Hoàng Cung

Chước Chước

Chước Chước Tỷ tỷ là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành, nhưng tỷ ấy chỉ là nữ nhi của một gia đình thương gia. Mệnh của nữ nhi nhà thương gia thì hèn kém, tỷ tỷ bị bắt đi, ngày thứ hai đã chet tại phủ của tiểu hầu gia. Để minh oan cho tỷ tỷ, phụ thân bị đ//ánh đến hộc m//áu, Thẩm gia bị lửa th//iêu ch//áy suốt một ngày một đêm. Mẫu thân nước mắt rơi đầy khóe mắt, máu lệ “tí tách” mà xuống: “Chước Chước, con nhất định phải trốn thoát ra ngoài, vì phụ thân con, vì tỷ tỷ con mà báo thù rửa hận!”

Chấp Mê Bất Ngộ

Chấp Mê Bất Ngộ Ta vừa xuyên không đã thành Thái hậu, nhi tử mới lên ngôi bỗng phát điên, muốn lập một dân nữ làm Hoàng hậu, giải tán hậu cung. Hắn đứng trước mặt ta nói năng khí thế: “Vì tham vọng của mẫu hậu, ta đã làm một con rối suốt hai mươi năm qua, giờ đây ta muốn sống cuộc đời của chính mình.” Hắn nắm lấy tay nữ nhân bên cạnh, dịu dàng nói: “Ta và Lan Nguyệt tâm đầu ý hợp, tình sâu như biển.” “Nếu mẫu hậu không đồng ý, ta thà không cần ngai vàng này nữa.” Ta quay sang hỏi thị nữ bên cạnh: “Ta giờ có mấy đứa cháu rồi?” Sau khi nhận được câu trả lời ưng ý. Ta ném chén trà vào đôi nam nữ trước mặt: “Biến đi.”

Cố Nhân Đã Xa

Cố Nhân Đã Xa Trúc mã của ta trên chiến trường bị thương, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương nơi biên ải. Ta dây dưa suốt ba năm, cuối cùng vẫn không có kết quả. Trong lúc tuyệt vọng, ta hỏi hắn: “Nếu một ngày nào đó, chàng nhớ lại những gì chúng ta từng có, liệu chàng có hối hận vì đã đối xử với ta như vậy không?” Hắn không quay đầu, chỉ nói một câu: “Không hối hận.” Nhưng vào đêm trước ngày ta thành thân với người khác. Hắn trần trụi quỳ trong mưa, dập đầu đến vỡ nát ba nghìn bậc thang. Hắn nói, hắn đã hối hận rồi.

Mở Ra Thịnh Thế

Mở Ra Thịnh Thế Trước khi thành hôn, ta bắt phu quân thề độc. Nếu như hắn phụ ta, chân tay sẽ đứt đoạn, mắt mù tai điếc, mất hết tất cả, tâm huyết đổ sông đổ bể. Lúc đó, để cưới được ta, hắn đã vui vẻ đồng ý. Ba năm sau, dưới sự phò tá của ta, hắn đăng cơ xưng đế. Năm năm sau, hắn kiêu ngạo tự phụ, đày ta vào lãnh cung, nạp ba ngàn giai lệ vào hậu cung, lại đón vị muội muội thiên kim giả của ta vào cung làm hoàng hậu. Ta cười nhìn bọn họ ở trước mặt ta đắc ý vênh váo, trong lòng thầm niệm: “Lời thề đã thành, chuẩn bị kỹ càng để trả một giá thật lớn nào.” “Từ nay về sau, vận mệnh của các ngươi, do ta tiếp quản.”

Lăng Mộ Khê

Lăng Mộ Khê Nay ta đã mười tám, vẫn chưa gả được cho ai. Mẫu thân ta sốt ruột đến mức xoay như chong chóng, nắm tay ta dặn đi dặn lại rằng lát nữa nhất định phải biểu hiện cho thật tốt. Ta gật đầu đáp ứng. Tam công tử của Thượng thư họ Tống ôn nhã như ngọc, thân vận bạch y phiêu dật, người còn chưa kịp bước vào, mẫu thân ta đã sai người đuổi hắn đi rồi. Ta đầy vẻ nghi hoặc nhìn mẫu thân. Mẫu thân ta ngữ trọng tâm trường nói với ta: “Hài nhi à, y phục trắng khó giặt, nương là vì nghĩ cho con thôi.” “Nhưng nương à, gả qua đó rồi con cũng đâu phải giặt đồ đâu.” “A!” Mẫu thân ta đập trán, “Nương quên mất rồi.”  

Mưu Kiều Kế

Mưu Kiều Kế Ta đi cùng tiểu thư nhà tri phủ lên chùa dâng hương. Tiểu thư cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta nói: “Tín nữ nguyện lấy mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một phu quân có tám múi, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp tiểu thiếp, bao hết việc nhà, có cầu tất ứng, chỉ cưới riêng ta, thậm chí còn sẵn sàng vì ta mà mưu quyền soán vị, chém cả Hoàng đế – một bậc trượng phu chuẩn mực của nhị thập tứ hiếu!” Tối đó, ta mơ thấy Bồ Tát vắt chân, chậm rãi nói: “Ta chuẩn.” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu trúng một tên ăn mày, ta thay nàng gả đi.

Phù Mộng Ký

Phù Mộng Ký Năm thứ hai sau khi gả cho Chung Hoài, hắn muốn hòa ly với ta để cưới thanh mai đang mang thai của hắn. Ta không khóc, không nháo, chỉ dẫn theo một nha hoàn quét dọn ở sân sau đi. Mọi người đều cười ta không biết tốt xấu. Chỉ có ta mới biết, nha hoàn này là con gái ruột của Hoàng thượng bị lưu lạc trong nhân gian. Tương lai nàng sẽ kế vị. Còn ta, Hà Chi Ninh, đã định sẽ trở thành Thừa tướng đầu tiên của nàng.

Tích Dư Hoan

Tích Dư Hoan Ta là thủ lĩnh bè phái gian thần, cũng là nữ cải nam trang. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, ta lại đi thích Ngự sử Lan đài Tần Độ vốn là người phong quang tễ nguyệt*. Ta lần lượt đăng đài cao, hắn liên tục tấu ta tham. Ta bỏ qua hiềm khích lúc trước mà thay Tần Độ cản một mũi tên, người này lại suốt ngày làm phiền ta, khuyên nhủ ta đi hoàn lương. “A Vọng, ngài đừng tham lam như vậy nữa, ta sợ lắm, bổng lộc của ta cho ngài hết mà!” “A Vọng, tham nữa là phải tội chém đầu đấy!” Đến khi ta bị chém đầu thật, y lại dốc sức bày mưu đặt kế, không chỉ cứu mạng ta mà còn rửa sạch thanh danh cho ta.

Thần Y Độc Nữ

Thần Y Độc Nữ A tỷ là một y nữ, sau khi chữa bệnh cho Quý phi, được Hoàng đế khen ngợi là diệu thủ. Quý phi ghen tuông, chặt đứt hai tay a tỷ, cười nói: “Nghe nói Tống y nữ y thuật cái thế, vậy chữa khỏi cái tay bị phế của mình đi.” Ả ta không cho tỷ tỷ ta nước và thuốc, nhìn tỷ tỷ vì mất máu quá nhiều mà chet. Sáu năm sau, Quý phi lại mắc bệnh lạ, bị tra tấn đến chet đi sống lại. Ta tiến lên bẩm báo: “Thế gian có một người, có thể trị bệnh này.” Quý phi thấy được hi vọng, hai mắt tỏa sáng: “Mau mời thần y đến, bao nhiêu bạc bổn cung đều cho!” Ta tiếc nuối lắc đầu: “Sáu năm trước, nương nương đã tự tay giet nàng.”

Tiểu Quận Chúa

Tiểu Quận Chúa Tỷ tỷ của ta là nha hoàn thông phòng của Vương gia, đến một ngày nàng mang thai. Vương gia nói Vương phi là người đạm như cúc, nhất định sẽ chăm sóc tỷ tỷ thật tốt. Nhưng ngày tỷ tỷ sinh nở lại bị mổ bụng lấy con, ném xác vào bãi tha ma. Ta chôn cất tỷ tỷ, rửa sạch máu bẩn trên tay, quay người bước vào phòng của Vương gia. Hắn nói: “Mịch Đường, nàng còn nhỏ, không thể làm nha hoàn thông phòng.” Sau đó ta được Trưởng công chúa đón vào cung, ban hôn cho người khác. Gặp lại lần nữa, khóe mắt hắn lại đỏ hoe, hèn mọn nói: “Mịch Đường, chẳng phải nàng đã nói sau khi lớn lên sẽ gả cho ta sao?” Ta cười lạnh. Những kẻ hại chết tỷ tỷ đều phải chết.

Tâm Hóa Tro Tàn

Tâm Hóa Tro Tàn Đêm trở thành hoàng hậu, ta đã có một cơn ác mộng. Hoàng hậu thất đức, trầm mê tà thuật, bị phế truất nhốt vào trong lãnh cung lạnh lẽo. Hoàng thượng, người hôm nay tự tay đội mũ phượng quan cho ta, sắc mặt lạnh như băng ban thánh chỉ, ôm lấy phi tần mới Dung Phi của hắn dứt khoát rời đi. Chỉ còn một mình ta sắc mặt khô héo, tóc tai bù xù, giống như người phụ nữ điên bị nhốt trong lãnh cung không thấy ánh sáng mặt trời. Một năm sau, Dung Phi trở thành hoàng hậu mới.

Mỹ Nhân Mưu

Mỹ Nhân Mưu Cha ta, Liễu Nguyên, vào ngày đậu Thám hoa đã hưu mẹ ta, ông ta nói bởi vì mẹ ta không tuân thủ nữ tắc, thừa dịp ông ta vào kinh đi thi đã tư thông cùng người khác, mang thai nghiệt chướng, mà nghiệt chướng này chính là ta. Tổ phụ ta tìm cha ta lý luận, lại bị cha ta lấy chuyện dìm mẹ ta vào lồng heo uy hiếp, làm cho tổ phụ không dám gây lớn chuyện. Đáng tiếc cha ta một lòng muốn bỏ vợ, tổ phụ tức giận đến mức bệnh không dậy nổi, không quá mười ngày đã buông tay nhân gian. Mẹ ta vô cùng đau khổ, nếu không phải trong bụng còn có ta, chỉ sợ bà đã sớm nhảy sông tự sát rồi. Cha ta nói niệm tình tổ phụ ta giúp đỡ ông ta đi học nhiều năm, chỉ bỏ vợ mà không dìm lồng heo, các hương thân đều nói cha ta đọc sách hiểu lý, trạch tâm nhân hậu. Quay đầu cha ta lập tức cưới thiên kim của đại nhân chủ khảo năm ấy làm vợ, cùng năm thiên kim kia sinh hạ một nữ nhi, so với ta còn sớm hơn nửa tháng.

Trụy Trọng Sơn

Trụy Trọng Sơn Phu quân mang về ánh trăng sáng thuở thiếu thời. Nàng ta nhiệt tình táo bạo, cưỡi ngựa giữa phố đông, cùng hắn ngồi chung một tọa kỵ. Ta cứng nhắc không thú vị, như bùn nặn Bồ Tát, nhìn một chút đều khiến người ta chán ghét mà vứt bỏ. Ngay cả hài tử mà ta liều chết sinh ra cũng thích nàng hơn, nhận nàng làm mẫu thân. Đêm mưa lớn ấy, ta đứng bên cửa sổ ngẩn ngơ hồi lâu, cầm bút viết tờ hòa li, ném vào mặt hắn. Nhưng hắn lại dùng nghiên mực đập vỡ trán ta. Ta như ý nguyện hòa li, cũng quên mất năm năm ký ức. Thời gian sau, lang quân ôm ấu nữ trong ngực, đang cài một bông hoa lên mái tóc ta. Không xa, một đôi phụ tử đỏ hoe mắt, run rẩy nghẹn ngào gọi ta. Ta nhíu mày khó hiểu: “Người kia thật kỳ lạ, nhìn ta khóc cái gì?” Lang quân dịu dàng hôn lên vết sẹo trên trán ta: “Hơn phân nửa là não có vấn đề, phu nhân đừng để ý.”

Nữ Đế Góa Chồng

Nữ Đế Góa Chồng Ngày kết hôn của tôi và bạn trai, chúng tôi bất ngờ xuyên không. Hắn là thái tử, còn tôi là thái tử phi. Hệ thống hứa rằng nếu chúng tôi không thay lòng đổi dạ, hoàn thành cốt truyện, chúng tôi có thể trở về. Nhưng đến ngày đăng cơ, hắn tưởng chừng như biến thành người khác: “Trẫm là hoàng đế, lấy thêm vài người phụ nữ thì có gì sai?” “Ngươi tưởng trẫm thật sự muốn trở về sao?” “Còn ngươi, đã không thể giữ lại.” Tôi nhìn bạn trai nhập vai quá sâu, khóe môi khẽ nhếch lên: “Hệ thống, đổi sang kịch bản Nữ Đế góa chồng đi.”

Dữ Khanh Tri

Dữ Khanh Tri Năm ta tiến cung chỉ mới mười bốn tuổi. Tất cả mọi người đều cho rằng ta là bị đích mẫu tính kế, bị ép vào cung để giúp đích tỷ cố sủng. Chỉ có ta biết rõ, đây là ta hao hết tâm tư trù tính mới có được, ta muốn tiến cung trở thành người được sủng ái nhất, tiêu diệt Phó gia, báo thù cho mẹ ruột ta.

Lưỡng Thế Hoan

Lưỡng Thế Hoan Trưởng công chúa lại muốn gả cho nam nhân ta thích!Ta tức giận muốn tuyệt giao với nàng, công chúa nắm cằm ta, tức giận nói: “Bổn cung cưng chiều ngươi mười năm, vậy mà còn không bằng một nam nhân hoang dã bên ngoài!”Ta miệng không lựa lời nói: “Nếu ngươi là nam nhân, vậy ta sẽ không yêu ai hết, chỉ gả cho ngươi!”Lúc đó công chúa liền cười.

Lục Thời Cẩm

Lục Thời Cẩm Sau ba năm dưỡng bệnh ở Giang Nam, ta trở về kinh thành. Bên cạnh vị hôn phu của ta giờ đây lại có thêm một nữ tử có năm phần giống ta. Trong tiệc mừng, ta vô tình làm bẩn váy áo của nữ tử kia. Nàng ta khóc lóc thảm thiết. Bình thường Bùi Nghiễn Lễ lúc nào cũng lạnh lùng như băng nhưng lần đầu tiên hắn lại nổi giận với ta. “Lục Thời Cẩm, nàng có thể đừng vô lý gây sự được không?” Vô lý gây sự? Ta mặt không biểu cảm, tát hắn một cái. “Bản cung cho ngươi mặt mũi sao!” Có phải nên để hắn nhìn xem, vô lý gây sự thực sự là như thế nào không?

Phò Mã Gia

Phò Mã Gia Công chúa mang thai, nói là của ta, tiểu hoàng đế cuồng tỷ tỷ hết thuốc chữa, ép ta chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần không có khả năng đó!” Ta kêu oan. Công chúa thân cao bảy thước, khuynh quốc khuynh thành, cúi mắt mỉm cười: “Tám tháng sau, nếu bản cung không có con, sẽ chỉ hỏi tội ngươi.” Ta sờ bụng, chua xót, mẹ con ta sắp xong rồi…  

Phi Tâm Kế

Phi Tâm Kế Đại tỷ ở trong cung đã năm năm nhưng vẫn không mang thai, gia tộc vì cố sủng, đẩy một thứ nữ vừa đến tuổi cập kê là ta vào cung. Cha ta dùng dao kề trên cái cổ gầy như que củi của di nương và đệ đệ mắc bệnh nặng sắp chết, bảo ta ngoan ngoãn nghe lời. Ta nhếch miệng mỉm cười: “Cha yên tâm, con nhất định sẽ được Hoàng thượng sủng ái!” Đến lúc đó cũng chính là ngày chết của các người….

Chiến Thần Nữ Đế

Chiến Thần Nữ Đế Ta là nữ chiến thần, sau khi tạo phản thất bại, cẩu hoàng đế hạ lệnh tru di cửu tộc ta. Ta nói ta là cô nhi, không có cửu tộc, giết đại cho xong. Cẩu hoàng đế không tin, ra lệnh cho nhiếp chính vương dù có lật tung cả thiên hạ cũng phải tìm ra cửu tộc ta để diệt trừ. Kết quả phát hiện ra ta chính là con gái ruột của tiên đế, còn hắn chỉ là hoàng đế được bế về, ngôi vị hoàng đế này vốn dĩ phải là của ta. Nhiếp chính vương: “Ồ, bảo ngươi đừng tra, ngươi cứ phải tra.” Ta: “Người đâu, đem tên hoàng đế giả kia giáng xuống làm quý phi.” Nhiếp chính vương: “???” Ta: “Trẫm thấy nhiếp chính vương vẫn còn phong độ lắm, phong làm hoàng hậu!” Cẩu hoàng đế: “Ha ha ha! Nàng cũng không tha cho ngươi đâu!”