Hoàng Cung
Bán Giang Yên Vũ Ta nhặt được một phu nhân nghèo túng ở dưới chân Hoàng thành. Từng chén từng chén hoành thánh đút xuống, cứu mạng bà. Sau đó bà ấy đột nhiên biến mất. Vào mùa thu, sạp hoành thánh có một thái giám đến. Nói Hoàng hậu triệu ta vào cung làm bạn đọc của Thái tử. Ta khó xử nói: “Ta cái gì cũng không biết, ta chỉ biết làm hoành thánh thôi.” Lão thái giám híp mắt suy nghĩ một lát. “A, vậy dạy Thái tử làm hoành thánh đi.”
Phong Cốt Trưởng tỷ tự cho mình là người có cốt cách thanh cao. Quân địch kéo đến chân thành, tướng địch muốn làm nhục triều ta, đưa ra điều kiện có thể dùng công chúa để đổi lấy mạng sống của toàn bộ dân chúng trong thành. Trưởng tỷ kiêu hãnh không khuất phục: “Người chỉ có một lần chết, hoặc nhẹ như lông hồng, hoặc nặng tựa Thái Sơn, hy sinh vì nước là vinh quang của người dân Đại Hạ, họ chết có ý nghĩa, chết có phong cốt!” Ta chủ động đứng ra, nhận trách nhiệm của một công chúa, dùng thân mình bảo toàn cho toàn bộ dân chúng trong thành. Nước mất nhà tan, giang sơn đổi chủ, trưởng tỷ bị ném vào quân doanh, trở thành thú mua vui cho người ta. Trưởng tỷ nổi giận đùng đùng: “Bản cung là Trấn quốc trưởng công chúa của Đại Hạ, lũ tiện nô dị tộc các ngươi không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cũng dám mơ tưởng đến bản cung sao?!” Ta liều chết chiến đấu, liều mạng bảo vệ, may mắn giữ được tính mạng và sự trong sạch cho trưởng tỷ. Sau đó, trưởng tỷ vẫn giữ cốt cách kiên cường, được hoàng đế Đại Yên coi trọng phong làm quý phi, hết mực sủng ái. Còn ta vì khôi phục quốc gia mà âm thầm ẩn núp nhưng lại bị mắc bệnh đường sinh dục. Lúc sắp chết, ta nói với trưởng tỷ: “Tỷ tỷ, những thuộc hạ cũ mà ta thu nạp được đều giao cho tỷ, giúp tỷ hoàn thành đại nghiệp khôi phục quốc gia.” Đích tỷ bịt mũi đứng xa xa, thản nhiên nói: ” Triều đại thay đổi chính là thiên ý, người không thể nghịch thiên mà đi, bị thù hận che mờ đôi mắt. Ngược lại là ngươi, vì muốn sống mà bán rẻ thân mình, ta không có đứa muội muội không có phong cốt như ngươi!” Tỷ ta liền quay đầu đưa danh sách thuộc hạ cũ cho hoàng đế Đại Yên, tất cả mọi người đều bị bắt sạch. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tướng địch đưa ra điều kiện dùng công chúa để đổi lấy dân chúng. Đích tỷ sắc mặt nhàn nhạt, lại nói ra những lời đầy phong cốt. Ta dùng cổ tay đánh tỷ ta ngất đi, ném trước mặt tướng địch.
Tạ Quân Ân Muội muội vì một nam nhân mà hại chet cả nhà. Cha từng cứu một cô nhi, vì báo thù cho chúng ta, nàng vào cung rồi bị muội muội tàn nhẫn sát hại. Sống lại một đời, ta nâng thân thể gầy yếu của cô nhi kia dậy: “Từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.” Nàng kinh hoảng lắc đầu: “Ta, ta chỉ là nha hoàn cho tiểu thư…… Ta làm sao xứng.” Thấy muội muội đang nhìn với ánh mắt ghen ghét, ta nắm chặt tay nàng: “Muội xứng, từ nay về sau, ta che chở cho muội.”
Đoạt Sủng Đại tỷ căm ghét tiểu thê dịu dàng nhất. Tại yến tiệc trong cung, nàng châm chọc Hoàng hậu: “Một nữ chủ chân chính sớm đã soán vị trở thành nữ đế rồi, Hoàng hậu nói trắng ra cũng chỉ là một tiểu thê dựa vào nam nhân để thượng vị mà thôi?” Chỉ vì một câu nói này, cả tộc Tống gia bị kết tội. Ngày bị tịch biên gia sản, Trần vương đưa tay ra cứu giúp. Chỉ cần đại tỷ mở miệng cầu xin, nữ quyến Tống phủ có thể thoát khỏi số phận làm nô tỳ. Nhưng đại tỷ cao ngạo nói: “Dù tất cả nữ quyến trong nhà có phải làm nữ nô, ta cũng không cầu xin sự thương hại của nam nhân như một tiểu thê đáng thương!” Trần vương giận dữ, phất tay áo rời đi, cả gia đình chúng ta bị lưu đày làm nô lệ. Trên đường lưu đày, nhị ca dẫn người đến liều chet c//ướp ngục, nhưng đại tỷ chỉ cười nhạo: “Những kẻ được nam nhân cứu giúp đều chỉ là tiểu thê mà thôi!” Nàng cố tình tố cáo, khiến nhị ca bị vạn tiễn xuyên tim. Thế nhưng chính vì sự “độc lập, kiên cường” này, đại tỷ lại lọt vào mắt xanh của hoàng tử nước địch. Hoàng tử muốn nạp ta làm thiếp, để sống sót, ta đành phải đồng ý. Nhưng đại tỷ lại nói: “Ta và hoàng tử thành thân là vì yêu, còn ngươi làm thiếp của hắn chỉ là một tiểu thê tranh giành ân sủng!” Nàng ép ta t//ự s//át. Ta đã chịu đựng quá đủ, liền xông lên kéo nàng cùng chet. Mở mắt ra lần nữa, ta đã tái sinh về ngày Tống gia bị tịch biên. Trần vương vẫn đang đưa tay ra cứu giúp. Đại tỷ khinh miệt nói: “Ta tuyệt đối không làm tiểu thê dựa vào nam nhân!” Khi Trần vương thất vọng rời đi, ta chủ động níu lấy đai lưng của hắn: “Nàng không biết trân trọng, vương gia có thể nhìn ta một chút.”
Yêu Hận Vào cung ba năm, từ đầu đến cuối ta đều không danh không phận. Đám hạ nhân không rõ nội tình, chỉ dám gọi một tiếng “Hạ cô nương”. Thẳng cho đến ngày hôm ấy, Hoàng Đế đổi nơi ở cho ta, nơi đó vừa có một nữ nhân không được ân sủng treo cổ tự sát trên xà nhà. Hắn phát ra tín hiệu, người người đều có thể khinh nhục ta.
Dung Hi Vị hôn phu của ta đã trở về sau khi xuất chinh. Hắn mang theo một nữ tử—nàng vận trường sam đỏ, bên hông đeo loan đao, cưỡi ngựa từ cổng thành tiến vào, kiêu hãnh rực rỡ, tựa như sắc đỏ của những rừng hoa đỗ quyên nở rộ khắp núi đồi vào mùa xuân. “Thì ra cô nương mà Ninh Trăn thích là như vậy.” Nàng khoanh tay nhìn ta, khẽ nhướn mày, giọng điệu không lộ ra vui buồn. Còn Ninh Trăn chỉ thở dài, liếc nàng một cái đầy bất đắc dĩ. “Lời hứa khi còn nhỏ, không thể tính được.” Lời hứa khi còn nhỏ, không thể tính được… Ta đợi hắn ba năm, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu như thế.
A Ngô Sau khi mất trí nhớ, ta cùng phế thái tử vất vưởng sống tạm nơi lãnh cung suốt ba năm. Hắn từng nói, đời này có ta là đủ rồi. Nhưng vào thời khắc nguy cấp, khi thấy ánh nhìn của vị tướng nước địch kia dừng trên người ta quá lâu, phế thái tử lại chủ động tặng ta cho kẻ đó, dù ta đang mang thai. Lần nữa gặp lại, phế thái tử đã đăng cơ, thành hoàng đế. Hắn thân chinh ngự giá, bôn ba ngàn dặm xa xôi, muốn đón ta về. Ta ngồi trên đài cao, chỉ thờ ơ liếc nhìn hắn một cái. Hắn muốn hỏi ta, con chúng ta đâu rồi. Nhưng không để hắn nói xong, thị vệ bên cạnh ta đã rút đao kề lên cổ hắn: “Hỗn xược, dám vô lễ với đế cơ!”
Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.
Nữ Đế Góa Chồng Ngày kết hôn của tôi và bạn trai, chúng tôi bất ngờ xuyên không. Hắn là thái tử, còn tôi là thái tử phi. Hệ thống hứa rằng nếu chúng tôi không thay lòng đổi dạ, hoàn thành cốt truyện, chúng tôi có thể trở về. Nhưng đến ngày đăng cơ, hắn tưởng chừng như biến thành người khác: “Trẫm là hoàng đế, lấy thêm vài người phụ nữ thì có gì sai?” “Ngươi tưởng trẫm thật sự muốn trở về sao?” “Còn ngươi, đã không thể giữ lại.” Tôi nhìn bạn trai nhập vai quá sâu, khóe môi khẽ nhếch lên: “Hệ thống, đổi sang kịch bản Nữ Đế góa chồng đi.”
Khúc Hát Của Đào Kép Cha ta háo sắc nhưng lại cực kỳ coi trọng danh tiếng của mình, một lần say rượu trên thuyền hoa đã để mắt đến mẹ ta. Sau khi tỉnh rượu, cha ta thấy thân phận ca nữ của mẹ ta bôi nhọ ông, vì vãn hồi thanh danh, cha ta trước mặt mọi người đã mắng mẹ ta dùng thủ đoạn bỉ ổi, vì muốn leo lên quyền quý mà tính kế ông, thậm chí còn sai người đánh chết mẹ ta để chứng minh sự trong sạch của mình.
Vòng Lặp Tái Sinh Ta bắt gặp Quý phi cùng Hầu gia tư thông. Hầu gia siết cổ của ta. Vừa dùng sức, vừa thổi hơi bên tai ta: “Nhanh thôi, rất nhanh liền .” Đây là lần thứ ba ta bị hắn diệt khẩu.
Xé Nát Bạch Liên Hoa Ta từ nhỏ được nuôi ở trong cung, nhưng đáng tiếc chỉ là thế thân của Công chúa thật sự. Khi Công chúa chân chính lưu lạc bên ngoài trở về, Hoàng đế muốn đuổi ta ra ngoài. Ta vui vẻ đi suốt đêm. Những nữ công thêu thùa tra tấn ta mười mấy năm, thi thư lễ nghi, quy củ giáo điều đi gặp quỷ hết đi! Nhưng không ngờ, Công chúa lại cầu xin Hoàng đế giữ ta lại. “Tỷ tỷ đi ra ngoài cũng không có nơi nương tựa, chi bằng để cho tỷ ấy lại đi.” Kiếp trước, ta tin những lời này của nàng ta, cuối cùng chet thảm. Đời này, ta muốn tự tay xé nát đóa bạch liên hoa này!
Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”
Một Đời Có Người Cho Ăn Là Đủ 【Thái tử ca ca, bánh hoa sen ngọt quá, để ta ăn thay người nhé?】 Thái tử lạnh nhạt đáp một tiếng: 【Ừm.】 【Thái tử ca ca, món ngũ bảo rau tươi này hình như người không thích ăn, để ta giúp người giải quyết nhé?】 Hắn không kiên nhẫn, đem hết đẩy sang cho ta. Cứ như vậy, theo chân Thái tử ở Từ An Tự ăn chay suốt cả mùa hạ, ta chẳng những không gầy đi, mà còn béo thêm ba cân. Trước lúc từ biệt, ta lưu luyến không rời mà nhìn Thái tử. Rời xa hắn rồi, ta lại phải chịu đói nữa rồi. Bất ngờ nghe hắn bực bội quát lên với ta: 【Ngẩn ra làm gì, trong cung còn nhiều món ta không thích ăn hơn nữa, còn không mau theo cho kịp!】
Phán Phán Của Hắn Phụ hoàng muốn gả ta cho Lục tướng quân. Ta nữ giả nam trang vào quân doanh, để tìm hiểu vị hôn phu của mình. Sau ba tháng chung sống, ta yêu chàng thiếu niên khí chất oai hùng đó. Lấy cớ biến mất một thời gian, ta trở lại làm công chúa cao quý, chờ Lục tiểu tướng quân đến rước ta. Nhưng vào ngày phụ hoàng hạ chỉ, tiểu tướng quân lại nói, hắn là đoạn tụ, chỉ thích nam nhân.
Công Chúa Bị Từ Hôn Ta trọng sinh về ngày Lương Văn Chi từ chối hôn sự tại Kim điện, nhìn thấy hắn nắm chặt tay nha hoàn của ta, thái độ kiên quyết. “Bệ hạ, Tiêu Thiến là người trong lòng vi thần, ngoài nàng ra, vi thần tuyệt đối không cưới bất kỳ nữ tử nào khác.” Là công chúa bị từ hôn, ta đích thân cầu xin ân điển cho hắn: “Phụ hoàng, nếu thế tử đã thâm tình như vậy, không cần miễn cưỡng nữa. Tiêu Thiến tuy là nha hoàn nhưng cũng là người hầu hạ ta tận tâm, không bằng phụ hoàng viết thánh chỉ ban hôn, cũng coi như thành toàn cho đôi uyên ương này.” Lương Văn Chi bỗng nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía ta, ta mỉm cười nhàn nhạt. Ta cũng rất tò mò, đời này không có sự giúp đỡ của ta, Lương Văn Chi có thể leo lên vị trí nào.
Tâm Hóa Tro Tàn Đêm trở thành hoàng hậu, ta đã có một cơn ác mộng. Hoàng hậu thất đức, trầm mê tà thuật, bị phế truất nhốt vào trong lãnh cung lạnh lẽo. Hoàng thượng, người hôm nay tự tay đội mũ phượng quan cho ta, sắc mặt lạnh như băng ban thánh chỉ, ôm lấy phi tần mới Dung Phi của hắn dứt khoát rời đi. Chỉ còn một mình ta sắc mặt khô héo, tóc tai bù xù, giống như người phụ nữ điên bị nhốt trong lãnh cung không thấy ánh sáng mặt trời. Một năm sau, Dung Phi trở thành hoàng hậu mới.
Mưu Kế Nội Trạch Vào đêm thành hôn, tiểu Thanh mai của phu quân dùng kế gọi hắn đi. Nàng ta tùy tiện kiêu căng, xem thường một quý nữ vọng tộc đoan trang như ta. “Đích nữ của Cố phủ cũng chỉ có vậy, rốt cuộc cũng chẳng giữ nổi lòng phu quân, chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi.” Ta lười để ý đến nàng ta, chỉ nắm giữ quyền quản gia của vương phủ, làm tốt bổn phận của mình với tư cách là đương gia chủ mẫu. Dù sao cũng chỉ là một cuộc hôn nhân được ngự ban, ta chỉ cần thể diện tôn quý.
Hồng Trần Như Mộng Người trong lòng của ta muốn xuất gia. Hoàng huynh nói với hắn, một là cưới ta, hoặc là cả đời không lập gia đình. Tướng quân cốt cách sắt thép, ngày hôm sau liền lên chùa Linh Chiêu. Về sau, ta khoác lên mình giá y, tiến về phương Bắc hòa thân, mà hắn lại phun ra máu tươi, Phật châu đứt đoạn.
Bất Khí Xuân Quang Ta từng trọng dụng một tên mã nô. Hắn trẻ tuổi, tuấn tú, dã tính mười phần, nói rằng ngày sau nhất định sẽ báo đáp ân tri ngộ của công chúa. Tạ Lan quả thực đã thực hiện lời hứa, nhưng lại là chặt đứt toàn bộ tay chân ta, dâng cho hoàng huynh, làm bàn đạp để thăng tiến. Trong lúc tuyệt vọng, chỉ có một quân sư vẫn luôn không được chú ý, nhân lúc hỗn loạn đã cắt cổ ta. Hắn run rẩy ôm ta vào lòng: “Công chúa cả đời kiêu ngạo, có thể giết, nhưng tuyệt đối không thể nhục.” Ta không hiểu tại sao hắn lại nguyện ý cùng ta chịu chết. Cho đến khi mặt nạ của hắn rơi xuống, ta nhìn thấy khuôn mặt đáng lẽ đã chôn vùi từ năm năm trước. ——Tạ Lan chỉ có ba phần giống hắn. Ta nuốt hận mà chết, mở mắt ra lần nữa, đã trọng sinh vào ngày ta nâng đỡ Tạ Lan.