Hoàng Cung
Phụng Hà Sơn Từ nhỏ, ta là công chúa được sủng ái nhất. Nhưng phụ hoàng tìm về đứa con gái thất lạc trong dân gian kia—nàng cướp đoạt tất cả của ta, chiếm đoạt người ta yêu, thậm chí còn muốn ta thân bại danh liệt, bị mọi người ruồng bỏ, cuối cùng bị đuổi khỏi hoàng cung. Thế nhưng khi gặp lại, ta là nữ đế, còn nàng chỉ là tù nhân dưới trướng ta.
Thanh Bình Thiếu gia Hầu phủ đã qua đời, hắn chưa kịp cưới thê nên đứa con trong bụng ta là huyết mạch duy nhất của hắn. Mà ta chỉ nghĩ, kiếp này phải sống làm sao cho qua kiếp.
Tái Thiều Hoa Ta và Mạnh Nguyên Hy cùng được người cứu khỏi biển lửa. Thế nhưng sau khi tỉnh lại, nàng tài hoa kinh thế, sách luận thức tỉnh lòng người. Ngay cả vị hôn phu của ta, Thái tử điện hạ, cũng vì nàng mà muốn từ hôn. Nàng nói rằng, ở thế gian này, nàng là kẻ được định trước để chiến thắng. Ta chỉ hờ hững cười nhạt: “Trùng sinh một kiếp, ngươi vậy mà vẫn chẳng có chút tiến bộ nào…”
Nghịch Thần Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Ta khép tấu chương lại, lạnh lùng hỏi Lâm Kinh Phong: “Có cần trẫm ban hôn cho ngươi không?” Hắn bình tĩnh nói: “Thần chỉ muốn cưới người.” Ta ném ấn ngọc vào trán hắn, gầm lên: “Trẫm là hoàng đế, ngươi cũng dám nói!” Vết máu dài ngoằn ngoèo chảy từ trán hắn xuống lông mày, Lâm Kinh Phong chẳng thèm để ý, đưa tay quệt đi, cười nói: “Biên quan giá lạnh, thần đã thủ hộ người ba năm; đại kiếp của Yên Hư, thần đã đơn thương độc mã đánh lui ngàn quân địch. Chúng ta đã nói, giang sơn là của người, người là của thần.” Hắn từng câu từng chữ nói nhẹ nhàng nhưng trong mắt lại bùng lên ánh sáng khát máu. Vị tướng quân trẻ tuổi này, kẻ điên này, đẹp diễm lệ như một bức họa. Ta ngây người nhìn hắn, không nói nên lời.
Ca Nhược Ngày ta gả vào Hầu phủ, công công qua đời, bà mẫu đổ bệnh. Tiệc vui biến thành lễ tang, ta nhận nhiệm vụ lúc nguy cấp, tiếp nhận quyền quản gia, bình tĩnh xử lý xong tang lễ. Phu quân rối rít cảm ơn ta đã giữ gìn thể diện cho Hầu phủ nhưng lại chưa từng bước vào phòng ta nửa bước. Sau này, hắn thê thiếp thành đàn, có một đống thứ tử, thứ nữ. Ta tận tâm dạy dỗ, suy nghĩ cho tương lai của bọn họ. Lại nghe thấy phu quân dạy dỗ con cái sau lưng ta: “Ta chưa từng gặp qua người nào máu lạnh, vô tình như mẫu thân của các con. Tổ phụ của các con qua đời, nàng ta không rơi một giọt nước mắt. Tuy các con gọi nàng ta là mẫu thân nhưng không được phép học cách làm người của nàng ta. Nàng ta không xứng.” Sau đó qua miệng đại phu, ta biết được rằng mình không còn sống bao lâu nữa. Thứ tử, thứ nữ không một ai đến thăm, càng không có nổi một chén thuốc phụng dưỡng, mặc ta sống chet. Lúc sắp chet, ta phụ thân m một mồi l ửa đ ốt sạch Hầu phủ, th iêu rụi chốn lạnh lẽo vô tình này. Mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại. Hầu phủ đến cầu hôn, nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, chúng ta đồng thời nói ra một câu: “Ta không đồng ý.” Hóa ra không chỉ có một mình ta sống lại.
Uyển Nương
Thanh Điểu Ta là thứ nữ nhỏ nhất của nhà họ Lư ở Phạm Dương, suốt ngày yếu đuối than vãn, ra vẻ thanh cao. Đại tỷ nói ta không có tài học, dạy thơ ca suốt ba tháng đến mức tức giận đau đầu. Nhị tỷ mắng ta không có phong thái đoan trang, quản thúc quy củ suốt một tháng rồi khóc lóc đi cáo trạng. Tam tỷ bảo ta học võ để phòng thân, cuối cùng ta một quyền đánh đổ cây liễu lớn trong vườn. Về sau, cha bị oan khuất, nhà họ Lư bị xét nhà diệt tộc, ba tỷ tỷ đều bị hôn quân hành hạ đến chết. Ta khoác lên mình chiếc váy lụa đỏ như máu, nhờ một điệu múa mê hoặc mà được phong làm Hoàng quý phi. “Tỷ tỷ, muội sinh ra chính là tai họa, chính là để lật đổ triều đại này báo thù cho các tỷ!”
Khương Tụng Khi Hoàng đế và bạch nguyệt quang của hắn thành thân, ta cô độc tắt thở trong lãnh cung. Tất cả mọi người đều không cảm nhận được hơi thở của ta, nhưng chẳng ai biết rằng ta là truyền nhân duy nhất của bế khí công. Hoàng đế gục khóc thảm thiết trước mộ ta, còn ta thì đã chạy đến tận biên cương, vui vẻ ăn uống thỏa thích trong một tửu lâu, tiện thể sờ thử cơ bụng của một tiểu lang quân Tây Vực. Cuộc sống lẽ ra có thể cứ thế trôi qua một cách thư thái, cho đến khi một trận động đất bất ngờ làm sụp đổ hoàng lăng, và Hoàng đế phát hiện trong quan tài của ta chỉ toàn là khoai tây thối. Ngày hôm đó, Thiên tử nổi giận, thề rằng dù có đào sâu ba thước đất, cũng nhất định phải tìm ra ta!
Giang Tụng Khi hoàng đế thành hôn với bạch nguyệt quang của mình, ta cô đơn trút hơi thở cuối cùng trong lãnh cung. Mọi người đều không phát hiện ra hơi thở của ta nhưng không ai biết rằng ta là truyền nhân duy nhất của môn bế khí công. Hoàng đế khóc nức nở trước mộ ta nhưng ta đã chạy đến biên ải, ăn uống thỏa thích trong tửu lâu, tiện thể sờ cơ bụng của tiểu lang quân Tây Vực. Những ngày tháng đáng lẽ sẽ trôi qua vui vẻ như vậy, cho đến khi có một trận động đất làm sập lăng mộ hoàng gia, hoàng đế phát hiện trong quan tài của ta chỉ toàn là khoai tây thối. Ngày đó, thiên tử nổi giận, quyết đào đất ba thước, cũng phải tìm ra ta. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Sách Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”
Yêu Hận Vào cung ba năm, từ đầu đến cuối ta đều không danh không phận. Đám hạ nhân không rõ nội tình, chỉ dám gọi một tiếng “Hạ cô nương”. Thẳng cho đến ngày hôm ấy, Hoàng Đế đổi nơi ở cho ta, nơi đó vừa có một nữ nhân không được ân sủng treo cổ tự sát trên xà nhà. Hắn phát ra tín hiệu, người người đều có thể khinh nhục ta.
Mộc Vân Ca ca là thị vệ của tiểu thư, tự nhận tình cảm với tiểu thư vượt qua tình cảm nam nữ. Vì sợ tiểu thư vào cung cô đơn, ca ca bán nhà tổ lấy tiền mặt, hủy hôn sự của ta, đưa ta vào trong cung làm cung nữ. Tiểu thư bị người ta hãm hại, ca ca bảo ta chịu bị đ//ánh g//ãy chân, để chứng minh tiểu thư trong sạch. Phản quân làm loạn, ca ca bảo ta thay quần áo của tiểu thư, thay tiểu thư chịu nhục. Ta chet ở đầu đường, lúc mở mắt ra, ta đã quay về ngày ca ca bắt ta vào cung.
Song Sinh Ta và tỷ tỷ thành thân cùng ngày, mọi người sau khi thành thân đều rất hạnh phúc. Nhưng mà có một ngày, phu quân ta bị thương hôn mê bất tỉnh, thân là Hoàng hậu, đêm khuya tỷ tỷ lại đến nói muốn cùng ta trao đổi thân phận. Ta vô cùng kinh ngạc, phu quân trên giường mơ hồ gọi một tiếng “Nhu nhi”, đó là khuê danh của tỷ tỷ ta!
Phong Hậu Năm thứ hai làm Hoàng hậu, ta thân nhiễm bệnh nặng, không tìm được nguồn căn của bệnh, từ nay về sau không thể sinh con nữa. Hoàng thượng ngược lại sủng ái Trân phi, mười năm bảy thai, thịnh sủng không ngừng. Cho đến khi thái y quỳ gối dưới chân Hoàng thượng, nói mệnh Trân phi không còn lâu nữa. Đời này, từ ngày ta sinh bệnh, cho đến hôm nay Trân phi chet. Nhưng ở kiếp trước, người chet chính là ta.
Phong Cốt Trưởng tỷ tự cho mình là người có cốt cách thanh cao. Quân địch kéo đến chân thành, tướng địch muốn làm nhục triều ta, đưa ra điều kiện có thể dùng công chúa để đổi lấy mạng sống của toàn bộ dân chúng trong thành. Trưởng tỷ kiêu hãnh không khuất phục: “Người chỉ có một lần chết, hoặc nhẹ như lông hồng, hoặc nặng tựa Thái Sơn, hy sinh vì nước là vinh quang của người dân Đại Hạ, họ chết có ý nghĩa, chết có phong cốt!” Ta chủ động đứng ra, nhận trách nhiệm của một công chúa, dùng thân mình bảo toàn cho toàn bộ dân chúng trong thành. Nước mất nhà tan, giang sơn đổi chủ, trưởng tỷ bị ném vào quân doanh, trở thành thú mua vui cho người ta. Trưởng tỷ nổi giận đùng đùng: “Bản cung là Trấn quốc trưởng công chúa của Đại Hạ, lũ tiện nô dị tộc các ngươi không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cũng dám mơ tưởng đến bản cung sao?!” Ta liều chết chiến đấu, liều mạng bảo vệ, may mắn giữ được tính mạng và sự trong sạch cho trưởng tỷ. Sau đó, trưởng tỷ vẫn giữ cốt cách kiên cường, được hoàng đế Đại Yên coi trọng phong làm quý phi, hết mực sủng ái. Còn ta vì khôi phục quốc gia mà âm thầm ẩn núp nhưng lại bị mắc bệnh đường sinh dục. Lúc sắp chết, ta nói với trưởng tỷ: “Tỷ tỷ, những thuộc hạ cũ mà ta thu nạp được đều giao cho tỷ, giúp tỷ hoàn thành đại nghiệp khôi phục quốc gia.” Đích tỷ bịt mũi đứng xa xa, thản nhiên nói: ” Triều đại thay đổi chính là thiên ý, người không thể nghịch thiên mà đi, bị thù hận che mờ đôi mắt. Ngược lại là ngươi, vì muốn sống mà bán rẻ thân mình, ta không có đứa muội muội không có phong cốt như ngươi!” Tỷ ta liền quay đầu đưa danh sách thuộc hạ cũ cho hoàng đế Đại Yên, tất cả mọi người đều bị bắt sạch. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tướng địch đưa ra điều kiện dùng công chúa để đổi lấy dân chúng. Đích tỷ sắc mặt nhàn nhạt, lại nói ra những lời đầy phong cốt. Ta dùng cổ tay đánh tỷ ta ngất đi, ném trước mặt tướng địch.
Liên Hoa Có lời đồn rằng, nữ tử bẩm sinh đã mang ấn ký hoa sen trên người ắt sẽ là hồng nhan họa thủy, dẫn đến chiến loạn khắp nơi. Khi lời ấy đến tai Quý phi, nàng lập tức hạ lệnh cho người đi khắp dân gian truy tìm nữ tử ấy, quyết tâm trừ khử để diệt hậu hoạ. Tin dữ truyền tới Giang Lăng, tiểu thư Tống gia lòng hoảng loạn không yên. Trên người nàng quả thật mang một ấn ký hoa sen, nếu để Quý phi biết được, e rằng khó mà toàn mạng. Người trong lòng nàng, vì để cứu nàng đã quyết định tìm một cô nương khác, khắc ấn ký hoa sen lên lưng người đó, thay Tống tiểu thư tiến cung chịu nạn. Việc này vô cùng nguy hiểm, dù thưởng vàng bạc hậu hĩnh, vẫn chẳng mấy ai dám nhận. Cho đến khi ta đến chợ quỷ xé bảng nhận nhiệm vụ: “Ta nguyện đi.”
Dao Nương Phụ thân ta là Ngự sử đương triều, coi trọng thanh danh của mình nhất, mà ta là phụ thân ta cùng kỹ nữ thanh lâu sinh ra, cho nên ta cùng mẫu thân là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời phụ thân ta, hận không thể diệt trừ càng sớm càng tốt.
A Ngô Sau khi mất trí nhớ, ta cùng phế thái tử vất vưởng sống tạm nơi lãnh cung suốt ba năm. Hắn từng nói, đời này có ta là đủ rồi. Nhưng vào thời khắc nguy cấp, khi thấy ánh nhìn của vị tướng nước địch kia dừng trên người ta quá lâu, phế thái tử lại chủ động tặng ta cho kẻ đó, dù ta đang mang thai. Lần nữa gặp lại, phế thái tử đã đăng cơ, thành hoàng đế. Hắn thân chinh ngự giá, bôn ba ngàn dặm xa xôi, muốn đón ta về. Ta ngồi trên đài cao, chỉ thờ ơ liếc nhìn hắn một cái. Hắn muốn hỏi ta, con chúng ta đâu rồi. Nhưng không để hắn nói xong, thị vệ bên cạnh ta đã rút đao kề lên cổ hắn: “Hỗn xược, dám vô lễ với đế cơ!”
Một Đời Có Người Cho Ăn Là Đủ 【Thái tử ca ca, bánh hoa sen ngọt quá, để ta ăn thay người nhé?】 Thái tử lạnh nhạt đáp một tiếng: 【Ừm.】 【Thái tử ca ca, món ngũ bảo rau tươi này hình như người không thích ăn, để ta giúp người giải quyết nhé?】 Hắn không kiên nhẫn, đem hết đẩy sang cho ta. Cứ như vậy, theo chân Thái tử ở Từ An Tự ăn chay suốt cả mùa hạ, ta chẳng những không gầy đi, mà còn béo thêm ba cân. Trước lúc từ biệt, ta lưu luyến không rời mà nhìn Thái tử. Rời xa hắn rồi, ta lại phải chịu đói nữa rồi. Bất ngờ nghe hắn bực bội quát lên với ta: 【Ngẩn ra làm gì, trong cung còn nhiều món ta không thích ăn hơn nữa, còn không mau theo cho kịp!】
Đích Tỷ Muốn Thay Ta Làm Hoàng Hậu Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta được sắc phong làm Hoàng hậu, đích tỷ của ta vào cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm Hoàng hậu cao quý. Ta vui mừng nhảy cẫng lên, hớn hở muốn ôm Thanh Long đại đao của ta ra khỏi cung. Dù sao ta cũng chẳng muốn hầu hạ tên bạo chúa thất thường, động một tí là chém người như Phó Thanh Hoằng đâu. Chỉ là sau đó, ta bị Phó Thanh Hoằng chặn lại ở trường săn, hắn híp mắt, cười như không cười: “Chuồn đi không một tiếng động luôn ha, Lục Thương Nhĩ, gan to rồi nhỉ.”