuốn nhật ký mà ông ấy không bao giờ rời khỏi người.Tôi không biết chữ, nên nhờ cô bé cùng phòng đọc giúp những gì ghi trong cuốn sổ đó.Cô bé cầm cuốn sổ, khuôn mặt đầy ngưỡng mộ, “Bà ơi, tình yêu của bà và ông ấy thật thuần khiết, có thể đi cùng nhau suốt cả cuộc đời như vậy.”Rồi cô ấy mở trang đầu tiên và đọc, “Người yêu quý Ngọc Khanh…”Tôi sững sờ, miệng lẩm bẩm, Ngọc Khanh, Ngọc Khanh…Nhưng tôi không phải là Ngọc Khanh.Khi mở mắt ra, tôi thấy một chàng trai nghèo khổ mặc trang phục kiểu Trung Sơn, tay cầm một túi trứng, đứng hơi lúng túng trước cửa nhà tôi. Tôi định đóng cửa lại, nhưng anh ta đưa tay ngăn cản.“Khánh Âm, em không muốn gả cho anh nữa sao?”

Định Nghĩa Tình Yêu Của Muội Muội

Định Nghĩa Tình Yêu Của Muội Muội Kiếp trước, ta cùng thứ muội cùng cùng nhau rơi xuống nước, ta được thế tử Ninh Viễn Hầu Vệ Cư An cứu lên, còn thứ muội không may chết đuối. Cha ta vì báo đáp ân cứu mạng của Vệ Cư An, đã gả ta cho Vệ Cư An làm thê. Năm năm sau khi thành thân, Vệ Cư An thừa kế tước vị nhưng lại thay đổi hẳn thái độ ân ái trước kia, vu cáo cha ta tư thông với địch quốc, khiến cả Giang gia bị chém đầu. Ta cũng bị Vệ Cư An cắt cổ họng, trước khi chết mới nghe hắn nhắc đến, người hắn yêu là thứ muội của ta. Ngày đó nếu không phải ta cố tình rơi xuống nước, làm hỏng kế hoạch thì hắn đã sớm cùng thứ muội song túc song phi rồi. Giờ thứ muội đã chết, hắn muốn cả nhà ta chôn cùng thứ muội. Nhưng hắn không biết, hôm đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, căn bản không biết kế hoạch của hắn và thứ muội. Trở lại ngày rơi xuống nước đó, ta nghe thấy tiếng kêu kinh hãi, quyết định thật nhanh đẩy phu nhân Ninh Viễn Hầu xuống ao. Lần này không có ta, ngược lại ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội trước hay cứu lão nương của hắn trước!

Lần Này, Tôi Không Làm Mẹ Kế Nữa

Lần Này, Tôi Không Làm Mẹ Kế Nữa Tôi kết hôn với Thẩm Bùi suốt 30 năm. Nuôi nấng hai đứa con riêng của anh ấy, chăm lo cha mẹ chồng. Vì điều đó, thậm chí tôi chưa từng sinh lấy một đứa con cho riêng mình. Cuối cùng, năm 55 tuổi, vì lao lực mà mắc u.n/g th/ư dạ dày. Ngoài phòng bệnh, con riêng của chồng lại cãi nhau với người nhà tôi vì chuyện hậu sự. Chúng không muốn sau này tôi được chôn cùng Thẩm Bùi. “Theo quy củ ngày xưa, dì Tống chỉ là vợ kế, là thiếp.” “Thiếp thì sao được vào từ đường tổ tiên? Sau này bố tôi dĩ nhiên phải hợp táng với mẹ tôi.” Thẩm Bùi cúi đầu không nói, cuối cùng chỉ thở dài một hơi: “Chuyện này, ba nghe theo các con.” Tôi nhắm mắt lại, không cam lòng. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về năm 22 tuổi. Lúc đó là năm thứ hai sau khi tôi lấy Thẩm Bùi. Ngoài cửa, cả nhà đang đợi tôi dậy để hầu hạ. Còn tôi thì chỉ lặng lẽ đưa ra tờ đơn ly hôn: “Thẩm Bùi, chúng ta ly hôn đi.” Khoảnh khắc ấy, vành mắt anh đỏ bừng: “Chỉ là một phần mộ thôi mà, có gì quan trọng đâu.” “Kiếp trước, người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình em.”

Hướng Tới Tình Yêu Và Tự Do

Hướng Tới Tình Yêu Và Tự Do Tôi là thiên kim thật trong tiểu thuyết thiên kim thật giả, sau khi thân phận lộ ra ánh sáng, tôi không nhận được sự yêu mến của ai nhưng lại nhận được vô số sự căm ghét. Sau khi được sống lại, tôi không quan tâm gì nữa, ném kết quả chẩn đoán của bệnh viện đi, lấy một ít tiền tiết kiệm và bắt đầu phát sóng trực tiếp hành trình cuối cùng của cuộc đời mình. Những người thân trong gia đình vốn ghét tôi đến tận xương tủy đột nhiên đ//iên cuồng muốn tìm tôi và cứu tôi. Ba mẹ ruột của tôi mắt đỏ hoe nhưng không dám bước lại gần tôi một bước. Họ nhìn tôi leo lên vách đá và ngồi bấp bênh trên xích đu, khóc lóc nói rằng họ đã sai. Ông anh trai rẻ tiền cầm con gấu bông khi còn bé, khóc đến run tay, bà chị gái đ//ộc á//c c//ắt đi mái tóc dài của mình, tự tay làm thành tóc giả đưa cho tôi, cầu xin tôi nhận lấy, cầu xin tôi để chị ta bù đắp. Thiên kim giả quỳ gối trước giường bệnh của tôi, trong mắt đầy hận ý nhưng không dám biểu lộ ra, luôn miệng nói: “Chị ơi, em xin lỗi.”

Nuôi Nhầm Một Kẻ Vong Ân

Nuôi Nhầm Một Kẻ Vong Ân Tôi đã nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi, vất vả nuôi dưỡng đến khi con bé trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Vậy mà, cha mẹ ruột của con bé đột nhiên xuất hiện đòi nhận lại con. Ngôi nhà và chiếc xe mà tôi chuẩn bị cho nó, nó liền sang tên nhà và xe cho em trai của nó, còn tiền dưỡng già của tôi thì bị nó lấy đưa cho em trai nó làm sính lễ cưới vợ. Tôi hỏi nó lý do tại sao lại làm như vậy, nó khóc và nói: “Hai người không phải là cha mẹ ruột của con, thì làm sao mà hiểu được tình cảm máu mủ ruột thịt.” Sau khi sống lại, tôi quay về thời điểm cha mẹ ruột của nó đến nhận con. Lần này, tôi chọn cách hoàn thành tâm nguyện hiếu thuận của nó. Tôi đã nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi, vất vả nuôi dưỡng đến khi con bé trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Vậy mà, cha mẹ ruột của con bé đột nhiên xuất hiện đòi nhận lại con. Ngôi nhà và chiếc xe mà tôi chuẩn bị cho nó, nó liền sang tên nhà và xe cho em trai của nó, còn tiền dưỡng già của tôi thì bị nó lấy đưa cho em trai nó làm sính lễ cưới vợ. Tôi hỏi nó lý do tại sao lại làm như vậy, nó khóc và nói: “Hai người không phải là cha mẹ ruột của con, thì làm sao mà hiểu được tình cảm máu mủ ruột thịt.”

Thanh Tuyết Trùng Sinh

Vị hôn phu ta, không chút hổ thẹn, dẫn về một kỹ nữ đã mang thai, quyết tâm từ hôn cùng ta, nạp nàng làm chính thất. Thánh thượng đại nộ, trách phạt nghiêm khắc, lại hạ thánh chỉ ban ch cho kỹ nữ kia. Về sau, tân đế đăng cơ, hắn trở thành trọng thần bên tân quân, lại xoay người vu cáo phụ thân ta thông địch bán quốc, khiến phủ Thừa tướng bị tru di toàn tộc. Ta, thân là trưởng nữ Thừa tướng, lại bị hắn đánh gãy tay chân, ném vào quân doanh, bị người tàn nhẫn sỉ nhục mà ch. Hắn mắt đỏ ngầu, nét mặt tràn đầy oán độc: “Nếu không phải vì ngươi, làm sao Nhuyễn Nhi lại một x::ác hai mạng!” Ta vừa mở mắt, thì quay lại đoạn thời gian hắn mang kỹ nữ kia hồi kinh.

Nữ Chính Không Bao Giờ Nhường Vai

Nữ Chính Không Bao Giờ Nhường Vai Một cái tát vang dội giáng xuống, gương mặt của chồng tôi Cố Mặc Đình sưng đỏ thấy rõ bằng mắt thường. Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt u ám. “Khương Hoan, em dám đánh tôi? Em điên rồi à?” Mọi người trong phòng họp cũng đồng loạt quay đầu nhìn tôi. Dù sao trước giờ tôi luôn nhẫn nhịn, cho dù Cố Mặc Đình quá quắt cỡ nào, tôi cũng vì yêu mà lựa chọn chịu đựng, nhún nhường. Kiếp trước, Cố Mặc Đình cướp đi phương thuốc tôi dày công nghiên cứu suốt ba năm, đưa cho cô đàn em Tiểu Lâm của anh ta là Lâm Loan Loan để cô ta lấy danh tiếng. Ngay cả chức phó viện trưởng từng hứa với tôi, anh ta cũng tặng luôn cho cô ta. Tôi đã nhịn, không làm ầm lên.

Trọng Sinh Không Phải Để Tha Thứ

Trọng Sinh Không Phải Để Tha Thứ Chị dâu tôi bị chẩn đoán có ba tử cung, cả nhà mừng rỡ như bắt được vàng. Mẹ tôi cười không khép được miệng: “Ba tử cung thì tốt quá rồi, một lần đẻ liền ba đứa cháu nội bụ bẫm cho mẹ!” Tôi khuyên chị dâu nên đến bệnh viện lớn để kiểm tra lại với bác sĩ chuyên khoa. Kết quả, bác sĩ chẩn đoán thai nhi bị dị tật, buộc phải phá bỏ để giữ mạng cho mẹ. Sau đó, chị dâu hồi phục nhưng không thể mang thai lần nữa. Thế là chị ta và mẹ tôi đổ hết tội lên đầu tôi: “Dị tật tử cung cái gì chứ? Tao thấy mày là thứ không đẻ được, ghen tị tao một lần mang ba đứa nên mới xúi tao đi phá thai!” “Hương hỏa nhà họ Vương đến đời mày là tuyệt tự rồi, mày còn mặt mũi mà sống à?” Mẹ tôi và chị dâu cùng nhau dùng gối bịt miệng gi//ết ch//ết tôi. Mở mắt ra lần nữa… Tôi quay về đúng cái ngày đưa chị dâu đến bệnh viện lớn để kiểm tra.

Tính Toán Của Chủ Mẫu

Tính Toán Của Chủ Mẫu Vừa thành thân được một năm, phu quân đã dẫn Lâm Mạn Nhu đến trước mặt ta, nói rằng muốn nạp nàng làm thiếp. Ta đương nhiên không đồng ý. Lâm Mạn Nhu kiêu căng ngạo mạn, ỷ vào việc được phu quân yêu thương, lúc nào cũng chống đối và đấu đá với ta. Cả Hầu phủ trở nên đầy rẫy căng thẳng, không khí ngột ngạt như bão tố chực chờ. Ta mất đi đứa con cùng khả năng sinh nở, còn Lâm Mạn Nhu thì mất mạng. Thanh danh của ta vì thế mà thối nát không ngừng. Toàn bộ Thịnh Kinh đồn đại rằng, chủ mẫu phủ An Nam Hầu ngu ngốc, đố kỵ, độc ác như rắn rết. Phụ mẫu ta, để bảo vệ danh tiếng của phủ Quốc công, đã chủ động đề nghị để phu quân ta cưới thêm một bình thê. Người được cưới chính là biểu muội của hắn. Mãi về sau ta mới biết, người mà phu quân thực sự yêu từ trước đến giờ vẫn luôn là biểu muội ấy, còn ta và Lâm Mạn Nhu chẳng qua chỉ là những bàn đạp cho tham vọng của hắn mà thôi. Ta bị giam cầm tại điền trang, sống cô độc suốt ba mươi năm. Nhưng sau đó, ta đã được tái sinh.

Tôi Không Còn Là Vợ Anh

Tôi Không Còn Là Vợ Anh Đêm bố mẹ chồng bị bắt cóc, chồng tôi lại muốn đi cắm trại với bạch nguyệt quang của anh ta. Tôi không ngăn cản gì cả, chỉ lập tức báo cảnh sát. Đời trước, vì tôi ngăn cản nên anh ta đi cứu bố mẹ mình, không đến với bạch nguyệt quang. Sau đó, bạch nguyệt quang bị sói hoang cắn ch//ết trên núi, ch//ết thảm vô cùng. Chuyện xảy ra rồi, chồng tôi chẳng nói một lời nào, cho đến khi tôi mang thai sắp sinh, anh ta mới ném tôi vào rừng sâu. “Tô Viên Viên, nếu không phải vì cô, Tuyết Nhi đã không ch//ết!” “Cô lấy tư cách gì để sống thoải mái như vậy? Tôi muốn tận mắt thấy cô phải chịu đựng mọi đau đớn mà cô ấy đã trải qua!” Tôi bị dã thú xé xác, một xác hai mạng. Lần nữa tỉnh lại, tôi quay về ngày bố mẹ chồng bị bắt cóc. Lần này anh ta không tham gia cứu viện, đúng như mong muốn cứu được bạch nguyệt quang, nhưng lại bạc tóc chỉ sau một đêm.

Tính Toán Của Chị Dâu

Tính Toán Của Chị Dâu Chị dâu tôi muốn giảm cân khi mang thai, uống phải thuốc hết hạn dẫn đến ngộ độc, mất con.Nhưng cô ta lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi.Cô ta khăng khăng nói rằng chính vì ăn cua mà tôi mua nên mới sả//y tha//i.Bố mẹ chồng căm hận tôi đến tận xương tủy.Về sau, khi phát hiện chồng mình ngoại tình, cô ta không tìm gã cặn bã kia tính sổ mà lại quay sang trả thù tôi.Cô ta đốt cháy tôi trong biển lửa.Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về thời điểm mình vừa xách túi cua đến thăm bố mẹ chồng cùng chồng.Không nói hai lời, tôi xé toạc túi nilon, đổ hết mớ cua vào cống nước thải.“Ăn cua á? Cút hết mà ăn phân đi!”