Vả Mặt
Bán Chồng Cho Tiểu Tam Tôi bán chồng được 5 triệu tệ. Người mua là một bà chị giàu có, làm việc rất dứt khoát, hôm đó chuyển khoản luôn cho tôi. Nhìn dãy số không kia mà tôi cười méo cả mặt. Theo đúng tinh thần phục vụ đến nơi đến chốn, tôi bàn giao chồng rõ ràng từng bước. “Chị kiểm tra ngoại hình đi, ở với tôi ba năm rồi, không bị xước sát gì lớn, chỉ có nổi vài cái mụn.” “Đây là kết quả khám sức khoẻ, không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là dạ dày hơi yếu, một ngày đi ngoài hai lần, mỗi lần nửa tiếng.” “Hoa hồng bất tử, giấy chứng nhận vợ tốt, son môi màu hồng búp bê tử thần, mấy món quà này là trong ba năm nhận được, giờ tôi cũng giao lại cho chị luôn.” “Sinh nhật mẹ chồng, thuốc lá của bố chồng, công việc của em chồng, sau này cũng phiền chị lo giúp.” …Thấy sắc mặt bà chị càng lúc càng khó coi, tôi vội vàng nói: “Hàng đã bán rồi, miễn trả lại nha!”
Cô Ấy Sẽ Không Chết Hai chiếc xe va chạm, tôi và một thai phụ khác được đưa vào phòng sinh cùng lúc. “Vị sản phụ này đã vỡ ối, cần cấp cứu ngay, mau tìm người nhà ký tên!” Ngay khi sắp được đẩy vào phòng phẫu thuật, tôi nói với bác sĩ: “Chồng tôi bận lắm, tôi có thể tự ký!” Vừa dứt lời, chồng của thai phụ kia xông tới. “Cứu cô ấy trước, tình trạng cô ấy nghiêm trọng hơn, cô ấy bị bệnh tim!” Anh ta lo lắng đến mức máu me đầy mặt, nhưng tôi vẫn nhận ra anh ta. Phó Thận, rõ ràng anh là chồng tôi mà, là chồng của tôi cơ mà. “Tôi là bác sĩ khoa sản của Bệnh viện Trung tâm, Phó Thận, mong mọi người tin tưởng vào phán đoán chuyên môn của tôi.” Tôi giơ tay định chạm vào anh ta, nhưng anh ta hất tay tôi ra không chút nương tình. “Nhưng bệnh nhân này đã vỡ ối rồi.” Phó Thận liếc tôi một cái, lạnh nhạt nói: “Cô ấy không ch .t được. Tôi là chồng cô ấy, tôi có thể ký cam kết miễn trừ trách nhiệm.”
Con Gái Tôi Là Thủ Khoa Đại Học Khi đài truyền hình đến phỏng vấn người đứng đầu kì thi tuyển sinh đại học, tôi đang nằm tắm nắng trên bãi biển. “Cái gì? Phỏng vấn ư! Nhưng tôi đang ở nhà máy, nghỉ làm sẽ bị trừ tiền. “Nhà tôi nói anh họ mới là giống nòi thủ khoa, không giống tôi da dày thịt chắc hợp đi làm công nhân.” “Tôi không thể về, nhà tôi để hết tiền cho anh họ đi học đại học rồi, tôi còn phải kiếm tiền nuôi gia đình.“ Bản tin vừa phát sóng, bố mẹ tôi đã bị mắng lên hot search. Tôi mặt ngây thơ vô tội và đưa ra bộ ba câu hỏi chất vấn ngây thơ: “Không phải các người dạy con làm người phải trung thực sao? “Bố mẹ nói, con chỉ là con gái, già rồi phải nhờ anh họ nuôi, như vậy không đúng sao?” “Bố mẹ đưa hết tiền cho bác cả, cả làng không phải đều khen nhà chúng ta “Anh em hòa thuận” sao?” Vậy thì, sai ở đâu? Bố mẹ tôi mặt nhăn như khổ qua: “Sai hết cả rồi.“
Cảnh Báo Bão Số 8 Khi đài thiên văn cảng thành treo tín hiệu bão số 8 vào giữa đêm, Hoắc Minh Diệp lại mua một chiếc du thuyền mới để tổ chức sinh nhật cho “chim hoàng yến” giữa sông Hương Giang. Bộ trang sức trị giá hàng trăm triệu đấu giá thành công. Một chiếc váy cưới cổ đến từ Paris vượt đại dương đưa về. Tất cả là bằng chứng cho tình yêu của anh ta dành cho “chim hoàng yến”. Tôi gọi cho anh ta cả chục cuộc điện thoại, chỉ để nhắc anh chú ý an toàn, đừng lấy tính mạng mình ra đùa giỡn. Hoắc Minh Diệp cười khẩy qua điện thoại. “Làm Hoắc phu nhân cho tử tế không được à? Những gì tôi cho cô còn chưa đủ sao? Cô so đo với cô ấy làm gì? “Cô ấy còn trẻ, thích náo nhiệt, thì liên quan gì đến cô?” Đêm đó, bão hoành hành, lật úp cả du thuyền. Không một ai sống sót. Cánh săn tin tìm đến tôi đầu tiên, hỏi cảm nghĩ của tôi. Tôi im lặng thật lâu, chẳng nói gì cả. Tôi không hận anh ta nữa, vì anh ta từng đối xử với tôi rất tốt. Tất nhiên, bây giờ thì còn tốt hơn nữa. Dù sao, anh ta ch .t rồi, tiền đều là của tôi.
Mỏ Hỗn Đại Chiến Họ Hàng Cực Phẩm Tôi nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn là con nhóc đanh đá nhất vùng. Leo mái nhà, gỡ ngói, châm pháo trong hố phân đều là nghề sở trường của tôi. Nhưng trớ trêu thay, tôi lại cưới phải một ông chồng da trắng đẹp trai, lịch thiệp nho nhã, cha mẹ chồng thì ít nói nhu mì, không biết nổi giận. Ngày tháng cứ thế trôi qua, nhạt nhẽo vô cùng. Cho đến khi chúng tôi tới nhà họ hàng làm khách, ngay trước mặt chúng tôi, họ sai bảo mẹ chồng như giúp việc. Tôi hỏi chồng: “Em có thể phát điên được không?” Anh đáp: “Nếu có thể, làm ơn phát điên ngay đi.” Tốt lắm! Đấu trường thuộc về tôi cuối cùng cũng đến rồi!
Xé Nát Bạn Cùng Phòng Cực Đoan Bạn cùng phòng ỷ vào việc mình nghèo mà tự mang bạn trai ngoài trường về phòng ngủ. Vì ở khách sạn năm sao mà còn lấy trộm tiền tôi để dưới gối. Sau khi bị tôi phát hiện, cô ta không chỉ không chịu trả lại mà còn hùng hồn nói với tôi: “Tôi bị trầm cảm, hai chúng ta mỗi người một nửa.”
Anh Thích Gia Quy À? Lần đầu tôi tới nhà bạn trai, tôi sốc nặng vì mấy cái “gia quy” quái đản của nhà hắn. Nhà hắn coi đàn ông là trời, mỗi ngày tôi phải báo cáo sáng tối, tự kiểm điểm mấy chỗ mình làm chưa tốt. Lỡ làm sai thì phải chịu phạt. Cưới nhau rồi thì trong ba năm phải đẻ hai đứa, nhất định phải có một thằng con trai, vì “không con nối dõi là đại bất hiếu”. Chỉ khi nào sinh được con trai mới được coi là không phụ lòng tổ tiên. Mẹ hắn còn gửi cho tôi một bộ gia quy dài tận 98 trang, bắt tôi phải học thuộc lòng. Tôi chỉ nhếch mép cười khinh, gia quy nào quản được tôi. Tôi không quậy banh nhà họ đã là phước phần rồi. Sau này, gia đình họ lại biết tôi có một đống tài sản, liền định ở rể để hưởng trọn gia sản nhà tôi. Tôi liền bảo tên chồng kia cũng thử học mấy cái “gia quy” nhà tôi xem sao. Kết quả, hắn phát điên luôn.
Anh Nghĩ Anh Là Ai? Trên máy bay, tôi giúp trông một đứa bé giùm người khác, tình cờ gặp lại người từng bao nuôi tôi. Đứa bé cứ gọi tôi là mẹ không ngừng. Lúc tôi vừa đi vệ sinh quay lại thì thấy hắn đang chơi với đứa trẻ, còn dạy bé gọi: “Gọi ba đi.” “Hoa Anh, gan em to thật đấy, sinh con cho tôi mà dám giấu à?” Tôi còn chưa kịp phản bác thì ba ruột của đứa nhỏ đã xuất hiện.
Quy Tắc Của Người Đứng Đầu Hồn phách của tôi nhập vào người một nữ sinh. Nhưng tôi nhìn bài thi toán lớp 12 viết rõ ràng 65 điểm trước mặt, lâm vào trầm tư. Lúc thi đại học tôi thi đậu vào Thanh Hoa với thành tích đứng đầu toàn thành phố, hiện tại tôi nhìn điểm số khiến người ta không thể tưởng tượng nổi này, cười thành tiếng. Tiếng cười trong giờ tự học buổi tối yên tĩnh có vẻ vô cùng đột ngột, bởi vậy người ngồi bàn phía trước tôi quay đầu nhìn tôi một cách chán ghét, cô ấy cau mày nói: “Tôn Thư Nghi, câm miệng.” Tôi không chấp nhặt với cô ấy, ngẩng đầu nhìn thấy bài tập viết trên bảng đen và thời gian đếm ngược kỳ thi đại học, tôi rất nhanh hiểu được, bây giờ tôi đang ở trong thân thể một nữ sinh trung học. Tôi nhìn tay mình một chút, thon dài trắng nõn, cầm lấy tấm gương nhỏ trên bàn, phản chiếu ra một khuôn mặt cũng được xem là xinh đẹp. Xinh đẹp hơn tôi trước kia, thế nhưng dưới mắt là quầng thâm màu đen nhàn nhạt, vừa nhìn đã biết không ngủ đủ giấc trong thời gian dài. Cúi đầu xuống, tốt lắm, trên đùi tôi lại còn bó thạch cao. Trên bàn học chất đống tư liệu ôn tập chỉnh tề, còn có sổ ghi chép chi chít và bài thi sửa chữa nhiều lần. Phía trên tất cả đều là điểm số khá là tệ.
Hệ Thống Bồi Thường Khi Bị Cắm Sừng Chu Yến Trì là tra nam do tôi đích thân lựa chọn, một năm có đến 364 ngày anh ta đều ngoại tình. Ai cũng nói tôi ở bên anh ta là vì tiền của nhà họ Chu. Thế nhưng Chu Yến Trì lại phản bác: “Cô ta chưa bao giờ đòi tiền tôi, đúng là loại rẻ tiền.” “Ngay cả khi tôi có con với người phụ nữ khác bên ngoài, cô ta vẫn cam chịu chăm sóc tiểu tam ở cữ.” Anh ta không hề biết rằng tôi đã liên kết với hệ thống bồi thường khi bị cắm sừng. Mỗi lần anh ta phản bội, hệ thống sẽ bồi thường cho tôi mười vạn. Và giờ đây, tôi sắp trở thành tỷ phú rồi…
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh Ông xã tôi, Hạ Hoài An, trong tiệc mừng thọ 60 tuổi, đột nhiên tuyên bố muốn cùng bạch nguyệt quang về quê sống ẩn dật.Mọi người đều nghĩ tôi sẽ phản đối, nhưng tôi lại gật đầu đồng ý.Mấy chục năm còn chẳng làm anh ta yêu tôi, vậy thì… thả tự do cho anh ta thôi.Nhưng trước khi anh ta đi, tôi yêu cầu, ra đi tay trắng.Bởi vì căn nhà này, khối tài sản này, gần như đều do tôi một tay gây dựng.Hạ Hoài An lạnh lùng cười nhạo:“Cô chỉ biết tiền! Tôi về quê sống đời thanh đạm, không cần tiền cũng sống tốt!”Tôi chỉ thấy anh ta quá ngây thơ.Cái mà anh ta tưởng tượng là “ẩn cư nơi điền viên” sống trong ngôi nhà tiện nghi, trồng ít rau, có hàng xóm thân thiện.Nhưng thực tế anh ta sắp đối mặt chính là, căn nhà cũ nát từ lâu, mỗi sáng mở mắt ra là đống việc đồng áng không bao giờ hết, một thôn làng vắng ngắt không bóng người, gián và chuột chạy đầy nhà, bệnh tật thì không có nổi một bệnh viện kịp thời cứu chữa.
Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”
Xanh Biếc Vươn Mầm Sau khi tôi cứu bà ngoại thoát khỏi cái ch .t, mẹ lại mang em trai bỏ trốn suốt 8 năm. Cho đến một ngày, cảnh sát tìm đến tận cửa: “Mẹ cô… là do cô gi .t đúng không?”
Phượng Hoàng Trọng Sinh Báo Thù Lúc bệnh tình dần biến chuyển nguy kịch, Chu Cẩn Diệc nhất quyết không cho tôi uống thuốc. Hắn nói bộ dáng giả bệnh của tôi khiến hắn cảm thấy vô cùng ghê tởm. Hắn dung túng cô em gái không có quan hệ huyết thống kia ngược đãi tôi, còn ngủ cùng cô ta. Sau khi tôi chết, Chu Cẩn Diệc vô cùng hối hận, ngày ngày thắp hương bái Phật. Rốt cuộc hắn cũng được như ý nguyện trở lại năm 23 tuổi. Trở lại ngày tháng nghèo khó nhưng may mắn được tôi coi trọng. Hắn nắm chắc thắng lợi, muốn nối lại tiền duyên với tôi. Nhưng hắn không biết rằng tôi cũng trọng sinh.
Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai Ngày ta ch3t bất đắc kỳ tử vì bệnh, ta mới biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thế thân. Hệ thống: “Bạch nguyệt quang đã offline, nhiệm vụ: công lược nam chính Lục Yến.” Và thế là Tô Chi xuất hiện với gương mặt giống ta đến tám phần. Từng bước từng bước nỗ lực chiếm lĩnh trái tim Lục Yến. Nhưng nàng ta không biết rằng, hắn vốn là một bạo quân tàn nhẫn vô tình. Còn ta, cũng chẳng phải là một bạch nguyệt quang nhu nhược hiền lành chốn hậu cung.
Quên Đi Một cô gái theo đuổi bạn trai tôi suốt bảy năm, bạn trai tôi luôn biết điều đó, và vô cùng chán ghét cô ấy. Thế nhưng khi cô gái ấy thất bại, sắp bị “xóa sổ”, bạn trai tôi lại như phát đi//ên lao đến cứu cô ấy, bỏ mặc tôi một mình trong buổi tiệc đính hôn. Anh ta nói, cô gái đó đã yêu anh suốt bảy năm, không nên có kết cục thê thảm như vậy. Nhưng điều anh ta không biết là, ngay khoảnh khắc anh ta bước ra khỏi cửa buổi tiệc đính hôn, chiến lược theo đuổi của tôi cũng thất bại rồi, mà hình phạt chính là – quên anh ta.
Tất Cả Các Người, Cút Hết Đi! Con gái của người giúp việc trông rất đáng yêu. Bạn trai tôi muốn chia tay vì cô ta. Anh trai tôi chửi ầm lên vì cô ta. Ngay cả bố tôi, cũng thất vọng nói với tôi: “Con ngoại trừ giàu có hơn con bé thì mọi thứ đều không bằng con bé, tại sao con gái ta lại là con chứ không phải con bé chứ?” Tôi cười lạnh một tiếng. Đuổi họ ra khỏi nhà và cắt giảm chi phí sinh hoạt. Các người thanh cao như vậy, hẳn là rất thích sống cuộc sống nghèo khó nhỉ?
Mỹ Nữ Béo Trọng Sinh Ta vốn là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nhưng lại bị mẹ kế nuôi thành một người béo hai trăm cân. Bà cho ta ăn như nuôi heo, dù ta không nuốt nổi, bà vẫn ép ta ăn. Sau này ta mới biết, bà đang làm áo cưới cho nữ nhi của mình. Sau khi ta trở thành nữ tử béo, trong kinh thành truyền đủ loại tiếng xấu của ta, ai nhìn thấy ta cũng cau mày tránh xa. Ta như mong muốn của bà, gả vào một nhà á.c nhân, bị bà mẫu và cô em chồng mỉa mai, bị trượng phu ghét bỏ. Cuối cùng, mang theo hài tử trong bụng ch .t ré.t tại mùa đông. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm mười ba tuổi. Lúc này, phụ thân vẫn còn thương yêu ta, mẹ kế chưa kịp đẩy ta vào h.ố lử.a. Kiếp này, ta nhất định phải thay đổi số phận của mình.
Cuộc Đời Đáng Thương Bạn trai tôi là thủ khoa đại học, nhưng lại nộp đơn vào một trường chuyên khoa vô danh. Tôi đã thuyết phục anh ta đổi nguyện vọng sang ngành Internet của Thanh Hoa. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kiếm được trăm vạn mỗi năm, có cuộc sống viên mãn sau hôn nhân. Nhưng vào ngày bạch nguyệt quang của anh ta kết hôn, anh ta lại cầm CPU máy tính đập gãy chân tôi. “Giá mà cô không cản tôi, thì tôi đã có thể học cùng trường với Nguyệt Nguyệt rồi! Người kết hôn với cô ấy lẽ ra phải là tôi mới đúng!” Hóa ra, anh ta luôn ôm hận việc tôi đã thuyết phục anh ta thay đổi nguyện vọng. Trước mặt con cái, tôi bị bạo hành đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh. Trước mắt là màn hình máy tính, bạn trai tôi đã điền tất cả nguyện vọng vào trường đại học chuyên khoa vô danh mà bạch nguyệt quang của anh ta chọn. Anh ta quay đầu lại, mỉm cười hỏi tôi: “Bảo bảo, em thấy anh điền nguyện vọng thế nào?”
Vệ Sĩ Gặp Phải Bạo Hành Gia Đình Tôi là một vệ sĩ chuyên nghiệp, chuyên cung cấp dịch vụ cho các phụ nữ bị bạo hành gia đình. Bố mẹ sợ tôi không lấy được chồng nên ra ngoài chỉ nói tôi làm cố vấn an ninh. Cho đến khi tôi thông qua một buổi xem mắt và kết hôn với một người đàn ông “bạo hành ngầm”. Nửa năm sau hôn lễ, chồng tôi tìm đến công ty vệ sĩ nổi tiếng nhất thành phố để yêu cầu bảo vệ cá nhân. Tôi đẩy cửa bước vào, cười rạng rỡ đến mức sắp rách cả miệng: “Rất vui được phục vụ anh! Chỉ là giá có thể hơi cao một chút, anh thấy có ổn không?”