Cổ Đại

Nơi Ta Thuộc Về

Nơi Ta Thuộc Về Phu quân của ta là thế tử yếu đuối của Hầu phủ, còn ta là đích nữ kiêu hùng của tướng môn. Để bảo vệ hắn, ta đạp lên tiểu nhân, trừng phạt kẻ vô lại, trở thành người đàn bà đanh đá nổi danh khắp kinh thành. Mọi người đều tránh ta như tránh tà nhưng hắn lại nói. “A Doanh, nàng phải bảo vệ ta cả đời.” Ta tưởng hắn yếu đuối không tự lo được nên cam tâm tình nguyện. Cho đến khi ta và trưởng công chúa cùng gặp nạn. Hắn giương cung, lạnh lùng bắn một mũi tên xuyên thủng đầu tên thích khách rồi ôm trưởng công chúa vào lòng. Lúc đó ta mới hiểu. Hóa ra những năm qua, bệnh tật của hắn đều là giả. Hắn cũng có thể bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là ta.

Thay Đổi Nhân Duyên

Thay Đổi Nhân Duyên Cha đã hứa gả ta cho Thế tử Tĩnh An hầu nhưng vào đêm tết Nguyên tiêu ta lại đem lòng yêu mến vị hôn phu của thứ muội ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi riêng tư trao đổi tín vật. Khiến cho cha phải thay đổi canh thiếp, đổi cả duyên phận. Sau khi thành thân mới biết phu quân của mình thích nam nhân, ta không chịu được nhục nhã, làm loạn trong phủ nhưng lại bị hành hạ đến chết. Còn thứ muội và Thế tử Tĩnh An hầu lại đàn sắt hòa ca, khiến người người ghen tị. Mở mắt ra lần nữa, ta và thứ muội đã trọng sinh vào trước đêm Nguyên tiêu. Khi ta ngoan ngoãn nhận lời gả cho Thế tử, thứ muội lại đến gần ta, che miệng thì thầm: ” Trưởng tỷ, tới gần nam nhân sẽ chết.”

Trường Lạc Khúc

Trường Lạc Khúc Hoàng thành sụp đổ, phụ hoàng vì giữ thể diện, tự tay dâng ta cho quân địch tàn bạo. Chỉ để xin một ít kim chỉ, vá lại chiếc long bào rách nát của ông ta. Ta nắm chặt lấy tay áo của ông ta, khóc lóc van xin ông ta đừng bỏ rơi ta. Ông ta từng ngón bẻ tay ta ra, cau mày quát mắng: “Trường Lạc, làm người phải giữ thể diện, thà chết chứ không cầu xin.” Ông ta giữ được thể diện. Mười năm vong quốc, gấm vóc lụa là, thê thiếp thành đàn. Vô số nữ quyến hoàng gia bị hành hạ đến chết. Sau đó, quân địch bắt ta tự tay giết cha, lấy mạng đổi mạng. Ông ta khóc lóc quỳ xuống nhận lỗi cầu xin, ta nghịch con dao găm trong tay, cười sảng khoái: “Phụ hoàng, người đã từng nói——“ “Làm người phải giữ thể diện, thà chết chứ không cầu xin.”

Gả Thay

Gả Thay Sau khi phụ thân bị bãi quan, ông đưa đích mẫu cùng các đệ muội từ kinh thành trở về. Trong tiệc tiếp đón, phụ thân liếc nhìn nương ta, nhàn nhạt nói: “Bao năm không gặp, lễ nghi đều quên sạch rồi sao?” Nương khựng lại, khiêm nhường đứng dậy: “Là thiếp thất lễ, thiếp xin hầu phu nhân dùng bữa.” Ta cúi đầu, uất ức, lại thấy nương chỉ toàn gắp những món cay xè vào bát đích mẫu. “Phu nhân, mời dùng.” Đích mẫu hé miệng, nhìn phụ thân một cái, muốn nói lại thôi. Ta quên mất, đích mẫu đến từ vùng Giang Hoài, không ăn được cay.

Tiêu Hi Trương

Tiêu Hi Trương Khi mẫu thân ta lâm bồn, tiết di nương phóng hỏa, để phòng sinh không một bóng người. Rồi dùng chăn bông khiến đệ đệ vừa mới chào đời của ta chết ngạt. Ta trốn trong tủ quần áo, tận mắt chứng kiến tất cả mọi chuyện. Mẫu thân ta mới đi được một tháng, Tiết thị người xuất thân từ nha hoàn, từ thiếp trở thành chính thất phu nhân. Phu nhân vọng tộc trong kinh thành tụ họp cùng nhau, chúc mừng Tiết phu nhân, dường như không ai còn nhớ đến thảm kịch xảy ra ở phủ đệ tháng trước. Mà ta lại quỳ xuống dâng trà cho hung thủ trước mặt biết bao phu nhân vọng tộc, tự tay cài trâm vàng cho bà ta. Gọi bà ta là “mẫu thân.” Tất cả nữ quyến có mặt đều nhìn về phía ta. Trong sự im lặng, ta từ từ giơ cao trâm cài. Kìm nén sự thôi thúc đâm vào cổ họng bà ta, cài lên mái tóc…  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

Vĩnh Tuy Cát Thiệu

Vĩnh Tuy Cát Thiệu Đêm trước ngày cưới, ta đã biết rằng Kỷ Như Phương có nuôi một người thiếp xinh đẹp bên ngoài và đã có một đứa con trai. Đứa trẻ đó đã bảy tuổi. Bảy năm qua, trong kinh thành không hề có chút tin tức nào. Vậy mà đúng vào lúc ta sắp thành hôn, nhũ mẫu của đứa trẻ ấy lại ôm nó ngất xỉu ngay trước cửa nhà ta.

Cuộc Chiến Hậu Cung

Cuộc Chiến Hậu Cung Năm thứ hai lên làm hoàng hậu, ta mắc bệnh nan y nên để lại di chứng, từ đó không thể sinh nở. Hoàng thượng chuyển sang sủng ái Trân Phi, mười năm bảy thai, cưng chiều không dứt. Cho đến khi thái y quỳ dưới chân hoàng thượng, báo rằng Trân Phi sắp qua đời. Đời này, từ khi ta mắc bệnh đã định sẵn ngày chết của Trân Phi hôm nay. Dù sao kiếp trước, người chết cũng chính là ta.

Định Mệnh Soi Chiếu

Định Mệnh Soi Chiếu Ta vừa chào đời, tuyết vốn kéo dài suốt một tuần cũng ngừng rơi, bầu trời quang đãng, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp nơi. Nhưng còn chưa kịp vui mừng, bà đỡ đã hô to rằng còn một người nữa. Mọi người trong phòng đều kinh hãi đến mức không nói nên lời. Quốc sư sớm đã nói, khi hoàng hậu mang thai rằng người chắc chắn sẽ sinh ra một lứa mười đứa hoàn mỹ. Mà ta vừa hay là đứa thứ mười, nhưng giờ lại đột nhiên sinh thêm một người nữa. Sau khi muội muội chào đời, trời đang quang đãng liền lập tức mây đen kéo tới, sấm sét đì đùng. Cảnh tượng như vậy khiến không ít người chấn động. Vì sinh non nên thân hình ta rất nhỏ bé. Ngược lại, muội muội ra đời sau lại trắng trẻo bụ bẫm. Thái y bế ta qua một bên kiểm tra thì phát hiện ta mắc chứng tim đập nhanh. Thế nên trong cung, mọi người đều cho rằng ta là điềm lành, còn muội muội là tai họa. Từ trong lòng, tất cả mọi người đều thiên vị ta. Khi lớn lên, sự thiên vị ấy lại càng rõ ràng.

Phận Nữ Nhi

Phận Nữ Nhi Ngày cha ta dẫn ta về nhà, ta cố ý làm vỡ chiếc vòng ngọc mà mẹ kế tặng. Chưa đợi phụ thân mở miệng chỉ trích, bà đã vội vàng nắm lấy bàn tay bị thương của ta, như một người mẹ hiền bảo vệ rồi cầm máu cho ta. “Châu Châu, thổi thổi một chút là hết đau thôi.” Một lần bảo vệ ấy kéo dài mười năm. Sau này, An Viễn Hầu phủ sụp đổ, cha ta lập tức muốn vứt bỏ mẹ kế. Ta quay đầu đồng ý lời cầu hôn của nhiếp chính Vương. “Mẫu thân, lần này đến lượt Châu Châu che chở người rồi!”

Hoàng Thành Rực Lửa

Hoàng Thành Rực Lửa Ta là thư đồng của Nhị tiểu thư. Nàng gây họa, ta chịu tội thay. Ta làm điều mờ ám, nàng gánh tội thay. Chúng ta cùng nhau gây sóng gió ở Lĩnh Nam, được xưng là “song họa”. Cho đến khi Vương gia khải hoàn, hắn nắm giữ trọng binh lại vừa chiến thắng, Hoàng đế ngày càng không ngủ được, ngấm ngầm ám chỉ phải đưa một đứa trẻ đi làm con tin. Nhị tiểu thư nhìn đại tỷ sắp xuất giá, rồi lại vuốt đầu cặp đệ muội song sinh. Nàng quay đầu nhìn ta, cười nhe răng. “Ta đi Thượng Kinh làm con tin, ngươi có đi không?” Ta lập tức về nhà, lén bỏ thuốc xổ vào bữa ăn của kế mẫu luôn hại ta, rồi gói hành lý đến tìm nàng. “Đi!”

Ái Tại Ngôn Gian

Ái Tại Ngôn Gian Phu quân ra trận mang về một nữ nhân đang mang thai. Ta bảo chàng nạp nàng ta làm thiếp, lại nghe thấy tiếng lòng của chàng: 【Hu hu hu, quả nhiên nương tử không yêu ta rồi!】 Còn nữ nhân bụng bầu vẻ mặt hung hăng kiêu ngạo đứng bên cạnh: “Không phải đã nói chỉ cần khiến phu nhân ghen thì sẽ thả ta đi sao? Trong bụng ta làm gì có đứa bé nào, không có thì sao sinh đây!”

Làm Giả Hoá Thật

Làm Giả Hoá Thật Phu quân mất tích. Hộ vệ đến bẩm báo rằng phu quân đã bị bọn cướp tấn công, hiện tại không rõ tung tích. Mãi về sau ta mới biết, hóa ra hắn đã dẫn theo một nữ nhân trốn vào núi ẩn cư, sống những ngày tháng thần tiên quyến lữ . Khổ cho cả phủ phải lo lắng, thấp thỏm vì hắn. Nếu đã như vậy, ta nguyện thành toàn cho bọn họ. Ta công bố với bên ngoài rằng phu quân đã qua đời. Đợi đến khi hắn chán cảnh núi non, muốn quay về phủ, lại bị gác cổng đá một cái bay ra ngoài: “Đồ ăn mày từ đâu đến, cút ngay!”

Đóa Hoa Đẹp Nhất

Đóa Hoa Đẹp Nhất Vì muốn chữa bệnh cho đệ đệ, cha lấy năm lượng bạc đem bán ta cho đồ tể làm kế thất. Gả vào mới biết, hắn còn có một đôi nhi nữ. Người ta thường nói, kế mẫu khó làm, ta tính trời vừa sáng liền bỏ trốn. Nào ngờ, đồ tể lại chết trong đêm mưa ấy. Cha đến đón ta về nhà, ta nhìn hai cặp mắt trong veo kia, cắn răng, chốt cửa, nhốt cha bên ngoài.

Lang Hoài Hữu Ngọc

Lang Hoài Hữu Ngọc Ta vừa mới thành thân với Đại lang nhà họ Bùi không bao lâu, chàng đã qua đời vì bạo bệnh. Nhị lang, chàng thiếu niên đã sớm tòng quân, thay mặt huynh trưởng ký giấy hòa ly. Ta cầm lấy hành lý rời đi, nhưng cuối cùng lại quay về. “Tiểu cô còn nhỏ, thái mẫu cũng cần người chăm sóc. Giấy hòa ly tạm thời ta giữ lại, Nhị thúc hãy yên tâm đến quân doanh. Đợi ngày sau chúng ta an ổn, ta rời đi cũng chưa muộn.” Nhị lang lặng lẽ đồng ý. Sau đó, người ra biên cương tòng quân, còn ta ở nhà chăm nom. Năm năm sau, tiểu cô đã vào tư thục học chữ, Nhị lang đã trở thành tướng quân, còn ta bán đậu hũ ở huyện thành. Trên phố có một tú tài họ Trần đối xử với ta rất tốt, ta bèn bàn với Nhị lang khi người về nhà thăm viếng, rằng muốn gả cho thư sinh ấy. “Nhị thúc cứ yên tâm, Trần tú tài đã nói, thành thân rồi chúng ta vẫn là người một nhà, ta có thể tiếp tục buôn bán, cũng có thể chăm sóc tiểu cô…” Lời vừa dứt, sắc mặt Nhị lang càng lúc càng lạnh, giọng của ta cũng dần hạ thấp. Nhị lang nhà họ Bùi tuy sinh ra đã đẹp đẽ, nhưng lại nhiều tiếng xấu, hơn nữa từ nhỏ đã tòng quân, tính tình kiêu ngạo. Nghe nói người trên chiến trường sát địch không lưu mạng, thủ đoạn tàn nhẫn. Ta từ khi gả vào nhà họ Bùi, trong lòng đã có phần e ngại, cho đến khi người ép ta vào trong bếp, ôm ta ngồi trên bếp lò, khẽ dỗ bên tai ta—— “Muốn gả người khác ư? Ta so với tên tú tài ấy còn mạnh mẽ hơn nhiều, nàng thử xem…”

Nương Nương Giá Đáo!

Nương Nương Giá Đáo! Kiếp trước, ta là một tên bạo quan, sau khi chết, âm phủ phán rằng ta giết chóc quá nhiều, nên trừng phạt kiếp sau làm nữ nhân. Ta chẳng hề để tâm, khi đi qua cầu Nại Hà còn đá lật cả nồi canh của Mạnh Bà, chẳng uống lấy một ngụm. Nhìn gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn trong gương, ta khẽ cười lạnh: Đây mà gọi là trừng phạt sao? Rồi sau đó, ta vào cung. Hoàng thượng: “Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Sao nàng lại muốn trở thành cô cô chấp hình của Thận Hình Ti vậy?”

Oán Hận Ngút Trời

Oán Hận Ngút Trời Trước khi ta chết, mẫu thân mang theo thứ muội đến gặp ta. “Tri Nhận, Thẩm gia không thể rời xa Hầu phủ.” Chỉ một câu nói, đã quyết định danh phận kế thất của Thẩm Thư Dao. Mẫu thân nắm tay ta: “Nàng tự nguyện đến Hầu phủ và hứa sẽ mãi không phản bội. “Con yên tâm, nàng tuyệt đối sẽ không để hài tử của mình cướp đi vị trí thế tử của A Nguyên.” Nhưng lòng người dễ đổi, nào có cái gì gọi là mãi mãi không phản bội. Đến năm thứ ba sau khi Thẩm Thư Dao gả vào Hầu phủ, nàng đã chiếm được trái tim của Vũ An Hầu. A Nguyên thông tuệ của ta ngày càng trở nên tầm thường. Cuối cùng, nó bị chính phụ thân ép chết, nhường đường cho nhi tử của Thẩm Thư Dao. Lần nữa mở mắt ra, đã là mười tám năm sau. Nữ nhi của Thẩm Thư Dao quỳ trước mặt ta: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp không muốn thị tẩm!”

Phu Quân Bị Đoạt Xác

Phu Quân Bị Đoạt Xác Bị kẻ xuyên không đoạt xác, phu quân của ta, một kẻ nghèo hèn chỉ là mã phu, vậy mà dám lớn tiếng đòi nạp tam thê tứ thiếp. Hắn còn chạy tới phủ đệ nơi ta làm việc mà gây náo loạn, trêu ghẹo mấy đại nha hoàn có tiền tháng gấp ba lần hắn, đòi nàng theo hắn làm thiếp: “Được ta để mắt tới là phúc phận của ngươi, đừng không biết điều.” Hắn còn thèm thuồng tiểu thư, thậm chí định xông thẳng vào khuê phòng của nàng: “Nữ tử ở đây nếu bị vấy bẩn danh tiết, liền không đáng giá nữa, thanh danh mất rồi, nàng chỉ có thể gả cho ta thôi.” Ta bị sự hoang đường của hắn dọa sợ mất hồn, vội vàng ngăn cản, khuyên hắn chớ có làm càn. Hắn lại thuận tay đẩy ta một cái: “Đồ đàn bà thối tha, ở đây chẳng phải là nam tôn nữ ti sao? Lão tử khó khăn lắm mới xuyên đến đây hưởng phúc, chuyện của ta còn chưa đến lượt ngươi quản. Tin hay không, lão tử liền bỏ ngươi !” Nói xong, hắn đắc ý vô cùng, dường như cho rằng chỉ cần nói ba chữ “ta bỏ ngươi” là có thể khiến ta sợ hãi phục tùng. Nghe vậy, ta cũng chẳng buồn quản hắn nữa. Ta cười lạnh một tiếng, giơ tay chỉ thẳng vào hắn: “Bỏ ta? Được thôi, của hồi môn ta mang theo khi gả vào đây, một đồng cũng không thiếu, trả lại hết cho ta.” Tên ngu ngốc ấy còn không biết rằng, công việc hắn đang làm là ta nhờ người tìm giúp, rắc rối phát sinh là ta thay hắn giải quyết, ngôi nhà hắn đang ở cũng là của hồi môn của ta đổi lấy. Nếu ta mặc kệ hắn, hắn chỉ có nước chờ ch,ết thôi!

Tĩnh Ninh Kiến Xuân

Tĩnh Ninh Kiến Xuân Ta là thiếp của Nghiêm phủ. Ta luôn nhu thuận cung kính, với lão gia cũng có thể xem là tình thật ý chân. Nhưng nào ngờ, Nghiêm phủ lại bị tịch biên tài sản. Ngay lúc đó, ta thở phào nhẹ nhõm, may mắn thay, ta chỉ là thiếp. Thiếp thì không đáng bị liên lụy.

Nhất Sinh Bình An

Nhất Sinh Bình An Vào ngày phu nhân tướng quân Dịch gia hạ sinh, bầu trời kinh thành đỏ rực, ánh vàng chiếu khắp phòng. Một đạo sĩ đã lớn tiếng nói rằng đây là điềm đại cát, giống như có điềm báo của phượng hoàng. Tuy nhiên, đạo sĩ này không ngờ rằng Dịch gia lại sinh đôi hai nữ nhi. Mọi người đều cười, làm sao phượng hoàng có thể tồn tại cùng lúc hai con? Thế là đạo sĩ bị đuổi ra khỏi kinh thành vì bị coi là lừa đảo. Chỉ có ta biết, ông ấy nói đúng sự thật.

Lưỡng Thế Hoan

Lưỡng Thế Hoan Trưởng công chúa lại muốn gả cho nam nhân ta thích!Ta tức giận muốn tuyệt giao với nàng, công chúa nắm cằm ta, tức giận nói: “Bổn cung cưng chiều ngươi mười năm, vậy mà còn không bằng một nam nhân hoang dã bên ngoài!”Ta miệng không lựa lời nói: “Nếu ngươi là nam nhân, vậy ta sẽ không yêu ai hết, chỉ gả cho ngươi!”Lúc đó công chúa liền cười.