Chữa Lành
Nuôi Heo Mà Hóa Ra Tôi Là Thiên Kim Hào Môn Lúc mẹ ruột tìm đến tận cửa, tôi đang cầm xẻng, hùng hục xúc cám cho heo ăn. Cũng hết cách, con heo nái Đa Hoa nhà tôi sắp đẻ, phải tăng cường dinh dưỡng kẻo lỡ giờ vàng. “Láo nháo láo nháo, láo nháo láo nháo, đừng tranh cướp! Đã bảo đừng tranh cướp mà!” “Nhị Hoa, Tam Hoa, tụi mày tranh cái gì mà tranh? Không biết nhường nhịn cho heo bầu hả?” “Đúng là một đám đầu heo, đến lúc tụi mày mang thai thì sao!” Đúng lúc đó, cánh cổng lớn “ầm” một tiếng bị người ta đẩy ra. Ngay sau đó, một đám người ăn mặc sáng sủa, hào nhoáng xông vào. Tôi ngơ ngác đứng dậy, tay trái xách thùng, tay phải cầm xẻng, cứ thế nhiều mắt nhìn nhau với đám người đó. “Cái này… mấy vị đây là đến mua heo hay mua gà?” Theo phản xạ, tôi bật ra câu mở bài kinh điển của mẹ tôi. Ai ngờ, lời tôi vừa dứt, một người phụ nữ ăn mặc giản dị đối diện bỗng nhiên nước mắt “ào” một cái tuôn rơi. Tôi lập tức bị làm cho ngẩn ngơ. Cái này cái này, mức độ kích động này có phải hơi quá không? Thật ra tôi gặp khách mua cũng nhiều rồi, thỉnh thoảng cũng có vài người đầu óc kỳ quái, không phải chưa từng thấy. Như lần trước có anh chàng chọn heo, chọn cả buổi sáng mà chẳng chọn được con nào, cuối cùng bị tôi sốt ruột quát một câu “Cậu muốn cưỡi heo à” làm bừng tỉnh, cảm xúc lập tức dâng trào, số heo chọn từ một biến thành hai, chọn luôn hai anh em mập nhất, còn nhảy nhót hò hét muốn khởi nghiệp gì đó trên mạng xã hội, đặt tên là “Hiệp sĩ lợn đất”, bảo nhất định sẽ nổi đình nổi đám trên mạng, còn rủ tôi nhập hội nữa cơ. Chẳng lẽ vị này cũng muốn đi đường vòng kỳ lạ sao? “Cái này, cái này… thỏ nhà tôi vừa mới đẻ con…” Tôi nghĩ thầm trong nhà ngoài gà với lợn thì chỉ còn thỏ, nhưng chưa kịp nghĩ xong, người phụ nữ kia đã lao lên một bước, ôm chầm lấy tôi, gào khóc thảm thiết. “Con gái! Con gái của mẹ! Con chịu khổ rồi!” Lúc này tôi mới chậm nửa nhịp nhận ra, hóa ra “con đường vòng” mà bà ấy nhắm tới lại chính là tôi?
Tĩnh Nữ Kỳ Thư Bách phu trưởng đưa hài cốt của phụ thân ta trở về. Hắn thấy đại ca định bán ta, không đành lòng, liền hỏi ta có nguyện ý theo hắn đi hay không. Ta ôm lấy đứa bé trong tã lót, cẩn thận nhìn hắn. Hắn khẽ cười, vết sẹo trên khóe miệng khẽ động: “Nghĩ đến hai mẹ con nhà ngươi cũng không ăn làm ta nghèo đi được.”
Ngã Tâm Ương Ương Sau khi Tạ Lâm An thi đỗ trạng nguyên, việc đầu tiên hắn làm chính là từ hôn với ta. Lúc ấy, ta còn đang cầm chén canh giải rượu vừa mới nấu cho hắn, nghe vậy liền ngẩn ngơ một lúc lâu, đến mức vành chén in lên tay ta một vệt hằn rõ. Đến khi hắn nhíu mày khẽ gọi: “A Ương?” Tiếng gọi của hắn kéo ta về thực tại, ta đặt chén canh xuống bàn, khẽ nói một tiếng: “Được.” Hai năm sau ta rời kinh, đến khi trở về gặp lại hắn, ta chỉ cung kính gọi một tiếng “biểu ca”, sau đó bước đến phía sau hắn, nắm lấy tai của chàng thiếu niên tướng quân vừa trở về từ biên cương: “Bạc Ký An! Đã dặn là vết thương chưa lành thì không được uống rượu, chàng lại không nghe lời thầy thuốc, đúng không?”
Duyên Định Ba Sinh Ta mang thai đã sáu tháng, nhưng vẫn quyết tâm gõ lên chiếc trống Đăng Văn. Một vị thị vệ nhíu mày nhắc nhở: “Phàm làai gõ trống Đăng Văn, theo luật trước tiên phải chịu năm mươi đại bản.” “Không sợ, dù bị đánh, ta cũng phải tố cáo.” Ta kiên định trả lời. Phu quân lo lắng chạy từ triều đình đến: “Phu nhân, nàng làm vậy là vì sao? Vi phu chưa từng nghĩ đến việc cưới người khác, cũng chưa bao giờ làm điều có lỗi với nàng.” Ta đưa tay lau đi giọt lệ ủy khuất trên mặt chàng, dịu dàng nói: “Yên tâm,người ta tố cáo không phải là chàng.”
Hai Tỷ Muội Ta là thiên kim giả của Tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một nữ tử câm điếc. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta có nhan sắc tuyệt trần, sớm đã là quý nữ số một kinh thành. Nhưng ta nhớ lại, kiếp trước tiểu nữ tử câm điếc này đã vì cứu ta mà chết. Người đời cười nhạo nhị tiểu thư Tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính tình kỳ quái, ngấm ngầm ức hiếp nàng. Ta chống gậy đánh từng người một. “Nhỏ câm điếc, sau này tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội cầm kỳ thi họa. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý ngẩng đầu từ trong vũng bùn lên, đôi tay bắt sâu run rẩy.
Quỷ Nghèo Livestream Tôi livestream bói toán trên mạng, có người chửi tôi là kẻ lừa đảo. “Có giỏi thì men theo đường truyền mạng mà đến đánh tao đi!” Trùng hợp thật. Tôi là ma. Tôi thực sự có thể đi theo đường truyền mạng để đánh hắn.
Sau Khi Ly Hôn, Con Trai Giúp Tôi Chiến Thắng Dễ Dàng Khi ly hôn, chồng cũ giành quyền nuôi con với tôi. Anh ta tự tin nói: “Hay là hỏi thằng bé xem nó muốn thế nào?” Con trai tôi cầm điện thoại, bình thản nhìn tôi một cái: “Mẹ thật sự muốn ly hôn à?” “Ừm.” Tôi gật đầu. “Vậy được.” Nó cúi đầu tiếp tục chơi game. “Con sẽ ở với mẹ. Chia cho mẹ nhiều tiền chút, không là con sợ mẹ không đủ tiền nuôi con.”
Nữ Quỷ Và Tôi Tôi bị một nữ quỷ đuổi theo và gọi là “chồng”, nhưng tôi là con gái. Cô ấy giúp tôi dọn dẹp cả căn nhà sạch sẽ không một hạt bụi, còn chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn ngon lành. Đến nửa đêm, cô ấy còn đứng trên bậu cửa sổ và rất chuyên nghiệp hát Hoàng Mai Hí. Sau khi tăng ca về, tôi không thể chịu nổi nữa, túm lấy gáy của nữ quỷ và hỏi: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?” Mặt cô ấy đỏ bừng, lắp bắp: “Diễn, diễn tài nghệ thôi mà…”
Bạn Thân Ở Âm Phủ Thu Tiền Cưới Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt và trà sữa đi viếng bạn thân, nói với cô ấy rằng tôi sắp kết hôn. Đêm đó, bạn thân gửi mộng cho tôi: “Cưới! Cưới chết đi! Chờ cậu bị hại chết, chôn cạnh tôi, lúc đó không ai đốt đồ cúng, cậu còn ké được của tôi, khỏi làm quỷ đói!” Tôi sững sờ: “Cậu nói chuyện quỷ quái gì vậy?” Cô ấy chỉ tay suýt đâm thủng đầu tôi: “Đồ ngốc! Nhà vị hôn phu cậu chờ ăn hết gia sản nhà cậu, cậu không nhận ra sao?”
Mái Hiên Đen Phủ Tuyết Ta và di nương cùng ngày sinh nở. Ma ma của di nương lén lút tráo đổi con gái ta. Ta giả vờ không hay biết, rồi lặng lẽ đổi lại. Ta dạy nữ nhi cách quản lý gia đình, giữ nếp đoan trang độc lập; di nương thì dạy con gái ca hát, nhảy múa, học những trò lẳng lơ mị hoặc. Ta luôn nghĩ rằng mình đối với nữ nhi là hết lòng hết dạ, chắc chắn nó sẽ hiểu được tấm chân tình của ta dành cho nó. Nhưng đến khi con gái di nương trở thành trắc phi của Thái tử, nó bỗng nhiên phát điên, đẩy ta xuống hồ nước cho đến chết. “Ta chịu khổ nhiều như vậy, cuối cùng vẫn không sống sung sướng bằng muội muội. “Ta hận người! Nếu di nương là mẹ ruột của ta thì tốt biết bao!” Khi sống lại lần nữa, ta bắt gặp ma ma đang lén lút đổi đứa trẻ vừa mới chào đời. Lần này, ta nhắm mắt, giả vờ không biết. Ngươi đã muốn có người mẹ như thế, vậy thì ta sẽ để ngươi được như ý nguyện.
Tiểu Phu Lang Hay Ghen Sau khi bị biểu đệ trúc mã hủy hôn, ta cưới tiểu phu lang kiều diễm của thôn bên cạnh. Tiểu phu lang môi hồng răng trắng, tướng mạo đường hoàng, đáng tiếc lại có một người cha nghiện cờ bạc, một người mẹ đau ốm, một người muội muội ham công danh. Ta cố gắng giết heo tích cóp được tám lượng tám, tiểu phu lang ngồi kiệu hoa gả vào nhà ta. Sau khi thành hôn, chàng rửa tay nấu canh, xắn tay áo cắt cành hoa, đáng tiếc lại là giấm tinh chuyển thế, ngày nào cũng khóc lóc om sòm rằng ta chỉ được nhìn chàng. Biểu đệ vừa mất vợ trở về nhà, chàng lại dám cầm dao phay kề lên cổ người ta. Một bên kéo đứa con, một bên run rẩy hỏi ta: “Nàng muốn cha con chúng ta hay muốn hắn?” (…)
Duyên Âm Khi đi phỏng vấn, tôi tình cờ đi ngang qua một ngôi chùa, liền ghé vào thắp hương cầu nguyện. Nhưng chẳng hiểu sao đầu óc tôi bỗng dưng chập mạch, lại nhét luôn bản lý lịch vào hòm công đức. Tối đó, Bồ Tát nhập mộng báo cho tôi: “Cô gái nhỏ, con đã được Thiên Đình tuyển dụng. Canh ba đêm nay, hãy đến báo danh.”
Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau Nửa đêm đang trực ca, có một cô gái trẻ bị mang thai ngoài tử cung được đưa vào cấp cứu. Tôi bình tĩnh hỏi: “Phải phẫu thuật ngay, người nhà đâu?” Cô gái đau đến mức không thể nói thành lời, cố gắng gọi một cuộc điện thoại rồi đưa cho tôi. Tôi nhận lấy điện thoại, còn chưa kịp mở miệng thì bên kia đã vang lên giọng nói của chồng tôi. “Bảo bối, có chuyện gì vậy?”
Bà Nội Quyết Định Ly Hôn Vào ngày đại thọ 60 tuổi của bà nội, bà quyết định ly hôn. Lý do chỉ vì một chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt: Bà giúp người khác nấu ăn trong tiệc cưới và nhận 200 tệ tiền công, nhưng ông nội đã tát bà trước mặt bao nhiêu người. “Bà chỉ nấu ăn thôi, mà dám đòi 200 tệ! Sao lại lòng dạ hiểm độc như vậy? Bà làm tôi mất mặt với cả làng rồi!” Người trong làng đều bảo ông nội là người tốt bụng, còn bà nội thì keo kiệt, hay tính toán. Sau khi ly hôn, mọi người khuyên ông nên xin lỗi, nhưng ông kiêu ngạo nói: “Bà ấy chẳng là gì khi không có tôi, nhiều nhất là một tháng, bà ấy sẽ quay lại thôi.” Thế nhưng, bà nội rời xa ông và dựa vào tay nghề nấu ăn để gây dựng sự nghiệp thành công ở thành phố lớn, trở thành một người nổi tiếng với hàng triệu người theo dõi, một bài quảng cáo cũng kiếm được mười vạn tệ. Bấy giờ, ông nội bắt đầu chạy theo, trông mong gọi tên bà: “Thục Phân, anh sai rồi, em quay về với anh đi.”
Thanh Âm Trong Tôi Trước ngày công bố điểm thi đại học, tôi đã mơ thấy tương lai của mình. Trong giấc mơ, tôi nghe theo lời cha mẹ, báo danh vào ngôi trường mà họ vất vả chọn giúp, học ngành mà họ cho là “có tương lai”. Sau khi tốt nghiệp, họ lại vắt óc tìm mối quan hệ, gửi tôi vào cơ quan mà họ cho là “ổn định”. Sau đó, lại giúp tôi chọn một người chồng mà họ đánh giá là “thích hợp”. Tất cả mọi thứ nhìn qua đều như đi đúng quỹ đạo. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn đi đến bước đường cùng. Từ t//ầng 18, tôi la/o m/ình x/uống. Bọn họ ôm x/á/c tôi mà gào lên: “Sao lại thành ra thế này?”
Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình Tôi bị người bạn thân hại chết, vậy mà bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng chuẩn bị cưới cô ta. Tôi phải làm gì đó để bọn ngốc này biết rằng tôi đã chết oan.
Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nữ Phụ Độc Ác Tôi qua đời bất ngờ và bị ràng buộc với hệ thống. Để giữ m//ạng sống, tôi cần cứu rỗi nhân vật nữ phản diện đ//ộc á//c. Nhưng rất không may, câu chuyện đã đi đến hồi kết. Nhân vật nữ phụ phản diện độc ác đã sớm nhận được kết cục và số phận xứng đáng. Để hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn, trong số nhiều thân phận và vai trò, hệ thống gợi ý tôi trở thành người yêu của cô ấy. Tôi lắc đầu và chọn nút màu xám trong số đó. Trên đó viết hai chữ lớn: [LÀ MẸ.]
Hủ Thảo Vi Huỳnh Lương Phong Chí Tin tức về việc Hứa Phi Mặc sắp nhậm chức tại Túc Châu đã được thông báo cho tất cả mọi người. Chỉ riêng ta, vị hôn thê của hắn, là bị giấu kín. Vì hắn chê ta ngốc nghếch, chê ta lúc nào cũng bám lấy hắn. “Lần thăng chức này, may nhờ tiền bối Từ ở Khúc Châu tiến cử, nhất định phải đến tận nơi để cảm ơn.” “Chúc Tiểu Huỳnh? Không cần nói với nàng ta. Nàng ta như một con chó ấy, ngửi thấy mùi sẽ tự mò đến Túc Châu thôi.” Ta vô tình nghe được câu nói ấy, rồi hớn hở quay về thu dọn chiếc túi nhỏ của mình. Trước đây đều là hắn bỏ rơi ta, lần này ta sẽ đến Túc Châu trước chờ hắn. Đợi Hứa Phi Mặc đến nơi, nhìn thấy Chúc Tiểu Huỳnh thông minh thế này, chắc chắn sẽ sững sờ cho xem. Nhưng đến ngày hôm sau, khi người lái thuyền hỏi ta đi đâu, ta gãi đầu, không nhớ rõ nữa. Túc Châu? Khúc Châu? Hay là Tô Châu? Người lái thuyền mất kiên nhẫn, ngoáy tai, định đẩy ta ra. Sợ ông ấy mắng mình như Hứa Phi Mặc, ta vội vàng dúi tiền vào tay ông, gật đầu lấy lòng: “Khúc Châu, là muốn đến Khúc Châu!”
Trăng Treo Ngọn Gió Tôi là nữ chính của câu chuyện cứu rỗi, và trước khi gặp hắn, đã có 47 nam sinh xuyên không đến để công lược tôi. Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị hệ thống xóa xổ. Trì Hoành là người thứ 48. Hắn không giống như những kẻ công lược trước đây, những người sẽ đứng ra bảo vệ tôi mỗi khi tôi bị bắt nạt. Thay vào đó, hắn đứng sau lưng tôi rồi bắt đầu hát: “Thiếu niên tất có sự ngông cuồng, tựa sông núi vững chắc, kiên cường.” (*Một đoạn trong bài hát “少年中国说 -Thiếu niên Trung Quốc nói) “Này bạn, bạo lực học đường đáng bài xích biết bao, nhưng khoảnh khắc này, nơi này, thật phù hợp để thực hiện vài động tác Bát Đoạn Cẩm đấy nhỉ?” (*Bát đoạn cẩm (八段錦) là tác phẩm của Đạo gia nhằm luyện dưỡng thân thể (tức thuộc phép đạo dẫn))
Kịch Bản Trà Xanh Cha tôi tái hôn. Cưới về một chế Lâm Đại Ngọc hở tí là hai mắt rưng rưng, lông mày giật giật, lã chã chực khóc. Lâm Đại Ngọc còn dắt theo một Lâm Tiểu Ngọc yếu đuối đáng thương nữa. Chời má cặp mẹ con thảo mai giả bộ yếu đuối đáng thương này đâu ra vậy nè? Còi báo động kêu vang trong lòng, tôi chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp với bọn họ. Ủa nhưng mà sao tự nhiên thấy sai sai vậy ta?