Ngôn Tình

Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không?

Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không? Tôi nghe nói học trưởng lạnh lùng Tạ Lẫm Châu nuôi một con chim ngọc trai, liền kiếm cớ nhắn tin riêng. “Anh ở đó không? Cho xem chim chút.” “Nghe nói chim ngọc trai kêu to lắm, có thật không?” Tôi thề! Nếu anh ấy không trả lời trong một phút, tôi sẽ từ bỏ! Thôi thì ba phút cũng được. Năm phút là giới hạn cuối cùng. Thực ra mười phút cũng… “Bzz.” Điện thoại bỗng rung lên. Cuối cùng, Tạ Lẫm Châu cũng trả lời tôi rồi! Chúng tôi vẫn còn cơ hội chứ nhỉ! “Hehe.” Tôi mỉm cười ngốc nghếch, mở điện thoại ra và… [Ừm.] Vâng, chỉ có đúng một chữ. Haha. Thì ra tôi diễn hài cho thiên hạ xem. Có lẽ, thực sự đã đến lúc tôi nên từ bỏ rồi. Tôi thở dài một tiếng, định kéo Tạ Lẫm Châu vào danh sách chặn, kết thúc thời kỳ theo đuổi điên cuồng này. Bỗng nhiên, trước mắt tôi xuất hiện một loạt dòng chữ: [Buồn cười chết mất, học trưởng tưởng cô gái muốn xem “chim” của anh ấy, khó khăn lắm mới tự thuyết phục bản thân chụp một tấm selfie trước gương, kết quả phát hiện là chim ngọc trai, sụp đổ luôn.] [Học trưởng không nói gì, chỉ mải miết chụp chim, còn là chim gì thì thôi cậu đừng bận tâm.] [Cô gái nhỏ vừa bỏ lỡ một cái “màu hồng”, haha…]

VỢ ƠI ĐỪNG CHÊ ANH

Tôi là nữ ca sĩ bị cả mạng xã hội ghét bỏ, nhưng lại kết hôn với một người thuộc giới thượng lưu.Máy quay ẩn đang phát trực tiếp tại nhà, nhưng tôi lại hoàn toàn không hay biết.Trong khung hình, Thiệu Vũ bước đến gần tôi, lạnh lùng hỏi: “Em lại chơi game nữa hả?”Các anti-fan bắt đầu hả hê.“Kiều Linh suốt ngày bám lấy tổng giám đốc Thiệu để giả vờ yêu thương, lần này thì lộ rõ bản chất rồi!”Bố mẹ chồng và em gái chồng cũng nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.“Nếu A Vũ thực sự không thích cô ta, thì đừng làm khổ nhau nữa.”Nhưng lúc đó, hình ảnh của tôi – người luôn tỏ ra dịu dàng, đằm thắm và đầy yêu thương – lại không kiên nhẫn đẩy mặt Thiệu Vũ đang lại gần ra.“Anh bị làm sao thế? Tránh xa em ra.”Trên gương mặt lạnh lùng của Thiệu Vũ bỗng hiện lên vẻ ủy khuất.“Em chê anh à?”

Hạt Dẻ Mật Ong

Hạt Dẻ Mật Ong Tôi mất trí nhớ vào năm thứ 4 bỏ chạy khi đang mang thai. Tôi gửi tin nhắn cho tất cả các người yêu cũ: “Hình như tôi mới có một đứa con nè, anh nghĩ có khả năng đứa bé là của anh không?” Thái tử kiêu ngạo khó bảo giới thượng lưu Bắc Kinh đăng ảnh thông báo tin vui lúc 3 giờ sáng: “Vui mừng có con gái yêu.” Nam diễn viên nổi tiếng chưa từng có tin đồn tình ái cũng đồng thời đăng bài: “Từ nay là gia đình 3 người rồi.” Nghệ sĩ piano lạnh lùng chưa bao giờ dùng mạng xã hội cũng vội vã đăng ký tài khoản để khoe ảnh con: “Bé con nhà tôi.” Netizen: “Sao tôi thấy con gái của họ trông hơi giống nhau nhỉ?” “Có vẻ là cùng một bé hay sao á.” “Không chắc, để xem thêm.”

Tiết Ương

Tiết Ương Việc đầu tiên Tạ Lâm An làm sau khi đỗ trạng nguyên chính là hủy hôn ước với ta. Lúc ấy, ta vẫn còn đang bưng bát canh giải rượu vừa nấu cho hắn, nghe vậy liền ngẩn người hồi lâu, lâu đến nỗi tay bị mép bát cứa vào một vết hằn, lâu đến nỗi hắn phải cau mày khẽ gọi ta: “A Ương?” Ta hoàn hồn vì tiếng gọi của hắn, rồi đặt bát lên bàn, nhẹ nhàng đáp: “Được.” Sau đó, ta rời khỏi kinh thành hai năm, khi trở về gặp lại hắn, ta chỉ cung kính gọi hắn một tiếng “Biểu ca”, rồi đi đến sau lưng hắn, xách tai vị tiểu tướng quân vừa trở về từ chiến trường: “Bạc Kế An! Đã bảo là chưa lành vết thương thì không được uống rượu, lại không nghe lời dặn của đại phu phải không!”

Sếp Tổng Mê Tôi Như Điếu Đổ

Sếp Tổng Mê Tôi Như Điếu Đổ Lần đầu đi công tác cùng sếp… tôi đã ngủ với anh ta. Sau đó, tôi hoảng hồn đến mức chỉ muốn cắt đứt mọi liên quan: “Cái đó… anh cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi không để bụng đâu.” Ai ngờ người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng kiêu ngạo ấy, lại tỏ ra có chút… ủy khuất? Anh nắm lấy cổ tay tôi, giọng trầm khàn: “Ngủ với anh rồi, em còn muốn phủi tay không chịu trách nhiệm à?”

Thế Tử Phi Hung Mãnh

Thế Tử Phi Hung Mãnh Ta sống lại vào ngày mới gả vào Hầu phủ. Biểu muội của phu quân hành lễ với ta. “Trân nhi bái kiến biểu tẩu!” Ta vội vàng đỡ nàng dậy, thuận tay bắt mạch cho nàng. “Đây chính là ngoại thất phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật đúng là một người đẹp, mau đứng dậy đi! “Muội còn đang mang thai, đừng để mệt mỏi.” Khách khứa đầy sảnh: “???” Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. “Nàng nói bậy bạ gì vậy? Biểu muội còn trong sạch, sao nàng có thể vu khống…” Biểu muội vẻ mặt tủi thân đột nhiên quay đầu nôn khan. “Ọe~” Ta: “Cái gì? Chàng không thừa nhận sao? Chẳng lẽ là… cưỡng bức? “Biểu muội đừng sợ, có gì ấm ức cứ nói với biểu tẩu, biểu tẩu sẽ làm chủ cho muội!”

Trí Nhớ Chọn Lọc

Trí Nhớ Chọn Lọc Bạn trai bất ngờ mất trí nhớ, may mà cái não phân biệt gái xấu không bị hỏng. Cô bạn gái “trà xanh” đầu tiên lại thổ lộ rằng vẫn còn yêu hắn. Bạn trai nói: “Bị lão già tám mươi đuổi ra ngoài, giờ lại tìm tôi thay thế ư?” Những người bạn tồi tệ thì lén lút khuyên hắn nên đá tôi. Hắn phản bác: “Mặt dày như vậy, mà còn dám quản chuyện của tôi sao?” Đến cả em gái nuôi của bạn trai cũng muốn xen vào, nói rằng họ là thanh mai trúc mã, đã hứa hẹn từ nhỏ. Lần này bạn trai im lặng. Hắn trực tiếp ném người kia ra ngoài, tôi đứng bên cạnh cười như heo. Kết quả, hắn quay lại và chất vấn tôi: “Cố gây chú ý để muốn lên chức à?” Tôi: “……” Hừ, trước tiên hãy bỏ cái tay dơ bẩn của anh ra khỏi eo tôi đã!

Tất Cả Vì Nàng

Tất Cả Vì Nàng Năm đó, ta vì dung mạo quá mức xuất chúng mà bị bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành – Bách Hoa Lâu. Ngày xuất các, Lục Hoài Chi, kẻ vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, lại gọi ta ba lần. Hắn si mê ngắm nhìn, bàn tay mơn trớn bên eo ta. “Ngoan một chút, gia chưa bao giờ chạm vào thứ dơ bẩn.” “Nếu hầu hạ gia thật tốt, gia sẽ đón ngươi vào phủ.” Ta vội vàng gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn nịnh nọt. Nhưng ngay khi lấy lại được khế ước bán thân, ta lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn không chút do dự. Năm năm sau, hắn xách kiếm xông vào tân phòng của ta. Đôi mắt đỏ ngầu, từng bước ép sát. “Nàng lừa ta.” “Tướng công của nàng chỉ có thể là ta!”

Tiếu Hồng Trần

Tiếu Hồng Trần Từ khi đôi mắt không còn nhìn thấy, ban đêm, ta chỉ có thể nắm chặt đai lưng, áp sát vào tường mà ngủ. Nửa đêm, có người bò lên chăn ấm của ta. Ta sợ đến mức tim đập thình thịch. Mẹ nó, thật sự có người leo lên giường sao?! Ta giơ tay đẩy một cái, rồi chỉ ra ngoài, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này, ngươi trèo nhầm giường rồi. Phu quân ta ngủ ở gian phòng phía đông nam bên ngoài.” Người kia nén giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đúng là rộng lượng.” Giọng nói này quen thuộc đến lạ. Hóa ra là phu quân ta à. Thế thì càng phải nắm chặt đai lưng hơn rồi.

Linh Hồn Hèn Nhát

Linh Hồn Hèn Nhát Ngày tôi mất việc, tôi ứng tuyển vào làm thiết kế mỹ thuật cho một ngôi nhà ma. Bản tính nhát gan đã khiến tôi không thể biết rằng nơi đây là một trong những ngôi nhà ma nổi tiếng nhất thành phố, có tên là “Lâm Gia Cổ Trạch” – nhân viên ở đây đều là ma, hàng thật giá thật.

Phật Tử Thanh Lãnh

Phật Tử Thanh Lãnh Sau khi mang thai năm tháng ta mới biết phu quân của mình là Phật tử đang độ kiếp, chàng vốn nên ở bên muội muội ta, còn ta là nữ phụ độc ác đại gian đại ác. “Phật tử tha mạng, ta sẽ phá thai ngay!” Hất đổ chén nước hoa hồng, đôi mắt vốn thanh lãnh của Phật tử giờ chỉ còn sự điên cuồng: “Không muốn sinh con của ta đến vậy sao?” Ta run rẩy, sao lại khác với kịch bản như vậy? Phật tử thanh lãnh biến thành kẻ cuồng si chiếm hữu?!

Xé Nát Trà Xanh

Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”

Kẻ Thiên Vị

Kẻ Thiên Vị Năm ta cập kê, Tiêu Dật tới cửa cầu hôn. Hắn thẳng thắn nói vừa gặp đã yêu, không cưới ta thì không lấy ai khác. Sau khi thành thân mấy năm, phu thê chúng ta ân ái mặn nồng, khiến người người hâm mộ. Dù ta chậm mãi không thể hoài thai, hắn vẫn chẳng chịu nạp thiếp, cũng không có thông phòng ở bên ngoài. Ta phiền muộn lo lắng, nhưng Tiêu Dật lại an ủi ta rằng hắn không để tâm đến chuyện con cái, mọi sự cứ thuận theo duyên số. Cho nên khi biết bản thân đã mang thai, ta không thể kìm nén nổi kích động trong lòng, liền vội vã đi tìm hắn. Nào ngờ lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và thuộc hạ. “Thiếu gia, người thật sự không cần sao?” “Ngươi đi lấy thuốc đi.” Tiêu Dật đáp mà chẳng chút do dự. “Nhưng… Vương đại phu nói, vì trước đó phu nhân đã dùng quá nhiều dược tránh thai. Lần này nếu lại dùng thuốc để phá thai, e rằng về sau sẽ khó mà có thai lại được.” Trong lời thuộc hạ lộ ra mấy phần lo lắng. “Không có thì không có thôi! Ta đã hứa với Thanh Thanh, sau này sẽ coi hài tử của nàng như cốt nhục của chính mình.” Tiêu Dật ngừng lại một chút, rồi tiếp tục. “Giờ Thanh Thanh vừa mới hòa ly trở về nhà mẹ đẻ, tâm tình suy sụp, càng không thể khiến nàng bị kích động.” “Mà Thẩm Mộng, tính tình dịu dàng, khéo lo liệu việc nhà, nàng vốn là người ta cưới về để quản gia thay Thanh Thanh.” “Mà không có con mới có thể chăm sóc hài tử của Thanh Thanh cho chu toàn.” Ta nhẹ nhàng buông tay khỏi cánh cửa sắp đẩy ra, lặng lẽ thu lại nụ cười hân hoan trên gương mặt, xoay người rời đi.

YÊU EM

Người chồng sắp cưới của tôi đã đối xử lạnh lùng với tôi suốt ba năm qua.Tại một buổi tiệc xa hoa mà cả thập kỷ Hong Kong mới thấy một lần, anh ta công khai cầu hôn mối tình đầu của mình.Sau đó, tôi cũng công khai đăng lên mạng xã hội một cách ngọt ngào: “Sắp cưới rồi nhé.”Thế mà anh ta lại gọi cho tôi vào giữa đêm: “Giang Uyển, tôi chưa bao giờ nói sẽ cưới em.”Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi cũng đâu có nói chú rể là anh đâu.”Sau đó, một loạt bức ảnh lan truyền trên mạng, khiến cả thành phố bàng hoàng.Người đàn ông quyền lực nhất Hong Kong đang dang rộng vòng tay để tôi lao vào lòng anh, thậm chí còn chủ động cúi đầu xuống cho tôi hôn.

Cẩn Tú Yên Hoa

Cẩn Tú Yên Hoa Phu nhân muốn chọn vợ cho Đại công tử, các tiểu thư trong kinh thành đều háo hức. Ta đang nướng cá vừa bắt được, mùi thơm tỏa khắp nơi. Đoạn ma ma nhìn ta thở dài: “Một khi phủ có nữ chủ nhân, ngươi sẽ không còn ngày nào yên ổn nữa, vậy mà còn có tâm trí ăn cá.” Ta ngậm đuôi cá, hào hứng nhìn Đoạn ma ma: “Đã chọn tiểu thư nhà nào rồi? Ta có thể xin nàng ấy tha cho ta rời đi không?” Đoạn ma ma chỉ vào cái bụng phình to của ta, nói ta mơ mộng hão huyền. Ta nghĩ, ước thì cứ ước thôi, vạn nhất trở thành sự thật thì sao?

Noãn Chiếu Mãn Châu

Noãn Chiếu Mãn Châu Vì say rượu mất kiểm soát, tôi và cấp trên đã ngã vào nhau. Ba tháng sau, vì một tờ siêu âm B, đã buộc Hứa Văn Châu phải cưới tôi. Sau khi kết hôn, chúng tôi vẫn luôn tương kính như tân*, chưa từng vượt quá giới hạn. *tương kính như tân: tôn trọng, đối đãi với nhau như khách. Tôi rất rõ ràng, anh ấy không yêu tôi. Sau khi sinh con, tôi thu lại những suy nghĩ xấu xa của mình, dự định ly hôn rồi chạy trốn. Người đàn ông vẫn luôn lạnh lùng ấy, mang theo đôi mắt đỏ hoe ép tôi vào góc nhà vệ sinh: “Noãn Noãn, em không cần anh nữa sao?”

Gió Xuân Chảy Dài

Gió Xuân Chảy Dài Xuyên thành nữ phụ ác độc, nhưng tôi thực sự nhát gan. Sợ bị trả thù, mỗi lần làm nhiệm vụ tôi đều vừa dỗ vừa lừa. Khi ép nam chính trực nhật giúp mình, tôi nhìn hắn với vẻ mặt sùng bái: “Anh giỏi quá, anh biết mà, tôi hoàn toàn không thể sống thiếu anh được.” Khi bắt nam chính đi lấy cơm cho mình, tôi rưng rưng nước mắt: “Anh tốt quá, nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt đúng không?” Khi tát nam chính để sỉ nhục hắn, giọng tôi nghẹn lại: “Ai bảo anh đến muộn, tôi sợ lắm anh có biết không.” … Đến khi hệ thống cuối cùng cũng online, tôi lập tức khoe công: “Nhiệm vụ tôi làm không tệ đúng không, nhìn xem nam chính bị tôi b*t nạt thảm chưa này.” Hệ thống nhìn nam chính đang ngồi xuống buộc dây giày cho tôi, im lặng: [Thảm? Cái dáng vẻ cam tâm tình nguyện đó mà cô bảo là thảm?] [Nam chính sắp bị cô dỗ đến mức quay về lúc còn trong trứng nước rồi!]

Sau Khi Phá Sản, Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Sau Khi Phá Sản, Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Nhà tôi phá sản, tôi bất đắc dĩ phải hạ dược kẻ thù không đội trời chung của mình. Nhưng đúng lúc đó, tôi lại nghe được tiếng lòng của anh ta: 【Bảo bối đáng yêu quá, lúc hạ dược còn run rẩy nữa chứ.】 【Chậc~ bảo bối gầy thế này, không biết có chịu nổi mấy tiếng tiếp theo không đây.】 【Dù gì chút nữa cho dù bảo bối có khóc lóc cầu xin, tôi cũng sẽ không dừng lại đâu…】 Tôi vừa bước vào cửa, chân liền khựng lại. Trên giường, khuôn mặt của Tần Vọng đỏ bừng, khó chịu đến mức phải kéo áo sơ mi xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Nóng quá… Thẩm Tư Miểu, rốt cuộc em đã cho tôi uống cái gì?” Cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng lòng của anh ta vang lên dữ dội: 【Bảo bối thích kịch bản cưỡng chế, tôi phải giả vờ kiềm chế một chút.】 【Eo của bảo bối nhỏ quá, muốn ôm chặt.】 【Tay của bảo bối cũng nhỏ, muốn hôn.】 【Chân của bảo bối trắng thế này, nếu đặt lên vai tôi thì…】 Tôi kinh hãi trợn mắt: “Đồ biến thái! Anh đừng có qua đây a a a!”  

BẠN TRAI CỦA TÔI KHÔNG PHẢI THÁI TỬ GIA

Sau khi tôi bị bắt cóc.Tên bắt cóc nói: “Hãy kêu bạn trai là thái tử gia Quảng Đông của cô, mang 100 triệu đến chuộc cô nhanh đi!”Tôi nghĩ đến Thẩm Cảnh, người mà đi ăn cơm còn phải trả lại một hộp khăn giấy.Rồi nhớ lại mỗi cuối tuần, anh ấy đều phải về quê để ăn gà thả vườn cho tiết kiệm.Tôi lắc đầu: “Các người nhầm rồi phải không?”Bạn trai “nghèo vô thời hạn” của tôi, Thẩm Cảnh, sao có thể là thái tử gia của Quảng Đông?Nhưng sau đó, Thẩm Cảnh thực sự đã bỏ ra 100 triệu để chuộc tôi về.Trên đường về nhà, anh ấy làm ra vẻ đau lòng vô cùng .“Em có tin không, cái chỗ tồi tàn đó lại dám thu của anh 10 đồng phí đỗ xe?”

Em Là Nữ Chính Của Cuộc Đời Anh

Em Là Nữ Chính Của Cuộc Đời Anh Tôi xuyên thành nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết ngược tâm, cần cù chăm chỉ diễn theo kịch bản, không ngờ nhóm nhân vật chính lại có thể nghe được tiếng lòng của tôi. Lúc vung tiền cho nữ chính: [Năm trăm vạn hình như hơi ít, mình có cần cho thêm không nhỉ?] Nữ chính: “Rời xa anh ta cũng được, thêm tiền đi.” Lúc nịnh nọt nam chính: [Trưng cái mặt thối này ra cho ai xem? Lát nữa mình phải đi tìm mấy em trai nhỏ xinh xắn thích cười để an ủi tâm hồn mới được.] Nam chính lập tức trở mặt, từ mặt lạnh thành mặt đen. Lúc phản bác lại nhân vật phản diện: [Nhân vật phản diện này mạnh hơn tên chó nam chính kia nhiều, muốn đạp nam chính rồi trở thành bạn gái người này ghê.] Nhân vật phản diện tà mị cười một tiếng: “Anh đồng ý. Anh giúp em đá tra nam!”