Chữa Lành
Tôi Cưới Ở Trần Gian, Bạn Thân Gom Quà Dưới Địa Phủ Tết Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt và trà sữa đến viếng mộ bạn thân, báo cho cô ấy biết tôi sắp kết hôn. Tối hôm đó, cô ấy hiện về báo mộng cho tôi. “Cưới đi! Cưới rồi ch.t luôn đi!” “Chờ đến lúc mày bị hành đến ch.t thì chôn bên cạnh tao, đến lúc không ai đốt đồ cúng cho mày, mày còn có thể ké phần của tao, khỏi làm ma ch.t đói.” Tôi ch.t lặng. “Mày đang nói cái quỷ gì thế?” Ngón tay của cô ấy gần như chọt thủng đầu tôi: “Đồ ngu! “Cả nhà hôn phu của mày đang chờ mày tuyệt hậu đấy, mày thật sự không nhận ra tí gì à?”
Tôi và Bà Cô Cáu Kỉnh Bị hàng xóm hung ác bắt nạt suốt nhiều năm, tôi không ngờ khi cho thuê nhà lại gặp một bà cô còn hung dữ hơn. Nghe nói có kẻ cố ý hành hạ con chó của tôi, ngay hôm sau bà đã giả vờ va chạm để moi tiền từ con cái của họ. Ai dám bắt nạt tôi một lần, bà chắc chắn trả lại gấp mười. Đến cuối cùng, người ta bảo bà là một bà già điên, nhưng tôi lại vui vẻ lẽo đẽo theo sau, học theo cách của bà để trở thành một “tiểu điên” hạnh phúc.
Cô Bé Lọ Lem Không Cần Đũa Thần Trong chương trình “Biến Hình Ký”, cô gái hoán đổi thân phận với tôi đã trộm chiếc vòng Cartier của tôi. Người và tang vật đều bị bắt tại trận, nhưng anh bạn thanh mai trúc mã mù mắt của tôi lại kiên quyết bảo vệ cô ta. Những hàng mưa đạn trước mắt tôi liên tục xuất hiện những lời mắng chửi khó nghe: 【Ai bảo người ta là cô bé Lọ Lem, có nam chính hộ tống, sau này còn đạp lên tiểu thư mà vươn lên chứ!】 【Nữ phụ cũng đáng thương mà, bà cô ta bệnh nặng…】 【Ai yếu thì người đó đúng? Nghèo đến hóa điên rồi à! Bà bị bệnh thì được phép vào chương trình mà ăn cắp à?】 Tôi định bấm phát video giám sát, nhưng rồi dừng lại.
Lời Nhắn Cuối Cùng Của Mẹ Khi con gái được sáu tuổi, tôi bắt đầu ép con bé làm việc nhà. Tôi còn quay lại toàn bộ những điều đó thành video. Con bé còn chưa cao tới bếp, phải đứng lên ghế nhỏ, loay hoay mãi cũng không làm được. Cô bé sốt ruột đến phát khóc, nũng nịu, mè nheo, nói không muốn học. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh, yêu cầu con tiếp tục. Cư dân mạng chửi tôi muốn nổi tiếng đến phát điên rồi sao, ngược đãi trẻ em để câu tương tác. Có người thậm chí nghi ngờ tôi không phải mẹ ruột của con bé. Mãi đến nửa năm sau, một video có mặt tôi đã lên hot search, họ mới hiểu. Đó là bức di thư điện tử tôi để lại cho con gái. Trong video, tôi mỉm cười nói: “Đợi sau khi mẹ qua đời, hãy để những video này ở bên cạnh con.” “Nếu nhớ mẹ, thì vào đây xem một chút.”
Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc Tôi lấy hết dũng khí, hỏi xin cách liên lạc của mỹ nhân cao ráo trong quán cà phê hầu gái. Đối phương cất giọng trầm khàn: “Tôi lớn hơn cậu.” “Tôi đã trưởng thành rồi mà.” Tôi lẩm bẩm. “Không phải nói về tuổi tác.” “Cô nàng” vén váy lên, khẽ cong môi, chậm rãi nhấn từng chữ một: “Hiểu, rõ, chưa?”
Người Dọn Dẹp Hoạt Động Tập Thể Ngày Quốc tế Lao động 1/5 sắp đến, ông chủ nhiều đầu đã quyết định tổ chức một buổi hoạt động tập thể cho các NPC trong trò chơi kinh dị. Ông ấy cấp cho tôi 10 triệu và công bố các chính sách sau: 1. Không muốn tham gia thì có thể không tham gia. 2. Được phép cộng thêm ngày nghỉ phép để nghỉ cùng một lúc. 3. 10 triệu chỉ là mức cơ bản, nếu không đủ thì có thể yêu cầu thêm. Tôi ngẩn ngơ nhìn ông ấy. Nhà ai mà nghỉ lễ 1/5 từ ngày 1/4 cơ chứ? “Ông chủ, hôm nay là ngày Cá tháng Tư, ông có đang đùa tôi không?” Ông ấy đáp: “Chúng ta không ăn mừng lễ phương Tây, lần này chỉ là điều chỉnh ngày nghỉ thôi.” Tôi ngỡ ngàng, nghỉ từ ngày 1/4 đến 5/5, đây là ngày tháng thần tiên gì vậy? Ông chủ tiếp lời: “Hoạt động tập thể lần này sẽ tính hoa hồng 0.1% dựa trên chi phí.” Nghĩa là nếu chi 10 triệu, tôi sẽ được 10 nghìn, chi 1 tỷ, tôi sẽ được 100 nghìn. Nếu chi 1.000 tỷ… Ông chủ nheo mắt: “Không giới hạn thì tôi có cảm giác sẽ xảy ra chuyện kinh khủng. Xác định rõ là khoản tiền này chỉ dùng để thực hiện mong muốn của các NPC và phục vụ hoạt động tập thể.” Tôi thất vọng thở dài, cơ hội đạt được tự do tài chính tan biến. Đến trưa 12 giờ, tất cả người chơi trong trò chơi kinh dị đều bị đẩy ra ngoài. Một thẻ ngân hàng với số dư 10 triệu đã đặt trước mặt tôi. Lần này để tôi thực hiện ước nguyện của các NPC trong trò chơi kinh dị nhé. Ví dụ như, để tác giả mà họ yêu thích viết thêm 1.000 chương truyện. Hay là ăn uống thỏa thích. “Cuộc thi ăn uống đầy hồi hộp đang diễn ra, vị trí số 1 là Tiểu Lý, số 2 là Cửu Vĩ, số 3 là Đồ Tể…” Vở kịch: Long Vương Tiểu Trương. Diễn viên: Trương Duyệt, Ngô Tử Du, Tiểu Hắc, Tiểu Bạch. Màn trình diễn ảo thuật: Bí mật của lá bài, người biểu diễn: Joker. Thơ nịnh hót: Tôi và ông chủ của tôi. Người ngâm: Ngô Tử Du. Một vạch chéo dài lướt qua. Ông chủ nhìn tôi: “Màn này không cần lên sân khấu đâu, tôi không chịu nổi mất mặt như vậy.” Ông ấy nhìn tiếp phần tiếp theo. Thử thách: Đọc tiểu thuyết không ngủ nghỉ. Người biểu diễn: Đôn Đôn. Ông chủ chớp mắt một cái: “Lúc Đôn Đôn biểu diễn, nhớ phát cho mọi người bộ bài, xem như chúng ta đang xem chương trình đêm giao thừa.” Nhưng tôi không ngờ, cuối chương trình, các NPC đã dành cho tôi một màn thật khó xử. Bài hát: Má Ngô ơi, con không thể rời xa má. Ca sĩ: Tiểu Lý, Tiểu Trương… Biên soạn: Nghệ sĩ ăn vặt Triệu Thợ May; viết lời: Toàn bộ NPC.
Tựa Vì Sao Sớm Lương Dĩ Tề mắc chứng tự kỷ. Ngày đầu tiên gặp tôi, anh ấy học được một từ mới: “Ghét.” Sau đó, anh ấy mở rộng từ vựng thành câu: “Ghét Phương Tư Tư.” Dần dần, câu nói trở thành: “Ghét Phương Tư Tư ngủ trên giường của tôi.” “Ghét Phương Tư Tư vào phòng vẽ của tôi.” “Ghét Phương Tư Tư lấy quần áo của tôi…” Sau này, anh ấy lại nói: “Ghét Phương Tư Tư nói chuyện với người khác.” Nhưng đến cuối cùng, khi anh ấy liều mạng đánh nhau với người khác, nằm trong vũng máu, lại thì thầm bên tai tôi: “Ghét Phương Tư Tư bị bắt nạt.” “Phải bảo vệ Phương Tư Tư.”
Sau Khi Công Công Ở Rể Hoàng Gia Tướng công Triệu Minh Uyên sau khi đỗ Thám Hoa, liền bị Công chúa đã góa chồng nhiều năm để mắt tới. Trong kinh đồn đại, ta – nữ nhi nhà đồ tể, sớm muộn cũng sẽ trở thành thê tử bị ruồng bỏ. Công công tay cầm gia pháp đứng canh trước cửa, bảo: “Con dâu chớ lo, nghịch tử nếu dám vứt bỏ vợ tào khang, ta sẽ đánh gãy chân chó của hắn!” Ta nói: “Kỳ thực, ta cũng không có đến nỗi tào khang!” Tướng công men theo vách tường mà về, dáng vẻ vô cùng bất đắc dĩ: “Cha, Công chúa để mắt tới người. Còn nói, nếu cha chịu nhập giá hoàng gia, tiền đồ của nhi tử liền khỏi lo rồi.” Công công đỏ bừng mặt, đang muốn nói chuyện, bà mẫu đã vội giành trước, ôm ngực thốt lên: “Vì con ta, ta… hu hu, ta nguyện hy sinh.” Công công: “Bà có hỏi qua ý của ta chưa?”
Ngày kết thúc kỳ thi đại học, tôi đứng trước cả lớp, ném một xấp tiền vào mặt Tạ Sơ Ngôn: “Tôi chơi chán rồi, đến đây thôi.” Anh ấy cúi xuống, nhặt từng tờ tiền trên sàn. Giọng khàn khàn nói: “Ừ.” Kỳ nghỉ hè kết thúc, Tạ Sơ Ngôn lên chuyến tàu đến Thanh Bắc. Còn tôi bay ra nước ngoài, bắt đầu quá trình hóa trị dài đằng đẵng. Nhiều năm sau khi trở về nước, tôi nằm trên giường bệnh, tóc rụng hết vì điều trị. Đang bận rộn chọn tóc giả thì cửa phòng bệnh mở ra. Tạ Sơ Ngôn trong chiếc áo blouse trắng, ánh mắt chạm vào tôi.
Mẹ Đây, Con Yêu! Tôi là nữ nghệ sĩ nổi tiếng trên mạng. Tôi đã nhảy sông vì bị bôi nhọ đến mức trầm cảm. Sau khi tỉnh lại, trong đầu tôi có thêm một giọng nói: “Ngoan nào, không phải sợ! Đừng khóc, con yêu!” Đêm đó, tôi lại nổi tiếng vì một bài hát cũ của thập niên 80. Trong chương trình giải trí làm ruộng, một mình tôi có thể trồng một mẫu đất, lúc xào rau, tay chân tôi nhanh nhẹn nấu ra năm món mặn, một món canh. Bằng cả lòng tốt và sức mạnh, tôi đã khiến tất cả đồng đội của mình phải nghe lời. Sau khi chương trình kết thúc, đồng đội ôm tôi khóc ròng: “Mẹ ơi, mẹ là người mẹ duy nhất của con!” Đề tài #Mạnh Nhiễm, mẹ ở đây# một lần nữa lên đỉnh tìm kiếm nóng. Toàn mạng đều sốc. [Mạnh Nhiễm bị ma ám, phải không?] Đúng là bị ma ám. Mẹ tôi đến rồi! Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Thiên Kim Thật Dắt Tôi Đi Thi Đại Học Ba tháng trước kỳ thi đại học, “thiên kim thật” của nhà họ Giang trở về. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra mình chỉ là “thiên kim giả” kẻ đã sống nhờ danh nghĩa của người khác bao năm trời. Đã là thiên kim giả thì cũng nên biết thân biết phận. Vì thế, ngay ngày thiên kim thật trở về, tôi chuẩn bị lặng lẽ rút lui, không làm phiền họ đoàn tụ gia đình. Không ngờ vừa vào cửa, thiên kim thật Giang Nhuyễn, liền lao thẳng về phía tôi. Tôi cảnh giác cao độ, nhìn cô ấy lục lục trong cặp sách. Báo động đỏ bật lên trong đầu: Khoan đã! Cô ta chẳng lẽ vì tôi cướp mất cha mẹ của cô ta, nên định liều mình với tôi luôn hả?! Kết quả… Cô ấy lấy ra vài tờ đề thi. “Làm đi, thời gian không còn nhiều. Làm bài kiểm tra toán đầu vào trước, dựa vào kết quả sẽ lên kế hoạch học bù phù hợp.” Hả? Ủa rồi… cái quái gì đang diễn ra vậy? Đây là kiểu báo thù mới à? …
Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau Nửa đêm đang trực ca, có một cô gái trẻ bị mang thai ngoài tử cung được đưa vào cấp cứu. Tôi bình tĩnh hỏi: “Phải phẫu thuật ngay, người nhà đâu?” Cô gái đau đến mức không thể nói thành lời, cố gắng gọi một cuộc điện thoại rồi đưa cho tôi. Tôi nhận lấy điện thoại, còn chưa kịp mở miệng thì bên kia đã vang lên giọng nói của chồng tôi. “Bảo bối, có chuyện gì vậy?”
Tạm Biệt Quá Khứ, Chào Em Tương Lai Tôi đang chỉnh sửa bản thiết kế váy cưới trong studio thì Cố Cảnh Thâm đẩy cửa bước vào. “Thanh Nhã, anh có chuyện muốn bàn với em.” Biểu cảm anh có chút ngập ngừng khiến tim tôi chợt thắt lại. Kết hôn năm năm, tôi hiểu anh quá rõ rồi. “Chuyện gì vậy?” Tôi đặt bút chì xuống. “Công ty có một khách hàng quan trọng sắp kết hôn, hy vọng em có thể giúp thiết kế váy cưới.” Tôi gật đầu: “Chuyện tốt mà, khi nào cần?” “Tháng sau, thời gian hơi gấp.” Anh tránh ánh mắt tôi. “Khách hàng là một cô gái, tên là Bạch Vũ Phi.” Bạch Vũ Phi? Cái tên này nghe quen quen. Tôi chợt nhớ ra, cô ấy là thư ký mới của Cố Cảnh Thâm, mới hai mươi tư tuổi, rất xinh đẹp. “Cô ấy sắp cưới rồi à? Với ai?” Tôi hỏi bâng quơ. Cố Cảnh Thâm cứng đờ cả mặt: “Chuyện đó… em gặp cô ấy rồi sẽ biết.”
Tỉnh Mộng Tuổi Cổ Lai Hy Vào ngày tổ chức tiệc mừng sinh nhật 70 tuổi của bà nội, trên màn hình lớn bất ngờ xuất hiện những bức ảnh chụp chung của ông nội và một người phụ nữ khác. Tiếng cười rộ lên khắp sảnh tiệc, khách khứa thi nhau trêu chọc ông nội “tuổi cao nhưng phong độ vẫn đỉnh”. Ai nấy đều nghĩ bà nội sẽ khó chịu, thấy mất mặt. Nhưng không, bà vẫn mỉm cười, thản nhiên giật lấy micro từ tay MC. “Xin mọi người dành một tràng pháo tay thật lớn chào đón chồng tôi – ông Phó Hoài Sinh. Và người yêu đã gắn bó với ông suốt 50 năm – bà Nguyễn Xuân Cảnh.”
Lê Thanh Chưa Xuất Giá Năm ta 14 tuổi, cha đem ta bán cho phú hộ giàu nhất Hoài Châu làm kế thất. Ta giúp ông ta nuôi dưỡng Huệ tỷ nhi khi ấy vẫn còn trong tã lót, vậy mà sau khi ông ta lấy phu nhân mới, nữ nhân ấy liền đuổi ta ra khỏi nhà. Lúc sắp bị ch .t cóng ngoài đường, một thư sinh nghèo đã nhặt ta về. Ta may vá kiếm tiền nuôi hắn ăn học thi cử, ai ngờ nghe tin hắn đỗ Thám hoa, rồi cưới công chúa. Huệ tỷ nhi tức tối lẩm bẩm: “Vì sao nương chẳng bao giờ gặp được người tốt?” Ta cười, véo má con bé: “Thư sinh thúc thúc của con có cưới ta đâu, sao lại bảo hắn không phải người tốt?” Cánh cửa gỗ mục nát bị gió tuyết hắt tung, người nọ giận dữ xông vào: “Ai nói ta chưa cưới?”
Tôi là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, muốn thuê một căn nhà rẻ nhất có thể. Người môi giới nhiệt tình giới thiệu: “Chung cư giảm 10%, nhà không thang máy giảm 20%, nhà cũ giảm 50%, nhà ma giảm 70%, nhà có người chết thảm giảm 90%.” Tôi gật đầu lia lịa, vội hỏi: “Có căn chung cư cũ, không thang máy, chủ nhà chết thảm không?” Tôi chuyển nhà thành công, tiền thuê mỗi tháng là ba nghìn tệ. Số tiền này là do người môi giới *trả thêm* cho tôi. Đêm đầu tiên chuyển đến, vòi nước trong nhà tắm tự nhiên chảy ào ào. Đèn trong phòng ngủ chập chờn liên tục. Tôi không chịu nổi, bật dậy quát lớn vào bóng đen lén lút trong phòng: “Tiền điện một tệ hai một số!” “Tiền nước năm tệ rưỡi một khối!” “Tiền này mày trả hả?”
Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết Sau khi bố mất, đây là cái Tết đầu tiên. Mẹ theo tục lệ dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết. Mẹ vất vả chuẩn bị một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho tôi và mẹ lên bàn ăn: “Nhà các người năm nay có tang, chỉ được ăn trong bếp.” Mẹ tôi không đồng ý, bác dâu liền mắng một câu: “Xui xẻo!” Lúc này, người vừa mới bị ràng buộc với “Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết” là tôi, lập tức đứng dậy: “Phải rồi bác dâu, việc bác Cả cặp với bạn thân của bác đúng là xui thật đấy.” Bác dâu: “???” Tôi: “Họ còn có con riêng bảy tuổi rồi cơ. Vừa nãy bác Cả nói hẹn đánh bài là vì muốn đến đón năm mới với tiểu tam đó.” Bác dâu phát điên, kéo bác Cả ra ngoài đánh ghen, thế là trống ra hai chỗ ngồi. Tôi kéo mẹ ngồi xuống, nhìn đám họ hàng kỳ dị trên bàn ăn. Hê hê, tối nay đừng ai mơ được yên ổn.
Thật Giả Không Quan Trọng Tôi tên là Hứa Du Du, hôm nay là sinh nhật lần thứ 17 của tôi, cũng là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Vào ngày này, tôi bị phát hiện là đứa trẻ bị trao nhầm ở nhà họ Hứa. Đứng trước cô gái có đường nét khuôn mặt giống bố mẹ tôi hơn, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy tội lỗi—tôi đã cướp đi cuộc sống giàu sang đáng lẽ thuộc về cô ấy. Thế nhưng cô ấy lại chỉ vào đôi giày vải vẽ đầy hoa của mình, khóe môi cong lên: “Xem này, mẹ tôi vẽ cùng tôi đấy, cho tôi mười tỷ tôi cũng không đổi!”
Ánh Sáng Trong Đêm Nửa năm sau khi chớt. Có người quét mã QR trên bia mộ của tôi. Thêm tôi làm bạn bè. “Cô Tạ, có thể phiền cô chuyển nhà không?” Chưa từng nghe nói ma mà còn phải chuyển nhà! Lừa đảo! Lập tức chặn luôn! Giây tiếp theo, Diêm Vương đích thân gọi điện cho tôi: “Tiểu Tạ à, đến văn phòng ta một chuyến nhé.”
Hoa Nở Dưới Trăng Tôi là một cây nấm. Nhưng chủ nhân của tôi không nghĩ vậy. Mỗi khi tôi nói mình là nấm thành tinh, anh ấy lại thở dài thườn thượt nhìn tôi. Ngoài chuyện đó ra, anh ấy rất tốt với tôi, nấu ăn cho tôi, mua quần áo cho tôi, còn cùng tôi xem những bộ phim nghệ thuật nhàm chán… Vào mỗi đêm khuya co ro trong góc tường, sau khi làm thêm ca về nhà, anh ấy sẽ lặng lẽ ôm tôi trở lại giường. Anh ấy còn nói: Anh muốn có con với em. Nghe vậy, tôi ôm bụng cười: “Xin đấy, con người với nấm làm sao có con được chứ?” Loài nấm chúng tôi sinh sản bằng bào tử, con người các anh rốt cuộc có hiểu cách ly sinh sản là gì không? …. Cho đến một ngày, tôi nhìn hai vạch đỏ chót trên que thử thai mà ch*t lặng.