Cổ Đại
Phu Quân Vạn Quan Phu quân bệnh nặng, đại phu nói vô phương cứu chữa. Nếu tán gia bại sản, dùng nhân sâm ngàn năm để bồi bổ, có lẽ sẽ kéo dài được mạng sống thêm nửa năm. Nhớ đến vị thảo dược “huyết khô thảo” mà hắn đã bỏ vào thuốc của ta, nước mắt ta lặng lẽ rơi, lắc đầu từ chối. Sau một tang lễ, ta trở thành chủ nhân của khối tài sản khổng lồ. Ngoại thất dẫn theo một đứa con tới nhà, đòi chia tài sản. Ta chỉ phẩy tay, ra lệnh cho người đuổi bọn họ đi. “Thứ mèo chó gì cũng dám tự nhận là người nhà! Phu quân ta, Thẩm Hạc Sơn, vốn là một quân tử đoan chính, sao có thể làm ra chuyện nuôi ngoại thất bên ngoài được?”
Cửa Cung Sâu Thẳm Ta là con gái nhà quan do hoàng đế khâm điểm tiến cung. Một tờ thánh ý, được phong làm quý phi. Người người hâm mộ ta mệnh tốt, nhưng nào có biết trong lồng vàng, chim sẻ khó bay. Ngày đó tiến cung, ma ma hầu hạ ta tắm rửa nói: “Hoàng đế dịu dàng thiện lương, nương nương chớ sợ.” Nhưng thâm cung sâu mười trượng này, xương trắng phủ đầy đất. Đủ loại chuyện đáng sợ, đều do một tay hắn gây nên mà ra.
Mưu Kế Nội Trạch Vào đêm thành hôn, tiểu Thanh mai của phu quân dùng kế gọi hắn đi. Nàng ta tùy tiện kiêu căng, xem thường một quý nữ vọng tộc đoan trang như ta. “Đích nữ của Cố phủ cũng chỉ có vậy, rốt cuộc cũng chẳng giữ nổi lòng phu quân, chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi.” Ta lười để ý đến nàng ta, chỉ nắm giữ quyền quản gia của vương phủ, làm tốt bổn phận của mình với tư cách là đương gia chủ mẫu. Dù sao cũng chỉ là một cuộc hôn nhân được ngự ban, ta chỉ cần thể diện tôn quý.
Tiếu Hồng Trần Từ khi đôi mắt không còn nhìn thấy, ban đêm, ta chỉ có thể nắm chặt đai lưng, áp sát vào tường mà ngủ. Nửa đêm, có người bò lên chăn ấm của ta. Ta sợ đến mức tim đập thình thịch. Mẹ nó, thật sự có người leo lên giường sao?! Ta giơ tay đẩy một cái, rồi chỉ ra ngoài, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này, ngươi trèo nhầm giường rồi. Phu quân ta ngủ ở gian phòng phía đông nam bên ngoài.” Người kia nén giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đúng là rộng lượng.” Giọng nói này quen thuộc đến lạ. Hóa ra là phu quân ta à. Thế thì càng phải nắm chặt đai lưng hơn rồi.
Phu Quân Bị Đoạt Xác Bị kẻ xuyên không đoạt xác, phu quân của ta, một kẻ nghèo hèn chỉ là mã phu, vậy mà dám lớn tiếng đòi nạp tam thê tứ thiếp. Hắn còn chạy tới phủ đệ nơi ta làm việc mà gây náo loạn, trêu ghẹo mấy đại nha hoàn có tiền tháng gấp ba lần hắn, đòi nàng theo hắn làm thiếp: “Được ta để mắt tới là phúc phận của ngươi, đừng không biết điều.” Hắn còn thèm thuồng tiểu thư, thậm chí định xông thẳng vào khuê phòng của nàng: “Nữ tử ở đây nếu bị vấy bẩn danh tiết, liền không đáng giá nữa, thanh danh mất rồi, nàng chỉ có thể gả cho ta thôi.” Ta bị sự hoang đường của hắn dọa sợ mất hồn, vội vàng ngăn cản, khuyên hắn chớ có làm càn. Hắn lại thuận tay đẩy ta một cái: “Đồ đàn bà thối tha, ở đây chẳng phải là nam tôn nữ ti sao? Lão tử khó khăn lắm mới xuyên đến đây hưởng phúc, chuyện của ta còn chưa đến lượt ngươi quản. Tin hay không, lão tử liền bỏ ngươi !” Nói xong, hắn đắc ý vô cùng, dường như cho rằng chỉ cần nói ba chữ “ta bỏ ngươi” là có thể khiến ta sợ hãi phục tùng. Nghe vậy, ta cũng chẳng buồn quản hắn nữa. Ta cười lạnh một tiếng, giơ tay chỉ thẳng vào hắn: “Bỏ ta? Được thôi, của hồi môn ta mang theo khi gả vào đây, một đồng cũng không thiếu, trả lại hết cho ta.” Tên ngu ngốc ấy còn không biết rằng, công việc hắn đang làm là ta nhờ người tìm giúp, rắc rối phát sinh là ta thay hắn giải quyết, ngôi nhà hắn đang ở cũng là của hồi môn của ta đổi lấy. Nếu ta mặc kệ hắn, hắn chỉ có nước chờ ch,ết thôi!
Tứ Hải Thanh Bình Lúc chiến loạn, sư phụ đã nhặt được một thiếu nữ mang về núi. Nàng thân thể yếu ớt, ta dùng gà rừng hầm canh bồi bổ cho nàng, nàng lại ôm bụng nhăn mặt. “Tỷ tỷ, từ nhỏ ta đã không ăn đồ tanh.” Ta liền đến hậu sơn hái một giỏ rau dại nấm rừng về. Đem lên, nàng lại ghét bỏ nôn khan không ngừng. “Tỷ tỷ, ta ăn tuyết liên Thiên Sơn mà lớn lên, xưa nay không đụng vào những thứ bẩn thỉu này.” Ta đặt đồ ăn xuống quay người bỏ đi, nàng đói quá đành cầm đũa miễn cưỡng ăn. Sau khi khỏi bệnh, Khương Ninh trộm vòng ngọc rồi bỏ đi mà không nói một lời từ biệt. Không lâu sau, nhiếp chính vương đột nhiên dẫn binh đến vây quét tông môn. “Ninh nhi là thiên mệnh thần nữ, các ngươi là lũ ăn mày rách rưới sao lại dám ép nàng ăn rễ cỏ vỏ cây!” Vài vạn người vây quanh ta, ta giết đến máu me đầy người chắn trước sư phụ, rồi bị nhiếp chính vương dùng một mũi tên bắn thủng đầu. Khương Ninh yếu đuối nép vào lòng hắn, trên mặt còn văng máu của ta. Ngày đó, tông môn một trăm linh sáu người đều tử nạn. Mở mắt lần nữa, Khương Ninh vừa mới đánh đổ canh gà của ta. Ta không nói hai lời, từ trong phòng lôi ra một thanh đoản đao đầy vết máu loang lổ. Trốn tránh thế sự lâu rồi, bọn họ đều quên chiến thần năm xưa rốt cuộc là ai.
Giành Lấy Giang Sơn Cung nữ hạ dược vào rượu của thái tử bị ta phát hiện ra. Để bảo vệ tiền đồ của thái tử, ta đã đổi cốc rượu. Cung nữ và thị vệ tư thông bị phát hiện, hoàng hậu tức giận hạ lệnh ban chết cho họ. Thái tử biết được, chỉ tỏ vẻ chán ghét: “Đồ tiện nhân không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Sau khi hắn lên ngôi, lại ban thưởng ta, người đang mang thai cho hoạn quan nô tài, để bọn họ hành hạ ta đến chết. Ta mới biết, cung nữ đã chết kia là ánh trăng sáng trong lòng hắn. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về buổi tiệc, lạnh lùng nhìn cung nữ động tay động chân vào rượu. Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Chỉ Xích Chi Dao Năm thứ ba theo đuổi Lục Vân Châu, một đạo thánh chỉ triệu ta hồi cung. Nghe nói, ta là Công chúa lưu lạc dân gian. Người trong lòng Lục Vân Châu gặp khó khăn, hắn quỳ gối trước phủ Công chúa một ngày một đêm. “Chỉ cần Công chúa chịu cứu nàng, thần nguyện làm phò mã.” Ta ôm tiểu nam nhân mới được sủng ái gần đây, tựa như nghe được chuyện cười lớn: “Lục đại nhân, với chút tư sắc này của ngươi có phải là đã quá coi trọng bản thân mình rồi không?” Tiểu nam sủng bóc nho đút ta, bổ sung lời: “Không tự lượng sức.”
Tất Cả Vì Nàng Năm đó, ta vì dung mạo quá mức xuất chúng mà bị bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành – Bách Hoa Lâu. Ngày xuất các, Lục Hoài Chi, kẻ vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, lại gọi ta ba lần. Hắn si mê ngắm nhìn, bàn tay mơn trớn bên eo ta. “Ngoan một chút, gia chưa bao giờ chạm vào thứ dơ bẩn.” “Nếu hầu hạ gia thật tốt, gia sẽ đón ngươi vào phủ.” Ta vội vàng gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn nịnh nọt. Nhưng ngay khi lấy lại được khế ước bán thân, ta lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn không chút do dự. Năm năm sau, hắn xách kiếm xông vào tân phòng của ta. Đôi mắt đỏ ngầu, từng bước ép sát. “Nàng lừa ta.” “Tướng công của nàng chỉ có thể là ta!”
Tạo Ra Thịnh Thế Tướng quân cứu được một cô nương. Muốn ta nhường lại vị trí chính thất. Ta cầm phong thư bỏ vợ mà cười lạnh: “Cố Niên Vũ, ngươi quá tự mãn rồi đấy.” Ngươi có thể điều khiển ngàn quân, còn ta có thể khống chế vạn quỷ. Nếu như không có ta, làm sao ngươi có được chiến công hiển hách như hiện tại?
Tình Duyên Ngàn Năm Của Hoàng Đế Và Quý Phi Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?
Đích Tỷ Muốn Thay Ta Làm Hoàng Hậu Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta được sắc phong làm Hoàng hậu, đích tỷ của ta vào cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm Hoàng hậu cao quý. Ta vui mừng nhảy cẫng lên, hớn hở muốn ôm Thanh Long đại đao của ta ra khỏi cung. Dù sao ta cũng chẳng muốn hầu hạ tên bạo chúa thất thường, động một tí là chém người như Phó Thanh Hoằng đâu. Chỉ là sau đó, ta bị Phó Thanh Hoằng chặn lại ở trường săn, hắn híp mắt, cười như không cười: “Chuồn đi không một tiếng động luôn ha, Lục Thương Nhĩ, gan to rồi nhỉ.”
Thanh Châu đệ nhất đại tông, Đạo Thiên Tông, một trong một trăm lẻ tám chủ sơn, Vân Cư Sơn.“Đã hơn bốn mươi năm rồi!”“Ngươi biết trong bốn mươi năm này, ta đã sống như thế nào không!”Bên bờ hồ trên núi Vân Cư, có một thanh niên tuấn tú mặc áo xanh, đang đối diện với hồ nước với vẻ mặt đầy kích động.Thanh niên tên là Lý Chu Quân.Là một trong số một trăm lẻ tám vị chủ sơn của Đạo Thiên Tông.Có lẽ thân phận này thoạt nhìn rất oai phong.Nhưng thực tế, Lý Chu Quân là một kẻ phế tài tu luyện, đến nay vẫn chỉ là một người bình thường.Có thể trở thành chủ sơn của Vân Cư Sơn, hoàn toàn là vì bốn mươi năm trước, khi sư phụ của hắn qua đời, chỉ có mình hắn là đệ tử.Do đó, hắn thường xuyên bị hạ thấp từ tạp dịch đến những câu chuyện phiếm sau trà của các trưởng lão Đạo Thiên Tông.
Công Chúa Hành Phong: Nguyệt Vô Dạng Phủ Biểu muội của ta cha mẹ ruột đều đã chet, mẫu hậu đưa nàng vào cung. Từ đó, nàng được phụ hoàng và mẫu hậu sủng ái, hoàng huynh che chở, hoàng đệ kính trọng. Ngay cả vị hôn phu của ta cũng khen nàng là người đoan trang, xuất chúng. Chỉ có một người là ngoại lệ. Trong mắt và lòng người ấy chỉ có ta, chưa từng vì người ngoài mà dao động. Ta gả cho chàng, cùng chàng trải qua những ngày tháng vui vẻ, tự tại. Thế nhưng sau đó chàng bị người ta đ//âm vô số nhát đến chet rồi ném xuống vách đá.
Nguyệt Nguyệt Vân Giang Ta là nha hoàn nhất đẳng của tiểu thư, vì tiểu thư mà lên núi đao xuống biển lửa. Tiểu thư muốn ăn sữa đông chưng đường, ta sẽ làm. Tiểu thư muốn bắt bướm, ta sẽ đi bắt. Nhưng hôm nay, tiểu thư nhìn ta với ánh mắt ái muội, vỗ nhẹ lên giường: “Lãm Nguyệt, lại đây nghỉ ngơi.” Ta:”?” Tiểu thư, trong khế ước bán thân không có mục này!!!
Nam Lâu* *(Ngoại truyện 2 của “Nhất Mộng Như Sơ”) Ngày xuân đẹp trời, mẹ dậy sớm. Hôm nay phải đi du xuân, chuyện phải làm còn rất nhiều. Xuân Hồng mở tủ quần áo, bận rộn chọn quần áo. Xuân Chi đang lật hộp trang sức. Ta ngồi ở mép giường nhìn, người đã tỉnh rồi, nhưng đầu óc còn mơ hồ. Hôm qua mẹ đã nói với ta, hôm nay du xuân, có người muốn gặp ta. Mặc dù bà không nói rõ, nhưng ta biết phải gặp ai.
Trọng Sinh Cùng Đích Tỷ Lập Lên Triều Đại Mới Kiếp trước, phụ thân công cao chấn chủ. Vì chế ngự phụ thân, Hoàng Đế hạ chỉ đưa đích tỷ và ta vào cung làm phi. Ta cùng đích tỷ quan hệ xưa nay vốn căng thẳng, vào cung lại bị người xúi giục đấu đến ngươi chết ta sống. Cuối cùng đích tỷ được ban cho một dải lụa trắng, còn ta một chén rượu độc mà đi chầu Diêm Vương. Mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm hai người chúng ta đang đấu đá hung nhất. Ta và đích tỷ liếc nhau, ăn ý mà nhổ một bãi nước bọt vào chén canh của tên cẩu Hoàng Đế.
Phế Hậu Làm Nông Ở Lãnh Cung Đây là năm thứ ba ta ở trong lãnh cung. Ta cũng không biết tại sao mình lại bị đày vào đây, vì ta nghĩ thân phận ban đầu của mình cũng khá tốt. Giống như tám mươi phần trăm các cô gái xuyên không khác, ta tỉnh dậy trên một chiếc giường siêu rộng tám người vẫn nằm vừa, bên cạnh ta là Hoàng đế mặc áo màu vàng sáng, thêu hình rồng, đang nhìn ta. Tại sao vừa mở mắt ta đã biết hắn là Hoàng đế? Bởi vì hắn đã nói một câu. Hắn nói: “Người đâu, truyền chỉ của trẫm, phế truất Hoàng hậu vào lãnh cung.”
Kiều Nương Gặp Tam Lang Ngốc Vị hôn phu vừa mới thi đậu tú tài đã lén lút sau lưng ta tìm cho mình một mối hôn sự tốt hơn. Để lấy lòng người trong mộng, hắn trộm lấy khế nhà nhà ta, bán đi cửa tiệm của ta. Không biết rõ tình hình, ta liền xông vào đánh nhau với kẻ đến thu cửa tiệm. Trong cơn bực tức, ta quyết liều mạng một phen, kéo người nọ đến huyện nha đánh trống kêu oan. Vị huyện lệnh trẻ tuổi vừa mới nhậm chức, lạnh lùng hạ lệnh: “Quỳ xuống, đánh cho ta.” Chân ta mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất. Còn chưa kịp cầu xin tha mạng, đã nghe thấy tiếng kêu thảm như lợn bị chọc tiết vang lên sau lưng: “Ca, không phải lỗi của ta! Không, là lỗi của ta, đừng để bọn họ đánh, đau lắm!”
Đại Tướng Quân Nhà Ta Là Nhất Phẩm Thê Nô Cha ta và đại tướng quân vốn là kẻ thù không đội trời chung, chẳng ai vừa mắt ai. Vậy mà bệ hạ lại cố tình ban hôn cho ta và con trai ông ta. Cha ta: “Ngươi xong đời rồi. Con gái ta văn tĩnh yếu ớt.” Tướng quân: “Ngươi cũng xong đời rồi. Con trai ta thô kệch vụng về.” Đêm tân hôn, ta đối diện với một gương mặt tuấn mỹ rạng ngời. Hắn nhẹ nhàng ho hai tiếng, ta giật mình run rẩy, lưỡi kiếm giấu trong tay áo rơi xuống đất. Ta mừng rỡ: “Cái gì mà thô kệch vụng về? Rõ ràng là một vị lang quân yếu đuối không thể tự lo cho bản thân.” Hắn bàng hoàng: “Cái gì mà văn tĩnh yếu ớt? Rõ ràng là một thiếu nữ sức mạnh kinh người, mỗi cú đấm là một kẻ đo đất.”