Cổ Đại
Chước Như Sau khi bị cha mẹ bán đi, ta theo hầu công chúa. Nàng đến từ một thế giới khác, lòng mang cả thiên cả, nói rằng muốn dẫn ta đến Đại Đồng, sáng lập một đất nước không còn thiếu ăn thiếu mặc. Nhưng không ngờ, khi ta hoàn thành nhiệm vụ trở về triều, công chúa lại đưa cho ta một chén rượu độc. Nàng ta phong bế nội lực của ta, để thuộc hạ hủy đi đan điền của ta. Sau đó, nàng ta nổi lửa, thiêu rụi tất cả. Ta vật vã trong biển lửa, đau đớn khôn cùng. Trong mắt nàng ta, chỉ còn có tình lang kia mà thôi.
Tử Yến Ta là nữ thứ, do kỹ nữ sinh ra. Cha ta vì muốn thăng quan tiến chức, đã đem ta gả cho Cửu Thiên Tuế làm thiếp. Nghe nói thái giám là kẻ giỏi tr@ tấn phụ nữ nhất, nên từ lúc định ra hôn sự, ta đã ôm lấy quyết tâm phải ch-t. Lão già ấy muốn bán con gái cầu vinh hoa, ta thì nhất định không để lão ta được như ý. Không chỉ vậy, ta còn muốn kéo cả nhà hắn chôn cùng. Nhưng đêm tân hôn, ta lại sững người tại chỗ. Kẻ được đồn là quyền khuynh triều dã – Cửu Thiên Tuế – lại mang khuôn mặt giống hệt người trong lòng ta!
Đoạt Sủng Đại tỷ căm ghét tiểu thê dịu dàng nhất. Tại yến tiệc trong cung, nàng châm chọc Hoàng hậu: “Một nữ chủ chân chính sớm đã soán vị trở thành nữ đế rồi, Hoàng hậu nói trắng ra cũng chỉ là một tiểu thê dựa vào nam nhân để thượng vị mà thôi?” Chỉ vì một câu nói này, cả tộc Tống gia bị kết tội. Ngày bị tịch biên gia sản, Trần vương đưa tay ra cứu giúp. Chỉ cần đại tỷ mở miệng cầu xin, nữ quyến Tống phủ có thể thoát khỏi số phận làm nô tỳ. Nhưng đại tỷ cao ngạo nói: “Dù tất cả nữ quyến trong nhà có phải làm nữ nô, ta cũng không cầu xin sự thương hại của nam nhân như một tiểu thê đáng thương!” Trần vương giận dữ, phất tay áo rời đi, cả gia đình chúng ta bị lưu đày làm nô lệ. Trên đường lưu đày, nhị ca dẫn người đến liều chet c//ướp ngục, nhưng đại tỷ chỉ cười nhạo: “Những kẻ được nam nhân cứu giúp đều chỉ là tiểu thê mà thôi!” Nàng cố tình tố cáo, khiến nhị ca bị vạn tiễn xuyên tim. Thế nhưng chính vì sự “độc lập, kiên cường” này, đại tỷ lại lọt vào mắt xanh của hoàng tử nước địch. Hoàng tử muốn nạp ta làm thiếp, để sống sót, ta đành phải đồng ý. Nhưng đại tỷ lại nói: “Ta và hoàng tử thành thân là vì yêu, còn ngươi làm thiếp của hắn chỉ là một tiểu thê tranh giành ân sủng!” Nàng ép ta t//ự s//át. Ta đã chịu đựng quá đủ, liền xông lên kéo nàng cùng chet. Mở mắt ra lần nữa, ta đã tái sinh về ngày Tống gia bị tịch biên. Trần vương vẫn đang đưa tay ra cứu giúp. Đại tỷ khinh miệt nói: “Ta tuyệt đối không làm tiểu thê dựa vào nam nhân!” Khi Trần vương thất vọng rời đi, ta chủ động níu lấy đai lưng của hắn: “Nàng không biết trân trọng, vương gia có thể nhìn ta một chút.”
Tiết Ương Việc đầu tiên Tạ Lâm An làm sau khi đỗ trạng nguyên chính là hủy hôn ước với ta. Lúc ấy, ta vẫn còn đang bưng bát canh giải rượu vừa nấu cho hắn, nghe vậy liền ngẩn người hồi lâu, lâu đến nỗi tay bị mép bát cứa vào một vết hằn, lâu đến nỗi hắn phải cau mày khẽ gọi ta: “A Ương?” Ta hoàn hồn vì tiếng gọi của hắn, rồi đặt bát lên bàn, nhẹ nhàng đáp: “Được.” Sau đó, ta rời khỏi kinh thành hai năm, khi trở về gặp lại hắn, ta chỉ cung kính gọi hắn một tiếng “Biểu ca”, rồi đi đến sau lưng hắn, xách tai vị tiểu tướng quân vừa trở về từ chiến trường: “Bạc Kế An! Đã bảo là chưa lành vết thương thì không được uống rượu, lại không nghe lời dặn của đại phu phải không!”
Dữ Khanh Tri Năm ta tiến cung chỉ mới mười bốn tuổi. Tất cả mọi người đều cho rằng ta là bị đích mẫu tính kế, bị ép vào cung để giúp đích tỷ cố sủng. Chỉ có ta biết rõ, đây là ta hao hết tâm tư trù tính mới có được, ta muốn tiến cung trở thành người được sủng ái nhất, tiêu diệt Phó gia, báo thù cho mẹ ruột ta.
Cha Đã Muộn Mất Rồi “Mẹ ngươi đâu?” Cha hỏi tôi, trên người còn vương mùi son phấn của thiếp thất của ông ta. “Mẹ tôi ch//ết rồi, từ ba ngày trước.” Tôi chỉ vào di hài của mẹ, dửng dưng nói cho ông ta biết. Người cha xưa nay vốn được xưng là tỉnh táo đã hoàn toàn phát điên.
Đằng Thiếp Di nương luôn nói rằng thứ nữ không có tương lai, trách ta khi còn trong bụng bà ấy đã không biết tranh giành, sao lại không chịu mọc thêm một cái đầu để chui ra. Để giành được chút thể diện, ta quyết định thử một lần trong buổi tiệc của phủ. Hôm đó có không ít công khanh quyền quý đến dự, ta giẫm lên chậu gỗ, giả vờ hái sen dâng vũ. Kết quả, chậu lật. Ta mất hết mặt mũi, vị hôn phu cũng bỏ chạy. Không còn cách nào khác, một thứ nữ nhỏ bé như ta không ai muốn cưới, đành phải nhân lúc đích nữ tỷ tỷ xuất giá mà bị “đóng gói” mang đi, trở thành thiếp hầu…
Oán Hận Ngút Trời Trước khi ta chết, mẫu thân mang theo thứ muội đến gặp ta. “Tri Nhận, Thẩm gia không thể rời xa Hầu phủ.” Chỉ một câu nói, đã quyết định danh phận kế thất của Thẩm Thư Dao. Mẫu thân nắm tay ta: “Nàng tự nguyện đến Hầu phủ và hứa sẽ mãi không phản bội. “Con yên tâm, nàng tuyệt đối sẽ không để hài tử của mình cướp đi vị trí thế tử của A Nguyên.” Nhưng lòng người dễ đổi, nào có cái gì gọi là mãi mãi không phản bội. Đến năm thứ ba sau khi Thẩm Thư Dao gả vào Hầu phủ, nàng đã chiếm được trái tim của Vũ An Hầu. A Nguyên thông tuệ của ta ngày càng trở nên tầm thường. Cuối cùng, nó bị chính phụ thân ép chết, nhường đường cho nhi tử của Thẩm Thư Dao. Lần nữa mở mắt ra, đã là mười tám năm sau. Nữ nhi của Thẩm Thư Dao quỳ trước mặt ta: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp không muốn thị tẩm!”
Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta cũng ở Phật tự ba năm. Hắn vì nước chém giết, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau đại chiến thắng lợi, hắn mang về một nữ tử, hắn gọi nàng là “Phu nhân”. Hắn tìm mọi cách chiếu cố nàng, coi ta là rắn rết. A, hắn lại quên rồi, ta là đích Công chúa phụ hoàng mẫu hậu nâng niu trong lòng bàn tay, là hắn không xứng.
Lưỡng Tình Tương Duyệt Ta là một vị tướng quân không gần nữ sắc, lại bị đồn có sở thích đoạn tụ. Sau khi đánh thắng trận, hoàng đế vui mừng ban cho ta một mối hôn sự. Hoàng đế còn sai người truyền lời, nói rằng ông ấy đã ban cho ta một bảo bối và đảm bảo rằng ta sẽ hài lòng với mối hôn sự này. Ta đang suy nghĩ làm thế nào để thú nhận thân phận nữ nhi của mình với cô nương kia, rồi kết nghĩa kim lan với nàng. Vừa đẩy cửa ra, ta đã thấy trên giường tân hôn đang ngồi một “Cô nương” thân hình vạm vỡ, ước chừng thân cao chín thước. Ta như bị sét đánh, không nhịn được trong lòng bắt đầu chửi thề.
Gió Lặng Hoa Nở Ngày tướng quân phủ bị tịch biên, phu nhân gọi chúng ta đến bên cạnh, trả lại khế ước bán thân, bảo chúng ta rời đi. Trong tay nải nhỏ của ta chỉ có vài bộ y phục và chút bạc tích góp bấy lâu. Trước lúc chia tay, phu nhân lén đưa cho ta hai cây trâm bạc, nói: “Giờ phủ đã bị tịch biên, ta không còn gì để cho ngươi, chỉ còn lại hai cây trâm này, xem như chút tình nghĩa chủ tớ giữa chúng ta.” Ta nắm chặt tay nải, cắn răng nhảy khỏi chiếc xe trở về quê nhà.
Ta là bạch nguyệt quang của Lục Cảnh thời niên thiếu.Và người thế thân cho ta, sắp chết rồi.Lục Cảnh ngày đêm ở bên cạnh nàng, thậm chí còn muốn ta nhường lại vị trí chính thất cho nàng.Chàng nói: “Tống Cửu Cửu, nàng còn tranh giành gì với một người sắp chết?”“Nhưng Lục Cảnh, ngày đó là chàng chủ động cầu thân, vị trí chính thất này cũng là chàng muốn dành cho ta.”
Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám Ta từ ngục giam khổ dịch bỏ tiền chuộc một vị tướng công về cho mình. Người người đều nói ta ngu ngốc. Một kẻ tàn phế, thần trí không rõ, thân còn là dược nhân, sao có thể làm tướng công được chứ? Chỉ có ta mới biết, người trước mặt này, từng là tiểu tướng quân chói sáng bậc nhất kinh thành, một thiếu niên phong hoa tuấn lãng, y bào phấp phới, cưỡi ngựa giương oai.
Trong hỗn độn, Phán Cổ một mình cầm búa thần khai thiên vô song, chân đạp đóa thanh liên hỗn độn phòng ngự vô địch, trên đầu là Ngọc Điệp tạo hóa có thể giúp người hiểu ba ngàn đại đạo. Đối lập với ông là ba ngàn ma thần hỗn độn tu luyện vô tận năm tháng. Tuy nói là ba ngàn ma thần, nhưng số lượng ma thần trước mắt nào chỉ có ba ngàn.“Phán Cổ, ngươi muốn khai thiên, bước lên con đường đại đạo, chúng ta là ma thần hỗn độn sao có thể để ngươi như ý!”Thời gian ma thần Thời Trần cầm la bàn thời gian, kiêu ngạo nhìn Phán Cổ.“Đúng vậy, hơn nữa thế giới hỗn độn luôn là nơi chúng ta ma thần cư trú, nếu bị ngươi hủy, chúng ta biết đi đâu? Sao có thể để ngươi tác oai tác quái ở đây.”Không gian ma thần Dương Mi nổi giận từ tận đáy lòng.Vốn dĩ tất cả đang yên ổn tu luyện tại nhà, kết quả là ngươi Phán Cổ muốn khai thiên, khai thiên thì thôi, khai thiên của ngươi thôi chứ, lại muốn khai thiên của mọi người, để mình thành công, còn chúng ta chẳng khác gì những kẻ bị hại vô tội.“Nói nhiều vô ích, đến đây, ta cùng ngươi đấu một trận cao thấp.”
Hoa Yêu Trong Cung Tôi là một đóa hoa do Thẩm Diễn trồng, được hắn dốc lòng vun trồng, chăm bón. Vào ngày hắn thí quân* xưng đế, tôi cuối cùng tôi cũng biến thành người. (*G.iết vua) Giữa đêm, tôi len lén lẻn vào tẩm cung của hắn, nằm lăn ra ngủ bên cạnh hắn, lại bị bàn tay to lớn của hắn b.óp c.hặt lấy cổ. Tôi đáng thương nhìn hắn: “Trước giờ ta vẫn ngủ như thế này mà…”
Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết Nếu như thường xem tiểu thuyết cổ phong, tin rằng ngươi nhất định sẽ không thấy xa lạ với tình tiết này —— Thích khách rút đao đâm về phía nam chính, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nữ chính xông lên, ngăn cản một kiếm thay cho nam chính, nàng ngã vào trong lòng nam chính, nam chính lo lắng gọi tên của nàng… Lúc ta xuyên qua, đúng lúc tình cảnh này vừa phát sinh. Ngươi cho rằng ta là nữ chính kia sao? Không, ta không phải. Ta đương nhiên cũng không phải nam chính. Ta là thích khách.
Sau Khi Cha Chết, Ta Cùng Nương Phú Khả Địch Quốc Cha ta giấu một đôi mẹ con ngoại thất suốt bảy năm, cuối cùng cũng bị nương phát hiện. Nương tức giận đến mức muốn lập tức hòa ly, nhưng ta không đồng ý. Bởi vì ta đã trọng sinh. Ta biết rằng cha sắp chết. Sau khi ông qua đời, Hoàng thượng sẽ ban thưởng rất nhiều, nhưng cuối cùng mọi thứ lại rơi vào tay đôi mẹ con ngoại thất kia. Chỉ cần không hòa ly, chúng ta có thể hưởng vinh hoa phú quý và mãi mãi đè bẹp họ dưới chân.
Sau Khi Cùng Thứ Tỷ Gả Vào Hầu Phủ Làm Thiếp Cha vì muốn thăng quan tiến chức, liền đưa ta và muội muội vào hầu phủ làm thiếp. Trước khi nhập phủ, chúng ta đã hứa với nhau rằng sẽ không tranh sủng, nhất định phải phân chia đồng đều. Thế nhưng, sau khi nhập phủ suốt nửa tháng, hầu gia chỉ ở lại trong phòng ta. Cuối cùng ta không chịu nổi nữa, cảm thấy vô cùng có lỗi với muội muội, nên chủ động đi tìm nàng nhận sai. Thế nhưng, ta còn chưa kịp mở miệng, muội ấy đã vội vàng kéo tay ta, áy náy nói: “Tỷ tỷ, muội có lỗi với tỷ! Rõ ràng đã nói là sủng ái đồng đều, vậy mà suốt nửa tháng nay muội lại chiếm giữ hắn, là muội sai! Tối nay nhất định muội sẽ bảo hầu gia sang phòng tỷ!” Nhìn khuôn mặt tràn đầy hổ thẹn, không hề có chút giả dối của nàng, ta sững sờ… “Không phải hầu gia vẫn luôn ở trong phòng ta mỗi đêm sao?” Đang lúc hai chúng ta đều ngây ngẩn không hiểu chuyện gì, từ bên ngoài có hai nam nhân bước vào. Bộ dạng y hệt nhau…
Sau Khi Thủ Tiết, Ta Nằm Cũng Thắng Ngày thành thân, phu quân vì cứu ta mà bị thiêu ch.t trong biển lửa. Ta một mình gánh vác cả nhà chồng, thay hắn phụng dưỡng cha mẹ, nuôi lớn chất tử của hắn. Khi ta bệnh nặng hấp hối, người chồng đã ch.t từ lâu bỗng dẫn theo mẹ con ngoại thất xuất hiện. Thì ra hắn sớm đã thầm yêu ngoại thất, lại tham lam sính lễ hồi môn của ta. Hắn giả ch.t, lừa ta cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho nhà hắn cả đời. Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày thành thân năm đó. Nhìn tân phòng ngập trong biển lửa, ta lặng lẽ khóa cửa lại. Muốn ch.t ư? Vậy thì ta tiễn ngươi một đoạn.
Tướng Quân Trở Về Ta biết được sau khi mình thủ tiết ba năm, vị tướng quân xuất chinh không những sống lại mà còn mang về một chân ái, muốn bỏ ta. Ta rơi vào trầm tư. Hắn có thể tìm được một tiểu Bạch hoa yếu đuối đáng thương, ta cũng có thể tìm được thư sinh tuấn tú cơ bắp cuồn cuộn. Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ! Ba năm sau, quả nhiên tướng quân gửi về một phong thư bỏ vợ. Ta chuẩn bị dẫn theo thư sinh và hài tử một tuổi của ta về Hầu phủ, tức chết hắn. Nhưng, thư sinh nhìn xem bảng hiệu, lại nhìn ta, cũng đắm chìm trong suy tư…