Chữa Lành
Xoá Tan Băng Tuyết Thế giới yên lặng đến kỳ lạ. Không tiếng xe cộ, không tiếng điện cao thế rè rè, không tiếng người gọi nhau trên phố, không có cả tiếng động của thực vật. Gió cũng không thổi qua nơi đây, chỉ có một thứ tĩnh lặng bao trùm như tấm chăn khổng lồ, nặng nề đè nén lên mọi giác quan. Mỗi khi bước ra đường, tôi luôn có cảm giác như đang đi vào một không gian hai chiều. Những tòa nhà, những hàng cây khô khốc phủ đầy màu trắng như những hình vẽ nguệch ngoạc trên nền giấy cũ. Mọi thứ thiếu sức sống, thiếu chiều sâu, như thể cả thế giới đã bị ai đó tước mất trái tim.
Đào Đào Mẹ ta thường bảo, phận thiếp thất muốn sống yên ổn, thì chỉ có cách lấy lòng phu quân, để hắn sủng thiếp diệt thê. Thế nhưng, ta lại thấy chính thất phu nhân không chỉ dung nhan tuyệt sắc, tâm tính lại hiền lương, mà còn vô cùng giàu có. Do đó, ta quyết định từ bỏ con đường cũ, bái phục phu nhân: “Phu nhân, thiếp có thể được hầu hạ bên cạnh người không ạ?”
Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nữ Phụ Độc Ác Tôi qua đời bất ngờ và bị ràng buộc với hệ thống. Để giữ m//ạng sống, tôi cần cứu rỗi nhân vật nữ phản diện đ//ộc á//c. Nhưng rất không may, câu chuyện đã đi đến hồi kết. Nhân vật nữ phụ phản diện độc ác đã sớm nhận được kết cục và số phận xứng đáng. Để hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn, trong số nhiều thân phận và vai trò, hệ thống gợi ý tôi trở thành người yêu của cô ấy. Tôi lắc đầu và chọn nút màu xám trong số đó. Trên đó viết hai chữ lớn: [LÀ MẸ.]
Duyên Định Ba Sinh Ta mang thai đã sáu tháng, nhưng vẫn quyết tâm gõ lên chiếc trống Đăng Văn. Một vị thị vệ nhíu mày nhắc nhở: “Phàm làai gõ trống Đăng Văn, theo luật trước tiên phải chịu năm mươi đại bản.” “Không sợ, dù bị đánh, ta cũng phải tố cáo.” Ta kiên định trả lời. Phu quân lo lắng chạy từ triều đình đến: “Phu nhân, nàng làm vậy là vì sao? Vi phu chưa từng nghĩ đến việc cưới người khác, cũng chưa bao giờ làm điều có lỗi với nàng.” Ta đưa tay lau đi giọt lệ ủy khuất trên mặt chàng, dịu dàng nói: “Yên tâm,người ta tố cáo không phải là chàng.”
Hoa Nở Dưới Trăng Tôi là một cây nấm. Nhưng chủ nhân của tôi không nghĩ vậy. Mỗi khi tôi nói mình là nấm thành tinh, anh ấy lại thở dài thườn thượt nhìn tôi. Ngoài chuyện đó ra, anh ấy rất tốt với tôi, nấu ăn cho tôi, mua quần áo cho tôi, còn cùng tôi xem những bộ phim nghệ thuật nhàm chán… Vào mỗi đêm khuya co ro trong góc tường, sau khi làm thêm ca về nhà, anh ấy sẽ lặng lẽ ôm tôi trở lại giường. Anh ấy còn nói: Anh muốn có con với em. Nghe vậy, tôi ôm bụng cười: “Xin đấy, con người với nấm làm sao có con được chứ?” Loài nấm chúng tôi sinh sản bằng bào tử, con người các anh rốt cuộc có hiểu cách ly sinh sản là gì không? …. Cho đến một ngày, tôi nhìn hai vạch đỏ chót trên que thử thai mà ch*t lặng.
Chứng Khát Da Thịt Tôi là một nữ minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí với hình tượng trong sáng. Thế nhưng, tôi lại vô tình gửi nhầm số phòng, vốn dĩ định gửi cho trợ lý, lại gửi cho bạn trai cũ. Thái tử gia Bắc Kinh lập tức trả lời. ——”?” ——”Lão Mã còn không ăn cỏ gần hang nữa đấy! Đá tôi rồi lại mời tôi à?” ——”Cô nghĩ tôi là con chó mà cô gọi thì đến, đuổi thì đi chắc?” ——”Cô cho rằng chỉ cần gửi một tin nhắn, tôi sẽ vội vã chạy tới sao? Ông đây thấp hèn đến thế à?” ——”Nói đi. Rốt cuộc cô có ý gì?” ——”……” ——”Mấy giờ? Đợi tôi một tiếng được không? Tôi đang họp, chưa thể đi ngay.”
Tam Sinh Hữu Hạnh Từng là công tử quý tộc chốn kinh thành, khi Tống Uẩn rơi vào cảnh khốn cùng, ta đã bán hết gia sản để cứu hắn ra, rồi ép hắn lấy thân báo đáp. Ta biết hắn hận ta, nhưng ta chẳng bận tâm. Cho đến khi ta mang thai, Tống gia được minh oan, Tống Uẩn lại được phục chức. Ta biết hắn sớm muộn gì cũng rời đi, và ta không cách nào giữ hắn lại. Quả nhiên, hắn lặng lẽ rời đi, không để lại nửa lời từ biệt. Ta vuốt ve cái bụng đã lớn của mình, buồn bã vài ngày, sau đó bắt đầu tính toán tìm cha mới cho đứa trẻ trong bụng. “Lưu tú tài sát vách không tệ, từng lén nhét cho ta mấy bài thơ tình. Lý đại phụ ở phố sau cũng khá tốt, mỗi lần bắt mạch đều đỏ mặt ngượng ngùng. Còn nữa, Hà công tử trong ngõ, sớm đã nói không cưới ai ngoài ta…”
Ngôi Sao Phía Nam Tôi được vị tỷ phú để mắt đến, trở thành bạn gái thứ mười của anh ta. Cả mạng xã hội đều đang đoán xem bao giờ tôi sẽ bị đá. Nhưng một tháng sau… Video tỷ phú khóc lóc gọi tôi là “vợ yêu” lan truyền khắp mạng.
Nữ Nhi Nhập Mộng Đêm thành hôn cùng Tống Vân Trình, ta đã có một giấc mộng. Trong mộng là một nữ hài phấn điêu ngọc trác, nàng khóc lóc kêu gào với ta: “Mẹ, đừng gả cho hắn, người sẽ chết đó! “Hắn sẽ vì nữ nhân khác mà tự tay giết người!”
Kim Chi Ngọc Diệp Cha ta vì cố sủng, quyết định đưa một cô con gái vào cung. Nhưng các tỷ tỷ đều không muốn vào cung, khóc trời khóc đất. Ta yếu ớt giơ tay: “Cha, con muốn vào cung.” Thế là, năm bảy tuổi, ta ngồi trên một chiếc kiệu nhỏ, được đưa vào cung.
Ánh Dương Chiều Yêu một người là điều không thể giấu, nhưng yêu hai người nhất định phải giấu kỹ. Sau khi Bùi Việt phát hiện mối tình đầu của tôi có năm phần giống hắn. Hắn suy sụp rồi. Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Mắt em rốt cuộc xuyên qua tôi để nhìn ai vậy?”
Tĩnh Nữ Kỳ Thư Bách phu trưởng đưa hài cốt của phụ thân ta trở về. Hắn thấy đại ca định bán ta, không đành lòng, liền hỏi ta có nguyện ý theo hắn đi hay không. Ta ôm lấy đứa bé trong tã lót, cẩn thận nhìn hắn. Hắn khẽ cười, vết sẹo trên khóe miệng khẽ động: “Nghĩ đến hai mẹ con nhà ngươi cũng không ăn làm ta nghèo đi được.”
Thuê Nhà Của Ma Tôi là một con ma và một cô gái đã chuyển đến ngôi nhà ma ám mà tôi đang sống. Để dọa cô ta, tôi đã bay ra phía sau trong khi cô ta đang rửa mặt. Không nghĩ tới, cô ta nắm lấy tai tôi: “Anh nói anh là con ma đẹp trai mà anh lại muốn nhìn lén khi tôi đi tắm à?”
Đóa Hoa Đẹp Nhất Vì muốn chữa bệnh cho đệ đệ, cha lấy năm lượng bạc đem bán ta cho đồ tể làm kế thất. Gả vào mới biết, hắn còn có một đôi nhi nữ. Người ta thường nói, kế mẫu khó làm, ta tính trời vừa sáng liền bỏ trốn. Nào ngờ, đồ tể lại chết trong đêm mưa ấy. Cha đến đón ta về nhà, ta nhìn hai cặp mắt trong veo kia, cắn răng, chốt cửa, nhốt cha bên ngoài.
Nhất Kiến Sơ Tâm Tôi là một cô hồn dã quỷ đang làm thuê ở nhân gian, gần đây tôi phát hiện một ngôi nhà tốt để ở nhờ. Nhà đó không có môn thần cũng chẳng có gia tiên. Mỗi ngày, tôi đều lẻn vào nhà, ăn trộm cơm canh, dùng nhà tắm, ngủ trên giường của người ta. Dù sao thì người ta cũng không thể nhìn thấy tôi. Nhưng cho đến một ngày, tôi dẫn một người bạn ma đến “ăn ké”. Không ngờ, người bạn này nhìn thấy gia chủ, lại bị dọa sợ đến hét toáng lên rồi chạy mất.
Sự Tồn Tại Rực Rỡ Khi cùng chồng đến trại trẻ mồ côi để nhận con nuôi, tôi bỗng nhìn thấy một hàng bình luận chạy ngang: 【Thật tuyệt vời, nữ chính cuối cùng cũng sắp có một gia đình thực sự rồi.】 【Nhưng cô bé nữ phụ độc ác đứng bên cạnh trông cũng thật đáng thương, nếu không phải vì không ai nhận nuôi, sau này cô ấy cũng sẽ không trở nên như vậy.】 【Đừng tỏ vẻ thánh mẫu nữa, chỉ cần nghĩ đến việc cô ta sau này sẽ đối xử thế nào với bảo bối đáng yêu của tôi, tôi đã thấy đau lòng rồi.】 Tôi sững người, nhìn sang cô bé đứng bên cạnh với ánh mắt tràn đầy khao khát nhưng lại đầy e dè. Tôi cúi xuống, dịu dàng nói: “Con cũng về nhà với cô, được không?”
Bạn Thân Trọn Đời Bạn học tung tin đồn nhảm nói tôi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa vì đã ngủ với hiệu trưởng. Ngay lúc đó, trước mặt tôi xuất hiện rất nhiều dòng bình luận: [Các cô gái giúp nhau nào, cứu tinh sẽ đến trong 5 giây nữa.] [Chị Ninh đã ghi âm lại rồi, chờ đợi cú phản đòn mạnh nhất!] [Chị đại Ninh Khê, mạch tình bạn này ngọt quá, cứu tôi với.] Tôi tự hỏi, chị Ninh là ai? Học sinh nghèo Ninh Khê bất ngờ giật lấy điện thoại của tôi và báo cảnh sát: “Chú cảnh sát, Tống Lam Lan bị hiệu trưởng chuốc thuốc và ngủ với cô ấy. Dù cô ấy không nhớ gì, nhưng ở đây có nhân chứng!” Cô ấy nháy mắt ra hiệu cho tôi, và tôi lập tức khóc lóc cầu xin những người tung tin: “Khi hiệu trưởng bị cảnh sát gọi đến, các cậu nhất định phải làm chứng trước mặt hiệu trưởng để minh oan cho tôi.” Bọn họ sợ đến đờ người, hận không thể quỳ xuống xin lỗi tôi. “Không không, chúng tôi không thấy gì cả, chúng tôi không phải nhân chứng.” Nhưng khi cảnh sát đến, học sinh nghèo lấy ra đoạn ghi âm bọn họ tung tin tôi ngủ với hiệu trưởng và khăng khăng: “Bọn họ chắc chắn đã nhìn thấy, chỉ là sợ hiệu trưởng trả thù nên không dám làm nhân chứng trước mặt hiệu trưởng.” Hiệu trưởng tức điên, yêu cầu cảnh sát điều tra rõ ràng để trả lại danh dự cho ông ấy. Cuối cùng, nguồn gốc tin đồn được phát hiện chính là học bá Từ Trường Thịnh – người có thành tích chỉ xếp sau tôi. Hiệu trưởng quyết định đuổi học cậu ta. Còn tôi và học sinh nghèo Ninh Khê trở thành bạn thân trọn đời.
Người Dẫn Âm Bạn trai lần đầu tiên đến trường tìm tôi. Lập tức bị hoa khôi lớp để ý. Cô ta kiếm đủ lý do để tiếp cận anh ấy, còn ngang nhiên nói rằng nhất định phải giành được bạn trai tôi. Nhưng cô ta đâu biết rằng… bạn trai tôi là âm thân mà tôi đã kết duyên. Chỉ có người chết mới có thể lấy được anh ấy.
Nữ Quỷ Và Tôi Tôi bị một nữ quỷ đuổi theo và gọi là “chồng”, nhưng tôi là con gái. Cô ấy giúp tôi dọn dẹp cả căn nhà sạch sẽ không một hạt bụi, còn chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn ngon lành. Đến nửa đêm, cô ấy còn đứng trên bậu cửa sổ và rất chuyên nghiệp hát Hoàng Mai Hí. Sau khi tăng ca về, tôi không thể chịu nổi nữa, túm lấy gáy của nữ quỷ và hỏi: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?” Mặt cô ấy đỏ bừng, lắp bắp: “Diễn, diễn tài nghệ thôi mà…”
Giá Hoàn Khố Lớn lên ở nông thôn tới năm mười bảy tuổi, trong kinh có người tới nói ta là tiểu thư Hầu phủ. Nhưng vừa mới vào kinh, bọn họ đã vội vàng gả ta cho một công tử bột. Sau đó hoàn khố công tử gây họa bị tịch thu nhà, ta ném cho hắn một cái liềm nói: “Phu quân, chàng theo ta về nhà làm ruộng đi.”