Sảng Văn
Một Đèn Sáng Suốt Tháng Năm Mười hai tuổi năm ấy, chỉ vì ba lượng bạc, nương liền đem ta bán cho một bà mối. Bà mối kia khôn ngoan, lại dùng năm lượng bạc bán ta cho Vương gia trong trấn làm con dâu nuôi từ bé. Chỉ là ta không đủ khôn khéo, lang quân chán ghét, cha mẹ chồng không ưa, ngày ngày bị đánh mắng, trên người chẳng còn chỗ nào lành lặn. Cơm không đủ ăn, áo chẳng đủ mặc, đã trở thành chuyện thường như cơm bữa. Mùa đông năm ta 16 tuổi, một lần nữa bị nhốt vào phòng củi. Áo mỏng thân lạnh, gió lớn thổi cửa sổ vang lên “ù ù”. Ta vớ lấy dao chẻ củi sau cửa, phá khóa mà ra. Trong bóng đêm lặng lẽ lên thuyền xuôi về phương Nam.
Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.
Quốc Sư Năm ta vừa cập kê, Nhuyễn quý phi được Hoàng thượng sủng ái nhất qua đời. Trước khi qua đời, nàng để lại di ngôn, muốn ta bồi táng cùng nàng. Nguyên nhân là bởi trước lúc lâm chung, nàng mơ thấy một con bạch điểu mổ vào mắt nàng. Con bạch điểu ấy dưới mắt trái có một vết đỏ. Cả Đại Lương đều biết, trưởng nữ đích tôn của Vân gia vừa tròn cập kê, da trắng như tuyết, dưới mắt trái có một vết bớt đỏ hình đóa hoa. Nhuyễn quý phi vừa mất, Hoàng thượng lập tức hạ thánh chỉ, muốn ta và nàng cùng ngày hạ táng. Phụ thân tham lam quyền thế, mẫu thân thiên vị thứ muội, liền đưa ta tiến cung. Trên đường, ta nhảy khỏi xe ngựa, một mạch chạy tới Tước Tinh Lâu. “Vân gia Văn Cẩn, hôm nay ngộ ra thiên cơ, khẩn cầu Quốc sư thu ta làm đồ đệ!”
An Vũ Nửa tháng trước khi thành thân, tiểu thanh mai của Chu Hành Dã thiếu chút nữa bị người ta làm nhục. Đêm đó, Chu Hành Dã nói với ta muốn lấy nàng ta làm bình thê. “Vũ Yên không có gì cả, không có ta nàng ấy không sống được.” Hắn ta cho rằng ta sẽ nhịn. Nhưng ta quay đầu tìm biệt viện ở ngoại ô của Tiêu Hạc Xuyên. “Thành thân sao? Tự mặc giá y là được, tiệc cưới sẵn sàng.”
Tôi Giàu Lên Sau Khi Ly Hôn Với Chồng Người phụ nữ đó mang thai. Chồng tôi gọi điện nói rằng anh ta không yên tâm để người khác chăm sóc cô ta, muốn tôi đến hầu hạ trong tháng ở cữ. Mỗi tháng trả tôi ba trăm nghìn! Tôi đồng ý, nhưng mẹ chồng lại không vui. Bà nói: “Mẹ có kinh nghiệm, để mẹ chăm sóc cho! Ba trăm nghìn này đưa cho mẹ đi!”
Bá Đạo Vương Gia Yêu Ta Xuyên thành nha hoàn Tiểu Thúy của nữ chính trong truyện kiềuthê, nam chính hộ vợ cuồng mamỗi ngày đều bắt ta bồi táng tám trăm lần. “Nàng không ăn cơm, Tiểu Thúy ngươi liền cùng tất cả hạ nhân bồi táng!” “Không chữa khỏi cho Tô Tô, Thái y viện và Vương phủ đều phải bồi táng cùng nàng!” “Nguyễn Tô Tô, nếu nàng dám phản bội bản vương, bản vương trước tiên sẽ giết chết Tiểu Thúy, sau đó để cả nhà nàng bồi táng!” Vất vả lắm mới sống sót đến đại kết cục. Kết quả là đêm tân hôn, nữ chính điên khùng cố ý cáu kỉnh với nam chính. “Tiểu Thúy là nha hoàn hồi môn của ta, đáng lẽ phải là thiếp của ngươi, hay là để nàng hầu hạ ngươi đi.” Ta nhịn không được nữa, giơ tay ra: “Kiếm đến——” Trong nháy mắt, trong phòng ánh sáng vàng rực rỡ. Ta vặn vẹo cười một tiếng: “Hai người chuẩn bị một chút, ai sẽ bồi táng cho ta trước?”
Sau Khi Xuyên Thành Beta, Tôi Bước Đến Đỉnh Cao Nhân Sinh Tôi vô tình xuyên vào bộ truyện ngôn tình m.áu chóa với vai trò nhân vật phụ mờ nhạt. Thế mà chẳng hiểu sao, tôi vô tình hạ gục một đám Alpha rồi trở thành thần tượng quốc dân cmnr. “Cô ta giả vờ! Chắc chắn cô ta không phải beta!”, đám Alpha phẫn nộ kêu gào. Tôi nhìn họ bằng ánh mắt thương hại, nhún vai: “Đâu có giả vờ đâu, tôi chỉ đơn giản là quá đỉnh!”
Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”
Thế Tử Phi Hung Mãnh Ta sống lại vào ngày mới gả vào Hầu phủ. Biểu muội của phu quân hành lễ với ta. “Trân nhi bái kiến biểu tẩu!” Ta vội vàng đỡ nàng dậy, thuận tay bắt mạch cho nàng. “Đây chính là ngoại thất phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật đúng là một người đẹp, mau đứng dậy đi! “Muội còn đang mang thai, đừng để mệt mỏi.” Khách khứa đầy sảnh: “???” Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. “Nàng nói bậy bạ gì vậy? Biểu muội còn trong sạch, sao nàng có thể vu khống…” Biểu muội vẻ mặt tủi thân đột nhiên quay đầu nôn khan. “Ọe~” Ta: “Cái gì? Chàng không thừa nhận sao? Chẳng lẽ là… cưỡng bức? “Biểu muội đừng sợ, có gì ấm ức cứ nói với biểu tẩu, biểu tẩu sẽ làm chủ cho muội!”
Một nhân vật quyền lực mới nổi trong giới thượng lưu Bắc Kinh vừa đăng video khoe một con búp bê LABUBU có chữ ký. Hàng độc nhất vô nhị, trị giá tận hai triệu tệ. Ngay sau đó, nữ ảnh hậu khách mời trong buổi livestream của tôi quay đầu đăng ảnh con gái: “Dạo này con bé ngủ cứ ôm khư khư con búp bê ba nó tặng!” Bình luận nổ tung! Tôi cũng phát điên rồi. Vì đó rõ ràng là quà chồng tôi tặng cho con trai tôi! Nếu không phải vì con búp bê đó đang đeo chiếc lắc tay cưới của tôi trên cổ, thì tôi thật sự đã tưởng chồng mình có… con riêng bên ngoài rồi đấy! Về đến nhà, nhìn một lớn một nhỏ run rẩy đứng nép vào nhau, tôi khoanh tay, bật cười lạnh: “Ghê gớm nhỉ, thứ gì cũng dám mang cho người ta mượn, hay là tiện thể cho mượn luôn cái nhà này đi?”
Xé Nát Bạn Cùng Phòng Thích Bắt Chước Bạn cùng phòng là một người thích bắt chước. Tôi vừa đăng một bức ảnh về phong cách ăn mặc của bản thân lên trang cá nhân, cô ta lập tức cũng đăng một bức ảnh giống hệt. Cô ta còn cố tình ghép hai bức ảnh lại với nhau rồi đăng lên diễn đàn, vu cáo tôi là người bắt chước cô ta. Tôi liền đăng ngay bằng chứng mua sắm của mình lên diễn đàn. “Xin lỗi, tôi là hàng thật, cô mới là hàng nhái!” Sau đó, cô ta còn dòm ngó bạn trai tôi, liên tục tỏ tình. Bạn trai tôi liền chuyển ngay số WeChat của cô ta cho một người bạn trai khác. Người con gái xấu tính và người con trai xấu tính? Đúng là một cặp đôi hoàn hảo!
Tái Sinh Trong Hận Thù Năm ta cập kê, vị hôn phu vì cứu người mà mất mạng. Cha liền lo liệu chọn vị hôn phu khác cho ta. Người được cứu là Thần phi Hứa Thục Nguyệt được hoàng đế sủng ái nhất, hoàng đế còn xây cho nàng ta một tòa kim ốc, muốn giấu người trong lòng. Hứa Thục Nguyệt cảm kích ân cứu mạng, lại biết được đối phương đã đính hôn với ta, liền cùng hoàng đế đến tận cửa, còn mang theo tấm bảng trinh tiết do hoàng đế ban tặng. Cha quỳ xuống đất, cầu xin họ thu hồi thánh mệnh nhưng Hứa Thục Nguyệt lấy cớ nữ tử thì phải giữ gìn trinh tiết, bắt ta phải thủ tiết trọn đời với vị hôn phu. Không chỉ vậy, nàng còn đích thân đưa ta đi xuất giá. Ta hàm lệ bái đường nhưng lại bị nhà chồng coi là người không may mắn, ngày ngày bị ức hiếp đánh đập, cuối cùng còn bị một chén rượu độc đưa ta đi theo phu quân. Cùng ngày, tin tức hoàng đế vì Hứa Thục Nguyệt mà giải tán hậu cung đã lan truyền khắp thiên hạ. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày họ đến cửa. Ta che giấu mối hận trong lòng, bày tiệc khoản đãi Hứa Thục Nguyệt và hoàng đế. Đêm đó, ta tiến vào Lưu Vân Các nơi hoàng đế tạm nghỉ.
Diệt Cả Làng [Trúc mã làm tôi bị bọn buôn người bắt cóc, tôi đã tiêu diệt cả làng chúng nó.] Khi tôi 8 tuổi, bạn bạn thân của tôi vì ham ăn mà khiến tôi bị bọn buôn người bắt cóc. Bà buôn người rút ra một viên kẹo trái cây. “Cô bé, đi với dì, dì cho con kẹo ăn.” Tôi đáp: “Kẹo trái cây á? Bình thường cháu chỉ ăn kẹo bơ nhập khẩu và sô cô la thôi, không đi, không đi.” Bà ta bán tôi với giá 5 nghìn cho một ông già độc thân trong núi. Tôi: “Gì cơ? Bà nói bao nhiêu? 5 nghìn? Ít nhất cũng phải 10 nghìn chứ, không thì đừng hòng mua được công chúa này.” Ông già muốn tôi làm vợ bé. Đêm đó, tôi làm phế cả đời ông ta, rồi còn đập vỡ đầu ông. “Ông già này, trình độ gì đây? Dám làm chồng tôi á?” Sau đó, cả làng buôn người khóc lóc cầu xin tôi tha mạng. Tôi: “Mấy người phải nói: ‘Công chúa ơi, xin tha mạng!’”
Tôi Là Ai Trong Gia Đình Này? Bố mẹ tôi là những bậc thầy PUA bẩm sinh. Về điểm số, họ bắt tôi phải so với đám sinh viên ở Thanh Hoa và Bắc Đại. Về ăn mặc, họ bảo tôi nên nhìn vào mấy bạn học nghèo mà học tập. Nói năng thì toàn chọn lời khó nghe nhất mà nói. Sau 25 năm bị kiểm soát, cuối cùng tôi cũng “tốt nghiệp” khỏi trường đời này. “Vì sao bố mẹ người ta trợ cấp cho con cái tháng nào cũng sáu nghìn bảy, còn hai người chỉ biết lấy dưa hấu già quét sơn xanh mà tô vẽ thôi hả?” “Tôi sống trên đời này chẳng phải vì hai người sao? Không thể giúp tôi ngẩng mặt lên được à?”
Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)
Chia Tay Càng Sớm Càng Tốt Trước khi cưới, bạn trai tôi là Tống Lộ Thành, mua một căn nhà bằng cách vay ngân hàng. Anh nói: “Đây là món quà cưới bố mẹ anh chuẩn bị cho tụi mình, bất ngờ chưa?” Quả thật là “bất ngờ lớn”. Vì tiền vay mua nhà vừa đúng 90% thu nhập hàng tháng của anh ta. Sau này, khi không thể xoay kịp tiền trả nợ, anh quay sang tôi: “Vợ à…” Tôi cắt lời: “Tỉnh lại đi, anh đâu có vợ đâu.”
Tặng Cả Chồng Lẫn Bệnh Tật Cho Tiểu Tam Đi công tác về nhà, tôi phát hiện ra… bệnh nhân của mình lại đang lăn lộn trên giường với chồng tôi. Cô ta trưng ra vẻ đáng thương. “Bác sĩ Mạnh, từ khi ở bên Minh Thành, tôi cảm thấy bệnh của tôi tiến triển tốt hẳn.” “Chị tốt bụng chút đi, nhường anh ấy cho tôi được không?” Tôi vừa tát vừa lao đi làm thủ tục ly hôn, chia tài sản trong chớp mắt. Chúc hai người họ trăm năm hạnh phúc. Hay lắm, một người vừa được chẩn đoán ut, một người thì đang giấu chuyện nhiễm H I V. Tôi chỉ muốn xem, cuối cùng ai là người hại ch.t ai.
Tự Do Tự Tại Năm thứ tư sau khi xuyên không, ta đã sinh cho Ngụy Minh một trai một gái. Đến sinh nhật năm sáu tuổi của bọn trẻ, ta đan tặng cho chúng những chiếc khăn quàng cổ. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn cảm ơn nhưng quay lưng lại đã tháo khăn quàng ra vứt đi. Một đứa nói tay nghề của ta không tốt bằng ma ma, một đứa nói quà ta tặng không đáng giá bằng quà của Ngụy Minh. Còn đêm hôm đó, Ngụy Minh không về nhà. Nghe nói thanh mai bị bệnh, hắn vội vã đi thăm. Ta chống chọi với cơn bệnh, đứng chờ trong gió tuyết cả đêm, mới đưa được tờ giấy hòa li đến tay hắn. Ngụy Minh hơi sững sờ: “A Âm, đừng náo loạn nữa, về chuẩn bị bữa sáng cho bọn trẻ đi.” Ta lắc đầu, mặt tái nhợt: “Không náo loạn, lần này ta rất nghiêm túc.”
Nhớ Mãi Người Thương Em gái tôi khinh thường vị hôn phu của mình chỉ là một kẻ nghèo túng. Vì vậy, cô ấy đã bày mưu để Châu Lăng Xuyên và tôi xảy ra chuyện. Sau đó cô ta giả vờ hoảng loạn, nhân cơ hội trốn ra nước ngoài. Châu Lăng Xuyên lại đinh ninh rằng mọi chuyện đều do tôi sắp đặt. Anh ta giả vờ kết hôn với tôi. Nhưng đến khi danh tiếng đã đạt được, anh ta chặn đường của tôi, khiến tôi ngã xuống nước trong mùa đông giá rét cho đến khi mất con. Ngày tôi bị bắt cóc, Châu Lăng Xuyên đã gác máy với bọn bắt cóc, quay người để đón em gái tôi vừa về nước. Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngày hôm anh ta bị bỏ thuốc, tránh được tất cả những bi kịch này. Nhưng sau đó, Châu Lăng Xuyên lại nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy: “Đêm đó… vốn dĩ phải là em!”
Người Hàng Xóm Tham Lam Tôi tình cờ xem được một buổi phát trực tiếp. Có người gọi điện hỏi luật sư: “Hàng xóm của tôi là một cô gái đào mỏ, lừa tiền đàn ông để mua rất nhiều đồ. Vậy tôi mượn đồ của cô ta rồi không trả có được không?” Trong phòng phát trực tiếp, mọi người đều phẫn nộ chửi rủa. Nhưng người gọi điện lại nghiêm nghị nói: “Tiền của cô ta đều là tiền phi nghĩa lừa gạt mà có. Tôi lấy đồ của cô ta chẳng phải đang thay trời hành đạo, ngăn không cho cô ta được lợi rồi lại tiếp tục đào mỏ sao? Như vậy thì có gì sai chứ?” Mọi người đều coi đây là một trò cười. Chỉ có tôi ngồi chết lặng. Vì tôi nhận ra, người mà cô ta gọi là “đào mỏ” chính là tôi.