Hoàng Cung

Thái Tử Phi Tự Lực Cánh Sinh

Thái Tử Phi Tự Lực Cánh Sinh Ngày ta phong phi, hắn ở ngoài cung quỳ một đêm. “Nương nương, bệ hạ đã quỳ một đêm, có cho ngài ấy đứng lên hay không?” “Hắn biết sai rồi sao?” “Bệ hạ suy nghĩ một đêm, nói phong hào Phúc Quý phi này quả thật không dễ nghe, nhưng cũng không phải ngài ấy chọn, nương nương tha cho ngài ấy đi.” Ta cười lạnh một tiếng: “Nói sai rồi, bảo hắn tiếp tục quỳ đi.” “Đến giờ lên triều…” “Vậy quỳ mà lên triều, triều thần có thể quỳ, còn hắn quỳ không được à?” Chờ ta rửa mặt xong thong thả đi tới tiền điện, lại thấy hắn đang yên ổn ngồi ở trên long ỷ, thật không nghe lời. Vì thế đêm nay hắn chỉ có thể quỳ thêm một đêm.

Đích Tỷ Muốn Thay Ta Làm Hoàng Hậu

Đích Tỷ Muốn Thay Ta Làm Hoàng Hậu Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta được sắc phong làm Hoàng hậu, đích tỷ của ta vào cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm Hoàng hậu cao quý. Ta vui mừng nhảy cẫng lên, hớn hở muốn ôm Thanh Long đại đao của ta ra khỏi cung. Dù sao ta cũng chẳng muốn hầu hạ tên bạo chúa thất thường, động một tí là chém người như Phó Thanh Hoằng đâu. Chỉ là sau đó, ta bị Phó Thanh Hoằng chặn lại ở trường săn, hắn híp mắt, cười như không cười: “Chuồn đi không một tiếng động luôn ha, Lục Thương Nhĩ, gan to rồi nhỉ.”

Cha, Xin Đừng Tạo Phản!

Cha, Xin Đừng Tạo Phản! Cha ta ở biên cương vụng trộm nuôi sáu vạn quân Thiết Kỵ, bị Hoàng đế phát hiện. Cẩm Y Vệ từ kinh thành đến truyền thánh chỉ, bắt cha ta giao binh quyền. Cha ta vứt thánh chỉ xuống đất, quát lớn một câu: “Vô lý, cẩu Hoàng đế, lại hoài nghi đến trên đầu trẫm!” Cẩm Y Vệ lập tức sa sầm mặt. Ta sợ đến mức nhảy dựng lên ba thước. Cha, con thay chín tộc chúng ta cảm ơn cha.

Phán Phán Của Hắn

Phán Phán Của Hắn Phụ hoàng muốn gả ta cho Lục tướng quân. Ta nữ giả nam trang vào quân doanh, để tìm hiểu vị hôn phu của mình. Sau ba tháng chung sống, ta yêu chàng thiếu niên khí chất oai hùng đó. Lấy cớ biến mất một thời gian, ta trở lại làm công chúa cao quý, chờ Lục tiểu tướng quân đến rước ta. Nhưng vào ngày phụ hoàng hạ chỉ, tiểu tướng quân lại nói, hắn là đoạn tụ, chỉ thích nam nhân.

Hỉ Đoàn Viên

Hỉ Đoàn Viên Nàng dùng một bài “Trâm Đầu Phượng” c//ướp đi danh tiếng đệ nhất tài nữ của ta. Nàng dương dương tự đắc nói: “Ngươi cũng chỉ là sản vật của thời đại phong kiến, làm sao xứng tranh với ta.” Ta chỉ cười không nói, mơ hồ nhớ lại thảm trạng của nàng đời trước bị ngũ mã phanh thây.

Đại A Hoàn

Đại A Hoàn Tiểu thư lười biếng ta giữ cửa, tiểu thư trèo tường ta dựng thang, tiểu thư đánh người ta đưa ghế. Nếu nói về tinh thần tận tụy, thì khắp kinh thành này cũng chẳng ai xứng đáng làm kẻ chân tay hơn ta. Thân là một nha hoàn bán thân, ta chỉ là một phần phụ trong câu chuyện của tiểu thư, là kẻ không đáng nhắc đến trong miệng người kể chuyện. Thế nhưng ta chưa từng cảm thấy oán trách, bởi tiểu thư tốt đẹp như thế, được dõi theo nàng suốt cuộc đời dài đằng đẵng này chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của ta.

Bồ Đào Chi Thủy

Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.

Ngày Ngày Hạ Triều Đều Thấy Ái Phi Tìm Đường Chết

Ngày Ngày Hạ Triều Đều Thấy Ái Phi Tìm Đường Chết Tiểu Xuân nói: “Hoàng thượng đã quay về rồi, hơn nữa còn ôm trong lòng một nữ nhân không rõ sống chết!” Ta đáp: “Ồ ồ, vậy không rõ sống chết chẳng có gì đáng lo ngại sao?” Tiểu Xuân nói: “Nương nương! Người sắp thất sủng rồi, mà còn có tâm trạng nói mấy câu đùa cợt thế này!” Ta nói: “Theo ý ngươi thì nên làm thế nào?” Tiểu Xuân lấy ra gói thạch tín đã chuẩn bị sẵn từ lâu: “Chúng ta dùng cách cũ, giải quyết người đó đi!” Ta đáp: “Hay để bản cung tự giải quyết chính mình cho xong vậy.” Vì thế, ta nhanh như chớp cầm gói thạch tín trên bàn, cắn một miếng, Trong tiếng khóc than kinh thiên động địa của Tiểu Xuân, Ta mừng rỡ chờ đợi lúc kịch độc phát tác mà chết.

Bồ Đào Chi Thủy

Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.

Sổ Tay Ăn Dưa Ở Đông Cung

Sổ Tay Ăn Dưa Ở Đông Cung Ta là thê tử bị phế truất của Thái tử, sau khi bị tước bỏ ngôi vị Thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, mất đi thính giác cùng giọng nói. Thực ra, tất cả đều là ta giả vờ. Ta không muốn giao tiếp với người khác, vì vậy ta giả vờ tuyệt vọng, không ngờ rằng sau khi trở thành người câm điếc, Thái tử và các nương nương lại coi ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được nhiều bí mật như vậy, ta không thể không tiến thêm một bước – Giả chết.

Kiều Kiều

Kiều Kiều Ta là phi tần được sủng ái nhất trong hậu cung. Vì dung mạo và vóc dáng của ta đều rất đẹp. Hắn hạ một đạo thánh chỉ. Ban ta cho vị tướng quân Thiết Huyết vừa mới hồi kinh. Vị quân vương mà ta đã yêu ba năm, ôn tồn nói với ta: “Con trai nhà họ Dung, trẫm không yên tâm. “Kiều Kiều, trẫm chỉ tin nàng, nàng phải thay trẫm trông chừng hắn.” Sau đó. Ta như ý hắn, gả làm thê của tướng quân. Đêm động phòng. Người nam nhân thô lỗ, bất kham, đầy vẻ lưu manh nắm lấy eo ta. Hắn khẽ nói: “Sau này, ta sẽ không để nàng chịu ấm ức nữa.” Nhưng vị quân vương luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lại giống như phát điên. Hắn nắm chặt tay ta. Đôi mắt đỏ hoe nói: “Kiều Kiều, trẫm hối hận rồi.”

2 - Tuế Tuế Thập An

Tuế Tuế Thập An* (Ngoại truyện của “NHẤT MỘNG NHƯ SƠ”) Ta tên là Bảo Châu, tỷ tỷ đã đặt tên này cho ta. Tỷ tỷ không cần ta nữa, hàng ngày ta nằm trên cành cây hòe già trong sân đợi tỷ ấy. Bởi vì cây hòe rất cao, có thể nhìn ra rất xa. Bức tường phía đông có một cái sân rất lớn, trong sân có một nam nhân ngày ngày múa đao đánh kiếm, hô hô hét hét rất phiền phức. Ta đợi tỷ tỷ, hắn thì đợi ta.

Nữ Đế Chỉ Thích Sự Nghiệp

Nữ Đế Chỉ Thích Sự Nghiệp Ngày ta đăng cơ làm Nữ Hoàng, phụ hoàng ta dẫn về một nữ tử, nàng tự xưng là người xuyên không. Nàng luôn miệng nói mọi người đều bình đẳng, nhưng lại xúi giục phụ hoàng ta đoạt lại ngôi vị, như vậy mới xứng với nàng ta, một thiên nữ. Nhưng nàng ta không biết rằng, nếu không có ta, quốc gia này đã sớm diệt vong. Xem ra, ta phải dành thời gian trị liệu đầu óc cho phụ hoàng rồi.

A Vũ

A Vũ Vào năm thứ năm sau khi đính ước, Mạnh Từ Quân vẫn chẳng muốn cưới ta. Lần đầu tiên từ chối, hắn bảo rằng hắn đang được Hoàng thượng trọng dụng, sao có thể chìm đắm trong tình yêu? Lời ấy nghe cũng có lý, ta gật đầu, nhẫn nại chờ đợi thêm hai năm. Đến lần từ chối thứ hai, hắn lại nói Hoàng hậu chưa lập, kẻ bề tôi như hắn sao có thể tùy tiện mà thành gia? Lần này ta nổi giận, cảm thấy Hoàng thượng quả là không hiểu tình lý. Ta đã đợi đến mức thành một lão cô nương đây rồi, vậy mà vẫn không cho phép Mạnh Từ Quân cưới ta sao? Ta cãi nhau với Mạnh Từ Quân một trận rồi bỏ đi. Trên đường đi đến bên sông, ta gặp một thái giám đang định gieo mình xuống nước. Hoá ra là một cô nương con nhà lành được tuyển vào cung đã bỏ trốn, khiến cho thái giám này lo âu đến mức phải t//ự v//ẫn. “Vào cung là có thể gặp được Hoàng thượng sao?” Thái giám nhìn thấy tóc ta chưa búi, mặt chưa tô điểm, mừng rỡ gật đầu: “Đương nhiên rồi, nếu cô nương được Hoàng thượng sủng ái, thì đêm nào cũng có thể gặp người!” Được thôi, ta gật đầu, vén váy bước lên xe ngựa. Đợi gặp được Hoàng thượng, ta nhất định phải hỏi cho ra lẽ, vì sao lại không cho Mạnh Từ Quân cưới ta? “Cô nương, nếu người đi, nô tỳ biết nói sao với Mạnh công tử đây!” Tiểu Đào lo lắng. Ta suy nghĩ một lúc, rồi kéo màn xe lên, phất tay: “Ngươi cứ nói với Mạnh Từ Quân rằng, A Vũ vẫn đang giận hắn, hôm nay sẽ không về ăn tối đâu!”

Lòng Đa Nghi Của Đế Vương

Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.

Quận Chúa Độc Hành

Quận Chúa Độc Hành Phu quân của ta – vị tướng quân đã xuất chinh ba năm, nay khải hoàn trở về, bên cạnh lại có một nữ tử mang thai sắp đến kỳ sinh nở. Nữ tử ấy thân hình mảnh mai như liễu rủ, ánh mắt như mang vài phần phong tình, dịu dàng yếu đuối nhìn ta. “Nô gia không dám tranh giành tướng quân với phu nhân, chỉ cầu xin phu nhân cho phép tiểu nữ tử được ở bên cạnh tướng quân. Dù là làm nô tỳ, tiểu nữ tử cũng cam tâm tình nguyện.” Còn phu quân của ta, ánh mắt nhìn ta như thể ta chính là kẻ chia rẽ bọn họ, một kẻ ác nhân không hơn không kém. Ta thầm cười lạnh trong lòng. Chuyện này, ta không gánh! Nhanh chóng nắm lấy tay nàng ta, ta rút ra thư hòa ly mà đã viết sẵn từ vài năm trước. “Đừng thế chứ! Đây, thư hòa ly này giao cho ngươi, từ giờ ngươi là tướng quân phu nhân! Chúc hai người bách niên giai lão!” Nói xong, không để người phía sau có cơ hội phản ứng, ta xoay người bỏ chạy, không hề ngoảnh đầu lại.

Tuế Tuế An Ninh

Tuế Tuế An Ninh Ngày ta bị nhốt vào lãnh cung, tuyết lớn bay đầy trời, băng trên mái hiên dày hơn một thước. Tiểu thái giám áp giải ta tới cảm thấy vừa lạnh vừa xui xẻo, đẩy ta vào cửa lớn lãnh cung rồi vội vàng bỏ chạy. Trong Hợp Hoan cung của Quý phi hàng đêm vang lên tiếng hát ca, mà ta chỉ là người nàng tiện tay bắt tới để chịu tội thay mà thôi.

Thứ Nữ Hoàng Hậu

Thứ Nữ Hoàng Hậu Sau khi thánh chỉ phong hậu hạ xuống, đích tỷ tìm cái chết không muốn tiến cung. Chỉ vì thế nhân đều biết, trong lòng Hoàng thượng hiện tại chỉ có mỗi Cao quý phi mà thôi. Nhiều năm chỉ độc sủng một người, hậu cung chỉ là thùng rỗng kêu to. Đích tỷ dịu dàng rơi lệ: “Một Hoàng hậu bù nhìn như vậy, chẳng phải là chuyện cười khắp thiên hạ sao?” Phụ mẫu đau lòng, quay đầu chuyển ánh mắt đến thứ nữ là ta. Ta thức thời quỳ xuống: “Nữ nhi nguyện ý tiến cung.” Thâm cung có nguy hiểm hơn nữa, ta vẫn sẽ là Hoàng hậu. Mà trái tim của một nam nhân, có được hay không thì có gì quan trọng?   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Khương Tụng

Khương Tụng Khi Hoàng đế và bạch nguyệt quang của hắn thành thân, ta cô độc tắt thở trong lãnh cung. Tất cả mọi người đều không cảm nhận được hơi thở của ta, nhưng chẳng ai biết rằng ta là truyền nhân duy nhất của bế khí công. Hoàng đế gục khóc thảm thiết trước mộ ta, còn ta thì đã chạy đến tận biên cương, vui vẻ ăn uống thỏa thích trong một tửu lâu, tiện thể sờ thử cơ bụng của một tiểu lang quân Tây Vực. Cuộc sống lẽ ra có thể cứ thế trôi qua một cách thư thái, cho đến khi một trận động đất bất ngờ làm sụp đổ hoàng lăng, và Hoàng đế phát hiện trong quan tài của ta chỉ toàn là khoai tây thối. Ngày hôm đó, Thiên tử nổi giận, thề rằng dù có đào sâu ba thước đất, cũng nhất định phải tìm ra ta!

Nhóm Chat Ở Hậu Cung

Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.