Cổ Đại
Cẩu Hoàng Đế Muốn ”Ăn” Ta Cẩu Hoàng đế muốn ăn thịt ta. Ta là “đồ ăn” cẩu Hoàng đế nuôi trong cung. Phụ thân ta đã nói với hắn rằng ăn ta sẽ trường sinh bất lão. Tuy nhiên, yêu cầu là ta phải đủ mười tám tuổi mới được làm thịt. Vừa qua sinh thần thứ mười tám, ta bị đưa lên long sàng. Nhìn thấy táo đỏ, đậu phộng, long nhãn, hạt sen được bày biện đầy giường, ta run bần bật: “Ăn sống sao? Quá tàn nhẫn!” Cẩu Hoàng đế nhìn ta với vẻ âm trầm, nheo mắt lộ ra hàm răng trắng: “Trẫm chờ không kịp nữa rồi.”
Chu Nguyên Ngày phu quân định lấy mạng ta để chứng đạo, ta phát hiện mình mang thai. Hắn chán ghét, nhưng vẫn thu kiếm. “Nể tình ngươi hoài tiên thai, bản tôn sẽ không giết ngươi.” Ta mới hay, phu quân ta, hóa ra là tiên trên trời. Hắn căm ghét thủ đoạn hèn hạ của ta, giam ta trên thiên giới, không đoái hoài. Ta liều mạng sinh hạ đứa trẻ, nhưng nó lại căm ghét ta là phàm nhân thấp hèn, đòi đổi mẫu thân mới. Cuối cùng, ta nhảy xuống Ma Uyên, quên hết tất cả mọi thứ. Một ngày nọ, ta cùng con gái xuống trần gian lịch kiếp. Bỗng có một tiểu tiên mặc áo gấm, mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm ta. “Chính vì nàng ta, a nương mới không cần ta sao?” …
Chàng Là Định Mệnh Của Ta Ta và tỷ tỷ xuất giá cùng ngày.Nhưng người vén khăn trùm đầu của ta, lại là tỷ phu.Bấy giờ ta mới biết được, tỷ tỷ và vị hôn phu của ta đã sớm lén lút qua lại với nhau, thầm đổi kiệu hoa.Tỷ phu bị mù, thân thể lại yếu ớt, tính tình mềm mại, hắn dịu dàng nói với ta.“Nàng đừng sợ, không sống được bao lâu đâu, nàng cố nhịn một chút.”Sau lại ta mới biết, hắn nói không sống được bao lâu, là đang nói đến tỷ tỷ và người trong lòng của ta.
Mệnh Phượng Hoàng Quốc sư từng dự đoán rằng, Tiết gia sẽ có một Hoàng hậu. Thế nhưng, Tiết gia lại có tổng cộng chín nữ nhi. Ngay sau khi quốc sư dự đoán xong thì ông ấy đã qua đời. Còn chưa kịp nói đó là ai.
Cảnh Xuân Rực Rỡ Ta vốn là một nữ nhân dựa vào đấu vật để kiếm sống nơi chốn phồn hoa. Thế nhưng, chỉ ba ngày sau khi sinh hạ nhi tử cho phu quân, vị hôn thê năm xưa của hắn lại tìm tới cửa. Phu quân ta nhìn ta với ánh mắt đầy thâm tình, thề chỉ nhận ta làm chính thê. Nhưng ta chỉ khẽ đẩy hắn ra, bởi ta biết rằng kiếp trước, nam tử xuất thân cao môn quý tộc, từng bị ta mua về làm chồng nuôi này, rồi sẽ có ngày phục hưng gia tộc, khôi phục vinh quang của phủ Trấn Quốc Công. Sau này, hắn quả thực nâng ta lên làm chủ mẫu, nhưng cũng không ngăn hắn cưới thanh mai làm bình thê, và vì quyền thế mà nhẫn nhịn để người khác khinh bạc ta. Cuối cùng, ta trong nỗi đau mất con, sức cùng lực kiệt, mà ngọn đèn sinh mệnh cũng vụt tắt. Trùng sinh một kiếp, ta không dám để bản thân dây dưa nửa phần với hắn. Ta nhàn nhã quay về phòng, lấy ra khế ước bán thân của Thôi Chiêu, giao thẳng cho vị cô nương kia. “Ban đầu ta mua hắn, chẳng qua chỉ để nối dõi tông đường. Nay Mạc gia ta đã có hậu nhân, hắn cũng không còn hữu dụng nữa.”
Nam Phụ Thâm Tình Trọng Sinh Sau hai mươi năm xuyên qua truyện ngược, ta mới biết phu quân của ta, Bùi Độ, là người được trùng sinh. Mỗi lần gặp gỡ sau khi xuyên đến, đều là do hắn tỉ mỉ tính toán, bởi vì ở kiếp trước cùng thời không, ta đã nhiều lần hãm hại nữ chính. Thậm chí cưới ta, cũng là Bùi Độ muốn ngăn ta gả cho nam chính, để thành toàn cho nam nữ chủ. Chỉ vì thân phận ban đầu của ta là nữ phụ độc ác đáng ghét, là chướng ngại vật trên con đường hạnh phúc của nam nữ chủ. Nhưng đó không phải là ta, ta cùng nữ chính đã trở thành bạn thân không chuyện gì không nói, đối với nam chính thì tránh xa, cuối cùng gả cho nam phụ si tình nhất trong truyện. Nhưng những điều trước đó đều là thật, còn câu cuối cùng chỉ là ta tưởng tượng. Bùi Độ si tình, nhưng ta lại quên mất rằng đối tượng si tình trong thiết lập nhân vật của hắn lại không phải là ta. Ngày ta nhìn thấy nhật ký Bùi Độ giấu trong ngự thư phòng, ta đã xuất cung tìm nữ chính. Bùi Độ biết được, vội vã đuổi đến, rút kiếm thẳng về phía bóng lưng ta. Mũi kiếm từ sau gáy đâm tới, lạnh như băng, áp sát mạch đập, bên tai là giọng nói lạnh lùng của hắn: “Đứng lại, đừng đến gần nàng.” Hóa ra, Bùi Độ luôn ôn nhu cũng có thể tuyệt tình như vậy. Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Vong Ơn Bội Nghĩa Sau khi cung đấu thắng lợi, nhi tử của ta trở thành hoàng đế, còn ta thì sau khi nó đăng cơ đã bị ban cho lụa trắng. Trước khi chết, ta mới biết được rằng hoàng đế vẫn luôn cho rằng ta không phải là mẫu thân thân sinh của nó, ta vì muốn giữ con mà giết hại mẫu thân thân sinh của nó, nó đã nhẫn nhịn nhiều năm, cuối cùng cũng báo được mối thù lớn. Ta nghe xong cảm thấy vô cùng hoang đường. Ta giải thích với nó: “Năm đó thái y cùng với bà đỡ đều có mặt, huống hồ ta cũng không phải là không thể sinh con, hà cớ gì phải cướp con của người khác.” Nhưng nó lại nói: “Trẫm chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, ngươi tàn hại phi tần, khiến mẫu tử chúng ta ly tán, đáng phải tự mình đền tội.” Ta bị thái giám bên cạnh nó siết cổ đến chết, mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước, lần này, cứ như ý nó vậy.
Tình Này Miên Man Bất Tận Nửa đêm tỉnh dậy đi nhà xí, vô tình nghe lén được phu quân muốn giết ta. Người trong lòng vừa từ hôn, hắn một ngày cũng không muốn chờ nữa. Ta sợ hãi đến mức vội vàng thu dọn hành lý, trong đêm chạy trốn mấy trăm dặm. Ba tháng sau, phu quân tìm được ta ở Dương Châu. Hắn tay nắm trường đao, nghiến răng nghiến lợi: “Liễu Miên Miên, nàng chạy cái gì?” “Lời nói hung ác hay thô tục, nàng không phân biệt được sao?”
Công Chúa Bị Từ Hôn Ta trọng sinh về ngày Lương Văn Chi từ chối hôn sự tại Kim điện, nhìn thấy hắn nắm chặt tay nha hoàn của ta, thái độ kiên quyết. “Bệ hạ, Tiêu Thiến là người trong lòng vi thần, ngoài nàng ra, vi thần tuyệt đối không cưới bất kỳ nữ tử nào khác.” Là công chúa bị từ hôn, ta đích thân cầu xin ân điển cho hắn: “Phụ hoàng, nếu thế tử đã thâm tình như vậy, không cần miễn cưỡng nữa. Tiêu Thiến tuy là nha hoàn nhưng cũng là người hầu hạ ta tận tâm, không bằng phụ hoàng viết thánh chỉ ban hôn, cũng coi như thành toàn cho đôi uyên ương này.” Lương Văn Chi bỗng nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía ta, ta mỉm cười nhàn nhạt. Ta cũng rất tò mò, đời này không có sự giúp đỡ của ta, Lương Văn Chi có thể leo lên vị trí nào.
Song Sinh Báo Thù Hoàng đế gặp ác mộng. Sau khi hắn thức dậy đã hạ lệnh giết chết tất cả các bé gái sinh vào ngày Tết Nguyên Tiêu năm Thìn. Cha nương vì bảo vệ tỷ tỷ mà bị loạn côn đánh chết, phơi thây nơi hoang dã. Hoàng đế cho rằng mầm tai họa đã được diệt trừ sạch sẽ. Nhưng hắn không biết ta và tỷ tỷ là tỷ muội sinh đôi.
Tương Tư Vọng Cố Nhân Khi cuộc đời ta tồi tệ nhất, sư phụ đã nhặt ta về. Người dạy ta chữ nghĩa lễ nghi, dạy ta tu luyện thuật pháp. Ta thề rằng phải báo đáp ân tình này bằng mọi giá — bằng cách gả cho người! Thế nhưng quay lưng lại, sư phụ liền đẩy ta xuống vực sâu. Ba năm diện bích hối lỗi, cuối cùng ta cũng xuất quan. Sư phụ lại cười, nói sẽ gả ta cho đại sư huynh…
Một Đời Bên Nhau Phu quân ta phục vụ quân binh suốt mười năm, cuối cùng cũng trở về nhà. Toàn thân sát khí, hắn ôm ta đặt lên đùi, cúi đầu tiến lại gần. “Nghe nói trước ngày thành thân, nàng từng được tên thư sinh nhà bên muốn đưa đi trốn cùng?” Ta khẽ nhích người ra sau, lại bị hắn siết chặt lấy eo. Đành thở dài một hơi. “Chuyện này đúng là có thật.” Vị phu quân này, ta chưa từng gặp mặt bao giờ, chỉ nghe nói đến cả đám côn đồ trong thôn cũng không dám chọc vào hắn. Sắc mặt hắn rõ ràng trầm xuống. “Vậy cớ gì nàng vẫn gả cho ta? Ta còn nghe nàng từng khen hắn ôn hòa, lễ độ, thậm chí rất có cảm tình với hắn.” Ta lại thở dài. “Quả thực đúng vậy, nhưng thời loạn thế này, hắn vốn không thể bảo vệ ta, có thích đến đâu cũng có ích gì?”
Con Cháu Đầy Đàn Nữ xuyên không muốn cùng phu quân ta một đời một kiếp, một đôi người. Phu quân để thể hiện chân tâm, thề từ nay không bước chân vào viện của ta nữa. Mọi người đều cho rằng ta sẽ vì vậy mà đau khổ đến tuyệt vọng. Ngay cả nữ xuyên không cũng chế giễu ta già nua, còn nói ta cản trở tình yêu của nàng ta. Ta nhìn cặp nhi nữ thông minh bên cạnh mình, mỉm cười nói: “Từ nay về sau, chúc các ngươi con cháu đầy đàn.” Nữ xuyên không nghe không hiểu, còn tưởng rằng ta đang cắn răng chịu đựng nỗi đau. Cho đến năm năm sau— Nàng ta đã sinh bốn đứa con, đến khi lại một lần nữa bị chẩn đoán mang thai, mới hoàn toàn hoảng loạn.
Diệu thủ Yên Nhứ Trưởng công chúa đương triều kiêu căng, xinh đẹp, mỗi ngày đều cần dùng sữa mẹ tươi mới để đắp mặt, tẩm bổ. Bởi vậy mà a tỷ mới sinh xong của ta được gọi vào phủ, nhưng một năm sau lại phơi xác đồng hoang, hậu khiếu* rách tan, tử cung hỏng hết. *Hậu khiếu: bộ phận từ ruột già đến hậu môn. Bốn năm sau, Trưởng công chúa mắc bệnh lạ, cả người đầu mùi hôi tanh. Ta tự mình tiến cử trở thành trang nương* của nàng ta. *Người trang điểm, làm tóc. Từ đó về sau, không có ta trang điểm, nàng ta khó mà ra khỏi phủ. Hồng nhan hôm nay ngày mai khô héo, nàng ta không biết, tất cả những thứ này mới chỉ là bắt đầu.
Hoa Tàn Máu Lệ Khi ta tìm thấy tiểu thư ở bãi tha ma, cơ thể của nàng đã bị nữ xuyên không chiếm đoạt. Nữ xuyên không hứa rằng sẽ giúp tiểu thư báo thù, nhưng khi vào được phủ Tể tướng, nàng lại tha thứ cho tất cả những kẻ đã làm hại tiểu thư: “Tể tướng phụ thân trước đây không cố ý hại chết thân mẫu của tiểu thư nhà ngươi, nên tha thứ cho ông ấy đi.” “Chủ mẫu ngày ngày tặng ta cao hương phấn thơm, cho ta ăn sơn hào hải vị, quả thực không giống người cay nghiệt như tiểu thư nhà ngươi từng nói.” “Trương lang đối xử với ta rất tốt, hắn lãng tử quay đầu, cũng thật khó có được. Chắc chắn là do tiểu thư nhà ngươi trước đây hay ghen tuông quá thôi!” Nữ xuyên không được mọi người yêu quý, được cưng chiều, ăn ngon mặc đẹp, nhưng lại bỏ qua mối thù của tiểu thư, đắc ý nói: “Là tiểu thư nhà ngươi đáng ghét, bị mọi người chán ghét nên mới bị hại, cũng là đáng đời! Ngươi xem, ta thay nàng sống, mọi người đều yêu mến ta, đến cả Thái tử điện hạ cũng thích ta! Hiện tại, ta chính là trung tâm của mọi người, là bảo bối được cưng chiều nhất!” Nhưng nàng không biết, công chúa trong cung cách đây không lâu bị bỏng nặng trong một trận hỏa hoạn, cần một làn da hoàn hảo của mỹ nhân để hóa trang. Tiểu thư trước đây chịu cảnh ngược đãi, thân hình gầy gò, làn da khô ráp. Hiện tại, những kẻ đó cưng chiều nàng, chỉ để dưỡng cho làn da trở nên hoàn mỹ, căng mịn. Bây giờ, làn da của nàng đã được chăm sóc rất khá, rất bóng loáng.
Kế Mẫu Mẫn Hợp Năm ta tám tuổi, phụ thân nạp kế thất. Các thúc bá thẩm nương trong nhà dọa nạt rằng: “Nhà có mẹ kế thì sẽ có cha dượng. Bà ta tất sẽ hãm hại con, vì con đường tương lai của con bà ta.” Kiếp trước, ta ngu muội tin lời bọn họ, khắp nơi chống đối kế mẫu, khiến nàng cùng phụ thân dần sinh hiềm khích, lòng người cách biệt. Sau này, phụ thân tử trận sa trường. Đại phòng không có đích tử, tước vị rơi vào tay Nhị thúc. Muội muội ta bị coi như công cụ liên hôn, ép gả cho kẻ bất tài vô đức. Ta tính tình bướng bỉnh, không chịu khuất phục, bị thẩm nương kiếm cớ đánh đập, vứt vào Tây viện tự sinh tự diệt. Khi thoi thóp sắp chết, chính kế mẫu, người bị bức phải rời phủ dẫn theo người nhà mẹ đẻ phá cửa xông vào, chạy đến bên ta. Ta còn chưa kịp gọi nàng một tiếng “nương”, đã ôm nỗi hối hận mà từ giã cõi đời. Một sáng tỉnh dậy, ta kinh hãi phát hiện mình trọng sinh, trở về ngày thứ hai sau khi kế mẫu bước chân vào cửa.
Trở Thành Bà Mẫu Của Đích Tỷ Để chống lưng cho quả hồng mềm đích tỷ, ta đã cùng nàng gả vào một nhà. Nàng gả cho tiểu tướng quân. Còn ta thì gả cho cha của tiểu tướng quân. Sau khi thành thân, tiểu tướng quân từ chiến trường mang về một đóa bạch liên hoa đang mang thai. Tỷ tỷ lau nước mắt, hiếm khi cứng rắn nói: “Muội muội, ta muốn hòa li.” Ta: “Được, tỷ hòa li thì ta cũng hòa li.” Ai ngờ, thư hòa li còn chưa đưa đến tay tiểu tướng quân thì nghe nói hắn bị phạt quỳ ở từ đường. Cha hắn mặt không biểu cảm cầm gia pháp, đánh hắn đến da tróc thịt bong: “Nghiệt tử, muốn cha ngươi biến thành người không vợ cứ việc nói thẳng.”
Tình Thâm Nơi Ngọc Môn Quan Vị hôn phu của ta trở về, mang theo một nữ nhân. Nữ nhân này giúp bọn họ đánh bại Hi tộc, hoàng đế muốn nhận nàng làm nghĩa nữ, nhưng nàng lại chỉ nguyện ý nhận cha ta làm nghĩa phụ và dọn vào ở trong nhà ta. Toàn phủ đem nàng so sánh với ta. Nàng võ nghệ cao cường, có thể giết giặc, còn ta chỉ biết làm nữ công. Cha mẹ và ca ca không ngoại lệ, đều thiên vị nàng. Ngay cả vị hôn phu của ta cũng không ngần ngại mà đề nghị từ hôn. Hắn nói hắn muốn một thê tử biết cầm đao, chứ không phải một người chỉ biết cầm kim chỉ.
Ngày Anh Vắng Mặt, Tôi Rời Đi Chúng ta đã hẹn cùng chụp ảnh trăm ngày cho con gái. Nhưng vào phút chót, Diệp Vân Châu lại lỡ hẹn. Lúc buổi chụp đang diễn ra, con gái đột nhiên quấy khóc, tôi ôm con đi quanh để dỗ dành. Qua tấm kính của studio, tôi bất ngờ nhìn thấy Diệp Vân Châu. Anh ta quỳ một chân xuống đất, cẩn thận nâng niu bụng bầu của một cô gái, thành kính hôn lên đó. Sau này, khi anh ta nhìn thấy đơn ly hôn tôi đưa ra, vẻ mặt đầy đau đớn. “Em có biết phụ nữ trong thời kỳ cho con bú không thể ly hôn không?” Tôi bình thản đáp: “Có quy định đó thật, nhưng chỉ áp dụng với nam giới mà thôi.”
Lập Xuân Năm chín tuổi, ta bị bán vào Phương gia. Tiểu thư ốm yếu đặt cho ta cái tên Lập Xuân. Nàng nói: Mong rằng xuân đến, vạn vật hồi sinh. Để đem chút sinh khí đến viện tử đầy tử khí của nàng. Nhưng về sau, nàng lại chết vào mùa đông lạnh giá. Ta dùng một sợi dây thừng, kết thúc sinh mệnh của nàng.