Vả Mặt
Chu Linh Xin Bái Kiến Thành hôn được năm năm, trượng phu ôm theo tân hoan đang mang thai đến tiệm vải của ta để cắt may y phục. Hắn là bị ép phải cưới ta, nửa điểm cũng không muốn nhìn thấy ta sống yên ổn. Vì muốn ép ta hòa ly, cách vài ngày lại dẫn theo nữ nhân khác nhau đến làm nhục ta. Ta nuốt hết mọi ủy khuất, cắt may y phục cho từng người bọn họ. Lần này, hắn dẫn theo hoa khôi đang mang thai đến để cắt may yếm đào cho hài tử sắp sinh của nàng ta. Ta mỉm cười từ chối: “Ngày mai ta bận hòa ly, không có rảnh để cắt may y phục.”
Về Hưu Rồi, Con Trai Tìm Việc Cho Tôi Lướt mạng, tôi thấy có người đăng bài tìm việc cho mẹ vừa mới nghỉ hưu để bà tiêu khiển giết thời gian, nói rằng bà rất chịu khó, có thể dạy kèm trẻ, làm lao công, chấp nhận ca đêm hoặc chỉ nghỉ một ngày trong tuần, miễn là trong vòng hai tiếng di chuyển đều được. Phần bình luận gần như toàn bộ đều phản đối: “Nói thật, mẹ anh cũng khổ quá rồi. Biết bà ấy đã làm việc bao nhiêu năm mới đến lúc nghỉ hưu không? Giờ già rồi mà vẫn phải tiếp tục à?” “Tính toán khéo quá nhỉ, tôi ở nước ngoài cũng nghe thấy đấy. Sắp sáu mươi tuổi rồi còn phải ra ngoài kiếm tiền để bù đắp cho con trai, tặc tặc.” “Xin hỏi, dạy kèm trẻ, làm lao công, ca đêm, nghỉ một ngày trong tuần… có cái nào nghe giống ‘tiêu khiển giết thời gian’ không?” Người đăng bài bị chỉ trích dữ dội, vội vàng lên tiếng giải thích: “Mẹ tôi trước đây là giáo viên cấp cao của trường công lập, dạy kèm trẻ con với bà rất nhẹ nhàng.” “Sau khi ly hôn, bà vừa lo trong lo ngoài suốt mấy chục năm, làm việc nhà đã quen rồi. Hơn nữa, người già cũng có quyền lao động, mẹ tôi không muốn ngồi không ăn bám, có gì sai?” Xem xong bài đăng, tôi bỗng thấy lạnh toát cả người. Tôi cũng vừa mới nghỉ hưu, là một giáo viên già. Tuần trước, tôi vừa đến Bắc Kinh nương tựa con trai để dưỡng già. Và lúc này đây, tôi đang ngồi trong nhà sếp của con trai, dạy kèm bài tập cho cháu nội của ông ấy
Cố Tiểu Tiểu Một ngày trước khi tôi được đón từ trại trẻ mồ côi, cô gái bắt nạt tôi đã lấy đi giấy tờ tùy thân và thay thế thân phận của tôi. Trở thành thiên kim hào môn lưu lạc bên ngoài 15 năm. Còn tôi nằm trên căn gác mái cũ nát, cười và nói lời tạm biệt với kẻ bắt nạt tôi: “Chúc cô thượng lộ bình an, hiến thận suôn sẻ.”
Hai Kiếp Viên Mãn Thứ muội vì muốn thay thế ta gả vào Thanh Hà Thôi thị, không tiếc tự hủy hoại thanh danh, tư thông cùng Thôi thị lang. Phụ thân tin lời vu khống của nàng ta và di nương, đánh ta đến gần chết, sau đó bán ta cho một phú thương trung niên làm vợ kế. Sau khi thành thân, Thôi thị lang quân sủng thiếp diệt thê, thứ muội cuối cùng vì không có con, bị nhà chồng đuổi đến trang viên, kết cục thê thảm. Còn phú thương kia vài năm sau, nhờ có công phò tá vua mà được phong làm Hầu tước Dung Tuyền, ta cũng được ban cho danh hiệu Nhất phẩm phu nhân. Thứ muội ghen ghét, nàng giả vờ cầu xin ta giúp đỡ, dùng một nhát dao đâm vào chỗ yếu hại của ta. Khi mở mắt ra lần nữa, đã trở về ngày Thôi thị lang quân đến nhà ta. Lần này, thứ muội đã đổ thuốc vào trà rồi ép ta uống, cười đắc ý: “Nhất phẩm phu nhân, cuối cùng thì vận may trời cho này cũng đến lượt ta rồi. Trước khi thành thân mà thất tiết, ngươi hãy vào Thôi thị mà chờ chết đi.” Ta cố kìm nước mắt, chạy đến bên người nam nhân đã thống nhất thiên hạ ở kiếp trước: ” Cầu quân hầu thương xót ta.”
Mẹ Chồng Bị Liệt, Con Dâu Bị Ép Nghỉ Việc Để Chăm Sóc Sinh nhật ba chồng, cả nhà cùng nhau ăn cơm. Đột nhiên ba chồng nhìn tôi rồi nói: “Mẹ chồng con bị li ệ t, cần người chăm sóc suốt ngày đêm. Ngày mai con nghỉ việc đi, ở nhà toàn tâm toàn ý chăm sóc bà ấy.” Tôi đặt đũa xuống: “Lương tháng của con hơn năm ngàn, con không nghỉ việc.” “Nhà mỗi tháng cho con năm ngàn làm chi phí sinh hoạt, cũng vậy thôi.” Sắc mặt ba chồng lạnh hẳn. Em chồng lên tiếng phụ họa: “Chị dâu, chị là con dâu, chăm sóc mẹ chồng là điều đương nhiên.” Tôi nhìn cô ta rồi đáp: “Vậy tôi bỏ ra năm ngàn chi phí sinh hoạt, cô nghỉ việc đến nhà tôi làm giúp việc toàn thời gian nhé.”
Một Ngày Trước Khi Đăng Ký Kết Hôn, Vị Hôn Phu Mất Trí Nhớ Một ngày trước khi đi đăng ký kết hôn, Lâm Vũ đi làm liệu pháp sốc điện để xóa ký ức một năm. Trước khi lên bàn mổ, anh ta nhắn cho tôi một tin: “Anh muốn dùng một năm để thử thách tình cảm giữa chúng ta.” Lần gặp lại anh ta sau đó, cô thư ký trẻ đang ngồi trên đùi anh ta, nghiêng người đút rượu giao bôi. Anh em của Lâm Vũ vội vàng giải thích: “Anh ấy vẫn chưa hồi phục trí nhớ, cô đợi thêm chút nữa đi.” Lâm Vũ nhìn tôi, lạnh lùng hỏi: “Em là cô bạn gái suýt nữa kết hôn với tôi đấy à? Hơn một năm rồi còn chưa buông được sao?” “Chỉ cần em không quản chuyện riêng của tôi, tôi có thể cân nhắc cưới em.” Tôi bật cười: “Anh nghĩ nhiều rồi, tôi có con rồi.”
Sau Khi Biết Chồng Giấu Quả Thận Ở Đâu Kết hôn với Giang Nghiễn Trạch 20 năm, tôi mới biết trong cơ thể anh ta thiếu một quả thận. Mà quả thận đó đang ở trong cơ thể của Bạch Nguyệt Quang, Trần Lệ Vi của anh ta. “Đừng nói cho Lệ Vi biết, tôi sợ cô ấy cảm thấy áp lực, sẽ không tốt cho sức khỏe của cô ấy.” Bạn của anh ta cười mỉa mai: “Đã vậy thì sao không ly hôn rồi cưới luôn Trần Lệ Vi đi? Chồng cô ấy mất rồi mà.” Giang Nghiễn Trạch cúi đầu, ho khẽ vài tiếng, tự cười giễu bản thân: “Với cơ thể như thế này, cưới tôi thì được gì chứ! Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho cô ấy. Hơn nữa, cô ấy không giống Chu Thanh Nhan, tôi không nỡ để cô ấy phải vì tôi mà xuống bếp nấu nướng!” Đôi mắt tôi đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào hai túi đầy thuốc bổ trên tay. Tôi xoay người, ném thẳng chúng vào thùng rác.
Trọng Sinh Cuối Thập Niên 70, Tự Làm Giàu Cuối những năm 70, đợt cuối cùng thanh niên trí thức phải về nông thôn, nhà tôi chỉ được để lại một đứa con ở thành phố.Mẹ nói:“Em con từ nhỏ ốm yếu, lại xinh xắn hơn, ở lại thành phố sẽ an toàn hơn.”Tôi vừa định gật đầu đồng ý, thì em gái đã quỳ rầm xuống trước mặt mẹ:“Chị học giỏi, ở lại thành phố sẽ có ích hơn! Để con đi về quê!”Nó kiên quyết như thế, mẹ tôi cũng không ép được, đành nghe theo.Lúc bước lên tàu, em gái quay đầu nhìn tôi, nở nụ cười đầy ẩn ý:“Chị à, kiếp này, em cũng sẽ trở thành vợ của chủ tịch tập đoàn.”Lúc đó tôi đã biết, nó cũng trọng sinh rồi.Chỉ là… không biết nó có dám ch.ặt một ngón tay của mình hay không.
Tình Yêu Không Tha Thứ Tình cờ nghe thấy âm thanh ái muội phát ra từ phòng vị hôn phu.“Anh, anh chỉ yêu em thôi, đúng không?”Thẩm Tuấn thở dốc, giọng đầy kìm nén.“Anh chỉ yêu em. Đợi cô ta sinh con xong, anh sẽ xử lý cô ta.”Giọng cô gái dịu dàng nhưng nguy hiểm đến rợn người.“Anh à, hãy ở lại địa ngục với em mãi mãi đi.”Thì ra, hắn đã sớm lén lút qua lại với cô em gái nuôi ít nói, trầm lặng suốt nhiều năm.Hắn chìm đắm trong thứ tình cảm bệnh hoạn, sai trái đó, không cách nào thoát ra được.Tôi khẽ nhếch môi, lặng lẽ quay đi.Bọn họ muốn ôm nhau trong bóng tối? Tôi sẽ khiến Thẩm Tuấn phải nhìn thấy ánh sáng.Nếu hắn từng thật sự được yêu thương, từng trải qua tình thân, tình bạn, tình yêu đúng nghĩa, từng nhìn thấy thế giới rộng lớn ngoài kia…Liệu hắn còn có thể chấp nhận sống mãi trong góc tối ẩm mốc ấy không?Tôi rất mong chờ.
Kế Hoạch Phát Điên Của Thiên Kim Thật Trước khi thi đại học, tôi tình cờ nghe được thiên kim giả thương lượng với bố mẹ, muốn c//ướp đi danh ngạch cử đi học của tôi. Tôi lập tức buông thả. Đi học không nghe giảng, đến trường thi tôi ngủ, thi toán tôi học tiếng Anh, thi tiếng Anh tôi học “Mãn Giang Hồng”. Người người đều nói tôi đã hết thuốc chữa, kết quả sau khi có điểm thi tốt nghiệp trung học, tôi một đêm nổi tiếng. “Ôi trời! Trong số những Trạng nguyên của các tỉnh trong cả nước, người dốc lòng nhất lại là cô ấy!”
Bạch Nguyệt Quang của ai? Tôi gặp Hoắc Cẩn Ngôn ở quán bar. Hắn nắm tay bạch nguyệt quang của hắn, nhìn chiếc nhẫn kim cương đính hôn trên tay tôi, nâng ly cười mỉa. “Mau vậy đã kiếm người thế chỗ? Cái nhẫn kim cương to tướng thế kia, bạn trai mới của cô giàu hơn tôi à?” Tôi: “Giàu hơn anh.” Thái tử gia: “Nực cười, cả Bắc Kinh này ai giàu hơn tôi?” Tôi cười nhạt, từ góc bàn lôi ra lão đàn ông mũi to nhà tôi, thản nhiên đáp: “Ba anh.”
Xuyên Không Làm Tiểu Phú Bà Tôi xuyên thành nữ nhi của một thương gia nghèo rớt mồng tơi không có gì ngoài tiền. Không có kịch bản được cưng chiều, cũng không có hệ thống bảo vệ. Nhưng điều đó có liên quan gì chứ? Không có hào quang nhân vật chính, tôi vẫn có thể khiến mọi người phải kinh ngạc. Khi bà mẫu và phu quân trước mặt mọi người trách móc tôi ba năm không sinh được con, muốn đuổi tôi ra khỏi phủ để chiếm đoạt của hồi môn, tôi thuận thế quỳ xuống, khóc lóc thảm thiết: “Phu quân chàng… chàng… nhiều năm không “cứng” được, thuốc thang cũng không chữa được, từ khi thành thân đến nay, con dâu vẫn còn trong trắng, làm sao có thể mang thai được?” Tới đi, cùng nhau tổn thương đi! Chứng minh chuyện này, giờ đến lượt vị phu quân tốt của tôi ra tay rồi. …
Vượng Mình Không Vượng Người Chồng tôi trúng xổ số 10 triệu NDT (~35 tỷ). Đúng như anh ta từng nói, ngoài cha mẹ ra, những thứ khác… anh ta đều thay đổi hết. Sau khi ly hôn, vì phải phụng dưỡng cha mẹ và nuôi con gái, tôi cố gắng gánh vác nhiều công việc một lúc. Nhưng vì quá mệt mỏi, tinh thần suy sụp, tôi bị tai nạn giao thông trên đường đi làm và tử vong ngay tại chỗ. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh về đúng ngày anh ta mua tờ vé số đó. Lần này, tôi quyết định đi lại con đường của chồng cũ, ngoại trừ cha mẹ và con gái, tất cả những thứ còn lại, tôi đều thay đổi.
Năm thứ ba sau khi chia tay với Hạ Tô Nguyên, tôi tình cờ gặp lại hắn ở bệnh viện. Tôi ăn mặc xuề xòa, bụng bầu lùm lùm, miệng còn đang gặm móng gà muối mua ngoài quán. Hắn thì chỉnh tề, bên cạnh là vị hôn thê vừa mới đính hôn. Ánh mắt hắn dừng lại trên bụng tôi, đồng tử khẽ co lại, giọng cười khẩy: “Lâm Cửu Nhi, rời khỏi tôi rồi, cô thảm hại thế này sao.” “Đừng nói đứa bé là của tôi nhé.” Tôi cau mày: “Anh bị điên à? Mình chia tay ba năm rồi đấy.” Khám thai xong, tôi định lái chiếc xe máy điện nhỏ về nhà thì bị một chiếc Maybach chặn ngang đường. Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt của Hạ Tô Nguyên. Hắn nhìn tôi đầy khinh miệt: “Trước kia chẳng phải chê tôi nghèo à? Chồng cô đến cái xe cũng không mua nổi sao? Đi lại thế này chẳng phải quá bất tiện à.”
Sau Khi Ta Giúp Phu Quân Tịnh Thân Phu quân vì thứ muội mà giữ thân Đêm tân hôn, để tên ăn mày thay hắn động phòng. Đáng tiếc dược hiệu không đủ, ta lại tỉnh dậy sớm. Xuất giá tòng phu, tâm nguyện của phu quân, ta tất phải hoàn thành. Vì thế, tay ta vung lên, lưỡi dao hạ xuống. Về sau… Hắn sẽ không còn phải sợ chuyện thất thân nữa.
Chẩm Nguyệt Ngọa Thanh Tùng Ta là một nguyên phối thê thảm. Sau khi phu quân đỗ đạt, ta liền trở thành thê tử bị bỏ rơi. Nhưng ngọc bội gia truyền của ta vẫn nằm trong tay hắn, vì thế ta tức tốc lên kinh thành đòi lại. Không ngờ, lại đụng phải huynh trưởng làm quan lớn của hắn. Huynh trưởng hắn vốn tính tình lãnh đạm, liền sa sầm nét mặt mà hỏi: “Sai lại gầy thế này?”
Đại Chiến Cùng Hàng Xóm Hàng xóm của tôi ngày nào cũng phát điên, còn chửi bới tôi trong nhóm. Quay người, tôi cho thuê nhà: Mới ra tù giá rẻ 500, có tiền sử bệnh tâm thần giá rẻ 600, bà thím thích cãi nhau giá rẻ 700. Rất nhanh, đại ca xăm trổ, tiểu đệ u ám, bà thím siêu hung dữ, đều tụ tập ở nhà tôi. Lúc này, đến lượt hàng xóm cầu xin tôi rồi.
Hối Hận Muộn Màng Năm thứ 15 cuộc hôn nhân DINK*, chồng tôi có con riêng bên ngoài, và không chỉ một đứa. Người phụ nữ kia không vội vàng tranh đoạt vị trí. Cô ta tính toán rất giỏi, dù sao tôi cũng không có con, mà con riêng của cô ta theo luật pháp vẫn có quyền thừa kế hợp pháp. Cô ta không cần lên làm chính thất, con cái của cô ta sau này vẫn có thể thừa kế khối tài sản mà vợ chồng tôi đã vất vả gây dựng cả nửa đời. Vì điều này, tôi suy nghĩ rất lâu. Ly hôn, tôi có thể lấy đi phần lớn tài sản, nhưng phần còn lại vẫn đủ để họ sống thoải mái mấy đời. Thế thì quá rẻ cho họ rồi. Nếu đã như vậy, chi bằng để phá sản. Dù sao tôi cũng chỉ có một mình, không đến mức chết đói. Tôi muốn xem, sau khi phá sản, họ sẽ nuôi con riêng như thế nào? * “Năm thứ 15 của cuộc hôn nhân DINK” nghĩa là hai người đã sống với nhau trong 15 năm theo kiểu hôn nhân không sinh con.
Trọng Sinh Trước Kỳ Thi Đại Học Tôi được trọng sinh. Trọng sinh về thời điểm thi đại học. Kiếp trước, tôi vì chị gái mà lỡ tay đánh chết người chồng vũ phu của chị. Kết quả, chị sống ch/ế/t không chịu ký đơn bãi nại, khiến tôi phải ngồi tù hơn hai mươi năm. Nửa đời trôi qua trong tù, đến khi ra ngoài, cha mẹ tôi đã thành nắm cát vàng. Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của chị ấy.
Hè Sang Không Đợi Xuân Thu A tỷ ta là một độc y, có thể giải mọi loại độc trên đời. Phò mã bị trúng kịch độc ở phía dưới bụng, công chúa liền mời A tỷ vào kinh chữa trị. A tỷ đã cứu hắn khỏi tay thần chết, nhưng phò mã lại nói rằng A tỷ đã nhìn thấy thân thể của hắn. Để tỏ lòng trung thành với công chúa, hắn móc mắt A tỷ, chặt đứt đôi tay nàng. Sau đó, dùng một tấm chiếu cuốn lấy, ném nàng cho lũ chó hoang ăn thịt. Khi tin dữ về cái chết của A tỷ truyền về nhà, đại ca không nói một lời. Huynh lặng lẽ soi gương chải tóc, sau đó nắm tay ta đi thẳng vào kinh thành. Từ hôm đó, trong phủ công chúa xuất hiện một gã mã nô mới. Người này dáng dấp cực kỳ tuấn tú, lại am hiểu mị thuật. Công chúa nhìn đến ngây ngẩn, tuyên bố muốn bỏ phò mã.