Cổ Đại
Kỹ Nữ Báo Thù Ta là đầu bài của thanh lâu, nhưng lại độc chiếm ân sủng của thế tử phủ hầu nhiều năm. Khi các thiên kim thế gia nhục nhã ta, hắn đã che chở ta sau lưng. Khi mẫu thân hắn muốn đuổi ta về thanh lâu, hắn cũng vi phạm mệnh lệnh, bảo vệ ta chu toàn. Ngày hầu phủ bị xét nhà, hắn bị phán lăng trì xử tử. Ta lại cười sảng khoái trong đám người đến xem hành hình.
Một Đời Bình An Phu quân ta chết trận nơi sa trường, một mình ta gánh vác trách nhiệm vực dậy Uy Viễn Hầu phủ. Mời thầy dạy học cho nhi tử, mong con cưới được thiên kim tiểu thư về làm thê tử. Nào ngờ, nhi tử lại say mê một kỹ nữ, nhất quyết đòi hòa ly với thê tử để cưới kỹ nữ về nhà. Ta lấy cái chết ra uy hiếp, nhi tử thà giả chết chứ nhất quyết không từ bỏ ý định cưới kỹ nữ về làm thê. Nửa đêm thanh vắng, hắn đốt lửa thiêu rụi Uy Viễn Hầu phủ, rồi ngang nhiên bỏ đi. Cả nhà đều chết thảm trong biển lửa, bao gồm cả đứa cháu đáng thương chỉ còn một tháng nữa là chào đời của ta. Mở mắt ra choàng tỉnh dậy, ta quay về đêm hôm đó, cái đêm trước khi hắn phóng hỏa. Ta nở nụ cười. Lần này, ta sẽ bảo vệ gia đình, mặc kệ hắn muốn giả chết để chạy trốn. Sau đó, hắn lại quỳ gối dưới chân ta, khóc lóc van xin: “Mẫu thân, con là thân nhi tử của người mà!”
Dược Sinh Hương Sau ba năm ta đính hôn với Thế tử phủ Tuyên Bình Hầu, thứ muội được nuôi dưỡng ở trang viên đã được đón về. Hắn gặp nàng, liền kiên quyết muốn thay đổi người được chọn đính hôn. Thứ muội nói nàng sẽ tự tay đoạt lấy vị trí Thế tử phi, nhưng không ngờ ta lại chắp tay nhường cho nàng. Chỉ vì ta biết rằng vài tháng nữa, Thế tử phủ Hầu chân chính sẽ trở về, hắn là giả.
Khương Ngu Kiếp trước, đích tỷ như ý nguyện gả cho Thái tử. Ta lại bị ban cho mã phỉ dùng để bình ổn nội loạn. Sau đó quân địch xâm phạm, Thái tử chết trận sa trường, đích tỷ bị người Hung Nô bắt đi, làm quân kỹ thấp nhất. Mà mã phỉ lại lập được chiến công hiển hách, trở thành Phiêu Kỵ đại tướng quân, còn ta được làm phu nhân, ta được hưởng trọn ngàn vạn sủng ái. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh trở về ngày bị ban hôn hôm đó. Đích tỷ đoạt trước mặt ta, lập lời thề son sắt: “Nữ nhi nguyện gả cho mã phỉ kia, lấy thân mình dẹp yên chiến hỏa!” Nhưng nàng ta lại không biết, người sống lại chưa bao giờ chỉ có hai người chúng ta. …
Cả Đời Làm Thiếp Tiểu thư cùng cô gia vô cùng ân ái. Sau khi chẩn đoán có thai, nàng đau lòng tướng công. Liền đem ta tặng cho hắn làm nha hoàn ấm giường. Vài tháng sau, tiểu thư sinh hạ một đôi long phượng thai. Cô gia không muốn phụ tấm chân tình của tiểu thư, dứt khoát lấy oán báo ơn xử tử ta. Sau đó, hai người họ vẫn ân ái như trước, trở thành giai thoại ở kinh thành. Nhưng thời điểm khi ta chết, đã có thai hơn hai tháng. Mở mắt lần nữa, ta trở về trước thời điểm tiểu thư tặng ta cho cô gia. Một thế này, ta trực tiếp trèo lên giường phụ thân hắn. Lắc mình biến hóa thành bà mẫu của bọn họ!
Thay Đổi Vận Mệnh Kiếp trước, di nương đem ta cùng thứ muội tráo đổi khi còn trong tã lót. Nàng là đích, ta thành thứ. Nàng gả vào quốc công phủ, ta bị hứa cho thư sinh nghèo . Về sau quân địch xâm phạm, đồ sát Hoàng tộc, nàng thân là nữ nhi của trưởng công chúa nên đã chết dưới đao của loạn quân. Mà phu quân ta lại lắc mình biến hoá, trở thành thủ lĩnh quân địch, đăng cơ làm hoàng đế, lập ta làm hoàng hậu. Lần nữa mở mắt ra, trở về ngày mà bà mối tới cửa cầu hôn. Thứ muội không chút do dự vạch trần thân phận của mình trước mặt đám đông. Nàng nói, Nàng muốn gả cho thư sinh nghèo.
Sầm Tâm Ninh Ta và trưởng tỷ cùng ngày gả vào nhà cừu nhân, nàng là chính thê, ta là thiếp thất. Trưởng tỷ thường nhắc nhở ta: “Chúng ta đến đây là để báo thù, muội không được phép yêu thiếu gia.” Ta nghe lời nàng, ngày ngày uống thuốc tránh thai, giám sát phu quân, hạ độc vào đồ ăn của công bà, cuối cùng cũng độc chết được bọn họ. Nhưng đến tang lễ, trưởng tỷ lại đại nghĩa diệt thân: “Phu quân đối xử với chúng ta tốt như vậy, sao ngươi lại nỡ lòng giết cha mẹ của chàng? “Dù có cừu hận lớn đến đâu thì tình cảm bấy lâu nay cũng đủ để xóa bỏ rồi chứ? “Sao ngươi không chịu nghe lời ta, quên đi những chuyện trước kia?” Cuối cùng trưởng tỷ tự tay giết ta, dâng đầu ta trước linh hồn của công bà. “Con dâu đã báo thù cho hai người, hai người có thể yên nghỉ rồi; đáng tiếc là hai người không thể tận mắt nhìn thấy tôn nhi ra đời…” Lúc đó ta mới biết, trưởng tỷ chưa từng uống thuốc tránh thai. Nàng đã yêu người nam nhân đó, sợ bị phát hiện nên đã hy sinh ta để cầu xin sự tha thứ của hắn. Mở mắt lần nữa, ta lại trở về ngày xuất giá. Kiếp này, ta phải báo thù cho cả bản thân mình.
Đế Vị Vân Phong Khi miếng ngọc bội của ta khiến vô số nữ tử trong kinh thành tranh nhau cướp đoạt. Tể tướng đối đầu với ta đi ngang qua, khinh thường cười lạnh một tiếng. “Hừ, một cái móc câu, trăm con cá há miệng.” Thế nhưng sau khi biết được ta thật sự muốn cưới vợ. Vị tể tướng thanh liêm ấy lại tự mình bò lên giường ta: “Ca ca, đừng câu bọn họ nữa, câu ta đi.”
Cung nữ Bạch Chỉ Năm thứ mười làm cung nữ, Thái tử bất ngờ ban cho ta một hộp phấn kẻ lông mày làm từ vỏ sò. Hắn nói đôi mày dài của ta tựa liễu, nếu tô thêm, nhất định sẽ càng thêm phong tình. Ngày hôm sau, ta vốn muốn xuất cung trở về nhà. Cung nữ khi đủ mười tám tuổi sẽ được thả về xuất giá. Cha mẹ đứng chờ ngoài cổng cung, mỉm cười gọi: “A Chỉ!” Ta cũng vẫy tay, cười tươi đáp lại. Nữ quan Chu Mi Thọ bỗng chặn đường, lạnh lùng cười nhạo: “Ngươi dám ăn trộm hộp phấn kẻ lông mày Thái tử ban cho ta, tiện nhân đáng chết!” Ta bị đánh chết ngay trước cổng cung. Hóa ra, Thái tử và Chu Mi Thọ vốn là thanh mai trúc mã. Hai người cãi nhau giận dỗi, Thái tử mới ban hộp phấn cho ta, chỉ để kích thích nàng ấy. Lúc ta chết, đôi uyên ương ấy lại ôm chặt lấy nhau, hòa giải như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã quay lại đêm Thái tử ban thưởng hôm ấy.
Trường Dương Trước khi gả vào Đông Cung, ta đã biết bên cạnh Thái tử có một trì kỷ. Nàng cầm kỳ thi họa đều tinh thông, binh thư chiến pháp cũng thuộc nằm lòng, thế nhưng lại cam tâm tình nguyện làm một thị nữ thân cận bên cạnh Thái tử. Đêm tân hôn, vốn dĩ nên là đêm động phòng hoa chúc, vậy mà Thái tử lại nắm tay nàng ta, ngồi trên mái điện Đông Cung ngắm trăng suốt một đêm. Ta không khóc, không làm loạn, tận tụy giữ bổn phận của một Thái tử phi. Ta dốc lòng tác thành cho bọn họ, nhìn họ bỏ giang sơn mà cùng nhau du ngoạn bốn bể. Ta yêu quyền thế, yêu vinh hoa phú quý, có hay không có phu quân, ta không để tâm. Nhưng đến cuối cùng, Thái tử lại hối hận rồi.
Phật Nữ Tỷ tỷ là một Phật nữ, phật châu chưa từng rời thân, nổi danh nhân từ khắp kinh thành. Nàng không đụng đến mảy may đồ mặn, trong phủ có nha hoàn lén ăn một miếng thịt, nàng liền nổi trận lôi đình. “Chúng sinh bình đẳng, xưa có Phật chủ xả thân nuôi chim ưng, hôm nay cũng nên cắt một miếng thịt của ngươi để chuộc tội.” Nha hoàn bị người ta mạnh bạo khoét đi một mảng thịt, m áu chảy không ngừng, cuối cùng thổ huyết mà ch .t. Tỷ tỷ chỉ nhạt nhẽo nói rằng, đó là báo ứng của nàng ta. Thái hậu bệnh nặng, tỷ tỷ với thân phận Phật nữ tiến cung cầu phúc, phải dùng m áu viết kinh phan cho người. Nàng lại tìm ta, cười nhẹ mà rằng: “Ta có Phật cốt, không thể chịu tổn thương. Vì Thái hậu cầu phúc là công đức vô lượng, ta đặc biệt nhường cơ hội này cho muội, muội nên cảm kích mới phải.” Về sau, phản quân vây thành, giữa đêm tỷ tỷ mở cửa thành, dẫn quân địch tiến vào, đồ sát toàn tộc chúng ta. Trước lúc ch .t, ta nhìn thấy tỷ tỷ bộ dáng bi ai dựa vào lòng phản quân, đôi mắt tràn đầy thương xót. “Vì cứu lấy tính mạng bách tính trong thành, ta chỉ có thể hy sinh các ngươi…” Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày tỷ tỷ bắt gặp nha hoàn ăn vụng thịt. Ta cầm lên con dao bên cạnh, cắt xuống một mảnh thịt trên người đích tỷ.
Hàn Hà Cơn đau nhức ở thân dưới đột nhiên biến mất, bên tai vang lên tiếng vó ngựa quen thuộc nhưng xa xăm. Ta vậy mà lại trở về chuồng ngựa nơi kiếp trước từng làm việc. Nhìn quanh bốn phía, ta chợt thấy một cảnh tượng mà kiếp trước mình chưa từng để ý. Một nữ tử dung mạo thanh tú, đôi mắt ngập tràn lệ nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ quật cường, mạnh mẽ cắm sâu cây trâm trong tay vào bụng ngựa. Động tác tàn nhẫn, dứt khoát đến mức ta không kịp thốt ra một lời ngăn cản. Con ngựa bị thương đau đớn, hai chân trước chồm lên cao, hí vang một tiếng, hoảng sợ tránh xa nữ tử kia. Các công tử, tiểu thư xung quanh đều kinh hoảng chạy tán loạn. Chỉ có một nam nhân ngược lại, vội vàng xô đẩy đám đông, lao đến bên nàng: “Thanh Hàm! Thanh Hàm đừng sợ! Ta đến cứu nàng đây!” Kiếp trước, cũng chính vì cứu hắn mà ta trở thành một kẻ tàn phế, từ đó chẳng thể bước đi bình thường nữa. Sau này, bà mối mang theo một đội ngũ đến cửa cầu thân. Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn chính là Tân khoa Thám hoa vừa được thánh thượng sắc phong, Tôn Gia Ngọc. Để tỏ lòng biết ơn, hắn chuộc lại khế ước bán thân của ta từ chuồng ngựa, còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn lấy ta làm thê. Hôm đến cầu thân, hắn quỳ một gối trước mặt ta, nghiêm túc nói: “Hàn Hà, nàng đã cứu mạng ta, sau này ta nhất định sẽ kính trọng, bảo hộ nàng, cho nàng một đời vinh hoa bình an để báo đáp.” Kinh thành ai nấy đều tán dương hắn là người trọng nghĩa khí, ngợi ca hắn phẩm hạnh cao thượng. Nhưng chỉ có ta mới biết, sau khi thành thân, hắn vung tiền mua trâm cài đá lựu chỉ để đổi lấy một nụ cười của nữ tử trong lòng hắn. Ta dốc lòng học cách làm món mật phù tô nại hoa, hắn ăn xong vô cùng yêu thích. Thế nên ngày nào ta cũng dậy từ khi trời chưa sáng, kiên nhẫn đun đường mía cùng mật ong, nắn từng đóa hoa nhài xinh xắn. Cả ngày bận rộn, bụng không một hạt cơm. Kết quả, hắn xách hộp thức ăn, quay lưng đi gõ cửa phủ Tể tướng. Ta lặng lẽ chịu đựng. Ta biết, hắn lấy ta chỉ vì ân tình. Vậy nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến tình yêu. Chỉ mong có thể kính trọng nhau như khách. Cho đến ngày ta lâm bồn. Tôn Gia Ngọc bóp chặt cằm ta, ép ta uống cạn chén thuốc khiến toàn thân mềm nhũn: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã có thể cứu Thanh Hàm, nàng ấy sẽ không bị hủy dung nhan, cũng chẳng phải u sầu cả ngày. “Lẽ ra, ta và nàng có thể bên nhau trọn đời…” “Tất cả đều do ngươi nhiều chuyện, xông ra cứu ta!” Lúc đó ta mới biết, hắn lại hận ta đến mức này. Ông trời có mắt, để ta được làm lại từ đầu.
Sai Gả Hôm trưởng công chúa xuất giá, lại trùng hợp gặp phải đoàn rước dâu của trạng nguyên lang. Trong lúc hỗn loạn, kiệu hoa của trưởng công chúa và vị tiểu thư nhà thương gia mà trạng nguyên lang định cưới lại bị hoán đổi. Khi mọi người phát hiện ra, cả hai bên đã nhập động phòng. Hoàng đế hạ chỉ: “Cứ để sai thành đúng, nếu không hài lòng thì tự nhận mình xui xẻo.” Và ta, chính là vị tiểu thư xui xẻo của nhà thương gia ấy!
Tuế Hoà Nha hoàn thiếp thân vừa ý phu quân tương lai của ta nên hắt nước bẩn lên người ta, khiến ta bị tẩm trư lung(*). (*): Tức là cho vào rọ heo, thả xuống nước cho chết đuối Để chứng minh bản thân trong sạch, ta đâm đầu xuống hồ tự vẫn nhưng chỉ đổi lấy được chữ “xui xẻo” từ người nhà. Sau khi ta chết, cha mẹ ném hài cốt của ta tới bãi tha ma, còn nhận nàng ta làm con gái, cũng để nàng ta thay thế ta thành hôn! Mở mắt ra lần nữa, trùng sinh trở về ngày mua nàng ta làm nha hoàn, cha nàng ta đang vui mừng nhận lấy mười lạng tiền bán thân. Ta xít lại gần ông ta, lặng lẽ nói một câu.
Nữ Tể Tướng Lúc Phương Hạc Hiên đến đòi bạc, ta vừa mới trọng sinh trở về. Tỳ nữ Đào Chi tức giận vô cùng: “Tiểu thư âu cũng là tuyệt sắc giai nhân, thế mà cũng gặp phải gã bạc tình, gã họ Phương đó chẳng lẽ não bị lừa đá sao?” “Nô tỳ chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy, ở ngoài chơi gái điếm hết tiền rồi còn đến tìm vị hôn thê đòi bạc, đúng là mở rộng tầm mắt!” Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng, cười rồi lại khóc. Đào Chi hoảng hốt, giọng mềm mỏng dỗ dành ta: “Tiểu thư sao lại khóc? Đều tại Đào Chi không tốt, là Đào Chi nói bậy.” “Tiểu thư đừng buồn, lão gia chắc chắn sẽ làm chủ cho tiểu thư.” Ta ôm lấy nàng khóc nức nở. Đào Chi là người tự bán mình vào nhà ta làm tỳ nữ. Nàng có năm muội muội, một đệ đệ, gia cảnh nghèo khó không đủ ăn, phụ mẫu nàng muốn gả nàng cho một lão già què đổi lấy tiền sính lễ, nàng không cam chịu số phận, lấy hết can đảm chặn xe ta lại, hỏi ta có nguyện ý mua nàng làm tỳ nữ hay không: “Chỉ cần ba lượng bạc, ta sẽ làm trâu làm ngựa cho tiểu thư, cả đời báo đáp ân tình của tiểu thư.” Sau khi Phương Hạc Hiên nắm đại quyền, hắn đã bán ta với Đào Chi vào lầu xanh, để ngăn những tên khách làng chơi làm nhục ta, nàng đã liều mạng tiếp khách, cuối cùng bị đánh chết ngay trên giường.
Ba Lần Nở Rộ “Tô thị, ngươi không giữ phu đức, không tuân thủ phụ đạo, không xứng làm thê tử. “Niệm tình ngươi đã thay bản quan phụng dưỡng song thân suốt năm năm có công, bản quan không truy cứu, nay cấp cho ngươi một phong hưu thư, ngươi có gì muốn nói không?” Ta gả cho Lục Nhiên 5 năm, Lục Nhiên ra ngoài đi thi, từ đó bặt vô âm tín. Bà mẫu bệnh nặng, ta chẳng còn cách nào khác, đành ủy thân cho đồ tể trong trấn, đổi lấy tiền bạc. Chẳng ngờ một ngày Lục Nhiên công thành danh toại, lại dùng cớ này để làm nhục ta không giữ phụ đạo, muốn vứt bỏ ta. Thì ra trong mắt thế nhân, danh tiết còn quan trọng hơn cả mạng sống của mẹ ruột mình. Không phải chỉ là bị hưu thôi sao? Không phải chỉ là bị chửi thất tiết thôi sao? Ta, Tô Như Phong, nhất quyết không cúi đầu trước các ngươi.
Phận Nữ Nhi Ngày cha ta dẫn ta về nhà, ta cố ý làm vỡ chiếc vòng ngọc mà mẹ kế tặng. Chưa đợi phụ thân mở miệng chỉ trích, bà đã vội vàng nắm lấy bàn tay bị thương của ta, như một người mẹ hiền bảo vệ rồi cầm máu cho ta. “Châu Châu, thổi thổi một chút là hết đau thôi.” Một lần bảo vệ ấy kéo dài mười năm. Sau này, An Viễn Hầu phủ sụp đổ, cha ta lập tức muốn vứt bỏ mẹ kế. Ta quay đầu đồng ý lời cầu hôn của nhiếp chính Vương. “Mẫu thân, lần này đến lượt Châu Châu che chở người rồi!”
Ánh Trăng Sáng Của Hoàng Thượng Từ sau khi rơi xuống nước, Lâm Quý nhân cứ như biến thành một người khác. Nàng vốn xuất thân thấp hèn, tính tình hướng nội, Hoàng thượng hầu như không để ý đến sự tồn tại của nàng trong hậu cung. Nhưng giờ đây, nàng rất được thánh tâm, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi đã phá lệ được phong làm Quý phi. Lúc chỉ có hai người chúng ta, nàng đắc ý cười nói với ta: “Lục Lan, ngôi vị Hoàng hậu của ngươi sớm muộn gì cũng là của ta.” Nàng là nữ chính xuyên không, ta đấu không lại nàng. Vì vậy, ngày hôm sau, ta đẩy một phi tần khác xuống nước. Cứ như vậy, trong hậu cung do ta đứng đầu, đã có hai nữ chính xuyên không.
Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)
Âm Dương Sai Lệch Mười tám năm trước, vào ngày mẫu thân ta hạ sinh long phượng thai, một đạo sĩ du hành ghé qua, chỉ vào hài tử trong lòng phụ thân ta mà nói:“Đứa trẻ này, tương lai thẳng tới mây xanh, tiền đồ vô hạn.”Phụ thân ta trừng mắt, nhìn đạo sĩ, lại cúi đầu nhìn ta, vội vã vén tấm tã lót, thoáng chốc nổi giận đùng đùng, quát lớn sai người đ ánh đuổi đạo sĩ ra ngoài.“Con mẹ nó, đây là nữ nhi của ta!”Mười tám năm sau, đêm trước ngày xuất giá, ta cùng huynh trưởng gặp nhau tại từ đường.Ta siết chặt chiếc khăn voan đỏ trong tay, huynh cầm lấy hỷ báo đỗ hội nguyên, hai mặt nhìn nhau.Ta hỏi: “Đổi không?”Huynh đáp: “Đổi!”Trời vừa rạng sáng.Ta bước lên điện ứng thí, huynh gả vào danh môn.