Hoàng Cung

Đoạt Sủng

Đoạt Sủng Đại tỷ căm ghét tiểu thê dịu dàng nhất. Tại yến tiệc trong cung, nàng châm chọc Hoàng hậu: “Một nữ chủ chân chính sớm đã soán vị trở thành nữ đế rồi, Hoàng hậu nói trắng ra cũng chỉ là một tiểu thê dựa vào nam nhân để thượng vị mà thôi?” Chỉ vì một câu nói này, cả tộc Tống gia bị kết tội. Ngày bị tịch biên gia sản, Trần vương đưa tay ra cứu giúp. Chỉ cần đại tỷ mở miệng cầu xin, nữ quyến Tống phủ có thể thoát khỏi số phận làm nô tỳ. Nhưng đại tỷ cao ngạo nói: “Dù tất cả nữ quyến trong nhà có phải làm nữ nô, ta cũng không cầu xin sự thương hại của nam nhân như một tiểu thê đáng thương!” Trần vương giận dữ, phất tay áo rời đi, cả gia đình chúng ta bị lưu đày làm nô lệ. Trên đường lưu đày, nhị ca dẫn người đến liều chet c//ướp ngục, nhưng đại tỷ chỉ cười nhạo: “Những kẻ được nam nhân cứu giúp đều chỉ là tiểu thê mà thôi!” Nàng cố tình tố cáo, khiến nhị ca bị vạn tiễn xuyên tim. Thế nhưng chính vì sự “độc lập, kiên cường” này, đại tỷ lại lọt vào mắt xanh của hoàng tử nước địch. Hoàng tử muốn nạp ta làm thiếp, để sống sót, ta đành phải đồng ý. Nhưng đại tỷ lại nói: “Ta và hoàng tử thành thân là vì yêu, còn ngươi làm thiếp của hắn chỉ là một tiểu thê tranh giành ân sủng!” Nàng ép ta t//ự s//át. Ta đã chịu đựng quá đủ, liền xông lên kéo nàng cùng chet. Mở mắt ra lần nữa, ta đã tái sinh về ngày Tống gia bị tịch biên. Trần vương vẫn đang đưa tay ra cứu giúp. Đại tỷ khinh miệt nói: “Ta tuyệt đối không làm tiểu thê dựa vào nam nhân!” Khi Trần vương thất vọng rời đi, ta chủ động níu lấy đai lưng của hắn: “Nàng không biết trân trọng, vương gia có thể nhìn ta một chút.”

Trở Thành Người Được Sủng Ái Nhất Hoàng Cung

Trở Thành Người Được Sủng Ái Nhất Hoàng Cung Ta là con dâu do hoàng hậu đích thân chỉ định, nhưng vị hôn phu của ta lại một lòng muốn cưới thanh mai trúc mã. Hắn kéo thanh mai quỳ xuống đất cầu xin từ hôn: “Nàng ấy mới là Thái tử phi mà nhi thần đã chọn!” Hoàng hậu cười lạnh, tát mỗi người một cái, trực tiếp phế truất Thái tử. Nàng vội vàng triệu tập các hoàng tử về kinh, cười tủm tỉm nắm tay ta, giới thiệu với ta. “Con cứ coi như lão nhị đã chết, bốn đứa con trai còn lại của ta, con cứ tùy ý chọn!” Ôi trời, được hoàng gia cưng chiều như thế này, sướng chết mất!

Thiên Mệnh

Thiên Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”

Thái Giám Thăng Chức Ký

Thái Giám Thăng Chức Ký Ngày vào cung, mẫu thân ân cần dặn dò: “Nếu đã làm thì phải làm người dưới một người, trên vạn người.” Ta cẩn thận tuân theo lời mẫu thân dạy, nhiều năm làm việc chăm chỉ. Cuối cùng cũng trở thành người dưới một người, trên vạn người… Thái giám.

Bất Khí Xuân Quang

Bất Khí Xuân Quang Ta từng trọng dụng một tên mã nô. Hắn trẻ tuổi, tuấn tú, dã tính mười phần, nói rằng ngày sau nhất định sẽ báo đáp ân tri ngộ của công chúa. Tạ Lan quả thực đã thực hiện lời hứa, nhưng lại là chặt đứt toàn bộ tay chân ta, dâng cho hoàng huynh, làm bàn đạp để thăng tiến. Trong lúc tuyệt vọng, chỉ có một quân sư vẫn luôn không được chú ý, nhân lúc hỗn loạn đã cắt cổ ta. Hắn run rẩy ôm ta vào lòng: “Công chúa cả đời kiêu ngạo, có thể giết, nhưng tuyệt đối không thể nhục.” Ta không hiểu tại sao hắn lại nguyện ý cùng ta chịu chết. Cho đến khi mặt nạ của hắn rơi xuống, ta nhìn thấy khuôn mặt đáng lẽ đã chôn vùi từ năm năm trước. ——Tạ Lan chỉ có ba phần giống hắn. Ta nuốt hận mà chết, mở mắt ra lần nữa, đã trọng sinh vào ngày ta nâng đỡ Tạ Lan.

Công Chúa Ngốc A Man

Công Chúa Ngốc A Man Tuổi nhỏ vì cứu thái tử, ta trở thành một quận chúa si ngốc, ngày ngày chỉ biết đi theo phía sau hắn. Ta từng tiểu tiện không kiềm chế ngay trước mặt mọi người, làm mất hết thể diện của hắn. Trước mặt người khác, thái tử chưa từng ghét bỏ ta nhưng sau lưng lại nắm chặt cổ tay ta, tức giận không thôi. Cho đến một ngày trong cung yến, hoàng gia gia muốn ban hôn cho ta, hỏi ta thích nam nhân nào. Thái tử siết chặt quai hàm. Mọi người đều cho rằng ta sẽ cầu hôn hắn. Ai ngờ ta lại bỏ qua thái tử, chỉ vào Trường Quảng Vương mặc áo tím: “Ta muốn gả cho hắn.” A Man ngốc nghếch, chỉ có một nguyện vọng này.

Công Chủ Đích Cục

Công Chủ Đích Cục Hoàng đế nửa đêm giật mình tỉnh mộng, mơ thấy bản thân có một người con gái lưu lạc trong dân gian, liền hứa ban thưởng hậu hĩnh để tìm kiếm tung tích công chúa. Ai cũng nói bệ hạ tình thâm nghĩa trọng. Nhưng chỉ ta mới biết, bên trong còn có ẩn tình khác. Kinh thành cả năm không mưa, quốc sư Huyền Tú bẩm tấu Hoàng đế, muốn giải hạn chỉ có thể dùng công chúa trầm mình tế thần sông. Hoàng đế chỉ có một người con gái duy nhất do hoàng hậu sinh ra, yêu quý như hòn ngọc trên tay. Vì thế, cuối cùng ông ta mới nhớ ra, khi mình còn lưu lạc dân gian mười sáu năm trước, vẫn còn một đứa con gái khác. Ông ta treo thưởng lớn tìm con, chỉ để đứa con gái ấy thay thế vị công chúa ngọc ngà kia của mình. Chết thay.

Lương Nhân Tại Trắc

Lương Nhân Tại Trắc Cha ta, một gian thần nổi tiếng, đã gả ta và tỷ tỷ song sinh của ta cho hai người con trai của kẻ thù không đội trời chung của ông ấy. Bề ngoài, tỷ tỷ ta là hình mẫu khuê tú lý tưởng, nhưng sau lưng lại là kẻ chuyên lắc xí ngầu ở sòng bạc. Còn ta, từ nhỏ đã là mỹ nhân yếu đuối, bệnh tật triền miên. Cho đến khi phu quân tướng quân của ta tận mắt chứng kiến ta hai tay hai đao, đánh cho bọn cường đạo tơi bời hoa lá. Hắn bước tới, ép ta phải giải thích rõ ràng. Ta hoảng hốt, vội quỳ xuống: “Hiền đệ từ từ đã, ta là tỷ tỷ!” Ta bị dẫn về phủ Thừa tướng. Từ xa đã nghe tiếng tỷ tỷ ta bị bắt quả tang tại sòng bạc, giờ đang quỳ trong từ đường. Tỷ tỷ lớn tiếng biện bạch: “Phu quân xin hãy nghe thiếp nói, thực ra ta là muội muội!” Tối đó, ta và tỷ tỷ quỳ gối, thì thầm to nhỏ trong từ đường: “Thân phận bại lộ rồi, người phủ Thừa tướng chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu. Chạy không?” Tỷ tỷ gật đầu lia lịa: “Hay là chết đi, dứt điểm một lần cho xong.”

Hoàng Hậu Duy Nhất!

Hoàng Hậu Duy Nhất! Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta được sắc phong làm Hoàng hậu, đích tỷ của ta vào cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm Hoàng hậu cao quý. Ta vui mừng nhảy cẫng lên, hớn hở muốn ôm Thanh Long đại đao của ta ra khỏi cung. Dù sao ta cũng chẳng muốn hầu hạ tên bạo chúa thất thường, động một tí là ch ém người như Phó Thanh Hoằng đâu. Chỉ là sau đó, ta bị Phó Thanh Hoằng chặn lại ở trường săn, hắn híp mắt, cười như không cười: “Chuồn đi không một tiếng động luôn ha, Lục Thương Nhĩ, gan to rồi nhỉ.”

Tịnh Đế Liên

Tịnh Đế Liên Tỷ tỷ yêu phải một hoàng tử sa cơ, vì hắn mà tự tay mổ tim sen để làm thuốc, cam tâm tình nguyện từ bỏ ưu điểm dễ thụ thai của hoa sen, từ đó không thể sinh con. Nhưng sau này hoàng tử lên ngôi, lập tức vứt bỏ nàng, cưới người biểu muội có tướng cực phẩm dễ sinh con trai làm quý phi, còn lột da rút xương tỷ tỷ, nấu thành một nồi canh sen an thai. Nhưng bọn hắn không biết. Sen nở tịnh đế, đồng tình chung cảm giác. Ta là ác sen chuyên hút dương khí của người, vốn nên bị tỷ tỷ, đóa thiện sen này trấn áp mãi mãi. Hiện tại không còn phong ấn, ta hóa hình lên bờ, thẳng tiến hoàng cung. So sinh con có đúng không? Chuyện này ta chưa từng thua ai! *Tịnh Đế liên là đóa hai hoa sen nở trên cùng một cuống, được coi là đứng đầu về sự thanh tao thuần khiết, hiếm gặp, tượng trưng cho điềm lành, may mắn, sự thịnh vượng, sung túc. Xưa loài sen này chỉ dành để tiến vua, nên mới có tên là “Tịnh Đế”.

A Vũ

A Vũ Vào năm thứ năm sau khi đính ước, Mạnh Từ Quân vẫn chẳng muốn cưới ta. Lần đầu tiên từ chối, hắn bảo rằng hắn đang được Hoàng thượng trọng dụng, sao có thể chìm đắm trong tình yêu? Lời ấy nghe cũng có lý, ta gật đầu, nhẫn nại chờ đợi thêm hai năm. Đến lần từ chối thứ hai, hắn lại nói Hoàng hậu chưa lập, kẻ bề tôi như hắn sao có thể tùy tiện mà thành gia? Lần này ta nổi giận, cảm thấy Hoàng thượng quả là không hiểu tình lý. Ta đã đợi đến mức thành một lão cô nương đây rồi, vậy mà vẫn không cho phép Mạnh Từ Quân cưới ta sao? Ta cãi nhau với Mạnh Từ Quân một trận rồi bỏ đi. Trên đường đi đến bên sông, ta gặp một thái giám đang định gieo mình xuống nước. Hoá ra là một cô nương con nhà lành được tuyển vào cung đã bỏ trốn, khiến cho thái giám này lo âu đến mức phải t//ự v//ẫn. “Vào cung là có thể gặp được Hoàng thượng sao?” Thái giám nhìn thấy tóc ta chưa búi, mặt chưa tô điểm, mừng rỡ gật đầu: “Đương nhiên rồi, nếu cô nương được Hoàng thượng sủng ái, thì đêm nào cũng có thể gặp người!” Được thôi, ta gật đầu, vén váy bước lên xe ngựa. Đợi gặp được Hoàng thượng, ta nhất định phải hỏi cho ra lẽ, vì sao lại không cho Mạnh Từ Quân cưới ta? “Cô nương, nếu người đi, nô tỳ biết nói sao với Mạnh công tử đây!” Tiểu Đào lo lắng. Ta suy nghĩ một lúc, rồi kéo màn xe lên, phất tay: “Ngươi cứ nói với Mạnh Từ Quân rằng, A Vũ vẫn đang giận hắn, hôm nay sẽ không về ăn tối đâu!”

Nhóm Chat Ở Hậu Cung

Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.

Tuế Tuế An Ninh

Tuế Tuế An Ninh Ngày ta bị nhốt vào lãnh cung, tuyết lớn bay đầy trời, băng trên mái hiên dày hơn một thước. Tiểu thái giám áp giải ta tới cảm thấy vừa lạnh vừa xui xẻo, đẩy ta vào cửa lớn lãnh cung rồi vội vàng bỏ chạy. Trong Hợp Hoan cung của Quý phi hàng đêm vang lên tiếng hát ca, mà ta chỉ là người nàng tiện tay bắt tới để chịu tội thay mà thôi.

Nữ Hoàng Nghịch Tập

Nữ Hoàng Nghịch Tập Tân đế đăng cơ, muốn tuyển tú nữ, đại tỷ nhà ta đã xuất giá, nhị tỷ đã có hôn ước, chỉ còn lại ta mới mười bốn tuổi. Mẫu thân ôm ta khóc đến trời long đất nở, phụ thân khẽ cắn môi: “Thường Nhi, cha thay con vào cung!” Sau này ta mới biết, vị trong cung kia, vốn muốn chính là cha ta. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tử Yến

Tử Yến Ta là nữ thứ, do kỹ nữ sinh ra. Cha ta vì muốn thăng quan tiến chức, đã đem ta gả cho Cửu Thiên Tuế làm thiếp. Nghe nói thái giám là kẻ giỏi tr@ tấn phụ nữ nhất, nên từ lúc định ra hôn sự, ta đã ôm lấy quyết tâm phải ch-t. Lão già ấy muốn bán con gái cầu vinh hoa, ta thì nhất định không để lão ta được như ý. Không chỉ vậy, ta còn muốn kéo cả nhà hắn chôn cùng. Nhưng đêm tân hôn, ta lại sững người tại chỗ. Kẻ được đồn là quyền khuynh triều dã – Cửu Thiên Tuế – lại mang khuôn mặt giống hệt người trong lòng ta!

Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng Quốc sư từng dự đoán rằng, Tiết gia sẽ có một Hoàng hậu. Thế nhưng, Tiết gia lại có tổng cộng chín nữ nhi. Ngay sau khi quốc sư dự đoán xong thì ông ấy đã qua đời. Còn chưa kịp nói đó là ai. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Vĩnh Tuy Cát Thiệu

Vĩnh Tuy Cát Thiệu Đêm trước ngày cưới, ta đã biết rằng Kỷ Như Phương có nuôi một người thiếp xinh đẹp bên ngoài và đã có một đứa con trai. Đứa trẻ đó đã bảy tuổi. Bảy năm qua, trong kinh thành không hề có chút tin tức nào. Vậy mà đúng vào lúc ta sắp thành hôn, nhũ mẫu của đứa trẻ ấy lại ôm nó ngất xỉu ngay trước cửa nhà ta.

Phù Nhân Dao

Phù Nhân Dao Sau khi Tần gia bị xét nhà tịch thu, vị trí Thái tử phi của Tần Xu Dư rơi vào đầu ta. Thái tử không đành lòng để thanh mai trở thành quân kỹ, vì vậy sau nhiều lần sắp xếp, Tần Xu Dư nhanh chóng biến thành thị nữ hồng tụ thiêm hương trong thư phòng Thái tử. Ta thân là chính thê, phải biết khoan dung độ lượng, không thể làm khó nàng. Không nghĩ tới đêm đại hôn đó, Thái tử đang chuẩn bị cùng ta viên phòng. Ngoài điện đột nhiên vang lên tiếng sáo thê lương ai oán. Khúc sáo cuối, lại vang lên giọng nói tan vỡ của Tần Xu Dư: “Chuyện cũ tiền trần đoạn trường thi, y vi quân si quân bất tri.”

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch Cha ta là một đại gian thần quyền khuynh triều dã. Ông ủng hộ tân đế khởi nghĩa lên ngôi, đổi lại, tân đế hứa gả ta làm Thái tử phi. Trong Đông cung chỉ có một mình Lục Lương Đệ, là thê tử của Thái tử. Đêm tân hôn, nàng lấy cớ đau bụng, gọi Thái tử rời đi. Ta ở một mình sợ hãi, nửa đêm ôm gối bò lên giường, ngủ giữa hai người họ. Lục Lương Đệ tức giận mắng chửi ầm ĩ, nhưng khi nhìn thấy ta thì bỗng nghẹn lời, không nói được gì. “Sao không ai nói với ta rằng Thái tử phi mới chỉ mười tuổi…”

Tình Chàng Ý Thiếp!

Tình Chàng Ý Thiếp! Ta là nữ nhân mà Tam hoàng tử Sở Hy Hách yêu thương nhất, nhưng sau này hắn chán ta cưới một vị Vương phi mới. Ta bị Vương phi mới cưới của hắn ép uống thuốc tránh thai, nhưng hắn chỉ cười nhạt: “Không cần thiết, thân thể của nàng ta bản vương đã sớm không muốn chạm vào nữa rồi.” Nhưng ta vẫn mang thai. Tam hoàng tử cười lạnh: “Là lần bản vương say rượu phải không? Thật là xem thường khả năng tranh sủng của ngươi.” Ngay lập tức, Thái tử mặc áo bào dài bảo vệ ta sau lưng. “Tam đệ nói đùa rồi, Thái tử phi cần gì tranh sủng. Đông cung ngoài nàng ra, sẽ không có người thứ hai.”