Sảng Văn
Thoáng Thấy Người Ở Nhân Gian Nương tử hầu phủ có thai rồi. Nàng ta tìm được một phương thuốc dân gian, nói là uống vào thì có thể sinh được con trai. Nhưng suy cho cùng là thuốc thì có ba phần độc. Bởi lý do cẩn thận, nàng ta bèn phái người bắt một nữ tử mang thai, đổ thuốc vào trong miệng nàng ấy. Lại sợ không kịp đợi, tối đó liền mổ bụng của đối phương, chỉ để nhìn một cái phương thuốc này có tác dụng hay không. Cái thai trong bụng nữ tử đó thật sự là con trai, nương tử hầu phủ vui mừng khôn xiết. Nàng ta tiện tay chỉ vào ta, bảo ta mang thi thể của đối phương, cùng mới đứa bé đã không còn sự sống kia, ném vào trong bãi tha ma. Ta là ai? Là tỳ nữ vẩy nước quét nhà tầm thường nhất trong hầu phủ này. Cũng là muội muội…. của nữ tử vô tội bị hại kia.
Tham Hống Vô tình xuyên không đến bảy năm sau. Tôi phát hiện nam thần trường học, người luôn ghét bỏ tôi, đã trở thành chồng tôi, lại còn mỗi ngày quấn lấy tôi không rời. Vậy nên, sau khi trở về hiện tại, tôi lập tức chạy đến tỏ tình với anh. Tuy nhiên, nam thần khi còn là thiếu niên lại nhìn vết hôn rõ ràng trên cổ tôi, giọng điệu lạnh lùng: “Đã có bạn trai rồi thì đừng đến quấy rầy tôi.” Tôi không thể giải thích nổi, đành quay người định rời đi. Nhưng anh lại nắm lấy tay tôi, ánh mắt đau đớn: “Không phải em muốn tôi làm tình nhân trong bóng tối của em sao?” “Em dỗ dành tôi thêm vài câu, có khi tôi sẽ đồng ý.”
Huyết Hận Vương Phi Ta là Trí vương phi, thế nhưng phu quân Trí vương lại đem lòng yêu một nữ tử bình dân. Hắn thậm chí còn giả chết để cùng nàng ta cao chạy xa bay. Đáng tiếc, cuộc sống nơi thôn dã quá mức khổ cực, bọn họ vì muốn quay về hưởng vinh hoa phú quý mà lập mưu đầu độc ta. Đời này trọng sinh trở lại, việc đầu tiên ta làm chính là lệnh cho người đóng đinh quan tài của Trí vương. Đã muốn ch.t đến vậy, vậy thì để hắn ch.t hẳn đi!
Hàng Xóm Bất Đắc Dĩ Tôi dắt con gái về nhà, vừa mở cửa đã thấy chồng nằm trên ghế sofa chơi game. Tôi nhẹ nhàng nói: “Hồi nãy em gặp hàng xóm mới dưới lầu, là một cậu bé. Trông giống hệt anh hồi nhỏ.” Chiếc điện thoại trên tay anh rơi xuống, đậ/p trúng mặt. Tôi thong thả tiếp lời: “Chỉ thấy bà ngoại dẫn thằng bé, bảo ba mẹ nó ly hôn rồi. Nghe mà tội.” Chồng tôi cố gắng nặn ra một nụ cười tự tin mà giả trân, nhặt điện thoại lên, nằm xuống lại: “Anh không tin. Mấy đứa nhóc bình thường làm gì đẹp trai được như anh.” Chuẩn thật. Trẻ con bình thường thì không giống. Nhưng con riêng của anh thì có.
Cơn Ác Mộng Ngày Tết Bạn trai lừa tôi về quê anh ta ăn Tết. Hành lý còn chưa kịp đặt xuống, mẹ anh ta đã đẩy tôi vào bếp. “Rửa bát, lau nhà, nửa tiếng làm mười món.” Tôi chỉ có thể vừa khóc vừa… đốt cháy cả căn bếp. Trên bàn ăn, bố anh ta trước mặt họ hàng điên cuồng khoác lác: “Sinh viên đại học thì có gì ghê gớm? Giờ không phải cũng cầu xin gả vào nhà tôi à?” “Muốn vào gia phả nhà này đâu dễ thế! Ít nhất phải sinh cho tôi năm đứa con trai!” “Còn đứng đó làm gì? Mau lại đây rót rượu đi, không thấy ly của ba cạn rồi sao?” Tôi cười tươi đáp lại: “Dạ được ạ!” Sau đó, quay đầu, dùng chai rượu đập thẳng vào đầu bạn trai đang im lặng bên cạnh. Bạn trai tôi bật khóc nức nở. “Anh có nói gì đâu! Sao lại đập anh?!”
Con Gái Tôi Là Thủ Khoa Đại Học Khi đài truyền hình đến phỏng vấn người đứng đầu kì thi tuyển sinh đại học, tôi đang nằm tắm nắng trên bãi biển. “Cái gì? Phỏng vấn ư! Nhưng tôi đang ở nhà máy, nghỉ làm sẽ bị trừ tiền. “Nhà tôi nói anh họ mới là giống nòi thủ khoa, không giống tôi da dày thịt chắc hợp đi làm công nhân.” “Tôi không thể về, nhà tôi để hết tiền cho anh họ đi học đại học rồi, tôi còn phải kiếm tiền nuôi gia đình.“ Bản tin vừa phát sóng, bố mẹ tôi đã bị mắng lên hot search. Tôi mặt ngây thơ vô tội và đưa ra bộ ba câu hỏi chất vấn ngây thơ: “Không phải các người dạy con làm người phải trung thực sao? “Bố mẹ nói, con chỉ là con gái, già rồi phải nhờ anh họ nuôi, như vậy không đúng sao?” “Bố mẹ đưa hết tiền cho bác cả, cả làng không phải đều khen nhà chúng ta “Anh em hòa thuận” sao?” Vậy thì, sai ở đâu? Bố mẹ tôi mặt nhăn như khổ qua: “Sai hết cả rồi.“
Thanh Xuân Cảm Lạnh Sau khi thiên kim thật trở về, hàng giả là tôi đây bị đá khỏi nhà hào môn. Giữa đêm tối, không một xu dính túi, tôi buộc phải nai lưng ra kiếm tiền nuôi sống bản thân. Trùm trường đó giờ chẳng quan tâm tới chuyện trường lớp lại đột nhiên tới tìm tôi. “Làm bạn gái anh đi, em dạy anh học, anh bao nuôi em.” Tôi cảm thấy rất được nhưng các bạn khác lại lo lắng thay tôi. Lớp trường: “Thần đồng là của chung.” Lớp phó học tập: “Yêu nhưng không được bỏ rơi bạn bè.” Thiên kim thật: “Mình sẽ buồn lắm nếu thiếu bạn.” Vậy nên bọn họ quyết định để tôi làm bạn gái của ba mươi mốt con người cùng một lúc. Được, được, được lắm, học sinh cấp ba phải điên vậy mới đúng.
Bà Nội Muốn Làm Vua Sau khi ba tôi qua đời vì tai nạn giao thông, bà nội không những âm thầm lấy hết tiền bồi thường mà còn đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà. Mẹ dẫn tôi lang thang ngoài đường, suýt nữa thì ch.t đói. Về sau, mẹ rửa bát thuê, bán xiên nướng mưu sinh, không chỉ nuôi sống tôi, mà còn mở được quán, mua được nhà. Mười năm sau, bà nội đột ngột xuất hiện. Bà ta nói, chúng tôi nên “báo hiếu thay cho ba”, phải chăm sóc bà lúc tuổi già.
Tiệc Mừng Không Mời Cha Cháu trai đậu đại học với thành tích vượt ngoài mong đợi, mẹ nói muốn tổ chức tiệc mừng ở nhà hàng do tôi làm chủ. Sau khi bàn bạc với chồng, vợ chồng tôi quyết định chỉ lấy giá gốc. Trong quá trình đặt thực đơn, tôi cũng đã xác nhận kỹ giá từng món ăn, rượu bia với chị dâu. Nhưng đến khi tiệc mừng kết thúc suôn sẻ, mẹ lại chặn chị dâu đang rút ví: “Vân Vân nó nói rồi, tiệc mừng cháu đậu đại học này là cô nó bao hết. Con đừng khách sáo.” Tiếng thông báo “Khách hàng đã hủy thanh toán” vang lên như tiếng sét bên tai tôi. Tôi không tin nổi, nghẹn họng: “Anh chị có nhiều khách, đãi tận ba mươi bàn, mà anh cả lại sĩ diện, đặt toàn món tốt. Chỉ tính giá gốc cũng phải một triệu rưỡi một bàn, ba mươi bàn là bốn mươi lăm triệu rồi.” “Nhà em làm ăn buôn bán, không cần kiếm lời của anh chị, nhưng ít nhất cũng không thể lỗ vốn chứ?”
Quyền Khuynh Vân Thư Quý phi băng hà, Hầu phủ như tòa đại thụ sắp đổ. Tổ mẫu cân nhắc thiệt hơn, liền để ta và trưởng tỷ rút thăm, chọn một người tiến cung chăm sóc Tiểu Thái tử. Ngay lúc ấy, ta vô tình nhìn thấy trước mắt trưởng tỷ hiện lên một chuỗi văn tự dài dằng dặc: 【Cầu xin đấy, nữ chính ngàn vạn lần đừng vào cung làm kế mẫu của Tiểu Thái tử! Nam chính bây giờ tuy chỉ là một thư sinh hàn môn.】 【Nhưng năm năm sau, khi Hoàng đế băng hà, Tiểu Thái tử còn nhỏ kế vị, quần hùng tranh đấu. Nam chính sẽ nhanh chóng nổi lên trong loạn thế, cuối cùng trở thành quyền khuynh triều dã Thái phó!】 【Còn đứa thứ muội này chỉ là nữ phụ ác độc! Nếu nàng ta gả cho nam chính, chỉ có thể chịu cảnh phòng không gối chiếc, cuối cùng bị nam chính bỏ rơi giữa loạn quân, ch/ết thảm thương.】 【Chọn đi, chọn nam chính đi!】 Ngay khi trưởng tỷ cân nhắc thiệt hơn, quyết định dùng cái ch/ết để uy hiếp tổ mẫu, ép bà cho mình được ở lại, Ta lập tức quỳ xuống, chủ động xin đi: “Tổ mẫu, con nguyện nhập cung làm phi, hầu hạ Hoàng thượng, vì gia tộc và Thái tử, dốc hết tâm sức.” Đã vậy, trưởng tỷ khinh thường Tiểu Thái tử do Quý phi thứ xuất sinh ra, Vậy thì cứ theo ý nàng ta. Rèm che buông xuống, quyền khuynh triều dã, ngôi vị Hoàng thái hậu chấp chính thiên hạ, để ta làm là vừa.
Lật Đổ Hoàng Quyền Ngày tiểu công chúa bắc kinh tuyên bố bước chân vào showbiz, cả mạng xã hội bùng nổ. Bởi vì cô ta đã @thẳng tôi trên mạng: “Giờ ai cũng có thể trở thành ảnh hậu rồi à?” Anti-fan nhân cơ hội này nhao nhao công kích tôi, các nhãn hàng hợp tác cũng lần lượt đề nghị chấm dứt hợp đồng. Cô ta còn cố tình livestream trực tiếp tiệc sinh nhật của mình, vô cùng khoa trương. Nhưng buổi tiệc ấy mãi mà không thể bắt đầu. Chỉ vì… cô của nhà họ Kỳ vẫn chưa đến.
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Trở Nên Vô Tình Khi lưỡi dao áp sát lên cổ Hạ Minh, trước mắt ta bỗng hiện lên một dòng bình luận: “Chuyện gì đây? Đây chẳng phải là cặp đôi định mệnh của Giang Vãn Ý sao? Cô ta thực sự có thể giết anh ta à?” Giây tiếp theo, cổ tay ta mạnh mẽ phát lực, lưỡi dao sắc bén xuyên thẳng qua yết hầu của Hạ Minh. Ném xác hắn sang một bên, ta lạnh nhạt lau vết máu trên lưỡi dao, nhìn về phía dòng bình luận mà nói: “Sao lại không thể giết chứ?” Sau một khoảnh khắc lặng thinh, dòng bình luận bỗng cuộn lên điên cuồng.
Gia Đình Vực Thẳm Tôi đến làm bảo mẫu nhưng là để phá tan cái nhà này. Bà già thiên vị, chẳng thèm quan tâm đến con gái vừa sinh xong, suốt ngày chỉ biết giặt đồ lót cho con trai. Thằng con trai thì quá đáng, muốn vợ cũ mau chóng tái hôn để chiếm sính lễ và căn nhà. Đứa cháu trai thì tệ hại nhất, lén nhìn mẹ bé cho con bú, còn định đập chết đứa bé vì ghen tị. Từng âm mưu tính toán nhảy múa trên mặt bà mẹ trẻ, tôi đều nghiền nát hết! Chỉ cần tôi, bảo mẫu vàng, còn ở đây, đám người này đừng hòng giở trò!
Trung Thu, Cả Nhà Đều Nghĩ Rằng Tôi Đã Chết Kỳ nghỉ Trung thu, công ty phát quà tặng cho nhân viên là một hộp cua lông. Sợ cua bị hỏng, tôi đặc biệt xách theo nó về nhà ngay sau khi tan làm. Không ngờ còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của bố chồng. “Chuyện tốt đây! Tạ Du gặp tai nạn rồi, bị nghiền nát luôn! Chắc chắn là chết rồi!” Mẹ chồng cũng cười đến không khép miệng lại được: “Con gà không biết đẻ trứng đó, tôi đã sớm muốn đuổi nó ra khỏi nhà rồi!” Đúng lúc này, điện thoại tôi nhận được thông báo tin tức về vụ tai nạn liên hoàn trên tuyến đường bắt buộc phải đi qua để về nhà. Mà cái tên được nhắc đến trong tin tức kia, Tạ Du chính là tôi. Nhưng người lái xe hôm nay lại là chồng tôi.
Bia Đỡ Đạn Nghịch Thiên Cải Mệnh Em trai tôi là công tử giới thượng lưu Bắc Kinh, nhưng lại yêu con gái của người giúp việc. Tại buổi tiệc rượu, cô ta mặc một chiếc váy sang trọng, nói với tôi bằng giọng nũng nịu: “Chị ơi, điều quan trọng nhất đối với phụ nữ chúng ta là tìm được một người chồng tốt. Phụ nữ quá mạnh mẽ lại tham vọng sự nghiệp sẽ không ai thèm yêu đâu.” Tôi chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Ngay tối hôm đó, tôi bảo thư ký đóng băng thẻ của em trai ngay lập tức.
Vòng Quay Định Mệnh Chồng tôi và nhân tình cùng gặp tai nạn qua đời. Chỉ để lại cho tôi hai đứa con riêng của họ. Thoáng cái đã tám năm trôi qua. Tôi dốc hết sức nuôi dưỡng hai đứa trẻ, thậm chí còn giúp chúng thi đỗ vào Thanh Hoa. Thế nhưng, vào ngày hai đứa nhận được tin báo trúng tuyển Thanh Hoa… Người chồng đã qua đời từ lâu của tôi và nhân tình lại đột ngột trở về. Cô ta ôm chặt lấy chồng tôi, mặt mày rạng rỡ. “Nhờ có cô tận tình nuôi nấng, con trai tôi mới có thể thi đỗ Thanh Hoa.” “Nếu không có cô, hai chúng tôi cũng chẳng thể ung dung tiêu dao bên ngoài lâu như vậy…” Sau đó, chồng tôi đề nghị ly hôn để cưới cô ta, gia đình bốn người lại đoàn tụ như chưa từng có gì xảy ra. Tôi không khóc cũng không làm ầm lên. Chỉ mỉm cười nói: “Được thôi!”
Xuân Đằng Rực Rỡ Mười hai năm sau khi thành thân, phu quân vì sủng thiếp mới nạp mà thẳng tay tát ta một cái. Hắn thản nhiên nói với hạ nhân: “Nàng chỉ là một phu nhân yếu đuối, còn dám phản kháng ta sao?” Ta mỉm cười dịu dàng, nhặt chiếc ghế nhỏ trên đất lên, vung tay nện thẳng vào trán hắn.
Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)
Kế Hoạch Trả Thù Của Công Chúa Sau khi ta mất trí nhớ, ta được một nhà nông phu “tốt bụng” cưu mang. Tháng đầu tiên được cưu mang, bụng ta đã lớn. Sau đó, quan binh tìm đến, nói rằng họ bắt cóc nữ tử lương thiện để làm vợ lẽ. Nông phu nói: “Ta chỉ tốt bụng cưu mang, nếu không thì ả đàn bà này đã chết cóng ngoài kia rồi!” Tỷ tỷ hắn nói: “Nàng ta chỉ là một kẻ ngốc, chẳng có ích gì cho giang sơn xã tắc! Sinh con trai cho ca ca ta là mục đích duy nhất để nàng ta tồn tại trên cõi đời này!” Họ đều nghĩ rằng quan binh chỉ đến hỏi thăm theo lệ, chỉ cần qua loa cho xong là được. Nhưng họ không ngờ rằng, lần này đến là Cấm vệ quân. Ta nhớ ra rồi, trước khi mất trí nhớ, ta chính là công chúa tôn quý nhất. Lúc này, đứa con trai mười hai tuổi nắm lấy tayta: “Mẫu thân, người đừng nghĩ đến chuyện rời chồng bỏ con! Người phải ở lại đây chăm sóc con với đệ đệ cả đời! Đừng hòng bỏ trốn!” Ta xoa đầu đứa con bất hiếu, làm ra vẻ không nỡ: “Phụ thân con đã cưu mang mẫu thân nhiều năm, ta sớm đã coi mọingười như người nhà.” Ta nhìn quanh đám súc sinh trong nhà, cười nói: “Hay là, các ngươi theo ta về kinh thành hưởng vinh hoa phú quý đi?”
Phu Nhân Phản Kích Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư. Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính. Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được. Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia. Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này. Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta. Đồ ngốc. Đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế. Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.