Nữ Cường
Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.
Bí Mật Động Trời Tôi mệt rã rời sau chuyến công tác nên lên giường nghỉ sớm. Nửa đêm tỉnh dậy uống nước, lúc đi ngang qua phòng bố mẹ chồng, tôi vô tình nghe được một bí mật động trời. Tôi sững người tại chỗ.
A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.
Khi dọn dẹp phòng, tôi tìm thấy chiếc điện thoại mà Thẩm Vọng Tân đã khóa suốt mười năm.Sau khi mở khóa, hình nền hiện ra là ảnh của chị tôi.Trong phần ghi chú, dòng tỏ tình cảm động đến mức khiến tôi rơi nước mắt, tên nữ chính cũng là chị tôi.Bỗng nhiên tôi hiểu ra vì sao bó hoa hôm đó lại héo.Vì đó là hoa đã qua tay người khác.Khi kéo đến dòng cuối cùng của ghi chú, mắt tôi tối sầm lại, ký ức quay về năm tôi mười tám tuổi.Thẩm Vọng Tân, mặc đồng phục xanh trắng, cùng đám bạn lên kế hoạch tỏ tình. Cậu ta cười cợt nói:“Thất bại cũng chẳng sao, vẫn còn Bạch Sơ Nguyệt làm phương án dự phòng mà.”Sau đó, cậu ta cầm bó hoa héo đến gặp tôi.Khi cậu ta đọc xong lời tỏ tình, tôi lùi lại một bước, và nhục mạ trước mặt mọi người:“Cậu? Ngay cả chó cũng không thèm yêu.”
Bạn Thân Ở Âm Phủ Thu Tiền Cưới Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt và trà sữa đi viếng bạn thân, nói với cô ấy rằng tôi sắp kết hôn. Đêm đó, bạn thân gửi mộng cho tôi: “Cưới! Cưới chết đi! Chờ cậu bị hại chết, chôn cạnh tôi, lúc đó không ai đốt đồ cúng, cậu còn ké được của tôi, khỏi làm quỷ đói!” Tôi sững sờ: “Cậu nói chuyện quỷ quái gì vậy?” Cô ấy chỉ tay suýt đâm thủng đầu tôi: “Đồ ngốc! Nhà vị hôn phu cậu chờ ăn hết gia sản nhà cậu, cậu không nhận ra sao?”
Tái Sinh Trong Đêm Tối Bóng tối yên lặng không một tiếng động, như hỗn độn chưa khai mở.Nguyễn Thời Ý không thể nào mở mắt, không thở nổi, không sao nhúc nhích được. May mà cơn đau tim thấu xương hành hạ nàng đã lâu cũng biến mất. Ừm… Có lẽ nàng đã chết rồi.
Trọng Sinh Sau Thập Niên 70: Những Đứa Con Lang Sói Chưa đầy nửa năm sau khi chồng mất, các con khuyên tôi bán nhà. Chúng nó nói sẽ thay phiên nhau nuôi tôi, mỗi nhà hai tháng. Tôi mềm lòng, đồng ý, bán căn nhà duy nhất trong tay và chia mấy trăm vạn cho cả bốn đứa con. Nào ngờ, đến lượt con út thì con dâu nhất quyết không cho tôi vào cửa. Nó bảo: “Lúc trước con sinh con, mẹ chẳng hề chăm sóc. Đã để con về nhà mẹ đẻ ở cữ thì giờ cũng đừng mong con lo dưỡng già cho mẹ.” Một đứa không cho vào, mấy đứa kia cũng bắt chước theo. Tôi đành dùng chút tiền còn lại thuê một căn phòng nhỏ. Mỗi tuần một nhà thay phiên nhau mang cơm tới. Đến tuần của con út, cả nhà nó dắt nhau đi du lịch. Tôi bị bỏ đói đến ch .t trong căn nhà trọ.
Mẹ Chồng Trọng Sinh Công công tử trận xa trường, phu quân cùng biểu muội sớm đã bỏ trốn. Bà mẫu bởi vì xúc động mà trúng gió, nằm liệt giường. Ba vị tỷ tỷ đã gả ra ngoài, lấy cớ chăm sóc bà mẫu mà dọn sạch phủ đại tướng quân. Bởi vì ân tình, ta tận tâm tận lực hầu hạ bà mẫu mười năm. Bà mẫu mạnh mẽ không muốn trở thành gánh nặng của ta, nuốt vàng tự vẫn. Nhưng không ai biết rằng bà mẫu không chết, mà trọng sinh về ngày ta vừa gả vào phủ Tướng quân.
Lão Nô Nhà Ta Ta là nha hoàn thời xưa, xuyên thành con gái bảo mẫu trong truyện thiên kim thật giả. Thiên kim giả diễu võ dương oai, ta tiến lên tát cho một cái: “Đồ hỗn xược, nàng là đích nữ, ngươi là dưỡng nữ, sao dám nói chuyện với chủ tử như vậy?” Tiểu thiếu gia không nhận chị ruột, ta “bốp bốp” tặng cho hai bạt tai: “Vô lý, trưởng tỷ như mẫu, đây là thái độ của ngươi sao? Mau xin lỗi!” Bạn học sỉ nhục thiên kim thật, ta tức giận đến phát điên, nhìn âm hiểm như rắn độc: “Quý nữ thiên kim Thẩm gia, há có thể để các ngươi hỗn láo, ai dám nói thêm một câu nữa, ta liền xé nát miệng” Tất cả mọi người đều run rẩy. Còn ta thì quay đầu lại giúp thiên kim thật chỉnh lại váy: “Tiểu thư, người chỉ cần để ý đến váy của mình, còn lại cứ giao cho lão nô.”
Môn Chủ Thần Ẩn: Kinh Thành Phong Vân Tiêu gia Vân Chước, từ nhỏ đã bị bỏ rơi, nay thân nhân bất ngờ tìm đến, ép nàng hồi kinh để trở thành cái gai trong mắt mọi người. Thân nương khinh thường, nói nàng thô bỉ, không biết một chữ to. Nhưng chỉ trong chốc lát, nàng đã đảo tung giới danh sư kinh thành, nổi danh với tài năng nói từ nói phú, đoán mệnh giải vận, khiến ai ai cũng phải kính nể. Bạch liên hoa chê bai nàng độc ác? Nàng lại khiến tiếng thơm vang xa, để kẻ chê bai tức tối mà phải câm lặng. Đại ca từng thương hại nàng, nghĩ rằng mấy năm nay nàng sống khốn khó, thất vọng vô cùng. Nhưng nàng chỉ nhẹ nhàng giơ tay, châu báu vàng bạc sáng lóa, khiến hắn choáng váng. Nhị ca được mẫu thân bảo bọc, lòng dạ ác độc? Nàng kéo hắn đi gặp báo ứng, đối mặt với cơn thịnh nộ của thần quỷ! Tiểu đệ không chịu nhận tỷ? Trước vũ lực tuyệt đối, cuối cùng hắn cũng phải cúi đầu nhận thua. Vân Chước không chỉ giỏi đoán mệnh, tinh thông tướng thuật, mà còn chiêm tinh thần, sửa phong thủy. Là môn chủ Thần Ẩn môn, nàng mang số mệnh đoản thọ và nghèo khó. Nhưng nàng quyết tâm thay đổi vận mệnh, kiếm thật nhiều tiền để an hưởng tuổi già. Quán nhỏ của nàng tại kinh thành nhanh chóng gây chấn động, trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Chồng Tôi Nói Anh Ta Và Tiểu Tam Là Chân Ái Kết hôn ba năm, chồng tôi ngoại tình suốt hai năm.Anh ta nói với tôi:“Anh và Tiểu Du là chân ái, em hãy tác thành cho bọn anh đi.”Vậy nên, tôi đã tác thành cho họ.Nhưng tôi cũng thu hồi toàn bộ: nhà, xe, công ty tôi từng tặng anh ta.
Trọng Sinh Về Ngày Chọn Con Nuôi Kiếp trước, bạn thân của tôi nhận nuôi đứa bé trai thông minh nhất trại trẻ mồ côi, còn tôi thì nhận nuôi bé gái xinh đẹp nhất.Cô ấy luôn tin rằng “tri thức có thể thay đổi vận mệnh”, kết quả là cậu bé tuy thông minh nhưng tính cách quái dị, mắc chứng tự kỷ, sau khi thi đại học thất bại không chịu học lại, cuối cùng còn phóng hỏa thiêu ch .t cả nhà bạn tôi.Còn cô bé mà tôi nhận nuôi thì tài hoa xuất chúng, vừa tròn 18 tuổi đã trở thành ngôi sao nổi tiếng, kiếm được bộn tiền.Ai nấy đều nói tôi như ôm được cả núi vàng về nhà.Bạn tôi, sau khi thoát ra từ biển lửa, ôm hận gi t ch .t tôi.Khi mở mắt ra, tôi lại thấy mình và cô ấy cùng quay về ngày định mệnh ở trại trẻ, ngày lựa chọn đứa trẻ để nhận nuôi.Lần này, bạn tôi nhanh tay hơn, chọn trước cô bé xinh đẹp nhất.“Xin lỗi nhé bạn thân, chỉ là lần này tôi cũng muốn được sống cuộc đời của người giàu có thôi.”Nhưng tôi không ngờ rằng, ngay trong đêm hôm đó, cô bé được cô ấy nhận nuôi lại gõ cửa nhà tôi.“Thưa dì, dì có muốn có một đứa con gái không ạ?”Trời đất quỷ thần ơi, hóa ra không chỉ tôi và bạn thân, mà cả hai đứa trẻ cũng đã trọng sinh rồi!—–A
Kế Hoạch Ly Hôn Năm mà cuộc hôn nhân của tôi rực rỡ nhất, tôi đã đệ đơn ly hôn. Hứa Dịch cười nhạo tôi: “Thư Niệm, đừng học theo những người phụ nữ chỉ biết yêu mà không biết sống.” Sau đó, tôi dọn khỏi biệt thự, anh ta khóa thẻ của tôi. Anh ta luôn không đánh mà thắng, muốn tôi ngoan ngoãn khuất phục. Nhưng tôi đã chuẩn bị cho cuộc ly hôn này trong năm năm rồi. Một người đàn ông nông cạn, đê tiện bạc tình như anh ta, có gì đáng để tôi tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này?
Phượng Hoàng Tái Sinh Ta cùng với huyện chủ giận dỗi bỏ đi, bị sơn tặc bắt cóc đưa vào miếu hoang.Nghe nói đêm đó, toàn thành lật tung để tìm kiếm, Thái Tử tìm người đến phát điên.Lúc trời sáng, Thái Tử cuối cùng cũng dẫn người xông vào miếu hoang, ôm huyện chủ vừa tìm lại được vào lòng, hối hận xin lỗi.Phu quân ta đứng bên cạnh, mãn nguyện nhìn cảnh tượng ấy, còn ta, vì một đêm kinh hoàng mà sảy thai.Về sau, ta vô tình phát hiện huyện chủ cảm kích phu quân ta:“Nếu không phải nhờ huynh sắp đặt vụ bắt cóc kia, Thái Tử sẽ không bao giờ nếm trải cảm giác mất đi ta. Giờ hắn quý trọng ta vô cùng, chỉ không ngờ phu nhân của huynh lại nhát gan đến mức sảy thai.”Phu quân ta nói: “Đó là do tiện nội vô dụng. Khi ấy bắt cóc nàng ấy cùng chỉ để tránh bị Thái Tử nghi ngờ, chẳng ngờ lại nhu nhược đến mức mới bị nhốt một đêm đã mất cả con.”“Huyện chủ là phượng hoàng bay cao, còn nàng chỉ là chim sẻ nhỏ nơi khuê phòng. Được góp phần giúp huyện chủ trở thành Thái Tử phi, đó là phúc phận của nàng ấy.”Giữa cơn bi phẫn, ta bị đẩy xuống đài cao.Lần nữa mở mắt, ta lại quay về đêm bị bắt cóc ấy!
Tri Dư Sau khi đích trưởng tỷ vào cung, gia môn gặp nạn, xét nhà lưu đày. Nàng thản nhiên nói: “Hậu cung không được can chính, ta muốn sống thể diện.” Vì thế, xử toàn phủ nữ tử làm nô, nam tử làm dịch, trên đường lưu đày đến Mạc Bắc tử thương gần một nửa. Ta ở Tân Giả Khố đợi tám năm, cuối cùng cũng đổi lấy được cơ hội diện Thánh, hy vọng lật lại án của phụ thân. Sau khi vào cung, gặp được đích trưởng tỷ của ta. Nàng ân cần hỏi ta: “Ngươi có nỗi khổ gì? Ta có thể giải quyết cho ngươi. Nhưng ngươi không thể quyến rũ Hoàng thượng, chàng và ta đã quen biết nhau từ nhỏ, tình nghĩa sâu đậm.” Ta nở nụ cười, một chút ôn nhu cuối cùng trong lòng cứ như vậy bị cắt đứt. Nàng không biết, tám năm khổ dịch ta đã sớm thành ác nữ có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân Kiếp trước ta chết một cách tủi nhục, sau khi sống lại ta quyết định buông thả bản thân, cái gì phu quân hài tử, đều đi gặp quỷ hết đi! Đời trước ta sống trong uất ức, chết cũng thật uất ức. Phu quân mà ta một lòng ái mộ ghét bỏ ta, ném ta vào Phật đường, không cho cơm nước, cũng không cho phép ta ngủ, muốn ta sống sờ sờ chịu chết. Hài tử mà ta vất vả nuôi lớn trở mặt không nhận ta, chỉ đợi ta chết để mẹ ruột của hắn thay ta làm chính thất. Trước khi ta chết, thân thể gầy gò như que củi, thậm chí ta phải cắn đầu ngón tay uống máu để giải cơn khát. Ta cứ ngỡ cái chết là sự giải thoát. Nhưng nào ngờ thứ nữ mà ta thật lòng thương yêu, sau khi ta chết còn đứng trước quan tài mà mắng ta chết thật tốt. Đời này ta sống lại, quyết định buông bỏ tất cả. Cái gì phu quân, hài tử, phụ đạo; Cái gì lấy phu làm trời, lấy tử làm trục. Đi chết đi! Ai yêu ai thì cứ mặc!
Ngụy Thị Song Thư Trước ngày thành thân, ta và đích tỷ bị đổi hôn. Người đính hôn với đích tỷ – Tiểu tướng quân – nói rằng người hắn yêu thật ra là ta, còn trạng nguyên lang đính hôn với ta lại nói rằng hắn thích đích tỷ. Ta biết, bọn họ đã trọng sinh. Tiểu tướng quân muốn đổi lấy một người địa vị thấp, không thể sinh con, để nuôi dưỡng con riêng cho hắn. Trạng nguyên lang muốn đổi lấy một quý nữ dễ thao túng, để hắn an tâm làm kẻ ăn bám. Ta cười, bọn họ đúng là thú vị thật. Chẳng lẽ nhìn ta và tỷ tỷ, bọn họ nghĩ ngoài hai người họ ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác sao?
Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.
Thiên Hạ Của Thục Nữ Thành hôn 4 năm, Quý Tu lại nuôi một ngoại thất ở trang tử. Ta bình tĩnh đề xuất hòa ly. Hắn kinh ngạc, tức thì nổi giận. “Ta vẫn nể tình nghĩa phu thê, chưa từng đưa nàng ấy vào phủ, đều là nữ nhân, sao ngươi lại không dung người như thế! Ôn gia sớm đã suy bại, người nên tự biết thân biết phận, ngươi tưởng ngươi còn là thiên kim cao môn khiến người người ngưỡng mộ năm nào sao?” Hắn cười lạnh bỏ đi. Từ đó dọn ra trang ngoài, công khai ra vào với tiểu thiếp kia, còn rầm rộ chuẩn bị nghi lễ bình thê, lại buông lời cuồng vọng giữa bữa tiệc cười đùa: “Đến lúc đó chén trà bình thê ấy, nàng uống cũng phải uống, không uống cũng phải uống.” Mọi người đều nhìn ta cười nhạo. Ta hoàn toàn chẳng bận tâm, bận rộn thu xếp mọi việc còn dang dở. Chỉ vì mới không lâu trước, có thư từ Kiềm Châu đưa đến. Phụ thân cùng huynh trưởng được minh oan, chẳng bao lâu nữa sẽ vào kinh, được Hoàng đế ban thưởng.
Tiệm Vàng Mã 4: Nợ Âm Phải Trả Ảnh đế nổi tiếng muốn mượn cửa hàng vàng mã của tôi để chụp ảnh. Tôi không đồng ý, hắn liền mở livestream xúi giục fan bạo lực mạng tôi. Fan mua trứng thối, chuẩn bị đập phá cửa hàng, nhưng chỉ thấy một căn nhà trống. Ảnh đế không tin, chạy đến cửa hàng chất vấn tôi. Tôi nói với hắn, cửa hàng vàng mã này chỉ những người sắp chết mới thấy được. Hắn tức giận, đập tan tành các đồ giấy vàng mã trong cửa hàng. Đập đi, nợ nần, cuối cùng cũng phải trả!