Cổ Đại

Cai Trị Thiên Hạ

Cai Trị Thiên Hạ Ánh trăng sáng giả chết đã ba năm của Thái tử trở về. Nàng ngang ngược chặn xe ngựa của ta lại giữa đường, ra lệnh cho ta đón nàng vào cung: “Ngươi chỉ là con gái của một tiểu quan lục phẩm hèn mọn, sao xứng đáng chiếm vị trí của ta?” Nàng tưởng Thái tử vẫn như trước kia, vì nàng mà không màng sống chết. Nhưng nàng không biết rằng trong ba năm nàng rời đi, ta đã tìm cho Thái tử hai mươi tiểu thiếp, mỗi người đều giống hệt nàng. Tất nhiên nàng có thể trở về. Nhưng vị trí Hoàng hậu này, đã thuộc về ta rồi.  

Nhược Nghi

Nhược Nghi  Để với được thái tử, em gái giả vờ rơi xuống nước, lại rơi vào trong lòng gã công tử nổi tiếng ăn chơi bậc nhất kinh thành. Vì để không phải gả cho gã, ả tự nói dối người rơi xuống nước là tôi. Vài năm thành hôn, tôi tỉ mỉ trù tính mọi thứ, quản lý hậu trạch, trải lót tiền đồ cho gã công tử ăn chơi kia. Nhưng chỉ đổi lại mấy lời trách móc đầy hận thù của gã. “Nếu không phải vì cô, ta đã sớm song túc song phi* với Uyển Nhi rồi, Uyển Nhi sao còn phải chịu khổ ở Đông cung nữa chứ!” *Song túc song phi: Ý chỉ tình cảm yêu đương thắm thiết. (nữa thì các bà tự tra nha, ốm quá lười tra) Tôi cười khẩy phế gã. Không ngờ, khi lại mở mắt ra, tôi được tái sinh ở trong quá khứ. Lần này tôi chọn thái tử.

Phúc Đỉnh

Phúc Đỉnh Năm thứ hai của nạn đói, mẹ ta bỏ trốn về nhà ngoại trước khi cha kịp đem ta đi bán. Đêm mẹ trở về, toàn thân bà bê bết máu, bụng thủng một lỗ lớn, một chân cũng không còn. Mẹ mang trên lưng một chiếc đỉnh nhỏ, đưa cho cha ta. “Này, giữ lấy cái này thì sẽ không phải đói nữa… Đừng bán A Ngọc.” Chiếc đỉnh nhỏ ấy, bên trong phình lên, kéo một cái, liền xuất hiện một chiếc chân trắng nõn. Nếu bỏ một mảnh vải vào, thì sẽ lại có một mảnh vải y hệt hiện ra. Thậm chí, nếu bỏ vào một con gà, thì một con gà khác sẽ xuất hiện. Cha ta mừng rỡ phát điên, không hề để ý đến câu nói cuối cùng của mẹ trước khi bà tắt thở.

Đạo Quân Vương

Đạo Quân Vương Thiên hạ đều nói ta là công chúa nhu nhược nhất. Để được sống, từ nhỏ ta đã ngày ngày hầu hạ bên giường thừa tướng, bị điều giáo còn không bằng kỹ nữ hèn mọn nhất. Tướng quân có thể nhân lúc hỗn loạn xông vào doanh trại của ta, thái giám có thể giẫm nát xương sống của ta. Mọi người đều cho rằng ta yếu đuối dễ bắt nạt. Nhưng không ai biết rằng, ba nam nhân khuấy động thiên hạ này, từ lâu đã phát điên vì ta. Sau đó, bọn họ tranh nhau quỳ trước mặt ta, chất vấn ta rốt cuộc có từng chân thành với họ hay không. Thật nực cười, lúc ta yếu đuối thì ức hiếp ta, lúc ta mạnh mẽ thì lại hỏi ta đòi chân thành. Ta giơ tay đâm thủng từng lồng ngực của bọn họ, nụ cười khinh miệt. “Chân thành ư? Chưa từng có.” “Nam nhân à.” “Chỉ là đồ tiện nhân thôi.”

Hoa Đào Nở Rộ

Hoa Đào Nở Rộ Tiểu thư không thể sinh con, đành nhờ nha hoàn trong phủ tính bát tự, cuối cùng chọn ta đi sinh con cho cô gia. Tiểu thư khóc lóc van xin ta giúp nàng ta chuyện này, nói rằng nàng ta sẽ không bạc đãi ta, cũng sẽ coi đứa con của ta như con đẻ của mình. Nhưng cho dù nàng ta không khóc, ta còn có thể phản kháng được sao? Nhưng ai mà ngờ, lúc ta sinh con bị băng huyết, không một ai để ý đến ta. Khi ta thoi thóp hơi tàn lại chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của tiểu thư—— “Trai hay gái?” “Coi như nó có phúc.” “Gọi đại phu làm gì, chết thì chết thôi, vứt xuống ao đi, dù sao cũng vô dụng rồi.”

Thiên Hồng Mưu

Thiên Hồng Mưu Liều ch.t cứu Thái hậu nương nương xong, người nói muốn ban hôn cho ta. Ta cùng thế tử Hầu phủ thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, vốn dĩ chỉ cần cầu Thái hậu ban cho một ngày lành là được. Nhưng ta lại cúi đầu, khéo léo từ chối. “Thần nữ không có ý định thành thân, chỉ mong Thái hậu cho phép thần nữ nhập Hộ Quốc Tự nửa năm, cầu phúc cho tổ mẫu đã khuất.” Dẫu sao, ta biết rõ người mà thế tử Hầu phủ thực sự yêu, chính là đại tẩu của ta.

Chiêu Chiêu Như An

Chiêu Chiêu Như An Tên thị vệ bị ta bội tình bạc nghĩa xưng đế. Việc đầu tiên hắn làm chính là phong ta làm Quý phi. Đêm đêm độc sủng. Tựa như yêu ta đến cực độ. Nhưng khi Hoàng hậu xử ta trượng hình, hắn đứng bên cạnh cười lạnh nhạt: “Vũ Chiêu, đây là điều ngươi đáng nhận.” Khi ta sảy thai, hắn lại đỏ mắt chất vấn ta vì sao có thai mà không nói cho hắn biết. Ta đau đến toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cười rạng rỡ: “Chẳng phải ngươi đã nói sao, đây là điều ta đáng nhận.” Huống hồ. Ta sao có thể sinh hạ nghiệt chủng của kẻ thù giết phu.

Quan Sơn Nguyệt

Quan Sơn Nguyệt Quân phản loạn vây hãm phủ tướng quân, bắt ta làm con tin để ép Lạc Khiếu đầu hàng. Để không làm liên lụy đến Lạc Khiếu, ta quyết định tự kết liễu sinh mệnh. Ngay trong giây phút ta sắp sửa tự vẫn, Lạc Khiếu đã liều chết xông phá vòng vây. Mắt nhìn chăm chăm, nhìn ta từ từ tắt thở ngay trước mặt hắn.

Sẽ Không Tha Thứ

Sẽ Không Tha Thứ Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại chết Quý phi, tay nhiễm máu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắt lưỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà chết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.

Điêu Chu Nhan

Điêu Chu Nhan Phu quân ta trở thành đồ chơi của công chúa. Thám Hoa Lang năm nào tài hoa tuyệt diễm, giờ lại như chó nằm dưới chân công chúa. Trưởng công chúa chỉ tay về phía ta, mỉm cười ngọt ngào với chàng: “A Tự, giết ả nữ nhân này đi, ta sẽ thưởng cho ngươi!” “Được.” Phu quân nhẹ giọng đáp. Rồi không chút biểu cảm đi tới, giơ tay siết chặt lấy cổ ta.

Bồ Tát sống

Bồ Tát sống Thứ muội của ta lớn lên ở dân gian nên cảm thán chúng sinh đang chìm trong bể khổ. Ngày nàng ta được tìm về Tướng phủ, nàng ta phân phát hết tiền tài, đổi lấy tiếng thơm “Bồ Tát sống”. Quý phi mở tiệc, thứ muội lén đổi lễ vật của ta thành cái trống bỏi của trẻ con. Nhưng vì Quý phi không thể sinh con nên người nổi giận đùng đùng. Để xoa dịu cơn giận của Quý phi, phụ thân gửi ta đến Phật đường tại ngoại ô Kinh Thành để tự kiểm điểm, còn thứ muội thì thay ta nhận cơ hội đi học ở thư viện. Trên đường đi, ta bị bọn thổ phỉ cướp bóc. Phu xe Trần Bình cõng ta không còn một mảnh vải lành lặn trên thân, đi bộ về thành để cầu cứu. Những lời đồn đoán khắc nghiệt lan xa, phụ thân đành bất đắc dĩ gả ta cho Trần Bình. Nhưng phu xe này ham mê cờ bạc, sau khi bòn rút hết tiền bạc của ta, gã lấy việc sỉ nhục và hành hạ ta làm niềm vui. Mãi đến khi ta bị bệnh nguy kịch thì thứ muội nay đã làm nữ quan đến thăm ta. Ta hỏi nàng tai sao lại làm thế. Nàng ta cười thản nhiên, đáp rằng: “Ta không giống với loại nữ nhân chỉ biết toan tính chuyện hậu trạch như tỷ. Chỉ khi đứng ở vị trí cao hơn thì ta mới có thể tạo phúc được cho bách tính.” Đến khi ta mở mắt ra lần nữa, thì ta đã quay về ngày Quý phi mở tiệc.

Dĩ Chi Thanh Thu

Dĩ Chi Thanh Thu Thất hoàng tử có một bí mật. Chàng ta có thuật đọc tâm. Chỉ cần nhìn vào một người là có thể biết đối phương đang nghĩ gì. Ví dụ như, trước khi tiên hoàng qua đời, ông đã nghĩ: “ Đất nước đã bị huỷ hoại dưới sự cai trị của ta, ta muốn chọn một người xui xẻo trong số các con trai của ta để kế thừa mớ hỗn độn của ta để lại.” Chu Dĩ Chi:”…” Thế là, dưới sự khiêm tốn tốt bụng của Chu Dĩ Chi, tứ hoàng tử tuy không tài giỏi lắm đã kế vị ngai vàng. Ví dụ như, con gái của thị lang đang vui mừng khi nói chuyện với chàng ta đã có suy nghĩ, “ Nhà ta sắp phá sản rồi. Đợi đến khi ta và chàng thành hôn, ta sẽ nhờ chàng ấy lấp đầy lỗ hổng lớn trong nhà ta.” Chu Dĩ Chi:”…” Vì vậy, dưới sự giới thiệu ân cần của Chu Dĩ Chi, con gái của vị thị lang đó đã vui vẻ gả vào cung và trở thành phi tử của tân hoàng đế. Ví dụ như, mẫu thân của Chu Dĩ Chi mỉm cười nói bà sắp tổ chức một bữa tiệc ngoài trời đang nghĩ: “Ta nghi ngờ đứa con trai ưu tú này của ta căn bản là không thích nữ nhân. Ta vẫn rất cởi mở, ta quyết định sẽ giới thiệu nó với một số nam tử ở trong bữa tiệc ngoài trời.” Chu Dĩ Chi: “…” Thế nên, trước lời đề nghị có vẻ bình thường của Chi Dĩ Chi, mẫu thân đã đồng ý mời thêm các cô nương đến tham dự bữa tiệc ngoài trời. Để tránh cơ thể của chàng bị những nam nhân khác chiếm giữ, Chu Dĩ Chi cảm thấy bản thân cần phải tìm một cô nương để thành hôn.    

Mộng Hồi Cố Hương

Mộng Hồi Cố Hương Khi được chọn làm cung nữ trong cung, ta chỉ mang theo hai vật. Một bình nước biển. Bên trong chứa tổng cộng 69 linh hồn chưa nhắm mắt. Cùng một viên ngọc Nam Châu. Là thứ được chính tay ta moi ra từ bụng của cha.

Hòa Giải Thế Đạo

Hòa Giải Thế Đạo Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”

Lâm Uyên Hòa Húc

Lâm Uyên Hòa Húc Trưởng Công Chúa Thẩm Gia Ý “Quyền khuynh triều dã,” là một mỹ nhân hết sức nguy hiểm. Nàng mười tuổi dìm chết cung nữ, mười hai tuổi rạch mặt con gái tể tướng, mười bốn tuổi chém chết con trai duy nhất của Tào tướng quân, mười sáu tuổi chỉ huy quân đội tàn sát cả một tòa thành. Ma đầu Tây Lăng, chính là chỉ Trường Công Chúa. Gần đây, Trưởng Công Chúa bỗng nhiên yêu thích phong hoa tuyết nguyệt, nuôi dưỡng nam kĩ, nâng đỡ đào kép, tuyển chọn người đẹp, rất chi là phong lưu. Mà những người tình của nàng đều có ngoại hình tương tự: phong nhã khí chất, tuấn tú trắng trẻo, có lúm đồng tiền, đuôi mắt ửng hồng. Những người tình của nàng trông giống vài phần với Thủ Phụ Đại Nhân Quý Lâm Uyên. Thế nên có người đồn rằng Trưởng Công Chúa đã thầm mến Thủ Phụ Đại Nhân từ lâu, tiếc thay hoa rơi có ý nước chảy vô tình, Thủ Phụ Đại Nhân và con gái của Tào Tướng Quân sắp thành thân, Trưởng Công Chúa đành tìm vài người thay thế để giải tỏa tương tư.

Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng Quốc sư từng dự đoán rằng, Tiết gia sẽ có một Hoàng hậu. Thế nhưng, Tiết gia lại có tổng cộng chín nữ nhi. Ngay sau khi quốc sư dự đoán xong thì ông ấy đã qua đời. Còn chưa kịp nói đó là ai. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Mỹ Nhân Kế

Mỹ Nhân Kế Thái tử điện hạ bị đả thương mệnh căn tử khi chinh chiến trên chiến trường. Vì muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, hắn ép buộc đích tỷ của ta phải mượn giống để sinh con. Chúng ta đều hiểu rõ, ngày đứa trẻ chào đời cũng chính là ngày đích tỷ hương tiêu ngọc tận. Đích mẫu khóc đến sưng cả mắt, cuối cùng quyết định để ta thay đích tỷ sinh con. Phụ thân nghe đến đây, đôi mày nhíu chặt bỗng chốc giãn ra. “Tuế An sau khi sinh con xong sẽ giao cho Kỷ An nuôi dưỡng, từ đó Kỷ An chính là Thái tử phi duy nhất của Thái tử điện hạ. “Tuế An chỉ là một thứ nữ, con của nàng lại được Thái tử điện hạ nuôi dưỡng dưới gối, đó là phúc phận của đứa trẻ.” Không ai hỏi ta lấy một câu, vào mùng tám tháng tư, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng đưa ta thẳng đến phủ Thái tử. Ta nhẹ xoa bụng, không kìm được mà bật cười. Ta còn đang lo tìm cha cho con mình, Thái tử đã vội tới. Bọn họ vì ngôi báu mà muốn hy sinh mạng sống của ta. Ai nói lên ngôi hoàng đế chỉ có con đường này?

Liệt Nữ

Liệt Nữ Đại tỷ kiên trinh bất khuất, là tấm gương liệt nữ vang danh khắp kinh thành. Thái tử từng lấy tính mạng cả gia đình uy hiếp, ép nàng làm thiếp, nhưng nàng lại cầm trâm vàng tựa lên cổ, giọng nói kiên quyết: “Để ta dùng sắc hầu người, chi bằng chết còn hơn!” Phụ thân không chịu nổi tỷ tỷ chịu nhục, liền liều mạng phản kháng, cuối cùng máu đổ ngay tại chỗ. Nàng trừng mắt lạnh lùng nhìn: “Người ta ai rồi cũng phải chết, ta tuyệt đối không để bị khuất phục!” Thái tử thấy nàng thú vị, bèn bắt cả mẫu thân và huynh trưởng, cười lớn rời đi. Ngày quốc gia sụp đổ, chúng ta không may bị bắt, trở thành quân kỹ cho đám binh lính dị tộc. Đại tỷ rút lưỡi dao từ kẻ địch, muốn tự sát trước mặt bọn chúng: “Ta thà chết còn hơn cầu cứu thái tử!” Lúc ta đang cuống quýt định đứng ra, trong đầu bỗng xuất hiện từng hàng mưa đạn.

Tình Tỷ Muội

Tình Tỷ Muội Cùng là nha hoàn thông phòng, ta và Thúy Liễu đấu nhau suốt nửa đời người. Tranh sủng ái, tranh địa vị, tranh vị trí di nương. Sau này Thúy Liễu sảy thai, không thể sinh nở nữa, ta uống một bát canh phu nhân thưởng, tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đang trần truồng dây dưa với mã phu, bị bắt gian tại giường. Tướng quân giận dữ, rút kiếm đâm ta, không ngờ Thúy Liễu lại thay ta đỡ một nhát kiếm. Trước khi chết, lần đầu tiên nàng nắm lấy tay ta: “Ngươi khóc cái gì, xấu chết đi được. Ta đã sớm nói với ngươi rồi, phu nhân tuyệt không phải loại tốt lành gì, ta đã phòng ngừa đủ đường, ngươi vẫn trúng kế của nàng.” Ta và Thúy Liễu cùng chết, người thắng lớn nhất, lại là phu nhân nổi tiếng hiền lành. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Thúy Liễu mới vào phủ. Phu nhân vẻ mặt khó xử nói với ta: “Thúy Liễu nói nàng thích căn phòng của ngươi, ngươi nhường cho nàng đi.” Ta cười gật đầu: “Được thôi, ta sẽ đi giúp Thúy Liễu tỷ tỷ dọn dẹp!”  

Sai Gả

Sai Gả Hôm trưởng công chúa xuất giá, lại trùng hợp gặp phải đoàn rước dâu của trạng nguyên lang. Trong lúc hỗn loạn, kiệu hoa của trưởng công chúa và vị tiểu thư nhà thương gia mà trạng nguyên lang định cưới lại bị hoán đổi. Khi mọi người phát hiện ra, cả hai bên đã nhập động phòng. Hoàng đế hạ chỉ: “Cứ để sai thành đúng, nếu không hài lòng thì tự nhận mình xui xẻo.” Và ta, chính là vị tiểu thư xui xẻo của nhà thương gia ấy!