Trang chủ Thể loại Chữa Lành

Chữa Lành

Lương Xuân Hảo Cảnh

Lương Xuân Hảo Cảnh Chợ nô lệ kéo đến một xe đầy nam nô. Nương đưa cho ta mười lượng bạc, bảo ta mua một người về làm việc. Ta nhìn vào trong chiếc lồng sắt, thấy Tạ Lương với đầy vết roi trên người, ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo, liền ngẩn ra một lúc. Ta biết hắn sau này sẽ được rửa oan, thoát khỏi thân phận nô lệ một bước lên mây, thậm chí sẽ cưới ta làm chính thất. Nhưng cuối cùng, ta vẫn chỉ tay về phía nam nhân rắn rỏi bên cạnh hắn: “Ta muốn người này.”

Mẹ Kế Của Diệp Vãn

Mẹ Kế Của Diệp Vãn Sau khi mẹ qua đời, ba dẫn về nhà một người mẹ kế. Mẹ kế rất xinh đẹp, tính tình nóng nảy, miệng mồm sắc bén, điều bà thích làm nhất chính là đấu võ mồm cãi nhau với tôi. Sau này, ba gặp xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, cũng rời xa tôi. Tôi đã nghĩ mình sẽ trở thành trẻ mồ côi. Thế nhưng, mẹ kế lại nắm chặt lấy tôi. “Tôi là mẹ của con! Con không theo tôi, chẳng lẽ còn muốn theo ai?”

Đồng An An

Đồng An An Năm ta mười sáu tuổi, ta bị chủ mẫu độc ác bán đến nhà họ Triệu ở thôn Đào Thủy. Nghe nói nhà họ Triệu có ba nam nhân độc thân tràn đầy sức sống: Một người là nông dân chân lấm tay bùn, một người là mọt sách, một người là kẻ lêu lổng đầu đường xó chợ. Hơn nữa, hai em chồng của ta còn có sở thích nửa đêm nghe lén tẩu tẩu qua vách tường. Nhưng đến khi ta gả vào đó mới biết, thì ra gia đình mang tiếng xấu nhất này, lại đáng giá để ở lại.  

A Vũ

A Vũ Vào năm thứ năm sau khi đính ước, Mạnh Từ Quân vẫn chẳng muốn cưới ta. Lần đầu tiên từ chối, hắn bảo rằng hắn đang được Hoàng thượng trọng dụng, sao có thể chìm đắm trong tình yêu? Lời ấy nghe cũng có lý, ta gật đầu, nhẫn nại chờ đợi thêm hai năm. Đến lần từ chối thứ hai, hắn lại nói Hoàng hậu chưa lập, kẻ bề tôi như hắn sao có thể tùy tiện mà thành gia? Lần này ta nổi giận, cảm thấy Hoàng thượng quả là không hiểu tình lý. Ta đã đợi đến mức thành một lão cô nương đây rồi, vậy mà vẫn không cho phép Mạnh Từ Quân cưới ta sao? Ta cãi nhau với Mạnh Từ Quân một trận rồi bỏ đi. Trên đường đi đến bên sông, ta gặp một thái giám đang định gieo mình xuống nước. Hoá ra là một cô nương con nhà lành được tuyển vào cung đã bỏ trốn, khiến cho thái giám này lo âu đến mức phải t//ự v//ẫn. “Vào cung là có thể gặp được Hoàng thượng sao?” Thái giám nhìn thấy tóc ta chưa búi, mặt chưa tô điểm, mừng rỡ gật đầu: “Đương nhiên rồi, nếu cô nương được Hoàng thượng sủng ái, thì đêm nào cũng có thể gặp người!” Được thôi, ta gật đầu, vén váy bước lên xe ngựa. Đợi gặp được Hoàng thượng, ta nhất định phải hỏi cho ra lẽ, vì sao lại không cho Mạnh Từ Quân cưới ta? “Cô nương, nếu người đi, nô tỳ biết nói sao với Mạnh công tử đây!” Tiểu Đào lo lắng. Ta suy nghĩ một lúc, rồi kéo màn xe lên, phất tay: “Ngươi cứ nói với Mạnh Từ Quân rằng, A Vũ vẫn đang giận hắn, hôm nay sẽ không về ăn tối đâu!”

Ánh Sáng Trong Đêm

Ánh Sáng Trong Đêm Nửa năm sau khi chớt. Có người quét mã QR trên bia mộ của tôi. Thêm tôi làm bạn bè. “Cô Tạ, có thể phiền cô chuyển nhà không?” Chưa từng nghe nói ma mà còn phải chuyển nhà! Lừa đảo! Lập tức chặn luôn! Giây tiếp theo, Diêm Vương đích thân gọi điện cho tôi: “Tiểu Tạ à, đến văn phòng ta một chuyến nhé.”

Minh Nguyệt Hải Đường

Minh Nguyệt Hải Đường Khi trúc mã của tôi được bảo gửi vào Bắc Đại, tôi chỉ thi đậu một trường hạng hai tầm thường. Để có thể xứng đáng với hắn, tôi liều mạng ôn luyện để thi cao học vào Bắc Đại. Nhưng năm ấy thi trượt, chúng tôi đã chia tay. Tôi chặn hết tất cả các cách liên lạc với hắn. Hắn sang Mỹ học lên cao, còn tôi bắt đầu bán xúc xích bột. Sau này, một người bạn của hắn tình cờ gặp tôi, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc: “Cậu làm gì ở đây vậy? Văn Cảnh tìm cậu đến phát điên rồi đấy.” Tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên, đáp lại: “Tôi khởi nghiệp đấy, anh có muốn đầu tư không? “Ba đồng một cây, năm đồng hai cây.”

Bà Nội Muốn Ly Hôn

Bà Nội Muốn Ly Hôn Vào ngày đại thọ 60 tuổi của bà nội, bà quyết định ly hôn. Nguyên nhân là do bà giúp người khác nấu ăn trong tiệc cưới và nhận của người ta 200 tệ, ông nội đã tát bà trước mặt bao nhiêu người. “Bà chỉ nấu ăn thôi mà, việc đơn giản như vậy mà bà lại đòi người ta 200 tệ! Sao bà lại lòng dạ hiểm độc như vậy! Mặt mũi của tôi đều bị bà vứt sạch rồi!” Mọi người trong làng đều nói ông nội là người tốt bụng, còn bà nội thì keo kiệt và hay tính toán. Sau khi ly hôn, mọi người đều khuyên ông nội đi xin lỗi. Ông nội khinh thường nói: “Bà ấy rời xa tôi thì chẳng là gì cả, nhiều nhất một tháng là bà ấy phải quay lại thôi.” Sau đó, bà nội dựa vào tay nghề nấu ăn của mình, đã gây dựng được sự nghiệp thành công ở thành phố lớn, còn trở thành một người nổi tiếng trên mạng có hàng triệu người theo dõi, một bài quảng cáo có thể kiếm được mười vạn tệ. Ông nội bắt đầu trông mong chạy theo: “Thục Phân, anh sai rồi, em quay lại đi.”

Bất Khí Xuân Quang

Bất Khí Xuân Quang Ta từng trọng dụng một tên mã nô. Hắn trẻ tuổi, tuấn tú, dã tính mười phần, nói rằng ngày sau nhất định sẽ báo đáp ân tri ngộ của công chúa. Tạ Lan quả thực đã thực hiện lời hứa, nhưng lại là chặt đứt toàn bộ tay chân ta, dâng cho hoàng huynh, làm bàn đạp để thăng tiến. Trong lúc tuyệt vọng, chỉ có một quân sư vẫn luôn không được chú ý, nhân lúc hỗn loạn đã cắt cổ ta. Hắn run rẩy ôm ta vào lòng: “Công chúa cả đời kiêu ngạo, có thể giết, nhưng tuyệt đối không thể nhục.” Ta không hiểu tại sao hắn lại nguyện ý cùng ta chịu chết. Cho đến khi mặt nạ của hắn rơi xuống, ta nhìn thấy khuôn mặt đáng lẽ đã chôn vùi từ năm năm trước. ——Tạ Lan chỉ có ba phần giống hắn. Ta nuốt hận mà chết, mở mắt ra lần nữa, đã trọng sinh vào ngày ta nâng đỡ Tạ Lan.

Không Rời Không Bỏ

Không Rời Không Bỏ Mẹ bán thân nuôi gia đình, cha trộm cắp bị đánh đến tàn phế, còn tôi thì thay đổi vận mệnh thi đỗ Đại học Thanh Hoa, đây chính là gia đình hỗn loạn của tôi. Cha mẹ tôi đúng là không phải người tốt, nhưng khi tôi còn nhỏ, họ đã che chở cho tôi một khoảng trời. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, tôi nắm tay cả hai người. “Cha mẹ, con lớn rồi, sau này con sẽ che mưa chắn gió cho hai người.” Mẹ tôi cười gật đầu, nhưng đêm hôm đó lại cùng cha tôi chia nhau uống một chai thuốc trừ sâu. Chỉ để lại một bức di thư với nét chữ nguệch ngoạc. “Sau này con một mình, phải sống thật tốt.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 24 năm trước. Một năm này, mẹ tôi vẫn chưa bị cha dượng cưỡng hiếp, cha tôi cũng chưa vào trại giáo dưỡng.

Trăng Treo Ngọn Gió

Trăng Treo Ngọn Gió Tôi là nữ chính của câu chuyện cứu rỗi, và trước khi gặp hắn, đã có 47 nam sinh xuyên không đến để công lược tôi. Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị hệ thống xóa xổ. Trì Hoành là người thứ 48. Hắn không giống như những kẻ công lược trước đây, những người sẽ đứng ra bảo vệ tôi mỗi khi tôi bị bắt nạt. Thay vào đó, hắn đứng sau lưng tôi rồi bắt đầu hát: “Thiếu niên tất có sự ngông cuồng, tựa sông núi vững chắc, kiên cường.” (*Một đoạn trong bài hát “少年中国说 -Thiếu niên Trung Quốc nói) “Này bạn, bạo lực học đường đáng bài xích biết bao, nhưng khoảnh khắc này, nơi này, thật phù hợp để thực hiện vài động tác Bát Đoạn Cẩm đấy nhỉ?” (*Bát đoạn cẩm (八段錦) là tác phẩm của Đạo gia nhằm luyện dưỡng thân thể (tức thuộc phép đạo dẫn))

Ánh Hà

Ánh Hà Ngày thiếu gia thành thân, tân phu nhân đã đuổi ta ra khỏi phủ. Ở Hầu phủ mười một năm, hành lý cuối cùng cũng chỉ có một gói đồ nhỏ. Tân phu nhân là tiểu thư của danh gia vọng tộc họ Thôi, ánh mắt nhìn ta vừa cao ngạo lại vừa mang theo một tia thương hại. “Ngươi đừng trách ta, ta biết ngươi lớn lên cùng phu quân.” “Chàng coi trọng ngươi, ta không dám đánh cược.” Ta không nói gì, chỉ quỳ xuống dập đầu lạy nàng. Phải cố gắng lắm mới kìm được nụ cười ở khóe miệng. Nào có gì đâu, phu nhân, ta còn phải cảm ơn người mới phải. Dù sao trước đó ta đã nói rất nhiều lần, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta đã lên kinh ứng thí, chẳng mấy chốc sẽ đến chuộc thân cho ta về thành thân. Nhưng thiếu gia không tin, cứ khăng khăng nói ta ghen nên mới lừa hắn, còn nói sau khi cưới sẽ nạp ta làm thiếp. Hắn đâu biết, nô tỳ sẽ không ghen đâu. Ta và hắn chưa bao giờ bình đẳng, nói gì đến tình yêu?

Giọt Nắng Trong Tim

Giọt Nắng Trong Tim Tôi là một con ma chuyên đè người ngủ. Khác với những đồng nghiệp ma khác của mình. Bọn họ đè bất kỳ ai. Còn tôi kén chọn, chỉ đè những người đẹp thôi. Khi chúng tôi đè người ngủ, có thể hút sinh khí của người sống. Mỗi lần đè lên người nào, chúng tôi sẽ tạo ra một cơn ác mộng dựa theo tiềm thức của họ. Thông thường, người ta sẽ hoảng sợ khi rơi vào ác mộng. Người bị ma đè càng chống cự mạnh, chúng tôi càng hút được nhiều sinh khí. Cô gái tôi gặp hôm qua khá ổn đấy. Da trắng, mắt to, trông có vẻ hiền lành. Không ngờ cô ấy lại máu lửa đến thế.

Tình Yêu Của Tiểu Mãn

Tình yêu của Tiểu Mãn Mười năm thích Vệ Chiêu, hắn vẫn luôn chê ta ngốc nghếch. Về sau, vì cứu hắn mà ta trúng cổ độc, lời nguyền khiến ta sẽ yêu người đầu tiên mà ta nhìn thấy khi mở mắt. Kẻ ăn chơi không ai coi trọng kia lại chưa bao giờ chê bai ta. Hắn hái hoa cho ta, tìm ánh sáng của đom đóm khó gặp giữa mùa đông, dịu dàng dỗ dành mỗi khi ta gặp ác mộng. Khi biết ta mất tích mấy ngày, Vệ Chiêu không nhịn nổi nữa, cuối cùng tìm thấy ta trên giường của gã ăn chơi nhà họ Cố. Hắn túm lấy cổ áo ta, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Tránh xa tên vô dụng đó ra, ta cưới nàng.” Ta ngẩng đầu, bối rối nhìn hắn. Nhưng Tiểu Mãn đã có người trong lòng rồi mà.

Hóa Thân Của Nữ Nhân

Hóa Thân Của Nữ Nhân Thiên Đế hóa thân thành nữ nhân, hạ phàm lịch kiếp. Ta dùng thủy kính truyền hình ảnh ở nhân gian. Chúng tiên cùng ta đánh cược, chỉ cần Thiên Đế có thể thuận lợi trở về, ta liền đem thần lực phân cho bọn họ. Không chút do dự, ta đồng ý. Bởi vì bọn họ căn bản không hiểu, nữ nhân ở nhân gian muốn bình an thuận lợi, thật sự không dễ dàng. Thiên Đế sẽ không bao giờ trở lại.

Tám Kiếp Tình Thâm

Tám Kiếp Tình Thâm Chưa từng nghĩ tới, trúc mã thề non hẹn biển với ta, lại đem ta bán vào phủ Vĩnh Xương hầu làm nô tỳ. Lúc đó ta một thân đồ trắng, vẫn còn đang để tang cha mẹ. Hắn đứng trên cao lạnh lùng nhìn ta, lời nói mang theo vẻ bố thí: “Nhân Nhân đã lớn rồi, nàng là tẩu tẩu của nàng ấy, cũng nên chuẩn bị chút của hồi môn cho nàng ấy. “Yên tâm, sớm muộn gì ta cũng sẽ cưới nàng.” Sau đó, hắn cầm thiệp cưới đứng đợi ngoài Hầu phủ một đêm, mắt đỏ hoe nói: “Không thể nào, Vĩnh Xương hầu sao có thể cưới một nữ tử mang nô tịch làm thê tử?” Hầu gia cười khẽ, hôn lên má ta, hơi thở nóng ẩm phả bên tai: “Đây chính là tình lang bạc tình của nàng sao? Quả là một cổ nhân cổ hủ não ngắn.”

A Vũ

A Vũ Vào năm thứ năm sau khi đính ước, Mạnh Từ Quân vẫn chẳng muốn cưới ta. Lần đầu tiên từ chối, hắn bảo rằng hắn đang được Hoàng thượng trọng dụng, sao có thể chìm đắm trong tình yêu? Lời ấy nghe cũng có lý, ta gật đầu, nhẫn nại chờ đợi thêm hai năm. Đến lần từ chối thứ hai, hắn lại nói Hoàng hậu chưa lập, kẻ bề tôi như hắn sao có thể tùy tiện mà thành gia? Lần này ta nổi giận, cảm thấy Hoàng thượng quả là không hiểu tình lý. Ta đã đợi đến mức thành một lão cô nương đây rồi, vậy mà vẫn không cho phép Mạnh Từ Quân cưới ta sao? Ta cãi nhau với Mạnh Từ Quân một trận rồi bỏ đi. Trên đường đi đến bên sông, ta gặp một thái giám đang định gieo mình xuống nước. Hoá ra là một cô nương con nhà lành được tuyển vào cung đã bỏ trốn, khiến cho thái giám này lo âu đến mức phải t//ự v//ẫn. “Vào cung là có thể gặp được Hoàng thượng sao?” Thái giám nhìn thấy tóc ta chưa búi, mặt chưa tô điểm, mừng rỡ gật đầu: “Đương nhiên rồi, nếu cô nương được Hoàng thượng sủng ái, thì đêm nào cũng có thể gặp người!” Được thôi, ta gật đầu, vén váy bước lên xe ngựa. Đợi gặp được Hoàng thượng, ta nhất định phải hỏi cho ra lẽ, vì sao lại không cho Mạnh Từ Quân cưới ta? “Cô nương, nếu người đi, nô tỳ biết nói sao với Mạnh công tử đây!” Tiểu Đào lo lắng. Ta suy nghĩ một lúc, rồi kéo màn xe lên, phất tay: “Ngươi cứ nói với Mạnh Từ Quân rằng, A Vũ vẫn đang giận hắn, hôm nay sẽ không về ăn tối đâu!”

Tuế Tuế An Ninh

Tuế Tuế An Ninh Ngày ta bị nhốt vào lãnh cung, tuyết lớn bay đầy trời, băng trên mái hiên dày hơn một thước. Tiểu thái giám áp giải ta tới cảm thấy vừa lạnh vừa xui xẻo, đẩy ta vào cửa lớn lãnh cung rồi vội vàng bỏ chạy. Trong Hợp Hoan cung của Quý phi hàng đêm vang lên tiếng hát ca, mà ta chỉ là người nàng tiện tay bắt tới để chịu tội thay mà thôi.

Kịch Bản Trà Xanh

Kịch Bản Trà Xanh Cha tôi tái hôn. Cưới về một chế Lâm Đại Ngọc hở tí là hai mắt rưng rưng, lông mày giật giật, lã chã chực khóc. Lâm Đại Ngọc còn dắt theo một Lâm Tiểu Ngọc yếu đuối đáng thương nữa. Chời má cặp mẹ con thảo mai giả bộ yếu đuối đáng thương này đâu ra vậy nè? Còi báo động kêu vang trong lòng, tôi chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp với bọn họ. Ủa nhưng mà sao tự nhiên thấy sai sai vậy ta?

Giang Hà

Giang Hà Chồng tôi lỡ gửi nhầm tin nhắn cho “em gái kết nghĩa” sang máy tôi. 【Cô ấy đến tháng, không cho anh đụng vào. Anh đang đứng dưới nhà em rồi đấy, ra ngoài nhớ mặc cái váy ren anh mới mua cho nhé.】 Tôi cúi đầu nhìn que thử thai trong tay. Hai vạch. Nếu ba đứa bé đã không chung thủy, vậy thì tôi sẽ chọn một người khác, chung thủy hơn. Tôi xoay người, chụp lại que thử thai rồi đăng vào group chat. 【Ai lên tiếng đầu tiên, người đó sẽ là cha đỡ đầu của con tôi.】 Group vốn im lìm bỗng như nổ tung. 【Làm bố không cần trách nhiệm? Tôi tới!】 【Xí, trễ mất rồi! Chị yêu dấu, cho em làm bố nhỏ được không?】 Tôi đang lướt TikTok, muốn xem người ta thường thông báo chuyện có thai cho chồng như thế nào. Nhìn người chồng trong video xúc động rơi nước mắt khi biết tin vợ mang thai, tôi bất giác mơ mộng. Liệu khi biết tôi có con, Lục Minh có xúc động như vậy không? …

Mẹ và Tôi

Mẹ và Tôi Bà nội tôi sinh liền 6 người con gái, mãi đến lần thứ 7 mới sinh được một cậu con trai. Bà cho rằng do cơ thể mình “kém phúc”, nên khi chọn vợ cho ba tôi, bà nhìn trúng mẹ tôi. “Con gái tên Quyên m/ông to, kiểu gì cũng đẻ được con trai.” Mẹ tôi quả nhiên không khiến bà thất vọng. Chỉ hai tháng sau đám cưới, mẹ đã mang thai. Chín tháng sau, mẹ sinh ra tôi, một bé gái. Từ nhỏ tôi đã biết bà nội không thích mình. Nhưng tôi không ngờ, để lách luật kế hoạch hóa gia đình, bà lại đi làm cho tôi… một cái giấy chứng nhận khuyết tật. Năm tôi 7 tuổi, mẹ vốn đã có một con gái đầu bị thiểu năng, lại mang thai.