Vả Mặt
Khoảnh Khắc Cuối Cùng Khi kết hôn, chồng tôi từng nói: “Nếu anh phản bội em, trời đánh thánh vật, ch/ết không yên lành.” Ba năm sau khi cưới, anh ta thay lòng đổi dạ. Đúng là đàn ông, chỉ khi treo trên tường mới trung thành được.
Liếm Chó Thượng Vị Tôi là học sinh đặc biệt được tuyển chọn vào một trường quý tộc. Để tránh bị bắt nạt, tôi trở thành “kẻ theo đuôi” của đám thiếu gia. Thiếu gia lên xe, tôi mở cửa; thiếu gia đánh nhau, tôi cổ vũ; thiếu gia muốn “bay lên trời”, tôi hết mình tung hô. Khi đó, một tiểu bạch liên không chịu nổi, đứng ra chắn trước tôi và tuyên bố đầy chính nghĩa: “Các anh không được bắt nạt A Lê nữa!” Đám thiếu gia ngay lập tức bị thu hút bởi cô ấy. Nhưng, ánh mắt của “bạch liên hoa” chỉ dõi theo tôi. Vì vậy, họ bắt đầu dùng cách bắt nạt tôi để ép “bạch liên hoa” làm bạn gái của họ. Từ đầu, cô ấy cương quyết không đồng ý, nhưng rồi dần dần lại bị cảm động mà yêu họ. Thậm chí sau này, cô ấy còn nghĩ rằng tôi muốn c//ướp bạn trai của mình. Tôi hiểu ra rồi. Thì ra tôi chỉ là một phần trong trò chơi của họ.
Đại A Hoàn Tiểu thư lười biếng ta giữ cửa, tiểu thư trèo tường ta dựng thang, tiểu thư đánh người ta đưa ghế. Nếu nói về tinh thần tận tụy, thì khắp kinh thành này cũng chẳng ai xứng đáng làm kẻ chân tay hơn ta. Thân là một nha hoàn bán thân, ta chỉ là một phần phụ trong câu chuyện của tiểu thư, là kẻ không đáng nhắc đến trong miệng người kể chuyện. Thế nhưng ta chưa từng cảm thấy oán trách, bởi tiểu thư tốt đẹp như thế, được dõi theo nàng suốt cuộc đời dài đằng đẵng này chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của ta.
Đọa Tiên Ta theo A nương lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”
Làm Giả Hoá Thật Phu quân mất tích. Hộ vệ đến bẩm báo rằng phu quân đã bị bọn cướp tấn công, hiện tại không rõ tung tích. Mãi về sau ta mới biết, hóa ra hắn đã dẫn theo một nữ nhân trốn vào núi ẩn cư, sống những ngày tháng thần tiên quyến lữ . Khổ cho cả phủ phải lo lắng, thấp thỏm vì hắn. Nếu đã như vậy, ta nguyện thành toàn cho bọn họ. Ta công bố với bên ngoài rằng phu quân đã qua đời. Đợi đến khi hắn chán cảnh núi non, muốn quay về phủ, lại bị gác cổng đá một cái bay ra ngoài: “Đồ ăn mày từ đâu đến, cút ngay!”
Hóa Đơn Của Tình Thân “Mẹ tôi quên đăng xuất WeChat trên iPad của tôi, Và ngay lúc này đang trò chuyện trong nhóm gia đình bốn người không có tôi.” Em trai: “Mẹ, tiền chuyển khoản giả vờ chia đều khi nào mẹ trả lại cho con? Con hết tiền mua vé máy bay về nhà rồi, hay là mẹ ứng trước cho con lần nữa nha?” Em gái: “Đúng đó mẹ, con cũng vừa trả tiền cọc nhà mới, 5000 tệ (~17.5tr) tiền du lịch Tết này thật sự khiến con kiệt quệ luôn, khi nào mẹ trả lại vậy?” Mẹ: “Hai đứa đúng là gấp gáp quá đấy. Chẳng phải đang đợi chị cả chuyển khoản sao? Từ trước đến giờ lần nào mẹ chẳng trả lại cho hai đứa? Mấy năm nay, ngoài việc trả lại tiền, mẹ còn chia đều tiền chị con gửi về cho hai đứa, thậm chí mẹ và ba tụi con còn phải bỏ thêm vào không ít đấy chứ.” Khi đọc được những dòng này, cả người tôi chết lặng. Tờ biên lai 300 vạn (~10 tỷ 543tr ) tiền bản quyền được tôi gấp thành cỏ bốn lá, cùng với món quà bất ngờ chuẩn bị cho gia đình, rơi xuống đất. Ngay sau đó, cha dượng tôi cũng lên tiếng: “Bà xã, ra xem con bé lớn sao rồi, về nhà hai ngày rồi mà chưa chịu chuyển khoản, đúng là chẳng ra gì!”
Tính Toán Của Chị Dâu Chị dâu tôi muốn giảm cân khi mang thai, uống phải thuốc hết hạn dẫn đến ngộ độc, mất con.Nhưng cô ta lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi.Cô ta khăng khăng nói rằng chính vì ăn cua mà tôi mua nên mới sả//y tha//i.Bố mẹ chồng căm hận tôi đến tận xương tủy.Về sau, khi phát hiện chồng mình ngoại tình, cô ta không tìm gã cặn bã kia tính sổ mà lại quay sang trả thù tôi.Cô ta đốt cháy tôi trong biển lửa.Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về thời điểm mình vừa xách túi cua đến thăm bố mẹ chồng cùng chồng.Không nói hai lời, tôi xé toạc túi nilon, đổ hết mớ cua vào cống nước thải.“Ăn cua á? Cút hết mà ăn phân đi!”
Kết Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Thì Sao
Quay Lại Tuổi 18 Chống Lại Số Phận Kiếp trước, vì để anh trai lấy được vợ, tôi bị mẹ và mẹ chồng ấn chặt tay chân, ép phải quan hệ với một lão già độc thân. Một kiếp này, đến lượt mẹ tôi cùng lão đó kết hôn.
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Cánh cửa phòng làm việc của chồng tôi bị cô thư ký nhỏ gõ lần thứ tư. Anh ta cau mày: “Cô có hiểu phép lịch sự không, ra ngoài!” Cô thư ký nhỏ ngẩn người, lập tức khóc như mưa, liên tục xin lỗi rồi đóng cửa lại. Chồng tôi mất kiên nhẫn, đuổi theo ra ngoài mắng mỏ. Giọng nói cố tình hạ thấp nhưng vẫn truyền rõ ràng đến tai tôi. Anh ta dỗ dành: “Đừng làm loạn nữa, nhìn bao nhiêu lần cũng thấy cô ta chẳng bằng em.” “Ngoan nào, đừng khóc nữa, ngoài hôn nhân ra, anh đều cho em tất cả được không?” Tôi bình tĩnh đứng dậy. Mở cánh cửa anh ta quên đóng. “Hôn nhân cũng có thể cho, tôi đồng ý.”
Mơ Tưởng Trong Ảo Mộng Trước khi ra trận, tiểu tướng quân mượn rượu làm càn, cướp đi lần đầu của ta. Ba ngày ba đêm điên cuồng, hắn cắn lấy cổ ta, nghiến răng hứa hẹn: “Sinh cho ta một đứa con, vị trí chính thê là của nàng.” Thế nhưng khi hắn khải hoàn trở về, trong lòng lại ôm theo đại tỷ năm xưa bỏ trốn khỏi hôn sự. Nàng ta nép vào ngực hắn, đuôi mắt hoe đỏ: “Đêm đó tướng quân chỉ là tạm thời mượn muội muội để giải quyết gấp… người đính hôn vốn dĩ là thiếp…” Tiểu tướng quân đau lòng không thôi, nhíu mày dỗ dành: “Cho nàng ta một cái danh thiếp thất là được, vị trí chính thê của bản tướng quân chỉ có nàng xứng.” Ta như sét đánh ngang tai, trong khoảnh khắc liền tỉnh ngộ. Phải rồi, trách ta, vọng tưởng với vầng trăng nơi trời cao. Cúi đầu vuốt ve bụng đã nhô lên lờ mờ, ta xoay người rời khỏi kinh thành. Năm năm sau gặp lại, ta dắt theo một bé con nhỏ xíu. Cả đời ngông cuồng phóng túng như tiểu tướng quân lại đỏ hoe mắt, không dám bước lên nửa bước. Không lẽ… hắn tưởng con gái ta là con hắn?
Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc Kiếp trước, tôi và em gái kế cùng lúc gả chồng. Cha bảo chúng tôi chọn một trong hai người liên hôn, em gái dứt khoát chọn con trai của nhà giàu nhất, còn tôi thì gả cho một nhà giàu nhất mới nổi. Kết quả ai mà ngờ được sau khi gả đi, con trai nhà giàu nhất suốt ngày tăng ca, không có thời gian về nhà, mỗi tháng đưa cho em gái tôi năm mươi triệu tiền tiêu vặt. Em gái nói không chịu nổi bạo lực lạnh, bất chấp sự phản đối của gia đình mà hủy hôn. Còn nhà giàu mới nổi thì ngày nào cũng đúng giờ về nhà, cùng tôi như hình với bóng. Vì thế kiếp này, em gái giành chọn nhà giàu mới nổi trước, để tôi gả cho con trai của nhà giàu nhất. Tôi sợ ngây người. Mỗi tháng chồng không về nhà, còn có năm mươi triệu tiền tiêu vặt, không sướng sao? Nhất định phải chọn nhà giàu mới nổi không có học thức lại còn thích kiểm soát?
Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”
Kẻ Bắt Nạt Là Thiên Kim Giả Tôi bị cô gái giàu nhất lớp bắt nạt suốt ba năm, hóa ra cô ta là thiên kim giả còn tôi là thiên kim thật. Chỉ qua một đêm, bố mẹ cô ta đã cưng chiều tôi đến tận xương tuỷ, còn người anh trai bắt nạt tôi đã quỳ xuống trước mặt tôi và khóc lóc thảm thiết. Tôi cười còn cô ta hoảng sợ.
Kế Hoạch Pua Toàn Tu Chân Giới Tôi là một phản diện pháo hôi trong tiểu thuyết tu tiên. Một ngày nọ, khi được cấp trên giao nhiệm vụ tiêu diệt một ngôi làng, tôi tình cờ bắt gặp một đứa trẻ có cốt cách phi phàm. Vừa nhìn thấy tôi, nó đã liều mạng bỏ chạy. Kết quả, nó chạy đến vách núi, để lại lời tuyên thệ báo thù rồi nhảy xuống. Ngay sau đó, hệ thống của tôi vang lên thông báo: “Đinh! Mục tiêu ‘Nhổ cỏ tận gốc’ chưa đạt được, nhân vật chính sẽ gặp được cao nhân ẩn thế, trăm năm sau trở lại báo thù.” Buồn cười ghê. Thế thì tôi cứ thả thêm hơn trăm đứa trẻ nữa, cho vị cao nhân kia một cú sốc nhẹ vậy.
Phụng Dưỡng Cha Mẹ Chị gái tôi vì muốn được ăn thịt mà lấy con trai trưởng thôn, còn tôi gả cho một anh trí thức nghèo mới chuyển về làng. Ai ngờ hôm chị cưới, Tô An Quốc đã rời làng đi buôn, rồi biệt tăm luôn không trở lại. Còn tôi thì theo Tống Minh Khiêm – người cùng đỗ đại học – trở lại thành phố, trở thành vợ của anh, khiến dân làng ai cũng ngưỡng mộ gọi là bà Tống. Chị tôi thì sống như góa phụ, bị bắt gặp lén lút qua lại với đàn ông khác. Trưởng thôn đuổi chị về nhà, ba – người luôn xem trọng thể diện – đánh chị một trận rồi tống cổ ra khỏi cửa, tuyên bố từ mặt, không còn đứa con gái này nữa. Tết năm đó, khi tôi về quê, chị chặn xe tôi, van xin tôi đưa chị về. Không ngờ trên xe, chị bất ngờ giành tay lái khiến tôi và xe lao xuống vực. Khi mở mắt ra, chị đang lăn lộn dưới đất, vừa khóc vừa gào đòi đổi chỗ để cưới thay tôi. Lúc đó tôi đã hiểu, chị cũng quay về rồi. Chỉ tiếc là chị không biết, làm bà Tống đâu phải dễ. Tôi lập tức đăng ký thi đại học. Lần này tôi sẽ liều chết mà học, phải tự mình đỗ vào đại học!
Sai Một Bước, Lỡ Cả Đời Hôm ấy, quản gia Bùi phủ đến tìm khi ta đang giúp người chép thư nhà. Ông ta mỉm cười đưa tới một tờ hồng thiếp điểm kim: “Phủ thượng có hỷ, đại nhân nhà ta sắp cưới tân nương.” “Cô nương là người viết thay giỏi nhất trong hẻm, không biết có thể giúp lão nô xem qua hôn thư này có điều gì sai sót chăng?” Ta cúi đầu xem xét. Văn từ ngay ngắn, ấn son tươi thắm. Chỉ riêng ba chữ “Bùi Lưu Ngọc” cuối thư khiến mắt ta đau xót vô cùng. Tiểu nha đầu đang ngồi bên ăn đường viên đột nhiên nghiêng đầu lại gần: “Ơ, nương ơi, là cha…” Ta khép hôn thư lại, cắt ngang lời con: “Phải rồi, phụ thân con sắp trở về rồi.” Lúc quản gia vừa định rời đi, ta gọi ông ta lại. “Lý lão bá, có thể phiền bá chuyển giúp vật này đến Bùi Thủ phụ chăng?” Quản gia nhận lấy chiếc trâm cũ với ánh mắt nghi hoặc. Ta khẽ mỉm cười: “Dân phụ chúc Bùi đại nhân cùng phu nhân sớm sinh quý tử, bạch thủ giai lão.”
Đến Lúc Thay Hoàng Đế Rồi Hoàng hậu thích chỉ hôn. Trong tiệc cung yến, Hoàng hậu tùy tiện chỉ tay, chỉ vào đích tỷ đã có hôn ước, cho ấu tử của thừa ân hầu là Trần Thiên Hữu. Chưa đầy hai năm, đích tỷ bị bạo hành gia đình đến mức sảy thai, khóc lóc vào cung cầu Hoàng hậu chủ trì công đạo, nhưng lại bị nàng ta trách cứ. “Hồ ngôn loạn ngữ, hôn sự do bản cung chỉ định từ trước đến nay đều là phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh, ngươi đây là đang nghi ngờ bản cung sao?” Trần Thiên Hữu càng ngày càng quá đáng, yêu cầu thê thiếp hầu chung một chồng, đích tỷ không chịu nổi nhục, tự vẫn mà chết. Hoàng hậu biết chuyện thì giả mù mưa sa lau vài giọt nước mắt: “Cũng là người không có phúc khí, đáng thương cho tấm lòng tốt của bản cung.” Ngón tay khẽ động, lại chỉ sang ta. Ta cười đáp ứng, có lẽ nàng ta không biết, ta vừa mới cẩu thả cùng với phu quân Hoàng Thượng của nàng ta ở trong chùa. Lúc này trong bụng, còn mang thai long chủng.
Vui Vẻ Chịu Đựng Yêu nhau ba năm, trước đêm đính hôn, tôi vô tình thấy được lịch sử trò chuyện của Tống Nguyên và đám anh em hắn. “Em gái lần trước cũng ngon đó. Hẹn em ấy một đêm nữa không?” Anh em hắn liền mắng. “Mày điên à? Năm đó mày phải trèo đèo lội suối mới ôm được người đẹp về, Trần Dư An người ta giỏi như vậy cũng là “bại tướng” dưới tay mày, hiện tại mày còn không quý trọng cô ấy?” Tống Nguyên đắc ý dào dạt đáp. “Trần Dư An nó thua vì nó quá chính nhân quân tử.” Sau này, Trần Dư An “chính nhân quân tử” trong miệng Tống Nguyên, gỡ xuống mắt kính tơ vàng để trước bàn làm việc. “Nếu mặt người dạ thú mới có thể tìm lại người con gái tôi yêu, tôi, Trần Dư An, cam tâm tình nguyện.”
Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một câu chuyện ngôn tình ngọt sủng, trở thành nữ phụ độc ác. Là con gái ruột được đưa về nhà, tôi vừa mới trở về thì ba mẹ ruột đã nói với tôi: “Con phải nhường nhịn em gái một chút, nó đã không còn ba mẹ rồi.” Tôi cười lạnh. “Tôi không cần phải tha thứ cho họ, tôi muốn họ sống trong sự day dứt và hối hận. Cho đến khi chet cũng phải chịu đựng sự dày vò.” “Tôi sẽ chet vào lúc họ yêu thương tôi nhất, và xem họ đau đến xé lòng, như thế mới thú vị.” “Hahahaha!” Khi nói điều này, tôi cười thoải mái đầy ngạo mạn, trong mắt chỉ toàn là sự hả hê. Lấy đức trả oán ư, hừ, không bao giờ, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó. Cô nhất định phải chịu đau khổ giống như tôi thì mới coi là lời xin lỗi. Vì sao? Vì sao người có được cái kết tốt đẹp lại không thể là tôi chứ?