Hoàng Cung
Lựa Chọn Bệ hạ lại nạp thêm một mỹ nhân. Dung nhan diễm lệ, thân hình mềm mại. Giống hệt ta lúc mười sáu tuổi. Tỳ nữ vì ta mà bất bình: “Người bầu bạn với bệ hạ ở lãnh cung tám năm là nương nương, người vào sinh ra tử vì bệ hạ là nương nương.” “Nàng ta là cái thá gì? Bệ hạ sẽ sủng ái nàng ta sao?” Ta chỉ nhấp một ngụm trà. Nhiệm vụ công lược sắp hoàn thành, ta sẽ trả lại thân xác này cho chủ nhân của nó ngay thôi. Hắn sủng ái ai yêu thương ai, liên quan gì đến ta? Nhưng khi bệ hạ phát hiện ra linh hồn trong thân xác này đã thay đổi, hắn đã phát điên. Cầu xin khắp chư thiên thần phật, chỉ mong đổi lại hoàng hậu của hắn trở về.
Mưu Kế Hậu Cung Tất cả mọi người đều cho rằng ta yêu Hoàng thượng, bao gồm cả Hoàng thượng cũng nghĩ như thế, nhưng mà ta biết, hắn chỉ là vũ khí của ta.
Chiếc Lồng Vàng Ta là Trưởng công chúa cao quý nhất của Khương Quốc. Tất cả mọi người đều nói ta sinh ra đã là Công chúa lá ngọc cành vàng, sống an nhàn không cần lo lắng chuyện gì. Cho đến sau này, ta quỳ xuống trước mặt Hoàng huynh, đó là lần đầu tiên ta hành lễ với huynh ấy như một quân thần, cẩn thận cầu xin: “Hoàng huynh, xin hãy hạ thánh chỉ đưa muội đến Bắc Ngô để hoà thân.” Hoàng huynh rất tức giận, không tin vào tai mình: “Muội có biết hắn là người như thế nào không hả?” Tất nhiên là ta biết. Hoàng đế Bắc Ngô, phu quân tương lai của ta, là một ông già khoảng sáu mươi tuổi. Nhưng lần này ta nhất định phải lấy hắn.
Thần Y Độc Nữ A tỷ là một y nữ, sau khi chữa bệnh cho Quý phi, được Hoàng đế khen ngợi là diệu thủ. Quý phi ghen tuông, chặt đứt hai tay a tỷ, cười nói: “Nghe nói Tống y nữ y thuật cái thế, vậy chữa khỏi cái tay bị phế của mình đi.” Ả ta không cho tỷ tỷ ta nước và thuốc, nhìn tỷ tỷ vì mất máu quá nhiều mà chet. Sáu năm sau, Quý phi lại mắc bệnh lạ, bị tra tấn đến chet đi sống lại. Ta tiến lên bẩm báo: “Thế gian có một người, có thể trị bệnh này.” Quý phi thấy được hi vọng, hai mắt tỏa sáng: “Mau mời thần y đến, bao nhiêu bạc bổn cung đều cho!” Ta tiếc nuối lắc đầu: “Sáu năm trước, nương nương đã tự tay giet nàng.”
Ngọc Tử Hành Ta, Ngọc Tử Hành, 3 tuổi mất mẹ, 5 tuổi mất cha, 6 tuổi mất tổ mẫu, đúng là nhân trung long phượng! À không, là thiên sát cô tinh! Bá phụ bất chấp nguy hiểm tính mạng nuôi ta đến mười ba tuổi, kết quả thì sao, bàn chuyện hôn sự với trưởng tử Đường gia Nam phủ, trưởng tử sốt cao rồi chet; bàn chuyện hôn sự với thế tử nhà Trần hầu Tây Kinh, thế tử ngã ngựa rồi m//ất… Những chuyện như thế khiến cả Đại Nghiệp nghe thấy tên ta đều sợ mất mật. Đến mức ở Đại Nghiệp có hai điều có thể dọa trẻ con ngừng khóc ban đêm: Một là tướng quân họ Ngọc đến đ//ánh mông ngươi, hai là Ngọc Tử Hành muốn làm vợ ngươi. À, tướng quân họ Ngọc chính là bá phụ ta, nên nhà họ Ngọc chúng ta trong việc giáo dục trẻ nhỏ có thể nói là tiếng tăm lẫy lừng. Tất nhiên, dưới trướng bá phụ có biết bao nhiêu người, có không ít người thà hy sinh một đứa con cũng muốn thỏa mãn mong muốn của bá phụ là gả ta đi. Nhưng họ đều là những thúc bá từng bế ta, mua kẹo cho ta hồi nhỏ, ta không nỡ để họ tuổi trung niên lại mất con, nên lần lượt từ chối. Ta luôn cảm thấy có lẽ mình không thể gả đi, năm mười tám tuổi tự mình đến Ngọc Hoa Quán tìm lão đạo sĩ, hỏi xem có con đường nào để làm đạo cô không. Ai ngờ lại tình cờ gặp phải Thái hậu. Thái hậu cùng ta uống trà một lúc, bàn về việc tu sửa Ngọc Hoa Quán, còn thưởng cho ta một chiếc vòng tay. Rồi, một đạo ý chỉ ban xuống, ta trở thành Ngọc Chiêu Nghi trong hậu cung.
Trụy Trọng Sơn Phu quân mang về ánh trăng sáng thuở thiếu thời. Nàng ta nhiệt tình táo bạo, cưỡi ngựa giữa phố đông, cùng hắn ngồi chung một tọa kỵ. Ta cứng nhắc không thú vị, như bùn nặn Bồ Tát, nhìn một chút đều khiến người ta chán ghét mà vứt bỏ. Ngay cả hài tử mà ta liều chết sinh ra cũng thích nàng hơn, nhận nàng làm mẫu thân. Đêm mưa lớn ấy, ta đứng bên cửa sổ ngẩn ngơ hồi lâu, cầm bút viết tờ hòa li, ném vào mặt hắn. Nhưng hắn lại dùng nghiên mực đập vỡ trán ta. Ta như ý nguyện hòa li, cũng quên mất năm năm ký ức. Thời gian sau, lang quân ôm ấu nữ trong ngực, đang cài một bông hoa lên mái tóc ta. Không xa, một đôi phụ tử đỏ hoe mắt, run rẩy nghẹn ngào gọi ta. Ta nhíu mày khó hiểu: “Người kia thật kỳ lạ, nhìn ta khóc cái gì?” Lang quân dịu dàng hôn lên vết sẹo trên trán ta: “Hơn phân nửa là não có vấn đề, phu nhân đừng để ý.”
Chấp Mê Bất Ngộ Ta vừa xuyên không đã thành Thái hậu, nhi tử mới lên ngôi bỗng phát điên, muốn lập một dân nữ làm Hoàng hậu, giải tán hậu cung. Hắn đứng trước mặt ta nói năng khí thế: “Vì tham vọng của mẫu hậu, ta đã làm một con rối suốt hai mươi năm qua, giờ đây ta muốn sống cuộc đời của chính mình.” Hắn nắm lấy tay nữ nhân bên cạnh, dịu dàng nói: “Ta và Lan Nguyệt tâm đầu ý hợp, tình sâu như biển.” “Nếu mẫu hậu không đồng ý, ta thà không cần ngai vàng này nữa.” Ta quay sang hỏi thị nữ bên cạnh: “Ta giờ có mấy đứa cháu rồi?” Sau khi nhận được câu trả lời ưng ý. Ta ném chén trà vào đôi nam nữ trước mặt: “Biến đi.”
Lục Thời Cẩm Sau ba năm dưỡng bệnh ở Giang Nam, ta trở về kinh thành. Bên cạnh vị hôn phu của ta giờ đây lại có thêm một nữ tử có năm phần giống ta. Trong tiệc mừng, ta vô tình làm bẩn váy áo của nữ tử kia. Nàng ta khóc lóc thảm thiết. Bình thường Bùi Nghiễn Lễ lúc nào cũng lạnh lùng như băng nhưng lần đầu tiên hắn lại nổi giận với ta. “Lục Thời Cẩm, nàng có thể đừng vô lý gây sự được không?” Vô lý gây sự? Ta mặt không biểu cảm, tát hắn một cái. “Bản cung cho ngươi mặt mũi sao!” Có phải nên để hắn nhìn xem, vô lý gây sự thực sự là như thế nào không?
Phù Sinh Niệm Người trong lòng của ta muốn xuất gia. Hoàng huynh nói với hắn, một là cưới ta, hoặc là cả đời không lập gia đình. Tướng quân cốt cách sắt thép, ngày hôm sau liền lên chùa Linh Chiêu. Về sau, ta khoác lên mình giá y, tiến về phương Bắc hòa thân, mà hắn lại phun ra máu tươi, Phật châu đứt đoạn.
Phù Mộng Ký Năm thứ hai sau khi gả cho Chung Hoài, hắn muốn hòa ly với ta để cưới thanh mai đang mang thai của hắn. Ta không khóc, không nháo, chỉ dẫn theo một nha hoàn quét dọn ở sân sau đi. Mọi người đều cười ta không biết tốt xấu. Chỉ có ta mới biết, nha hoàn này là con gái ruột của Hoàng thượng bị lưu lạc trong nhân gian. Tương lai nàng sẽ kế vị. Còn ta, Hà Chi Ninh, đã định sẽ trở thành Thừa tướng đầu tiên của nàng.
Thanh Ngọc Án Ta xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ. Chính Thái tử đã đích thân nói với ta. Đêm tân hôn, hắn ngoảnh mặt không thèm nhìn ta, giọng nói lạnh lùng. “Ta và Cố thừa tướng tình đầu ý hợp, cưới ngươi chỉ là để che mắt thiên hạ, ngươi đừng hòng mơ tưởng đến tình yêu của ta.” Ta xúc động đến nỗi nước mắt lưng tròng, nắm chặt lấy bàn tay thon dài của hắn. “Điện hạ yên tâm, cp ta ship đều HE, hai người nhất định sẽ hạnh phúc!” Sau này hắn đăng cơ làm đế, ta đề nghị phong Cố Tử An làm hoàng hậu nhưng hắn lại tức giận đập vỡ cả chục chiếc bình hoa. “Tạ Lâm Ngọc, nàng có còn lương tâm không, bao nhiêu năm rồi, sao nàng vẫn không quên được hắn!”
Tiểu Quận Chúa Tỷ tỷ của ta là nha hoàn thông phòng của Vương gia, đến một ngày nàng mang thai. Vương gia nói Vương phi là người đạm như cúc, nhất định sẽ chăm sóc tỷ tỷ thật tốt. Nhưng ngày tỷ tỷ sinh nở lại bị mổ bụng lấy con, ném xác vào bãi tha ma. Ta chôn cất tỷ tỷ, rửa sạch máu bẩn trên tay, quay người bước vào phòng của Vương gia. Hắn nói: “Mịch Đường, nàng còn nhỏ, không thể làm nha hoàn thông phòng.” Sau đó ta được Trưởng công chúa đón vào cung, ban hôn cho người khác. Gặp lại lần nữa, khóe mắt hắn lại đỏ hoe, hèn mọn nói: “Mịch Đường, chẳng phải nàng đã nói sau khi lớn lên sẽ gả cho ta sao?” Ta cười lạnh. Những kẻ hại chết tỷ tỷ đều phải chết.
Vân Kỳ Mộng Ỷ Phủ Thừa tướng xuất hiện một tài nữ kinh diễm tuyệt luân, bao nhiêu vương tôn thế gia cực kỳ hâm mộ. Lúc mới học nói đã có thể ngâm thơ, khiến người ta vỗ tay tán dương. Tuổi tác càng lớn càng ngâm ra thiên cổ tuyệt xướng, bao nhiêu danh gia đại năng sợ hãi than không thôi. Còn có các loại đồ chơi kỳ lạ cổ quái được sinh ra từ tay nàng, càng làm cho người ta bội phục. Đương nhiên, tài nữ này không phải ta. Mà ta, là muội muội bao cỏ của nàng. Mỹ nhân ngu ngốc trong miệng người khác. Nhìn ta trong gương xem, ừm, đúng là một mỹ nhân. Nhưng ta cảm thấy ta cũng không phải đồ ngốc, so với tỷ tỷ Lý Mộng Ỷ của ta thì ta chẳng qua chỉ là tiểu thư khuê các trung quy trung củ. Haizz, kỳ thật ta cũng không nghĩ tới có một ngày ta có thể dùng từ tiểu thư khuê các này để hình dung chính mình.
Tay Trong Tay Trúc Mã là nhi tử độc nhất của Trưởng Công chúa, không tranh không giành, lãnh đạm như cúc. Có người bịa đặt, nói hắn có sở thích long dương, hủy hoại thanh danh của hắn, hắn nhàn nhạt nói: “Trăm miệng cũng không thể cãi lại.” Đêm khuya tĩnh lặng, hắn đến tìm ta, nước mắt lưng tròng, đáng thương vô cùng: “Giờ ta đã bị hỏng mất thanh danh rồi, phải làm sao đây?” Nhìn dung nhan đẹp như trăng sáng của hắn, ta thở dài: “Dù sao nhà ta cũng đã sa sút rồi, ta không chê ngươi, ngươi cũng đừng chê ta, chúng ta hãy thành đôi, sống thật tốt đi.” Sở thích long dương không cản trở việc thăng quan tiến chức. Hắn trở thành Đại lý tự thiếu khanh trẻ tuổi nhất của Đại Thương, trở thành tể tướng được trọng dụng nhất, quận vương có tước vị cao nhất, rồi đến thân vương, thậm chí là nhiếp chính vương. Nhiều năm sau, ta nhìn Dung Ngọc đang dạy nữ nhi cách giết chóc, dạy nhi tử cách đánh đàn tiêu khiển, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đã nhô lên lần thứ ba, nghiến răng nghiến lợi. Lãnh đạm như cúc? Không tranh không giành? Rõ ràng là mỹ nhân điên cuồng! Kẻ điên âm hiểm! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Tạo Ra Thịnh Thế Tướng quân cứu được một cô nương. Muốn ta nhường lại vị trí chính thất. Ta cầm phong thư bỏ vợ mà cười lạnh: “Cố Niên Vũ, ngươi quá tự mãn rồi đấy.” Ngươi có thể điều khiển ngàn quân, còn ta có thể khống chế vạn quỷ. Nếu như không có ta, làm sao ngươi có được chiến công hiển hách như hiện tại?
Mỹ Nhân Mưu Cha ta, Liễu Nguyên, vào ngày đậu Thám hoa đã hưu mẹ ta, ông ta nói bởi vì mẹ ta không tuân thủ nữ tắc, thừa dịp ông ta vào kinh đi thi đã tư thông cùng người khác, mang thai nghiệt chướng, mà nghiệt chướng này chính là ta. Tổ phụ ta tìm cha ta lý luận, lại bị cha ta lấy chuyện dìm mẹ ta vào lồng heo uy hiếp, làm cho tổ phụ không dám gây lớn chuyện. Đáng tiếc cha ta một lòng muốn bỏ vợ, tổ phụ tức giận đến mức bệnh không dậy nổi, không quá mười ngày đã buông tay nhân gian. Mẹ ta vô cùng đau khổ, nếu không phải trong bụng còn có ta, chỉ sợ bà đã sớm nhảy sông tự sát rồi. Cha ta nói niệm tình tổ phụ ta giúp đỡ ông ta đi học nhiều năm, chỉ bỏ vợ mà không dìm lồng heo, các hương thân đều nói cha ta đọc sách hiểu lý, trạch tâm nhân hậu. Quay đầu cha ta lập tức cưới thiên kim của đại nhân chủ khảo năm ấy làm vợ, cùng năm thiên kim kia sinh hạ một nữ nhi, so với ta còn sớm hơn nửa tháng.
Nghịch Thần Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Ta khép tấu chương lại, lạnh lùng hỏi Lâm Kinh Phong: “Có cần trẫm ban hôn cho ngươi không?” Hắn bình tĩnh nói: “Thần chỉ muốn cưới người.” Ta ném ấn ngọc vào trán hắn, gầm lên: “Trẫm là hoàng đế, ngươi cũng dám nói!” Vết máu dài ngoằn ngoèo chảy từ trán hắn xuống lông mày, Lâm Kinh Phong chẳng thèm để ý, đưa tay quệt đi, cười nói: “Biên quan giá lạnh, thần đã thủ hộ người ba năm; đại kiếp của Yên Hư, thần đã đơn thương độc mã đánh lui ngàn quân địch. Chúng ta đã nói, giang sơn là của người, người là của thần.” Hắn từng câu từng chữ nói nhẹ nhàng nhưng trong mắt lại bùng lên ánh sáng khát máu. Vị tướng quân trẻ tuổi này, kẻ điên này, đẹp diễm lệ như một bức họa. Ta ngây người nhìn hắn, không nói nên lời.
Lưỡng Thế Hoan Trưởng công chúa lại muốn gả cho nam nhân ta thích!Ta tức giận muốn tuyệt giao với nàng, công chúa nắm cằm ta, tức giận nói: “Bổn cung cưng chiều ngươi mười năm, vậy mà còn không bằng một nam nhân hoang dã bên ngoài!”Ta miệng không lựa lời nói: “Nếu ngươi là nam nhân, vậy ta sẽ không yêu ai hết, chỉ gả cho ngươi!”Lúc đó công chúa liền cười.
Chiến Thần Nữ Đế Ta là nữ chiến thần, sau khi tạo phản thất bại, cẩu hoàng đế hạ lệnh tru di cửu tộc ta. Ta nói ta là cô nhi, không có cửu tộc, giết đại cho xong. Cẩu hoàng đế không tin, ra lệnh cho nhiếp chính vương dù có lật tung cả thiên hạ cũng phải tìm ra cửu tộc ta để diệt trừ. Kết quả phát hiện ra ta chính là con gái ruột của tiên đế, còn hắn chỉ là hoàng đế được bế về, ngôi vị hoàng đế này vốn dĩ phải là của ta. Nhiếp chính vương: “Ồ, bảo ngươi đừng tra, ngươi cứ phải tra.” Ta: “Người đâu, đem tên hoàng đế giả kia giáng xuống làm quý phi.” Nhiếp chính vương: “???” Ta: “Trẫm thấy nhiếp chính vương vẫn còn phong độ lắm, phong làm hoàng hậu!” Cẩu hoàng đế: “Ha ha ha! Nàng cũng không tha cho ngươi đâu!”
Phụng Hà Sơn Từ nhỏ, ta là công chúa được sủng ái nhất. Nhưng phụ hoàng tìm về đứa con gái thất lạc trong dân gian kia—nàng cướp đoạt tất cả của ta, chiếm đoạt người ta yêu, thậm chí còn muốn ta thân bại danh liệt, bị mọi người ruồng bỏ, cuối cùng bị đuổi khỏi hoàng cung. Thế nhưng khi gặp lại, ta là nữ đế, còn nàng chỉ là tù nhân dưới trướng ta.