Trang chủ Thể loại Chữa Lành

Chữa Lành

Người Mẹ Giả Của Tôi

Người Mẹ Giả Của Tôi Khi Giang Nồng đến nhà tôi, mẹ đã chia đôi tình yêu của mình. Giang Nồng được phần lớn, còn tôi chỉ có một phần nhỏ. “Con còn có bố, nhưng Tiểu Nồng chẳng còn ai cả.” Vì vậy, việc mẹ thiên vị cậu ta là điều hiển nhiên. Sau này, tôi không cần mẹ nữa. Tôi không giống mẹ mình, tình yêu của tôi không thể chia nhỏ. Tôi dành toàn bộ tình yêu của mình cho mẹ mới.

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc Tôi lấy hết dũng khí, hỏi xin cách liên lạc của mỹ nhân cao ráo trong quán cà phê hầu gái. Đối phương cất giọng trầm khàn: “Tôi lớn hơn cậu.” “Tôi đã trưởng thành rồi mà.” Tôi lẩm bẩm. “Không phải nói về tuổi tác.” “Cô nàng” vén váy lên, khẽ cong môi, chậm rãi nhấn từng chữ một: “Hiểu, rõ, chưa?”

Nhặt Nam Nhân

Ta nhặt được ba người nam nhân. Một là yêu quái, một là ma đầu, một là thần tiên. Cả ba người bọn hắn đều bị thương nặng, nằm rải rác trên cùng một ngọn núi ở chân núi, lưng chừng núi và đỉnh núi. Ta đánh xe bò lên núi đốn củi, nhặt từ chân núi lên đỉnh núi, xe đã đầy. Được rồi, về nhà thôi.

Bán Giang Yên Vũ

Bán Giang Yên Vũ Ta nhặt được một phu nhân nghèo túng ở dưới chân Hoàng thành. Từng chén từng chén hoành thánh đút xuống, cứu mạng bà. Sau đó bà ấy đột nhiên biến mất. Vào mùa thu, sạp hoành thánh có một thái giám đến. Nói Hoàng hậu triệu ta vào cung làm bạn đọc của Thái tử. Ta khó xử nói: “Ta cái gì cũng không biết, ta chỉ biết làm hoành thánh thôi.” Lão thái giám híp mắt suy nghĩ một lát. “A, vậy dạy Thái tử làm hoành thánh đi.”

Gia Đình Mới

Tôi xuyên thành con của nữ chính trong một bộ truyện ngược. Mới ba tuổi đầu, tôi đã trở thành vật hi sinh cho tình yêu độc hại của cha mẹ. Mẹ tuyệt thực, tôi bị đói theo, mẹ bỏ trốn, tôi bị phạt quỳ đến trầy đầu gối chảy máu. Hai kẻ đó trên giường thì hận nhau, còn dưới đất thì coi tôi như chó để hành. Sau một lần mẹ lại trốn khỏi nhà, tôi gõ cửa nhà kẻ thù không đội trời chung của ba. “Nhà chú có nuôi border collie* không ạ? Cháu dễ nuôi lắm, nửa cái bánh mì là sống được rồi.” (*border collie: giống chó chăn cừu thông minh, trung thành)

Cánh Én Xuân

Trước kỳ thi đại học một tháng, mẹ tôi khóc nức nở gọi điện cho tôi, nói rằng em trai tôi đã đánh mù một mắt của bạn học, mà gia đình không có tiền bồi thường. Bà bảo tôi về nhà gả cho một người đàn ông đã được chọn sẵn, lấy tiền sính lễ để trả nợ thay em. Bà nói bà sinh tôi, nuôi tôi, tôi chỉ cần báo đáp lần này là coi như hết nợ. Tôi bàng hoàng hỏi: “Tại sao con phải báo đáp mẹ?” “Nếu không muốn sinh con, thì có bản lĩnh đừng lên giường với bố con chứ.”

Đào Thuỷ Thôn

Đào Thuỷ Thôn Năm ta mười tuổi, tổ mẫu dẫn ta đến phủ Quốc Công để “đón gió thu” (ý nói xin sự giúp đỡ). Ai ngờ, một lần đi tùy tiện như vậy lại giúp ta kiếm được một phu quân vừa tuấn tú vừa giàu có. Là phận nữ nhi thôn quê bán bánh mè, ta cứ ngỡ đây đã là đỉnh cao cuộc đời mình rồi. Nhưng không ngờ, vào ngày thành thân, ngay cả Thái Thượng Hoàng cũng đến dự.

Cơn Mơ Lúc Đau

Cơn Mơ Lúc Đau Tôi thích cảm giác đau. Chạy đi xin làm người mẫu xỏ khuyên, lại bị một gã đàn ông trông dữ tợn nắm cổ áo kéo lên. “Biến đi, con nít.” Vậy mà về sau cũng chính anh ta, yết hầu khẽ động, tay siết chặt eo tôi, giọng khàn nhẹ dỗ dành: “Ngoan, ăn nhiều một chút. Không đau đâu.”

Tôi Quản Đầu Thai

Tôi Quản Đầu Thai Tôi, nhân viên vàng của phòng đầu thai ở địa phủ, hôm nay bị một linh hồn mới có điểm công đức cao ngất ngưởng chọc cho tức cười. Người ta làm việc 996, tích lũy công đức để tranh vé đầu thai sang châu Phi, vậy mà anh ta, đối diện với ba lựa chọn đầu thai cực phẩm: con trai độc nhất của tỷ phú, thần tượng hàng đầu, gấu trúc quốc bảo, vẫn dửng dưng như không. Tôi chỉ vào sổ công đức ghi hàng tỷ điểm, tức đến nghiến răng: “Nhiều điểm thế này, anh muốn làm gì!” Anh ta cười ngại ngùng: “Dùng cái này đổi lấy việc em làm vợ anh, đủ không?”

Tặng Người Một Tấm Lòng Son

Tặng Người Một Tấm Lòng Son Ngày mẹ tái giá, ta nắm chặt tay áo bà, từ đầu thôn khóc đến cuối làng. Thế nhưng bà lại giằng tay ra, lạnh lùng nhìn ta một cái: “Ân tình mẫu nữ đã dứt, về sau gặp lại, gọi ta là thẩm nương đi.” Phụ thân đã khuất, điều kiện mà tộc họ đồng ý cho bà tái giá là đem mảnh ruộng tốt cuối cùng trong nhà cùng căn nhà gạch ra trao đổi. Ta không có áo mặc, chẳng có cơm ăn. Người tổ mẫu kế từng bị mẹ ta ép đi – bà lão ấy – tìm được ta trong ngôi miếu đổ nát: “Hài tử, đi theo ta đi.”

Thanh Âm Trong Tôi

Thanh Âm Trong Tôi Trước ngày công bố điểm thi đại học, tôi đã mơ thấy tương lai của mình. Trong giấc mơ, tôi nghe theo lời cha mẹ, báo danh vào ngôi trường mà họ vất vả chọn giúp, học ngành mà họ cho là “có tương lai”. Sau khi tốt nghiệp, họ lại vắt óc tìm mối quan hệ, gửi tôi vào cơ quan mà họ cho là “ổn định”. Sau đó, lại giúp tôi chọn một người chồng mà họ đánh giá là “thích hợp”. Tất cả mọi thứ nhìn qua đều như đi đúng quỹ đạo. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn đi đến bước đường cùng. Từ t//ầng 18, tôi la/o m/ình x/uống. Bọn họ ôm x/á/c tôi mà gào lên: “Sao lại thành ra thế này?”

Mẹ Ơi Mình Về Nhà

Tổng tài bá đạo và thanh mai trúc mã đưa nữ chính ngược tâm người không thể sinh con đến cô nhi viện để nhận con nuôi. Tất cả bọn trẻ đều nhào về phía thanh mai: “Mẹ ơi, chọn con đi, chọn con đi!” Bình luận trực tiếp chạy điên cuồng: “Không thể tự sinh đã đành, ngay cả bọn trẻ trong cô nhi viện cũng không thích cô ta. Nữ chính ngược tâm thật thảm, bị chồng và thanh mai liên thủ sỉ nhục!” “Thanh mai đúng là thắng lớn! Được tổng tài cưng chiều, cả lũ trẻ cũng tranh nhau nhận cô ta làm mẹ. Nữ chính chẳng khác gì món đồ trang trí.” “Chưa đủ ngược! Để nữ chính đau khổ thêm đi! Tốt nhất là khóc ngay tại chỗ, sau này nam chính nhớ lại sẽ càng day dứt, càng đắt giá cho pha truy thê địa ngục!” Tôi nhìn đống bình luận, tức đến nỗi đôi chân ngắn nhảy dựng lên ba tấc, phóng thẳng đến chỗ nữ chính người không ai để mắt tới. Túm lấy tay áo cô ấy: “Chị ơi, chị biết nấu lẩu hầm nồi sắt không?” Nữ chính ngẩn người: “Biết… biết chứ.” Mắt tôi sáng như đèn pha: “Thế thì tốt quá! Em chỉ mê món đó! Em theo chị về nhé!”

Khi Phượng Hoàng Rực Cháy

Khi Phượng Hoàng Rực Cháy Sau khi ly hôn với chồng cũ, tôi đến thăm con gái. Không ngờ lại bị bố chồng cũ đánh cho một trận thừa sống thiếu ch .t. Ông ta đập tôi đến mức xuất huyết não, chưa kịp vào bệnh viện thì tôi đã tắt thở ngay trên xe cấp cứu. Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về đúng cái ngày đang chuẩn bị ký đơn ly hôn với chồng cũ! Tôi vỗ bốp bản thỏa thuận ly hôn vào mặt anh ta, quay sang cười nhẹ với nhân viên hành chính: “Bọn em tình cảm vẫn tốt mà, chỉ là cãi nhau chút thôi. Không cần ly hôn nữa đâu!”

Bà Nội Quyết Định Ly Hôn

Bà Nội Quyết Định Ly Hôn Vào ngày đại thọ 60 tuổi của bà nội, bà quyết định ly hôn. Lý do chỉ vì một chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt: Bà giúp người khác nấu ăn trong tiệc cưới và nhận 200 tệ tiền công, nhưng ông nội đã tát bà trước mặt bao nhiêu người. “Bà chỉ nấu ăn thôi, mà dám đòi 200 tệ! Sao lại lòng dạ hiểm độc như vậy? Bà làm tôi mất mặt với cả làng rồi!” Người trong làng đều bảo ông nội là người tốt bụng, còn bà nội thì keo kiệt, hay tính toán. Sau khi ly hôn, mọi người khuyên ông nên xin lỗi, nhưng ông kiêu ngạo nói: “Bà ấy chẳng là gì khi không có tôi, nhiều nhất là một tháng, bà ấy sẽ quay lại thôi.” Thế nhưng, bà nội rời xa ông và dựa vào tay nghề nấu ăn để gây dựng sự nghiệp thành công ở thành phố lớn, trở thành một người nổi tiếng với hàng triệu người theo dõi, một bài quảng cáo cũng kiếm được mười vạn tệ. Bấy giờ, ông nội bắt đầu chạy theo, trông mong gọi tên bà: “Thục Phân, anh sai rồi, em quay về với anh đi.”

Bảo Bối Bốn Chân Của Mẹ

Bảo Bối Bốn Chân Của Mẹ

Lê Thanh Chưa Xuất Giá

Lê Thanh Chưa Xuất Giá Năm ta 14 tuổi, cha đem ta bán cho phú hộ giàu nhất Hoài Châu làm kế thất. Ta giúp ông ta nuôi dưỡng Huệ tỷ nhi khi ấy vẫn còn trong tã lót, vậy mà sau khi ông ta lấy phu nhân mới, nữ nhân ấy liền đuổi ta ra khỏi nhà. Lúc sắp bị ch .t cóng ngoài đường, một thư sinh nghèo đã nhặt ta về. Ta may vá kiếm tiền nuôi hắn ăn học thi cử, ai ngờ nghe tin hắn đỗ Thám hoa, rồi cưới công chúa. Huệ tỷ nhi tức tối lẩm bẩm: “Vì sao nương chẳng bao giờ gặp được người tốt?” Ta cười, véo má con bé: “Thư sinh thúc thúc của con có cưới ta đâu, sao lại bảo hắn không phải người tốt?” Cánh cửa gỗ mục nát bị gió tuyết hắt tung, người nọ giận dữ xông vào: “Ai nói ta chưa cưới?”

Lời Tỏ Tình Qua Ly Trà Sữa

Lời Tỏ Tình Qua Ly Trà Sữa Tôi đặt cho em trai ly trà sữa đầu tiên của mùa thu, ghi chú là: “Em trai, chồng chị đã phát hiện mối quan hệ của chúng ta rồi. Giờ chỉ có thể liên lạc bằng cách này. Thứ Bảy này gặp ở chỗ cũ nhé, dì sẽ chăm sóc em thật đàng hoàng .” Còn đặc biệt dặn shipper đọc to cho em trai nghe. Tôi hỏi: “Thú vị không?” Em trai đáp: “Chị ơi, lỡ điền nhầm địa chỉ sang chỗ bạn em rồi.” “Cậu ấy là giáo sư đại học, đang giảng bài cho sinh viên.”

Nhân Sinh Náo Nhiệt Của Trì Nguyện

Nhân Sinh Náo Nhiệt Của Trì Nguyện Ta nhặt được ba người nam nhân. Một là yêu quái, một là ma đầu, một là thần tiên. Cả ba người bọn hắn đều bị thương nặng, nằm rải rác trên cùng một ngọn núi ở chân núi, lưng chừng núi và đỉnh núi. Ta đánh xe bò lên núi đốn củi, nhặt từ chân núi lên đỉnh núi, xe đã đầy. Được rồi, về nhà thôi.

Mệnh Hồ Điệp

Mệnh Hồ Điệp Tôi chịu đựng áp lực để đưa người chồng nuôi từ nhỏ đi học đại học, nhưng sau khi tốt nghiệp, anh ta lại leo lên được với thiên kim của hiệu trưởng, khiến tôi trở thành trò cười cho cả làng. Dưới sức ép của những lời đàm tiếu, gia đình vội vã gả tôi cho một người đàn ông ốm yếu. Vốn dĩ không hề tình nguyện, sau khi kết hôn, tôi luôn lạnh nhạt với chồng. Nhưng anh ấy lại không tính toán với tôi, suốt cả đời đều nhường nhịn tôi. Vào tuổi hoa giáp*, tôi mắc bệnh nặng, người đàn ông cả đời thanh liêm ấy lại cúi mình vì tiền, khiến mọi người trên mạng chửi mắng anh là đã làm mất đi cốt cách của một người trí thức. *60 tuổi. Thế nhưng anh lại nói: “Nếu cô ấy ra đi, tôi còn cần cốt cách này làm gì?” Sau khi sống lại, tôi đuổi người chồng nuôi từ nhỏ ra khỏi nhà, thúc giục gia đình nhanh chóng tìm vợ cho anh ta. Đời này, từ cái nhìn đầu tiên, tôi sẽ bắt đầu yêu anh ấy.

Không Còn Là Người Ấy Nữa

Không Còn Là Người Ấy Nữa Đã yêu “bạch nguyệt quang” đến thế, vậy thì tôi thành toàn cho bọn họ. Năm thứ năm tôi “công lược” phản diện trong tiểu thuyết, cuối cùng anh ta cũng chịu mở miệng đồng ý cưới tôi. Vào ngày cưới, đèn chùm trong sảnh tiệc bất ngờ rơi xuống, đúng lúc nguy hiểm, anh ta lập tức đẩy tôi ra, ôm chặt lấy nữ chính đang run rẩy. Cánh tay anh ta bị kính vỡ cứa trúng, bộ vest trắng loang một vệt máu lớn. Còn nữ chính trong vòng tay anh ta thì không hề hấn gì. Tôi ôm lấy cổ đang rỉ máu, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật, anh ta chưa từng yêu tôi. Lúc đó, hệ thống xuất hiện, hỏi tôi: “Có muốn kết thúc nhiệm vụ trước thời hạn không?” Tôi gật đầu. “Đã biết sau này anh ta phải chịu kết cục tan xương nát thịt vì nữ chính… thì tôi sẽ thành toàn cho anh ta.”