Chữa Lành
Chó Đào Mộ Sau khi ông nội chết, thi thể đã bị con chó vàng già mà ông nuôi mười năm đào lên. Chú Hai cảm thấy không may, nên đã đánh chết con chó vàng một cách tàn nhẫn. Đêm hôm đó, ông nội từ trong quan tài ngồi dậy. Tôi tận mắt thấy ông chôn thi thể con chó vàng dưới gốc cây hòe trong sân.
Mái Hiên Đen Phủ Tuyết Ta và di nương cùng ngày sinh nở. Ma ma của di nương lén lút tráo đổi con gái ta. Ta giả vờ không hay biết, rồi lặng lẽ đổi lại. Ta dạy nữ nhi cách quản lý gia đình, giữ nếp đoan trang độc lập; di nương thì dạy con gái ca hát, nhảy múa, học những trò lẳng lơ mị hoặc. Ta luôn nghĩ rằng mình đối với nữ nhi là hết lòng hết dạ, chắc chắn nó sẽ hiểu được tấm chân tình của ta dành cho nó. Nhưng đến khi con gái di nương trở thành trắc phi của Thái tử, nó bỗng nhiên phát điên, đẩy ta xuống hồ nước cho đến chết. “Ta chịu khổ nhiều như vậy, cuối cùng vẫn không sống sung sướng bằng muội muội. “Ta hận người! Nếu di nương là mẹ ruột của ta thì tốt biết bao!” Khi sống lại lần nữa, ta bắt gặp ma ma đang lén lút đổi đứa trẻ vừa mới chào đời. Lần này, ta nhắm mắt, giả vờ không biết. Ngươi đã muốn có người mẹ như thế, vậy thì ta sẽ để ngươi được như ý nguyện.
Lời Nhắn Cuối Cùng Của Mẹ Khi con gái được sáu tuổi, tôi bắt đầu ép con bé làm việc nhà. Tôi còn quay lại toàn bộ những điều đó thành video. Con bé còn chưa cao tới bếp, phải đứng lên ghế nhỏ, loay hoay mãi cũng không làm được. Cô bé sốt ruột đến phát khóc, nũng nịu, mè nheo, nói không muốn học. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh, yêu cầu con tiếp tục. Cư dân mạng chửi tôi muốn nổi tiếng đến phát điên rồi sao, ngược đãi trẻ em để câu tương tác. Có người thậm chí nghi ngờ tôi không phải mẹ ruột của con bé. Mãi đến nửa năm sau, một video có mặt tôi đã lên hot search, họ mới hiểu. Đó là bức di thư điện tử tôi để lại cho con gái. Trong video, tôi mỉm cười nói: “Đợi sau khi mẹ qua đời, hãy để những video này ở bên cạnh con.” “Nếu nhớ mẹ, thì vào đây xem một chút.”
Tôi Cưới Ở Trần Gian, Bạn Thân Gom Quà Dưới Địa Phủ Tết Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt và trà sữa đến viếng mộ bạn thân, báo cho cô ấy biết tôi sắp kết hôn. Tối hôm đó, cô ấy hiện về báo mộng cho tôi. “Cưới đi! Cưới rồi ch.t luôn đi!” “Chờ đến lúc mày bị hành đến ch.t thì chôn bên cạnh tao, đến lúc không ai đốt đồ cúng cho mày, mày còn có thể ké phần của tao, khỏi làm ma ch.t đói.” Tôi ch.t lặng. “Mày đang nói cái quỷ gì thế?” Ngón tay của cô ấy gần như chọt thủng đầu tôi: “Đồ ngu! “Cả nhà hôn phu của mày đang chờ mày tuyệt hậu đấy, mày thật sự không nhận ra tí gì à?”
Đóa Hoa Đẹp Nhất Vì muốn chữa bệnh cho đệ đệ, cha lấy năm lượng bạc đem bán ta cho đồ tể làm kế thất. Gả vào mới biết, hắn còn có một đôi nhi nữ. Người ta thường nói, kế mẫu khó làm, ta tính trời vừa sáng liền bỏ trốn. Nào ngờ, đồ tể lại chết trong đêm mưa ấy. Cha đến đón ta về nhà, ta nhìn hai cặp mắt trong veo kia, cắn răng, chốt cửa, nhốt cha bên ngoài.
Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết Sau khi bố mất, đây là cái Tết đầu tiên. Mẹ theo tục lệ dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết. Mẹ vất vả chuẩn bị một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho tôi và mẹ lên bàn ăn: “Nhà các người năm nay có tang, chỉ được ăn trong bếp.” Mẹ tôi không đồng ý, bác dâu liền mắng một câu: “Xui xẻo!” Lúc này, người vừa mới bị ràng buộc với “Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết” là tôi, lập tức đứng dậy: “Phải rồi bác dâu, việc bác Cả cặp với bạn thân của bác đúng là xui thật đấy.” Bác dâu: “???” Tôi: “Họ còn có con riêng bảy tuổi rồi cơ. Vừa nãy bác Cả nói hẹn đánh bài là vì muốn đến đón năm mới với tiểu tam đó.” Bác dâu phát điên, kéo bác Cả ra ngoài đánh ghen, thế là trống ra hai chỗ ngồi. Tôi kéo mẹ ngồi xuống, nhìn đám họ hàng kỳ dị trên bàn ăn. Hê hê, tối nay đừng ai mơ được yên ổn.
Nam Lâu* *(Ngoại truyện 2 của “Nhất Mộng Như Sơ”) Ngày xuân đẹp trời, mẹ dậy sớm. Hôm nay phải đi du xuân, chuyện phải làm còn rất nhiều. Xuân Hồng mở tủ quần áo, bận rộn chọn quần áo. Xuân Chi đang lật hộp trang sức. Ta ngồi ở mép giường nhìn, người đã tỉnh rồi, nhưng đầu óc còn mơ hồ. Hôm qua mẹ đã nói với ta, hôm nay du xuân, có người muốn gặp ta. Mặc dù bà không nói rõ, nhưng ta biết phải gặp ai.
Gặp Lại Rồi Tôi đã biến mất suốt ba năm, và trong suốt ba năm đó, Giang Yến không ngừng tìm kiếm tôi.Lần gặp lại, là khi tôi giả làm bạn gái của em trai trong buổi tụ họp bạn học của nó, để giúp nó giữ thể diện.Khi nhìn thấy tôi gắp thức ăn cho em trai, anh ta ghen đến phát điên, nở nụ cười lạnh, trước mặt mọi người cố ý khiến tôi bẽ mặt:“Già rồi mà còn ăn cỏ non, Hứa Nhiễm, cô không biết xấu hổ à?”Tôi nhìn về phía cô gái đang nắm chặt vạt áo anh ta, ánh mắt ngơ ngác như nai con, giống hệt tôi của ngày xưa.Tôi cố kiềm chế cánh tay đang run rẩy, gắng gượng bình tĩnh, nhẹ nhàng vuốt má em trai:“Cỏ non ngon mà.”“Anh cũng thấy thế, đúng không?”
Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Niang tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”
Tôi và Bà Cô Cáu Kỉnh Bị hàng xóm hung ác bắt nạt suốt nhiều năm, tôi không ngờ khi cho thuê nhà lại gặp một bà cô còn hung dữ hơn. Nghe nói có kẻ cố ý hành hạ con chó của tôi, ngay hôm sau bà đã giả vờ va chạm để moi tiền từ con cái của họ. Ai dám bắt nạt tôi một lần, bà chắc chắn trả lại gấp mười. Đến cuối cùng, người ta bảo bà là một bà già điên, nhưng tôi lại vui vẻ lẽo đẽo theo sau, học theo cách của bà để trở thành một “tiểu điên” hạnh phúc.
Khi cặp vợ chồng giàu có đến viện mồ côi chọn con nuôi, họ phân vân giữa tôi và Trình Vân. Những dòng bình luận hiện ra trước mắt: 【Ác nữ lại sắp giả bộ đáng thương để được nhận nuôi rồi.】 【Dù có được nhận nuôi, sau này cũng sẽ bị bỏ rơi thôi.】 【Cả đời chỉ là kẻ bị ghét bỏ, suốt ngày tranh giành đàn ông.】 Tôi lặng lẽ cúi đầu, bởi nhân vật phản diện họ đang nói đến chính là tôi. Đột nhiên, hai bóng người che khuất tôi, một cặp vợ chồng miền Đông Bắc chưa từng được nhắc đến trong cốt truyện nhìn tôi đầy vui mừng. “Trời ơi, cô bé này xinh quá!” “Cháu ơi, hôm nay cô chú nấu bún thịt kho, ngon lắm, cháu có muốn về nhà ăn cùng không?”
Chiêu Hồn A Lâm lại đưa cho cô một tách trà nóng an thần, nhẹ nhàng nói: “Nghe chị miêu tả mấy ngày qua, anh rể yêu chị như thế, nhất định sẽ không nỡ rời xa chị đâu.” “Chiêu hồn” cung cấp đồ vật của người thân, bạn có thể thực hiện nghi thức gọi hồn để dẫn lối họ trở về nhà. Nhưng ngay khi tôi hoàn thành nghi thức này và trở về, chuyện kỳ lạ đã xảy ra…
Duy Nguyện Chiêu Chiêu Khi ta mười tuổi, mẹ sinh ra đệ đệ. Tổ mẫu đã bán ta cho một kẻ buôn người với giá mười lạng bạc. Ta bị đưa đến trước mặt một nam nhân trông yếu ớt và lạnh lùng. Khi thấy ta, hắn nổi cơn giận dữ. Ta rụt rè cúi đầu xuống, hắn nhìn ta rồi thở dài và nói: “Thôi được, trước mắt cứ ở lại trong phủ đi.” Sau đó, cha mẹ đến tìm ta. Hắn lạnh lùng đưa tay đẩy ta ra phía sau lưng và nói: “Phủ Minh Vương chỉ có một Minh An Quận chúa, còn về con gái của hai người, ta không biết.”
Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.
Nuôi Heo Mà Hóa Ra Tôi Là Thiên Kim Hào Môn Lúc mẹ ruột tìm đến tận cửa, tôi đang cầm xẻng, hùng hục xúc cám cho heo ăn. Cũng hết cách, con heo nái Đa Hoa nhà tôi sắp đẻ, phải tăng cường dinh dưỡng kẻo lỡ giờ vàng. “Láo nháo láo nháo, láo nháo láo nháo, đừng tranh cướp! Đã bảo đừng tranh cướp mà!” “Nhị Hoa, Tam Hoa, tụi mày tranh cái gì mà tranh? Không biết nhường nhịn cho heo bầu hả?” “Đúng là một đám đầu heo, đến lúc tụi mày mang thai thì sao!” Đúng lúc đó, cánh cổng lớn “ầm” một tiếng bị người ta đẩy ra. Ngay sau đó, một đám người ăn mặc sáng sủa, hào nhoáng xông vào. Tôi ngơ ngác đứng dậy, tay trái xách thùng, tay phải cầm xẻng, cứ thế nhiều mắt nhìn nhau với đám người đó. “Cái này… mấy vị đây là đến mua heo hay mua gà?” Theo phản xạ, tôi bật ra câu mở bài kinh điển của mẹ tôi. Ai ngờ, lời tôi vừa dứt, một người phụ nữ ăn mặc giản dị đối diện bỗng nhiên nước mắt “ào” một cái tuôn rơi. Tôi lập tức bị làm cho ngẩn ngơ. Cái này cái này, mức độ kích động này có phải hơi quá không? Thật ra tôi gặp khách mua cũng nhiều rồi, thỉnh thoảng cũng có vài người đầu óc kỳ quái, không phải chưa từng thấy. Như lần trước có anh chàng chọn heo, chọn cả buổi sáng mà chẳng chọn được con nào, cuối cùng bị tôi sốt ruột quát một câu “Cậu muốn cưỡi heo à” làm bừng tỉnh, cảm xúc lập tức dâng trào, số heo chọn từ một biến thành hai, chọn luôn hai anh em mập nhất, còn nhảy nhót hò hét muốn khởi nghiệp gì đó trên mạng xã hội, đặt tên là “Hiệp sĩ lợn đất”, bảo nhất định sẽ nổi đình nổi đám trên mạng, còn rủ tôi nhập hội nữa cơ. Chẳng lẽ vị này cũng muốn đi đường vòng kỳ lạ sao? “Cái này, cái này… thỏ nhà tôi vừa mới đẻ con…” Tôi nghĩ thầm trong nhà ngoài gà với lợn thì chỉ còn thỏ, nhưng chưa kịp nghĩ xong, người phụ nữ kia đã lao lên một bước, ôm chầm lấy tôi, gào khóc thảm thiết. “Con gái! Con gái của mẹ! Con chịu khổ rồi!” Lúc này tôi mới chậm nửa nhịp nhận ra, hóa ra “con đường vòng” mà bà ấy nhắm tới lại chính là tôi?
Minh Nguyệt Huỳnh Quang Năm ta mười hai tuổi, có một vị đạo sĩ đi ngang qua tướng phủ, đoán rằng trong phủ sau này sẽ xuất một vị hoàng hậu. Phụ thân cùng đích mẫu vui mừng khôn xiết, vung tay ban thưởng khắp phủ, khiến toàn phủ hân hoan náo nhiệt. Rốt cuộc ta cũng được nếm miếng cao quế hoa mà mình mong đợi đã lâu, trong lòng không khỏi vui vẻ. Trong cảnh hân hoan ấy, chỉ có tỷ tỷ sắc mặt ngưng trọng, nhìn ta đầy bi thương hồi lâu rồi thì thầm: “A Oánh, chúng ta lặng lẽ rời khỏi tướng phủ đi.”
Cô Bé Lọ Lem Không Cần Đũa Thần Trong chương trình “Biến Hình Ký”, cô gái hoán đổi thân phận với tôi đã trộm chiếc vòng Cartier của tôi. Người và tang vật đều bị bắt tại trận, nhưng anh bạn thanh mai trúc mã mù mắt của tôi lại kiên quyết bảo vệ cô ta. Những hàng mưa đạn trước mắt tôi liên tục xuất hiện những lời mắng chửi khó nghe: 【Ai bảo người ta là cô bé Lọ Lem, có nam chính hộ tống, sau này còn đạp lên tiểu thư mà vươn lên chứ!】 【Nữ phụ cũng đáng thương mà, bà cô ta bệnh nặng…】 【Ai yếu thì người đó đúng? Nghèo đến hóa điên rồi à! Bà bị bệnh thì được phép vào chương trình mà ăn cắp à?】 Tôi định bấm phát video giám sát, nhưng rồi dừng lại.
Ngôi Sao May Mắn Nhỏ Kể từ khi em trai ra đời, tôi thường xuyên đi lạc. Cha dượng bỏ tôi ở các khu vui chơi, ở bãi biển, trước cửa chợ rau, trên những con phố tấp nập… Sáu lần trước đây, tôi đã hóa dữ thành lành. Sau khi về nhà, thái độ của mẹ lạnh lùng đến mức khiến tôi rất buồn. Lần thứ bảy lạc đường, tôi gặp được một người dì tốt bụng: “Cô bé, con có muốn làm con gái của dì không?” Tôi gật đầu: “Dạ muốn ạ.” Cha dượng và mẹ tôi sẵn lòng giao tôi cho dì nuôi. Họ không biết rằng tôi là ngôi sao may mắn nhỏ của gia đình. Nếu không có tôi, gia đình này sẽ gặp rắc rối lớn.
Nhật Ký Quan Sát Lục Tiên Sinh Tôi là người ngoài hành tinh. Nhiệm vụ của tôi là đến Trái Đất và viết báo cáo về quan sát loài người. Tôi đang làm nhiệm vụ trong nhà Lục tiên sinh, và tôi phát hiện thói quen của người này thật kỳ lạ. Con người là sinh vật vừa mềm yếu vừa dựa dẫm.
Quỷ Nghèo Livestream Tôi livestream bói toán trên mạng, có người chửi tôi là kẻ lừa đảo. “Có giỏi thì men theo đường truyền mạng mà đến đánh tao đi!” Trùng hợp thật. Tôi là ma. Tôi thực sự có thể đi theo đường truyền mạng để đánh hắn.