Hoàng Cung

Xóa Bỏ Nam Chính

Xóa Bỏ Nam Chính Ngày đầu tiên bạch nguyệt quang của Cố Hoài Quân trở về, ta bị hắn ta đánh vào mặt trước mặt quần thần. Ngày thứ hai, nghi thức phong hậu bị hoãn vô thời hạn. Sau đó, ta như một nha hoàn, quỳ trước mặt hắn ta và bạch nguyệt quang, dâng trà hầu hạ, nhìn hai người họ ân ân ái ái. Cuối cùng, nốt chu sa là ta cũng chỉ trở thành một vệt máu muỗi trên tường. “Ting ting! Kiểm tra ký chủ công lược thất bại!” “Đếm ngược: 5, 4, 3, 2, 1!” “Bắt đầu chế độ xóa sổ nam chính!” Ta: “???” Hệ thống: “Sống vốn đã không dễ dàng, có thể đổ lỗi cho người khác thì đừng đổ lỗi cho chính mình!”

Đương Niên Cung Khuyết Nguyệt Cao Huyền

Đương Niên Cung Khuyết Nguyệt Cao Huyền Hoàng triều Đại Thịnh có một quy định trong cung: bất kể tôn ti quý tiện, ai sinh con thì người ấy nuôi dưỡng. Mẹ của ta là một Tài nhân nhỏ bé nhất trong hậu cung, không chút địa vị. Từ khi ta sinh ra, đã cùng bà sống trong Thừa Trạch điện vắng vẻ, không ai ngó ngàng. Năm ta lên tám, thái y chẩn đoán mẹ mắc trọng bệnh, sống chẳng còn bao lâu nữa. Ngày hôm ấy, mẹ nhảy xuống hồ Thái Dịch, cứu Tam hoàng tử đang bị đuối nước. Bà cứu được mạng Tam hoàng tử, nhưng bản thân lại chết chìm dưới hồ. Lời đồn lập tức truyền khắp cung, ai cũng nói: “Tam hoàng tử đã giẫm lên đầu Thôi Tài nhân, đạp nàng chìm xuống đáy hồ để leo lên bờ.” Người trong cung thi nhau thêu dệt, nhưng ta thì biết rõ, mẹ cố ý làm như vậy. Bà dùng chính mạng mình, đổi lấy việc ta được Tề Quý phi, mẹ ruột của Tam hoàng tử, thu nhận sau khi bà qua đời. Mẹ ngốc quá. Bà cứ ngỡ đã trải sẵn một con đường cho ta. Nhưng bà lại quên mất. Những đứa trẻ không còn mẹ, ngày tháng đều cay đắng.

Cố Nhân Đã Xa

Cố Nhân Đã Xa Trúc mã của ta trên chiến trường bị thương, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương nơi biên ải. Ta dây dưa suốt ba năm, cuối cùng vẫn không có kết quả. Trong lúc tuyệt vọng, ta hỏi hắn: “Nếu một ngày nào đó, chàng nhớ lại những gì chúng ta từng có, liệu chàng có hối hận vì đã đối xử với ta như vậy không?” Hắn không quay đầu, chỉ nói một câu: “Không hối hận.” Nhưng vào đêm trước ngày ta thành thân với người khác. Hắn trần trụi quỳ trong mưa, dập đầu đến vỡ nát ba nghìn bậc thang. Hắn nói, hắn đã hối hận rồi.

Mong Xuân Về

Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta cũng ở Phật tự ba năm. Hắn vì nước chém giết, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau đại chiến thắng lợi, hắn mang về một nữ tử, hắn gọi nàng là “Phu nhân”. Hắn tìm mọi cách chiếu cố nàng, coi ta là rắn rết. A, hắn lại quên rồi, ta là đích Công chúa phụ hoàng mẫu hậu nâng niu trong lòng bàn tay, là hắn không xứng.

Công Chúa Hành Phong: Quang Minh Thiên Hạ

Công Chúa Hành Phong: Quang Minh Thiên Hạ Mẹ ta mất khi ta mới bảy tuổi, mười tuổi thì mất cha, chỉ biết sống dựa vào tổ mẫu. Tổ mẫu kiếm sống bằng cách may vá và giặt giũ cho người ta, cũng chẳng dễ dàng gì. Mùa hè thì làm ruộng, mùa đông thì lên núi, cuộc sống cũng tạm đủ để tiếp tục. Năm ta mười bốn tuổi, ta mơ thấy một giấc mơ. Trong giấc mơ, ta trở thành công chúa, được đưa vào cung điện, đối đầu sinh tử với một công chúa giả. Cuối cùng, cả hai chúng ta đều bị một người xuyên không giet chet, trở thành bước đệm để nàng ta thăng tiến.

Công Chúa Hòa Thân 2: Sổ Tay Sinh Tồn Của Công Chúa Hòa Thân

Công Chúa Hòa Thân 2: Sổ Tay Sinh Tồn Của Công Chúa Hòa Thân Ta thành thân, trở thành phi thiếp của đối thủ một mất một còn. Hắn muốn trở thành phu quân của ta, mang ta về Bắc Quốc tra tấn. Mà ta, mang theo mười sáu vị Hỉ ma ma chuyên truyền thụ mật tịch, ý đồ giết chết hắn. Nam nhân sát phạt ở trong triều, thủ đoạn của nữ nhân thì ở trong bảo trướng. Để xem hươu chết về tay ai. Series Truyện này gồm  3 phần Phần 1 Phần 2 Phần 3

Hoa Chẳng Phải Hoa, Sương Chẳng Phải Sương

Hoa Chẳng Phải Hoa, Sương Chẳng Phải Sương Nha hoàn của ta mạo danh thân phận của ta, nảy sinh tình cảm với Lý Mặc Bạch – người đang tạm trú tại Tướng phủ. Không ngờ, hai người lén lút qua lại, kết quả mang thai. Lý Mặc Bạch thi đỗ Trạng nguyên, sau đó đến Tướng phủ để cầu hôn. Cha ta đồng ý. Nha hoàn tuyệt vọng nhảy xuống giếng tự vẫn, một xác hai mạng. Đêm tân hôn, Lý Mặc Bạch phát hiện ta không phải người trong lòng hắn, âm thầm điều tra, tưởng rằng ta vì ghen ghét mà ép chết tỳ nữ. Suốt mười năm sau đó, hắn mượn thế lực của Tướng phủ mà thăng tiến không ngừng. Bề ngoài, hắn đối xử dịu dàng ân cần với ta, nhưng khi Tướng phủ bị cuốn vào án mưu phản, hắn lại nhân cơ hội thêm dầu vào lửa, hại cha ta chết oan, cả nhà bị lưu đày. Ta cũng bị hắn hành hạ đến mức giữa mùa đông rét mướt, bị ném xuống dòng sông lạnh lẽo rồi chết đuối. Lần nữa mở mắt, ta trở về đúng ngày hắn đến Tướng phủ cầu hôn.

4 - Trưởng Công Chúa

(Ngoại truyện cuối của “Nhất Mộng Như Sơ”) Trưởng Công Chúa Ta là Trưởng Công chúa của Đại Khánh. Dù mang danh là Trưởng Công chúa, nhưng ta nhỏ hơn Cửu hoàng huynh đến bảy tuổi. Phụ hoàng của ta là một minh quân bảo vệ giang sơn, chỉ có điều người có rất nhiều con trai. Khi mẫu phi sinh ta, Cửu Hoàng huynh đã tròn bảy tuổi. Ta là con gái đầu tiên của phụ hoàng, so với những đứa con trai khác, phụ hoàng dành cho ta tình yêu thương sâu đậm hơn hẳn. Từ khi ta bắt đầu nhớ được, ta thường ngồi trên đầu gối của phụ hoàng, hoặc được ông bế trong lòng hoặc cõng trên lưng. Trong cung, ngoài ta ra, các hoàng huynh và hoàng muội khác đều không được đãi ngộ như vậy. Mẫu phi của ta vốn chỉ là một mỹ nhân, nhờ sinh ta mà được phong làm Huệ Phi. Kể từ khi ta chào đời, trong hậu cung liên tiếp có thêm ba vị công chúa nữa, nhưng họ không thể sánh được với ta. Trong số các hoàng tử và công chúa, chỉ mình ta có thể gọi phụ hoàng là cha, và cũng chỉ mình ta có thể đi học cùng với các hoàng huynh. Có lẽ như phụ hoàng nói, ta thật sự thông minh chăng? Nhưng ta đoán rằng phần lớn là do ta có vẻ ngoài xinh đẹp.

Trời Lạnh Rồi Đổi Hoàng Đế Thôi

Trời Lạnh Rồi Đổi Hoàng Đế Thôi Hoàng hậu thích chỉ hôn. Trong tiệc cung yến, Hoàng hậu tùy tiện chỉ tay, chỉ vào đích tỷ đã có hôn ước, cho ấu tử của thừa ân hầu là Trần Thiên Hữu. Chưa đầy hai năm, đích tỷ bị bạo hành gia đình đến mức sảy thai, khóc lóc vào cung cầu Hoàng hậu chủ trì công đạo, nhưng lại bị nàng ta trách cứ. “Hồ ngôn loạn ngữ, hôn sự do bản cung chỉ định từ trước đến nay đều là phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh, ngươi đây là đang nghi ngờ bản cung sao?” Trần Thiên Hữu càng ngày càng quá đáng, yêu cầu thê thiếp hầu chung một chồng, đích tỷ không chịu nổi nhục, tự vẫn mà chết. Hoàng hậu biết chuyện thì giả mù mưa sa lau vài giọt nước mắt: “Cũng là người không có phúc khí, đáng thương cho tấm lòng tốt của bản cung.” Ngón tay khẽ động, lại chỉ sang ta. Ta cười đáp ứng, có lẽ nàng ta không biết, ta vừa mới cẩu thả cùng với phu quân Hoàng Thượng của nàng ta ở trong chùa. Lúc này trong bụng, còn mang thai long chủng.

Đời Này Không Phụ

Đời Này Không Phụ Ngày Thái Tử đăng cơ, ta bắt gặp hắn cùng nữ nhi của tội thần là Thẩm Kiều đang ân ái trên giường. Hắn che chở nàng ta sau lưng: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ nhỏ, không đành lòng để nàng ấy trở thành quan kỹ.” “Ngươi là Hoàng Hậu, nên có lòng khoan dung.” Ta không nói một lời, quay người rời đi. Sau đó, phụ thân ta giúp Bùi Hoành ngồi vững trên ngai vàng, nhưng hắn lại vu cho phụ thân ta tội mưu phản. Ngày đó, phủ Thừa Tướng máu chảy thành sông, ta ở trong hậu cung bị loạn côn đánh chết. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta: “Lâm Tiêu Tiêu, để phụ thân ngươi tố cáo phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng của các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã của ta là Mộ Cẩn An khởi binh tạo phản, huyết tẩy hoàng cung. Ngũ hoàng tử đạp lên máu của Bùi Hoành cùng Thẩm Kiều leo lên hoàng vị, nhưng Mộ Cẩn An lại rút kiếm tự vẫn trước mộ ta. Hắn nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến gặp nàng đây.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày sinh thần mười tám tuổi. Hoàng đế đang cười híp mắt hỏi ta: “Tiêu nhi, muốn gả cho dạng phu quân nào?”

Thương Sinh Hữu Tình

Thương Sinh Hữu Tình Nhà ta qua bao đời nay đều hành y cứu người, m//áu của cả nhà đều có thể làm thuốc dẫn. Ngày đó, công chúa đến Nguyệt Thành du ngoạn vô ý ngã ngựa, mất m//áu sắp chet, phò mã ra lệnh để cho cha mẹ ta lấy m//áu cứu công chúa. Cha mẹ ta xem rồi bắt mạch cho công chúa, thật sự thân thể vô phương cứu chữa, cho dù là dùng thiên huyết cũng không có cách nào xoay chuyển trời đất. Phò mã: “Nếu một chén m//áu không đủ, vậy hãy đem toàn bộ m//áu trên người các ngươi truyền cho công chúa!” Cha mẹ lập tức bị quan binh áp giải lấy m//áu cả đêm, tiểu muội sáu tuổi cũng bị cắt m//áu làm thuốc, suy yếu chet th//ảm. Công chúa tỉnh lại biết được việc này, bình thản nói: “Có thể cứu bổn cung ta một m//ạng, cũng là phúc của nhà bọn họ” Bọn họ không biết, trong nhà thần y còn có một trưởng nữ rất giỏi am hiểu vu thuật. Ba năm sau, công chúa mang thai, vô cùng khó chịu. Ta ngụy trang thành nữ y bình thường, đến bên cạnh công chúa hầu hạ nàng ta mang thai. Trải qua sự “tỉ mỉ trị liệu” của ta, công chúa hạ sinh một đứa con trai, chỉ khác là đứa con trai này – lại có cả ba khuôn mặt. Ta ôm đứa nhỏ, đối diện với ánh mắt hoảng sợ của phò mã và công chúa, cười nói: “M//ạng của công chúa là dùng m//áu của ba người đổi lại, hôm nay, ba người kia đầu thai trở về tìm công chúa rồi! Các ngươi sợ cái gì?”

Lương Nhân Tại Trắc

Lương Nhân Tại Trắc Cha ta, một gian thần nổi tiếng, đã gả ta và tỷ tỷ song sinh của ta cho hai người con trai của kẻ thù không đội trời chung của ông ấy. Bề ngoài, tỷ tỷ ta là hình mẫu khuê tú lý tưởng, nhưng sau lưng lại là kẻ chuyên lắc xí ngầu ở sòng bạc. Còn ta, từ nhỏ đã là mỹ nhân yếu đuối, bệnh tật triền miên. Cho đến khi phu quân tướng quân của ta tận mắt chứng kiến ta hai tay hai đao, đánh cho bọn cường đạo tơi bời hoa lá. Hắn bước tới, ép ta phải giải thích rõ ràng. Ta hoảng hốt, vội quỳ xuống: “Hiền đệ từ từ đã, ta là tỷ tỷ!” Ta bị dẫn về phủ Thừa tướng. Từ xa đã nghe tiếng tỷ tỷ ta bị bắt quả tang tại sòng bạc, giờ đang quỳ trong từ đường. Tỷ tỷ lớn tiếng biện bạch: “Phu quân xin hãy nghe thiếp nói, thực ra ta là muội muội!” Tối đó, ta và tỷ tỷ quỳ gối, thì thầm to nhỏ trong từ đường: “Thân phận bại lộ rồi, người phủ Thừa tướng chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu. Chạy không?” Tỷ tỷ gật đầu lia lịa: “Hay là chết đi, dứt điểm một lần cho xong.”

Tình Yêu Của Đế Vương

Tình Yêu Của Đế Vương Ta đã ở bên phế Thái tử suốt bảy năm, thử thuốc, đỡ tên thay chàng, cửu tử nhất sinh. Nhưng sau khi đăng cơ, chàng lại phong cho thanh mai trúc mã thành hoàng hậu, còn ta vẫn chỉ là một cung nữ hèn mọn. Ai cũng biết chàng ghét ta. Nhưng khi ta đến tuổi, chuẩn bị rời cung, chàng lại nắm chặt lấy cổ tay ta, chất vấn: “Rốt cuộc ngươi có tâm hay không?!”

Hoàng Hậu Duy Nhất!

Hoàng Hậu Duy Nhất! Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta được sắc phong làm Hoàng hậu, đích tỷ của ta vào cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm Hoàng hậu cao quý. Ta vui mừng nhảy cẫng lên, hớn hở muốn ôm Thanh Long đại đao của ta ra khỏi cung. Dù sao ta cũng chẳng muốn hầu hạ tên bạo chúa thất thường, động một tí là ch ém người như Phó Thanh Hoằng đâu. Chỉ là sau đó, ta bị Phó Thanh Hoằng chặn lại ở trường săn, hắn híp mắt, cười như không cười: “Chuồn đi không một tiếng động luôn ha, Lục Thương Nhĩ, gan to rồi nhỉ.”

Công Chúa Bị Từ Hôn

Công Chúa Bị Từ Hôn Ta trọng sinh về ngày Lương Văn Chi từ chối hôn sự tại Kim điện, nhìn thấy hắn nắm chặt tay nha hoàn của ta, thái độ kiên quyết. “Bệ hạ, Tiêu Thiến là người trong lòng vi thần, ngoài nàng ra, vi thần tuyệt đối không cưới bất kỳ nữ tử nào khác.” Là công chúa bị từ hôn, ta đích thân cầu xin ân điển cho hắn: “Phụ hoàng, nếu thế tử đã thâm tình như vậy, không cần miễn cưỡng nữa. Tiêu Thiến tuy là nha hoàn nhưng cũng là người hầu hạ ta tận tâm, không bằng phụ hoàng viết thánh chỉ ban hôn, cũng coi như thành toàn cho đôi uyên ương này.” Lương Văn Chi bỗng nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía ta, ta mỉm cười nhàn nhạt. Ta cũng rất tò mò, đời này không có sự giúp đỡ của ta, Lương Văn Chi có thể leo lên vị trí nào.

Bất Thị Phối Giác

Bất Thị Phối Giác Sau khi đứa con trai duy nhất của ta chet thảm, Tiêu Yến ép ta phải chọn một hoàng tử để nuôi dưỡng dưới gối. Khi ánh mắt ta rơi xuống Đại công chúa Vĩnh Ninh, một dòng chữ chợt xuất hiện trước mắt: 【Nữ phụ độc ác, sẽ vì tranh giành quyền lực mà tắm m//áu hoàng thành. Quý phi chắc chắn sẽ không chọn nàng ta đâu.】 Khóe miệng ta khẽ cong lên, nắm lấy tay Vĩnh Ninh: “Ta muốn con!” Tắm m//áu hoàng thành ư? Ta sẽ giúp nàng một tay!

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch Cha ta là một đại gian thần quyền khuynh triều dã. Ông ủng hộ tân đế khởi nghĩa lên ngôi, đổi lại, tân đế hứa gả ta làm Thái tử phi. Trong Đông cung chỉ có một mình Lục Lương Đệ, là thê tử của Thái tử. Đêm tân hôn, nàng lấy cớ đau bụng, gọi Thái tử rời đi. Ta ở một mình sợ hãi, nửa đêm ôm gối bò lên giường, ngủ giữa hai người họ. Lục Lương Đệ tức giận mắng chửi ầm ĩ, nhưng khi nhìn thấy ta thì bỗng nghẹn lời, không nói được gì. “Sao không ai nói với ta rằng Thái tử phi mới chỉ mười tuổi…”

Cửa Cung Sâu Thẳm

Cửa Cung Sâu Thẳm Ta là con gái nhà quan do hoàng đế khâm điểm tiến cung. Một tờ thánh ý, được phong làm quý phi. Người người hâm mộ ta mệnh tốt, nhưng nào có biết trong lồng vàng, chim sẻ khó bay. Ngày đó tiến cung, ma ma hầu hạ ta tắm rửa nói: “Hoàng đế dịu dàng thiện lương, nương nương chớ sợ.” Nhưng thâm cung sâu mười trượng này, xương trắng phủ đầy đất. Đủ loại chuyện đáng sợ, đều do một tay hắn gây nên mà ra.

Độ Sương Tuyết

Độ Sương Tuyết Vào ngày ta tròn mười lăm, tuyết rơi dày đặc, hắn nói muốn từ hôn. Nhìn nam nhân trước mặt với dáng vẻ thanh tú nhưng ánh mắt đầy hận ý, ta hiểu ra – hắn, cũng như ta, đã sống lại một lần nữa. Kiếp trước, người hắn yêu vào cung làm phi, hắn buộc phải thành hôn với ta. Ba năm phu thê, hắn chỉ dành cho ta sự lạnh lùng và căm hận. Sau khi người trong lòng khó sinh qua đời, hắn đ//iên cuồng châm lửa th//iêu rụi phủ nhà họ Tạ, kéo cả ta cùng chet theo. Giờ đây, khi được sống lại, hắn chắc chắn muốn được ở bên người hắn yêu. Trước hòn giả sơn, hắn vội vã từ hôn, ánh mắt lại hướng về đường tỷ của ta: “Là ông trời có mắt, thành toàn cho lòng ta.” Sau hòn giả sơn, nam nhân khoác long bào màu vàng sậm cúi người ghé sát bên tai ta: “Chẳng phải đúng thế sao?”

Cô Nữ Tống Thị

Cô Nữ Tống Thị Ta bán bánh hoành thánh ở kinh thành, vừa bán một cái đã qua hai mươi năm. Thế tử của Thành Vương cưỡi ngựa lao nhanh qua kinh thành, vó ngựa đạp nát quán hoành thánh của ta, còn quất cho ta một roi. Thế tử ngạo mạn: “Chỉ là một tên tiện dân, bản thế tử không bồi thường thì ngươi có thể làm gì?” Hôm sau, ta đến Kinh Triệu Phủ đánh trống kêu oan. Lục bộ thượng thư đều có mặt, hai bên ngự sử cùng nghe xét. Ninh Chiêu Hầu xách Thế tử lên điện: “Ta mang thằng nhãi này đến rồi!” Hoàng đế ngồi trên điện cao: “Đánh cho thằng nhóc này đến mức cha nó cũng không nhận ra nó nữa!”