Hoàng Cung
Nhạc Bình Công Chúa Ta từ nhỏ được nuôi ở trong cung, nhưng đáng tiếc chỉ là thế thân của Công chúa thật sự. Khi Công chúa chân chính lưu lạc bên ngoài trở về, Hoàng đế muốn đuổi ta ra ngoài. Ta vui vẻ đi suốt đêm. Những nữ công thêu thùa tra tấn ta mười mấy năm, thi thư lễ nghi, quy củ giáo điều đi gặp quỷ hết đi! Nhưng không ngờ, Công chúa lại cầu xin Hoàng đế giữ ta lại. “Tỷ tỷ đi ra ngoài cũng không có nơi nương tựa, chi bằng để cho tỷ ấy lại đi.” Kiếp trước, ta tin những lời này của nàng ta, cuối cùng chet thảm. Đời này, ta muốn tự tay xé nát đóa bạch liên hoa này!
Dưỡng Tử Vi Hoạn Ta là phi tần, gần đây ánh mắt Thừa tướng và Thái tử nhìn ta không đúng lắm. “Mẫu phi, há miệng ra nào.” “A, đừng……” “Ngoan.” Hắn thấp giọng dỗ dành, ta ngoan ngoãn ngậm lấy trái vải. “Thật sự là mẫu từ tử hiếu mà.” Giọng nói lạnh như băng vang lên. Quay đầu lại, Thừa tướng đang lạnh lùng nhìn chằm chằm chúng ta, ánh mắt như d ao găm.
Thiên Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”
Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào Ta là phi tần, gần đây ánh mắt Thừa tướng và Thái tử nhìn ta không đúng lắm. “Mẫu phi, há miệng ra nào.” “A, đừng……” “Ngoan.” Hắn thấp giọng dỗ dành, ta ngoan ngoãn ngậm lấy trái vải. “Thật sự là mẫu từ tử hiếu mà.” Giọng nói lạnh như băng vang lên. Quay đầu lại, Thừa tướng đang lạnh lùng nhìn chằm chằm chúng ta, ánh mắt như d ao găm.
Nữ Hoàng Nghịch Tập Tân đế đăng cơ, muốn tuyển tú nữ, đại tỷ nhà ta đã xuất giá, nhị tỷ đã có hôn ước, chỉ còn lại ta mới mười bốn tuổi. Mẫu thân ôm ta khóc đến trời long đất nở, phụ thân khẽ cắn môi: “Thường Nhi, cha thay con vào cung!” Sau này ta mới biết, vị trong cung kia, vốn muốn chính là cha ta. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Kim Chi Ngọc Diệp Cha ta vì cố sủng, quyết định đưa một cô con gái vào cung. Nhưng các tỷ tỷ đều không muốn vào cung, khóc trời khóc đất. Ta yếu ớt giơ tay: “Cha, con muốn vào cung.” Thế là, năm bảy tuổi, ta ngồi trên một chiếc kiệu nhỏ, được đưa vào cung.
Chỉ Xích Chi Dao Năm thứ ba theo đuổi Lục Vân Châu, một đạo thánh chỉ triệu ta hồi cung. Nghe nói, ta là Công chúa lưu lạc dân gian. Người trong lòng Lục Vân Châu gặp khó khăn, hắn quỳ gối trước phủ Công chúa một ngày một đêm. “Chỉ cần Công chúa chịu cứu nàng, thần nguyện làm phò mã.” Ta ôm tiểu nam nhân mới được sủng ái gần đây, tựa như nghe được chuyện cười lớn: “Lục đại nhân, với chút tư sắc này của ngươi có phải là đã quá coi trọng bản thân mình rồi không?” Tiểu nam sủng bóc nho đút ta, bổ sung lời: “Không tự lượng sức.”
Ác Mộng Của Hoàng Đế Hoàng đế gặp ác mộng. Sau khi hắn thức dậy đã hạ lệnh giết chết tất cả các bé gái sinh vào ngày Tết Nguyên Tiêu năm Thìn. Cha nương vì bảo vệ tỷ tỷ mà bị loạn côn đánh chết, phơi thây nơi hoang dã. Hoàng đế cho rằng mầm tai họa đã được diệt trừ sạch sẽ. Nhưng hắn không biết ta và tỷ tỷ là tỷ muội sinh đôi.
Tướng Quân Khó Xuất Giá Ta mơ một giấc mơ. Trong mơ, tân đế lên ngôi, ban thưởng công thần. Hắn hỏi ta mong muốn điều gì. Ta nói: “Ta muốn trở thành Hoàng Hậu.” Hoàng đế nghiến răng đồng ý. Nhưng trước ngày phong Hậu, ta lại bị đầu độc mà chết. Ở một diễn biến khác của giấc mơ. Hoàng đế cự tuyệt yêu cầu của ta, ban cho ta danh phận quý phi. Nhưng chỉ hai năm sau khi vào cung, ta vẫn lìa đời. Hiện tại, hắn lại hỏi ta: “Diệp Hoài Tịch, nàng muốn cái gì?”
Mệnh Phượng Hoàng Quốc sư từng dự đoán rằng, Tiết gia sẽ có một Hoàng hậu. Thế nhưng, Tiết gia lại có tổng cộng chín nữ nhi. Ngay sau khi quốc sư dự đoán xong thì ông ấy đã qua đời. Còn chưa kịp nói đó là ai.
Sổ Tay Ăn Dưa Ở Đông Cung Ta là thê tử bị phế truất của Thái tử, sau khi bị tước bỏ ngôi vị Thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, mất đi thính giác cùng giọng nói. Thực ra, tất cả đều là ta giả vờ. Ta không muốn giao tiếp với người khác, vì vậy ta giả vờ tuyệt vọng, không ngờ rằng sau khi trở thành người câm điếc, Thái tử và các nương nương lại coi ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được nhiều bí mật như vậy, ta không thể không tiến thêm một bước – Giả chết.
Tô Dung Nguyệt Ta bị gãy chân khi đi tìm thuốc cho Lý Cẩn, hắn mắng ta không biết lượng sức, liều mình để lấy lòng người khác. Hoàng đế phong ta làm Thái tử phi nhưng hắn kháng chỉ bất tuân, cưới tỷ tỷ của ta làm thê. Hắn nói tỷ tỷ ngây thơ, lương thiện, cần hắn bảo vệ, còn ta trong lòng toàn âm mưu thủ đoạn, hắn chỉ cảm thấy ghê tởm. Sau này ta vui vui vẻ vẻ gả cho người khác, hắn chặn kiệu hoa, đỏ hoe mắt hỏi: “Tiểu cô nương trên núi Đào Hoa năm đó là nàng phải không?”
Hoa Bồ Công Anh Năm đó vì cứu Thái tử, ta bị xà gỗ rơi xuống làm gãy chân, từ đó về sau trở thành tiểu thư què nổi tiếng cả Kinh Thành. Về sau Thái tử đăng cơ, ngồi bễ nghễ trên cao, hỏi ta muốn được ban thưởng cái gì? Người người đều cho là ta yêu Thái tử đến tận xương tủy, chắc chắn sẽ yêu cầu được tiến cung làm hậu phi, hầu hạ bên vua. Nếu không, trong kinh cũng sẽ không có ai cưới một người què về làm chủ mẫu. Nhưng bọn họ không ngờ điều ta xin lại là phong hào, là thực ấp ngàn hộ. Mọi người châu đầu ghé tai, không ai nhìn thấy Thái tử hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh sau đó đã thả lỏng: “Nếu vậy, như khanh mong muốn.” *Ý nghĩa tên truyện: Bởi vì mỗi khi có gió, hoa bồ công anh sẽ được gió cuốn đi, tự do tự tại, không bị ràng buộc và cũng man mác buồn.
Ca Nhược Ngày ta gả vào Hầu phủ, công công qua đời, bà mẫu đổ bệnh. Tiệc vui biến thành lễ tang, ta nhận nhiệm vụ lúc nguy cấp, tiếp nhận quyền quản gia, bình tĩnh xử lý xong tang lễ. Phu quân rối rít cảm ơn ta đã giữ gìn thể diện cho Hầu phủ nhưng lại chưa từng bước vào phòng ta nửa bước. Sau này, hắn thê thiếp thành đàn, có một đống thứ tử, thứ nữ. Ta tận tâm dạy dỗ, suy nghĩ cho tương lai của bọn họ. Lại nghe thấy phu quân dạy dỗ con cái sau lưng ta: “Ta chưa từng gặp qua người nào máu lạnh, vô tình như mẫu thân của các con. Tổ phụ của các con qua đời, nàng ta không rơi một giọt nước mắt. Tuy các con gọi nàng ta là mẫu thân nhưng không được phép học cách làm người của nàng ta. Nàng ta không xứng.” Sau đó qua miệng đại phu, ta biết được rằng mình không còn sống bao lâu nữa. Thứ tử, thứ nữ không một ai đến thăm, càng không có nổi một chén thuốc phụng dưỡng, mặc ta sống chet. Lúc sắp chet, ta phụ thân m một mồi l ửa đ ốt sạch Hầu phủ, th iêu rụi chốn lạnh lẽo vô tình này. Mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại. Hầu phủ đến cầu hôn, nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, chúng ta đồng thời nói ra một câu: “Ta không đồng ý.” Hóa ra không chỉ có một mình ta sống lại.
Một Đời Hạnh Phúc Thẩm Trạm là công thần bình loạn chinh Tây, nhưng làm người cẩu thả lại kiệt ngạo. Trưởng tỷ không muốn gả cho hắn, khóc lóc thảm thiết đòi nhảy xuống sông. Ta tức giận. Nói lớn: “Tỷ không muốn thì để ta!” Tuổi trẻ không biết trân trọng người thô lỗ, lại nhầm chó săn là báu vật. Nàng ngốc, ta cũng không thể ngốc theo. Sau này, trên giường gấm thêu chỉ vàng, hắn bóp lấy eo của ta, hôn giọt nước mắt nơi khóe mắt ta, giọng khàn khàn hỏi ta: “Còn muốn nữa không?”
Tái Sinh Thành Thái Tử Phi Việc đầu tiên ta làm sau khi được tái sinh. Chính là cầm thuốc độc xông đến tiệm bánh bao ở phía Tây thành. Tên thanh niên bán bánh bao kia mới chính là thái tử lưu lạc nơi dân gian. Không lâu sau, hắn sẽ cùng thanh mai của mình trở về hoàng cung. Trước tiên giết chết thái tử giả, sau đó hành hạ thái tử phi. Ngày thái tử phi chết, tuyết rơi đầy trời, phủ trắng xóa mặt đất đã nhuốm đỏ. Ta chính là thái tử phi xui xẻo đó. Không ngờ, lại đụng phải thái tử giả cầm kiếm đuổi đến trước cửa tiệm bánh bao. Ta nhướng mày: “Thế nào? Cùng nhau?”
Kiến Xuân Thai Khi thành bị phá, ta và Công chúa cùng bị bắt đi. Phu quân ta mang binh chạy tới, bắt vợ của thủ lĩnh phản quân đến: “Vợ của ngươi, đổi lấy vợ của ta.” Phản quân đáp ứng. Lòng ta đầy chờ mong, lại thấy hắn từng bước từng bước đi về phía…… Công chúa.
Ước Nguyện Của Tướng Quân Ta mơ một giấc mơ. Trong mơ, khi tân đế lên ngôi, hắn ban thưởng cho các công thần và hỏi ta mong muốn điều gì. Ta nói: “Ta muốn trở thành Hoàng Hậu.” Hoàng đế nghiến răng, chấp thuận. Nhưng trước ngày phong Hậu, ta lại bị đầu độc mà chết. Trong một diễn biến khác của giấc mơ, khi ta đưa ra yêu cầu, hoàng đế lạnh lùng từ chối, chỉ ban cho ta danh phận quý phi. Nhưng chỉ hai năm sau khi vào cung, ta vẫn lìa đời. Giờ đây, hắn lại đứng trước mặt, nhìn ta thật sâu và hỏi: “Diệp Hoài Tịch, nàng muốn gì?”
Tuế Tuế Vô Ngu Khi còn nhỏ, ta nhặt được Thái tử, cùng hắn đi ăn xin suốt ba năm. Về sau, Thái tử được tìm lại, ta được Hoàng đế nhận làm nghĩa nữ. Mọi người đều nghĩ rằng ta sẽ được hứa gả cho Thái tử. Nhưng Thái tử lại đính hôn với đích nữ của Quốc công phủ. Ngày sinh nhật của hắn, hắn cười nói trước mặt mọi người: “Thiên hoàng quý tộc, sao có thể sánh đôi cùng kẻ ăn mày?” Ta nâng chén, chân thành chúc hắn: “Năm tháng vô ưu.” Hắn còn chưa biết, ta đã nhận thánh chỉ hòa thân. Từ đó về sau, mỗi năm đều không còn A Ngu.
Tha Đích Chinh Đồ Sau khi sinh con, trên mặt ta xuất hiện những vết nám, dáng người cũng thay đổi. Cuối cùng, Tôn Viêm không chịu nổi nữa, rước một nữ nhân khác vào nhà làm bình thê. Hắn nói với ta: “Nhàn Nhi và chúng ta đều đến từ cùng một nơi, không thể để nàng ấy chịu thiệt thòi làm thiếp được.” Hắn lại nói: “Con cũng đã sinh rồi, ở thời cổ đại này, nàng có thể làm gì chứ?” Nhưng hắn quên mất rằng, chúng ta xuyên đến đây cùng nhau. Những gì hắn biết, ta cũng biết; những gì hắn không biết, ta vẫn biết.