Chữa Lành
Minh Nguyệt Huỳnh Quang Năm ta mười hai tuổi, có một vị đạo sĩ đi ngang qua tướng phủ, đoán rằng trong phủ sau này sẽ xuất một vị hoàng hậu. Phụ thân cùng đích mẫu vui mừng khôn xiết, vung tay ban thưởng khắp phủ, khiến toàn phủ hân hoan náo nhiệt. Rốt cuộc ta cũng được nếm miếng cao quế hoa mà mình mong đợi đã lâu, trong lòng không khỏi vui vẻ. Trong cảnh hân hoan ấy, chỉ có tỷ tỷ sắc mặt ngưng trọng, nhìn ta đầy bi thương hồi lâu rồi thì thầm: “A Oánh, chúng ta lặng lẽ rời khỏi tướng phủ đi.”
Ân Hữu Trọng Báo Cha đã mất ba ngày, nhưng ta không có tiền mua quan tài. May mắn là mùa đông, thi thể không dễ hư thối. Ta định bán mình, giống như năm xưa mẹ đã làm.
Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này Trúc mã chê tôi dính người. Sau đó để người mắc bệnh đói cảm giác (*) là tôi ở lại trong phòng học. (*) hay còn gọi là touch starvation/skin hunger: một căn bệnh tâm lý, có thể liên quan đến sự thiếu an toàn. Trạng thái được mô tả bởi hội chứng đói da thường đề cập đến trạng thái một cá nhân rất mong muốn được chạm vào, tiếp xúc da với người khác và mong muốn được chạm vào. Để làm dịu căn bệnh, tôi nắm lấy cổ tay bạn cùng bàn u ám sợ xã hội của mình, khó khăn nói: “Xin cậu… để mình nắm một chút.” Hai tay anh đỏ bừng nhưng vẫn mặc cho tôi đụng chạm. Sau này trúc mã đỏ mắt chặn tôi lại chất vấn: “Tại sao một tháng này cậu không đến tìm tôi?” Tôi nhìn về phía bạn cùng bàn đang ngoan ngoãn chờ mình, giọng nói hoang mang: “Tôi có bạn trai rồi, tìm cậu làm gì chứ?” Trúc mã lập tức phát điên.
Độc Sự Vân Cẩm – Phiên ngoại: Bùi Chiêu Ta là Bùi Chiêu, một vị hoàng tử lạnh lùng và đa nghi. Bên cạnh ta, chỉ có những kẻ dối trá mưu mô, lợi ích đổi chác cùng danh lợi phù hoa. Ta đứng trong bóng tối, tựa như kẻ chìm trong biển sâu, quên cả cách hít thở, lạnh lùng nhìn hết thảy mọi thứ. Mãi đến khi một nữ tử tên Vân Cẩm xuất hiện. Nàng mang theo toan tính mà đến, nhưng lại trở thành chiếc phao cứu mạng của ta. Từ đó, ta chỉ sống vì nàng.
Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà Sau khi tốt nghiệp mà không tìm được việc làm, tôi trở về quê nhà, tiếp quản 200 mẫu ruộng dưa hấu của gia đình. Nửa đêm, có người gõ cửa: “Ngươi thấy ta giống người hay giống yêu quái?” Tôi mỉm cười: “Tôi thấy anh giống một cộng sự tốt, ngày nào cũng có thể giúp tôi trông dưa.” Về sau, anh vừa lầm bầm mắng chửi vừa giúp tôi canh dưa, đuổi nhím đi.
Chó Đào Mộ Sau khi ông nội chết, thi thể đã bị con chó vàng già mà ông nuôi mười năm đào lên. Chú Hai cảm thấy không may, nên đã đánh chết con chó vàng một cách tàn nhẫn. Đêm hôm đó, ông nội từ trong quan tài ngồi dậy. Tôi tận mắt thấy ông chôn thi thể con chó vàng dưới gốc cây hòe trong sân.
Tình yêu của Tiểu Mãn Mười năm thích Vệ Chiêu, hắn vẫn luôn chê ta ngốc nghếch. Về sau, vì cứu hắn mà ta trúng cổ độc, lời nguyền khiến ta sẽ yêu người đầu tiên mà ta nhìn thấy khi mở mắt. Kẻ ăn chơi không ai coi trọng kia lại chưa bao giờ chê bai ta. Hắn hái hoa cho ta, tìm ánh sáng của đom đóm khó gặp giữa mùa đông, dịu dàng dỗ dành mỗi khi ta gặp ác mộng. Khi biết ta mất tích mấy ngày, Vệ Chiêu không nhịn nổi nữa, cuối cùng tìm thấy ta trên giường của gã ăn chơi nhà họ Cố. Hắn túm lấy cổ áo ta, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Tránh xa tên vô dụng đó ra, ta cưới nàng.” Ta ngẩng đầu, bối rối nhìn hắn. Nhưng Tiểu Mãn đã có người trong lòng rồi mà.
Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?