Trang chủ Thể loại Chữa Lành

Chữa Lành

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc Tôi lấy hết dũng khí, hỏi xin cách liên lạc của mỹ nhân cao ráo trong quán cà phê hầu gái. Đối phương cất giọng trầm khàn: “Tôi lớn hơn cậu.” “Tôi đã trưởng thành rồi mà.” Tôi lẩm bẩm. “Không phải nói về tuổi tác.” “Cô nàng” vén váy lên, khẽ cong môi, chậm rãi nhấn từng chữ một: “Hiểu, rõ, chưa?”

Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này

Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này Trúc mã chê tôi dính người. Sau đó để người mắc bệnh đói cảm giác (*) là tôi ở lại trong phòng học. (*) hay còn gọi là touch starvation/skin hunger: một căn bệnh tâm lý, có thể liên quan đến sự thiếu an toàn. Trạng thái được mô tả bởi hội chứng đói da thường đề cập đến trạng thái một cá nhân rất mong muốn được chạm vào, tiếp xúc da với người khác và mong muốn được chạm vào. Để làm dịu căn bệnh, tôi nắm lấy cổ tay bạn cùng bàn u ám sợ xã hội của mình, khó khăn nói: “Xin cậu… để mình nắm một chút.” Hai tay anh đỏ bừng nhưng vẫn mặc cho tôi đụng chạm. Sau này trúc mã đỏ mắt chặn tôi lại chất vấn: “Tại sao một tháng này cậu không đến tìm tôi?” Tôi nhìn về phía bạn cùng bàn đang ngoan ngoãn chờ mình, giọng nói hoang mang: “Tôi có bạn trai rồi, tìm cậu làm gì chứ?” Trúc mã lập tức phát điên.

Lê Thanh Chưa Xuất Giá

Lê Thanh Chưa Xuất Giá Năm ta 14 tuổi, cha đem ta bán cho phú hộ giàu nhất Hoài Châu làm kế thất. Ta giúp ông ta nuôi dưỡng Huệ tỷ nhi khi ấy vẫn còn trong tã lót, vậy mà sau khi ông ta lấy phu nhân mới, nữ nhân ấy liền đuổi ta ra khỏi nhà. Lúc sắp bị ch .t cóng ngoài đường, một thư sinh nghèo đã nhặt ta về. Ta may vá kiếm tiền nuôi hắn ăn học thi cử, ai ngờ nghe tin hắn đỗ Thám hoa, rồi cưới công chúa. Huệ tỷ nhi tức tối lẩm bẩm: “Vì sao nương chẳng bao giờ gặp được người tốt?” Ta cười, véo má con bé: “Thư sinh thúc thúc của con có cưới ta đâu, sao lại bảo hắn không phải người tốt?” Cánh cửa gỗ mục nát bị gió tuyết hắt tung, người nọ giận dữ xông vào: “Ai nói ta chưa cưới?”

Minh Nguyệt Huỳnh Quang

Minh Nguyệt Huỳnh Quang Năm ta mười hai tuổi, có một vị đạo sĩ đi ngang qua tướng phủ, đoán rằng trong phủ sau này sẽ xuất một vị hoàng hậu. Phụ thân cùng đích mẫu vui mừng khôn xiết, vung tay ban thưởng khắp phủ, khiến toàn phủ hân hoan náo nhiệt. Rốt cuộc ta cũng được nếm miếng cao quế hoa mà mình mong đợi đã lâu, trong lòng không khỏi vui vẻ. Trong cảnh hân hoan ấy, chỉ có tỷ tỷ sắc mặt ngưng trọng, nhìn ta đầy bi thương hồi lâu rồi thì thầm: “A Oánh, chúng ta lặng lẽ rời khỏi tướng phủ đi.”

Hủ Thảo Vi Huỳnh Lương Phong Chí

Hủ Thảo Vi Huỳnh Lương Phong Chí Tin tức về việc Hứa Phi Mặc sắp nhậm chức tại Túc Châu đã được thông báo cho tất cả mọi người. Chỉ riêng ta, vị hôn thê của hắn, là bị giấu kín. Vì hắn chê ta ngốc nghếch, chê ta lúc nào cũng bám lấy hắn. “Lần thăng chức này, may nhờ tiền bối Từ ở Khúc Châu tiến cử, nhất định phải đến tận nơi để cảm ơn.” “Chúc Tiểu Huỳnh? Không cần nói với nàng ta. Nàng ta như một con chó ấy, ngửi thấy mùi sẽ tự mò đến Túc Châu thôi.” Ta vô tình nghe được câu nói ấy, rồi hớn hở quay về thu dọn chiếc túi nhỏ của mình. Trước đây đều là hắn bỏ rơi ta, lần này ta sẽ đến Túc Châu trước chờ hắn. Đợi Hứa Phi Mặc đến nơi, nhìn thấy Chúc Tiểu Huỳnh thông minh thế này, chắc chắn sẽ sững sờ cho xem. Nhưng đến ngày hôm sau, khi người lái thuyền hỏi ta đi đâu, ta gãi đầu, không nhớ rõ nữa. Túc Châu? Khúc Châu? Hay là Tô Châu? Người lái thuyền mất kiên nhẫn, ngoáy tai, định đẩy ta ra. Sợ ông ấy mắng mình như Hứa Phi Mặc, ta vội vàng dúi tiền vào tay ông, gật đầu lấy lòng: “Khúc Châu, là muốn đến Khúc Châu!”

Công Đức Thâm Hậu Trở Thành Đạo Cụ

Công Đức Thâm Hậu Trở Thành Đạo Cụ Nhà tôi bốn đời đều là hào kiệt. Ông nội làm nông, thời loạn lạc từng liều mình dùng liềm chém đầu giặc. Bà nội là thầy thuốc, cả đời hành y cứu người, ngã xuống ngay tại phòng khám. Cha tôi là lính cứu hộ hàng hải, xông pha cứu vô số người khỏi chết đuối. Anh trai tôi là lính cứu hộ động đất, bị dư chấn chôn vùi trong đống đổ nát. Cả nhà chỉ còn mình tôi sống sót. Thầy bói bên đường nhìn thấy tôi thì giật mình phán: “Công đức trên người cô còn dày hơn cả tường thành!” Công đức có dày hay không thì tôi không biết. Nhưng có một chuyện chắc chắn… tôi rất nghèo. Để tiết kiệm chi phí, tôi mua một căn nhà giá siêu rẻ. Vừa dọn vào mới phát hiện: đây là nhà hung. Từng có người bị sát hại trong chính ngôi nhà này. Thế nhưng tôi chẳng thấy sợ hãi gì. Ánh sáng chính nghĩa bao phủ tôi, một lòng kiên cường, chẳng nao núng tí nào.

Dư Tuế Thượng Phùng Xuân

Dư Tuế Thượng Phùng Xuân Ta là một đứa ngốc, bị cha mẹ bán đổi gạo muối. Ngày đầu tiên ta đến phủ Ngu Quốc Công, chó của phủ Quốc Công đã sinh. Ngày hôm sau, con ngựa của Phủ Quốc Công mang thai. Ngày thứ ba, đại thiếu phu nhân Quốc Công phủ có hỉ. Quốc công phu nhân kéo tay ta, gọi thẳng ta là con gái ruột mà bà nhờ vả sinh ra trong bụng người khác. Ngày thứ hai sau khi nhận phu thê Quốc công làm phụ mẫu, trong cung lại có người tới đón ta.

Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ

Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”

Mệnh phượng giả, đế vương thật

Mệnh phượng giả, đế vương thật Bảy người tỷ tỷ là công cụ giúp phụ thân ta thăng quan phát tài.Còn ta, lại là mệnh phượng mà lão Quốc sư từng đoán định.Ta không cần giống các tỷ tỷ khác, học những chuyện phòng the.Khi phụ thân còn đang ôm giấc mộng trở thành Quốc trượng,Ta đã sai người trói ông ta lại, chôn sống.

Nhân Sinh Náo Nhiệt Của Trì Nguyện

Nhân Sinh Náo Nhiệt Của Trì Nguyện Ta nhặt được ba người nam nhân. Một là yêu quái, một là ma đầu, một là thần tiên. Cả ba người bọn hắn đều bị thương nặng, nằm rải rác trên cùng một ngọn núi ở chân núi, lưng chừng núi và đỉnh núi. Ta đánh xe bò lên núi đốn củi, nhặt từ chân núi lên đỉnh núi, xe đã đầy. Được rồi, về nhà thôi.

Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nữ Phụ Độc Ác

Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nữ Phụ Độc Ác Tôi qua đời bất ngờ và bị ràng buộc với hệ thống. Để giữ m//ạng sống, tôi cần cứu rỗi nhân vật nữ phản diện đ//ộc á//c. Nhưng rất không may, câu chuyện đã đi đến hồi kết. Nhân vật nữ phụ phản diện độc ác đã sớm nhận được kết cục và số phận xứng đáng. Để hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn, trong số nhiều thân phận và vai trò, hệ thống gợi ý tôi trở thành người yêu của cô ấy. Tôi lắc đầu và chọn nút màu xám trong số đó. Trên đó viết hai chữ lớn: [LÀ MẸ.]

Con Dâu Tôi Là Người Cổ Đại

Con Dâu Tôi Là Người Cổ Đại Con trai tôi đột nhiên kết hôn chớp nhoáng, dắt về một cô con dâu từng ly hôn, lại còn dắt theo cả con riêng.Tôi bảo cô ta nấu cơm, thì bữa nào cũng chỉ toàn đồ luộc, khiến tôi đói đến nỗi nửa đêm không ngủ nổi.Bảo cô ta giặt đồ, thì quần áo tôi bị giặt đến biến dạng, tôi đau lòng đến mức không thốt nên lời.Bảo cô ta đổ rác, thì cô ta nhặt rác về… may thành quần áo cho tôi mặc, mà còn may cũng đẹp lắm mới ghê chứ.Bề ngoài nhìn yếu đuối, nhưng lại vung dao chặt củi không hề tốn sức, làm thịt gà không chớp mắt, thậm chí đi làm đồng còn xung phong gánh phân.Khiến tôi mỗi ngày đều không ngừng thầm nghĩ:Con dâu này… rốt cuộc là có lai lịch gì vậy trời!?

Lời Nhắn Cuối Cùng Của Mẹ

Lời Nhắn Cuối Cùng Của Mẹ Khi con gái được sáu tuổi, tôi bắt đầu ép con bé làm việc nhà. Tôi còn quay lại toàn bộ những điều đó thành video. Con bé còn chưa cao tới bếp, phải đứng lên ghế nhỏ, loay hoay mãi cũng không làm được. Cô bé sốt ruột đến phát khóc, nũng nịu, mè nheo, nói không muốn học. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh, yêu cầu con tiếp tục. Cư dân mạng chửi tôi muốn nổi tiếng đến phát điên rồi sao, ngược đãi trẻ em để câu tương tác. Có người thậm chí nghi ngờ tôi không phải mẹ ruột của con bé. Mãi đến nửa năm sau, một video có mặt tôi đã lên hot search, họ mới hiểu. Đó là bức di thư điện tử tôi để lại cho con gái. Trong video, tôi mỉm cười nói: “Đợi sau khi mẹ qua đời, hãy để những video này ở bên cạnh con.” “Nếu nhớ mẹ, thì vào đây xem một chút.”

Thật Giả Không Quan Trọng

Thật Giả Không Quan Trọng Tôi tên là Hứa Du Du, hôm nay là sinh nhật lần thứ 17 của tôi, cũng là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Vào ngày này, tôi bị phát hiện là đứa trẻ bị trao nhầm ở nhà họ Hứa. Đứng trước cô gái có đường nét khuôn mặt giống bố mẹ tôi hơn, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy tội lỗi—tôi đã cướp đi cuộc sống giàu sang đáng lẽ thuộc về cô ấy. Thế nhưng cô ấy lại chỉ vào đôi giày vải vẽ đầy hoa của mình, khóe môi cong lên: “Xem này, mẹ tôi vẽ cùng tôi đấy, cho tôi mười tỷ tôi cũng không đổi!”

3 - Nam Lâu

Nam Lâu* *(Ngoại truyện 2 của “Nhất Mộng Như Sơ”) Ngày xuân đẹp trời, mẹ dậy sớm. Hôm nay phải đi du xuân, chuyện phải làm còn rất nhiều. Xuân Hồng mở tủ quần áo, bận rộn chọn quần áo. Xuân Chi đang lật hộp trang sức. Ta ngồi ở mép giường nhìn, người đã tỉnh rồi, nhưng đầu óc còn mơ hồ. Hôm qua mẹ đã nói với ta, hôm nay du xuân, có người muốn gặp ta. Mặc dù bà không nói rõ, nhưng ta biết phải gặp ai.  

Thiên Kim Huyền Môn Biết Bắt Ma

Thiên Kim Huyền Môn Biết Bắt Ma Tôi lớn lên trong một đạo quán đổ nát đến năm 18 tuổi, cuối cùng thì cũng được người cha giàu có tìm thấy. Vào ngày tôi trở về nhà, cô em kế làm ra vẻ bí ẩn thì thầm vào tai tôi: “Chị à, chị có tin là trên đời này có ma không?” Tôi khẽ mỉm cười rồi vẫy tay về phía ba con quỷ nhỏ đang đứng sau lưng mình, nói: “Mấy đứa, theo chị về nhà ăn ngon mặc đẹp nào!” Muốn cướp đi tài sản kếch xù mà mẹ tôi để lại cho tôi à? Nằm mơ đi!

Một Thỏi Bạc Nên Duyên

Một Thỏi Bạc Nên Duyên Ta dựa vào việc vác thi thể mà kiếm sống. Ngày hôm ấy, từ bãi tha ma, ta vác về một vị công tử tàn phế. Hắn dung mạo tuấn tú, nhưng miệng lưỡi thì cay nghiệt vô cùng. Thường mắng ta là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Ta thực oan uổng, nhà ta làm gì có nuôi con cóc nào, làm sao mà ăn thiên nga được chứ? Về sau, hắn với thân thể tàn tạ, liều nửa mạng để phò trợ tân đế đăng cơ, rồi trở thành thừa tướng. Hắn hỏi ta muốn cái gì, nói rằng hắn sẽ giúp ta thực hiện. Nhìn ánh mắt đầy chờ mong của hắn, ta đáp: “Ta muốn hai mẫu ruộng cằn, cùng một bản hộ tịch chính thức.” Thế nhưng, hắn lại sa sầm mặt mày.

Bà Nội Quyết Định Ly Hôn

Bà Nội Quyết Định Ly Hôn Vào ngày đại thọ 60 tuổi của bà nội, bà quyết định ly hôn. Lý do chỉ vì một chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt: Bà giúp người khác nấu ăn trong tiệc cưới và nhận 200 tệ tiền công, nhưng ông nội đã tát bà trước mặt bao nhiêu người. “Bà chỉ nấu ăn thôi, mà dám đòi 200 tệ! Sao lại lòng dạ hiểm độc như vậy? Bà làm tôi mất mặt với cả làng rồi!” Người trong làng đều bảo ông nội là người tốt bụng, còn bà nội thì keo kiệt, hay tính toán. Sau khi ly hôn, mọi người khuyên ông nên xin lỗi, nhưng ông kiêu ngạo nói: “Bà ấy chẳng là gì khi không có tôi, nhiều nhất là một tháng, bà ấy sẽ quay lại thôi.” Thế nhưng, bà nội rời xa ông và dựa vào tay nghề nấu ăn để gây dựng sự nghiệp thành công ở thành phố lớn, trở thành một người nổi tiếng với hàng triệu người theo dõi, một bài quảng cáo cũng kiếm được mười vạn tệ. Bấy giờ, ông nội bắt đầu chạy theo, trông mong gọi tên bà: “Thục Phân, anh sai rồi, em quay về với anh đi.”

Bích Đào Tại Lân Gia

Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?

Cha Ta Là Trạng Nguyên

Cha Ta Là Trạng Nguyên Mẹ ta trên đường đến chùa lễ Phật đã bị kẻ xấu cưỡng ép, mất đi sự trong sạch. Khi gia đình biết chuyện, họ cho rằng mẹ làm mất mặt cả nhà, liền gả nàng cho một thư sinh nghèo. Nhưng chẳng ai ngờ, ngay đêm tân hôn, mẹ lại có triệu chứng thai nghén, nàng đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị đuổi khỏi nhà. Không ngờ, thư sinh ấy lại chỉ nhẹ nhàng ôm lấy nàng an ủi: “Đừng sợ, lỗi không phải ở nàng, nàng mới là người bị hại.” Về sau, mẹ trở thành phu nhân của trạng nguyên, còn ta thì có một người cha là trạng nguyên.