Ngôn Tình

Yến Chiêu Minh Nguyệt

Yến Chiêu Minh Nguyệt Mọi người đều nói mẹ ta là kẻ đ.iên. Trước khi qua đời, bà ấy để lại cho ta một gia tài khổng lồ cùng một mảnh giấy. Trên đó viết: 【Quy tắc sinh tồn trong truyện ngược】 Một, cấm nhặt nam nhân bên đường, đặc biệt là nam nhân mất trí nhớ. Nếu đã nhặt được, phải nhanh chóng cắt đứt quan hệ. Nếu không, hậu quả tự chịu. Hai, lưu ý rằng con người có một cơ quan gọi là “miệng”. “Miệng” không chỉ dùng để ăn uống mà còn dùng để nói chuyện. Khi người khác hiểu lầm, hãy sử dụng “miệng” để kịp thời làm rõ. Ba, lưu ý rằng có rất nhiều cách để báo đáp. Nhưng tuyệt đối không bao gồm ép cưới sau đó cố ý lạnh nhạt, đàn áp, ngược đãi. Nếu gặp phải những tình huống trên, nhớ phải nhanh chóng trốn thoát!

Cưới Chồng Là Ảnh Đế

Cưới Chồng Là Ảnh Đế Khi tôi nghén đến mức nôn khan, anh lại đang quay cảnh thân m/ật với nữ diễn viên. Hôm sau, anh lên hot search vị trí đầu với dòng tiêu đề: “Ảnh đế Cố Dật Hoài chính thức công bố: sắp chào đón thành viên mới trong gia đình.” Cả mạng xã hội dậy sóng. Tôi cười mỉa: “Anh đóng cảnh hôn với nữ minh tinh, chắc vui lắm nhỉ?” Tay run rẩy vịn vào bồn rửa, nhìn qua cánh cửa khép hờ, ánh mắt rơi vào người đàn ông đang gõ nhẹ lên cửa. Anh len lén hé một khe nhỏ, giọng đáng thương vang lên: “Vợ ơi, anh sai rồi…”

Dải Lụa Xanh

Dải Lụa Xanh Vì cứu hắn, ta bán đi món trang sức duy nhất của mình, mạo hiểm khắp nơi cầu y, chỉ mong đến ngày ly biệt, có thể lấy ân tình trói buộc, để hắn đưa ta rời khỏi chốn thanh lâu này. Khi ấy, Tạ Hành Trác một lời liền đáp ứng. Ta ngượng ngùng tháo sợi dây lụa xanh bên hông, trao cho hắn làm tín vật: “Chàng treo sợi dây này lên trên cây hòe trước lầu, ta liền biết chàng đã trở về.” Nhưng ta chờ mãi, chờ đến khi lá cây rụng hết, tuyết phủ trắng xóa, vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu. Nhiều năm sau, ta trở thành một nhạc kỹ được người bao nuôi, khi theo chủ nhân trở lại chốn cũ. Nam nhân bên cạnh ta chỉ vào một cây cổ thụ, giễu cợt nói: “Nghe đồn thế tử của Ân Bình hầu vẫn chưa chịu hồi kinh thành thân cùng công chúa, chỉ vì muốn ở lại chờ dưới gốc cây héo khô này.” “Muội phu của ta quả thật là người si tình.” Ta thoáng nhìn sợi dây lụa xanh vẫn còn treo trên cành cây, rồi ôm đàn không nói gì. Dù hắn có si tình đến đâu, giờ cũng chẳng còn can hệ gì tới ta nữa rồi.

Sớm Sớm Chiều Chiều

Sớm Sớm Chiều Chiều Huấn luyện viên quân sự của con trai tôi bất ngờ gọi điện về nhà, yêu cầu dẫn nó đi làm xét nghiệm ADN cùng anh ta! “Tôi là huấn luyện viên của con trai cô, tên là Từ Cảnh Sơ. Nó giống tôi như đúc. Phiền cô đến doanh trại, đưa nó đi xét nghiệm quan hệ cha con với tôi một chuyến.” Từ Cảnh Sơ? Cái tên này… nghe quen quen… Chưa tới ba giây sau, tay tôi cầm điện thoại đã run như muốn rớt. Không phải cái người năm đó tôi lén ‘trộm gen’ đấy chứ?!

Xuân Nương

Xuân Nương Phu quân tử trận, ta nhặt được một nam nhân. Nam nhân kia ngây ngô khờ dại, song lại mang một thân sức lực, giúp ta làm không ít việc, chắn không ít tai ương. Rõ ràng thân thể cao lớn cường tráng, vậy mà cứ thích theo sau lưng ta, miệng gọi không ngừng: “Xuân nương, Xuân nương.” Mãi đến khi người phủ Lạc Ninh hầu tìm đến tận cửa, ta mới biết, hắn là thế tử hầu phủ thất lạc bấy lâu. Sau khi nối lại dược vật đặc chế quý giá, đầu óc hắn dần tỉnh táo. Không chút do dự, đêm ấy hắn liền rời khỏi nơi này. Ta tìm đến hầu phủ, lại bị gã tiểu đồng khinh rẻ đuổi ra ngoài. “Thế tử nhà ta nói, chẳng quen biết Xuân nương nào cả.” Hắn không nhận ra ta… Ta lại thở phào một hơi. Vài hôm trước, ta nhận được thư từ Bắc Cương gửi đến, nói rằng phu quân ta chưa ch.t, ngược lại còn lập được quân công, trở thành thiên phu trưởng. Ta phải đi tìm chàng. Bắc Cương non cao đường hiểm, ta cần có lộ phí: “Thế tử nhà ngươi ăn không ít lương thực của ta, phiền đưa cho ta hai lượng bạc.” “Cho ta hai lượng bạc, từ nay về sau, ta và thế tử nhà ngươi, ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Nuôi Dưỡng

Nuôi Dưỡng Thực tập sinh mới ở công ty đang theo đuổi tôi. Nhưng rồi tôi phát hiện ra cậu ta đang lén yêu một nữ đồng nghiệp khác. Tôi chỉ là tấm bình phong cho hai người họ. Cô đồng nghiệp kia ngoài mặt thì cổ vũ tôi, sau lưng lại cười nhạo tôi tự mình đa tình.

Chó Điên

Chó Điên Tôi và chú nhỏ chiến tranh lạnh một tháng. Ngày tôi đi làm hòa, lại vô tình thấy hắn ôm ấp một cô gái, giọng điệu trêu chọc: “Minh Hy bám tôi lắm, nếu không làm mình làm mẩy, cô ấy sẽ không cho tôi ra ngoài. “Tối nay cô ấy sẽ đến làm hòa, mấy người đừng để lộ ra đấy.” Lúc này, trước mắt tôi xuất hiện rất nhiều bình luận: [Tuy cô là nữ phụ độc ác, nhưng giây phút này tôi thật sự thấy thương cô.] [Đừng chống đối nữ chính nữa, chị em girls help girls, mau tiễn lão già này xuống mười tám tầng địa ngục đi!] [Mấy người vẫn chưa hiểu nữ phụ độc ác rồi, giây tiếp theo chắc chắn cô ấy sẽ đi tìm một anh chàng tươi trẻ thôi.] Tôi quay người, nhưng không đi tìm anh chàng tươi trẻ. Mà ở góc phố, nhặt về một con chó điên không ai cần. Bình luận lại bùng nổ: [Cô ấy nhặt đại phản diện tối thượng về rồi?] [Đáng yêu quá, nữ phụ độc ác âm u vặn vẹo và đại phản diện hung ác tham lam, đúng là trời sinh một cặp!] Tối hôm đó, chú nhỏ đợi tôi mãi không thấy đến, liền gọi điện thoại: “Lại đi chơi bời đâu rồi?” Tôi chống lên khối cơ bụng rắn chắc kia, khóe mắt rưng rưng đáp: “Nhặt được một con chó điên, đang chơi với nó.”

Bong Bóng Kẹo Ngọt

Bong Bóng Kẹo Ngọt Tôi xuyên thành vai ác nữ phụ bắt nạt nam chính lúc nhỏ. Tôi hất sữa bột của cậu ấy, cướp đồ ăn vặt, xé thư tình mà cậu ấy nhận được. Cứ tưởng xong nhiệm vụ là tôi có thể rửa tay gác kiếm. Nhưng nam chính lại cầm bức thư tình tôi viết hộ người khác, ngại ngùng nói: “Tôi biết từ lâu là cậu có ý đồ với tôi rồi.” Tôi: “…” Hiểu lầm to rồi cha ơi!

Nương Ta Là Gián Điệp Ở Tướng Phủ

Nương Ta Là Gián Điệp Ở Tướng Phủ Ngày đầu nhận lại người thân, ánh mắt của nương nhìn ta vô cùng nhạt nhòa. Người nắm chặt tay thiên kim giả, chậm rãi nói: “Yên tâm, con mới là đại tiểu thư của Tướng phủ, cho dù nó trở về, cũng không thể lay chuyển được địa vị của con…” Đêm xuống, có tiếng gõ cửa khe khẽ. Nương lén lút xách theo một hộp thức ăn, chuồn vào phòng ta. “Nữ nhi ngoan, đói lắm rồi phải không, nương giữ lại cho con một cái móng giò to đấy!” Ta sững sờ. Không phải chứ, nương… người là gián điệp nội ứng sao!

Hoa Khôi Kinh Thành Xuyên Không

Hoa Khôi Kinh Thành Xuyên Không Tôi vốn là hoa khôi đầu bài nức tiếng kinh thành, vậy mà lại xuyên không thành tiểu hoa tai tiếng trong giới giản trí thời hiện đại. Còn bị nhét vào một chương trình truyền hình thực tế về tình yêu của các minh tinh. Chỉ để làm nền cho sự hấp dẫn của các nữ khách mời khác. Hừ, chẳng phải chỉ là nổi bật giữa đám phụ nữ sao? Là hoa khôi đứng đầu, tôi đây chuyên nghiệp lắm.

Xuyên Thành Đàn Em Của Phản Diện Điên Loạn

Xuyên Thành Đàn Em Của Phản Diện Điên Loạn Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, tôi quyết định trở thành đàn em của nam chính.? Hệ thống yêu cầu tôi tìm ra người có khí chất nam chính nhất trong một đám trai cơ bắp, và tôi ngay lập tức chọn một anh chàng có cơ ngực lớn. Từ đó, tôi làm đủ mọi việc, từ cổ vũ đến mang nước cho anh, cho đến hai tháng sau, hệ thống đột ngột xuất hiện và phát ra tiếng kêu chói tai: “Tổ tông ơi! Anh ta không phải nam chính mà là phản diện điên loạn!” Để bảo vệ tính mạng, tôi không bao giờ đến sân bóng rổ nữa, nhưng chiều hôm đó, phản diện lại nhắn tin: “Sao hôm nay không đến, bị ốm à?” “Em ở đâu? Nói cho anh biết, anh sẽ đến ngay.” “Nếu em cố tình giả bệnh để trốn anh, vậy thì những đứa trẻ hư sẽ bị phạt.”

Trở Thành Bà Mẫu Của Đích Tỷ

Trở Thành Bà Mẫu Của Đích Tỷ Để chống lưng cho quả hồng mềm đích tỷ, ta đã cùng nàng gả vào một nhà. Nàng gả cho tiểu tướng quân. Còn ta thì gả cho cha của tiểu tướng quân. Sau khi thành thân, tiểu tướng quân từ chiến trường mang về một đóa bạch liên hoa đang mang thai. Tỷ tỷ lau nước mắt, hiếm khi cứng rắn nói: “Muội muội, ta muốn hòa li.” Ta: “Được, tỷ hòa li thì ta cũng hòa li.” Ai ngờ, thư hòa li còn chưa đưa đến tay tiểu tướng quân thì nghe nói hắn bị phạt quỳ ở từ đường. Cha hắn mặt không biểu cảm cầm gia pháp, đánh hắn đến da tróc thịt bong: “Nghiệt tử, muốn cha ngươi biến thành người không vợ cứ việc nói thẳng.”

Cho Đến Năm Sáu Mươi Tuổi

Cho Đến Năm Sáu Mươi Tuổi Tôi trúng xổ số năm nghìn vạn. Tôi định tặng mỗi đứa con một căn hộ view sông, thêm mỗi đứa một nghìn vạn tiền mặt. Một tuần sau là sinh nhật sáu mươi tuổi của tôi. Tôi định nhân lúc bọn trẻ về mừng sinh nhật, sẽ trao món quà bất ngờ này cho chúng. Không ngờ, đến tận nửa đêm hôm đó, tôi vẫn không thấy bóng dáng đứa nào. Hôm sau mới biết — thì ra bọn chúng đi dự tiệc kỷ niệm ngày cưới của chồng cũ và người phụ nữ kia. Chúng tặng bà ta quà đắt tiền, còn gọi thân mật là “mẹ”. Cô cháu gái nhỏ mà tôi cưng chiều như bảo bối ngẩng đầu, giọng mềm mềm ngọt ngào: “Bà Thu à, bà đẹp lắm luôn á, còn hiền hơn cả bà nội của cháu nữa. Bà làm bà nội cháu được không? Tuần sau trường mẫu giáo cháu có hội thao, bà với ông nội đến xem cháu thi nha?”

Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ

Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ Cậu nhỏ ép hỏi tôi đứa bé là của ai? Tay tôi run rẩy, bấm gọi cho “người đàn ông hoang dã” kia. Thế nhưng… tiếng chuông điện thoại lại vang lên ngay bên cạnh. “… Gọi… nhầm rồi…” Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai của anh, khuôn mặt của… Tần Mặc. Trong lòng như sóng lớn cuộn trào.

Không Phụ Giang Sơn Lại Phụ Nàng

Không Phụ Giang Sơn Lại Phụ Nàng Cho đến lúc c.hết ta vẫn còn tin rằng Tiêu Tẫn sẽ phái binh mã đến tiếp tế. Mãi đến khi linh hồn của ta theo chiến báo quay về Vệ quốc. “Báo! Cổ thành hết đạn cạn lương nửa tháng nhưng chưa từng đầu hàng, quân đội Bạch gia liều mạng chống trả lại quân địch ba ngày, thành thất thủ, toàn quân Bạch gia bị diệt, nương nương cũng đã tử trận nơi chiến trường!” Tiêu Tẫn ngồi trên long ỷ, lạnh lùng nghe hết. Hắn đột nhiên bật cười. Hắn nói: “Truyền khẩu dụ của trẫm, hoàng hậu tử trận, chọn ngày lành sắc phong Như tần làm hoàng hậu.” Ta ở trên không vuốt ve chiếc bụng mang thai năm tháng của mình, điên cuồng cười không ngừng.  

YÊU THẦM ANH TRAI CỦA BẠN THÂN

Sau khi tốt nghiệp đại học, bạn thân của tôi bị người yêu đá.Tôi khuyên nhỏ: “Đừng có mê trai quá mà rối não. Một thằng nhãi con mà cũng khiến mày bỏ ăn bỏ uống hả?”Cho đến khi tôi tình cờ gặp anh trai của nhỏ ở nhà nó.Năm đó tôi đứng đút tay túi quần, nhìn anh trai người ta mà nghĩ: chưa thấy ai bám người như tôi, vậy mà vẫn có người còn bám hơn cả tôi.

GIANG HÀ LỤC YẾN

Yêu thầm Lục Yến đến năm thứ bảy.Tôi kết hôn với anh ấy.Đêm tân hôn, anh đưa tôi giấy thỏa thuận ly hôn.“Qua một năm, hòa thuận chia tay.”Nói xong, anh nhìn chiếc váy ngủ ren của tôi, cười nhẹ hỏi:“Tiểu thư Giang, cô có tâm sự gì sao?”Về sau, một năm đã đến.“Khi nào đến cục dân chính?”Anh làm như không nghe thấy:“Gã đàn ông vừa rồi là ai?”Tôi cười nhẹ, hỏi lại:“Chủ tịch Lục, anh có tâm sự gì sao?”

YÊU EM TỪ LÚC CÒN HỌC MẪU GIÁO

Nửa đêm lướt mạng, tôi vô tình xem được một video đời thường của anh chàng điển trai.Nhìn gương mặt đẹp như tượng tạc của anh chàng da trắng lạnh lùng trong video, tôi không nhịn được mà phải để lại bình luận.“Nếu được gả cho người như thế này, dù có ở biệt thự, lái xe sang tôi cũng chịu.”Anh chàng đáp lại: “Em đúng là vất vả quá rồi nhỉ.”

Hoa Hồng Dại Nở Rộ

Hoa Hồng Dại Nở Rộ Năm thứ năm sau khi kết hôn, tôi bắt gặp Tần Thao đè thư ký lên bàn mà hôn. Anh ta không chút bận tâm, thản nhiên nới lỏng cà vạt: “Em đang mang thai, nên dù sao anh cũng phải tự tìm chút niềm vui chứ.” Tôi chạm lên bụng phẳng lì của mình, thản nhiên chấp nhận. Sau đó, Tần Thao phát hiện tôi đang ôm anh trai của anh ta, môi đến khó bỏ khó phân. Anh ta nhìn vào cái bụng phẳng lì của tôi, mắt đỏ lên mà chất vấn: “Chẳng phải em nói là mang thai sao?” Tôi chậm rãi quệt vết son trên cổ áo của Tần Thác, cười nhàn nhạt: “Trước đây đúng là lừa anh, nhưng bây giờ, tôi thực sự đã có rồi.”

BẠN TRAI CŨ CỦA TÔI LẠI ĐỘNG LÒNG RỒI

Tôi và bạn thân cùng nuôi một con “Tiểu Hỏa”.Phát hiện ra cô ấy lại một lần nữa quên chăm sóc Tiểu Hỏa, tôi đã lên Weibo mà phát điên.“Ngày trước cậu muốn có con, giờ thì cậu bỏ mặc, tôi biết đứa trẻ này là tôi ép buộc, nhưng đứa bé đã ra đời rồi, cậu không thể cứ thế bỏ mặc nó được!”Một tài khoản tích xanh đã trả lời ngay lập tức:“Chia tay tôi rồi sống tệ thế này?”“Chia tay đi, con tôi nuôi.”“Nhà tôi có quy định nghiêm, con không thể mang họ anh ta, hiểu không?”“Mang theo sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân đến Sở Tư Pháp, tôi đợi em.”“Em đâu rồi, nói gì đi!”“Thôi được rồi, tôi mang họ thằng bé  được không?”Sau một giờ không nhận được phản hồi, anh ta đã không kiềm chế được nữa.“Cười chết, tôi cũng không muốn nuôi con người ta đâu.”“Đùa em đấy, tôi có đến Sở Tư Pháp đâu, chỉ nói chơi với em thôi!”Tối hôm đó, video anh ta ôm cột khóc như nồi nước sôi trước cửa Sở Tư Pháp đã được phát tán, lập tức Nóng trên tìm kiếm.