Hoàng Cung

Tay Trong Tay

Tay Trong Tay Trúc Mã là nhi tử độc nhất của Trưởng Công chúa, không tranh không giành, lãnh đạm như cúc. Có người bịa đặt, nói hắn có sở thích long dương, hủy hoại thanh danh của hắn, hắn nhàn nhạt nói: “Trăm miệng cũng không thể cãi lại.” Đêm khuya tĩnh lặng, hắn đến tìm ta, nước mắt lưng tròng, đáng thương vô cùng: “Giờ ta đã bị hỏng mất thanh danh rồi, phải làm sao đây?” Nhìn dung nhan đẹp như trăng sáng của hắn, ta thở dài: “Dù sao nhà ta cũng đã sa sút rồi, ta không chê ngươi, ngươi cũng đừng chê ta, chúng ta hãy thành đôi, sống thật tốt đi.” Sở thích long dương không cản trở việc thăng quan tiến chức. Hắn trở thành Đại lý tự thiếu khanh trẻ tuổi nhất của Đại Thương, trở thành tể tướng được trọng dụng nhất, quận vương có tước vị cao nhất, rồi đến thân vương, thậm chí là nhiếp chính vương. Nhiều năm sau, ta nhìn Dung Ngọc đang dạy nữ nhi cách giết chóc, dạy nhi tử cách đánh đàn tiêu khiển, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đã nhô lên lần thứ ba, nghiến răng nghiến lợi. Lãnh đạm như cúc? Không tranh không giành? Rõ ràng là mỹ nhân điên cuồng! Kẻ điên âm hiểm! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tâm Cơ Của Phu Quân Ốm Yếu

Tâm Cơ Của Phu Quân Ốm Yếu Ta có hai vị thanh mai trúc mã, nhưng chẳng ai thích ta. Người họ thích, đều là người muội muội yếu ớt như liễu rủ trong gió kia của ta. Ta lại trời sinh sức mạnh vô cùng lớn, lòng dạ độc ác. Khi muội muội ta cập kê, món quà họ nhờ ta chuyển đến không hiểu sao lại nhiễm độc, khiến muội muội ta hôn mê trên giường. Ta trở thành nữ tử rắn rết mà mọi người trong kinh thành đều tránh xa. Nhưng Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách lại phái người đến cầu hôn, cưới ta về để xung hỉ. Nghe nói Tiêu Cảnh Sách bệnh tật ốm yếu, cưới ta cũng chỉ vì mệnh cách ta hung ác, có thể chế ngự được hắn. Trước khi xuất giá, tiểu nương ta dặn đi dặn lại, không được để lộ tính cách thật trước mặt Tiêu Cảnh Sách. Đêm tân hôn, Tiêu Cảnh Sách bị bệnh nằm liệt trên giường bệnh, trên mặt lộ ra vẻ áy náy: “Nghe nói phu nhân ngưỡng mộ Vệ tiểu tướng quân, lần này ta lại hoành đao đoạt ái, thật sự có lỗi.” Vệ tiểu tướng quân, chính là một trong hai vị thanh mai trúc mã của ta. Nhờ có hắn đem chuyện này truyền bá khắp kinh thành, nếu không danh tiếng của ta còn chưa thể khó nghe đến vậy. Ta nghiến răng, nhớ đến lời dặn của mẫu thân, giả vờ yếu đuối nói: “Sao có thể trách phu quân được, chỉ tại thiếp không phân biệt được người với chó mà thôi…” Tiêu Cảnh Sách khẽ cười một tiếng: “Để bù đắp, phu nhân muốn gì, ta cũng sẽ không từ chối.” Ta lập tức phấn chấn nhưng vẫn lịch sự quan tâm một câu: “Chàng… ta thật sự có thể sao?” Phu quân yếu đuối vô cùng của ta sắc mặt tái nhợt, quay đầu ho khan hai tiếng: “Xin phu nhân thương xót.”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Phán Phán Của Hắn

Phán Phán Của Hắn Phụ hoàng muốn gả ta cho Lục tướng quân. Ta nữ giả nam trang vào quân doanh, để tìm hiểu vị hôn phu của mình. Sau ba tháng chung sống, ta yêu chàng thiếu niên khí chất oai hùng đó. Lấy cớ biến mất một thời gian, ta trở lại làm công chúa cao quý, chờ Lục tiểu tướng quân đến rước ta. Nhưng vào ngày phụ hoàng hạ chỉ, tiểu tướng quân lại nói, hắn là đoạn tụ, chỉ thích nam nhân.

Độ Sương Tuyết

Độ Sương Tuyết Vào ngày ta tròn mười lăm, tuyết rơi dày đặc, hắn nói muốn từ hôn. Nhìn nam nhân trước mặt với dáng vẻ thanh tú nhưng ánh mắt đầy hận ý, ta hiểu ra – hắn, cũng như ta, đã sống lại một lần nữa. Kiếp trước, người hắn yêu vào cung làm phi, hắn buộc phải thành hôn với ta. Ba năm phu thê, hắn chỉ dành cho ta sự lạnh lùng và căm hận. Sau khi người trong lòng khó sinh qua đời, hắn đ//iên cuồng châm lửa th//iêu rụi phủ nhà họ Tạ, kéo cả ta cùng chet theo. Giờ đây, khi được sống lại, hắn chắc chắn muốn được ở bên người hắn yêu. Trước hòn giả sơn, hắn vội vã từ hôn, ánh mắt lại hướng về đường tỷ của ta: “Là ông trời có mắt, thành toàn cho lòng ta.” Sau hòn giả sơn, nam nhân khoác long bào màu vàng sậm cúi người ghé sát bên tai ta: “Chẳng phải đúng thế sao?”

Dung Hi

Dung Hi Vị hôn phu của ta đã trở về sau khi xuất chinh. Hắn mang theo một nữ tử—nàng vận trường sam đỏ, bên hông đeo loan đao, cưỡi ngựa từ cổng thành tiến vào, kiêu hãnh rực rỡ, tựa như sắc đỏ của những rừng hoa đỗ quyên nở rộ khắp núi đồi vào mùa xuân. “Thì ra cô nương mà Ninh Trăn thích là như vậy.” Nàng khoanh tay nhìn ta, khẽ nhướn mày, giọng điệu không lộ ra vui buồn. Còn Ninh Trăn chỉ thở dài, liếc nàng một cái đầy bất đắc dĩ. “Lời hứa khi còn nhỏ, không thể tính được.” Lời hứa khi còn nhỏ, không thể tính được… Ta đợi hắn ba năm, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu như thế.

Thiên Mệnh Hoàng Nữ

Thiên Mệnh Hoàng Nữ Quốc sư nói nhà ta sẽ sinh ra Thiên Mệnh Hoàng Nữ. Bởi vậy tỷ tỷ từ khi sinh ra đã danh chấn kinh thành, nhận hết sủng ái. Nhưng bọn họ không biết, Chu gia còn có ta.

Tuế Tuế Lương Thần Niên Niên Hâm

Tuế Tuế Lương Thần Niên Niên Hâm Ta là nữ nhân tôn quý nhất, giàu có nhất khắp Đại Lương, được Hoàng đế đích thân phong làm Linh Dục Quận chúa, cũng là Thái tử phi tương lai. Thế nhưng, ngay trước đêm đại hôn, Thái tử vì nô tỳ Lâm Dung Vi mà muốn từ hôn với ta. Hắn cho rằng ta được phong làm Quận chúa chỉ vì hắn. Nhưng hắn không hề biết rằng, chỉ có vị Hoàng tử được ta chọn mới có thể trở thành Thái tử.

Tuế Tuế Niên Niên Đều Là Nàng

Tuế Tuế Niên Niên Đều Là Nàng Việc đầu tiên ta làm sau khi được tái sinh. Chính là cầm thuốc độc xông đến tiệm bánh bao ở phía Tây thành. Tên thanh niên bán bánh bao kia mới chính là thái tử lưu lạc nơi dân gian. Không lâu sau, hắn sẽ cùng thanh mai của mình trở về hoàng cung. Trước tiên giết chết thái tử giả, sau đó hành hạ thái tử phi. Ngày thái tử phi chết, tuyết rơi đầy trời, phủ trắng xóa mặt đất đã nhuốm đỏ. Ta chính là thái tử phi xui xẻo đó. Không ngờ, lại đụng phải thái tử giả cầm kiếm đuổi đến trước cửa tiệm bánh bao. Ta nhướng mày: “Thế nào? Cùng nhau?”

Thái Tử Phi Tự Lực Cánh Sinh

Thái Tử Phi Tự Lực Cánh Sinh Ngày ta phong phi, hắn ở ngoài cung quỳ một đêm. “Nương nương, bệ hạ đã quỳ một đêm, có cho ngài ấy đứng lên hay không?” “Hắn biết sai rồi sao?” “Bệ hạ suy nghĩ một đêm, nói phong hào Phúc Quý phi này quả thật không dễ nghe, nhưng cũng không phải ngài ấy chọn, nương nương tha cho ngài ấy đi.” Ta cười lạnh một tiếng: “Nói sai rồi, bảo hắn tiếp tục quỳ đi.” “Đến giờ lên triều…” “Vậy quỳ mà lên triều, triều thần có thể quỳ, còn hắn quỳ không được à?” Chờ ta rửa mặt xong thong thả đi tới tiền điện, lại thấy hắn đang yên ổn ngồi ở trên long ỷ, thật không nghe lời. Vì thế đêm nay hắn chỉ có thể quỳ thêm một đêm.

Vân Tiêu Vũ Tễ

Vân Tiêu Vũ Tễ Sau khi được nhiếp chính vương hậu táng theo lễ nghi của vương phi, linh hồn ta vẫn luôn lơ lửng trên một cung điện. Nơi đó có một nữ nhân gầy gò, không mảnh vải che thân, trên làn da như vỏ cây là những vết thương mới cũ đan xen. Cho đến khi nàng ta lấy ra một con búp bê quen thuộc, ta mới bàng hoàng nhận ra, nữ nhân điên này chính là tỷ tỷ đã thay ta gả vào hoàng gia. Linh hồn ta phát ra tiếng kêu gào đau đớn, ta đột nhiên nhận ra, cả cuộc đời này ta đã ích kỷ đến mức vô lý. Vào khoảnh khắc nàng ta buông tay, ta trở về năm mười lăm tuổi. Ngay khi ta vui mừng khôn xiết, ta nhìn thấy ánh mắt căm hận của tỷ tỷ đang quỳ trong từ đường.

Tướng Quân Khó Xuất Giá

Tướng Quân Khó Xuất Giá Ta mơ một giấc mơ. Trong mơ, tân đế lên ngôi, ban thưởng công thần. Hắn hỏi ta mong muốn điều gì. Ta nói: “Ta muốn trở thành Hoàng Hậu.” Hoàng đế nghiến răng đồng ý. Nhưng trước ngày phong Hậu, ta lại bị đầu độc mà chết. Ở một diễn biến khác của giấc mơ. Hoàng đế cự tuyệt yêu cầu của ta, ban cho ta danh phận quý phi. Nhưng chỉ hai năm sau khi vào cung, ta vẫn lìa đời. Hiện tại, hắn lại hỏi ta: “Diệp Hoài Tịch, nàng muốn cái gì?”

Cành Mai Giữa Trời Xuân

Cành Mai Giữa Trời Xuân Từ nhỏ ta đã có khuôn mặt giống với đại tiểu thư Từ gia, nhưng khi nàng sắp xuất giá thì ta lại hoán đổi thân phận với nàng. Chẳng vì điều gì khác, chỉ bởi vì khi chuẩn bị xuất giá, nàng phát hiện ra mình có thai. Ba tháng sau, Từ Phượng Uyển với khuôn mặt tái nhợt đến khóc lóc cầu xin đổi lại thân phận. Ta mỉm cười nói: “Tiện tỳ từ đâu đến mà lại gấp gáp cầu chet như vậy?”

Vòng Lặp Tái Sinh

Vòng Lặp Tái Sinh Ta bắt gặp Quý phi cùng Hầu gia tư thông. Hầu gia siết cổ của ta. Vừa dùng sức, vừa thổi hơi bên tai ta: “Nhanh thôi, rất nhanh liền .” Đây là lần thứ ba ta bị hắn diệt khẩu.

Quý Phi Muốn Làm Hoàng Hậu!

Quý Phi Muốn Làm Hoàng Hậu! Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã được phong làm Quý phi. Thánh chỉ vừa hạ xuống, ta tức đến nỗi ném vỡ liền hai chén trà. Hoàng thượng hỏi ta: “Ái phi bất mãn chuyện gì?” Ta hừ lạnh một tiếng. “Cha ta lên triều còn đứng trên cả trăm quan, lẽ nào ta còn không xứng làm Hoàng hậu?”

Bồ Đào Chi Thủy

Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.

Hoa Phù Dung

Hoa Phù Dung Tôi là một đóa hoa do Thẩm Diễn trồng, được hắn dốc lòng vun trồng, chăm bón. Vào ngày hắn thí quân* xưng đế, tôi cuối cùng tôi cũng biến thành người. (*G.iết vua) Giữa đêm, tôi len lén lẻn vào tẩm cung của hắn, nằm lăn ra ngủ bên cạnh hắn, lại bị bàn tay to lớn của hắn b.óp c.hặt lấy cổ. Tôi đáng thương nhìn hắn: “Trước giờ ta vẫn ngủ như thế này mà…”

Thương Sinh Hữu Tình

Thương Sinh Hữu Tình Nhà ta qua bao đời nay đều hành y cứu người, m//áu của cả nhà đều có thể làm thuốc dẫn. Ngày đó, công chúa đến Nguyệt Thành du ngoạn vô ý ngã ngựa, mất m//áu sắp chet, phò mã ra lệnh để cho cha mẹ ta lấy m//áu cứu công chúa. Cha mẹ ta xem rồi bắt mạch cho công chúa, thật sự thân thể vô phương cứu chữa, cho dù là dùng thiên huyết cũng không có cách nào xoay chuyển trời đất. Phò mã: “Nếu một chén m//áu không đủ, vậy hãy đem toàn bộ m//áu trên người các ngươi truyền cho công chúa!” Cha mẹ lập tức bị quan binh áp giải lấy m//áu cả đêm, tiểu muội sáu tuổi cũng bị cắt m//áu làm thuốc, suy yếu chet th//ảm. Công chúa tỉnh lại biết được việc này, bình thản nói: “Có thể cứu bổn cung ta một m//ạng, cũng là phúc của nhà bọn họ” Bọn họ không biết, trong nhà thần y còn có một trưởng nữ rất giỏi am hiểu vu thuật. Ba năm sau, công chúa mang thai, vô cùng khó chịu. Ta ngụy trang thành nữ y bình thường, đến bên cạnh công chúa hầu hạ nàng ta mang thai. Trải qua sự “tỉ mỉ trị liệu” của ta, công chúa hạ sinh một đứa con trai, chỉ khác là đứa con trai này – lại có cả ba khuôn mặt. Ta ôm đứa nhỏ, đối diện với ánh mắt hoảng sợ của phò mã và công chúa, cười nói: “M//ạng của công chúa là dùng m//áu của ba người đổi lại, hôm nay, ba người kia đầu thai trở về tìm công chúa rồi! Các ngươi sợ cái gì?”

Kiến Xuân Thai

Kiến Xuân Thai Khi thành bị phá, ta và Công chúa cùng bị bắt đi. Phu quân ta mang binh chạy tới, bắt vợ của thủ lĩnh phản quân đến: “Vợ của ngươi, đổi lấy vợ của ta.” Phản quân đáp ứng. Lòng ta đầy chờ mong, lại thấy hắn từng bước từng bước đi về phía…… Công chúa.

Trọng Sinh Thay Đổi Vận Mệnh

Trọng Sinh Thay Đổi Vận Mệnh Đích tỷ là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nhưng sau khi chết lại được cuốn bằng một tấm chiếu rách bị nâng ra khỏi phòng thái giám. Người mà đích tỷ một lòng muốn gả là tên hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, vứt bỏ nàng như một chiếc giày rách. Còn ta vì có công cứu trưởng công chúa nên được phong làm hộ quốc công chúa, vô cùng tôn quý. Cho đến khi đích tỷ chết, nàng vẫn luôn nghĩ rằng ta trôi qua viên mãn hạnh phúc. Trở về kiếp này. Đích tỷ không vào cung, lại cứu công chúa trước ta một bước. Nhưng nàng không biết. Hộ quốc công chúa, là phải thay công chúa hòa thân với man di, bị tươi sống hành hạ đến chết.

Vòng Lặp Tái Sinh

Vòng Lặp Tái Sinh Ta bắt gặp Quý phi cùng Hầu gia tư thông. Hầu gia siết cổ của ta. Vừa dùng sức, vừa thổi hơi bên tai ta: “Nhanh thôi, rất nhanh liền .” Đây là lần thứ ba ta bị hắn diệt khẩu.